Truyện chữ BDSM: Chạm Trong Bóng Tối

Chạm Trong Bóng Tối

Cảnh bách hợp GL Bondage BDSM trong phòng Escape Room

Giới thiệu: Đan là một nhân viên mẫn cán, luôn giữ thái độ chuyên nghiệp trước mặt vị Giám đốc lạnh lùng Diệp Anh. Nhưng thẳm sâu bên trong, Đan mang dòng máu phục tùng và luôn khao khát được quỳ dưới chân sếp mình. Diệp Anh, một người thống trị bẩm sinh, thừa sức nhìn thấu ánh mắt rạo rực của cô nhân viên mỗi khi chạm mặt. Lấy cớ xả stress sau dự án, Diệp Anh đưa Đan đến một khu trò chơi giải đố thoát phòng. Một sự cố cúp điện được dàn xếp hoàn hảo, những sợi dây thừng đay thô ráp và màn đêm đặc quánh đã biến một buổi đi chơi thành cuộc đi săn, nơi ranh giới công sở bị đập nát hoàn toàn.

Thể loại: GL, Khống chế tâm lý, Trói buộc bằng dây thừng đay, Bịt mắt, Sếp và Nhân viên, BDSM.

Phần 1: Lời mời tan tầm và Dục vọng giấu kín

Sáu rưỡi tối thứ Sáu, văn phòng tầng 18 chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Đan. Dự án kéo dài ba tuần cuối cùng cũng đóng máy. Đan vươn vai, chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh căng ra, phác họa rõ đường cong mềm mại và bờ vai gầy. Chân váy bút chì đen ôm sát lấy vòng ba khiến mỗi cử động của cô đều trở nên gò bó nhưng lại vô tình phô bày nét quyến rũ chết người của một nữ nhân viên công sở kiểu mẫu.
Đan nhớ lại cuộc họp ban sáng. Khi Diệp Anh đứng trước màn hình máy chiếu, ánh sáng hắt lên sườn mặt góc cạnh và đôi môi đỏ mọng của sếp khiến Đan mất tập trung. Cô đã lén nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay với những ngón thon dài đang gõ nhịp lên mặt bàn kính. Và rồi, Diệp Anh ngước lên, ánh mắt sắc lẹm bắt quả tang tại trận ánh nhìn vụng trộm, đầy khao khát của Đan. Cái nhếch mép nửa miệng của sếp lúc đó đến giờ vẫn khiến bụng dưới cô râm ran.
Tiếng gót giày gõ nhịp đều đặn trên mặt sàn gỗ tiến lại gần, cắt ngang dòng suy tưởng. Mùi hương nước hoa Tom Ford Noir trầm ấm phảng phất, mang theo sự quyền lực bức người ngập tràn không gian tĩnh lặng. Là Diệp Anh – Giám đốc điều hành, cũng là người phụ nữ mà Đan thầm thèm khát được phục tùng suốt hơn một năm qua.
“Xong việc rồi chứ? Đi xả stress với tôi một lát.” Giọng Diệp Anh lạnh nhạt, âm sắc trầm tĩnh không mang theo nửa điểm dò hỏi mà hoàn toàn là một mệnh lệnh không thể chối từ.
Đan giật mình ngước lên. Sếp đứng khoanh tay trước bàn làm việc, ánh mắt lướt dọc từ cần cổ trắng ngần của Đan, dừng lại ở hai nút áo trên cùng hơi hé mở, rồi trượt xuống chiếc eo thon gọn bị nịt chặt trong lớp váy bút chì. Đan vô thức khép chặt hai đùi lại, hơi thở nghẽn đi một nhịp. Khí chất thống trị của người phụ nữ trước mặt chính là liều thuốc độc mà cô không thể cai nghiện.
“Dạ… sếp muốn đi uống gì ạ?” Đan lí nhí, vội vàng luống cuống thu dọn mớ tài liệu trên bàn, cố giấu đi đôi tay đang hơi run rẩy.
“Không uống. Đi chơi trò cảm giác mạnh một chút.” Diệp Anh nhếch mép, quay gót bước đi, bóng lưng thẳng tắp đầy uy quyền. “Xuống hầm lấy xe đi, tôi đợi.”

Phần 2: Khảo nghiệm giác quan

Đan không ngờ “cảm giác mạnh” của sếp lại là một khu trò chơi giải đố thoát phòng Escape Room nằm sâu trong tầng hầm của một khu trung tâm thương mại vắng vẻ. Bối cảnh họ chọn là một căn phòng giam kiểu trung cổ, tường xám xịt và ánh sáng lờ mờ.
Vừa bước vào phòng chờ, Đan đã cảm thấy trang phục của mình hoàn toàn sai trái. Cô đang mặc chân váy ôm và đi giày cao gót năm phân, làm sao có thể bò trườn hay di chuyển nhanh nhẹn để tìm manh mối? Nhưng Diệp Anh dường như không hề bận tâm đến điều đó. Chị thản nhiên ký vào tờ giấy cam kết tham gia trò chơi, nét chữ bay bướm và dứt khoát.
Một nam nhân viên mặc đồ đen bước ra, trên tay cầm hai dải băng lụa đen và một cuộn dây thừng đay.
“Chủ đề phòng này là Khảo nghiệm giác quan thưa hai chị. Hai người sẽ bị trói tay ra sau lưng và nối với nhau bằng một sợi dây thừng dài khoảng nửa mét. Chỉ khi tìm được chìa khóa mở còng tay, hai người mới có thể bắt đầu giải các mật mã tiếp theo trên tường. Vui lòng đeo bịt mắt trước khi vào.”
Đan ngoan ngoãn tự đeo bịt mắt. Tầm nhìn tối sầm lại, tước đoạt đi thị giác khiến các giác quan khác trở nên cực kỳ nhạy bén. Cô nghe tiếng nhân viên hướng dẫn họ bước vào căn phòng lạnh lẽo nồng nặc mùi ẩm mốc nhân tạo. Không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ.
Sột soạt… siết…
Hai tay Đan bị bẻ quặt ra sau lưng. Nam nhân viên dùng cuộn dây thừng đay thô ráp quấn nhiều vòng quanh cổ tay cô, siết lại một nút thắt chắc nịch nhưng không làm tắc nghẽn mạch máu. Đan khẽ rùng mình. Sợi dây bện bằng đay ma sát qua lớp da mỏng manh ở cổ tay gây ra cảm giác ran rát, gai người, nhưng tận sâu trong tiềm thức lại dấy lên một cơn kích thích ngầm của kẻ bị giam cầm. Ngay sau đó, đầu dây còn lại được kéo căng và nối thẳng vào cổ tay của Diệp Anh đang đứng ngay sát bên cạnh. Qua âm thanh ma sát, Đan biết hai tay chị cũng bị khóa chặt ra phía sau giống hệt cô.
“Trò chơi kéo dài 60 phút. Chúc hai chị may mắn.” Tiếng nhân viên vang lên bồm bộp, nối theo đó là tiếng cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại. Cạch. Cạch. Chốt từ tính đã khóa chặt hai lớp.

Phần 3: Vở kịch hoàn hảo và Nỗi sợ hãi bóng đêm

Bóng tối và sự tĩnh lặng bủa vây. Đan luống cuống lùi lại một bước, gót giày nhọn vấp vào mặt sàn làm bằng đá không bằng phẳng khiến cô lảo đảo. Sợi dây thừng nối giữa hai người giật mạnh, kéo theo cổ tay Diệp Anh.
“Cẩn thận. Tháo bịt mắt ra trước đã.” Giọng Diệp Anh bình tĩnh vang lên. Ánh sáng duy nhất trong phòng lúc này là một ngọn đèn sợi đốt hắt ra thứ ánh sáng đỏ quạch, ma mị và nhức mắt.
Bởi hai tay đều bị trói quặt ra sau lưng không thể tự tháo, Đan phải cố gắng cong người, ngoan ngoãn tựa sát vào ngực sếp. Cô hơi kiễng chân, cọ xát đầu mình vào vai Diệp Anh để chị dùng cằm và hõm cổ từ từ gạt dải băng bịt mắt của cô xuống. Quá trình cọ xát chậm chạp này kéo dài cả phút. Mái tóc Đan cọ vào cổ Diệp Anh, trong khi hương nước hoa ngầy ngật của sếp phả thẳng vào khoang mũi Đan, làm lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi mỏng.
“Gần cái tủ góc tường kia có một ổ khóa. Lại đó xem.” Diệp Anh ra lệnh sau khi tự hất được bịt mắt của mình ra. Chị chủ động bước lên trước, kéo sợi dây thừng căng ra, ép Đan phải lóc cóc bước theo sau như một con thú cưng bị dắt đi. Chiếc chân váy bút chì nịt chặt khiến Đan chỉ có thể đi từng bước ngắn, vô cùng chật vật trên đôi cao gót.
Họ loay hoay trước cái tủ gỗ khoảng hai phút. Diệp Anh giả vờ khom người tìm kiếm, cố tình ép cơ thể cọ sát vào hông và đùi Đan trong nỗ lực kiểm tra các ngăn kéo, tạo ra một màn dạo đầu ngột ngạt nhưng vô cùng hợp lý của một trò chơi giải đố. Sự căng thẳng và nhiệt độ cơ thể tăng lên khiến trán Đan rịn mồ hôi, lớp lụa của áo sơ mi bắt đầu dính sát vào da thịt.
Và rồi, đúng lúc Đan đang nhón chân, cố xoay người để nhìn vào khe tủ…
Phạch!
Ngọn đèn đỏ duy nhất nhấp nháy vài cái rồi tắt ngóm. Tiếng quạt thông gió ù ù trên trần nhà cũng đột ngột im bặt. Cả căn phòng chìm vào một màu đen đặc quánh, mù mịt và tĩnh mịch đến rợn gáy. Hệ thống điện dường như đã sập hoàn toàn.
“Á!” Đan giật mình hét lên, bản năng sợ bóng tối khiến cô lùi mạnh về sau.
Nhưng cô quên mất hai tay mình đang bị trói ngược và nối với sếp. Cú giật lùi đột ngột khiến sợi dây đay thô ráp cọ xiết tàn nhẫn vào lớp da non ở cổ tay. Cảm giác bỏng rát ập đến khiến Đan nhăn mặt kêu lên đau đớn, cả cơ thể mất thăng bằng ngã nhào vào người Diệp Anh ở phía sau.
“Đứng im! Em muốn dây thừng cọ rách hết da non à?” Giọng Diệp Anh đột ngột trở nên đanh thép, âm lượng không lớn nhưng áp lực phát ra đủ sức đè bẹp mọi sự hoảng loạn của Đan. Vòng tay tuy bị trói phía sau lưng nhưng cơ thể chị vẫn vững như bàn thạch, đỡ trọn lấy sức nặng của cô nhân viên.
Sự cố mất điện bất ngờ, không gian kín bưng đang dần mất đi dưỡng khí, đôi tay bị gông cùm và lời quát nạt quyền uy của sếp khiến hàng rào phòng ngự của Đan sụp đổ nhanh chóng. Cô cứng đờ người, ngoan ngoãn tựa sát tấm lưng mình vào lồng ngực Diệp Anh, hô hấp dồn dập trong bóng tối, chờ đợi một sự phán xét đáng sợ… hoặc một đặc ân đáng mong chờ sắp xảy ra.

Phần 4: Giam cầm thời gian và Đòn tra tấn tâm lý

Bóng tối đặc quánh như một lớp chăn dày bao trùm lấy không gian. Không có quạt thông gió, căn phòng kín bưng nhanh chóng mất đi dưỡng khí, nhiệt độ bắt đầu nóng lên. Sự tĩnh lặng ập đến nghẹt thở, đến mức Đan có thể nghe rõ tiếng nhịp tim mình đang đập thình thịch liên hồi dội vào màng nhĩ, hòa cùng nhịp thở trầm ổn của người phụ nữ phía sau.
Năm phút trôi qua. Rồi mười phút. Thời gian trong bóng tối bị tước đoạt phương hướng, kéo giãn ra thành vô tận.
Đan đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực phập phồng kịch liệt cố thu nạp chút không khí ít ỏi. Cơn đau rát ở cổ tay do sợi dây thừng đay siết chặt mỗi khi cô lỡ cử động nhắc nhở cô về thực tại tàn nhẫn: Hai tay cô đang bị khóa chặt ra sau lưng, và đầu dây bên kia thuộc quyền kiểm soát của vị Giám đốc lạnh lùng. Chiếc chân váy bút chì bó sát khiến Đan không thể dang chân ra để nới lỏng cơ bắp. Đôi giày cao gót năm phân bắt đầu phản chủ, làm bắp chân cô mỏi nhừ, run rẩy từng chập.
Cô khẽ cựa quậy, định kiễng chân để thay đổi trọng tâm giảm bớt áp lực, nhưng chỉ một cử động nhỏ cũng làm sợi dây nối giữa hai người giật nhẹ, kéo theo sự chú ý của Diệp Anh.
“Mỏi chân à?” Giọng Diệp Anh vang lên trầm thấp, đều đều ngay bên vành tai cô. Khoảng cách gần đến mức Đan cảm nhận được hơi nóng từ môi sếp phả vào lớp da cổ nhạy cảm của mình.
“Sếp… em tháo giày ra được không… chân em run quá không đứng nổi nữa…” Đan lắp bắp nài nỉ, giọng nói đã bắt đầu mang theo sự yếu đuối, nứt toác, phá vỡ vỏ bọc nhân viên cứng cỏi hàng ngày.
“Không được.” Diệp Anh lạnh lùng cự tuyệt, tàn nhẫn chặt đứt hy vọng của cô. Trong bóng tối, chị bước tới nửa bước, khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp lại bằng không. “Nhân viên xuất sắc thì tác phong phải chuẩn mực, ngay cả khi không có ai nhìn thấy. Đứng thẳng người lên cho tôi.”
Sức ép từ một mệnh lệnh mang đậm tính công sở ngay trong hoàn cảnh phi lý này khiến bản năng phục tùng sâu thẳm của Đan hoàn toàn trỗi dậy. Cô ngoan ngoãn cắn răng rướn thẳng lưng, ép buộc cơ bắp đang gào thét phải chịu đựng. Diệp Anh ép sát lồng ngực săn chắc của mình qua lớp áo vest vào lưng Đan, dồn cô lùi lại phía sau từng bước một cho đến khi vai Đan chạm phải vách tường đá lạnh toát.
Vì hai tay của Diệp Anh cũng đang bị khóa quặt ra sau lưng, chị dùng chính cơ thể, bờ vai và hông mình làm điểm tựa và lồng giam cho cô nhân viên. Sự áp sát này làm chùng sợi dây đay ở phía sau, xoa dịu cơn đau ở cổ tay Đan, nhưng lại đẩy áp lực tâm lý lên một ngưỡng mới. Đan bị kẹp chặt giữa bức tường cứng ngắc và cơ thể nóng rực, áp đảo của sếp. Mùi nước hoa hòa quyện với mùi mồ hôi đang rịn ra trên trán cả hai, tạo thành một thứ bùa mê chết người giam hãm lý trí.
Không một cái chạm tay, không một hành động sờ soạng thô thiển. Diệp Anh chỉ đơn giản là đứng đó, ép sát toàn thân, ép Đan phải đồng bộ nhịp thở với mình. Mười lăm phút mòn mỏi nữa trôi qua. Sự chờ đợi, bóng tối, cái nóng và sự kìm kẹp khiến ý chí phòng ngự của Đan bốc hơi sạch sẽ. Đôi chân cô nhũn ra, gần như phó mặc toàn bộ trọng lượng cơ thể trượt dần xuống, dựa dẫm vào người sếp.

Phần 5: Ma sát, Cơn khát và Lưỡi dao vô hình

Khi cảm nhận được người con gái trong lòng mình đã mềm nhũn, ngoan ngoãn và rệu rã như một con cừu non hoàn toàn mất phương hướng, Diệp Anh mới bắt đầu thu lưới.
Chị chậm rãi, mạnh mẽ chèn một bên đầu gối của mình vào giữa hai đùi Đan. Lực chèn ép không thô bạo nhưng dứt khoát, mang tính chiếm hữu tuyệt đối không cho phép từ chối. Chiếc váy công sở chật chội bị nêm chặt, xếch lên tận nửa đùi, phơi bày vùng da thịt trần trụi. Lớp vải lót mỏng manh cọ xát vào lớp quần tây âu của Diệp Anh tạo ra một cảm giác cấm kỵ cực độ. Đan khẽ rùng mình nấc lên, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Sếp… điện… chắc nhân viên sắp mở cửa rồi… đừng…” Đan thều thào, lắc đầu trong bóng tối, cố gắng vớt vát chút lý trí cuối cùng dù cơ thể đã hoàn toàn phản bội lời nói.
“Vậy thì chúng ta phải tranh thủ thôi.” Diệp Anh thì thầm vào tai cô, âm sắc khàn đi vì dục vọng rực cháy, phả hơi nóng hổi vào vành tai cô.
Đầu gối Diệp Anh bắt đầu di chuyển. Chị chậm rãi miết phần đùi thon chắc của mình lên xuống, cọ xát lớp vải thô ráp vào tâm điểm khao khát đang được giấu kín, đang đập thình thịch sau lớp váy của Đan. Ma sát qua nhiều lớp vải không đem lại sự giải tỏa ngay lập tức, mà nó râm ran, bứt rứt, ngứa ngáy. Sự va chạm nhịp nhàng ấy tra tấn Đan như một lưỡi dao vô hình cù cưa rạch nát luân lý thường ngày, ép cô phải đối diện với khao khát bản năng nhất.
Đan ngửa cổ ra sau, gáy đập nhẹ vào tường. Vì hai tay vẫn đang bị trói ngược, cô không thể dùng tay che miệng để giấu đi sự yếu đuối. Những tiếng ưm… ứ… ah… đứt quãng bắt đầu rỉ ra khỏi đôi môi đang hé mở, dội vào bức tường tĩnh lặng. Âm thanh nhóp nhép khe khẽ của dịch thủy dâng trào, thấm ướt lớp nội y ren, hoàn toàn tố cáo sự đầu hàng vô điều kiện của cô. Sự tự ghê tởm bản thân mâu thuẫn dữ dội với khoái cảm đang cuộn trào. Tại sao cô lại rạo rực, lại ướt sũng chỉ vì một vài cú thúc bằng đầu gối của sếp trong lúc cả hai đang bị trói bất lực?
Không dừng lại ở đó, Diệp Anh cúi đầu. Lợi dụng bóng tối và sự bất lực của đôi tay Đan, chị dùng hàm răng trắng đều của mình cắn lấy chiếc cúc áo sơ mi lụa trên cùng của cô nhân viên. Pực. Nút áo bung ra. Cứ thế, bằng kỹ thuật điêu luyện của đôi môi và hàm răng, chị tháo tung, xé đứt ba nút áo trên cùng, phơi bày bầu ngực phập phồng rực lửa và rãnh sâu quyến rũ ra trước thứ bóng tối đồng lõa. Chị rải những nụ hôn ướt át, cắn mút lên lớp da thịt mỏng manh ở cổ, xương quai xanh, cào nhẹ bằng răng, để lại những dấu vết sở hữu nóng rực rỉ máu mờ.
“Dự án vừa rồi làm tốt lắm.” Diệp Anh thầm thì một câu nhận xét công việc ngay giữa cơn cao trào, môi miết dọc theo vành tai nhạy cảm của Đan, cố tình kéo cô về với thực tại công sở để tăng thêm sự nhục nhã pha lẫn phấn khích. “Nhưng khả năng chịu đựng áp lực của em… vẫn còn kém lắm. Ướt hết cả váy rồi này.”
“Sếp… ân xá cho em đi… em xin chị… cho em…” Đan thút thít khóc, những giọt nước mắt sinh lý trào ra. Không phải vì sợ, mà vì bị kìm nén quá lâu, vì thèm khát sự lấp đầy. Cơ thể cô vô thức rướn lên, đôi chân trên giày cao gót đã hoàn toàn mất lực, cô chủ động cọ xát phần thân dưới đang ướt sũng, run rẩy của mình vào đầu gối Diệp Anh, hạ mình cầu xin một sự giải thoát.
“Chưa được. Khi sếp chưa cho phép, nhân viên chỉ được phép chờ đợi.” Diệp Anh nhếch mép, đột ngột dừng lại mọi ma sát. Chị rút đầu gối lại, lùi ra sau nửa bước, bỏ mặc Đan chới với, trống rỗng trong cơn khoái cảm lửng lơ tàn nhẫn nhất, cả cơ thể dựa dẫm vào bức tường trượt dần xuống vì đôi chân không còn sức lực.

Phần 6: Lời thú tội trên xe Mercedes

Đúng lúc đôi chân Đan sắp không trụ nổi nữa vì khoái cảm lửng lơ bị Diệp Anh tàn nhẫn treo giò, thì ánh sáng đỏ quạch của ngọn đèn sợi đốt đột ngột bừng lên. Tiếng quạt thông gió ù ù chạy lại, kéo theo những luồng không khí mát mẻ thổi thốc vào căn phòng ngột ngạt, phá vỡ bầu không khí cấm kỵ.
Cạch. Cạch.
Cánh cửa sắt mở toang. Gã nhân viên mặc đồ đen ban nãy lao vào, trên tay lăm lăm một chiếc kéo. Khuôn mặt gã hớt hải, mồ hôi nhễ nhại, hoàn thành xuất sắc nét diễn hoảng hốt của một kẻ vừa gây ra lỗi kỹ thuật nghiêm trọng:
“Dạ em ngàn lần xin lỗi hai chị! Hệ thống aptomat khu này bị chập mạch, cửa từ bị kẹt mất 30 phút. Hai chị có sao không ạ, để em cắt dây…”
Đan thở dốc, mặt đỏ bừng như gấc, vội vã quay ngoắt mặt đi úp vào tường. Ba chiếc cúc áo sơ mi bị sếp cắn đứt đã bung ra, phơi bày mảng ngực đang phập phồng ướt đẫm mồ hôi. Vì hai tay vẫn đang bị trói quặt ra sau lưng, cô không thể nào kéo áo lên che đậy. Đan chỉ biết khom người, rụt hai vai lại, gập người xuống cố gắng dùng tư thế đáng thương nhất để che giấu sự nhếch nhác, ướt át bên dưới lớp chân váy xộc xệch của mình khỏi ánh mắt người lạ. Diệp Anh thì ngược lại, phong thái vẫn lạnh lùng, tĩnh tại như băng, không có lấy một nếp nhăn dư thừa trên trán hay trên áo vest.
Gã nhân viên lách mũi kéo, xoẹt một tiếng, cắt đứt sợi dây thừng dài nửa mét đang nối giữa hai người, trả lại tự do cho Diệp Anh. Nhưng ngay khi gã định vòng ra sau lưng Đan để tháo nút thắt trên cổ tay cô, Diệp Anh đã ném cho gã một ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, ngầm ra hiệu một cách cực kỳ dứt khoát: Dừng lại. Cứ để cô ta bị trói. Lui ra đi. Gã nhân viên nuốt nước bọt, lập tức cúi đầu thu kéo lại rồi lùi bước khỏi phòng.
Mười lăm phút sau, Đan ngồi co rúm trên ghế phụ chiếc Mercedes sang trọng của sếp. Tư thế ngồi vô cùng chật vật và khó chịu vì hai tay cô vẫn đang bị gông chặt bởi nút thắt dây đay ở phía sau lưng. Cô phải hơi nhoài người về phía trước, không dám tựa lưng vào ghế vì sợ sợi dây sẽ cọ xát vào cột sống. Hệ thống điều hòa trong xe phả ra hơi lạnh khiến da gà cô nổi lên từng đợt. Hai cổ tay cô đỏ ửng, tê dại, hằn rõ những vết xước mờ do dây đay thô ráp siết chặt trong suốt quá trình giãy giụa ban nãy.
Diệp Anh khởi động máy, thong thả rướn người sang kéo dây an toàn thắt cho Đan. Bàn tay sếp cố tình lướt qua vòm ngực đang phập phồng không thể che đậy của cô. Diệp Anh tay mân mê vô lăng bọc da, ánh mắt qua gương chiếu hậu lướt qua thân hình đang run rẩy của cô nhân viên. Chị rút một tờ khăn giấy ướt, thản nhiên ném sang đùi Đan.
“Tự tìm cách lau mồ hôi đi. Áo lụa ướt sũng dính chặt vào người, nhìn xuyên thấu hết rồi kìa.”
“Sếp… tháo trói cho em đi… Lúc nãy trong phòng…” Đan cắn môi, định chất vấn về những hành động đi quá giới hạn ban nãy, nhưng lại bị sự xấu hổ chặn ngang họng. Cô sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến hệ thống an ninh. “Camera hồng ngoại trong đó… họ có thấy chúng ta…”
“Không ai thấy cả.” Diệp Anh nhạt giọng, đạp nhẹ chân ga. Chiếc xe lướt êm ái ra khỏi hầm gửi xe vắng lặng. Giọng chị đều đều, thản nhiên thả một quả bom xuống tâm trí đang rối bời của Đan. “Tôi đã chi 5 triệu cho cậu nhân viên kia. Cầu dao tổng không sập, cửa từ không lỗi, và camera hồng ngoại cũng bị ngắt nguồn chính xác 30 phút.”
Đan trừng mắt, quên cả cơn đau ở cổ tay, quay phắt sang nhìn sếp. Não bộ cô đình trệ mất vài giây để xử lý thông tin động trời này. Toàn thân cô lạnh toát, nhưng sâu thẳm trong bụng dưới lại cuộn lên một cơn rùng mình rạo rực không thể chối bỏ.
“Sếp cố tình lừa em? Chị dàn xếp mọi thứ để nhốt em trong đó?!” Sự phẫn nộ bùng lên, nhưng thứ cảm xúc tột cùng lấn át ngay sau đó lại là sự kích thích điên rồ của một kẻ cuồng dâm bạo liệt. Sếp của cô, một nữ Giám đốc bận trăm công nghìn việc, lại cất công giăng ra một cái bẫy tinh vi như thế này chỉ để thao túng và chiếm đoạt cô trong bóng tối.
“Đúng.” Diệp Anh nhếch mép, một nụ cười ngạo nghễ của kẻ săn mồi đã tóm gọn con mồi ngoan ngoãn. “Em nghĩ tôi sẽ để một gã ất ơ nào đó nhìn thấy bộ dạng dâm đãng, ướt át của em lúc nãy sao? Ánh mắt em dám nhìn trộm tôi đầy khát khao trong phòng họp sáng nay ngứa ngáy lắm rồi. Giờ thì ngồi im, tôi đưa em về nhà riêng của tôi. Sáng nay làm việc riêng trong giờ, lát nữa phải phạt thật nặng.”
Đan cứng họng. Sống lưng cô tê rần vì khoái cảm pha lẫn sự khuất phục. Sự thao túng của Diệp Anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức khiến bản năng phục tùng của cô hoàn toàn vỡ trận. Cô cúi đầu, ngoan ngoãn khép nép nhoài người trên ghế xe, hai đùi bó trong chiếc váy công sở vô thức cọ vào nhau, nhóp nhép từng nhịp, đếm từng giây cho đến khi chiếc xe dừng lại trước gara nhà sếp.

Phần 7: Hình phạt chốn công sở tại nhà riêng

Cánh cửa căn penthouse rộng lớn vừa khép lại, Diệp Anh không vội vàng lôi Đan vào phòng ngủ. Chị lạnh lùng dồn Đan ép lưng vào cánh cửa gỗ sồi cứng nhắc. Mùi mồ hôi quyện với mùi dây đay vẫn còn vương vất trên người Đan, nhắc nhở về sự ngột ngạt và dục vọng vừa trải qua.
Diệp Anh vòng tay ra sau lưng Đan, những đầu ngón tay thon dài, móng sơn gel đỏ chót chậm rãi miết dọc theo nút thắt dây thừng và vết hằn đỏ au trên cổ tay cô. Chạm đến đâu, Đan rùng mình đến đó. Cảm giác đau rát nhè nhẹ bỗng chốc trở thành thứ mồi lửa châm ngòi cho dục vọng đang bị dồn nén đến đỉnh điểm.
“Nói sếp nghe, lúc trong phòng tối, bị sợi dây đay này siết rát cả tay, lơ lửng không được chạm vào, em thấy đau sợ hay thấy sướng?”
“Em… em…” Đan cắn môi bật máu, lồng ngực phập phồng kịch liệt, không dám trả lời.
“Trả lời sếp.” Diệp Anh ấn mạnh ngón tay cái vào vết đỏ khiến Đan nhăn mặt rít lên. Cùng lúc đó, chị dùng kéo cắt phăng nút thắt dây đay ở phía sau. Nhưng Đan chưa kịp thở phào, Diệp Anh đã lôi từ trong túi áo vest ra một chiếc còng số 8 bằng kim loại sáng loáng. Tiếng lách cách vang lên lạnh buốt. Cạch. Cạch. Chị dứt khoát kéo hai tay Đan ra phía trước, khóa chặt lại ở trước ngực. Gông cùm công nghiệp, nặng nề và lạnh lẽo, thay thế cho sợi dây đay thô kệch, càng làm tăng thêm vẻ bất lực và vị thế thấp hèn của cô nhân viên bé nhỏ trước mặt chủ nhân.
Xong xuôi việc xiềng xích, Diệp Anh mới bắt đầu lột bỏ lớp vỏ bọc văn phòng. Chị xé toạc nốt phần còn lại của chiếc áo sơ mi lụa trắng, không thèm mở cúc mà dùng lực kéo mạnh khiến lớp vải rách tươm. Chị lột chiếc chân váy bút chì vướng víu ném thẳng xuống sàn nhà, chỉ để lại cho Đan một bộ đồ lót ren màu đen tiệp với làn da trắng sứ, ướt sũng. Diệp Anh bế bổng cô lên, sải bước ném mạnh Đan xuống chiếc giường Kingsize êm ái giữa phòng ngủ tối giản.
Cuộc trừng phạt diễn ra theo đúng nghĩa đen của quyền lực áp đảo. Diệp Anh giữ nguyên bộ đồ vest chỉnh tề, quần tây âu là phẳng phiu, chỉ tháo lỏng một cúc áo sơ mi và kéo trễ cà vạt. Sự chênh lệch thị giác giữa một vị Giám đốc uy quyền quần áo đầy đủ và một cô nhân viên bị còng tay, trần trụi, uốn éo vặn vẹo trên giường đẩy ranh giới Dominant/Submissive lên mức tối đa. Hai ngón tay mang theo hơi lạnh của Diệp Anh bắt đầu xâm nhập, không dạo đầu mà trực tiếp đâm rút mạnh bạo vào nơi thầm kín đang ướt đẫm dịch thủy của Đan, mỗi nhịp đẩy đều mang theo sự thô bạo, chiếm hữu và áp đảo tuyệt đối.
“Báo cáo tiến độ đi.” Diệp Anh ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng nhất trong cuộc họp, trong khi ngón tay lại cố tình cọ xiết, ngoáy sâu vào điểm nhạy cảm nhất khiến Đan nẩy ngược người lên như bị điện giật, hai bàn tay bị còng vào nhau siết chặt lấy ga giường đến trắng bệch. “Báo cáo xem em đang khao khát sếp đến mức nào rồi. Dùng kính ngữ.”
“Sếp… ah… a… sếp ơi… em ướt hết rồi… xin sếp…” Đan khóc nấc lên trong mớ khoái cảm hỗn độn, lý trí công sở thường ngày hoàn toàn bị nghiền nát thành cặn. Cô nài nỉ như một nhân viên hèn mọn đang van xin sếp ban phát cho mình đặc ân sinh tồn. “Xin sếp thương em… phạt em đi… em chịu không nổi nữa rồi…”
“Duyệt.”
Chỉ chờ câu xác nhận phục tùng tuyệt đối đó, Diệp Anh đẩy nhanh tốc độ ngón tay đến chóng mặt, thúc những nhịp sâu và tàn nhẫn nhất. Những tiếng chóp chép dâm đãng vang dội trong căn phòng rộng lớn. Cơ thể Đan co giật liên hồi, vách thịt mềm mại bên trong co rút điên cuồng, siết chặt lấy những ngón tay của sếp. Cô ngửa cổ lên trần nhà, hét lên một tiếng thỏa mãn xé họng rồi lịm đi trong cơn cực khoái bạo liệt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Khi nhịp thở dốc của cả hai dần bình ổn lại, Diệp Anh mới từ từ rút tay ra. Chị lấy chìa khóa mở còng tay cho Đan, nhẹ nhàng xoa bóp đôi cổ tay tấy đỏ, bầm tím của cô nhân viên. Sự tàn nhẫn, áp đảo của vị Dom ban nãy lập tức biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng, ân cần của bước aftercare. Đan mệt lả, ngoan ngoãn rúc đầu vào ngực sếp, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc qua lớp áo vest, hít hà mùi hương Tom Ford quen thuộc mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô biết, từ ngày mai, mỗi khi bước vào phòng họp và nhìn thấy Diệp Anh gõ bút, thứ chờ đợi cô không chỉ là những bản báo cáo khô khan, mà là một hợp đồng phục tùng vĩnh viễn cả về thể xác lẫn linh hồn chốn công sở.
Hết

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0