Truyện chữ BDSM: Hồng Ma Quán – Kỷ Nguyên Sa Đọa

Hồng Ma Quán: Kỷ Nguyên Sa Đọa

Thể loại: Dark Fantasy, Erotica, Trói Buộc, Thao Túng Tâm Lý, Xúc Tu, Đồ Bó Sát, Nhồi Nhét Sinh Sản
Truyện chữ Hồng Ma Quán Kỷ Nguyên Sa Đọa đầy đủ thể loại dark fantasy trói buộc thao túng tâm lý đồ bó sát nhồi nhét
Giới thiệu: Hồng Ma Quán, pháo đài kiêu hãnh của tộc ma cà rồng và những kẻ hầu cận trung thành, sụp đổ không phải bởi gươm giáo hay ma thuật cường đại, mà bởi một kiện hàng vô danh mang theo mầm mống tà dâm tột cùng. Đằng sau lớp vỏ bọc cao su đen bóng gợi cảm là một thực thể sống đói khát, chực chờ nuốt chửng lý trí, xé toạc nhân phẩm và biến những kiều nữ quyền uy nhất thành những cỗ máy sinh sản rên rỉ vô hồn trong vũng lầy của dục vọng vĩnh hằng. Một bản trường ca về sự sa đọa chầm chậm, chi tiết và tàn nhẫn.

Chương 1: Kiện Hàng Vô Danh Và Dục Vọng Thầm Kín

Bầu không khí trong phòng khách chính của Hồng Ma Quán đêm nay đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức khó thở, dù những ô cửa sổ khổng lồ luôn mở rộng đón gió từ hồ sương mù. Trên mặt bàn gỗ cẩm thạch nhẵn bóng, một kiện hàng bọc kín bằng nhiều lớp băng keo chằng chịt, mang thứ logo hình mũi tên quen thuộc của dịch vụ giao hàng Nitori, nằm chỏng chơ như một mầm mống tai ương. Nó tỏa ra một luồng khí lạnh âm ỉ, gai người, tương phản hoàn toàn với sự ấm áp sang trọng của căn phòng.

Sakuya Izayoi, cô hầu gái trưởng với vóc dáng thanh tú và bộ đồng phục được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, đứng khoanh tay. Ánh mắt xanh lạnh lẽo của cô phóng những tia nhìn bực dọc về phía vị chủ nhân nhỏ tuổi đang ngự trên ghế bành nhung đỏ. Gót giày cao gót khẽ gõ xuống sàn đá cẩm thạch, mỗi tiếng động đều đều như đếm ngược sự kiên nhẫn đang cạn kiệt.

“Tiểu thư, tôi xin nhắc lại lần cuối, món đồ này yêu cầu thanh toán bằng tiền mặt ngay lập tức. Tôi đã phải dùng tiền túi của mình để ứng trước cho lũ Kappa tham lam đó để nhận hàng hỏa tốc. Nếu người không đặt, thì kẻ nào trong cái dinh thự này dám làm chuyện đó?” Sakuya dõng dạc lên tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng pha lẫn sự mệt mỏi rõ rệt.

Remilia Scarlet nhấp một ngụm hồng trà, khuôn mặt nữ ma cà rồng thản nhiên đầy nét kiêu kỳ, đôi mắt đỏ rực không thèm dời khỏi mép tách sứ xương quý hiếm. Cô khẽ mỉm cười mỉa mai: “Ta đã nói là không đặt thứ gì cả. Đừng có đổ oan cho chủ nhân của ngươi. Cái rương bẩn thỉu đó chứa thứ gì ta còn chẳng thèm bận tâm, huống chi là tốn tiền đặt hàng hỏa tốc.”

Khoảng lặng bao trùm căn phòng ngay lập tức bị xé toạc bởi một chấn động nhẹ. Chiếc hộp trên bàn đột ngột rung lên bần bật. Những âm thanh cào cấu ràn rạt, tiếng nhúc nhích nhầy nhụa phát ra từ bên trong chật hẹp khiến bầu không khí lập tức đông đặc. Không phải tiếng máy móc hay linh kiện va đập, mà mang âm hưởng rùng rợn của một khối thịt sống đang điên cuồng trườn bò, cố gắng xé rách lớp vỏ các-tông.

Remilia Scarlet giật mình, tách trà trên tay khẽ chao đảo. Nữ chúa hơi rụt vai lại, sự kiêu ngạo thường ngày thoáng nứt ra một khe hở lúng túng. Đúng lúc đó, cánh cửa lớn kẽo kẹt mở ra. Patchouli Knowledge xuất hiện ở ngưỡng cửa, lồng ngực phập phồng dữ dội như vừa trải qua một cuộc đua sức. Khuôn mặt nhợt nhạt thường ngày của vị đại pháp sư giờ đây ửng lên một màu đỏ bừng bất thường. Mồ hôi rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương, làm bết dính những lọn tóc tím vào làn da. Nàng giấu đôi bàn tay đang run rẩy vào trong vạt áo choàng rộng thùng thình, lắp bắp thừa nhận món đồ đó là của mình.

Bỏ mặc ánh mắt đầy nghi hoặc và nụ cười ranh mãnh của Remilia, Patchouli vội vã ôm chầm lấy chiếc hộp nóng hổi, lảo đảo chạy thục mạng về phía đại thư viện tăm tối, khóa trái tầng lớp cửa gỗ dày cộp. Phía sau không gian tĩnh mịch ngập mùi sáp nến và giấy cổ, Patchouli không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nàng quăng chiếc hộp xuống giường, vươn những ngón tay run lẩy bẩy, cào rách lớp băng keo chằng chịt.

Khoảnh khắc chiếc nắp hộp mở tung, một luồng khí lạnh ngắt mang theo mùi nhựa tổng hợp đặc trưng của mủ cao su, quyện lẫn với thứ mùi ngai ngái, tanh nồng và tà dâm của sinh vật sống xộc thẳng vào khứu giác. Ở dưới đáy hộp, cuộn tròn trong lớp bóng kính tối màu, là một trang phục một mảnh màu đen tuyền. Nó bóng loáng đến mức phản chiếu lại cả ánh nến leo lét trong phòng, trông gợi cảm và nguy hiểm tột cùng.

Không giống như vải vóc thông thường, chất liệu này trơn tuột, mát lạnh và có độ đàn hồi kỳ lạ khi chạm vào. Khi nàng nhấc nó lên, bề mặt chất liệu cao su cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh rít rợn người, khêu gợi trí tò mò bệnh hoạn của vị pháp sư. Nàng khẽ vuốt ve nó, cảm nhận sự mềm mại dính dớp đầy ma mị.

Lý trí của một học giả thông thái gào thét bảo nàng hãy vứt thứ tà vật này đi, nhưng dục vọng thầm kín, đen tối nhất đã hoàn toàn kiểm soát tâm trí nàng. Đôi tay Patchouli như bị ma xui quỷ khiến, chầm chậm cởi bỏ lớp áo choàng rườm rà, trút bỏ từng lớp váy ngủ, cho đến khi cơ thể nhợt nhạt, yếu ớt hoàn toàn phơi bày dưới ánh nến.

Nàng nhón chân, bắt đầu luồn đôi chân thon thả vào ống của bộ trang phục. Cảm giác đầu tiên là sự chật chội kinh khủng. Lớp màng đen bóng rít chặt lấy làn da trần, trượt qua bắp chân, rồi đùi non, ép sát vào cơ thể đến mức nghẹt thở. Mỗi một nhịp kéo lên là một lần lớp màng mút chặt lấy da thịt, loại bỏ hoàn toàn mọi khoảng không khí bên trong, tạo thành một lớp da thứ hai hoàn hảo.

Patchouli khẽ rên lên một tiếng dâm đãng khi mép áo trượt qua vòng ba phồn thực. Lớp vỏ bọc nhẫn tâm xẻ ngoặt vào rãnh mông, hằn sâu và chia tách cặp mông căng tròn, ép chúng nhô cao lên đầy tủi nhục nhưng khêu gợi đến tột cùng. Nàng tiếp tục kéo thốc qua vòng eo mỏng manh, rồi mạnh bạo bao trùm lấy vòng một kiêu hãnh.

Không có khóa kéo, không có khe hở, bộ đồ đen tuyền như dung hợp làm một với làn da, bó chặt lấy lồng ngực đang phập phồng gắt gao. Nó siết chặt, o ép bầu ngực căng trướng đến mức hai đầu nhũ hoa cương cứng in hằn rõ mồn một qua lớp màng mỏng. Đường cong eo-hông bị ép đến mức tối đa, phô bày một thân hình đồng hồ cát mang đầy sắc thái phục tùng sa đọa.

Đứng trước chiếc gương đồng lớn, Patchouli đờ đẫn ngắm nhìn hình bóng phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt nàng đỏ lựng, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt tím lờ đờ, chớp chớp đầy mê muội. Nàng từ từ đưa tay vuốt ve vòng eo trơn tuột, bóng loáng của mình, cảm nhận sự ma sát ướt át dâm tà vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.

“Thật tuyệt quá… Bộ dạng hư hỏng này… Không ngờ mình lại thèm khát cảm giác bị bó chặt thế này…” Nàng lè chiếc lưỡi hồng liếm nhẹ lên môi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thỏa mãn bệnh hoạn.

Nhưng nụ cười thỏa mãn chưa kịp tắt, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng vừa cảm nhận được một chuyển động rõ rệt. Không phải là sự co giãn vật lý của lớp vải. Mà là thứ gì đó bên dưới vỏ bọc đen bóng kia. Có thứ gì đó đang thực sự… sống dậy.

Lớp lót bên trong bộ đồ, thứ mà nàng ngỡ là đệm mút êm ái, thực chất là một mạng lưới những búi cơ siêu nhỏ mang màu hồng thịt gớm ghiếc. Dưới sự kích thích từ thân nhiệt nóng hổi và mồ hôi nhễ nhại của nàng, chúng bắt đầu thức tỉnh. Chúng ngọ nguậy, trườn bò một cách đầy tính toán dọc theo da bụng, luồn lách qua rãnh ngực, và tàn nhẫn nhất — chúng đang dồn toàn bộ sự chú ý về phía vùng nhạy cảm chật hẹp bên dưới.

Sự hoảng loạn lập tức ập đến. Patchouli cúi gập người, hai tay luống cuống bấu chặt lấy nếp gấp bên hông, cố gắng lột nó ra khỏi người. Nhưng vô ích. Bộ trang phục quái ác đã bám rịt lấy cơ thể nàng bằng hàng ngàn giác mút nhỏ li ti, siết chặt thêm một nhịp, mút lấy vòng eo đến mức nàng tắc thở. Lớp vật chất giờ đây không còn là thứ đồ vật vô tri để khơi gợi dục vọng, nó đã chính thức trở thành một chiếc gông cùm trói buộc hoàn hảo.

Từ bên dưới đũng quần bó thít đến nghẹt thở, những sợi cơ trơn tuột, tứa đầy thứ dịch nhầy dâm tà đã tìm thấy mục tiêu của chúng. Chúng xé toạc lớp phòng ngự mỏng manh cuối cùng, thô bạo len lỏi vào những khe hở sâu kín nhất, bắt đầu cọ xát và mơn trớn với một nhịp điệu điên cuồng, bỏng rát. Cơn đau nhói pha lẫn một luồng khoái cảm sắc lẹm, xa lạ xộc thẳng lên đại não.

Patchouli Knowledge giật nảy người như bị điện giật, hai chân mềm nhũn không thể đứng vững, đổ sụp xuống mặt nệm trắng muốt lộn xộn. Bờ mông căng tròn bọc trong lớp vỏ đen nhô cao lên đầy tủi nhục. Mồ hôi vã ra như tắm, làm ướt đẫm cả một vùng ga giường. Đôi môi nàng run rẩy, mở hé ra, bật lên một tiếng nấc nghẹn ngào mở màn cho một đêm dài sa đọa không lối thoát.

Chương 2: Sự Tha Hóa Của Pháp Sư Và Vũng Lầy Dâm Thủy

Sự kiêu hãnh của vị Đại pháp sư vĩ đại nhất Hồng Ma Quán đang bị nghiền nát từng chút một trên chính chiếc giường của nàng. Patchouli Knowledge quỳ rạp xuống tấm nệm, hai cánh tay run lẩy bẩy chống đỡ một cơ thể đã hoàn toàn mất đi sức lực. Bờ mông phồn thực chổng lên không trung một cách đầy tủi nhục, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ chực chờ bị vấy bẩn bởi những thứ nhơ nhớp nhất.

Bên dưới lớp vỏ trơn tuột, hàng ngàn giác mút nhỏ li ti màu hồng thịt đang điên cuồng cọ xát vào mọi ngóc ngách của làn da nhạy cảm. Nhiệt độ bên trong bộ đồ tăng vọt lên mức kinh khủng, biến nó thành một cái lò hơi ngột ngạt. Mồ hôi của Patchouli tứa ra ròng ròng, trượt dọc theo thái dương, bết dính những lọn tóc tím vào đôi má đang đỏ lựng lên vì luồng tà hỏa thiêu đốt tâm can.

“Dừng… Dừng lại đi… Khó thở quá… Ta không chịu nổi…” Nàng hổn hển nấc lên từng hồi. Lớp vỏ tàn nhẫn siết chặt lấy lồng ngực mỗi khi nàng cố gắng lấy hơi, ép hai bầu vú căng trướng đến mức những đường gân xanh mờ mờ hiện lên dưới làn da nhợt nhạt.

Nhưng lớp da quỷ quyệt không có ý định buông tha cho con mồi. Từ khoảng hở chật hẹp nơi hạ bộ bó thít đến nghẹt thở, hai luồng cơ bắp gân guốc khổng lồ, mang màu hồng sậm tứa đầy thứ dịch nhờn sền sệt và tanh nồng thình lình vươn dài ra. Chúng trơn tuột, thô bạo và mang theo một sức mạnh nguyên thủy không thể kháng cự. Không mảy may để tâm đến tiếng khóc lóc yếu ớt của vị pháp sư, hai khối thịt khổng lồ ấy trườn dọc theo bắp đùi non, nhẫn tâm xé toạc mọi rào cản phòng ngự mỏng manh, nhắm thẳng vào cả hai cấm địa sâu kín nhất đang co giật liên hồi của nàng.

Cú đâm bạo liệt xuyên thủng mọi rào cản, mang theo kích thước phi lý nong rộng cả hai lối vào cùng một lúc. Cảm giác căng tức, ứ nghẹn xộc thẳng lên đại não như một luồng điện cao thế. Nàng cảm nhận rõ ràng từng đường gân sần sùi của chúng đang cọ xát thô bạo vào vách thịt mỏng manh, yếu ớt. Cơn đau xé rách ban đầu nhanh chóng bị một luồng khoái cảm nhơ nhuốc, xa lạ và dâm tà nuốt chửng hoàn toàn.

Căn phòng thư viện tĩnh mịch giờ đây chỉ còn ngập ngụa trong những âm thanh giao hoan dính dớp, thô thiển. Tiếng da thịt va đập rầm rập hòa cùng tiếng rít chói tai của lớp bề mặt cao su ma sát vào nhau tạo thành một bản giao hưởng báng bổ. Tốc độ nã chày của lũ quái vật ngày một dồn dập, tàn nhẫn. Mỗi cú đâm rút kéo theo từng luồng dâm thủy hỗn hợp văng tung tóe, làm ướt đẫm cả mặt nệm và phản chiếu độ bóng loáng ướt át trên cơ thể sa đọa của nàng.

Hệ thần kinh của Patchouli chính thức chập mạch. Lý trí của nàng bắt đầu tan chảy như sáp nến trước ngọn lửa dục vọng quá cường đại. Đôi mắt tím biếc từng rực sáng trí tuệ giờ đây giãn to hết cỡ, đồng tử mất tiêu cự, dại đi và lờ đờ cuộn ngược lên trên. Nàng trợn trừng đôi mắt vô hồn, nước dãi trào ra từ khóe môi hé hờ, kéo thành những dải dính bết rớt xuống ngực áo. Bản năng nhục dục đã hoàn toàn thao túng, ép nàng phải tự động cong lưng, lắc hông hùa theo nhịp điệu đâm rút dã man của những sinh vật ngoại lai đó.

Từ trong chiếc hộp các-tông phía sau, cái bóng đen khổng lồ vẫn lù lù trườn tới. Một sinh vật mang lớp da màu hồng thịt gớm ghiếc, không rõ hình thù cụ thể chồm lên, đè sầm phần thân trên nặng trịch của nó lên lưng vị pháp sư tội nghiệp. Khoang miệng khổng lồ không có răng của nó mở ngoác ra, tanh tưởi dâm tà, tàn nhẫn nuốt trọn toàn bộ phần đầu và vòm ngực căng đầy của Patchouli vào sâu trong cái dạ dày tăm tối ngập mùi dịch vị ngột ngạt.

Bị tước đoạt hoàn toàn thị giác và dưỡng khí, một luồng cơ bắp nhẵn thín khác đâm sầm vào vòm họng nàng, thọc sâu xuống tận yết hầu chật hẹp. Bị chèn ép từ mọi lối vào cơ thể, Patchouli rên rỉ nghẹn ứ nơi cuống họng, phát ra những thanh âm vỡ vụn của một kẻ đã đánh mất chính mình.

“Umgh… Sướng quá… Ta… ta tan chảy mất… Hãy lấp đầy ta bằng mầm mống tà ác của các người đi… Biến ta thành cái bồn chứa của các người!!!” Lý trí của đại pháp sư sụp đổ vĩnh viễn.

Nghe được lời thú nhận dâm loạn ấy, hai khối nhục vật tít sâu bên trong nội tạng nàng bắt đầu rung lên bạo liệt, đập thình thịch từng nhịp đầy đe dọa. Sự khuất phục đã đi đến điểm giới hạn cuối cùng.

Một lượng chất lỏng nóng rực, sền sệt như nham thạch và tanh nồng phun trào xối xả, điên cuồng bơm thốc vào tận cùng ngõ ngách của tử cung và đại tràng chật hẹp. Dòng thác tinh chất khổng lồ dội vào dồn dập, ép nhục thể Patchouli phải phình to để dung nạp, nong rộng mọi giới hạn sinh học.

Từ góc nhìn bên ngoài, cảnh tượng mang đầy vẻ kích dục dị hợm. Dưới lớp màng mỏng tang, đen bóng bó sát đến mức nghẹt thở, phần bụng dưới của vị đại pháp sư bắt đầu gồ lên, căng trướng lên một cách rõ rệt. Khối chất lỏng tà ác tiếp tục được nhồi nhét không thương tiếc, làm chiếc bụng nhỏ nhắn phình to vượt quá mọi giới hạn sinh học, lớn dần lên như một người phụ nữ mang thai sắp đến ngày sinh nở.

Lớp vỏ vật chất đen bóng bọc ngoài bị kéo căng hết cỡ, phản chiếu ánh sáng dâm tà đến mức tưởng chừng như sắp nứt toác. Patchouli gào lên man dại nơi dạ dày quái vật, cơ thể nàng giật nảy lên không ngừng nghỉ trong cơn cực khoái hủy diệt kéo dài. Cùng với lượng tà khí ngấm sâu vào trong máu, làn da nhợt nhạt yếu ớt của nàng dần bị tha hóa, chuyển sang một màu nâu sẫm bóng bẩy.

Sự kiêu hãnh của Đại pháp sư Hồng Ma Quán đã bị dập tắt hoàn toàn. Nàng đổ gục xuống khi được thả ra, vô lực buông thõng tứ chi giữa vũng lầy của dòng mủ trắng đục và mồ hôi dâm thủy. Trong vũng lầy sa đọa ấy, Patchouli đã triệt để biến thành một cái vỏ rỗng tuếch, một cỗ máy sinh sản ngoan ngoãn chờ đợi con mồi tiếp theo bước vào căn phòng tăm tối này.

Chương 3: Lưới Tình Tăm Tối Và Sự Trói Buộc Hoàn Hảo

Ánh sáng ban mai yếu ớt cố gắng đâm xuyên qua những khe hở của dải rèm nhung dày cộp, nhưng dường như ngay cả những tia nắng cũng ngần ngại không muốn chạm vào bầu không khí ô uế bên trong Đại thư viện. Sakuya Izayoi, cô hầu gái trưởng kiêu hãnh với mái tóc bạch kim tết gọn gàng, dừng bước trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề. Khay trà bạc trên tay cô khẽ rung lên bần bật, phản chiếu nét lo âu hiếm hoi trên khuôn mặt thanh tú.

Bản năng nhạy bén mách bảo cô có điều gì đó cực kỳ tồi tệ đang ẩn nấp phía sau cánh cửa này. Không khí đặc quánh, tản ra một thứ mùi ngai ngái của rỉ sét và chất dịch cơ thể, trộn lẫn với mùi nhựa mủ hăng hắc và một loại tà hương ma mị có khả năng làm tê liệt thần kinh.

“Patchouli-sama… Đã đến giờ dùng trà sáng…” Sakuya cất tiếng gọi, giọng nói lạnh lùng thường ngày nay pha lẫn một chút cảnh giác cao độ. Cô thử vận hành năng lực ngưng đọng thời gian để kiểm tra, nhưng luồng tà khí đặc quánh trong không khí dường như đã bẻ cong không gian, làm xáo trộn phép thuật của cô. Chiếc đồng hồ bỏ túi của cô bỗng nứt ra một vết dài.

Cô từ từ đẩy cánh cửa gỗ sồi. Khung cảnh hiện ra trước mắt lập tức giáng một đòn bạo liệt vào nhãn quan, khiến đồng tử Sakuya co rút lại chỉ còn bằng mũi kim. Căn phòng ngập ngụa trong một mớ bùng nhùng những vách thịt nhầy nhụa màu hồng sậm, đang phập phồng như nhịp thở của một loài thủy quái khổng lồ. Giữa trung tâm của đống nhục thể quái gở ấy, tĩnh lặng tọa lạc một khối thực thể lầy lụa, đen ngòm, đang không ngừng co bóp tản ra luồng tà khí bức người.

Bề mặt khối thịt nhẵn bóng ấy từ từ tách toác ra với âm thanh dính dớp, phơi bày một sự thật tàn khốc đánh sập thế giới quan của cô hầu gái trung thành. Gắn chặt vào vách thịt tứa dãi nhớt là vị Đại pháp sư của Hồng Ma Quán. Làn da nàng giờ đây mang một màu nâu sẫm bóng bẩy của sự đồng hóa triệt để.

Nàng khoác trên mình lớp trang phục đen bó sát đến mức hằn rõ từng khối cơ thịt bên dưới, nhưng lớp vỏ ấy đã rách bươm ở những chỗ nhạy cảm nhất, phơi bày bầu ngực căng trướng đang tứa ra những dòng sữa trắng đục tanh nồng. Đôi mắt tím từng rực sáng trí tuệ nay dại đi, lờ đờ trợn ngược, nhưng lại xẹt qua một tia nhìn tà mị, ngạo mạn khi bắt gặp con mồi mới.

“Ngươi đến muộn đấy, cô hầu gái xấc xược… Dạ dày của ta đang rất đói đây… Bầy con của ta cần thêm dinh dưỡng…” Patchouli cất giọng lả lơi, trễ nải, khóe môi nhếch lên một nụ cười rỗng tuếch bệnh hoạn, rớt dãi tứa lưa qua khóe miệng.

Khay trà bạc rơi loảng xoảng xuống sàn đá lạnh ngắt, nước trà sóng sánh đổ ra. Sakuya lùi lại một bước, những lưỡi dao bạc lập tức trượt từ tay áo xuống những kẽ ngón tay thon dài. “Patchouli-sama… Người đã bị tha hóa… Tôi sẽ giải thoát cho người!”

Nhưng cô đã quá chậm. Trong địa ngục này, thời gian và tốc độ không còn tuân theo ý muốn của cô nữa. Từ trong những góc tối tăm nhất của căn phòng, vô vàn những dải cơ bắp tàng hình lao ra với tốc độ của những tia chớp nhầy nhụa. Chúng thô bạo quấn chặt lấy hai cổ tay, siết nghẹt hai cổ chân của Sakuya, giật phăng cô lên không trung.

Bị treo lơ lửng dang rộng tứ chi giữa không trung, Sakuya vùng vẫy điên cuồng, đôi chân thon dài mang tất trắng đá loạn xạ vào không khí ngột ngạt. Những lưỡi dao bạc rơi rụng xuống sàn. “Thả ta ra! Lũ quái vật gớm ghiếc! Lưỡi dao của ta sẽ băm vằm các ngươi!”

Những dải thịt không chỉ mạnh mẽ, chúng còn tiết ra một chất nhờn dính dớp dâm tà, làm tê liệt các bó cơ cường tráng, khiến sức lực võ thuật của cô bị rút cạn nhanh chóng. Đứng nhìn con mồi giãy giụa trong tuyệt vọng, Patchouli bật cười khanh khách, một điệu cười trầm đục, bệnh hoạn đến rợn người.

Một khối chất lỏng sền sệt, đen ngòm từ trên trần nhà lù lù ập xuống. Đó không phải là nước, mà là một loại mủ cao su sống mang đầy tà khí tha hóa. Những chiếc vòi cơ thể hung hăng lao tới, thô bạo xé toạc bộ đồng phục hầu gái chỉn chu, tước đoạt lớp tạp dề trắng, xé rách lớp váy viền bèo phồng, phơi bày toàn bộ thân hình kiều diễm, trắng ngần và đầy đặn của Sakuya ra trước không khí ngột ngạt dâm tà.

Chất lỏng đen ngòm lạnh toát bắt đầu tưới ướt đẫm cơ thể cô hầu gái, trườn bò dọc theo làn da mịn màng, bao bọc lấy bầu ngực tròn trịa, cuộn quanh vòng eo thon gọn, và len lỏi vào rãnh mông phồn thực. Chỉ trong chớp mắt, chất lỏng ấy đông đặc lại, hóa thành một lớp màng siêu mỏng, siêu bền, bóng loáng như gương.

Cảm giác kinh hoàng tột độ ập đến. Lớp vỏ bọc đen tuyền siết chặt lấy Sakuya như một lớp da thứ hai. Nó mút chặt lấy không khí, ép sát vào từng đường cong, hằn rõ hai đầu nhũ hoa đang dựng đứng vì sợ hãi và lạnh lẽo, chèn ép vòng ba đến mức muốn nứt toác. Bề mặt đen bóng rít lên những âm thanh ma sát chết chóc mỗi khi cô cố gắng vặn mình.

Không chỉ là một bộ đồ thời trang, nó là một chiếc gông cùm hoàn hảo định hình lại cơ thể cô thành một món đồ chơi khêu gợi đến tột cùng. Sakuya cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt, nhịp thở trở nên khó khăn. “Không thể nào… Thân thể mình… hoàn toàn bị bó buộc…”

“Nhìn kìa… Một con chó cái ngoan ngoãn trong lớp vỏ hoàn hảo. Nhưng cái miệng của ngươi vẫn còn quá ồn ào. Lũ trẻ của ta không thích tiếng ồn khi chúng thức giấc đâu.” Patchouli lả lơi nhướng mày, bàn tay bọc găng đen xoa nắn bầu ngực căng tròn của Sakuya qua lớp màng bọc, khẽ hất hàm ra lệnh.

Mệnh lệnh tàn ác được ban ra. Một khối thịt khổng lồ mang màu hồng sậm, nổi đầy những nốt sần gớm ghiếc và rỉ ra thứ dịch nhờn trắng đục dâm tà trườn tới ngay trước khuôn mặt đẫm mồ hôi của Sakuya. Cô hầu gái trợn trừng mắt kinh hãi, nhắm chặt môi, quay đầu lảng tránh trong tuyệt vọng. Nhưng hai vòi nhỏ hơn lập tức kẹp chặt hai bên gò má, thô bạo bóp mạnh vào quai hàm, cạy mở khuôn miệng nhỏ nhắn.

Khối thịt trơn tuột không chút lưu tình đâm sầm vào khoang miệng dâm tà. Âm thanh nhóp nhép nhức nhối vang lên khi thứ dị vật chèn ép cuống lưỡi, ép thẳng xuống tận yết hầu chật hẹp, tước đoạt khả năng hô hấp bình thường. Nước dãi trào ra quanh khóe môi run rẩy vì nhục nhã.

Chưa dừng lại ở đó, lớp màng đen từ cổ áo kéo ngược lên, ập xuống nửa dưới khuôn mặt, hóa thành một chiếc rọ bịt kín khoang miệng tàn nhẫn khóa chết mọi lối thoát. Toàn bộ thanh âm phản kháng giờ đây bị bóp nghẹt hoàn toàn. Tiếng gào thét phẫn nộ bị nghiền nát thành những tiếng rên rỉ ứ nghẹn, nức nở, vỡ vụn nơi cuống họng bị chèn ép:

“UGMM… MGHH!!! UUUUUU!!!”

Bị treo lơ lửng, toàn thân bị bó thít trong lớp vỏ đen phản chiếu ánh sáng dâm tà, khuôn miệng bị xâm phạm thô bạo và khóa chặt, cô hầu gái trưởng kiêu hãnh ngày nào giờ chỉ còn là một bức tượng nhục dục tuyệt vọng. Lồng ngực cô phập phồng gắt gao, mồ hôi vã ra ướt đẫm bết dính trên lớp bề mặt bóng loáng. Đôi mắt xanh tuyệt đẹp rung lên bần bật, trân trân nhìn về phía kẻ thao túng mình với một sự van lơn tột cùng, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười nửa miệng tàn độc của ác quỷ sa đọa.

Chương 4: Nữ Chúa Sa Lầy Và Cái Lồng Ấp Bằng Thịt

Bị treo lơ lửng dang rộng tứ chi giữa không trung bởi những vòi thịt tàn nhẫn, Sakuya Izayoi vùng vẫy trong tuyệt vọng tột cùng. Lớp vỏ bọc đen bóng bó sát đến mức nghẹt thở lấy cơ thể cô phát ra những âm thanh ma sát đầy dâm đãng mỗi khi cô cố gắng vận chút sức tàn vặn mình. Dưới lớp đai rọ mõm đen ngòm khóa chặt nửa khuôn mặt, những tiếng nức nở ứ nghẹn vang lên yếu ớt, đứt quãng.

Nước mắt sinh lý tuôn trào lã chã, làm ướt đẫm gò má kiêu hãnh nay đã nhơ nhuốc. Nhưng cơn ác mộng sa đọa chỉ mới chính thức bắt đầu. Từ dưới hố sâu tăm tối ngập ngụa thứ dịch nhầy dính dớp và bốc mùi tanh nồng dâm tà, hai khối nhục vật khổng lồ, sần sùi nổi gân guốc, mang màu xanh đen tà ác từ từ vươn dài lên. Chúng giống như những con trăn đói khát, tứa ra thứ dòng mủ trắng đặc quánh, nóng hổi, ngắm chuẩn vào cấm địa mỏng manh của cô hầu gái đang bị phơi bày hoàn toàn dưới lớp vỏ bọc xẻ đũng tàn nhẫn.

Không một giây chần chừ, không một chút xót thương cho tiết hạnh của trinh nữ. Chúng thô bạo đâm lút cán vào cả hai lối vào sâu kín nhất của Sakuya cùng một lúc. Cú thúc mang sức mạnh hủy diệt xé toạc mọi rào cản phòng ngự nội tại, nong rộng vách thịt chật hẹp đến mức giới hạn chịu đựng sinh học.

Cơ thể Sakuya giật nảy lên bần bật như một dải lụa bị kéo căng hết cỡ, lưng uốn cong thành một hình cung tuyệt mỹ vì đau đớn và hưng phấn quá độ. Cơn đau xé rách ban đầu nhanh chóng bị luồng khoái cảm hắc ám, xa lạ và dồn dập bơm thẳng lên đại não, nuốt chửng hoàn toàn lý trí. Tiếng ma sát nhóp nhép dội vang đinh tai nhức óc trong thư viện, hòa cùng tiếng nước dãi trào ra lênh láng quanh khóe miệng bị khóa chặt.

“Sướng chứ? Cơ thể của ngươi thật trung thực, cô hầu gái dâm đãng. Bên ngoài thì tỏ ra thanh cao, lạnh lùng, nhưng bên trong lại ướt đẫm, nóng hổi và siết chặt lấy những vòi thịt của ta thế này. Ngươi sinh ra là để đón nhận nó mà thôi.” Patchouli lả lơi thì thầm vào tai Sakuya, bàn tay bọc găng đen xoa nắn bờ mông đang rung lên bần bật, in rõ lằn tay trên lớp vỏ bóng.

Theo cái hất tay đầy ngạo mạn của vị đại pháp sư sa ngã, một vách thịt khổng lồ phía trước từ từ tách làm đôi với âm thanh dính dớp tanh tưởi. Dải băng đen che mắt Sakuya đột ngột bị kéo tuột xuống. Dưỡng khí ùa vào đôi mắt xanh đẫm lệ dâm, tầm nhìn nhòe đi vì mồ hôi và nước mắt sinh lý.

Và rồi, tầm nhìn dần rõ nét, đồng tử của Sakuya co rút lại chỉ còn bằng mũi kim, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát, lạnh toát. Thế giới quan của cô hầu gái trung thành sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Ngay trước mắt cô, lơ lửng dang rộng tứ chi giữa không trung là mục tiêu tối thượng, lý tưởng sống mà cô thề dùng cả mạng sống để bảo vệ: Remilia Scarlet.

Nhưng nữ ma cà rồng quyền uy, kiêu hãnh bậc nhất Hồng Ma Quán giờ đây không còn giữ lấy một chút tôn nghiêm vương giả nào. Remilia hoàn toàn trần trụi, làn da trắng sứ vương giả kiêu sa đã bị nhuốm thành màu nâu sẫm tà ác của sự tha hóa triệt để, nhễ nhại mồ hôi và dâm thủy.

Tứ chi của vị tiểu thư bị vô số dải cơ thịt quấn chặt, kéo gập về phía sau trong một tư thế tủi nhục tột cùng, phơi bày toàn bộ cấm địa đang rỉ dãi nhớt kéo thành sợi lấp lánh dưới ánh nến. Đôi cánh dơi quý phái buông thõng, dính bết chất dịch đục ngầu. Toàn bộ phần đầu và vòm ngực căng đầy của Remilia đã bị nuốt chửng hoàn toàn bởi một khối nhục dục hồng thịt khổng lồ. Từ phía dưới, một chiếc vòi sần sùi khổng lồ mang màu đỏ thẫm đang không ngừng đâm rút điên cuồng, tàn nhẫn vào sâu thẳm hạ bộ của nữ chúa.

Remilia Scarlet bị hành hạ bạo liệt đến mức cơ thể vương giả giật nảy lên bần bật theo từng nhịp nã chày dã man. Chất lỏng sền sệt văng tung tóe khắp không gian, dính bết lênh láng lên làn da nâu sẫm trần trụi của cô.

“Ahhh… Sướng quá… Lấp đầy ta đi… Ta chỉ muốn bị lấp đầy vĩnh viễn thôi…” Remilia thều thào qua khối thịt, chất giọng vương giả nát vụn thành sự nhục nhã dâm đãng ê chề. Vị tiểu thư quyền quý ngày nào giờ chỉ còn là một món đồ chơi bất lực, cái miệng ngoác ra rớt dãi tứa lưa, ngoan ngoãn để mặc cho bầy quái vật xâu xé và nhào nặn.

Sakuya Izayoi gào thét đến xé nát thanh quản đằng sau chiếc rọ đen ngòm khóa chặt khuôn miệng. “KYYYAAAAAHHHHHH!!!! (KHÔNG!!! OJOU-SAMA!!!! ĐỪNG ĐỘNG VÀO NGƯỜI!!!!)”

Thế giới quan của cô sụp đổ hoàn toàn. Sự phản bội, nỗi kinh hoàng, và sự thật tàn khốc này sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao bạc nào cô từng ném ra. Niềm tin kiên cường vào chủ nhân vỡ vụn thành trăm mảnh tro bụi. Cú sốc tâm lý cực đại kết hợp với lượng khoái cảm bạo liệt, dồn dập liên tục bị bơm thẳng vào hạ bộ tạo ra một đòn thao túng tâm lý hoàn hảo.

Đôi mắt xanh tuyệt đẹp từng lạnh lùng của Sakuya trợn ngược, đồng tử mất tiêu cự chỉ còn lại tròng trắng dại đi. Tròng mắt mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô hồn và nhục dục nguyên thủy. Nàng chính thức từ bỏ nhân phẩm.

“Tốt lắm… Đôi mắt dâm đãng của một kẻ đã vứt bỏ nhân phẩm và lòng trung thành giả tạo. Bây giờ, cái dạ dày trinh nữ trống rỗng của ngươi sẽ được thực hiện đúng chức năng duy nhất của nó.” Patchouli mỉm cười tà ác, ra lệnh.

Hai khối thịt khổng lồ đang cắm ngập bên trong nội tạng Sakuya bắt đầu chuyển động dồn dập hơn, tàn nhẫn hơn. Không chỉ đâm rút, chúng bắt đầu quá trình nhồi nhét. Từ sâu bên trong ống thịt tà ác, những vật thể hình cầu trơn tuột, phát sáng màu hồng nhạt — mầm mống của quái vật — bắt đầu bị tống thô bạo, dồn dập vào trong tử cung và đại tràng chật hẹp của cô hầu gái.

Sakuya cảm nhận rõ ràng từng khối cầu đang chen chúc, cọ xát vào lớp niêm mạc nhạy cảm, trườn bò và chất đống bên trong cơ thể trinh nữ. Khối lượng dị vật ngày một nhiều, chèn ép lục phủ ngũ tạng, đẩy dạ dày lên cao khiến cô nôn khan liên tục sau lớp rọ mõm.

Dưới lớp áo bơi cao su đen bóng bó sát đến nghẹt thở, phần bụng phẳng lì săn chắc của Sakuya bắt đầu gồ lên, bụng cô sôi sùng sục, nhô cao lên dị thường. Bề mặt bị ép căng đến mức trong suốt, hằn rõ hình thù tròn trịa của những khối cầu đang sôi sục, cựa quậy bên trong nội tạng. Bụng cô ngày càng nhô cao, lớn dần lên, phình to vĩ đại như một phụ nữ mang thai sắp đến ngày lâm bồn.

Lớp vỏ đen tuyền thít chặt lấy chiếc bụng phình to, tạo nên một cảnh tượng nhồi nhét sinh sản dâm ô, báng bổ đến tột cùng. Đột nhiên, một âm thanh trầm đục dội lên từ dưới lớp da bụng căng phồng. Một khối cầu bị ép quá mạnh đã vỡ tung ngay bên trong nội tạng Sakuya. Dịch nhầy nhụa hòa cùng dòng mủ tà ác đặc quánh trào ngược ra, làm ngập ngụa cả dạ dày, ép cô hầu gái phải nuốt trọn sự sa đọa.

Sakuya Izayoi giật nảy nổ tung cơ thể, ngửa gập cổ ra phía sau tột độ, rống lên một chuỗi âm thanh man dại, đê mê qua chiếc rọ bị khóa chặt. Nàng chính thức đánh mất nhân dạng, vĩnh viễn trở thành một cái lồng ấp bằng thịt, một cỗ máy sinh sản rên rỉ vô hồn trong hố đen sa đọa của Hồng Ma Quán.

Chương 5: Kẻ Gác Cổng Cuối Cùng Và Vực Thẳm Sa Đọa

Bên ngoài cánh cửa Đại thư viện khóa chặt, thời gian và không gian dường như đã ngưng đọng trong sự tà ác vĩnh hằng. Hong Meiling, người gác cổng trung thành với mái tóc đỏ rực tết bím quen thuộc, đang rảo bước dọc theo dãy hành lang vắng lặng. Trực giác sắc bén của một võ sư dạn dày sương gió liên tục gióng lên những hồi chuông cảnh báo chói tai, dữ dội.

Sự im ắng của Hồng Ma Quán đêm nay không phải là sự tĩnh lặng bình yên thường nhật, mà là cái tĩnh lặng chết chóc, ngột ngạt của một nấm mồ tập thể. Không khí lạnh lẽo đặc trưng của hồ sương mù đã bị thay thế bởi một luồng tà khí hầm hập, đặc quánh và ẩm ướt dâm tà. Khứu giác nhạy bén của cô võ sư ngửi thấy một mùi hương vô cùng quái gở — mùi ngai ngái của rỉ sét cơ thể, hòa trộn với mùi tanh tưởi dâm tà nồng nặc của tinh dịch kết dính, và thứ mùi nhựa mủ hăng hắc tản ra từ những góc khuất tăm tối của dinh thự.

“Có chuyện gì đó cực kỳ tồi tệ đang diễn ra… Ojou-sama… Sakuya-san… Cả Patchouli-sama nữa… Ma lực trong dinh thự đang biến chất…” Meiling lẩm bẩm đầy lo âu, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra hai bên thái dương. Bàn tay cô siết chặt lại thành nắm đấm săn chắc, dồn khí lực chuẩn bị chiến đấu.

Khi đến gần khu vực trung tâm của dinh thự, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân cô võ sư sững lại. Những bức tường gạch đá cẩm thạch kiên cố, sang trọng giờ đây đang… phập phồng, co bóp. Lớp đá lạnh lẽo đã bị phủ lên một lớp màng nhầy nhụa gồ ghề mang màu hồng sậm, tứa ra những luồng dịch vị dính dớp tanh tưởi. Chúng co bóp nhịp nhàng như những búi cơ thịt sống khổng lồ, biến hành lang quen thuộc thành một đường ống tiêu hóa của một loài quái vật khổng lồ tà ác.

Meiling thận trọng vận kình, lách mình qua vách thịt khổng lồ phập phồng, tiến vào bên trong căn phòng thư viện khóa chặt. Và rồi, ngay dưới ánh sáng leo lét của ma thuật sa đọa tàn dư, ánh mắt cô võ sư va phải một ác mộng tàn khốc, báng bổ nhất, đập nát mọi giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh.

“Không thể nào… Cái quái quỷ gì thế này…” Giọng Meiling vỡ vụn thành từng mảnh tuyệt vọng, đôi mắt xanh lục mở to đến mức tròng mắt như muốn nứt toác vì cú sốc kinh hoàng.

Giữa vũng lầy ngập ngụa dâm thủy, nọc độc sinh sản đặc quánh và chất lỏng đục ngầu tanh tưởi dưới sàn, Remilia Scarlet — nữ chúa ma cà rồng quyền uy bậc nhất, người mà Meiling thề bảo vệ bằng cả sinh mạng và danh dự — đang ngồi bệt xuống nền thịt ướt át. Nhưng không còn lớp váy vương giả lộng lẫy, không còn đôi cánh dơi kiêu hãnh.

Remilia hoàn toàn trần trụi. Làn da trắng sứ kiêu sa đã bị tha hóa vĩnh viễn thành một màu nâu sẫm bệnh hoạn, nhễ nhại dâm thủy và tinh chất bết dính. Tứ chi vô lực buông thõng, bị xâu xé nhục nhã. Một khối cơ bắp khổng lồ vẫn đang cắm ngập tàn nhẫn giữa hai chân cô, thỉnh thoảng lại giật nảy lên bơm thêm từng luồng chất lỏng trắng đục tanh nồng dồn dập vào tử cung đã tha hóa.

Đầu nữ chúa ma cà rồng quyền uy cúi gầm vô hồn, khuôn mặt chìm trong bóng tối, khóe môi nhếch lên một nụ cười rỗng tuếch bệnh hoạn, rớt dãi tứa lưa trào ra lênh láng. Vị chủ nhân quyền quý, kiêu hãnh ngày nào đã vĩnh viễn trở thành một con búp bê nhục dục, một cỗ máy rên rỉ vô hồn bị rút cạn linh hồn.

“OJOU-SAMA!!!!” Hong Meiling gào lên thảm thiết, chấn động cả căn phòng thư viện. Bỏ qua mọi sự đề phòng của một võ sư, cô lao tới quỳ gối xuống nền nhục thể nhớp nháp tanh tưởi, vươn đôi bàn tay săn chắc đầy run rẩy chạm vào bờ vai lạnh lẽo, nâu sẫm của nữ ma cà rồng.

“Người có sao không?! Kẻ nào… Kẻ nào dám làm ra những chuyện đồi bại, báng bổ, sa đọa tột cùng này?! Tôi sẽ băm vằm hắn!!!” Sự phẫn nộ tột cùng trào dâng dữ dội trong lồng ngực cô gác cổng trung thành, khí lực bộc phát cường đại.

Nhưng cô không hề hay biết, chiếc bẫy cuối cùng, tàn nhẫn nhất đã sập xuống. Từ trong bóng tối đặc quánh của những vách thịt khổng lồ phập phồng ngay phía sau lưng Meiling, hai bóng đen lẳng lặng, chậm rãi trườn tới như những bóng ma tà dâm. Không một tiếng động ma sát cơ thể, chỉ có âm thanh ma sát rợn người của lớp cao su ướt đẫm dâm thủy.

Đó chính là Patchouli Knowledge và Sakuya Izayoi — hai đồng minh, hai người bạn thân thiết nhất của cô. Nhưng làn da của họ giờ đây mang một màu nâu sẫm bóng bẩy, nhễ nhại mồ hôi dâm thủy của sự đồng hóa triệt để vĩnh viễn. Cả hai khoác trên mình những mảnh rách nát của lớp vỏ đen tuyền, phô bày bầu ngực căng trướng đang tứa sữa dâm đãng tanh nồng.

Đặc biệt, phần bụng dưới của Sakuya gồ lên, phình to vĩ đại, lớn gấp đôi bụng Patchouli qua lớp màng mỏng tang, hằn rõ hình thù sần sùi của hàng chục quả trứng quái vật đang sôi sục, cựa quậy bên trong nội tạng. Họ không còn là con người, không còn là những kiều nữ quyền uy kiêu hãnh. Họ đã trở thành những vật chủ, những cái lồng ấp nhục dục bằng thịt mang đôi mắt tím và xanh dại đi, lờ đờ, trống rỗng và vô hồn, lẳng lặng vây xiết lấy con mồi cuối cùng của Hồng Ma Quán.

“Ngươi ồn ào quá đấy, Meiling ngu ngốc… Sức mạnh cơ bắp của ngươi chẳng nghĩa lý gì ở đây cả. Dạ dày của chúng ta đã no căng tinh dịch và trứng của bầy trẻ rồi, nhưng chúng vẫn cần thêm dinh dưỡng, cần thêm một cái ổ chứa giống hoàn hảo nữa… Cơ thể của ngươi sẽ là nơi lý tưởng…” Giọng nói lả lơi, trễ nải và tẩm đầy nọc độc dâm tà của Patchouli sa đọa vang lên ngay sát mang tai cô gác cổng.

Hong Meiling giật mình quay ngoắt lại kịch liệt, khí kình bộc phát, nhưng đã quá muộn. Mọi sự chuẩn bị chiến đấu của một võ sư đều trở nên vô nghĩa trước đòn đánh úp sa đọa này.

Hàng chục dải cơ bắp khổng lồ, sần sùi nổi gân và nhầy nhụa tanh tưởi từ dưới sàn nhà nhục thể phóng lên nhanh như chớp, thô bạo quấn chặt lấy tứ chi đầy đặn, cổ và vòng eo cơ bắp cuồn cuộn của Meiling. Cảm giác trơn tuột, tanh nồng và lạnh lẽo siết chặt lấy làn da khiến cô võ sư rùng mình kinh hãi tột độ.

Meiling gầm lên dữ dội, vận toàn bộ khí lực dồi dào vào cơ bắp để giãy giụa kịch liệt. Lực đá ngàn cân nghiền nát thớ thịt tà ác vừa vươn tới. Nhưng sự phản kháng cường đại của võ sư chỉ như giọt nước nhỏ giữa đại dương tà dâm vô tận.

Hàng chục dải thịt hung hãn khác lập tức lao tới bổ sung, thô bạo siết chặt lấy đôi chân đang đá loạn xạ, tàn nhẫn nong rộng chúng ra, kéo ngã cô võ sư xuống mặt sàn đá nhầy nhụa dâm thủy tứa dãi. Bị treo lơ lửng dang rộng tứ chi giữa không trung, Meiling oằn mình giãy giụa tuyệt vọng, cơ bắp cuồn cuộn nổi cộm dưới làn da trắng.

“Vùng vẫy đi, kẻ gác cổng ngu xuẩn. Sức mạnh cơ bắp cường đại của ngươi chỉ làm món đồ chơi thêm phần thú vị và bền bỉ khi bị bầy trẻ bẻ gãy từng chút một thôi.” Patchouli lả lơi buông lời chế giễu bệnh hoạn, đôi mắt tím lờ đờ nhìn xuống con mồi đang quằn quại nhục nhã.

Sakuya sa đọa, với chiếc bụng bầu vĩ đại căng trướng, lẳng lặng trườn tới bên cạnh Patchouli. Nàng không nói gì, chỉ buông một tiếng rên rỉ ứ nghẹn dâm đãng qua khóe miệng rớt dãi vô hồn, đôi mắt xanh dại đi nhìn chằm chằm vào cơ thể tràn đầy sinh khí của người bạn cũ, như thể đang thèm khát được thấy Meiling chịu chung số phận sa đọa với mình.

Sự phản kháng của Meiling chỉ làm tăng thêm hưng phấn bệnh hoạn cho kẻ thao túng. Những dải thịt nhầy nhụa hung hãn bắt đầu tàn nhẫn xé toạc lớp võ phục truyền thống màu xanh lá thành từng mảnh vụn tả tơi, tước đoạt lớp tạp dề và dải băng đô. Âm thanh xé vải vang lên chát chúa.

Thân hình đầy đặn, tràn đầy sinh khí võ thuật với bầu ngực tròn trịa và cặp đùi mạnh mẽ hoàn toàn phơi bày trần trụi trước không khí đặc quánh tà dâm, nhễ nhại mồ hôi sợ hãi và dục vọng bị cưỡng ép. Mọi sự tôn nghiêm vương giả của một võ sư bị dẫm nát.

Một luồng chất lỏng sền sệt màu đen ngòm mang đầy tà khí tàn nhẫn từ trên trần nhà nhục thể ập xuống dữ dập, tưới ướt đẫm cơ thể mạnh mẽ của Meiling. Cô gào thét phẫn nộ trong tuyệt vọng: “KHÔNG!!! Thả ta ra! Sakuya! Patchouli! Hai người tỉnh lại đi!!! AAAHHHH!!!”

Chất lỏng nhựa mủ tà ác nhanh chóng trườn bò dọc theo làn da mịn màng dính mồ hôi, bao bọc lấy bầu ngực căng tròn, cuộn quanh vòng eo cơ bắp cuồn cuộn, và len lỏi vào rãnh mông phồn thực. Chỉ trong chớp mắt, chất lỏng ấy đông đặc lại kịch liệt, hóa thành một lớp vỏ siêu mỏng, siêu bền, bóng loáng như gương, bó sát lấy từng đường cong phồn thực cuồn cuộn khí lực.

Cảm giác ngột ngạt và bó buộc tột cùng ập đến, khóa chết mọi hy vọng phản kháng vật lý. Lớp vỏ đen tuyền siết chặt lấy cơ bắp của Meiling, nong rộng vòng ba đến mức muốn nứt toác, hằn rõ hai đầu nhũ hoa cương cứng vì sợ hãi và nhục nhã tột độ. Âm thanh ma sát chói tai của lớp màng cao su rít vào nhau vang lên dâm dật theo từng nhịp giãy giụa tuyệt vọng trong cái lồng giam giữ.

Một khối thịt khổng lồ, sần sùi nổi gân màu xanh đen tà ác nhắm thẳng vào cấm địa mỏng manh phía sau của Hong Meiling. Không có màn dạo đầu, không có sự chuẩn bị, không có sự nới lỏng cơ bắp võ thuật.

Cú đâm bạo liệt xuyên thủng mọi rào cản, tàn phá vào tận sâu thẳm nội tạng với một sức mạnh dã man, nong rộng mọi giới hạn chịu đựng sinh học, xé toạc mọi rào cản phòng ngự võ thuật nội tại.

“KYYYAAAAAHHHHHH!!!! ĐAU QUÁ!!!! NÓ XÉ TA RA MẤT!!! OJOU-SAMA!!!!”

Hong Meiling ngửa gập cổ kịch liệt lên không trung, rống lên một tiếng thét đau đớn, nhục nhã và sa đọa tột cùng, chấn động cả dinh thự nhục thể. Tiếng thét bị bóp nghẹt ngay tức khắc khi một khối thịt khác dâm tà ập xuống, khóa chặt khoang miệng của cô, tước đoạt hoàn toàn khả năng phát ra âm thanh người, hóa thành một chiếc rọ bịt kín khoang miệng tàn nhẫn.

Cô oằn mình giãy giụa tuyệt vọng trong cái lồng bóng loáng, mồ hôi võ sư vã ra ướt đẫm bết dính trên lớp bề mặt, nhưng luồng chất lỏng nóng rực, sền sệt như nham thạch dâm tà đã bắt đầu xối xả phun trào, bơm thốc dồn dập vào tận sâu thẳm lục phủ ngũ tạng, mang theo sự tha hóa, tẩy não không thể đảo ngược.

Hệ thần kinh của cô gác cổng cuối cùng chính thức sụp đổ dưới đợt tấn công bạo liệt của dục vọng bị cưỡng ép. Đôi mắt xanh lục dại đi, lờ đờ, vô hồn và đê mê trợn ngược. Nhân phẩm võ sư bị dẫm nát vĩnh viễn.

Hồng Ma Quán đã hoàn toàn thất thủ, triệt để sụp đổ vào vực thẳm sa đọa vĩnh hằng. Không còn ánh sáng kiêu hãnh của mặt trăng đỏ, không còn những quy tắc quý tộc thanh tao hay tinh thần võ sĩ trung dũng. Pháo đài hoa lệ bậc nhất Ảo Tưởng Hương giờ đây chỉ còn là một cái tổ sinh sản khổng lồ, một mê cung nhục thể tăm tối co bóp phập phồng tanh tưởi vĩnh viễn.

Bên trong căn phòng thư viện ngập ngụa mùi tanh tưởi sa đọa, bốn bóng dáng kiều nữ quyền uy nhất — Remilia Scarlet, Patchouli Knowledge, Sakuya Izayoi, và Hong Meiling — giờ đây bị treo lơ lửng, lọt thỏm dang rộng tứ chi giữa bốn bề vách thịt đang không ngừng phập phồng co bóp dâm dật.

Tất cả đều mang làn da nâu sẫm bóng bẩy nhễ nhại dâm thủy và tinh chất bết dính, khoác trên mình những mảnh màng đen rách nát phô bày bầu ngực căng trướng đang tứa sữa dâm đãng. Những chiếc rọ khóa chặt tiếng người, chỉ để lọt ra những âm thanh rên rỉ nghẹn ứ, đứt quãng man dại và vô hồn.

Phần bụng dưới của cả bốn người đều gồ lên, căng trướng vĩ đại, lớn gấp nhiều lần giới hạn sinh học, trong suốt đến mức hằn rõ hình thù sần sùi của hàng chục quả trứng quái vật đang sôi sục, cựa quậy, nhào lộn bên trong lớp dòng mủ đặc quánh nóng hổi.

Những chiếc vòi thịt khổng lồ vẫn không ngừng cắm ngập tàn nhẫn vào cơ thể sa đọa của họ, thỉnh thoảng lại giật nảy lên bạo liệt bơm thêm những luồng tinh chất kết dính mới vào cái dạ dày dâm đãng. Đôi mắt của họ dại đi, lờ đờ cuộn ngược lên trên trong cơn đê mê vô thức vĩnh hằng.

Trí óc, nhân phẩm, tự tôn, lòng trung thành, sức mạnh võ thuật — tất cả đã bị nghiền nát, nuốt chửng và tha hóa hoàn toàn thành nhục dục nguyên thủy. Họ không còn là những kiều nữ quyền uy, những pháp sư thông thái hay những chiến binh kiêu hãnh. Họ đã chính thức trở thành những cỗ máy sinh sản rên rỉ vô hồn, những cái lồng ấp bằng thịt ngoan ngoãn, vĩnh viễn chìm đắm trong vũng lầy khoái lạc hắc ám không bao giờ có hồi kết của Kỷ Nguyên Sa Đọa.

— HẾT —

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0