Truyện chữ BDSM: Đồ Chơi Của Chị Cả
Mục Lục
Chương 1: Bữa tối giả tạo & Những dục vọng bị kìm nén
Tôi là Shingo Kawayama, một nam sinh đại học năm hai. Đáng lẽ cuộc sống của tôi sẽ cực kỳ bình yên và đàng hoàng, hệt như cái cách tôi luôn cẩn thận là phẳng từng nếp gấp trên chiếc áo sơ mi của mình mỗi sáng, nếu như không có sự tồn tại của hai người phụ nữ lẳng lơ trong cùng mái nhà này.
Gió mùa đông rít lên từng hồi lạnh buốt. Trên đường đi học về, tôi kéo cao chiếc khăn quàng cổ, cố gắng thu mình lại nhưng sự phiền phức vẫn cứ bám riết lấy không buông. Đi ngay bên cạnh và khoác chặt lấy cánh tay tôi là cô em gái sinh đôi, Nanako. Con bé không chỉ bám lấy tôi một cách đơn thuần. Bầu ngực đang độ tuổi phát triển của nó ép sát vào bắp tay tôi, liên tục tạo ra những nhịp cọ xát cố ý, điêu luyện đến mức khó tin đối với một đứa con gái luôn tỏ ra ngây thơ. Mỗi bước đi, nó lại uốn éo, đẩy phần nhạy cảm ấy trượt lên xuống dọc theo tay áo khoác của tôi.
Tôi cắn chặt răng, cố tình lờ đi luồng điện đang chạy râm ran dưới lớp da thịt. “Bỏ tay anh ra! Anh có phải bạn trai của em đâu!” Tôi gắt lên, giật mạnh cánh tay lại.
Nanako không hề tỏ ra xấu hổ. Đôi mắt nó híp lại, đuôi mắt liếc nhìn tôi bằng một tia sáng ranh mãnh, chứa đựng một thứ dục vọng ngấm ngầm mà tôi không tài nào đọc vị nổi. “Có sao đâu, chúng ta là anh em mà. Đi sát vào cho ấm,” nó ngân nga, nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm lướt qua trên môi.
Chưa kịp đôi co thêm, từ đằng xa đã có tiếng gọi giật ngược. Hai cậu bạn cùng lớp của tôi đang đứng vẫy tay ở góc đường. Nhìn thấy cảnh tôi và em gái khoác tay nhau dính như sam, bọn chúng liền cười phá lên trêu chọc: “Ái chà, hai anh em nhà Kawayama có vẻ hòa thuận quá nhỉ! Đi đường cũng phải dính lấy nhau cơ đấy! Hahaha!”
Sự xấu hổ bốc lên tận đỉnh đầu, nung nóng cả hai vành tai. Chút kiên nhẫn cuối cùng đứt phựt. Tôi phát điên, vùng vằng giãy giụa hết cỡ để gỡ tay Nanako ra, gầm lên tức tối với đám bạn: “IM MỒM ĐI!”. Sau đó, tôi quay sang trừng mắt với con bé: “BUÔNG RA!”.
Thấy tôi nổi trận lôi đình, hàm răng nghiến chặt lại đầy dữ tợn, Nanako khẽ né người ra sau. Lớp mặt nạ ngây thơ lập tức được nó đeo lên hoàn hảo: “Anh đáng sợ quá đấy, Shingo…”
Tôi hậm hực bước nhanh về phía trước. Việc đi bộ cùng con bé này lúc nào cũng khiến tôi ngượng chín mặt. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Nghĩ đến việc phải đi qua cánh cửa chính của tòa nhà nơi chúng tôi đang sống mới thực sự là một cực hình nhục nhã. Tôi đứng khựng lại trước tòa nhà hai tầng trên khu phố nhộn nhịp, lồng ngực thắt lại. Tầng hai là khu sinh hoạt của ba chị em, nhưng tầng một… lại là một cửa hàng bán đồ chơi người lớn mang tên “Happy Angle”.
Và chủ nhân của cái tiệm ngập ngụa những thứ dâm ô ấy lại chính là chị gái lớn của tôi, Mizumi.
“Nhanh vào nhà thôi!” Nanako không đợi tôi chần chừ, thản nhiên đẩy cửa kính bước vào. Vài gã đàn ông đi ngang qua liếc nhìn tấm biển rực rỡ của tiệm sextoy rồi dán mắt vào đôi chân trần mặc váy ngắn của em gái tôi bằng ánh mắt tà dâm bẩn thỉu.
Vừa bước qua cánh cửa, mùi da thuộc, mùi nhựa silicon và một thứ mùi nước hoa đặc quánh đã xộc thẳng vào mũi. Đứng tựa người vào quầy thu ngân là chị Mizumi. Chị ta diện nguyên một bộ đồ da đen bóng bó sát lấy từng đường cong cơ thể, bầu ngực đẫy đà bị o ép dưới lớp áo corset chật chội chực chờ trào ra ngoài. Đôi ủng cao gót nhọn hoắt gõ xuống sàn nhà. Chị đưa tay lên chiếc mũ nhỏ trên đầu, mỉm cười chào đón: “Ô, mấy đứa về rồi à.”
Tôi lầm lì không thèm đáp, định lách người đi thẳng lên cầu thang. Nhưng nụ cười của Mizumi vụt tắt. Chị ta lao tới nhanh như một con báo, túm chặt lấy khăn quàng cổ của tôi kéo xệch xuống, híp mắt đe dọa: “Chị đã bảo em không được lớn tiếng với em gái cơ mà?”
Tôi câm nín, mồ hôi hột rịn ra. Chưa kịp phản ứng, bà chị đã vòng tay ôm chầm lấy tôi, ép mặt tôi vào khe ngực bọc da của chị ta. Bàn tay bọc găng đen bóng luồn thẳng xuống phía dưới mông tôi, bóp mạnh một cái đầy thô bạo. “Chị phải phạt cậu em trai hư hỏng này mới được!”
“CÁI QUÁI-” Tôi hoảng hốt giãy nảy lên, nhưng sức lực của chị ta quá đáng sợ.
Bên ngoài, tấm biển “Đóng cửa” của tiệm khẽ đung đưa. Vang vọng từ bên trong là tiếng tôi la hét thất thanh: “Dừnnng lại! Á! Mông của em… Dừng-“. Giọng chị Mizumi cợt nhả xen vào, đầy tà ý: “Chà, mông em nhạy cảm gớm nhỉ, hèn chi…”
Bữa tối sau đó diễn ra trong một bầu không khí ngột ngạt đến phát điên. Tôi ngồi thẫn thờ bưng bát cơm, phần mông vẫn còn ê ẩm, trong khi phía trước đũng quần lại truyền đến một cảm giác râm ran khó tả. Chị Mizumi vẫn chưa thèm thay bộ đồ da, thong thả gắp thức ăn. Nanako thì cứ vô tư húp canh xì xụp, nhưng bên dưới gầm bàn, những ngón chân trần của con bé đang không ngừng mơn trớn, cọ xát vào bắp chân tôi. Tôi trừng mắt nhìn nó, nhưng nó chỉ cười tủm tỉm, ngó lơ ông anh trai đang đỏ mặt tía tai.
“Này chị,” tôi không nhịn được, đập đũa xuống bàn gắt gỏng hỏi, “sao hôm nay tiệm đóng cửa sớm thế? Với lại sao chị vẫn còn mặc nguyên cái bộ đồ tởm lợm đó vậy?”
Mizumi thong thả tháo một bên găng tay da ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh. Chị ta rướn người qua bàn ăn, bầu ngực bọc da gần như chạm vào bát cơm của tôi: “Trông cực kỳ gợi cảm đúng không? Chẳng phải nãy giờ em cứ nhìn chằm chằm vào ngực chị suốt còn gì? Ánh mắt của em… dâm đãng hệt như những gã khách hàng vào mua đồ của chị vậy.”
Mặt tôi bốc hỏa, tai nóng rực như bị thiêu đốt. “KHÔNG CÓ!” Tôi gầm lên.
Mizumi chống cằm, dùng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn xuyên thấu qua tôi. Giọng điệu của chị ta đột nhiên hạ thấp, chậm rãi nhả từng chữ, hệt như một tiếng lách cách của chiếc bẫy đang sập xuống: “À nhân tiện… dạo này đồ đạc trong nhà hay bị mất tích kỳ lạ lắm. Mấy chiếc quần lót ren đen của chị, rồi cả mấy món đồ chơi rung mới nhập về kho cũng không cánh mà bay. Em nói xem, liệu trong nhà mình có một con chuột nhắt biến thái nào đang lén lút trộm đồ không nhỉ, Shingo?”
Tim tôi hẫng đi một nhịp. Sống lưng lạnh toát. Tôi né tránh ánh mắt của chị ta, hai tay nắm chặt lại giấu vào trong đùi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể: “Em… em làm sao mà biết được! Chắc do chị để lung tung thôi!”
Ngay lúc đó, Nanako bưng bát canh lên che khuất nửa khuôn mặt. Nhưng qua khóe mắt, tôi thấy rõ con bé đang cười. Một nụ cười đồng lõa, quỷ quyệt và đầy vẻ chờ mong.
“TÔI ĂN NO RỒI!” Tôi đẩy mạnh ghế đứng phắt dậy, đi thẳng về phía cửa phòng mình, bỏ lại tiếng cười rúc rích đầy ma mị của hai chị em gái vang lên sau lưng.
Chương 2: Chiếc bẫy trong phòng ngủ & Sự thật bị bóc trần
Tôi vặn tay nắm cửa, đóng sập lại rồi vội vã bấm chốt khóa. Khung cảnh phòng ngủ quen thuộc hiện ra: chiếc giường đơn giản, vài chiếc gối vuông vứt lộn xộn trên sàn gỗ. Tôi tựa lưng vào cửa, trượt người ngồi bệt xuống sàn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Lời nói bóng gió của chị Mizumi dưới bàn ăn như một lưỡi dao kề sát cổ, khiến sự bất an trong tôi dâng lên tột độ.
Tôi loạng choạng bước tới giường, ngả lưng xuống nệm. Mùi hương ngai ngái, ngột ngạt của sự kìm nén bao trùm lấy không gian. Bên ngoài, tôi luôn tỏ ra khinh bỉ thứ công việc kinh doanh rẻ tiền của chị cả và sự lẳng lơ của cô em gái. Nhưng thẳm sâu bên trong, chính sự cấm kỵ đó lại là mồi lửa thiêu đốt tâm trí tôi. Càng căm ghét vỏ bọc của họ, tôi lại càng khao khát được vấy bẩn bởi những món đồ riêng tư mang đậm mùi vị đàn bà của chính những người ruột thịt.
Bản chất thật sự của tôi – thứ mà tôi luôn cố gắng che đậy – đang gào thét đòi được giải tỏa. Tôi xoay người, thò tay xuống dưới lớp rèm che gầm giường để tìm kiếm “kho báu” bí mật của mình. Nhưng thay vì chạm vào chiếc túi ni-lông quen thuộc, những ngón tay tôi lại chạm phải một thứ gì đó mềm mại, mát lạnh được cố tình nhét phơi bày ngay dưới mép đệm.
Tôi kéo nó ra. Đó là một chiếc quần lót nữ viền ren màu trắng tinh khôi, vẫn còn thoang thoảng mùi hương cơ thể quen thuộc. Của Nanako. Nó không phải là thứ tôi giấu ở đây. Ai đã đặt nó ở đây?
Lý trí mách bảo tôi có điều không ổn, một cái bẫy đã được giăng sẵn. Nhưng dục vọng đê hèn đã nhanh chóng lấn át sự cảnh giác. Không kìm lại được, tôi đưa chiếc quần lót áp chặt vào mũi miệng mình, hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt tôi đỏ lựng lên, hơi thở bắt đầu trở nên ngắt quãng và dồn dập. Cơ thể nóng ran, phần thân dưới bị cọ xát sau màn đụng chạm ở dưới nhà giờ đây trướng căng lên, cứng ngắc đằng sau lớp khóa kéo quần tây. Tôi nhắm nghiền mắt, vặn vẹo thân mình trên mặt nệm, bàn tay thò xuống định cởi thắt lưng để tự thỏa mãn thứ ảo tưởng tội lỗi.
Đúng lúc sự hưng phấn dâng trào nhất, một tiếng “Cạch” vang lên khô khốc. Chốt khóa cửa phòng tôi, thứ mà tôi vừa tự tay bấm lại, đã bị mở tung từ bên ngoài một cách dễ dàng.
“Cảm giác sướng lắm phải không?”
Giọng nói lạnh lẽo, sắc lẹm vang lên ngay sát bên cạnh đi kèm với một nụ cười nhếch mép ma mị. Tôi giật nảy mình như bị điện giật, hoảng hốt tung chiếc quần lót ra, co rúm người lại lùi về góc giường. Đứng lù lù ngay ngưỡng cửa chính là chị Mizumi. Chị ta vẫn mặc nguyên bộ đồ da bó sát, tay lủng lẳng chùm chìa khóa dự phòng. Đôi mắt chị ta ánh lên một sự đắc thắng tột độ của kẻ đi săn vừa tóm gọn con mồi trong lưới.
“Dừn… Dừng lại đã… Chị vào đây làm gì?!” Tôi lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Mizumi không trả lời. Chị ta thong thả bước vào, vặn khóa cửa cái “rắc”, nhốt chặt hai chị em trong căn phòng kín. Chị bước tới, nhặt chiếc quần lót viền ren mà tôi vừa đánh rơi lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ rồi mỉm cười đầy ẩn ý: “Đây chẳng phải là quần lót của Nanako sao? Ồ, và xem chị mang gì cho em này, một món quà đáp lễ.”
Từ phía sau lưng, chị ta rút ra một xấp ảnh Polaroid và quăng thẳng vào mặt tôi. Những bức ảnh văng tứ tung, rơi lả tả xuống mặt nệm. Tôi liếc nhìn, và toàn bộ máu trong cơ thể như đông cứng lại, đại não tê liệt hoàn toàn. Đó là những bức ảnh chụp tôi – Shingo đạo mạo, hoàn hảo – đang trong tình trạng trần truồng, mặc những bộ đồ lót ren đen của chị gái, tự trói mình bằng dây thừng một cách vụng về và đang đê mê tự sướng với một món đồ chơi rung cắm ở phía sau. Camera giấu kín. Chị ta đã rình rập, theo dõi tôi từ rất lâu rồi.
“Thật là một con chó đực bẩn thỉu, bệnh hoạn và dâm đãng,” Mizumi thong thả bò hẳn lên nệm, áp sát lại gần tôi. Mùi nhựa và da thuộc xộc thẳng vào khứu giác tôi, bức bối và quyền lực. “Đồ ăn trộm đồ lót biến thái… Em nghĩ chị không biết những thứ rác rưởi em lén lút làm trong căn phòng này sao?”
Tôi ngồi chết trân, cơ thể cứng đờ như một bức tượng, mọi lý lẽ ngụy biện đều tan biến. Vỏ bọc kiêu ngạo của tôi vỡ nát thành từng mảnh. “Chị… chị định làm gì? Đừng nói cho bố mẹ… em xin chị… em sẽ làm bất cứ điều gì…”
Mizumi bật cười, một tràng cười quyền lực và nhẫn tâm. Bàn tay bọc găng da đen bóng của chị ta đặt lên vai tôi, những ngón tay lướt qua mái tóc tôi, xoa đầu tôi hệt như vỗ về một con thú cưng đang hoảng loạn. “Yên tâm, chị sẽ không nói cho ai cả. Chị giữ bí mật rất giỏi… nếu em ngoan ngoãn vâng lời Chủ nhân.”
Chị ta thản nhiên ném một xấp vải khác vào lòng tôi. Một bộ đồ lót ren xếp tầng, chiếc váy ngắn cũn cỡn và đôi tất đùi trắng muốt. Ánh mắt chị mang theo tia nguy hiểm khó lường, buông thõng một mệnh lệnh tuyệt đối, không cho phép phản kháng: “Cởi hết quần áo ra. Tự tay mặc đống này vào đi. Ngay trước mặt chị.”
Sự nhục nhã ê chề dâng lên tận cổ họng, nhưng nhìn xấp ảnh bằng chứng vương vãi trên giường, tôi không còn con đường lùi. Đôi tay run lẩy bẩy, tôi cắn chặt răng, bắt đầu lột bỏ lớp vỏ bọc nam tính cuối cùng của mình. Áo khoác, áo len, quần tây… từng món đồ rơi xuống sàn. Chị Mizumi ngồi khoanh chân trên giường, đôi mắt sắc lẹm không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên cơ thể trần trụi, đang nổi da gà vì sợ hãi lẫn kích thích cực độ của tôi.
Khi tôi xỏ chân vào chiếc quần lót ren mỏng dính và kéo chiếc váy lên, sự bó sát của lớp vải nữ tính chạm vào da thịt khiến “thứ đó” của tôi phản chủ. Nó cương cứng đến mức đội cả lớp váy mỏng lên thành một lều nhỏ rõ rệt. Mizumi bước tới, đứng ngay phía sau lưng tôi trước tấm gương lớn. Ngón tay bọc da nâng cằm tôi lên, chị ta ngắm nghía thành quả với vẻ đắc thắng.
“Này, trông em thực sự rất dễ thương đấy, con lợn nhỏ.” Chị ta cúi xuống, ghé sát tai tôi. Một chiếc lưỡi ướt át, nóng hổi trượt dọc theo vành tai tôi khiến sống lưng tôi giật nảy. “Chị muốn ăn tươi nuốt sống em quá.”
Nhìn chằm chằm vào đũng quần đang căng trướng của tôi trong gương, chị ta reo lên đầy trào phúng: “Ô kìa, nó đang dựng đứng lên ở dưới đó rồi kìa! Bị lột trần và làm nhục thế này khiến bản chất dâm đãng của em sướng điên lên phải không?”
Tôi hốt hoảng lấy tay che lại, cúi gầm mặt, nước mắt ứa ra vì tủi nhục. Nhưng cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu. Từ trong vạt áo da, chị ta lôi ra một cuộn dây thừng gai thô ráp. “Được rồi… Đến giờ đóng gói món hàng này lại rồi!”
“Hả?! D-Dừng lại ngay!” Tôi gào lên, vùng vẫy muốn tháo chạy về phía cửa.
Nhưng sức lực của một kẻ bị tâm lý đánh gục hoàn toàn không thể đọ lại sự chuẩn bị kỹ càng của Mizumi. Nhanh như chớp, chị ta lao tới, khóa quặt hai tay tôi ra sau lưng. Một cú thúc đầu gối tàn nhẫn vào nhượng chân khiến tôi khuỵu xuống nệm. Những vòng dây thừng bắt đầu bay múa. Chị ta thực hiện các kỹ thuật Shibari với tốc độ kinh hồn, từng vòng dây thô ráp siết chặt lấy da thịt qua lớp váy ren, o ép lồng ngực và hằn sâu vào những rãnh cơ thể.
“Khoan đã! Á! Đau em!” Tôi rên rỉ, cơ thể cong vút lên.
“Không sao đâu, ngoan nào… Cứ tận hưởng đi,” Mizumi lầm bầm, tiếng cười đứt quãng vang lên sát bên tai. Vòng xoáy điên cuồng dừng lại. Tôi bị trói gô hoàn toàn, cơ thể cong gập lại không thể nhúc nhích. Chị ta kéo mạnh sợi dây thừng từ dưới đũng quần, miết thô bạo qua phần dương vật đang cương cứng, thít chặt rãnh mông, ép tôi vào một tư thế vặn vẹo đầy đê hèn.
“Á…!” Tôi há miệng định hét lên vì sự kích thích đau đớn đó, nhưng bàn tay bọc găng da đã lập tức giáng xuống, bóp chặt lấy hai hàm tôi.
Chị ta lôi ra một chiếc quần lót đã qua sử dụng, ngai ngái mùi dịch tiết, vo tròn lại và tàn nhẫn nhét thẳng vào khoang miệng tôi. Cổ họng tôi nghẹn ứ, nước bọt lập tức tứa ra, trào lên tận khóe môi. Chưa dừng lại, Mizumi xé một đoạn băng keo dính công nghiệp bản to, dán chéo ba lớp phong tỏa hoàn toàn nửa khuôn mặt dưới của tôi, miết chặt vào hai gò má, đảm bảo tôi vĩnh viễn không thể nhổ thứ dị vật dơ bẩn đó ra ngoài.
“Mmh!! Mmm!!!” Tôi trợn mắt, phát ra những âm thanh vỡ vụn, ú ớ trong cổ họng.
Chị ta vuốt ve gò má đẫm nước mắt sinh lý của tôi, lấy ra một chiếc vòng cổ kim loại nguyên khối tròng vào cổ tôi, bấm chốt “Cạch”. Mizumi mỉm cười dịu dàng đến rợn gáy. “Tốt lắm. Giờ thì, ngoan ngoãn bò theo chị xuống hầm. Chủ nhân có một bất ngờ rất thú vị đang đợi món đồ chơi mới này đấy.”
Chương 3: Lối đi xuống địa ngục
Sợi dây xích kim loại móc vào vòng cổ lạnh ngắt, giật mạnh một nhịp. Lực kéo thô bạo ép tôi phải loạng choạng chúi người về phía trước, bước ra khỏi ranh giới an toàn của căn phòng ngủ. Từng bước đi là một sự tra tấn tàn khốc cả về thể xác lẫn tinh thần. Lớp váy ren mỏng dính cọ xát vào đùi, mạng lưới dây thừng hằn sâu vào da thịt, bức bối o ép “thứ đó” đang căng trướng đến mức không ngừng rỉ dịch lỏng. Quan trọng hơn, sự nhục nhã đang gặm nhấm tâm trí tôi trên từng bậc cầu thang gỗ.
Ở phía trước, chị Mizumi thong thả bước xuống, tiếng gót giày nhọn gõ cộp cộp xuống mặt sàn vang lên đầy uy quyền. Chị ta thản nhiên cầm phần đầu sợi dây xích, phong thái ung dung, đắc thắng hệt như đang dắt một con súc vật ngoan ngoãn đi dạo. Mùi da thuộc từ bộ trang phục bó sát của chị ta quyện với mùi ngai ngái của chiếc quần lót đang nêm chặt trong miệng tôi tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến buồn nôn. Qua ba lớp băng keo dán chéo thít chặt nửa khuôn mặt, tôi chỉ có thể phát ra những âm thanh rên rỉ uất ức, nghẹn ngào “Mmh… mmh…” tan vỡ trong buồng phổi.
“Đi cẩn thận cầu thang đấy nhé, chó nhỏ,” chị ta khẽ ngoái đầu lại. Vẫn nụ cười điềm nhiên thường trực, nhưng ánh mắt lại toát ra sự kiểm soát đến rợn người.
Xuống đến chân cầu thang, bóng tối của tầng một – khu vực cửa hàng sextoy đã đóng cửa – đổ ập xuống. Những dãy kệ trưng bày vô số loại dương vật giả, roi da, còng số tám im lìm dưới ánh đèn mờ ảo như những bóng ma đang chế nhạo sự thảm hại của tôi. Mizumi không dừng lại ở quầy thu ngân. Chị ta kéo tôi đi sâu vào góc khuất, dừng lại trước một cánh cửa thép đóng kín dẫn xuống tầng hầm phụ của cửa hàng – nơi được dùng làm kho chứa đồ.
Tôi co rúm người lùi lại phía sau, hai chân run rẩy muốn khuỵu xuống. Một cơn ớn lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng, dạ dày tôi quặn thắt lại vì linh cảm về một thứ gì đó vô cùng tồi tệ sắp xảy ra.
Bàn tay bọc găng da đen bóng của chị ta từ từ vươn ra, tóm gọn lấy chiếc tay nắm cửa kim loại. Tiếng “Cạch” lẫy khóa vang lên khô khốc. Đó không chỉ là tiếng mở cửa thông thường, mà là âm thanh phán quyết, lôi tuột toàn bộ sự kiêu hãnh cuối cùng của tôi vào một cơn ác mộng vĩnh viễn không có lối thoát.
Chương 4: Sự thật về Nanako
Cánh cửa mở toang. Ánh sáng nhân tạo gắt gao từ dưới hầm hắt lên chói lòa khiến tôi phải nheo mắt lại. Chị Mizumi bất ngờ buông sợi xích, thọc hai bàn tay bọc da vào nách tôi rồi thô bạo nhấc bổng lên, ném tôi ngã dúi dụi vào trung tâm của căn hầm rộng lớn.
Khi tôi chớp mắt để làm quen với ánh sáng, một cảnh tượng dội thẳng vào màng lưới thị giác, đập nát toàn bộ thế giới quan và những định kiến của tôi. Ngay giữa phòng, Nanako đang ngồi trên một chiếc ghế y tế kỳ dị với hai chân bị dang rộng ra hết cỡ và trói chặt vào thành ghế bằng những sợi dây da thô ráp. Cơ thể em gái tôi chỉ mặc duy nhất một bộ đồ lót ren rườm rà, lố lăng hệt như cái tôi đang bị ép mặc trên người. Ngay tại vùng nhạy cảm đang phơi bày của con bé, một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động, đẩy một trục xoay silicon gai góc liên tục dập mạnh, thọc sâu vào bên trong âm đạo. Nước dịch sinh lý chảy tràn trề, ướt đẫm mặt ghế và nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà thành từng dòng nhớp nháp.
Nhưng điều khiến tôi hóa đá, toàn thân tê liệt không phải là bộ dạng của con bé. Mà là biểu cảm của nó.
Nanako không hề vùng vẫy, kháng cự hay hoảng sợ. Đôi mắt con bé lờ đờ, đỏ hoe vì khoái cảm quá độ, khuôn mặt phiếm hồng đẫm mồ hôi. Lớp băng vải nhét trong miệng con bé đã được tháo ra từ trước, và khi nhìn thấy Mizumi bước vào cùng tôi, nó không hề kêu cứu. Thay vào đó, nó ngửa cổ ra sau, rướn bầu ngực lên cao, rên rỉ bằng một chất giọng thều thào, khát khao đến đê hèn:
“Chủ nhân… Cuối cùng người cũng xuống… Làm ơn, thưởng cho em đi… Chỗ đó… sướng quá…”
Tôi trợn ngược mắt, đồng tử co rút lại. Tiếng “Mmh! Mmh!” gầm lên trong cổ họng đầy hoảng loạn. Chuyện quái gì thế này? Đứa em gái ngây thơ, phiền phức sáng nay đâu rồi? Sao nó lại gọi chị cả là “Chủ nhân” với vẻ mặt của một kẻ nghiện nhục dục như vậy?
Mizumi bật cười khanh khách, bước qua người tôi tiến lại gần chiếc ghế. Chị ta dùng ngón tay bọc da vuốt ve gò má đang nóng hổi của Nanako, rồi ban cho con bé một nụ hôn sâu ướt át. Xong xuôi, chị ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự đắc ý và khinh miệt khi thấy bộ dạng sụp đổ hoàn toàn của thằng em trai.
“Bất ngờ lắm sao, Shingo?” Chị ta thong thả vuốt dọc theo sợi dây xích trên cổ tôi. “Thực ra chất lượng món máy rung công nghiệp mới nhập này tốt thật, nhìn ‘mẫu thử’ của chị phản ứng kìa. Nanako đã là một ‘cô lợn nhỏ’ ngoan ngoãn của chị từ rất lâu rồi. Con bé thích được trói, thích được lấp đầy bằng những món đồ chơi này, và nó hoàn toàn tự nguyện dâng hiến cơ thể cho chị. Chẳng có ai bắt cóc hay cưỡng ép nó cả. Cũng giống như cái cách em lén lút thủ dâm với đồ lót của nó vậy.”
Lời nói của chị ta như búa tạ đập nát ảo tưởng cuối cùng của tôi. Chút tự tôn giả tạo, sự chối bỏ điên cuồng trong tôi sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi. Tôi không phải là nạn nhân duy nhất. Tôi chỉ là một mảnh ghép còn thiếu, một thằng hề ngốc nghếch trong cái gia đình thối nát, bệnh hoạn và ngập ngụa dục vọng lệch lạc này. Khái niệm đạo đức bị tước đoạt triệt để, để lại trong tôi một khoảng không trống rỗng, nhục nhã nhưng tận sâu trong tiềm thức… lại là một sự kích thích điên rồ đang trỗi dậy.
Chương 5: Trò chơi ghép nối
Bỏ mặc sự thảm hại và ánh mắt đục ngầu của tôi, Mizumi vươn tay kéo những đầu dây thừng từ một hệ thống ròng rọc sắt được treo chắc chắn trên trần nhà. Tiếng bánh răng rít lên ma sát khô khốc. Trước khi tôi kịp phản ứng, các móc nối đã được gài vào mạng lưới dây trên người tôi.
Toàn bộ cơ thể tôi bị nhấc bổng lên khỏi mặt sàn gỗ. Trọng lượng cơ thể đổ dồn xuống, kéo căng dây thừng, cứa sâu vào da thịt. Tôi lơ lửng giữa không trung, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, hai chân chới với không điểm tựa, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Mizumi lấy một thanh ngang bằng gỗ cứng, thô bạo luồn nó vào giữa hai chân tôi, thít chặt dây thừng cố định ở bắp chân và đầu gối. Tư thế quái gở này ép hai chân tôi phải dang rộng ra hết cỡ, nửa thân dưới bị treo hẫng lên cao, trơ trẽn phơi bày toàn bộ phần thân dưới nhạy cảm – dương vật đang cương cứng đến tấy đỏ và lỗ hậu môn đang co thắt – trước ánh đèn chói chang của căn hầm.
Từ trong túi áo da, chị ta lôi ra một thanh silicon trong suốt, dài ngoẵng, được đúc thành vô số những đốt tròn sần sùi nối tiếp nhau như một tràng hạt gai góc. Chẳng chút chần chừ hay dạo đầu, cũng không cần một giọt chất bôi trơn nào, chị ta tóm lấy phần đế, kê đầu tròn nhẵn của nó ngay sát điểm nhạy cảm phía sau của tôi, và dứt khoát ấn mạnh vào trong.
“MMHHH!!! MMM!!!”
Sống lưng tôi giật nảy lên như bị điện giật cao thế, cơ thể ưỡn cong lên tột độ. Cảm giác nhói buốt, bức bối và sự xâm phạm dữ dội xé toạc mọi giới hạn thần kinh. Từng đốt, từng đốt sần sùi của thanh silicon ma sát thô ráp, trượt sâu vào bên trong đường ruột chật hẹp, ép đùn thứ dịch thể nhầy nhụa trào ngược ra ngoài. Nó găm lút cán vào tận cùng giới hạn sinh lý, để lại một cảm giác căng tức, ứ đọng đến ngạt thở. Nước mắt tôi giàn giụa, xối xả chảy ướt đẫm lớp băng keo.
Nhưng ác mộng vẫn chưa đạt đến đỉnh điểm. Mizumi mỉm cười, thong thả đẩy chiếc ghế trói của Nanako lại gần. “Cạch.” Mũi chiếc ủng cao gót của chị ta dẫm mạnh xuống, khóa chốt hãm bánh xe. Khoảng cách giữa tôi và em gái bị thu hẹp đến mức triệt để. Chúng tôi bị ép sát vào nhau, mặt đối mặt.
Bàn tay bọc da đen bóng của chị cả vươn vào giữa hai chúng tôi. Với một sự nhẫn tâm tuyệt đối, chị ta nắm lấy phần gốc dương vật đang nổi đầy gân xanh của tôi, rồi dẫn dắt nó tiến thẳng về phía vùng kín của Nanako, nơi cỗ máy rung vừa được rút ra vẫn còn lênh láng dịch thể nhầy nhụa.
Một lực kéo ròng rọc dứt khoát từ phía sau lưng ép cơ thể đang treo lơ lửng của tôi lao tới, lún sâu dương vật vào bên trong em gái ruột của mình.
Cảm giác ấm nóng, chật chội, ướt át và sự ma sát đầy tội lỗi bao trùm lấy tôi. Nanako oằn mình trên ghế, ngửa cổ hét lên một tiếng rên rỉ man dại vì sự xâm nhập bất ngờ của chính anh trai mình. Sự gắn kết loạn luân này, bị cưỡng ép và sắp đặt dưới bàn tay của người chị cả, đã nghiền nát chút nhân tính cuối cùng trong tôi. Tôi chỉ còn là một khối thịt vô tri, bị đóng đinh vào em gái, run rẩy trong sự dằn vặt kinh khủng giữa khoái cảm bản năng tột cùng và nỗi nhục nhã ê chề.
Chương 6: Bản giao hưởng của máy móc
Trong căn phòng nồng nặc mùi hưng phấn đặc quánh, Mizumi dường như đã đánh mất sự điềm tĩnh và lớp vỏ bọc quý phái thường ngày. Đôi mắt chị ta mờ đi vì sương mù của dục vọng. Chị ta đứng trước mặt chúng tôi, kéo xoẹt đường khóa kéo trên bộ đồ lót da ở vùng háng, lôi ra một chiếc đai strap-on có cấu trúc dị dạng gồm ba đầu silicon khổng lồ.
Không một chút ngượng ngùng, chị ta tự đâm hai đầu phía trong của thiết bị vào cả âm đạo và hậu môn của chính mình. Sự chèn ép khiến toàn thân chị ta giật nảy, môi bật ra những tiếng rên rỉ “Ah… Nn…” đục ngầu, khoái lạc. Dịch thể trào ra từ cơ thể chị ta, làm ướt đẫm bộ đai da.
Với đầu thứ ba khổng lồ, sần sùi chĩa thẳng ra phía trước như một thứ vũ khí tàn bạo, chị ta trùm vội một chiếc bao cao su lên nó. Bàn tay bọc găng đen bóng nắm lấy chiếc điều khiển từ xa, vặn núm xoay lên mức tối đa.
Một tiếng “Bzzzz” chói tai gầm rú lên, át cả tiếng xích sắt. Cỗ máy ba đầu rung động với tần số kinh người, khiến cả cơ thể Mizumi co giật bần bật.
Mizumi bước vòng ra phía sau lưng tôi. Chị ta nới lỏng ròng rọc một chút để hạ thấp cơ thể tôi xuống ngang tầm hông của mình, tạo ra một góc độ hoàn hảo. Rồi, không một lời cảnh báo, chị ta dồn lực đẩy mạnh hông về phía trước. Tiếng “Phập!” ướt át vang lên chói tai. Toàn bộ phần đầu của thanh strap-on khổng lồ, đang rung bần bật, tàn nhẫn nong rộng và xuyên thấu vào lỗ hậu môn của tôi, đâm sầm và đẩy sâu hơn nữa thanh silicon chuỗi hạt vốn đã nằm sẵn bên trong.
“MMHH!!! UHH!!!” Tôi điên cuồng vặn vẹo trong vô vọng, tròng mắt như muốn nổ tung.
Chị ta dồn toàn bộ sức nặng cơ thể bọc da vào những cú thúc hông đầy tàn bạo, biến chính mình thành một chiếc piston sống. Từng nhịp dập mạnh bạo của chị cả truyền lực qua cơ thể tôi, ép hông tôi liên tục thọc sâu vào lòng Nanako. Sự va chạm liên hoàn này tạo ra những tiếng “Pạch! Pạch!” vang lên chát chúa, dồn dập trong hầm kín.
Dịch thể từ cả ba cơ thể hòa quyện vào nhau, văng tung tóe lên đôi ủng cao gót, lên những vòng dây thừng và chảy lênh láng xuống mặt sàn gỗ. Cảm giác bị tàn phá bạo liệt từ phía sau hòa quyện với sự ma sát vặn vẹo với em gái ở phía trước tạo nên một cơn bão thần kinh tàn khốc. Lồng ngực tôi thắt nghẹn, nước mắt giàn giụa thấm đẫm vào lớp băng dính dơ bẩn.
Đỉnh điểm của sự suy đồi ập đến. Mizumi vươn hai bàn tay bọc da nhầy nhụa mồ hôi ra phía trước. Một tay chị bóp chặt lấy mũi tôi, tay kia siết chặt lấy nửa khuôn mặt của Nanako, tàn nhẫn phong tỏa đường thở của cả hai, dập tắt mọi tiếng gào thét giải tỏa. Áp lực ngạt thở kết hợp với sự ma sát điên cuồng đẩy chúng tôi vào ranh giới của sự sống và cái chết.
“Đến… đến rồi! Chị ra đây!” Mizumi thét lên, giọng khản đặc, man dại. Cỗ máy gầm rú đến mức cực đại, những cú thúc trở nên bạo liệt không kiểm soát.
Dưới sức ép khủng khiếp và sự thiếu hụt oxy, tôi và Nanako đồng loạt trợn ngược mắt. Toàn thân co giật dữ dội hệt như một sợi dây đàn bị đứt phựt. Dịch thể trào ra xối xả từ cả ba người, nóng hổi và nhầy nhụa, đánh dấu sự vỡ vụn hoàn toàn của lý trí. Cả ba chúng tôi bị nhấn chìm trong vũng bùn của tội lỗi. Thời gian như ngưng đọng lại trong tiếng thở dốc nồng nặc và sự đê mê câm lặng, kết thúc một bản giao hưởng man rợ nhất của dục vọng.
Chương 7: Rửa tội
Âm thanh gầm rú của máy móc tắt hẳn. Bầu không khí trong tầng hầm đột ngột rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc và tiếng dịch thể nhớp nháp rỏ xuống sàn nhà. Mizumi thong thả đưa tay tháo chiếc đai strap-on ra, ném nó sang một góc đánh “phịch”.
Chị ta khoanh tay, đứng từ trên cao nhìn xuống chiêm ngưỡng hai tác phẩm tàn tạ của mình. Tôi và Nanako vẫn đang dính chặt lấy nhau, cơ thể co giật nhẹ từng đợt theo dư chấn của cơn cực khoái bạo liệt, nhễ nhại mồ hôi, đờ đẫn và hoàn toàn trống rỗng. Mizumi dùng mũi giày cao gót gạt nhẹ vào đùi tôi, cười khẩy. Chị ta tiến tới hệ thống ròng rọc, gạt mạnh chốt xả.
Sợi dây thừng tuột dốc không phanh. Cơ thể tôi rơi tự do, đổ ập xuống người Nanako và sàn nhà hệt như một đống giẻ rách vô dụng. Sự va đập thô bạo rút cạn chút sức lực cuối cùng khiến tôi chỉ biết nằm bẹp dí, phó mặc cho Mizumi nắm lấy hai sợi dây xích cổ và lôi xệch chúng tôi trượt dài trên mặt sàn lạnh lẽo, hướng về phía phòng tắm.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút trong không gian hẹp của phòng tắm sang trọng, bao phủ lấy thân hình trần trụi, ướt át của chị Mizumi. Sau màn tra tấn bệnh hoạn kéo dài, chị ta thong thả gột rửa những dấu vết của nhục dục trên cơ thể mình dưới vòi hoa sen. Nhưng tuyệt nhiên, chị ta không hề có ý định tắm rửa hay giải thoát cho hai món đồ chơi bằng xương bằng thịt đang nằm gục dưới sàn.
Chị Mizumi đứng sừng sững ở giữa phòng, mái tóc dài bết dính vì nước xõa xuống bờ vai thon. Trên tay chị ta là chiếc điện thoại thông minh, đang hiển thị một cuộc gọi video mã hóa cho một vị khách VIP ẩn danh – có lẽ là một “Master” quyền lực nào đó trong thế giới ngầm. Tiếng “Boop” vang lên khô khốc khi chị ta nhấn nút kết nối. Chị ta thản nhiên lia camera xuống nền gạch ướt, khoe khoang chiến tích của mình với chất giọng mượt mà, ráo hoảnh: “Chào ngài. Đúng thế, tôi vừa mới thuần phục xong một cặp đồ chơi mới. Hàng nguyên sơ, và cực kỳ ngoan ngoãn.”
Dưới chân chị ta, tôi và Nanako vẫn bị trói gô trong mạng lưới dây thừng, da thịt hằn lên những vết tấy đỏ. Cả hai chúng tôi đều đã trần truồng hoàn toàn. Lớp băng keo và quần lót nhét miệng của tôi đã được tháo ra, nhưng thay vào đó, chị ta đã thô bạo nhét những chiếc rọ mõm dạng vòng tròn vào miệng chúng tôi, cố định bằng dây đai da siết chặt sau gáy. Thiết kế quái ác này ép chúng tôi phải há hốc mồm, khoe trọn khoang miệng và để mặc cho nước bọt nhễ nhại chảy ròng ròng xuống cằm.
Trên ngực Nanako, những chiếc kẹp kim loại nối với bộ điều khiển đang liên tục rung động. Tôi cũng không khá hơn, khi một ống thông niệu đạo gắn thiết bị rung cỡ nhỏ liên tục gầm rú “Bzzzz” bên trong cơ thể, ép sinh lý của tôi phải căng trướng đau đớn đến rỉ máu.
Chị Mizumi nắm chặt lấy hai sợi dây xích, tàn nhẫn kéo mạnh một nhát, ép cả hai anh em phải trườn tới và quỳ rạp xuống nền gạch lạnh lẽo ngay sát đôi chân trần của chị ta.
“Nào, biểu diễn cho khách xem. Phục vụ chị cho tốt vào!”
Nanako bị ép phải quỳ rạp người, mặt con bé dán chặt vào vùng kín phía trước của chị cả. Qua khoảng trống của chiếc vòng gag, con bé bị buộc phải thò lưỡi ra, thực hiện những động tác liếm láp đầy nhục nhã, dọn dẹp sạch sẽ những tàn dư ướt át và nồng mùi hưng phấn của chị ta. Từng nhịp lưỡi cam chịu của Nanako hòa cùng tiếng rên rỉ đục ngầu “Mh… Uh…” tạo nên một khung cảnh suy đồi đến tận cùng.
Ở phía sau, tôi chịu chung số phận hèn hạ. Chị Mizumi hơi nhấc một chân lên bệ đá hoa cương, vươn tay ấn đầu tôi xuống, ép mặt tôi phải áp sát vào lỗ hậu môn của chị ta. Mùi vị ngai ngái của sự xâm phạm và quyền lực tuyệt đối xộc thẳng vào khứu giác. Tôi vô thức há miệng, để chiếc lưỡi run rẩy của mình chạm vào bề mặt da thịt nhạy cảm đó, ngoan ngoãn liếm láp cặn bã của sự đày đọa.
Tôi không còn cảm thấy buồn nôn hay muốn phản kháng nữa. Lý trí kiêu ngạo, sĩ diện của một nam sinh viên đạo mạo đã bị bóp nát và chôn vùi vĩnh viễn dưới tầng hầm. Sự kìm nén dơ bẩn của tôi đã được giải phóng theo một cách tàn nhẫn nhất, để lại vỏ bọc của một con chó đực chỉ biết phục tùng bản năng rẻ rúng.
Chị Mizumi thản nhiên cầm điện thoại quay lại toàn bộ cảnh tượng, khẽ nhếch môi cười. Ánh mắt chị ta ánh lên sự thỏa mãn của một kẻ bạo chúa tuyệt đối. Hơi nước nóng làm mờ đi những giọt nước mắt đã cạn kiệt trên mặt tôi và Nanako. Trong căn phòng tắm lạnh lẽo này, nhân phẩm của chúng tôi đã bị gột rửa sạch sẽ. Từ nay về sau, sự tồn tại của Shingo và Nanako đã bị xóa sổ. Chúng tôi chỉ còn lại một định danh duy nhất: những món đồ chơi vĩnh viễn của Chị Cả.
