Truyện chữ BDSM: Bẫy Việc Làm Thêm

Truyện chữ BDSM: Bẫy Việc Làm Thêm

Truyện chữ BDSM: Bẫy Việc Làm Thêm

Ảnh minh họa truyện chữ BDSM Bẫy Việc Làm Thêm
BDSMBondageBodysuitXúc tuMindbreakGaggedAnalSensory DeprivationKhổ dâm
Giới thiệu: Bị dồn vào đường cùng vì nợ tín dụng đen, một nữ sinh liều mạng nhận công việc làm thêm mờ ám. Chờ đợi cô dưới tầng hầm là chuỗi thử nghiệm tâm lý rùng rợn..

Phần 0: Tuổi trẻ rực rỡ và những đêm không ngủ

Người ta thường bảo thời sinh viên là quãng thời gian phải cắm mặt vào sách vở, lo chạy deadline tiểu luận và tính toán từng đồng sinh hoạt phí. Nhưng với mình thì không. Mình bước chân lên thành phố đại học với một tư duy hoàn toàn khác: tuổi trẻ là để hưởng thụ, sắc đẹp là vũ khí, và tự do là trên hết.

Cuộc sống thực sự của mình hiếm khi bắt đầu vào buổi sáng. Mình thường cúp những tiết học đầu giờ, ngủ nướng đến tận trưa. Thế giới của mình xoay quanh những buổi chiều dạo phố mua sắm, lượn lờ các quán cà phê sang chảnh, và bùng nổ khi thành phố lên đèn. Mình thích ánh sáng chớp giật của các quán bar trên phố Tây hơn là ánh đèn huỳnh quang tẻ nhạt của giảng đường đại học.

Mình thường xuyên diện những bộ váy croptop cắt xẻ táo bạo, mang giày cao gót hàng hiệu, trang điểm kỹ lưỡng rồi hòa vào dòng người ở các club thâu đêm. Trong những đêm tiệc tùng đó, mình chưa bao giờ e ngại việc quẹt thẻ tín dụng thanh toán cho những chai rượu ngoại đắt đỏ tại bàn VIP để giữ thể diện với đám bạn sành điệu. Đối với mình, sống là phải có phong cách, phải khiến người khác ngước nhìn.

Chuyện tình cảm của mình cũng phóng khoáng y như cách mình tiêu tiền vậy. Tình yêu nghiêm túc, sự trói buộc hay những lời hứa hẹn tương lai với mình là một mớ bòng bong đầy phiền phức. Mình chuộng những mối quan hệ nhanh gọn lẹ. Những mối tình one night stand hay việc duy trì vài cậu bạn friend with benefit mang lại cho mình sự tự do tuyệt đối và những khoái cảm thể xác trọn vẹn mà không hề đi kèm với bất cứ trách nhiệm đạo đức nào.

Mình hoàn toàn tự hào vì bản thân sành sỏi chuyện giường chiếu. Việc lên giường với một gã trai lạ mặt có thân hình hấp dẫn sau một đêm quá chén là chuyện bình thường như ăn uống hằng ngày. Cơ thể mình đã quá quen với những đụng chạm, với nhịp độ cuồng nhiệt của xác thịt. Sự dày dặn kinh nghiệm đó tạo cho mình một lớp vỏ bọc kiêu ngạo, một cái tôi ngạo nghễ rằng mình là một cô gái hiện đại, làm chủ được cuộc chơi và không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi trước bất cứ gã đàn ông nào.

Tuy nhiên, cái lớp vỏ sang chảnh, lấp lánh đó lại được đắp lên bằng một nền tảng vô cùng mục nát. Tiền trợ cấp hàng tháng của gia đình làm sao gánh nổi những chiếc túi xách đắt đỏ và những hóa đơn quẹt thẻ ở club. Khi thẻ tín dụng ngân hàng chạm hạn mức không thể cà thêm được nữa, mình bắt đầu tìm đến các ứng dụng vay tiền nóng trên mạng để lấy chỗ này đắp vào chỗ kia.

Lúc đầu, mình tặc lưỡi nghĩ rằng chỉ vay tạm một ít rồi tháng sau đi làm thêm hoặc xin thêm bố mẹ để đắp vào. Nhưng lãi mẹ đẻ lãi con, những khoản phí phạt trả chậm nhân lên theo từng ngày. Mình vay app thứ nhất để trả thẻ tín dụng, rồi lại vay app thứ hai để trả nợ cho app thứ nhất. Vòng xoáy nợ nần như một cái hố đen, lẳng lặng và tàn nhẫn nuốt chửng lấy cuộc sống rực rỡ của mình, chuẩn bị kéo mình xuống một đáy sâu mà mình không thể nào ngờ tới.

Phần 1: Cục nợ giang hồ và bản hợp đồng tử thần

Mọi người biết không, chơi gacha hay vung tay quá trán nó giống như một thứ chất gây nghiện tàn phá lý trí. Nhất là với mấy đứa sinh viên ngáo ngơ mà lại biết cách tìm đến các ứng dụng vay tiền nóng. Con số nợ nần lòi ra một đống khổng lồ không thể nào gánh nổi mới bắt đầu làm mình tỉnh người.

Mình nhớ rõ cái đêm đó, giữa căn phòng trọ bừa bộn toàn quần áo đi club ném lăn lóc, ánh sáng le lói duy nhất hắt ra từ màn hình điện thoại soi rõ cái mặt hốc hác vì mất ngủ của mình. Điện thoại đòi nợ từ bọn giang hồ tín dụng đen gọi réo rắt liên tục. Tụi nó không đòi nợ theo kiểu nhân viên ngân hàng lịch sự đâu. Tụi nó nhắn tin dọa sẽ lấy ảnh trên mạng xã hội của mình ghép vào hình đồi trụy rồi rải khắp các diễn đàn trường đại học, in tờ rơi dán đầy cột điện. Tụi nó còn nắm được số điện thoại của gia đình, dọa sẽ cho người về quê làm phiền bố mẹ. Lúc này thì sự kiêu ngạo của một đứa sành sỏi ăn chơi sụp đổ hoàn toàn, áp lực bóp nghẹt lấy cổ họng khiến mình không thở nổi.

“Chết tiệt thật… Nếu tụi nó làm bung bét chuyện này lên chắc mình hết đường sống mất.”

Mình vò đầu bứt tai, mở laptop lên lướt điên cuồng mấy diễn đàn kín tìm việc part-time. Đập vô mắt toàn là mấy cái kèo mờ ám, ba cái vụ gạ đi khách sạn, đi tour dài ngày. Thật ra với kinh nghiệm tình trường của mình, chuyện ngủ với người lạ để kiếm tiền không phải là rào cản đạo đức gì quá lớn. Nhưng ngặt nỗi, những việc đó tiền bạc lắt nhắt, rủi ro đụng trúng bọn bệnh hoạn đánh đập hay quỵt tiền là rất cao, không thể gom đủ một cục tiền lớn ngay lập tức để bịt mồm bọn giang hồ kia được.

Ngay lúc bế tắc nhất, mình vớ được một cái tin tuyển người tham gia thử nghiệm sinh học cho một trung tâm nghiên cứu ẩn danh.

Mấy cái thí nghiệm lâm sàng này trước giờ ở trường mình việc thì nhàn nhưng thù lao thấp lắm. Tuy nhiên, bài đăng này lại ghi mức thù lao cơ bản lên tới 300.000 yên cho một buổi duy nhất. Đáng chú ý hơn, nó còn ghi rõ sẽ có hệ thống tiền thưởng tăng theo cấp số nhân dựa trên chỉ số sinh lý và lượng dịch tiết ra của cơ thể trong quá trình thử nghiệm. Một đứa lõi đời như mình đọc lướt qua là ngửi thấy mùi nguy hiểm ngay lập tức. Nhưng lúc đó bị bọn tín dụng đen dí dao tới cổ rồi, cái viễn cảnh cầm vài trăm ngàn yên để giải quyết dứt điểm mớ bòng bong làm mình lóa mắt. Mình tự nhủ bụng bảo dạ, dăm ba cái trò thử nghiệm thuốc kích dục hay thiết bị y tế thì có gì mà sợ, mình dạn dĩ chuyện giường chiếu chán rồi, nhắm mắt qua một buổi là ẵm tiền. Nghĩ vậy, mình gõ email ứng tuyển không chút do dự.

***

“Có ai ở đây không? Tôi là người đã gửi mail xin tham gia thử nghiệm đây.”

Bên đó phản hồi rất nhanh, chỉ mình đi xuống một khu thí nghiệm cũ bị bỏ hoang ở tít cuối ngoại ô khuôn viên trường. Lúc lóc cóc đi bộ xuống tầng hầm, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu bủa vây. Đập vô mắt là một cái hành lang bê tông dài hun hút, không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng vô hồn của bệnh viện. Cả khu vực vắng teo, tiếng gót giày của mình nện lộp cộp vang vọng trên sàn tạo ra một không khí khá rùng rợn.

Vừa bước qua một khúc cua, mình giật thót mình vì tự nhiên chạm mặt một người đàn ông gầy gò, cao lêu nghêu, khoác cái áo blouse trắng nhàu nhĩ.

“Cô là người đến làm vật thí nghiệm đúng không?”

“Đúng rồi anh.” Mình cố giữ giọng điệu bình thản, tỏ vẻ không quan tâm.

“Vào đi. Đi theo tôi.”

Ông ta có bộ dạng y chang mấy tay nghiên cứu sinh biến thái trên phim, đôi mắt thâm quầng và ánh nhìn lờ đờ trượt dọc cơ thể mình như đang đánh giá một món hàng. Ổng dắt mình vào một cái phòng trống trơn, bốn bức tường toàn ốp hợp kim lạnh ngắt, không có lấy một món đồ nội thất nào ngoài cái camera gắn trên góc trần.

“Trước tiên, phiền cô đọc và ký giùm tôi bản thỏa thuận này để làm thủ tục.”

Tờ đơn ổng đưa chứa một loạt các điều khoản y khoa lắt léo và dài ngoằng. Một đứa sống khôn lỏi như mình tất nhiên là có lướt qua để đọc kỹ. Mình thấy những cụm từ chuyên ngành y tế được ngụy trang rất tinh vi như tích hợp cộng sinh bề mặt, ủy quyền kiểm soát phản xạ tự chủ, giới hạn nhận thức ngoại biên hay cách ly lâm sàng kéo dài.

Mình cứ tự tin cho rằng ủy quyền phản xạ tự chủ chắc chỉ là gắn máy đo nhịp tim, uống thuốc kích thích rồi để họ quan sát biểu hiện sinh lý thôi. Đâu có ngờ đó là một cái bẫy ngôn từ máu lạnh, hợp pháp hóa việc tước đoạt toàn bộ quyền điều khiển cơ thể. Chữ ký vội vàng vào cuối góc giấy ngày hôm đó đã chôn vùi luôn phần đời tự do của mình một cách cực kỳ trơn tru.

“Tốt lắm, chúng ta bắt đầu luôn nhé.” Ổng cất tờ giấy đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉm rất khó tả.

“Thế tôi không phải thay đồ chuyên dụng hay quần áo bệnh nhân gì à?”

“Không cần thiết. Cứ mặc nguyên như vậy. Quần áo của cô sẽ được xử lý tại chỗ.”

Phần 2: Enzyme ăn mòn và sự chối bỏ thực tại

Mình đứng bơ vơ giữa cái phòng lạnh lẽo, vẫn mặc nguyên bộ đồ áo croptop bó sát và chân váy ngắn thường ngày. Không có ghế để ngồi, hơi lạnh từ sàn bê tông bắt đầu ngấm lên làm mình hơi khó chịu.

Đang lúc mình định mở miệng hỏi thêm xem bước tiếp theo phải làm cái gì thì ông ấy hoàn toàn phớt lờ. Ổng bình thản với tay lấy một cái thùng kim loại nhỏ đặt trên kệ, rồi bất thình lình hất nguyên một tảng chất lỏng sinh học đặc sệt, quánh lại như keo thẳng từ trên đỉnh đầu mình xuống.

“Trời ơi! Anh bị điên à!? Cái trò quái gì thế này!”

Mình hoảng hồn thụp người ngồi xổm xuống, theo phản xạ lấy hai tay quẹt thứ nước đó ra khỏi mặt. Nhưng thật đáng sợ, thứ chất nhầy đó không hề nhỏ giọt xuống đất. Ngược lại, nó bắt đầu len lỏi bám dính lấy từng sợi vải trên người mình.

Cảm giác tiếp theo không phải là sự nóng rát hay phồng rộp của lửa, mà là một sự tê rần, ngứa ngáy kỳ lạ lan tỏa khắp toàn thân. Thứ chất lỏng đó chứa một loại enzyme sinh học đặc thù, nó hoạt động như một loại axit chọn lọc, nhanh chóng phân hủy toàn bộ sợi vải nhân tạo trên người mình thành chất dinh dưỡng để tự nuôi chính nó, nhưng lại trơ lỳ và hoàn toàn vô hại với biểu bì da người. Bộ quần áo đắt tiền của mình cứ thế mủn ra ngay trước mắt, hòa quyện với chất nhầy biến thành một khối vật chất màu đen ánh đỏ gớm ghiếc, rồi hút trọn dính sát vào cơ thể trần trụi.

“Đây là phương pháp bọc lớp vỏ sinh học bằng enzyme. Đừng hoảng sợ, cô không bị bỏng đâu.” Ổng nói với giọng điệu đều đều, đứng nhìn mình như nhìn một con chuột bạch.

“Gỡ cái thứ chết tiệt này ra khỏi người tôi ngay! Nó đang tự nhúc nhích kìa!” Mình bắt đầu gắt lên, cố giữ thể diện nhưng giọng nói đã run rẩy.

“Khoảng một phút nữa, hệ thống rễ sẽ kết nối xong với hệ thần kinh ngoại biên và nó sẽ định hình thành dạng xúc tu. Quá trình tiến triển rất hoàn hảo.”

Cái đống vật chất nhầy nhụa nãy giờ tự nhiên hóa thành một khối cơ sinh học dày cộm, sờ vào giống như thịt sống. Nó vặn vẹo ngoe nguẩy, dần dần siết chặt lấy làn da trần. Bọn nó bắt đầu dùng một thứ sức mạnh bạo liệt bẻ quặt tay và chân mình lại. Mình cố gồng mình chống trả, nhưng một đứa con gái làm sao đọ lại sức ép ngàn cân của khối cơ bắp nhân tạo đó. Mình mất đà ngã nhào, bị ép phải chống cả tứ chi xuống sàn nhà lạnh toát.

Phía trên đỉnh đầu, những cọng xúc tu dị dạng túa ra, trùm kín mặt mũi mình như một cái mũ bảo hiểm không lối thoát, nó nuốt chửng luôn đôi tai làm âm thanh xung quanh trở nên ù đi.

Sau đó, hai mấu thịt nhô lên nhọn hoắt như tai của một loài thú bật ra ở hai bên, khiến bộ dạng của mình phản chiếu qua bức tường kim loại nhìn không khác gì một con chó cái đang quỳ bốn chân chờ đợi.

“Dừng lại đi! Tôi hủy hợp đồng! Trả tiền bồi thường cũng được, tháo nó ra đi!” Mình gào lên, sự hoảng loạn thực sự ập đến.

Bị choáng váng và ép vào tư thế chổng mông kỳ cục, sự phòng vệ tự nhiên khiến mình lập tức rơi vào trạng thái chối bỏ. Mình tự dối lòng rằng đây chắc chỉ là một dạng tra tấn tâm lý ép cung, lát nữa thấy mình sợ họ sẽ tháo ra.

“Chúc cô có một khoảng thời gian vui vẻ với bộ đồ này. Nhớ ráng nhịn đi tiểu hay đại tiện nhé. Mà thực ra thì… chắc chắn là không nhịn nổi đâu. Cứ tự nhiên đi.”

Ông ta thản nhiên quay lưng chuồn thẳng ra ngoài. Tiếng lách cách khô khốc vang lên, âm thanh đặc trưng của ổ khóa kim loại đóng sập lại. Mình hoàn toàn bị nhốt lại một mình.

Lúc này, ảo tưởng về một trò đùa hay sự thương lượng tan vỡ. Mình vùng vằng, cố lết ra phía cửa và đập mạnh cùi chỏ vào lớp thép lạnh ngắt. Mình cố gắng hạ mình xuống vứt bỏ cái tôi kiêu ngạo thường ngày để cứu vớt tình hình.

“Mở cửa ra đi anh ơi! Tôi không cần thù lao nữa! Tôi thề sẽ không báo cảnh sát hay làm lớn chuyện, xin hãy thả tôi ra!”

Nhưng đáp lại lời van xin đó chỉ là sự tĩnh lặng rợn người của tầng hầm.

Nó… nó đang trườn vào những chỗ đó…

Bên trong căn phòng giờ tối thui mù mịt. Bọn xúc tu bắt đầu rục rịch, nó phun ra thứ nước nhờn nhớp nháp rồi cạ sát vào da thịt mình bằng những chuyển động nhỏ xíu. Sự ấm nóng kỳ dị của tụi nó áp sát xuống, tương phản với cái lạnh ngắt của sàn nhà làm mình nổi hết da gà. Mình bắt đầu vùng vẫy hai cùi chỏ, cố gắng cào cấu để gỡ lớp áo này ra.

Nhưng mình càng dồn sức chống cự, tụi nó lại càng siết chặt lấy các khớp xương. Mỗi lần mình định quậy phá là lũ xúc tu lại bắt đầu trườn bò, vuốt ve thô bạo trên da trần để dằn mặt. Cuối cùng, mình đành phải nằm im re, cắn răng không dám cử động mạnh, lật người nằm nghiêng qua một bên thu mình lại. Bị tước hết mọi giác quan, mắt không nhìn thấy gì, tai cũng bị bít kín, xung quanh mình giờ chỉ còn vang vọng những tiếng rọt rẹt, nhóp nhép của chất nhầy.

Phần 3: Cuộc chiến tâm lý và sự phản bội của nhục thể

Sau nhiều giờ đồng hồ bị nhốt và bắt phải nằm im, cơ thể mình bắt đầu biểu tình. Cổ họng mình khát nước khô khốc, và tệ nhất là cảm giác mắc tiểu bắt đầu dâng lên cuồn cuộn.

Vùng háng của mình lúc này bị bít rịt bởi mấy lớp tường thịt màu hồng. Mình biết rõ nếu xả ra bây giờ, nước tiểu sẽ bị ứ đọng lại và bôi trát lên khắp cơ thể. Với lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của một đứa con gái luôn muốn mình chảnh chọe và sạch sẽ, mình kiên cường gồng người lên để nín nhịn. Nhưng khi một cọng xúc tu dường như đọc được suy nghĩ đó, cố tình lướt nhẹ vuốt ve ngay vùng bụng dưới đang căng tức, sự phòng thủ vật lý sụp đổ. Bàng quang mở toang.

Một dòng nước ấm nóng bắt đầu rỉ ra. Bầy xúc tu bỗng nhiên háo hức chuyển động, thi nhau hút lấy dòng nước đó rồi ngoe nguẩy điên cuồng.

Bị kích thích bất ngờ làm mình mềm nhũn người ra. Mình không còn sức để nín nữa, xả hết mọi thứ ra ngoài. Tụi xúc tu như phát điên, thô bạo lách vào vùng kín, dùng những cọng thịt mỏng dính luồn lách vào tận sâu bên trong những ngóc ngách nhạy cảm nhất. Tụi nó đẩy nhẹ lối vào niệu đạo, phình to ra và bắt đầu bơm trét chất nhầy.

Lúc này, một cuộc chiến giằng xé nội tâm nổ ra dữ dội. Trái với những cô gái tân ngây thơ lần đầu chạm ngõ xác thịt, cơ thể của mình đã quá quen thuộc với những cuộc mây mưa cuồng nhiệt ở đời thực. Chính vì sự từng trải đó, dây thần kinh nhạy cảm của mình bắt nhịp với kích thích cực kỳ nhanh. Cơ thể mình phản ứng lại những cú thọc sâu, nhào nặn của xúc tu gần như ngay lập tức.

Mình cố gắng dùng lý trí để đối phó với sự xâm phạm này. Mình nín thở, tự nhủ rằng đây chỉ là sự cưỡng ép cơ học, một thứ công cụ vô tri, mình hoàn toàn ghê tởm nó. Nhưng não bộ mình càng gào thét vì nhục nhã, cơ thể lại càng phản bội chủ nhân của nó một cách trắng trợn. Dưới sự vuốt ve điêu luyện vượt xa bất kỳ kỹ năng của một gã đàn ông nào mình từng qua đêm, cơ thể mình dâm đãng rướn lên, hông tự động đẩy nhẹ để đón nhận độ sâu của những cọng xúc tu.

Vùng kín của mình bắt đầu ướt đẫm dâm thủy. Đám xúc tu nhạy bén đánh mùi được ngay lập tức, chúng nhào tới liếm láp điên cuồng vách thịt bên trong. Nhưng mình có cái tôi của mình. Dù cơ thể đang gào thét vì khoái cảm, mình quyết không thốt ra một lời dâm đãng nào. Mình cắn chặt môi dưới đến rớm máu, nếm cả vị tanh trong miệng để kìm nén những tiếng rên rỉ chực chờ thoát ra.

Mấy thằng khốn nạn ngoài kia đang theo dõi… Mình tuyệt đối không để cho tụi nó nghe thấy tiếng mình cầu xin sự sung sướng này.

Mình đập đầu gục xuống sàn lăn lộn, ráng gượng ngồi thẳng dậy, ép chặt hai đùi lại để chống cự. Nhưng mình càng giãy, tụi nó càng hăng. Dây thần kinh như bị chập mạch liên tục, những luồng khoái cảm khổng lồ oanh tạc khiến cơ thể giật đùng đùng. Dù đã cố gắng im lặng hết mức, những âm thanh rên rỉ yếu ớt, nhão nhoẹt vẫn cứ rỉ ra khỏi kẽ răng.

Mồ hôi ướt đẫm túa ra làm ướt nhẹp cả lớp áo thịt đang bọc bên ngoài. Bầy xúc tu y như muốn trừng phạt sự ngoan cố của mình, nó từ từ hút sạch mồ hôi, rồi chuyển sang chà xát đa điểm ở khắp mọi nơi. Từ bầu ngực, nhũ hoa, dọc theo tấm lưng, lên đến gáy, và cả hai bên mang tai… tất cả đều bị tra tấn cùng một lúc. Cơn đau nhức xương khớp vì phải quỳ sai tư thế bị nhấn chìm hoàn toàn bởi thứ khoái cảm kỳ lạ đang giã thẳng vào cơ thể. Hết đường lui, mình nhắm nghiền mắt lại, há họng thở dốc.

Mình ngửa cổ lên cao, cả người căng cứng. Cuối cùng, cơn cực khoái đầu tiên dưới tầng hầm cũng ập tới mạnh bạo hơn bất kỳ lần ân ái nào trong đời.

Cơ thể mình co giật dữ dội. Sự tỉnh táo của lý trí bắt đầu rạn nứt.

Đúng ngay khoảnh khắc đó, tự nhiên một cái mấu lồi trên bầu ngực phát sáng chớp tắt liên hồi màu vàng. Nó như một cái đèn báo hiệu tố cáo sự thật trần trụi rằng mình vừa mới lên đỉnh.

Dù mình vừa trải qua một cơn cực khoái rã rời, bầy xúc tu vẫn miệt mài cọ tới tấp. Chúng quấn chặt lấy nhũ hoa, kéo lên kéo xuống, cấu véo và vặn xoắn nhục thể một cách thô bạo. Mình nằm thở dốc vô vọng, cắn chặt răng ôm lấy lòng tự trọng cuối cùng đợi chờ thời gian trôi qua.

Phần 4: Ánh đèn vô trùng và cái tôi kiêu hãnh vỡ vụn

Cỡ chừng một tiếng đồng hồ sau, tiếng lạch cạch mở khóa cửa vang lên. Một dải ánh sáng chói lòa chiếu hắt từ hành lang vào làm mình chói mắt. Mình đang nằm bẹp, vật ngửa ra sàn nhà, toàn thân cứ co giật nhè nhẹ không ngừng nghỉ sau hàng loạt đợt tấn công của xúc tu.

Theo sau ông nghiên cứu sinh lúc nãy là ba người đàn ông khác bước vào phòng. Họ mang cái dáng vẻ mặt lạnh tanh, vô cảm, vác theo bàn ghế, dàn camera, các loại máy đo lường thần kinh vào phòng rồi từ tốn cắm điện, lắp đặt bài bản.

“Lượng dịch tiết ra đạt mốc 250ml. Chỉ số rất xuất sắc, mức tiền thưởng đang được cộng dồn vào tài khoản. Nhịp tim và độ co thắt cơ vòng ở mức 85%.” Một gã cầm kẹp tài liệu đọc đều đều các số liệu sinh lý của mình như đọc thông số của một cỗ máy.

Khi ánh đèn sáng lên, sự kiêu hãnh trỗi dậy. Mình không gào khóc thảm thiết như một cô gái yếu đuối, mà gườm gườm nhìn bọn chúng qua khe hở của bộ áo. Mình cố gắng tỏ ra cứng cỏi nhất có thể.

“Tháo cái đống rác rưởi này ra đi. Tụi mày thu thập đủ dữ liệu rồi đấy. Tiền nong tính toán sòng phẳng rồi tôi đi về.”

“Điều đó là không thể thưa cô.” Ông đứng đầu đẩy gọng kính lên, lật tờ hợp đồng chỉ vào những dòng chữ li ti. “Cụm từ ủy quyền kiểm soát phản xạ tự chủ và cách ly lâm sàng kéo dài đã quy định rõ việc cô đồng ý để hệ thống tự vận hành đến khi kết thúc chu trình. Thời gian kết thúc phụ thuộc vào quyết định của trung tâm.”

Sự thật phũ phàng đó giáng một đòn chí mạng. Cái bẫy ngôn từ máu lạnh đã ép mình thành một kẻ tự nguyện trên mặt pháp lý. Mình không thể mạnh miệng ra lệnh cho tụi nó được nữa.

Suốt từ nãy đến giờ mình cắn răng chịu đựng trong bóng tối, giờ đột nhiên phải hứng chịu ánh đèn đuốc sáng trưng, vô trùng, bị camera chĩa thẳng vào săm soi trần trụi. Mình lết lùi về phía góc phòng, cố gắng giấu đi những chuyển động đê tiện của cơ thể. Nhưng ngay khi mình vừa nhúc nhích, một đợt sóng khoái cảm ập tới, một tiếng rên dâm đãng tự động bật ra khỏi miệng làm mình điếng người nhục nhã.

“Cơ địa phản ứng rất đạt. Trông cô có vẻ chịu đựng giỏi đấy, để xem giới hạn của mẫu vật này đến đâu.” Một giọng nói vang lên bình thản.

Mình ráng cắn răng đến bật máu, gồng mình nhịn không cho bản thân xuất tinh trước mặt họ, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để chứng minh mình không hề bị khuất phục. Nhưng máy móc không biết nói dối.

“Nhịp tim mẫu vật vượt ngưỡng 150. Sóng não biểu thị hưng phấn tột độ. Đèn báo cực khoái lại sáng kìa.”

Sự im lặng ngoan cố của mình hoàn toàn trở nên lố bịch. Đám xúc tu liên tục liếm láp vùng cổ, dọc xuống đùi non đẩy mình tới sát mép vực của cơn cực khoái tiếp theo. Khuôn mặt mình lúc này ướt nhẹp mồ hôi, tèm lem nước mắt sinh lý do kích thích quá độ. Mình căm phẫn nhận ra, việc bị máy móc phơi bày phản ứng sinh lý một cách rành rọt còn cay đắng và nhục nhã hơn gấp vạn lần việc tự mình nói ra lời cầu xin.

Bộ áo xúc tu bắt đầu đoạt quyền điều khiển hoàn toàn. Nó nhấc tay và chi trước của mình lên, ép cơ thể mình phải tự động bước đi loạng choạng bằng bốn chân trước mặt bọn họ.

Từ vùng ngực kéo dài tuốt xuống rốn, lớp vỏ bỗng nhiên đổi màu, trở nên trong suốt như thủy tinh, phơi bày trọn vẹn hai nụ hoa màu hồng đang sưng tấy vì nứng của mình cho camera ghi hình. Mình luống cuống lấy cùi chỏ che chắn trước ngực nhưng do bị bộ áo trói sát hai tay vào nhau nên càng làm vòng một trở nên khiêu gợi, ngồn ngộn dâng lên.

“Để tôi thử nghiệm phản ứng với tác động ngoại lực xem sao.”

Một gã tiến tới thô bạo bóp nghẹt bầu ngực mình từ phía sau. Sự nhục nhã khi bị đàn ông xa lạ sờ soạng đâm sầm vào lý trí. Khốn nạn thay, đám xúc tu bên trong dường như hấp thụ lực tác động đó, càng điên cuồng vặn xoắn, bóp nặn hột le mạnh bạo hơn. Mình không kìm được, hông tự động nẩy lên, rên lên một tiếng ngọt lịm. Đèn báo cực khoái lại chớp nháy.

“Ngoan cố chối bỏ bằng lời nói, nhưng cơ thể thì thành thật vô cùng. Cô ả đang thực sự hưởng thụ nó.”

Lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp không thương tiếc. Mình bị quàng một cái vòng xích to bản vào cổ, sau đó bị giật mạnh sợi dây, dắt đi dạo một vòng quanh phòng như một con chó cái.

Đang bị sợi xích giật kéo đi, đột nhiên có người lôi xệch mình ép sát vào góc tường. Sau đó, bọn xúc tu bất ngờ hất mông mình lên cao, rồi từ từ nhấc bổng cái chân phải của mình lên.

“Bắt đầu kiểm tra phản xạ bài tiết trong tư thế động vật. Ghi hình cận cảnh lại đi.”

Bị ép giơ vểnh một chân lên cao y chang tư thế của một con vật đang đi bậy, phơi bày toàn bộ phần háng. Sự sỉ nhục này đánh sập hoàn toàn bức tường kiêu hãnh cuối cùng. Mình cố ghì cái chân xuống nhưng vô ích. Cái bộ phận nhạy cảm mà mình ráng nín giữ lại bắt đầu co thắt dữ dội.

“Ghi nhận dòng nước màu vàng xuất hiện trên lớp vỏ trong suốt. Mẫu vật đang tiểu tiện.”

Bọn xúc tu hút lấy nước tiểu từ niệu đạo, rồi tàn nhẫn bơm trào thứ nước vàng khè đó lên trên lớp vỏ trong suốt ngay trước bụng mình. Hình ảnh đó đập vào mắt khiến mình vỡ vụn. Cái tôi ngạo mạn của một đứa con gái ăn chơi giờ đây chỉ còn là đống giẻ rách.

Phần 5: Buồng giam kế bên và cuộc giao phối xác thịt

Vừa thoát khỏi tư thế nhục nhã đó, cơ thể mình vẫn cứ rên hừ hừ, ra nước dâm thủy lênh láng. Và điều kinh khủng nhất xuất hiện, khi lũ xúc tu cực kỳ nhạy bén phát hiện ra mình đang buồn đại tiện. Ngay lập tức, chúng chuyển hướng, sục sạo liếm láp ngay lối vào nhạy cảm của cửa sau.

Đến lúc này, ranh giới cuối cùng của sự chịu đựng đã bị phá vỡ. Sự giằng xé giữa lý trí và thể xác kết thúc với phần thắng tuyệt đối thuộc về nhục thể. Mình vứt bỏ luôn cả liêm sỉ, không còn cắn môi chịu đựng nữa. Mình buông thả cơ thể, há miệng thở dốc, đón nhận khoái cảm một cách tham lam.

Một chiếc xúc tu to lớn thô bạo nong rộng cửa sau rồi lòn lách đâm xuyên vào. Dù bị banh rộng, nhưng với một cơ thể đã từng trải, thớ thịt ấm nóng của bộ áo thụt ra thụt vào cuồng loạn chỉ mang lại luồng nhiệt nóng hổi làm mình sung sướng đến phát điên. Tâm trí mình hoàn toàn bị xé toạc, vỡ vụn thành từng mảnh. Mình ngửa cổ lên, nước bọt và dãi rớt tuôn trào tèm lem không thể kiểm soát.

“Cấu trúc tâm lý phản kháng của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ rồi.” Gã đứng đầu nhóm nghiên cứu nhếch mép cười.

Vứt bỏ đi lớp vỏ ngụy trang yếu ớt, mình phơi bày toàn bộ sự đê tiện, tự thú nhận sự phản bội của bản thân vì đã không thể chịu đựng nổi thứ khoái cảm chết người này. Lý trí đã chết, chỉ còn lại sự ham muốn được thỏa mãn một cách điên rồ.

Trong lúc bộ não mình chỉ còn chìm trong u mê vì quá sung sướng, tụi xúc tu bất ngờ trườn dần lên cao, bọc kín toàn bộ vùng cằm, đôi môi, sống mũi cho tới tận trán. Miệng mình bị khóa chặt. Một cục xúc tu tổ chảng đâm mạnh vào khoang miệng, quấn lấy chà xát điên cuồng lên chiếc lưỡi. Mình bị bịt miệng hoàn toàn, chỉ còn có thể phát ra những tiếng ư ử nghẹn ngào trong cổ họng.

“Mở vách ngăn đi, chuẩn bị tiến hành bài test giao phối với mẫu vật nam buồng bên cạnh.”

Mình bỗng nhớ ra, ngay từ lúc bắt đầu bị nhốt vào đây, thi thoảng qua lớp kim loại lạnh ngắt của vách tường, mình đã lờ mờ nghe thấy những tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, tiếng xiềng xích va đập vọng lại từ buồng giam bên cạnh. Hóa ra tất cả đã nằm trong một kịch bản tàn nhẫn được sắp đặt từ trước.

Vách ngăn kim loại từ từ được kéo lên. Một người đàn ông có bộ dạng y chang mình bị đẩy mạnh vào trong phòng.

Anh ta cũng là một sinh vật bò bằng bốn chân, toàn thân bị bọc kín trong một lớp áo xúc tu đen ngòm đang chậm rãi lết về phía mình. Ở giữa hai đùi anh ta có một dương vật đang cương cứng đỏ rực, dựng ngược lên, hằn rõ những đường gân máu, tươm ra thứ dịch nhờn đặc quánh.

“Bắt đầu bài kiểm tra tương tác sinh sản. Để xem chúng giao phối với nhau như thế nào.” Giọng nói của ông nghiên cứu sinh vang lên đều đều.

Anh ta nhìn mình bằng một ánh mắt chứa chan sự tuyệt vọng tột cùng. Anh ta lắc đầu ngoạn nguậy dữ dội, muốn la hét xin lỗi nhưng cơ thể bị bộ áo chi phối tự động lết tới mà không có cách nào cản lại được. Anh ta chồm lên người mình, vào thế chuẩn bị sẵn sàng để đâm dị vật vào vùng kín đang mở toang tươm ướt của mình.

Cây dương vật quấn đầy xúc tu giật giật liên hồi, cạ xát ngay bên ngoài cửa mình, chực chờ xé toạc lớp phòng vệ để đâm lút cán.

Cảm giác khi chạm vào phần da thịt thật sự của con người nó không sắc bén, lạnh lẽo như khi bị xúc tu đâm thọc. Việc nhận thấy dòng máu nóng hổi đang sục sôi chảy rần rần, cộng với việc hít phải hơi thở dồn dập của một người đồng loại đàn ông lại kích thích một thứ tà dâm quen thuộc và mãnh liệt. Khác với sự ngây thơ hoảng sợ, cơ thể từng trải của mình nhanh chóng đón nhận độ ấm áp của thứ nhục dục xác thịt này. Mình tự lừa dối bản thân rằng, thôi thì cứ coi đây như một lần tình một đêm bạo lực đổi lấy một đống tiền đi.

Mặc cho phần lý trí mong manh còm cõi rớt lại đang cố gắng phản kháng, sự tha hóa đã ăn mòn toàn bộ nhân tính. Bỏ qua hết mọi sự rụt rè, tâm trí mình giờ đây hoàn toàn bị lấp đầy bởi khao khát tính dục bản năng nhất của một kẻ đã bị khuất phục. Nước nôi tuôn xối xả, lênh láng đón chờ sự xâm nhập của con đực.

Ngay khoảnh khắc anh ta đâm phập vào sâu bên trong, mình khẽ nhắm nghiền mắt lại. Bộ não quá tải trước lượng khoái cảm khổng lồ vượt xa sức chịu đựng. Mình rít lên một hơi nghèn nghẹt trong cổ họng bị xúc tu chặn kín, cơ thể giật bắn nảy lên một cái rồi đánh mất ý thức nhân loại hoàn toàn, sụp xuống chìm vào cơn hoan lạc thú tính.

Phần 6: Di chứng đời thực và sự trốn tránh làm người

Mình lờ mờ tỉnh lại. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự êm ái của một chiếc nệm bông, chứ không phải cái sàn bê tông lạnh ngắt rợn người kia nữa. Mở mắt ra, mình thấy mình đang nằm trong một căn phòng y tế vô trùng, ánh sáng đèn led trên trần dịu nhẹ. Trên người mình là một bộ đồ thể thao hoàn toàn mới, sạch sẽ và khô ráo. Không còn sự nặng nề của bộ áo thịt sống, không còn sự ngột ngạt bít bùng, cũng chẳng còn chút chất nhầy gớm ghiếc nào sót lại trên da thịt.

Tiếng cửa mở cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung. Gã nghiên cứu sinh đứng đầu bước vào. Ổng ném một cái phong bì giấy kraft dày cộm xuống nệm.

“Cô làm tốt hơn mong đợi rất nhiều. Độ dung nạp thần kinh và lượng dịch tiết ra vượt mức tiêu chuẩn. Đây là 300.000 yên thù lao cơ bản, cộng thêm hơn một triệu yên tiền thưởng dựa trên số lần cực khoái và tương tác sinh sản. Quần áo cũ của cô bị phân hủy rồi nên bộ đồ này coi như chúng tôi đền bù.”

Mình cầm cái phong bì lên. Một số tiền khổng lồ, dư sức đập tan mọi khoản nợ giang hồ đang chèn ép mình và dư ra một khoản lớn. Ổng đặt thêm một tấm danh thiếp đen nhánh lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường rồi quay lưng đi thẳng ra cửa.

“Chúng tôi luôn có những dự án nâng cao cần những mẫu vật có độ tương thích cao như cô. Nếu muốn kiếm thêm, cứ liên hệ số này.”

Ngay sáng ngày hôm sau, mình cầm toàn bộ số tiền đó đi thanh toán sòng phẳng khoản nợ cho tụi tín dụng đen. Gánh nặng tài chính đè trên vai tan biến hoàn toàn. Mình tự nhủ với bản thân rằng mọi chuyện kết thúc rồi, từ nay quay lại với cuộc sống bay nhảy tự do.

Nhưng cuộc sống đời thực đâu có dễ dàng buông tha cho mình như vậy.

Khoảng ba tuần trôi qua, nợ nần không còn nhưng mình lại rơi vào một cuộc khủng hoảng tâm lý khác, đáng sợ và dai dẳng hơn rất nhiều. Hệ thần kinh của mình đã bị nâng ngưỡng kích thích lên quá cao sau những giờ phút tiếp xúc với bộ áo sinh học. Trở về cuộc sống thực, mọi xúc giác bình thường đều trở nên vô vị một cách nhạt nhẽo. Cảm giác quần áo vải cotton chạm vào da hay nước từ vòi sen chảy xuống cơ thể không còn đủ để mình cảm nhận được mình đang tồn tại. Những cuộc đi club, hơi men của rượu mạnh hay thậm chí là những cuộc làm tình với những bạn tình lợi ích cũ kỹ trở nên chán ngắt, hời hợt và trống rỗng đến thảm hại.

Để bù đắp lại sự thiếu hụt cảm giác đó, mình bắt đầu có những hành vi bất thường. Ở nhà, mình vứt hết những bộ đồ rộng rãi thoải mái. Mình lên mạng đặt mua những bộ đồ lót định hình, những chiếc corset bó sát chật ních đến nghẹt thở. Khi ngủ, mình ép bản thân nằm vào góc tường nhỏ hẹp, cố tình quấn chặt một lớp chăn tạ nặng trĩu lên người, quấn chặt đến mức gần như không thể cựa quậy để mô phỏng lại áp lực an toàn của bộ áo sinh học tàn bạo kia.

Và sự thật đáng sợ nhất dần lộ rõ: sự nghiện ngập của mình không chỉ đến từ khoái cảm thể xác, mà còn từ việc thèm khát được trút bỏ gánh nặng làm người. Khi mặc bộ áo đó vào, bị khóa chặt và tước đoạt lý trí, mình không cần phải lo nghĩ về tương lai, không lo áp lực xã hội, không phải gồng mình diễn vai một đứa con gái sang chảnh hay đau đầu giải quyết các mối quan hệ độc hại. Việc trở thành một đồ vật vô tri ngoan ngoãn mang lại cho mình một cảm giác an toàn bệnh hoạn. Việc chủ động chọn làm một đồ vật chính là cách hoàn hảo nhất để chạy trốn khỏi cuộc sống thực tại phức tạp này.

Phần 7: Ca làm việc chuyên nghiệp dưới tầng hầm

Đến cuối tháng thứ hai, mình ngồi bó gối trên giường, nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp màu đen. Nó không còn là một tờ giấy gọi hồn đáng sợ nữa, mà nó đang tỏa ra sức hấp dẫn của một liều thuốc phiện. Không có áp lực nợ nần nào ép mình cả. Chính bản năng đê tiện và nhu cầu trốn tránh thực tại đang cầm lái.

Mình cầm điện thoại lên, gõ một dòng tin nhắn gửi đến số điện thoại trên thẻ. Mình biết rõ mình đang làm gì, biết rõ bước xuống cái hầm đó mình sẽ phải đối mặt với loại tra tấn nhục dục nào, và biết rõ mình sẽ đánh mất những gì.

Và thế là, mình trở thành một khách quen của tầng hầm đó. Cứ khoảng một vài tuần, mình lại ngoan ngoãn tự xách túi đến trung tâm nghiên cứu.

Một buổi chiều đến kỳ hẹn, mình bước vào khu vực phòng chờ trước khi vào phòng vô trùng. Không khí tĩnh lặng bao trùm dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Mở cửa bước vào, mình vô tình bắt gặp gã đàn ông – vật thí nghiệm nam đã từng bị ép giao phối với mình lần trước. Hắn ta đang ngồi trên ghế băng, lật giở một cuốn tạp chí.

Không có sự hoảng loạn tột độ trong ánh mắt như lần đầu gặp gỡ, cũng chẳng có một chút ngượng ngùng, xấu hổ hay phán xét đạo đức nào giữa hai kẻ đã từng trần trụi giày vò nhau dưới sự điều khiển của xúc tu. Đôi mắt của hắn lờ đờ, thâm quầng đặc trưng của một kẻ nghiện đang chờ đến cữ. Hai ánh mắt chạm nhau. Hắn khẽ gật đầu một cái nhạt nhẽo. Mình cũng gật đầu chào lại. Thái độ bình thản y chang như hai người đồng nghiệp làm chung ca, tình cờ gặp nhau ở phòng nghỉ giải lao của công ty. Điều này càng tô đậm thêm sự bình thường hóa của một môi trường làm việc dị hợm và bệnh hoạn này.

Nghe gọi tên qua loa phát thanh, mình đứng dậy, đẩy cửa bước vào phòng thí nghiệm vô trùng sáng rực. Không còn sự phản kháng, không còn vùng vẫy hay cái tôi kiêu ngạo nào cần được bảo vệ nữa. Mình chủ động cởi bỏ lớp áo khoác ngoài, mặc trên người bộ đồ bó sát mỏng manh. Mình bước đến chiếc bàn kim loại lạnh ngắt, tự giác nằm thẳng lưng xuống đúng vị trí được đánh dấu.

Khi các nghiên cứu sinh mặc áo blouse trắng tiến lại gần, mình bình thản tự dùng tay vén gọn những lọn tóc vướng víu ra sau tai, tạo khoảng trống thuận lợi để họ dán những miếng điện cực y khoa lên trán, ngực và hai bên đùi. Nhịp thở của mình hoàn toàn đều đặn, nhịp tim hiển thị trên màn hình ổn định một cách hoàn hảo. Mình đã biến một buổi tra tấn bạo lực thành một ca làm việc part-time vô cùng chuyên nghiệp.

Đôi mắt mình nhìn chằm chằm lên trần nhà, phẳng lặng và vô hồn, nhưng sâu bên trong, cơ thể lại đang rần rần nóng lên vì mong chờ thứ chất lỏng enzyme kia đổ ụp xuống. Được trả tiền để trút bỏ nhân tính, trở thành một con vật thí nghiệm vô lo vô nghĩ, có lẽ đây mới là chốn dung thân thực sự của mình.

Hết

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0