Truyện chữ BDSM: Cô Trợ Lý Dự Án

Truyện chữ BDSM: Cô Trợ Lý Dự Án
Câu chuyện thực tế chốn công sở và góc khuất tình cảm cấm kỵ giữa sếp nam và nữ trợ lý dự án mang thiên hướng BDSM
Giới thiệu: Một góc nhìn chân thực, trần trụi về những áp lực chốn công sở và sự nảy nở của những ham muốn thầm kín đằng sau lớp vỏ bọc chuyên nghiệp. Khi sự phục tùng tuyệt đối trong công việc vô tình bước qua ranh giới, khơi mào cho những khoái cảm cấm kỵ và sự kiểm soát tột độ giữa sếp và nhân viên.
Thể loại: Tâm lý xã hội, Công sở, Thực tế đời thường, BDSM, Sếp – Nhân viên.
Phần 1: Lính mới “được việc” và sự cố cháy tiến độ
Cô bé đó từng là đồng nghiệp của tôi, ngồi ở chi nhánh khác, cách nhau cả trăm cây số. Nhưng xét theo cơ cấu dự án đợt đó, em ấy là lính dưới quyền tôi (tuyến báo cáo gián tiếp). Chỉ vào những giai đoạn dự án vào form căng thẳng, tôi mới bay đến thành phố đó để trực tiếp đốc thúc.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về em ấy phải nói là vượt mong đợi, tóm gọn lại đúng hai chữ: “Được việc”.
Mới đi làm hơn một năm, nhưng người em ấy không có tí nào cái sự ngây ngô hay ảo tưởng màu hồng của bọn sinh viên mới ra trường. Không kén cá chọn canh, không mở miệng than thở mấy việc lặp đi lặp lại nhàm chán. Thứ tôi thấy là năng lực cày cuốc cực kỳ trâu bò và thái độ học hỏi cứng đầu. Cứ là task tôi giao, dù bị đẩy sang mảng trái tay, em ấy nhận lệnh xong là dăm rắp làm, cực hiếm khi vặn vẹo.
Ở cái chốn văn phòng toàn những kẻ khôn lỏi đùn đẩy trách nhiệm này, một đứa cấp dưới vừa ngoan vừa bén như thế, sếp nào mà chẳng ưng.
Nhưng người thì không ai hoàn hảo, em ấy có một cái dở chí mạng. Đó là cứ vướng mắc ở đâu lại thích cắm mặt tự gồng, không bao giờ biết mở miệng nhờ vả hay cầu cứu ai.
Có đợt dự án bị dí deadline gắt, tôi cắm chốt đi công tác ở chi nhánh bên đó. Hôm ấy, tôi ngồi cạnh em ấy trong phòng họp để review lại tiến độ mấy hạng mục em ấy đang ôm. Nhìn lướt qua data, có hai đầu việc bị chậm rõ ràng, nguy cơ kéo sập cả cái plan tổng là rất cao. Tôi kéo ghế lại gần, không nói lời nào, tay gõ nhịp nhịp lên bàn, im lặng nghe em ấy báo cáo bằng cái giọng đuối lý, chột dạ.
“Thế rủi ro này lòi ra từ lúc nào rồi?” Tôi cắt ngang, nhìn thẳng vào mắt em ấy.
“Tại… định dạng dữ liệu bên API cứ bị lệch…” Em ấy bấu chặt tay vào con chuột, khớp ngón tay trắng bệch ra vì gồng, “Bên team Dev đang kẹt người, nên hai ngày nay em vẫn đang tự ngồi check tay… Chắc chắn không cháy tiến độ đâu anh…”
“Nếu hôm nay tôi không xuống tận nơi kiểm tra, thì em định giấu đến bao giờ mới chịu há miệng ra báo cáo?” Tôi gạt phăng lời đảm bảo rỗng tuếch đó đi, giọng lạnh hẳn.
Không khí phòng họp đóng băng ngay lập tức. Em ấy cắn chặt môi dưới – cái thói quen mỗi khi bị dồn vào chân tường căng thẳng.
“Em… em nghĩ là em tự fix được.” Giọng em ấy lí nhí dần, “Với lại…”
Em ấy chưa nói hết câu, nhưng một cục tức bực dọc đã xông lên đầu tôi. Nhìn thẳng vào cái mặt đang căng như dây đàn của cô trợ lý nhỏ, tôi gằn từng chữ:
“Nếu em chỉ vì mấy cái sĩ diện vớ vẩn, hay vì lý do ngu ngốc nào khác mà cứ cắn răng chịu một mình, để rồi cuối cùng làm nổ tung cả cái dự án này, thì em biến ngay khỏi team cho tôi!”
Chữ “biến ngay” ném thẳng vào phòng họp vắng tanh, lạnh ngắt và không chút nể nang.
Tôi thấy rõ đôi vai mỏng của em ấy giật thót, co rúm lại như vừa bị quất roi. Em ấy ngẩng phắt lên nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe ngay lập tức. Nước mắt chực trào rồi, nhưng vẫn ngoan cố cắn răng không để rơi xuống.
Lúc đấy tôi đang bực thật, cộng thêm 15 phút nữa phải log vào cuộc họp quan trọng với ban giám đốc. Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà đi dỗ dành vuốt ve cảm xúc của một đứa nhân viên mới.
“Ra ngoài đi.” Tôi thu ánh mắt lại, kéo ghế mở màn hình laptop ra, kết thúc câu chuyện.
Em ấy đứng chết trân mất hai giây. Lớp vỏ bọc sụp đổ, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra lăn dài trên má. Em ấy luống cuống đưa tay quệt vội mặt, ngước nhìn tôi vẻ uất ức như muốn thanh minh gì đó nhưng rồi lại nuốt vào trong. Em ấy cúi gầm mặt, vơ vội đống giấy tờ trên bàn rồi cắm đầu đi ra ngoài, chật vật như một kẻ trốn chạy.
Xong cuộc họp ban giám đốc, tôi ngả lưng ra ghế, nhớ lại cái mặt uất ức ban nãy. Nghĩ ngợi một lúc, tôi đứng dậy đi sang phòng làm việc bên đó, tìm quản lý trực tiếp của em ấy để hỏi han vài câu.
Anh quản lý kể, em ấy làm trái ngành. Với cái bằng cấp hồi mới ra trường, căn bản là không qua nổi vòng CV của công ty mình. Đợt đó em ấy đi thực tập, cố sống cố chết xin vào đúng đợt dự án đang khát nhân sự. May là cái vị trí “trợ lý dự án” này không đòi hỏi chuyên môn kỹ thuật sâu, chủ yếu cần sự cẩn thận với bao quát công việc. Thấy em ấy làm việc bán mạng, cày cuốc ngày đêm nên anh ấy mới du di giữ lại ký hợp đồng.
Nghe đến đây tôi mới hiểu. Lý do em ấy thấp thỏm, sợ mở miệng nhờ tôi giúp là vì sợ lộ dốt. Trong cái môi trường toàn tay to này, em ấy tự ti cực kỳ, lúc nào cũng nơm nớp sợ bị lòi ra cái yếu kém, sợ sếp đánh giá năng lực kém rồi đuổi việc. Nhưng đúng là sợ gì gặp nấy, cái câu “biến ngay khỏi team” vừa nãy của tôi chắc dọa con bé sợ mất nửa cái mạng.
Tôi sải bước đi thẳng ra khu làm việc. Trong vách ngăn, em ấy đang cúi đầu lướt điện thoại, hai mắt vẫn còn sưng mọng đỏ hoe. Liếc thấy bóng tôi tiến lại, em ấy giật bắn mình quăng ngay điện thoại xuống bàn. Hai tay lách cách gõ loạn xạ lên bàn phím, lưng rướn thẳng tắp, giả vờ đang căng mắt làm việc với cái file Excel trống trơn.
Tôi không nói gì, bước đến trước bàn, gõ cộc cộc hai cái lên mặt bàn rồi xoay người đi ra phía hành lang.
Em ấy khựng lại chưa đến hai giây, vội vàng đẩy ghế, lạch cạch hấp tấp chạy theo.
Chỗ cửa thoát hiểm cuối hành lang khá khuất. Tôi dừng lại, xoay người nhìn em ấy đang đứng bồn chồn trước mặt. Hai tay em ấy vặn xoắn vào nhau, mắt lấm lét không dám nhìn thẳng tôi.
“Vừa nãy… anh nói hơi nặng lời. Xin lỗi em.” Tôi hạ giọng cho dịu lại.
“Không, không đâu ạ! Sếp đừng nói thế!” Em ấy vội vàng xua tay loạn xạ, cuống cuồng đến mức lạc cả giọng, “Là do em dở, em làm không tốt…”
Tôi không có hơi đâu đi đẩy đưa mấy lời khách sáo sợ sệt này.
“Được rồi.” Tôi dứt khoát ngắt lời, “Vào lấy máy tính đi, qua phòng họp, anh review lại data cùng em một lượt.”
Hơn một tiếng sau đó, tôi kéo ghế ngồi sát cạnh, soi lại toàn bộ các biểu mẫu, gỡ rối lại từng cái logic bị kẹt trong báo cáo. Chỗ nào thiếu tài nguyên hay kẹt quyền truy cập, tôi bốc máy gọi thẳng cho quản lý các phòng ban bắt nhả ra.
Tối hôm đó về đến khách sạn, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn Zalo em ấy gửi.
Đó là một đoạn tin nhắn dài như cái sớ. Từng câu từng chữ toàn là mổ xẻ lỗi lầm, tự kiểm điểm sâu sắc, rồi cảm ơn rối rít vì tôi đã không bỏ rơi mà giúp em ấy gỡ rối. Kèm theo đó là cả đống lời hứa hẹn sẽ cày cuốc bù đắp, thề sống thề chết không tái phạm. Đoạn tin nhắn đọc vào chỉ hận không thể móc tim gan ra cho sếp xem.
Tôi lướt nhanh qua rồi rep lại gọn lỏn:
“Anh đọc rồi.”
Bấm gửi xong, tôi thấy trạng thái “Đang gõ…” trên Zalo nhấp nháy, vài giây sau lại mất. Rồi lại nhấp nháy, rồi lại mất. Chắc đang đắn đo không biết nên rep lại thế nào cho phải phép.
Cuối cùng em ấy không gửi thêm gì nữa. Chuyện này coi như xong.
Phần 2: Bữa tối tăng ca và sở thích cấm kỵ lộ diện
Bẵng đi một thời gian, dự án chạy êm nên tôi không bay vào chi nhánh đó nữa. Tôi có nghe phong phanh chuyện em ấy mới có người yêu, hình như là một cậu nhân viên ở phòng khác. Nhưng cụ thể ra sao thì tôi cũng chẳng rảnh mà đi buôn chuyện.
Vài tháng sau, có sự cố nên tôi lại phải bay vào. Vừa gặp là tôi thấy có biến ngay. Em ấy cứ như người trên mây, báo cáo thì lộn xộn, số liệu mình tự làm mà hỏi ba câu ấp úng không trả lời được một, đi làm mà cứ vật vờ.
Tôi gọi thẳng em ấy ra góc hành lang vắng.
“Dạo này làm sao đấy? Chán việc rồi à?” Tôi nửa đùa nửa thật, nhưng có vẻ em ấy đang stress quá nên không nhận ra.
Em ấy cúi gầm mặt, tay cứ xoắn chặt lấy cái dây đeo thẻ nhân viên. Lúc đầu còn định văn vở “dạo này em mất ngủ”, nhưng bị tôi nhìn chằm chằm một lúc thì đành khai thật. Em ấy bảo mới chia tay bạn trai, hơn tháng rồi mà vẫn chưa vượt qua được.
Hết giờ làm hôm đó, tôi rủ thẳng em ấy đi ăn tối, ngồi nghe ẻm khóc lóc kể khổ, nhân tiện thông não cho vài câu. Bữa đó ăn xong, xả được cục tức trong lòng, tâm trạng em ấy tốt lên thấy rõ. Vài ngày sau là lấy lại được nhịp độ làm việc, không để lòi ra cái lỗi nào nữa.
Nhưng tự nhiên tôi lại để ý thấy một chuyện lạ. Dạo này cứ đến lúc tăng ca tối, rõ ràng task trong ngày clear xong hết rồi, mà em ấy vẫn cứ nấn ná ở bàn làm việc, lề mề không chịu dọn đồ về.
Tôi thì có thói quen sau khi văn phòng về hết, thích ngồi lại một mình để tổng hợp tiến độ và lên plan ngày hôm sau, nên hôm nào cũng về khá muộn. Thế là em ấy cũng cứ ngồi lỳ ở lại thức cùng tôi.
Một buổi tối, thấy em ấy xong việc từ đời nào rồi mà vẫn cứ loanh quanh lách cách bấm chuột câu giờ, tôi bước thẳng qua gõ bàn, đuổi về.
Em ấy vội đứng dậy, hơi ngượng ngùng nói: “Em… em định đợi sếp tan làm, mời anh một bữa tối cảm ơn vụ hôm trước ạ.”
Tôi liếc nhìn màn hình, đúng lúc công việc cũng hòm hòm rồi, liền chốt luôn: “Được, xách túi đi thôi. Muộn nữa là mấy quán ngon đóng cửa hết đấy.”
Từ hôm em ấy bạo dạn mời cơm, mấy bữa tăng ca muộn sau đó, tôi cũng hay tiện mồm gọi em ấy đi ăn đêm cùng cho khuây khỏa. Tinh thần của em ấy đúng là hồi phục cực nhanh.
Tối hôm nay, hai anh em lại đi ăn. Đang ăn dở thì câu chuyện vô tình lái sang nguyên nhân chia tay. Chắc nhờ có tí men rượu, em ấy bạo mồm hơn hẳn, thú nhận với tôi lý do chia tay thật ra là vì chuyện giường chiếu không hòa hợp.
Em ấy đỏ mặt, cúi đầu lí nhí bảo bản thân có “máu M” (Masochism – thích bị bạo dâm/phục tùng). Sợ tôi là dân công sở tối cổ không hiểu, ẻm còn cất công giải thích M là thế nào, rồi chê cái cậu người yêu cũ kia tính hiền quá, an toàn quá. Bình thường đến một câu to tiếng cũng chả dám nói, đụng tí là xót, nên căn bản là không thể bạo dạn mà “hành hạ” hay áp đảo em ấy được, cũng chẳng nỡ xuống tay tát hay trói.
Nghe xong, tôi mặt không đổi sắc, nhấp ngụm rượu rồi hỏi thẳng tưng: “Thế gu cụ thể của em là gì?”
“Cái… cái gì cơ ạ?” Em ấy sững người, trố mắt tưởng nghe nhầm, chắc không ngờ một ông sếp đạo mạo lại hỏi thẳng ruột ngựa như thế.
Tôi chả buồn giải thích, móc điện thoại ra, mở cái nick clone trên X (Twitter) chuyên đăng ảnh BDSM của mình rồi đẩy sang trước mặt em ấy.
Em ấy cầm điện thoại lướt xuống, càng xem mặt càng đỏ gay như gấc, răng cắn chặt môi dưới kìm nén. Xem xong, ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt rạo rực rõ ràng là muốn nói lại thôi.
Ăn xong, tôi lái xe đưa em ấy về tận chung cư.
Tối đó lúc tôi vừa tắm xong chuẩn bị ngủ thì Zalo báo tin nhắn. Là một cái ảnh chụp màn hình em ấy gửi tới, chụp lại đúng một bài đăng trên X của tôi. Cái ảnh chụp một cô gái bị còng tay số 8, ép gập người ra sau bằng tư thế hogtie (trói gập chân tay vào nhau).
Ngay sau đó là dòng tin nhắn nhảy lên: “Sếp cho em xem thử cái còng thật được không? Em chưa thấy ở ngoài bao giờ, thề là chỉ xem thôi.”
Tôi nhìn màn hình, nhếch mép gõ lại: “Trên xe anh có sẵn, chiều mai tan làm đưa cho xem.”
Chiều hôm sau tan làm, em ấy lật đật chạy theo tôi ra bãi đỗ xe dưới hầm, tự động kéo cửa ghế phụ rồi chui tọt vào.
Tôi mò lấy một bộ còng số 8 kim loại lạnh ngắt từ hộp tỳ tay ném sang. Em ấy nhận lấy, cân cân độ nặng trong tay rồi lại im lặng. Rõ ràng là muốn thử bấm vào cổ tay, nhưng lại chùn, không dám có động tác tiếp theo.
Thấy cái vẻ xoắn xuýt đó, tôi trực tiếp giật lấy cái còng, dứt khoát “cạch… cạch” hai tiếng, khóa phập hai tay em ấy lại với nhau.
“Lạnh quá… hơi nặng nữa.” Em ấy cúi đầu vuốt vuốt cái vòng kim loại, lí nhí lẩm bẩm.
Trong xe im ắng mất vài giây, em ấy đột nhiên quay sang, lấy hết can đảm hỏi tôi:
“Sếp… anh không có nguyên tắc là không bao giờ đụng vào nhân viên à?”
“Có gì nói thẳng đi.” Tôi hờ hững nhìn thẳng vào mắt.
“Em muốn thử.” Em ấy cắn răng, như thể đã liều mạng vứt bỏ hết mọi liêm sỉ và khoảng cách sếp – lính.
Tôi không buồn đáp, trực tiếp gạt số, bẻ lái hướng thẳng về phía khách sạn tôi đang ở.
Suốt dọc đường, trong khoang xe tĩnh lặng đến ngạt thở. Em ấy ngồi im thin thít ở ghế phụ, cả người dán chặt vào lưng ghế. Tôi có cảm giác em ấy không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet, nhịp thở cũng ép xuống mức thấp nhất vì căng thẳng xen lẫn kích thích.
Nửa tiếng sau, xe đỗ xịch dưới sảnh khách sạn.
Phần 3: Trừng phạt trong phòng khách sạn
Tôi mở cửa xuống xe, chả có tí ý định nào là sẽ tháo còng cho em ấy. Ẻm ngồi trên ghế phụ luống cuống không biết làm sao, nhìn cái còng số 8 rồi lại nhìn ra ngoài sảnh, rõ ràng là không có gan cứ thế để lộ còng mà bước xuống.
Tôi đi vòng sang, kéo cửa xe, ném thẳng cái áo vest của mình vào lòng em ấy.
“Lấy áo che tay lại.” Tôi ra lệnh, giọng lạnh tanh.
Em ấy ngồi do dự một giây, liếc nhìn cái mặt không cảm xúc của tôi. Cuối cùng đành cắn răng, dùng áo che kín mít đôi tay đang bị khóa phập vào nhau, cúi gầm mặt, rón rén lủi theo sát gót tôi qua sảnh rồi chui vào thang máy.
Quẹt thẻ mở cửa. Chưa kịp để em ấy quen với ánh sáng trong phòng, tôi đã tiện tay đóng sập cửa lại, rút luôn cái bịt mắt màu đen từ trong túi ra, không nói không rằng trùm thẳng lên mắt ẻm.
Bị tối sầm đột ngột, em ấy hoảng thật sự. Vừa định hé mồm kêu, tôi đã ép chặt em ấy vào bức tường ngay lối cửa. Nắm lấy cổ tay, tôi dứt khoát tháo cái còng phía trước, thuận đà bẻ ngoặt hai cánh tay ra sau lưng, “cạch” một tiếng, đổi thành tư thế còng tay sau lưng.
Em ấy khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào nhưng tuyệt nhiên không dám giãy.
Tôi tóm lấy bắp tay, nửa lôi nửa kéo về phía cái giường King-size giữa phòng. Ai ngờ trong lúc giằng co, mu bàn tay tôi vô tình quệt qua ngực em ấy.
Một xúc cảm mềm mại lạ thường truyền đến, không hề vướng cái gọng cứng hay mút đệm áo lót nào. Tôi nhận ra ngay —— hôm nay em ấy dám thả rông mà đến.
Tôi khựng lại, vươn tay bóp chặt lấy cổ, một lần nữa ép sát ẻm vào tường. Ngón tay tôi sờ thẳng qua lớp áo phông mỏng manh, nắn ngay vào cái điểm nhạy cảm đang nhô lên.
“Thế này là ý gì? Nay biết trước nên chuẩn bị thả rông đến luôn à?” Tôi nhìn chằm chằm vào cái mặt đang bị bịt mắt của cô nhân viên, lạnh lùng vạch trần.
Bị ép sát tường, em ấy thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì căng thẳng. Em ấy lắc đầu nguầy nguậy, không dám cãi.
Tôi cũng chẳng rảnh đôi co, lôi thẳng ẻm qua, quăng mạnh lên giường không chút thương tiếc như vứt một bịch đồ.
Người vừa nảy lên trên đệm, tôi đã lôi ra bộ còng thứ hai, tóm lấy hai bàn chân khóa chặt mắt cá lại. Ngay sau đó, tôi móc thêm một sợi xích ngắn, ép đôi tay đang bị còng sau lưng với cái còng dưới chân lại với nhau.
Trong nháy mắt, cả người em ấy bị bẻ cong ngược ra sau, khóa cứng đơ. Đúng chuẩn cái tư thế trói gập người kiểu hogtie mà tối qua ẻm gửi ảnh cho tôi. Giờ thì em ấy chỉ có thể nằm nghiêng trên giường, người vặn vẹo vì tay chân bị kéo gập sát vào nhau, mất sạch khả năng nhúc nhích.
“Sao? Cái tư thế hôm qua em thấy trên ảnh, giờ ứng thẳng lên người rồi đấy, thấy thế nào?” Tôi đứng bên mép giường, khoanh tay nhìn xuống trêu chọc sự chật vật của em ấy.
Bị bịt mắt không nhìn thấy gì, em ấy chỉ biết há miệng thở dốc từng ngụm, kiên quyết không trả lời.
Thấy cái nết cứng đầu này, tôi lục túi lấy ra cặp kẹp ngực kim loại. Đã giở trò thả rông câu dẫn sếp, thì sếp phải “đáp lễ” cho đàng hoàng. Xuyên qua lớp áo phông, tôi kẹp thẳng hai cái kẹp sắt lạnh ngắt vào hai bên đầu ngực em ấy.
“Á!”
Cơn đau nhói ập đến bất ngờ làm em ấy thét lên một tiếng thảm thiết, cả người co rúm, giật nảy lên như bị điện giật. Nhưng tay chân xích chặt vào nhau rồi, có muốn giãy hay lấy tay che cũng vô vọng, chỉ đành cắn răng mà chịu.
Tôi cứ thế vứt ẻm chỏng chơ trên giường, mặc xác không thèm quan tâm nữa. Tự kéo ghế ra bàn làm việc của khách sạn, tôi mở laptop, check mail rồi ngồi soi tiếp cái file tiến độ dự án còn đang dang dở lúc sáng.
Phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng tôi gõ phím lạch cạch. Giữa chừng, em ấy vẫn bị ép nằm nghiêng với cái tư thế gập người khốn khổ đó, thỉnh thoảng lại rên lên mấy tiếng nghèn nghẹn đau đớn từ cuống họng.
Cứ phạt bằng cách bỏ lơ như thế chừng nửa tiếng, tôi mới lờ mờ nghe thấy tiếng thút thít truyền đến từ phía giường.
Tôi gập máy, đứng dậy bước tới. Rút chìa khóa, tôi tháo cái xích ngắn nối giữa tay và chân em ấy ra. Nhưng cái còng khóa quặt tay sau lưng và cái còng khóa hai chân thì tôi để nguyên.
Tôi túm bả vai, kéo em ấy ngồi bệt dậy, sau đó lột phăng cái bịt mắt ra.
Ánh sáng ập vào, hốc mắt em ấy đẫm lệ, lông mi ướt nhòe. Tôi vươn ngón tay cái, quệt đi giọt nước mắt lăn dài trên má, nhìn thẳng hỏi:
“Sao, mới tí thế này đã chịu không nổi rồi à?”
“Cổ tay em đau.” Em ấy sụt sịt, lắc đầu cái vẻ tội nghiệp cực độ, mếu máo đáp.
“Thế ngực thì sao?” Ánh mắt tôi dời xuống cái áo vẫn đang bị kẹp kéo căng đằng trước.
Em ấy lại lắc đầu, tủi thân không nói. Tôi đoán bị kẹp nửa tiếng nên chỗ đó tụ máu tê liệt cmnr. Không nói nhiều, tôi vươn tay bóp chặt lấy một cái kẹp, mạnh tay giật thẳng xuống.
Lúc cái kẹp nhả ra, máu dồn lại lưu thông, đem theo cơn đau nhói buốt tận óc. Đau đến mức em ấy giật nảy mình, thét lên một tiếng nức nở.
Thấy tay tôi lại nhăm nhe vươn tới cái còn lại, em ấy sợ hãi rụt rúm người lại. Nhìn rõ cả người ẻm đang run lẩy bẩy vì sợ. Nhưng tôi rảnh đâu mà dỗ, bóp chặt cái kẹp, dứt khoát giật phăng nốt chiếc thứ hai.
“Á!”
Lại một tiếng hét thất thanh, em ấy ngồi trên giường run rẩy không ngừng, thở dốc đứt quãng.
“Sợ chưa?” Tôi đút tay túi quần đứng bên mép giường, hỏi nhạt.
Em ấy cúi gầm mặt, im lặng không nói. Vài giây sau, khẽ lắc đầu, nặn ra mấy chữ nghẹn ngào từ tận cổ họng:
“Dạ thích.”
Phần 4: Sự kích thích tột độ trước cửa sổ kính
Đã trót gu này mà còn nói thích, thì sếp chiều tới bến. Tôi cúi người nhấc bổng em ấy lên, sải bước đi thẳng ra chỗ bệ cửa sổ sát đất trong phòng. Tôi ép em ấy quay mặt ra ngoài, quỳ hẳn lên đệm cửa sổ. Cửa có mấy thanh lan can kim loại bảo vệ, ngay bên dưới là mặt đường chính xe cộ chạy ầm ầm dưới ánh đèn đêm.
Tôi túm lấy vạt áo phông của em ấy, lột ngược hẳn qua đầu. Toàn bộ nửa thân trên trần trụi phơi bày thẳng ra mặt kính trong suốt. Em ấy xấu hổ cắn chặt môi, ngoắt mạnh đầu sang bên, tuyệt nhiên không dám hé mắt nhìn xuống đường. Thật ra trong phòng tôi chỉ để cái đèn ngủ mờ mờ, người đi đường bên dưới còn lâu mới nhìn thấy gì. Nhưng với tâm lý của em ấy lúc này, cái cảm giác nhục nhã, kích thích vì lo sợ bị người ngoài nhìn thấy nó bị đẩy lên max ping.
Tôi lấy trong túi ra cặp kẹp ngực có nối sẵn sợi xích dài. Luồn sợi xích qua thanh lan can, tôi kẹp luôn vào hai bên nhũ hoa. Thế là ẻm coi như bị xích dính vào lan can cửa sổ. Chỉ cần thân trên xê dịch hay thở mạnh một tí, sợi xích sẽ kéo căng cái kẹp sắt, giật cho đau điếng người.
Nhìn cái lưng đang quỳ rạp run rẩy trước cửa sổ, tôi giơ tay, tát một phát rõ mạnh vào mông.
“Chát!”
Em ấy kêu lên vì đau, cơ thể theo phản xạ giật nảy, nhoài lên phía trước. Động tác này lập tức kéo căng sợi xích buộc trên lan can.
“Á!”
Em ấy lại thét lên thảm thiết, đau đến mức cả người run bần bật như điện giật.
Bị ép vào cái tư thế nhục nhã thế này, cộng thêm cơn đau trừng phạt không né đi đâu được, sức chịu đựng của em ấy sụp đổ hoàn toàn. Tôi kệ mẹ những tiếng khóc lóc nỉ non xin tha, trực tiếp lấy cái máy rung ép sát vào điểm nhạy cảm.
Mới đầu chỉ nhá hàng đứt quãng, cảm giác tê dại xen lẫn thòm thèm luân phiên hành hạ. Giữa chừng còn phải gồng mình chịu đựng cơn đau nhói do ngực bị xích sắt giật bất thình lình. Chơi chán, tôi bật máy rung lên max công suất, chà đạp liên tục không ngừng nghỉ.
Bên ngoài là dòng xe tấp nập, bên trong phòng là tiếng thở dốc với tiếng khóc vỡ vụn đan xen. Mãi đến lúc thể lực cạn kiệt, em ấy mồ hôi đầm đìa, hai chân mềm nhũn gục hẳn xuống mép cửa, mếu máo nấc lên gọi “sếp ơi” xin tha, tôi mới chịu rút tay.
Tôi bước tới, tháo sạch mấy mớ xích sắt bùng nhùng trên người ẻm. Ném cái còng số 8 lên giường, tôi gõ nhịp ra lệnh:
“Đi tắm đi. Xong tự giác còng tay lại y như cũ rồi hẵng ra.”
Em ấy đỏ mặt ngoan ngoãn gật đầu, vừa nắn bóp cổ tay với đầu gối nhức mỏi rã rời vừa lủi lủi vào phòng tắm.
Mặc kệ ẻm, tôi vơ mấy cái gối êm kê sau lưng, ngả người vào đầu giường, kéo laptop lên đùi mở lại file Excel check nốt báo cáo.
Lúc sau, tiếng vòi sen tắt. Cửa mở, em ấy quấn cái khăn tắm trắng muốt của khách sạn, rón rén bước ra. Rất biết điều, hai tay đã tự khóa còng lại trước ngực. Vì bị còng chặt nên lóng ngóng bắt chéo tay, cứ khư khư giữ chặt mép khăn trước ngực chỉ sợ nó tuột lộ hàng.
Đi đến cuối giường, thấy sếp vẫn cắm mặt vào công việc không thèm ngẩng lên nhìn, em ấy cứ đứng ngốc ra đấy, tiến không được lùi không xong.
Bỏ mặc em ấy đứng phạt vài phút. Chẳng biết nay lấy đâu ra gan mà dám giở cái trò đong đưa, em ấy tự tiện nhích lại gần, ngồi xổm xuống mép thảm ngay cạnh đùi tôi. Đôi tay đang bị còng dè dặt lén lút vươn tới, men theo ống quần tây nhích dần lên trên, sắp sửa chạm đến gốc đùi.
Chưa kịp đụng tới nơi, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ngay ánh mắt sắc lẹm của tôi đang chằm chằm nhìn qua mép màn hình laptop.
Giật bắn mình, em ấy rụt tay về như bị bỏng. Mất thăng bằng, hai đầu gối nhũn ra, ẻm ngã quỵ “bịch” một tiếng xuống thảm lông. Sợ tới mức không dám thở mạnh, hai tay vội vàng ôm khư khư giữ chặt cái khăn, cúi gầm mặt không dám liếc tôi thêm một cái.
Tôi rảnh đéo đâu mà dung túng cho mấy cái trò đong đưa vặt vãnh này của nhân viên.
Tôi vươn tay, tóm gọn cái xích của chiếc còng trước ngực, giật mạnh lôi thẳng hai tay em ấy qua khỏi đỉnh đầu. Thuận đà, tôi ấn nghiến đầu em ấy xuống nệm.
Lấy chìa khóa, tôi mở phập một bên còng. Không để ẻm kịp kêu, tôi bẻ ngoặt hai cánh tay ra sau lưng, “cạch” một tiếng, đổi thành tư thế khóa tay ngược.
Tiếp đó, tôi xách ẻm lên như xách một con mèo ướt, ném phịch vào giữa giường. Lúc giằng co thô bạo, cái khăn tắm bung ra tuột mẹ nó mất. Em ấy giật mình kêu lên một tiếng, nhưng tay bị khóa ngược sau lưng rồi, bó tay không che chắn gì được.
Tôi không cho lấy một giây hoàn hồn. Lôi cái còng chân mới tinh ra, tôi khóa chặt hai mắt cá chân lại. Ngay sau đó, rút cái còng thứ ba, móc thẳng đôi tay đang khóa sau lưng với cái còng dưới chân lại với nhau.
So với lúc nãy, tư thế hogtie lần này tôi siết chặt và ra tay phũ hơn nhiều. Cả người ẻm bị ép uốn cong ngược ra sau cực hạn. Tôi vươn tay lật nhẹ một cái, ép nằm nghiêng. Khăn tắm rớt đâu mất rồi, em ấy cứ thế phơi bày 100% trước mặt tôi. Xấu hổ đến đỏ bừng mặt, em ấy quay ngoắt đi, vùi chết dí mặt vào drap giường.
Cái tư thế ép xác này khó chịu vô cùng, cộng thêm cảm giác nhục nhã vì bị sếp nhìn thấu hết, cả người em ấy run lên không ngừng, miệng bật ra mấy tiếng rên rỉ nghèn nghẹn đứt quãng.
Tôi vớ lấy đồ chơi đẩy thẳng vào giữa hai chân em ấy, lấy dây y tế cố định lại rồi bật max số. Cả người em ấy run bần bật, kêu la thất thanh.
Vốn dĩ định làm nốt cái báo cáo, nhưng ồn ào quá chịu không nổi. Tôi dứt khoát gập laptop, đứng dậy lấy áo choàng tắm, vứt ẻm nằm quằn quại một mình trên giường với cái tư thế nhục nhã đấy rồi thản nhiên đi tắm.
Phần 5: Buổi sáng phục tùng và cuộc họp online
Lúc tôi tắm xong bước ra, em ấy đã hết mẹ sức để kêu la rồi. Bị trói ép kiểu hogtie lâu như thế, cộng thêm bị ép lên đỉnh lần thứ hai đã vắt kiệt hoàn toàn thể lực của cô trợ lý. Trong phòng giờ chỉ còn tiếng rên yếu ớt với tiếng thở dốc nặng nhọc.
Tôi mặc nguyên áo choàng tắm, ngồi khoanh chân ngay trước mặt. Tắt món đồ chơi đi, tôi vươn tay gạt mớ tóc ướt đẫm mồ hôi trên mặt em ấy sang một bên, lộ ra cái mặt đỏ bừng nghẹn thở. Ẻm thở hổn hển từng ngụm, cái thói khôn vặt đong đưa lúc nãy bay sạch không còn dấu vết. Trong mắt giờ chỉ toàn là sợ sệt, thậm chí éo dám ngước lên nhìn thẳng sếp.
Tôi lấy tay vỗ vỗ lên má em ấy, không nhẹ không mạnh, coi như cảnh cáo.
Tháo đồ chơi ra xong, tôi lấy chìa khóa, nhưng chỉ mở sợi xích nối giữa hai tay và hai chân thôi. Còn cái còng khóa tay sau lưng với còng chân thì tôi để nguyên đéo tháo. Đồng nghĩa với việc bây giờ em ấy có thể duỗi thẳng người nằm nghiêng, nhưng vẫn đang bị trói cứng ngắc trên giường.
Tôi ôm cả người đang trần như nhộng của ẻm đặt cẩn thận lên gối, kéo chăn đắp kín mít lên tận vai. Cúi đầu nhìn, tôi chốt một câu lạnh tanh:
“Tối nay em cứ ngủ trong tình trạng này đi.”
Nói xong, ngay dưới ánh mắt khó tin pha lẫn tuyệt vọng của nhân viên, tôi vươn tay “tách” một tiếng tắt phụt đèn trong phòng. Tối om.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy trước. Em ấy vẫn gục đầu trên gối ngủ say sưa, nhưng nghĩ cũng biết một đêm bị còng tay quặt sau lưng, khóa chặt hai chân thế này thì ngủ nghê đéo gì cho thoải mái được.
Nắng hắt vào sáng bừng cả phòng. Tôi vươn tay sờ thẳng vào ngực ẻm, không khách khí bóp mạnh một cái. Đau quá em ấy tỉnh dậy ư ử trong họng. Mơ màng nhìn tôi mấy giây, chắc load lại được chuyện tối qua, em ấy hít ngược một hơi rồi lại rúc chết dí mặt vào gối, người co rúm lại như con tôm luộc.
Tôi cũng chẳng buồn phạt thêm, nhưng em ấy giật mình nhớ ra, cuống cuồng hỏi tôi mấy giờ rồi, xin tôi mở còng mau vì sáng nay có buổi họp giao ban online với team.
Tôi cười khẩy, ném cái điện thoại xuống cạnh mặt ẻm:
“Gọi điện cho sếp trực tiếp xin nghỉ. Cứ bảo là ốm, cuộc họp lát nữa em sẽ join online nghe thôi.”
Em ấy trợn mắt nhìn tôi, sốt ruột đến sắp khóc. Nhưng lườm nhau vài giây, ánh mắt lại ngoan ngoãn dịu xuống, lí nhí đáp: “Vâng ạ.”
Tôi mở khóa điện thoại, bấm số gọi cho cha quản lý kia, bật loa ngoài rồi ném lên giường. Nên nhớ, lúc này em ấy đang hoàn toàn trần truồng, tay chân bị còng sắt khóa chặt, và thằng cha sếp đì dự án thì đang ngồi lù lù ngay bên cạnh.
Điện thoại đổ chuông, em ấy đành căng da đầu báo ốm nặng, xin nghỉ nửa ngày, họp lát nữa sẽ nghe qua mạng. Cha quản lý nghe giọng yếu yếu thì cũng hỏi han quan tâm, dặn nghỉ ngơi cho tốt, cuối cùng đéo quên nhắc ẻm nhớ nhắn tin báo cáo xin phép cả tôi nữa.
Nghe câu dặn đó, em ấy rụt rè liếc tôi một cái, rồi “Dạ” vào điện thoại bé như muỗi kêu.
Cúp máy xong, ẻm lại dùng ánh mắt sợ hãi nhìn tôi, chắc lú luôn không biết ông sếp này lại sắp giở trò gì tiếp.
Tôi tiện mồm bảo xuống sảnh ăn sáng, rồi đi ra ngoài. Lúc sau mang đồ ăn về, tôi vứt hộp salad với hộp sữa tươi ngay trên tấm thảm lông.
Bước tới tôi cởi đúng cái còng chân, ra lệnh cho em ấy bò ra thảm mà ăn. Do dự một tí, em ấy vẫn ngoan ngoãn lết xuống. Tay vẫn bị còng quặt sau lưng nên chỉ có thể cúi rạp người xuống, nhọc nhằn dùng miệng cắn lấy thức ăn hệt như cún cưng. Nhai mãi mới được miếng trái cây, cuống cuồng đến mức phát ra tiếng ư ử trong cổ họng.
Thấy ăn chậm vãi cứt, tôi bước tới ngồi xổm xuống, một tay túm tóc giật ngửa người em ấy lên. Bị ép quỳ thẳng trên mặt đất, ánh mắt em ấy hèn mọn nhìn tôi, tưởng sắp ăn đòn. Nhưng tôi chả đánh, chỉ cầm cái nĩa, nhẩn nha đút từng miếng cho em ấy ăn hết bữa sáng.
Ăn xong, tôi cởi còng triệt để cho ẻm đi đánh răng rửa mặt. Vừa cử động, em ấy vừa nhăn nhó than mỏi vai, cổ tay thì hằn nguyên vết đỏ chót.
Tắm rửa xong đi ra, ẻm trần truồng đứng trước mặt tôi, hai tay theo phản xạ che trước ngực, dè dặt hỏi tôi cho mặc quần áo vào được không, vì sắp phải cắm tai nghe họp rồi. Tôi đáp gọn lỏn:
“Không.”
Một tia sợ hãi lóe lên trong mắt cô nhân viên, chắc cũng thừa đoán được sắp có điềm.
Đến giờ họp, tôi xé miếng urgo dán kín mít cái cam trên laptop em ấy lại. Dù văn hóa công ty họp giao ban đéo bắt bật cam, nhưng dán vào cho chắc, lỡ tay bấm nhầm thì nhục. Xong tôi bảo ẻm ngồi lên ghế. Một vạn lần không tình nguyện, nhưng lườm cho một cái là đành răm rắp làm theo. Tôi kéo hai tay em ấy ra sau lưng ghế rồi còng mẹ nó lại, lấy thêm hai bộ còng nữa kéo dạng hai chân ra, khóa chặt vào hai bên chân ghế xoay.
Lúc này, cả người ẻm mở banh ra, trần truồng trói cứng trên ghế văn phòng. Tôi nhét cái trứng rung điều khiển từ xa vào trong ẻm, cái remote thì nằm gọn trong tay tôi.
Mắt ẻm trố lên, nhưng trong đầu thừa biết lúc nào tôi sẽ bấm cái nút chết tiệt này.
Họp bắt đầu.
Tôi thay em ấy thao tác chuột, mở mic, bấm next slide. Em ấy đéo làm được gì cả, chỉ có thể hướng mồm về phía màn hình để báo cáo số liệu. Trần truồng, bị trói chặt, nơm nớp lo sợ vừa thuyết trình cho cả team nghe, vừa căng mắt nhìn chằm chằm vào cái remote trên tay tôi. Tôi cứ ngồi vắt chân ngay bên cạnh hờ hững nhìn. Áp lực tâm lý với cái sự nhục nhã này làm ẻm vài lần lạc mẹ giọng, run rẩy. Mãi đến lúc gồng mình đọc xong cái report, tôi mới vươn tay tắt mic. Ẻm thở phào nhẹ nhõm, may mà tôi đéo bấm nút lúc đang phát biểu.
Nhưng xui cái là, mic vừa tắt cái thì tôi bấm. Để cho tiếng rên rỉ ngập ngụa của em ấy hòa quyện với cái giọng đều đều của mấy đứa đồng nghiệp phát ra từ loa máy tính.
Họp xong, thấy cái trứng rung này nhẹ đô quá, tôi đổi sang cái đồ chơi bự hơn, lại ép cho em ấy lên đỉnh thêm nhát nữa.
Xong xuôi mọi thủ tục, tôi tháo hết đồ trói buộc, cả người em ấy mềm nhũn như cọng bún. Tôi bế ẻm lại lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi xoa đầu. Em ấy quấn chặt chăn, thở hắt ra, lí nhí:
“Cảm ơn sếp ạ.”
Chiều tôi ra chi nhánh có việc, để em ấy ngủ bù trong phòng. Mãi hơn 5h chiều mới tỉnh, nhắn tin kêu đói. Tôi lại qua rước đi ăn tối.
Đang ăn, tôi hỏi trải nghiệm thế nào, em ấy đỏ mặt bảo khâu nào cũng thích. Tôi hỏi còn gu nào chưa chơi tới không, ẻm e thẹn bảo lần sau chơi thì gửi hình cho tôi biết.
“Ai bảo em là có lần sau?” Tôi nhìn chằm chằm, hắt cho gáo nước lạnh.
Em ấy sững sờ. Thấy mặt tôi đéo có vẻ gì là đùa, nước mắt ứa ra luôn, bắt đầu cuống cuồng van xin tôi tối nay lại đưa về khách sạn.
“Thu xếp ngoan ngoãn về văn phòng làm việc đi. Không thì thứ em nên sợ là tôi kick thẳng em khỏi cái dự án này đấy.” Tôi lau mồm, giọng cực kỳ gắt.
Em ấy cắn môi, tịt luôn đéo dám lôi thôi bướng bỉnh hay nhõng nhẽo nữa.
Ăn xong, tôi chở về chung cư. Lúc chuẩn bị xuống xe, em ấy vẫn dùng cái ánh mắt cún con nhìn tôi, lưu luyến muốn tôi chốt kèo lần sau. Tôi không nói ngay, vươn tay xoa xoa tóc ẻm, giọng dịu đi:
“Yên tâm đi, nay anh cũng khoái mà.”
Nghe xong câu chốt, tảng đá trong lòng rơi xuống, em ấy mỉm cười tươi rói, nhảy chân sáo vui vẻ tung tăng lượn về nhà.

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0