Truyện chữ BDSM: Kỷ Luật Bẩn Thỉu
Mục Lục
- Phần 1: Khởi nguồn của kỷ luật – Nạn nhân phòng khách
- Phần 2: Sự sỉ nhục từ những người chung dòng máu
- Phần 3: Kẻ cắp bánh su kem và Sự đảo chiều số phận
- Phần 4: Kiệt tác phòng ngủ – Hai món đồ chơi bọc cao su
- Phần 5: Bẻ gãy sự kiêu hãnh của nữ vương
- Phần 6: Hình phạt câm lặng và Những cỗ máy vô tình
- Phần 7: Đỉnh điểm khoái lạc cưỡng ép
- Phần 8: Dấu ấn sở hữu và Sự thần phục vĩnh viễn
Phần 1: Khởi nguồn của kỷ luật – Nạn nhân phòng khách
Buổi chiều trong phòng khách diễn ra bình yên và tĩnh lặng như mọi ngày. Ánh nắng nhạt màu hắt qua rèm cửa, soi rõ những hạt bụi li ti bay lơ lửng. Trên chiếc ghế sofa êm ái, Yuki lười biếng cuộn tròn người như một con mèo, tay cầm chiếc thìa nhỏ thong thả xúc từng miếng bánh pudding mềm mịn cho vào miệng. Ở góc phòng bên kia, cô em gái sinh đôi Yuna đang mải mê gõ lạch cạch trước màn hình máy tính, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng.
Sự tĩnh lặng rệu rã ấy đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng bước chân đều đặn vang lên từ ngoài hành lang, kéo theo đó là một giọng nói ngọt ngào, ngân dài êm ái của mẹ:
“Ồ… Yuki, Yuna~ Đợi mẹ một chút được không?”
Yuki hơi khựng lại, chiếc thìa bạc vẫn ngậm hờ trong miệng, cất giọng ngọng nghịu, lười nhác: “Dạ… đợi một chút, mẹ…”
Cánh cửa phòng khách từ từ mở ra. Mẹ bước vào, trên môi vẫn giữ nụ cười hiền hậu, dịu dàng quen thuộc mà bà vẫn hay dùng mỗi khi chào đón những người hàng xóm. Thế nhưng, hoàn toàn trái ngược với nụ cười ấy, cánh tay đang đeo chiếc găng tay cao su đen bóng loáng của bà lại vung lên, thô bạo xô mạnh một bóng người về phía trước.
“Ưm… ức…!”
Một tiếng rên rỉ khốn khổ, nghẹn ứ vang lên. Kẻ vừa bị xô ngã dúi dụi, trượt dài trên tấm thảm lông phòng khách không ai khác chính là Yusuke – cậu con trai út trong nhà. Nhưng bộ dạng của cậu lúc này thảm hại, lố lăng và kệch cỡm đến mức nhân phẩm của một thằng con trai dường như đã bị lột sạch sành sanh.
Toàn thân Yusuke bị o ép trong một bộ trang phục mang tính sỉ nhục tột độ. Nửa thân dưới của cậu chỉ mặc độc một chiếc quần lót nữ viền ren chật ních, kết hợp cùng đôi tất đùi màu trắng mỏng manh. Trên cổ cậu, một chiếc vòng da to bản thít chặt, nối liền với sợi dây xích dắt chó đang nằm gọn lỏn trong bàn tay bọc găng cao su của mẹ. Khoang miệng cậu bị nong rộng đến mức quai hàm mỏi nhừ, khóa chặt bởi một chiếc rọ mõm có gắn một quả bóng nhựa to chèn sâu vào tận cuống lưỡi. Khối dị vật tàn nhẫn ấy ép cậu phải há hốc miệng liên tục, khiến nước bọt không thể nuốt xuống mà cứ thế tứa ra, chảy dính dấp dọc theo khóe môi, rớt xuống cằm.
Kinh khủng hơn cả, hai bên ngực phẳng lì của cậu bị gắn chặt bởi những chiếc cốc hút chân không trong suốt. Máy bơm mini gắn kèm đang không ngừng kêu rè rè, tàn nhẫn kéo căng và nhào nặn hai đầu nhũ hoa khiến chúng sưng tấy, đỏ ửng lên vì tụ máu. Trong khi đó, bộ phận nhạy cảm nhất bên dưới lớp quần lót ren cũng bị giam cầm trong một cỗ máy rung đang gầm rú bần bật, ép buộc cậu phải tiếp nhận những luồng khoái cảm đầy tội lỗi.
Bị kích thích cưỡng ép dồn dập, khuôn mặt Yusuke đỏ lựng lên như gấc. Cậu thở dốc đầy hoảng loạn, lồng ngực phập phồng tức tưởi. Hai mắt cậu đẫm lệ, tròng mắt lờ đờ, đờ đẫn đi vì sự nhục nhã ê chề hòa lẫn với nhục dục đang cuồn cuộn dâng trào ngoài tầm kiểm soát.
Yuki vẫn thản nhiên ngồi trên sofa, khẽ nhướn mày nhìn bộ dạng tàn tạ của cậu em trai. Đôi mắt cô ánh lên một tia thích thú lạnh lẽo, giọng điệu nhạt nhẽo cất lên, chẳng mảy may ngạc nhiên hay xót xa:
“…Lên đồ đầy đủ hết cỡ luôn nhỉ? Lần này em lại gây ra chuyện gì thế, Yusuke?”
Mẹ vẫn nhắm hờ mắt, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, một nét đẹp dịu dàng nhưng lại tỏa ra hàn khí đến rợn gáy. Bà cất giọng điềm nhiên, thong thả phán quyết tội danh của cậu con trai cưng:
“Nó dám lén dùng thẻ tín dụng của mẹ để nạp tiền quay gacha trong trò chơi trên mạng mà không thèm xin phép đấy.”
Nói rồi, bà vươn tay ấn mạnh đầu Yusuke xuống thảm, nhẹ nhàng giao phó món đồ chơi đang run lẩy bẩy này cho hai cô con gái lớn:
“Nhớ phải trừng phạt nó thật đàng hoàng nhé.”
Dưới sàn nhà, Yusuke tuyệt vọng lắc đầu nguầy nguậy. Nước mắt sinh lý tuôn trào ướt đẫm hai bên thái dương. Cậu cố gắng rướn cái cổ đang bị xích thít chặt, quằn quại phát ra những âm thanh vỡ vụn, thảm hại qua khối quả bóng nhựa đang chặn đứng cuống họng:
“Ư… ưm… chin chỗi… ừ… ợi đã…!!”
Nhưng trong căn nhà này, lời cầu xin của một kẻ đã bị khóa mõm và tước đoạt nhân quyền chẳng có bất kỳ trọng lượng nào. Đêm trừng phạt dành cho kẻ cắp vặt lén lút chỉ mới thực sự bắt đầu.
Phần 2: Sự sỉ nhục từ những người chung dòng máu
Tiếng cửa phòng khách khép lại cái rầm đằng sau lưng mẹ, giam lỏng Yusuke vào một không gian còn bức bối và đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Bầu không khí trong phòng đột ngột thay đổi. Sự tĩnh lặng lười biếng ban nãy của Yuki biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một ánh mắt sắc lẹm, ngập tràn sự thích thú đầy ác ý của một kẻ săn mồi. Cô lững thững bước tới, đưa tay nhận lấy sợi dây xích từ dưới thảm, lạnh lùng kéo giật mạnh một cái khiến Yusuke loạng choạng ngửa cổ lên, yết hầu hằn rõ sự khô khốc.
“Fufu… Yusuke~?” Giọng Yuki lả lướt vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu. Khóe môi cô nhếch lên thành một nụ cười trào phúng khi ánh mắt sắc sảo trượt dọc xuống, dừng lại ngay tại phần đũng quần lót nữ đang nhô cao một cách phơi bày và lộ liễu. “Em đúng là một thằng biến thái bệnh hoạn khi lại cương cứng, trướng căng lên trong cái bộ dạng kệch cỡm này đấy, có đúng không?”
Bị vạch trần sự hưng phấn sinh lý nhục nhã ngay trước mặt chị em gái chung dòng máu, khuôn mặt Yusuke đỏ bừng đến tận mang tai, nóng ran như lửa đốt. Hai chiếc cốc hút chân không trên ngực vẫn không ngừng réo gọi, lực hút liên tục cấu xé những dây thần kinh mỏng manh, truyền từng luồng điện chạy dọc sống lưng, ép cậu phải ưỡn ngực lên đón nhận.
“Ư… ưm… áo ửa… ốc úc a…!” Cậu tuyệt vọng rướn người, nước mắt giàn giụa, cố gắng nài nỉ xin tháo mấy cái cốc hút ra qua khối nhựa tròn đang chà xát vào vòm họng.
Yuki làm bộ nghiêng đầu, đôi mắt híp lại đầy cợt nhả, vờ như không hiểu: “Hả? Em vừa lầm bầm cái quái gì cơ?”
Cô hoàn toàn phớt lờ sự khốn khổ của cậu em. Đột nhiên, bàn tay thon dài của Yuki thò thẳng xuống phía dưới, cách một lớp vải ren mỏng manh, chạm mạnh vào bộ phận đang nóng rực, đập thình thịch của cậu. Yusuke giật thót người, một tiếng rên nghẹn ngào, nức nở bật ra khỏi mũi.
Bằng những thao tác điêu luyện và tàn nhẫn, Yuki rút từ trong túi áo ra một sợi dây thít bằng nhựa nhỏ. Cô luồn tay, vòng sợi dây cứng cáp ấy quanh tận cùng gốc dương vật của cậu và dứt khoát kéo siết chặt lại. Nút thắt quái ác kêu cái tạch, lập tức chặn đứng hoàn toàn dòng máu lưu thông. Nó ép sinh lý của cậu phải căng trướng đến giới hạn cực đại, nổi hằn những đường gân xanh xao nhức nhối, nhạy cảm đến mức chỉ một hơi thở sượt qua cũng đủ làm cậu run rẩy đổ mồ hôi lạnh.
“À, cậu em trai nhỏ bé này,” Yuki khom người, thì thầm sát rạt vào tai cậu. Giọng điệu cô ngọt ngào nhưng lại sắc như dao, giáng một bản án tử cho chút tự tôn đàn ông còn sót lại, “để chị trói chặt phần gốc của ‘cậu em’ này lại nhé. Như vậy thì… em sẽ bị kích thích đến phát điên, nhưng tuyệt đối sẽ chẳng có thứ gì có thể bắn ra ngoài được đâu~”
Sự kìm nén tàn bạo dội thẳng vào não bộ Yusuke. Bị tấn công liên tục bởi máy rung nhưng lại bị khóa chặt đường giải thoát, cậu quằn quại vặn vẹo trên thảm trong cơn thống khổ của khoái cảm bị ép buộc. Lồng ngực phập phồng tức tưởi, nước bọt không ngừng ứa ra ướt đẫm cả một mảng sàn nhà.
Hài lòng với kiệt tác tra tấn của mình, Yuki buông tay, đứng thẳng dậy vươn vai thư giãn: “Chị sẽ đi thay một bộ đồ nào đó thoải mái hơn chút để lát nữa còn vận động.” Cô quay sang nhìn cô em gái sinh đôi vẫn đang ngồi dán mắt vào màn hình nãy giờ, hất hàm ra lệnh: “Yuna, mở tủ lấy sẵn mấy cái cốc thủ dâm giả bằng silicon với máy rung hậu môn ra đi.”
Yuna ngoan ngoãn rời khỏi bàn máy tính, tiến lại gần và ngồi bệt xuống mặt sàn, ngay trước mặt Yusuke. Con bé ngước đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng lại chứa đựng một vực thẳm tà ác lên nhìn chằm chằm vào phần nhạy cảm đang bị o ép, tấy đỏ và rỉ dịch của anh trai. Nó khẽ cười khúc khích, âm thanh trong trẻo nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc:
“Rõ rồi, chị Yuki. Hehe…” Yuna ném cho cậu một cái nhìn trêu chọc tàn nhẫn, hoàn toàn tận hưởng bộ dạng tàn tạ của người chung huyết thống, “Anh đang mong chờ lắm đúng không, anh trai yêu quý?”
Bị kẹp giữa hai cô em gái giờ đây đã hóa thành những kẻ đi săn mang thú tính bạo dâm, Yusuke nhắm tịt mắt lại. Cậu thừa hiểu rằng, đêm nay, nhân phẩm, giới hạn chịu đựng và mọi khái niệm về sự xấu hổ của một thằng con trai sẽ bị họ nghiền nát thành bã.
Phần 3: Kẻ cắp bánh su kem và Sự đảo chiều số phận
Đó là câu chuyện tồi tệ của một buổi chiều vài tuần trước.
Mỗi lần nhớ lại cái cảnh mình quằn quại dưới sàn, nhễ nhại mồ hôi và bị hai bà chị sinh đôi lôi đủ thứ đồ chơi ra hành hạ, một cảm giác ớn lạnh xen lẫn uất ức vẫn chạy dọc sống lưng Yusuke. Nhìn nụ cười quỷ quyệt của Yuna và bóng lưng thong thả rời đi của Yuki ngày hôm đó, cậu đã từng trào dâng một nỗi tuyệt vọng xen lẫn cam chịu không lối thoát.
Ở ngôi nhà này, khái niệm về sự “trừng phạt” từ lâu đã hoàn toàn bị bóp méo, vỡ nát. Sẽ chẳng bao giờ có những hình phạt bình thường dành cho con cái kiểu như cấm túc, la mắng, quỳ gối hay tịch thu điện thoại. Thay vào đó, gia đình cậu áp dụng một thứ luật lệ tàn khốc, bệnh hoạn và méo mó hơn rất nhiều: trói gô bằng dây thừng, khóa mõm bằng dị vật và tra tấn sinh lý bằng những món đồ chơi tình dục hạng nặng. Họ gọi chung thứ văn hóa đày đọa đó bằng hai từ sắc lẹm: “Kỷ luật bẩn thỉu”.
Đối với Yusuke và hai người chị gái sinh đôi, thứ kỷ luật này từ lâu đã trở thành một định lý hiển nhiên, một quy luật sinh tồn không thể chối cãi. Những ranh giới luân lý, đạo đức thông thường của xã hội đã bị người mẹ chà đạp và nghiền nát ngay từ khi họ còn nhỏ, nhường chỗ cho những điều dị hợm nhất thâm nhập, ăn sâu vào máu thịt và biến thành chuẩn mực sống mỗi ngày.
Chẳng còn cảm giác vô luân hay tội lỗi trong tâm trí ba chị em nữa. Cũng chẳng còn lấy một chút rụt rè hay xấu hổ nào khi phải phơi bày những cảnh tượng lố lăng, dâm đãng nhất trước mặt những người chung dòng máu. Thậm chí, việc chia sẻ sự khoái lạc méo mó, nhìn ngắm kẻ yếu thế hơn rên rỉ dưới gót chân mình đã trở thành một thứ gây nghiện.
Thế nhưng, điều làm nên sự kinh hoàng của quy luật này lại nằm ở tính công bằng tuyệt đối của nó. Kẻ nắm giữ quyền lực tối cao, quan tòa duy nhất trong căn nhà chính là mẹ. Và quy tắc sinh tồn rất đơn giản: Không cần biết bạn là con trai hay con gái, là chị lớn hay em nhỏ, một khi đã phá vỡ luật lệ của mẹ, bạn lập tức biến thành tội đồ. Và hình phạt sẽ giáng xuống không khoan nhượng.
Ngày hôm đó, Yusuke là nạn nhân bị đưa lên đoạn đầu đài vì lén nạp game. Còn chiều hôm nay, bánh xe số phận cuối cùng cũng chịu xoay chiều.
***
“Ủa? Mấy cái bánh su kem trong hộp đâu hết rồi?”
Yusuke đứng trước tủ lạnh đang mở toang, ánh sáng vàng vọt từ bên trong hắt lên khuôn mặt đầy vẻ bối rối của cậu. Cậu nhíu mày, quay sang phàn nàn với bóng lưng của mẹ đang bận rộn thái đồ ăn trên bếp đảo:
“Mẹ nhắn tin bảo có để phần con một cái mà, đúng không mẹ? Đâu rồi?”
Tiếng dao thớt lốc cốc gõ đều đặn trên mặt thớt chợt dừng lại bặt. Không gian phòng bếp chìm vào một khoảng lặng đáng sợ. Mẹ từ từ quay đầu nhìn cậu. Bà vẫn đang đeo chiếc tạp dề nội trợ hoa văn vô cùng bình thường, nhưng đôi bàn tay đang nắm chặt cán dao kia lại được bọc kín trong lớp găng tay cao su đen bóng loáng quen thuộc – thứ biểu tượng cho sự trừng phạt sắp ập xuống.
“Mẹ đã đặc biệt ghé tiệm bánh mua bốn cái cho Yuna, Yuki, con và mẹ…” Bà chậm rãi cất lời, giọng điệu từ tốn, nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên buồng phổi người nghe. “Mẹ cất cẩn thận ở ngăn mát rồi. Giờ thì bay sạch. Cả cái phần của mẹ cũng không cánh mà bay.”
Rồi, mẹ xoay hẳn người lại, đặt mạnh con dao xuống thớt. Hai gò má bà ửng hồng lên một cách dị thường, đôi mắt híp lại lóe lên một tia sáng tà ác, nguy hiểm nhưng lại ngập tràn sự hưng phấn của một kẻ cuồng tín. Khóe môi bà cong lên thành một nụ cười nhẫn tâm, buông lời phán xét đanh thép:
“Nhưng có vẻ như có hai con lợn tham lam, không biết kiềm chế đã tự nhồi nhét hết phần của người khác vào cái bụng rỗng của mình rồi.”
Bà nhìn xoáy sâu vào mắt Yusuke, gằn giọng, từng chữ thốt ra sắc lẹm như một bản án đã được định sẵn không thể đảo ngược:
“Chúng ta không thể tha thứ cho lũ súc vật cắp vặt này được, đúng không Yusuke?”
Một giọt mồ hôi lạnh ngắt trượt từ thái dương, chảy dọc xuống gò má Yusuke. Cậu nuốt nước bọt cái ực, thầm nghĩ trong sự hoang mang: “Ờm… thực ra con cũng đâu có hảo ngọt đến mức phát điên vì mấy cái bánh đó đâu mẹ…”
Nhưng cậu thừa biết, sự phẫn nộ ngùn ngụt của mẹ lúc này chẳng liên quan gì đến sự tiếc nuối mấy cái bánh su kem bé tẹo cả. Đó chỉ là mồi lửa, là cái cớ hoàn hảo nhất, hợp lý nhất để bà danh chính ngôn thuận khởi động một buổi “kỷ luật bẩn thỉu” bạo liệt mới. Và mục tiêu lần này, chính là hai cô con gái cưng luôn tự cho mình là những nữ hoàng ngạo mạn.
Phần 4: Kiệt tác phòng ngủ – Hai món đồ chơi bọc cao su
“Hôm nay con đã tự giải quyết nhu cầu của mình chưa?”
Lời dặn dò đầy ẩn ý, mang đậm sắc thái loạn luân của mẹ vang lên đều đều, đi kèm với một mệnh lệnh sặc mùi tà ác trước khi bà xách túi rời khỏi nhà:
“Mẹ có để lại một thứ rất thú vị trong phòng con đấy. Cứ tự nhiên sử dụng chúng theo bất cứ cách nào con muốn nhé. Coi như đền bù cho cái bánh su kem.”
Nuốt khan một ngụm nước bọt để xoa dịu cái yết hầu đang khô khốc, Yusuke với bàn tay rịn mồ hôi từ từ nắm lấy tay nắm cửa, đẩy nhẹ cánh cửa phòng ngủ của chính mình.
Đập vào mắt cậu là một cảnh tượng kinh hoàng nhưng lại kích thích thị giác đến tột độ, một khung cảnh đảo lộn quyền lực ngoạn mục thách thức mọi giới hạn của luân thường đạo lý. Ngay trên mặt sàn gỗ lạnh lẽo, Yuki và Yuna – hai kẻ mới vài ngày trước còn cao ngạo sỉ nhục, coi cậu như cỏ rác – giờ đây đã bị tước đoạt hoàn toàn sự kiêu hãnh, biến thành hai món “đồ chơi” nhục dục ngoan ngoãn đúng nghĩa đen.
Toàn thân hai chị em sinh đôi bị nhét chặt, ép uổng trong những bộ trang phục bằng cao su ôm sát sạt lấy cơ thể, với phần ngực được thiết kế khoét rỗng phơi bày trọn vẹn hai bầu ngực nhạy cảm. Lớp vật liệu bức bối ấy bó thít lấy từng đường cong, hằn rõ từng thớ thịt đến mức tưởng chừng như nghẹt thở. Yuki trong bộ màu đen bóng loáng, còn Yuna khoác lên mình màu hồng rực rỡ. Cánh tay họ bị bẻ ngoặt ra sau lưng, trói chặt bằng dây thừng. Đôi chân cũng bị những vòng dây thô ráp siết chặt, trói gập lại, ép họ vào tư thế nằm sấp úp mặt, quằn quại và bất lực tận cùng trên mặt sàn.
Sự sỉ nhục chưa dừng lại ở đó. Nửa dưới khuôn mặt của hai cô gái bị phong tỏa hoàn toàn bởi những chiếc rọ mõm dạng tấm phẳng dày cộm bằng da thuộc. Bất cứ ai đeo thứ đạo cụ này cũng đều phải chịu đựng sự khốn khổ tột cùng. Một khối silicon khổng lồ, thô cứng được nhét thẳng vào khoang miệng, tàn nhẫn banh rộng hai hàm răng ra, đè bẹp mặt lưỡi xuống. Mọi nỗ lực khép miệng hay cắn chặt răng đều là vô vọng; họ chỉ có thể cắn ngập răng vào chính cái khối silicon vô tri ấy trong sự câm phẫn. Nước bọt không thể kiểm soát cứ thế túa ra, trào qua khóe môi, làm ướt sũng bề mặt lớp da của chiếc rọ mõm, dập tắt mọi khả năng kháng cự, chửi bới hay cầu xin.
Âm thanh duy nhất lọt ra không gian phòng ngủ ngột ngạt là những tiếng rên rỉ, nức nở vỡ vụn “Mgh…”, “Uu…”, “Phm…” đầy thảm hại và tủi nhục. Xen lẫn trong đó là tiếng động cơ máy móc trầm đục rung lên liên hồi. Mẹ thậm chí đã dán sẵn các miếng điện cực e-stim trực tiếp lên da thịt bờ mông họ trước khi kéo khóa đóng bộ đồ cao su kín bưng lại. Những cỗ máy rung với kích thước lớn cũng đã được nhẫn tâm cắm sâu vào vùng nhạy cảm của họ, giấu kín bên dưới lớp đũng quần cao su căng mọng. Động cơ không ngừng càn quét, xoáy sâu vào các dây thần kinh, ép buộc hai cơ thể kiêu kỳ ấy phải oằn mình nảy lên bần bật vì những đợt cực khoái bị cưỡng ép liên tục.
Yusuke đứng sững sờ nơi ngưỡng cửa, đôi mắt mở to thu trọn vào tầm nhìn cảnh tượng khó tin này. Trục quyền lực trong căn nhà điên rồ này vừa bị lật ngược một cách bạo liệt nhất. Hình phạt mà mẹ dành cho “hai con lợn tham lam” dám ăn trộm bánh su kem, chính là trói gô chúng lại, đóng gói cẩn thận thành những công cụ sống để giải tỏa sinh lý, dâng tận miệng cho cậu con trai ruột tùy ý sử dụng và chà đạp để xả hận.
Tiếng bước chân của Yusuke vang lên khô khốc, đĩnh đạc bước vào chính căn phòng của mình. Sự xuất hiện đột ngột của cậu như một mồi lửa ném thẳng vào đống hỗn độn, khiến hai con người đang nằm sõng soài trên mặt đất giật nảy mình hoảng loạn.
Lớp cao su bó sát cọ xát vào nhau tạo ra những tiếng rít chói tai đầy bức bối. Trong bộ đồ màu đen bóng, Yuki vặn vẹo thân mình, gắng gượng dùng sức mạnh từ cơ cổ ngóc đầu dậy. Khuôn mặt kiêu ngạo, lúc nào cũng hất hàm ra lệnh thường ngày giờ đây bị biến dạng một cách thảm hại, vỡ nát: một chiếc móc kim loại lạnh lẽo tàn nhẫn móc vào hai lỗ mũi, kéo ngược xếch chúng lên trên, phơi bày trọn vẹn sự lố bịch của kẻ bị trị.
Cô trừng mắt, uất ức gắt lên qua kẽ răng đang cắn ngập vào khối silicon, giọng điệu đứt quãng, lắp bắp vì nhục nhã lẫn luống cuống:
“C-Cái quái gì thế hả?! Sao mày dám tự tiện bước vào đây nhìn bọn tao như thể nhà của mày vậy!?”
Nhưng ngay khi vừa cố chấp thốt ra lời mắng mỏ yếu ớt ấy, chính cô cũng tự tát vào mặt mình khi nhận ra sự đuối lý thảm hại trong tình cảnh này: “À-Ừ thì… đúng đây là phòng của mày, nhưng mà…”
Nằm ngay sát bên cạnh, Yuna trong bộ đồ hồng rực rỡ cũng đang quằn quại, rên rỉ không kém. Chiếc móc mũi kéo xếch khuôn mặt khiến cô trông như một con thú bị dồn vào rạp xiếc, trong khi cỗ máy rung rung bần bật bên dưới vẫn không ngừng vắt kiệt thể lực cô. Nước mắt sinh lý rịn ra nơi khóe mi đỏ hoe, cô em gái sinh đôi lắc đầu nguầy nguậy, hoảng loạn cọ mặt xuống sàn gỗ hòng che giấu sự bẽ bàng trước mặt đứa em trai:
“Bởi vì c-chị đang bị… cái móc mũi tởm lợm… v-và cái rọ mõm này… K-Không không không! Chị không muốn em nhìn thấy chị trong cái bộ dạng rách nát thảm hại thế này đâu…”
Sự kiêu hãnh của những kẻ từng hùa nhau áp bức, hành hạ cậu giờ đây đã vỡ vụn không còn một mảnh. Họ oằn mình, giằng co một cách vô vọng với những mạng lưới dây thừng thô ráp đang in hằn những vệt đỏ lên da thịt, tuyệt vọng cựa quậy trên sàn gỗ để tìm cách giấu đi đôi mắt đang tràn ngập nỗi nhục nhã ê chề.
“Ít nhất phải tìm cách tháo được cái móc mũi khốn kiếp này ra đã…”
“Ư… Đau quá! Tuột ra, tuột ra đi mà!”
Những tiếng rên rỉ uất ức hòa cùng âm thanh máy móc dâm đãng tạo nên một khung cảnh vừa thảm thương, vừa châm biếm sâu sắc. Đứng từ trên cao nhìn xuống, Yusuke đút tay vào túi áo, bình thản quan sát bức tranh tuyệt mĩ ấy. Lệnh phán quyết của mẹ đã được ban ra. Trò chơi “kỷ luật bẩn thỉu” đã chính thức đảo chiều, và đêm nay, chính cậu mới là vị vua có toàn quyền định đoạt sinh mệnh và giới hạn của hai “món đồ chơi” đang giãy giụa dưới gót giày mình.
Phần 5: Bẻ gãy sự kiêu hãnh của nữ vương
Đứng khoanh tay nhìn xuống hai sinh vật đang trườn bò thảm hại, Yusuke không giấu nổi một tiếng thở dài vẻ chán nản, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt xám xịt ấy lại bắt đầu nhen nhóm một sự cuồng vọng dị thường. Quyền lực đã đổi ngôi, và cậu đang tận hưởng nó bằng cách tra tấn tinh thần họ từ từ chậm rãi.
“Thật hết nói nổi… Hai người đúng là đồ ngốc đến cạn lời.” Cậu cất giọng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. “Hai người có trí nhớ ngắn hạn à? Quên mất là mẹ nghiện đồ ngọt đến mức cực đoan như thế nào rồi sao?”
Dưới lớp cao su đen đang bị kéo căng, Yuki cố gắng uốn éo vặn vẹo. Cỗ máy giấu kín bên trong đang hoạt động hết công suất, cộng thêm những vòng dây siết chặt bắp đùi khiến nỗ lực thanh minh của cô trở nên đứt quãng, thều thào qua khối silicon khổng lồ:
“T-Tao biết chứ… nhưng tao cứ nghĩ… chỉ là ăn trộm một cái bánh su kem bé xíu thì sẽ không làm mẹ điên lên đến mức lôi thứ ‘kỷ luật bẩn thỉu’ này ra áp dụng lên người tao! Làm sao tao biết được…”
Lời ngụy biện của cô bị cắt ngang cái rụp bởi một luồng sóng cực khoái giáng xuống, khiến cơ thể cô giật nảy lên bần bật, cong người như một con tôm bị luộc.
Yusuke nheo mắt, ánh nhìn trượt dọc theo những thiết bị quái gở đang phong tỏa khuôn mặt của hai bà chị. Cậu nhếch môi, từ tốn ban phát những lời chế giễu có sức sát thương hủy diệt:
“Đang cố đóng giả làm mấy con lợn đấy à?” Yusuke buông lời, tông giọng lạnh tanh. “…Em thậm chí còn chẳng biết trong nhà mình có lưu trữ cái loại đạo cụ hạ cấp này đấy. Đây là lần đầu tiên em được rửa mắt nhìn thấy hai người bị đeo móc mũi xuyên thẳng vào như lợn chờ mổ thế này.”
Sự sỉ nhục bùng nổ như một quả bom, nhuộm đỏ rực cả hai gò má Yuki. Bị chính cậu em trai mà mình vẫn thường xuyên đè đầu cưỡi cổ giờ đây đứng nhìn từ trên cao, bình phẩm bộ dạng hệt như một con súc vật, lòng tự ái ngút trời của cô hoàn toàn sụp đổ.
“CÂM ĐI! ĐỪNG CÓ MÀ MỞ TO MẮT RA NHÌN NỮA!” Yuki gào lên giận dữ, khối silicon cản lại khiến âm thanh rách nát, cô quay mặt đi chỗ khác trong sự bẽ bàng tột độ, hai chân bị trói ngoặt ra sau không ngừng ma sát vào nhau để giảm bớt sự trống rỗng.
Ngay bên cạnh, Yuna cũng đang điên cuồng giãy giụa trong câm lặng. Đôi mắt cô trợn trừng, trừng trừng nhìn Yusuke đầy phẫn nộ. Cô gầm gừ những tiếng nghẹn ứ nơi cổ họng, cố gắng truyền đạt một mệnh lệnh kiêu ngạo cuối cùng:
“Ư… ưm! Mnghh…” (ĐỪNG CÓ MÀ TRƠ MẮT RA NHÌN NỮA, THÁO CÁI RỌ MÕM NÀY RA CHO TAO NHANH LÊN!!)
Nhưng những âm thanh lọt ra chỉ là tiếng rên la vỡ vụn. Bị trói gô và lấp đầy bởi dị vật, cô chỉ có thể phát ra những âm thanh não nề của một con thú bị dồn vào chân tường. Trong thâm tâm, Yuna cay đắng chửi thề: “Thằng nhãi khốn khiếp… Dám cười nhạo tao… Dù nó chỉ là thằng Yusuke hèn kém thôi mà…”
Nhưng Yusuke không hề nao núng trước những ánh nhìn hình viên đạn. Cậu bước tới gần hơn, mũi giày gần như chạm vào mái tóc đang bết dính mồ hôi của Yuna. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười trào phúng, thản nhiên đùa cợt với sự tuyệt vọng của người đối diện:
“Hả? Chị vừa nói cái gì cơ? Nói to và rõ ràng lên xem nào. Hiện tại chị vẫn có cái miệng để nói chuyện qua cái rọ mõm đó mà, đúng không? Cứ tự nhiên phát biểu đi.”
Cậu khẽ gõ nhẹ mũi giày vào mặt sàn, tạo ra những âm thanh lộp cộp bức bối. Cậu khom người xuống một chút, đưa tay lên tai giả vờ như đang cố gắng lắng nghe những tiếng rên rỉ vô nghĩa của Yuna.
“Hmm? Chị nói lại lần nữa xem nào, Yuna?”
Yuna trừng mắt, nước mắt chảy ròng ròng, điên cuồng lắc đầu. Qua bề mặt da thuộc bịt kín, cô nức nở van xin, quên béng đi thái độ bề trên ban nãy: “T-Thh gahg… thhk ih hff… Plhs takh houf thh ghhg…” (Cái rọ mõm… Tháo nó ra… Làm ơn tháo cái rọ mõm này ra đi mà…)
Tiếng rên rỉ đục ngầu, hèn mọn ấy lọt vào lỗ tai Yuki đang nằm ngay bên cạnh. Sự nhục nhã dâng trào trong tâm trí cô. “Chết tiệt… Chỉ cần nghe cái giọng bị bóp nghẹt, khóc lóc ỉ ôi thảm hại đó của con Yuna thôi cũng đủ để mình tưởng tượng ra bản thân đang tàn tạ, dơ dáng đến mức nào rồi.” Cô thầm nghĩ, cắn ngập hàm răng vào khối silicon khổng lồ trong miệng để cố ép bản thân không phát ra những tiếng rên rỉ phản chủ.
Yusuke bật cười khanh khách, một điệu cười thỏa mãn đến đê tiện vang vọng trong căn phòng. “Hehe. Ý chị là cái rọ mõm của chị à? Chị muốn em tháo nó ra sao? Muốn tháo nó ra ngay bây giờ phải không?”
Không đợi Yuna gật đầu xác nhận, Yusuke đã quay ngoắt ánh mắt sang nhìn kẻ cứng đầu còn lại. “Có vẻ như Yuna ngoan ngoãn thực sự muốn được tháo rọ mõm rồi đấy. Thế còn chị thì sao, Yuki? Chị có muốn em giúp một tay không?”
Yuki khựng lại, đôi mắt mở to trợn tròn nhìn cậu em trai xảo quyệt. “Gah… Thằng nhãi ranh này… Mày đang dồn ép, cố tình bắt tao phải mở miệng hạ mình van xin giống như con Yuna sao?” Cô điên cuồng gặm nhấm sự bất lực, lồng ngực phập phồng tức tưởi. “Yuna đã nói thay phần tao rồi, thế là quá đủ! Tao sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ quỳ gối hạ mình trước mặt mày đâu!”
Thế nhưng, sự im lặng ngoan cố của Yuki dường như đã nằm gọn trong lòng bàn tay của Yusuke. Cậu chẳng hề vội vàng hay cáu gắt. Những cỗ máy rung bên trong hai người họ vẫn đang hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của chúng, và cậu có cả một buổi tối dài lê thê để từ từ dùng nhục dục bẻ gãy từng mảnh vụn kiêu hãnh của hai cô chị gái hống hách này.
Phần 6: Hình phạt câm lặng và Những cỗ máy vô tình
Thấy Yuki ngoan cố nhắm tịt mắt, cắn chặt hàm vào khối silicon bất chấp nước bọt đang thi nhau chảy ròng ròng, Yusuke khẽ nhếch mép. Cậu lững thững bước tới, dừng lại ngay sát khuôn mặt đang vã mồ hôi hột của cô chị gái.
“Sao thế, Yuki? Nãy giờ chị cứ gặm cái rọ mõm đó mãi như khúc xương thế? Đói lắm à?”
Bị điểm trúng tim đen, toàn thân Yuki cứng đờ, nhưng ngay giây tiếp theo lại bị ép phải oằn lên vì một cơn co giật sinh lý khủng khiếp. Sâu bên trong cửa sau của cô, cỗ máy rung vẫn đang điên cuồng gầm rú không ngừng nghỉ, tàn nhẫn cọ xát vào những rãnh niêm mạc nhạy cảm nhất. Khủng khiếp hơn sự đày đọa thể xác, tâm trí cô đang gào thét trong sự hoảng loạn tột độ khi không thể kiểm soát nổi thân thể mình.
“Ôi không… Mông mình… sướng quá… Chịu hết nổi rồi… Mình ướt hết mất rồi…”
Lòng kiêu hãnh của một người chị lớn, hình tượng “Dominatrix” ngầu lòi, lạnh lùng chuyên đi trừng phạt người khác mà cô luôn cất công xây dựng đang vỡ vụn từng mảnh rớt loảng xoảng xuống sàn. Đặc biệt là sau vô số lần cô hả hê chế giễu, bắt nạt Yusuke khóc lóc trong những buổi cậu bị phạt trước đây. Giờ đây, cô cay đắng nhận ra, nếu để thằng em trai này biết cô đã ướt sũng dâm đãng, ứa nước chỉ vì một cái máy rung hậu môn, chút tôn nghiêm cuối cùng của cô sẽ bị nó chà đạp không thương tiếc.
Bíp.
Một tiếng động điện tử khô khốc vang lên từ chiếc remote nhỏ nằm chỏng chơ trên tay Yusuke. Hai miếng dán điện cực của máy kích điện gắn chặt vào hai bên bờ mông đang bị trói gô của Yuki đột ngột thay đổi nhịp độ. Chế độ tra tấn ngẫu nhiên vừa được kích hoạt: Xoa bóp, Cường độ 5, Thời gian đày đọa còn lại: 87 phút.
“Hiiiii!?”
Một luồng xung điện tê dại, dữ dội xộc thẳng qua các thớ cơ. Cơ thể bọc trong lớp cao su đen của Yuki giật nảy lên như cá mắc cạn, hai bờ mông co thắt liên hồi, nảy lên thót xuống một cách hoàn toàn vô thức. Cảm giác râm ran rùng rợn chạy dọc sống lưng khiến cô run lẩy bẩy, quằn quại vặn vẹo điên cuồng trên sàn gỗ.
“K-Kinh tởm quá… Cái chế độ giật điện ngẫu nhiên này… nó làm mình rùng mình, không thể chịu nổi…” Sự kích thích bạo liệt từ dòng điện kết hợp với chiếc máy rung thọc sâu bên trong đẩy khoái cảm lên mức vượt rào. Nước dịch sinh lý bắt đầu ứa ra xối xả, nhầy nhụa giữa hai rãnh đùi trói chặt. Yuki nhắm tịt mắt, nghiến răng gặm nát khối silicon để ngăn những tiếng rên rỉ dâm đãng thô bỉ bật ra, trong đầu chỉ còn vương vấn một nỗi sợ hãi tột cùng: “Làm ơn… hy vọng dịch đừng có thấm ướt nhòe nhoẹt ra ngoài lớp đũng quần này… Nhục nhã chết mất…”
Sự im lặng đáng sợ của Yusuke và màn tra tấn liên hoàn từ chiếc máy điện cực cuối cùng cũng đánh gục bức tường phòng ngự cuối cùng của Yuki. Nước bọt túa ra đặc quánh, làm ướt sũng cả mảng da lót bên trong chiếc rọ mõm. Cảm giác bức bối, tồi tệ tột độ bủa vây khiến cô phát điên. Mỗi lần cô uốn éo cử động cổ họng cố gắng lên tiếng, những sợi dây đai da của chiếc rọ mõm và chiếc móc mũi lại siết chặt, thít sâu vào da thịt, tàn nhẫn nhắc nhở cô về bộ phận thảm hại hệt như súc vật hiện tại.
Nuốt xuống lòng tự trọng cuối cùng trôi tuột vào dạ dày, Yuki khẽ rên rỉ, cố gắng dùng âm mũi phát ra những lời cầu xin đứt quãng, nghèo nàn qua lớp da dày cộm:
“Thm… thn ghg… rmmhvm hht…” (Làm ơn… tháo cái rọ mõm… tháo nó ra đi…)
Trái ngược với sự khốn khổ đáng thương của cô, Yusuke lại đứng khoanh tay, khuôn mặt tỏ ra vô cùng thản nhiên, vô tội. Cậu hơi nghiêng đầu, buông một câu cợt nhả tàn nhẫn cắt đứt mọi hy vọng:
“Hả? Chị nói lầm bầm cái gì cơ? Xin lỗi nhé, nhưng em chẳng hiểu chị đang nói cái ngôn ngữ quái quỷ gì cả~”
Yuki tức giận đến ứa nước mắt, tròng mắt đỏ ngầu trừng lên nhìn thằng em trai khốn kiếp, nham hiểm. Cô nghẹn ngào lầm bầm, sự uất ức kẹt cứng trong vòm họng: “M-Mày… Thằng chó này… Rõ ràng nãy mày hiểu ngay con Yuna nói gì cơ mà… Khốn nạn…”
Thấy chị gái sinh đôi của mình tiếp tục bị trêu chọc đến mức sắp khóc, Yuna bên cạnh cũng không thể nào nằm yên. Cô oằn mình trong lớp vỏ bọc màu hồng rực, gầm lên bực dọc hòng bênh vực:
“Hnghg mmh!!” (Tháo rọ mõm ra cho chị ấy đi đồ ngốc!!)
Nhưng Yusuke chẳng mảy may bận tâm đến sự giãy giụa nghĩa hiệp của hai bà chị. Cậu đút hai tay vào túi quần, thong thả xoay người định bước đi, bỏ lại một câu hờ hững như một đòn búa tạ giáng chí mạng vào tâm lý của họ:
“…Chààà, xem ra chẳng ai nói được câu nào nên hồn. Vậy thì em sẽ ra ngoài phòng khách chơi vài ván điện tử cho đến tận bữa tối vậy. Chúc vui vẻ nhé.”
Cậu quay lưng đi, bước chân chậm rãi. Nhưng sâu trong thâm tâm, nhịp tim của Yusuke đang đập loạn nhịp liên hồi. Dục vọng ngầm kín bùng nổ mạnh mẽ, cậu đang phải cố nghiến răng che giấu sự thật rằng: chính âm thanh rên rỉ nghẹn ngào, bất lực, bị bóp nghẹt sau chiếc rọ mõm của người chị gái kiêu ngạo Yuki đang khiến cậu bị kích thích đến phát điên.
Thấy Yusuke thực sự định cất bước bỏ mặc mình lại trên sàn nhà lạnh lẽo với cỗ máy rung đang cào xé nội tạng không ngừng nghỉ, Yuki hoảng loạn tột độ. Cô không muốn bị bỏ rơi trong cực hình này. Không còn màng đến chút sĩ diện nào nữa, cô gồng mình, điên cuồng gào thét những tiếng van nài đứt ruột từ sâu trong buồng phổi, mặc kệ thanh quản đau rát:
“Mn… HMGHHG MHH RHHYT NWWH!!” (DỪNG LẠI… THÁO RỌ MÕM CHO TAO NGAY BÂY GIỜ!!)
Thấy hai cô chị gái hống hách đã hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ, gào khóc thảm thiết, Yusuke mới dừng bước. Cậu từ từ quay lại, nở một nụ cười đắc thắng, giọng điệu cợt nhả vang lên:
“Được rồi, được rồi, ồn ào quá đấy~ Chiều ý hai người một chút vậy.”
Cậu từ từ hạ thấp người, luồn những ngón tay ấm nóng chạm vào phần khóa bấm bằng kim loại lạnh lẽo ở sau gáy chiếc rọ mõm của Yuki.
Tiếng chốt khóa mở ra vang lên dứt khoát. Nhịp tim Yuki đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, ánh mắt cô dán chặt vào tay cậu, hoảng loạn nhưng lại ngập tràn sự khát khao và thúc giục: “Nhanh lên… tháo cái thứ chết tiệt này ra nhanh lên!”
Yusuke tàn nhẫn kéo dứt khoát phần đai da. Khối silicon chèn ép vòm miệng bấy lâu tuột ra, kéo theo một vệt nước bọt nhầy nhụa, đặc quánh trượt dài trên môi cô cùng âm thanh nhóp nhép ướt át dơ bẩn. Ngay sau đó, thiết bị bịt miệng của Yuna cũng được cậu gỡ bỏ và ném sang một bên.
“PUAH!”
Được giải phóng sau chuỗi thời gian dài bị ngạt thở và kìm nén đến tột độ, Yuki há hốc miệng, ngửa cổ lên trần nhà tham lam hút lấy luồng không khí tự do. Những tiếng thở hắt, rên rỉ thi nhau bật ra khỏi lồng ngực đang phập phồng dữ dội của cô. Hơi nóng sinh lý từ khoang miệng phả ra, bốc lên thành từng làn sương mờ ảo đầy mị hoặc giữa bầu không khí ngột ngạt.
Bên cạnh cô, Yuna cũng không khá hơn là bao. Cô em gái ho sặc sụa, vươn chiếc cổ đang đeo vòng da lên không ngừng thở dốc, lấy tay gạt đi dòng nước dãi trên cằm.
Sự tự tôn hoàn toàn bị đánh sập không còn một mảnh. Một kẻ luôn quen thói ức hiếp, coi thường và biến em trai thành đồ chơi sai vặt như Yuna, giờ đây lại ngoan ngoãn ngước đôi mắt ướt sũng, ngập nước lên nhìn cậu. Giọng nói của cô nứt toác, run rẩy và ngoan ngoãn đến khó tin thốt ra từng chữ yếu ớt:
“C… Cảm ơn… em trai.”
Bầu không khí trong phòng tràn ngập hơi thở nóng bỏng, đê mê của dục vọng. Dù khoang miệng đã được giải phóng để lấy hơi, nhưng thân thể hai cô gái vẫn bị trói gô chặt cứng trong lớp cao su đen và hồng chật chội. Cỗ máy rung giấu kín bên dưới đũng quần vẫn không ngừng gầm rú tàn nhẫn, tiếp tục nhào nặn cơ thể họ từ bên trong, đánh dấu sự khởi đầu thực sự cho một đêm “kỷ luật bẩn thỉu” đảo chiều không có lối thoát.
Chiếc rọ mõm vừa được tháo ra, Yuki vội vàng mở miệng lên tiếng. Bầu không khí ngột ngạt bao trùm, sự kiêu hãnh ngút trời thường ngày của cô đã bốc hơi hoàn toàn, thay vào đó là vẻ bối rối, sợ sệt và nhún nhường đến mức tội nghiệp. Nằm rạp trên sàn như một con giun, cô ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn thằng em trai đang đứng sừng sững cao ngạo trước mặt mình, ngập ngừng cất lời thú tội:
“Chị… chị xin lỗi vì ban chiều đã lén ăn mất phần bánh su kem của em… em trai. Tha lỗi cho bọn chị nhé…”
Nhìn bộ dạng khép nép, hèn mọn của cô chị gái trong bộ đồ màu đen, Yusuke chỉ nhún vai hờ hững, lạnh nhạt đáp trả như ném một gáo nước lạnh:
“Hừm… Cái bánh đó à? Em chả quan tâm. Dù sao thì em cũng chẳng khoái mấy thứ đồ bánh kẹo ngọt ngào ứ hự đó cho lắm.”
Nghe vậy, Yuna đang oằn mình trong lớp vỏ hồng rực rỡ bên cạnh cũng yếu ớt lên tiếng xen vào. Giọng cô run rẩy bần bật, mang theo nỗi ám ảnh và sợ hãi tột độ với người đàn bà nắm quyền lực tối cao trong nhà:
“Nhưng mà… mẹ… mẹ có tức giận lắm không…? Mẹ có bảo sẽ phạt bọn chị đến khi nào không…?”
Yusuke đứng khoanh tay, trầm ngâm một nhịp, cố tình để sự im lặng kéo dài tạo áp lực tâm lý. Âm thanh rung bần bật của máy móc cắm sâu trong cơ thể hai cô gái hòa cùng tiếng ma sát rít lên của cao su cọ vào mặt sàn vẫn vang lên đều đặn. Cậu thở dài thườn thượt, cố tình kéo dài giọng điệu trêu chọc, thản nhiên vờ như mình sắp rời đi một lần nữa:
“…… Chà, chẳng biết nữa. Thế thì em sẽ để hai người tiếp tục nằm bị trói gô ngoan ngoãn ở đây nhé. Em phải xuống bếp sửa soạn làm bữa tối đây, không mẹ về lại mắng—”
Vừa dứt lời, cậu xoay gót giày bước về phía cửa.
Sự hoảng loạn bùng nổ dữ dội như đê vỡ. Nỗi sợ hãi tột cùng khi bị bỏ mặc chơ vơ lại trong căn phòng trống với cỗ máy rung đang không ngừng vắt kiệt sinh lý và sức lực khiến hai cô gái bất chấp tất cả mọi liêm sỉ rách nát. Họ không thể gồng mình chịu đựng thêm sự tra tấn dai dẳng, điên cuồng này một mình được nữa.
“YUSUKE! ĐỨNG LẠI!” Yuna gào lên thất thanh, giọng nói chan chứa sự tuyệt vọng.
“Y-Yu-suke… Đừng đi mà…” Yuki cũng nức nở gọi giật lại, giọng nói thều thào van nài, nước mắt lại rơi lã chã.
Bước chân của Yusuke khựng lại ngay tắp lự. Cậu từ từ quay đầu nhìn xuống hai “món đồ chơi” đang oằn mình quằn quại dưới sàn, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đắc thắng đầy tàn nhẫn và kiêu ngạo.
“Gì thế?” Cậu hờ hững buông một câu hỏi ngược lại, hoàn toàn tận hưởng cái cảm giác được làm Chúa tể, nắm giữ trọn vẹn giới hạn chịu đựng và sinh mệnh của hai người chị gái trong lòng bàn tay.
Vừa thét gọi được Yusuke nán lại một nhịp, Yuki dường như đã bám víu được vào một tia hy vọng mỏng manh vớt vát lại tình hình. Bản tính hống hách thói quen, thích sai vặt người khác lại trỗi dậy trong một khoảnh khắc mất tỉnh táo, cô oằn người, trừng mắt gắt lên qua chiếc móc kim loại đang kéo xệch vẹo vọ cả khuôn mặt:
“…NẾU VẬY THÌ THẢ BỌN CHỊ RA NGAY! Và tháo luôn cả cái móc mũi khốn khiếp tởm lợm này ra cho tao nữa!”
Nhưng Yusuke ngay lập tức dội thẳng một gáo nước sôi dập tắt hoàn toàn cái ảo tưởng bề trên đó. Cậu đứng thẳng tắp từ trên cao, ánh mắt dửng dưng, vô cảm nhìn sự giãy giụa thảm hại như sâu bọ dưới sàn, phũ phàng đáp trả:
“Nằm mơ đi. Nếu em cả gan tự ý làm thế, người bị mẹ lôi ra phạt tiếp theo sẽ là em đấy. Với thái độ đó, chút nữa em còn phải nhét lại rọ mõm cho hai người nữa cơ.”
Lời từ chối tuyệt tình và hình phạt treo lơ lửng khiến toàn thân Yuki cứng đờ, sau đó lại tiếp tục vặn vẹo trong sự vô vọng tột cùng. Những tiếng rít của lớp cao su cọ xát vào mặt gỗ vang lên liên hồi cùng âm thanh của cỗ máy rung quái ác đang hành hạ bên trong cửa sau. Nhận ra mình hiện tại thực sự chẳng có bất kỳ tư cách chết tiệt nào để lớn tiếng ra lệnh nữa, sự hung hăng bạo chúa của Yuki xẹp lép hoàn toàn như quả bóng xì hơi. Lòng kiêu hãnh bị nghiền nát thành bột mịn, cô rên rỉ ứa nước mắt, giọng điệu ấp úng, nhún nhường đến mức thấp hèn:
“…V-Vậy… thế thì…”
Thấy người chị gái quyền lực đã đầu hàng vô điều kiện, Yuna bên cạnh cũng oằn mình quặn thắt trong lớp vỏ màu hồng. Đôi chân bị trói chặt của cô điên cuồng cố gắng cựa quậy, nghiêng ngả để trốn tránh khoái cảm đang liên tục dội lên từng tế bào đại não. Cô nàng thều thào tiếp lời, đưa ra một lời van xin thảm thương, nhỏ bé nhất chỉ để vớt vát lại chút tỉnh táo cuối cùng khỏi cơn mê sảng:
“T-Thế… ít nhất em làm ơn tắt mấy cái máy rung bên dưới với máy kích điện này đi có được không… Chị xin em đấy…”
Dù đang nằm bẹp dưới sàn trong bộ dạng thảm hại và dơ dáng nhất trần đời, Yuki vẫn cố gắng vớt vát lại chút uy quyền rách nát, mục rỗng của một người chị lớn trong nhà. Cô ngước đôi mắt mệt mỏi lên, hơi thở ngắt quãng đứt đoạn, giọng điệu hụt hơi nhưng vẫn cố ra vẻ gồng mình ra lệnh:
“…N-Này, Yusuke. Đừng có thừa nước đục thả câu mà đi quá đà đấy, mày hiểu chưa? …C-Chỉ cần vươn tay tắt cái công tắc chết tiệt đó đi thôi.”
Sự ngoan cố nực cười, mù quáng ấy chỉ đổi lại một cái nhíu mày nhạt nhẽo, chán chường từ Yusuke. Cậu lạnh lùng đáp trả bằng một tiếng hừ nhẹ đầy khinh miệt từ sâu trong cổ họng:
“…Gì cơ?”
Cậu bước tới, ánh mắt trịch thượng, bề trên chiếu thẳng xuống thân ảnh đang vặn vẹo trong lớp cao su đen. Bằng một tông giọng chậm rãi, đều đều nhưng mang tính sát thương tột độ, bóc trần sự thật cay đắng, cậu bắt đầu nắn gân lại thái độ của kẻ đang làm nô lệ:
“…Hmm? Đáng lẽ ra trong tình cảnh này, câu đó phải là ‘Xin em trai làm ơn hãy tắt nó đi giúp chị’, đúng chứ?”
Lời nhắc nhở lạnh băng vừa thốt ra khỏi môi cũng là lúc Yusuke thẳng tay bấm nút, chiếc máy kích điện tàn nhẫn dội thêm một luồng xung lực bạo liệt gấp đôi vào đùi Yuki.
Bờ mông bọc trong lớp vỏ chật ních đột ngột co rút dữ dội. Những thớ cơ giật nảy lên bần bật, run rẩy ngoài tầm kiểm soát của não bộ. Lực siết chặt từ những vòng dây thừng thô ráp hòa cùng sự rung lắc điên cuồng của món đồ chơi nhét sâu bên trong ép những giọt dịch thể rỉ ra nhầy nhụa, thấm đẫm cả một vùng. Cảm giác đê mê quá giới hạn dội thẳng lên đại não khiến đôi mắt cô dại đi, trắng dã, những đường vân đỏ vằn vện bắt đầu hiện lên trong tròng mắt—dấu hiệu của một tâm trí đang dần bị nung chảy, phát điên bởi khoái cảm và sự nhục nhã ê chề.
“…Ưh, a… ah,” Yuki rên lên yếu ớt, ngửa cổ nấc nghẹn, lý trí mờ mịt hoàn toàn không thể phản kháng lại cơn lũ dục vọng.
Không để cho cô có lấy một giây hồi phục tỉnh táo, Yusuke tiếp tục dồn ép tiến bước, từng lời nói nhả ra như những nhát dao cắt đứt luôn sợi dây tự tôn cuối cùng mỏng manh:
“…Còn nữa, lời cảm ơn sâu sắc của chị dành cho em đâu rồi?”
“Hả…?” Cô chị gái ngơ ngác thốt lên một âm thanh ngớ ngẩn, mờ nhạt. Não bộ cô lúc này đã bị tình dục, sự kích thích và sự đày đọa đánh gục hoàn toàn, hệ thần kinh không thể xử lý nổi yêu cầu vừa rồi của cậu.
Khóe môi Yusuke nhếch lên thành một nụ cười quỷ quyệt, tà ác không kém gì nụ cười của mẹ mình ban chiều. Cậu khom người xuống, kề sát mặt, thì thầm những lời đầy tính đe dọa, thao túng vào lỗ tai cô chị gái đang túa đẫm mồ hôi hột:
“Chị đang cố gắng không nghĩ đến mấy trò kỳ quái, bệnh hoạn gì đấy chứ? Sao chị không thử ngoan ngoãn uốn lưỡi xu nịnh em xem nào… Biết đâu nịnh giỏi thì em lại không nảy sinh thêm mấy ý tưởng trừng phạt tồi tệ hơn thì sao?”
Sự im lặng nghẹt thở, căng như dây đàn kéo dài thêm vài giây. Cuối cùng Yuna không thể chịu đựng nổi áp lực kinh hoàng và sự hành hạ sinh lý từ cỗ máy bên trong nữa. Nước mắt lã chã ứa ra, cô nàng cắn bật máu môi, nhún nhường thốt ra những lời mà trước đây dù có chết cô chưa từng nghĩ mình sẽ mở miệng nói với đứa em trai thấp kém, hèn nhát:
“Ư… ưm… aah… em trai? C-Cảm ơn em… cảm ơn em vì đã rộng lượng tháo rọ mõm cho chị…”
Yusuke nghe vậy liền mỉm cười hài lòng, gật gù. Ánh mắt cậu lướt qua thân hình đang run rẩy như cầy sấy trong lớp áo hồng, cất giọng tán thưởng mang đầy vẻ trào phúng, mỉa mai:
“Chà chà, bé Yuna ngoan ngoãn đã biết mở miệng nói ‘cảm ơn’ đàng hoàng rồi kìa. Tiến bộ đấy.”
Cậu rút hai tay ra khỏi túi áo, thản nhiên bồi thêm một câu chà đạp lên chút tự tôn rẻ mạt cuối cùng của họ:
“Em đã ban cho mấy con súc vật các người đặc ân nhân quyền là được hít thở và nói chuyện cơ mà. Ít nhất em cũng xứng đáng nhận được một lời cảm ơn thành khẩn, dập đầu chứ, đúng không?”
Bị sỉ nhục gọi thẳng mặt là súc vật, Yuna oằn người vặn vẹo trong đau đớn tâm lý. Lớp cao su lại cọ xát rít lên trên sàn gỗ, hòa cùng tiếng rung đục ngầu của máy. Thay vì nổi điên nhảy bổ vào cắn xé như thường ngày, cô giờ đây chỉ biết yếu tiết hùa theo, sự cam chịu hằn rõ trong từng nhịp thở dốc, buông xuôi:
“V-Vâng… Chị rất vui… rất biết ơn vì lấy lại được chút tôn nghiêm hít thở, dù chỉ là một chút thôi…”
Không muốn một mình trơ trọi chịu đựng sự nhục nhã tột cùng này, Yuna liếc mắt sang bên cạnh, lúng túng cố gắng lôi kéo người chị sinh đôi vào chung vũng lầy hèn hạ:
“N-Nhìn kìa, Yuki cũng… mau cảm ơn nó đi…”
Nằm ngay sát đó, Yuki cắn chặt răng, mồ hôi ướt đẫm túa ra trên trán chảy xuống cay xè sống mũi. Khác với vẻ cam chịu nhanh chóng của Yuna, trong đầu cô lúc này là một mớ bòng bong sôi sục của sự bẽ bàng và uất hận không cam lòng. “Tại sao tao phải cảm ơn nó chỉ vì nó đã tháo rọ mõm cho mình chứ… Thằng nhãi khốn khiếp đó thậm chí còn đang đứng đó bắt ép bọn mình phải nói chính xác những gì nó muốn, tuân lệnh nó như một con chó…” Dù thân thể đang bị kích thích, tra tấn đến phát điên bởi những luồng xung điện tàn nhẫn rạch xé da thịt, lý trí của Yuki vẫn cố chấp, cắn răng bám víu lấy chút kiêu hãnh rách nát cuối cùng của một nữ hoàng sa cơ. Cô trừng mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, tự nhủ với bản thân trong câm lặng và phẫn nộ: “Mình sẽ không bao giờ… tuyệt đối không bao giờ mở miệng thốt ra những lời hèn hạ, dơ bẩn đến thế…”
Sự ngoan cố, lì lợm tĩnh lặng của Yuki đã hoàn toàn cạn kiệt chút kiên nhẫn ít ỏi cuối cùng của Yusuke. Không thèm nói thêm bất kỳ lời nào thừa thãi để thuyết phục, cậu vươn tay chộp lấy phần đai da của chiếc rọ mõm vừa được tháo ra vứt dưới sàn, và không ngần ngại vung tay ụp thẳng nó trở lại nửa dưới khuôn mặt đang đẫm mồ hôi của cô chị gái.
Bóng đen của khối silicon khổng lồ lạnh lẽo ập tới bất thần khiến đôi mắt Yuki mở to trợn trừng, những đường vân xoắn ốc hoảng loạn hiện lên rõ rệt trong tròng mắt. Nỗi sợ hãi tột độ khi phải quay lại với cảm giác ngạt thở, câm lặng và nhục nhã tột cùng đánh gục lý trí cô trong tích tắc.
“Hiii…!” Yuki hét lên một tiếng kinh hoàng, cái đầu điên cuồng lắc lư qua lại hòng né tránh dị vật dơ bẩn. “Khoan đã, Yusuke! L-Làm ơn… chúng ta từ từ nói chuyện đã! Đừng! Không không! Đừng bịt miệng chị lại mà! Chị xin lỗi!”
Nhưng sức lực của một kẻ đang bị trói gô, vắt kiệt sức quằn quại dưới sàn làm sao có thể chống cự lại được sức mạnh của người tự do. Yusuke lạnh lùng, tàn nhẫn ấn mạnh khối silicon còn dính đầy nước bọt nhầy nhụa vào thẳng môi cô, ép nó chèn mạnh vào giữa hai hàm răng đang run rẩy lập cập, tạo ra một âm thanh ướt át đầy bức bối và thô bạo. Cậu giữ rịt lấy hai bên đai của chiếc rọ, ánh mắt trịch thượng nhìn xoáy vào sự hoảng loạn dâng trào của Yuki, ban phát cho cô một cơ hội cuối cùng như một sự bố thí:
“Vậy thì mở miệng ra và nói ‘cảm ơn’ đi.”
Cơ thể Yuki run lên bần bật trong sự bó sát nghẹt thở. Hơi thở phập phồng, nặng nhọc trút ra qua kẽ hở hẹp trượt trên bề mặt khối silicon tạo ra những âm thanh rít lên. Cô trừng mắt căm phẫn nhìn đứa em trai mà mình từng coi rẻ như cỏ rác, khóe mắt đỏ hoe ứa ra những giọt lệ của sự uất ức lẫn kích thích sinh lý cực độ đang hành hạ bên dưới.
Dù thân xác đang bị đày đọa điên cuồng bởi cỗ máy, dù sợ hãi sự câm lặng bóng tối đến tột cùng, nhưng cái tôi ngạo mạn, cái nọc độc hại đã ăn sâu vào máu thịt từ bé không cho phép cô quỳ gối xin xỏ một kẻ thấp kém hơn mình. Bằng tất cả sự căm hận và ngoan cố cuối cùng bị dồn nén đến sắp nổ tung, Yuki nghiến răng, rít lên từng chữ cay độc, từ chối thẳng thừng sự khoan hồng rẻ mạt:
“…Mày… thằng chó… đi chết đi.”
Nghe lời nguyền rủa rỗng tuếch ấy, vẻ mặt Yusuke không hề biến sắc hay dao động. Cậu chẳng thèm tức giận, cũng chẳng buồn hạ mình đôi co thêm một câu nào. Đôi mắt cậu lạnh tanh, trống rỗng, chỉ nhẹ nhàng buông một câu ngắn gọn, tuyệt tình định đoạt luôn số phận của cô ả kiêu ngạo:
“Được thôi. Thế thì ngậm mồm lại.”
Tách!
Tiếng chốt khóa kim loại sau gáy vang lên khô khốc, dập tắt và lạnh lùng đóng sập lại cánh cửa hy vọng vừa lóe lên của Yuki. Dây đai da thít chặt lấy gáy hằn vết đỏ, khối silicon dơ bẩn chèn sâu, nong rộng vòm miệng, tàn nhẫn phong ấn mọi lời nói. Tiếng gào thét phẫn uất, tức tưởi của người chị gái kiêu hãnh lập tức bị ép trào ngược trở lại cổ họng, vỡ vụn thành một âm thanh nghẹn ứ, thảm hại và bất lực tuyệt đối dưới sàn nhà.
Tiếng khóa chốt lạnh lùng vừa dứt, Yusuke không hề lùi lại lùi lại hay bỏ đi. Trái lại, cậu chống một tay xuống mặt sàn, từ từ hạ thấp trọng tâm cơ thể, đưa khuôn mặt mình kề sát, gần đến mức mũi chạm mũi ngay trên khuôn mặt đang đẫm mồ hôi và nước mắt giàn giụa của Yuki. Khoảng cách bị thu hẹp đến mức cô có thể cảm nhận rõ hơi thở nóng hổi và sự áp đảo quyền lực tuyệt đối tỏa ra từ đứa em trai mà mình từng coi khinh, giẫm đạp.
Bàn tay cậu vẫn đặt hờ trên bề mặt chiếc rọ mõm dạng tấm vừa được cài chặt. Thay vì buông tay ra, Yusuke lại dùng những ngón tay thong thả, chậm rãi miết nhẹ lên bề mặt lớp da đen bóng. Động tác ma sát trêu đùa đầy cợt nhả, ve vuốt ấy dồn thêm áp lực vật lý, ép khối silicon bên trong chèn càng lúc càng sâu, đâm sâu hơn nữa vào khoang miệng Yuki. Dị vật dơ bẩn tàn nhẫn chà xát vào đầu lưỡi và vòm họng mỏng manh, nghiền nát hoàn toàn mọi ý nghĩ phản kháng nổi loạn của cô.
Bị khóa chặt trong sự ngạt thở và nhục nhã tột cùng, Yuki trợn trừng mắt kinh hoàng. Những đường vân xoắn ốc của sự hoảng loạn, đê mê và bất lực hiện lên rõ rệt, vằn vện trong tròng mắt đỏ hoe. Thân thể bọc trong cao su đen bóng run lên bần bật, lồng ngực phập phồng tức tưởi muốn nổ tung. Cô chỉ có thể gồng mình phát ra những tiếng rên rỉ rách nát, nghẹn ứ vỡ vụn, ứa nước bọt qua mép chiếc rọ da.
Nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt vọng, cầu cứu của cô chị gái hống hách ngày nào, ánh nhìn của Yusuke chẳng hề lay động lấy nửa tia thương xót. Cậu nheo mắt, mang theo vẻ chê bai hờ hững của một vị chủ nhân đang đánh giá, xem xét món đồ chơi bất kham, hư hỏng của mình. Cậu khẽ mấp máy môi, buông một lời trách móc nhẹ bẫng nhưng có độ sát thương đủ sức đâm thủng chút kiêu hãnh rách nát cuối cùng của cô:
“Thái độ phản nghịch ban nãy của chị… chậc, chẳng đáng yêu một chút nào đâu.”
Yusuke từ từ đứng thẳng dậy, vươn vai rồi lùi lại một bước như để lùi ra xa chiêm ngưỡng toàn bộ “tác phẩm” điêu khắc thảm hại của mình. Cậu lạnh lùng ném ánh mắt từ trên cao trượt xuống hai thân ảnh bọc kín mít đang quằn quại, rên rỉ vô vọng, cọ xát vào nhau trên mặt sàn gỗ.
“Chà… Thôi, em sẽ ra ngoài phòng khách kia chơi game một mình cho đến tận bữa tối. Thế nên, ở trong này hai người tự liệu mà cư xử cho ngoan ngoãn vào đấy. Nhúc nhích mạnh là đau thêm ráng chịu.”
Giọng nói của cậu hờ hững vang lên, dội vào bức tường như một bản án chung thân giam cầm Yuki và Yuna trong tận cùng của sự bức bối, điên loạn. Ý nghĩ phải nằm liệt trên sàn lạnh, bị trói gô đau đớn và chịu đựng sự hành hạ điên cuồng từ những cỗ máy rung quái ác suốt hàng giờ đồng hồ khiến hai cô gái tuyệt vọng đến mức muốn cắn lưỡi tự tử. Dưới lớp rọ mõm, những tiếng nức nở, khóc thét bật ra đầy thảm thương, cầu xin sự thương hại.
Thế nhưng, ngay khi gót chân Yusuke vừa định xoay bước đi, cậu lại đột ngột khựng lại, đứng im bất động. Trong không gian ngột ngạt chỉ có tiếng máy móc réo rắt và tiếng cọ xát của cao su, một ý nghĩ tăm tối, tà ác và bệnh hoạn hơn nữa vừa lướt qua tâm trí đứa em trai. Cậu từ từ quay đầu nhìn lại, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười của quỷ dữ, buông thõng một câu đe dọa khiến bầu không khí lạnh ngắt như hầm băng:
“…Nhưng mà, trước tiên…”
Câu nói hờ hững vừa dứt cũng là lúc cậu lôi ra từ trong hộp món đạo cụ cuối cùng—chính là những chiếc cốc hút chân không gắn thiết bị rung mà ban nãy mẹ đã dùng để hành hạ cậu, cùng với một cuộn băng keo dán chuyên dụng đen xì đặt gọn sang một bên.
Không chút lưu tình hay thương xót, cậu cúi gập người xuống, tàn nhẫn ốp chặt những cái phễu trong suốt ấy lên hai đầu nhũ hoa đang nhô cao, phơi bày khiêu khích qua khoảng hở khoét sâu trên ngực bộ đồ của hai người chị. Nút công tắc được bật lên dứt khoát. Âm thanh réo rắt quen thuộc lại vang lên lanh lảnh, đâm xuyên màng nhĩ.
Yuki giật nảy người như bị điện giật, một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn ứ bật ra khỏi rọ mõm. Lực hút chân không tàn bạo tức thì kéo căng vùng da mỏng manh, kết hợp với độ rung liên hồi tàn nhẫn truyền những luồng điện giật chạy dọc sống lưng cô. Phía dưới bờ mông, hai miếng dán điện cực vẫn đang làm quá tốt nhiệm vụ của nó. Từng đợt xung điện giật tung những thớ cơ, ép cơ thể cô co thắt bần bật từng chập, trào ra thứ dịch thể nhầy nhụa, bức bối làm ướt sũng cả đũng quần.
Lý trí của Yuki gào thét trong sự uất hận không cam lòng, chửi rủa trong câm lặng: “Y-Yusuke… thằng khốn khiếp tàn nhẫn… Đừng có đùa giỡn, hành hạ tao nữa… Tao thề sẽ không bao giờ quên chuyện nhục nhã này đâu!” Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự ngoan cố gồng mình trong tâm trí, cơ thể cô lại đang thành thật, hèn hạ phản bội lại chính chủ nhân của nó. Dưới sự tấn công dồn dập, bạo liệt từ cả trên ngực xuống dưới hông, giới hạn chịu đựng của Yuki vỡ vụn tành bành. “Khốn kiếp… Mấy cái cốc hút chết tiệt này… Thật không công bằng chút nào… S-Sướng quá đi mất… Chịu không nổi…”, cô rên rỉ nức nở trong đầu, đôi mắt vằn lên những đường xoắn ốc đê mê, phó mặc thân thể uốn éo, ma sát liên tục, điên cuồng trên mặt gỗ để tìm kiếm khoái lạc.
Ngay bên cạnh, Yuna trong bộ vỏ màu hồng cũng đang oằn mình cong cớn chống chọi với cơn bão khoái cảm đang tàn phá thần kinh. Sự bổ sung tàn ác của những chiếc cốc hút chân không đã chính thức đẩy cô qua ranh giới của sự tỉnh táo con người.
“Cảm giác cắn rứt ở ngực… nó làm cho phía dưới của mình thậm chí còn giật giật, sướng hơn gấp bội nữa…” Yuna nức nở, nước mắt chảy ròng, toàn thân run rẩy bần bật như một chiếc lá rách nát giữa cơn bão táp. Đầu óc cô giờ đây chỉ còn lại một màu trắng xóa của dục vọng nguyên thủy, khao khát đến điên cuồng một sự giải thoát bị cấm đoán: “M-Một lần thôi… Mình muốn ra… xin hãy cho mình ra chỉ một lần thôi… ở chỗ đó sắp nổ tung rồi…”
Trong căn phòng ngủ ngập ngụa mùi hưng phấn và nước bọt, hai người chị gái từng hống hách, coi trời bằng vung giờ đây chỉ còn là hai món đồ chơi bọc kín mít đang quằn quại, rên rỉ thảm hại cầu xin dưới sàn nhà. Nhìn bộ dạng vặn vẹo uốn éo, ướt đẫm mồ hôi và hoàn toàn đầu hàng trước nhục dục đê tiện của họ, Yusuke mỉm cười đắc thắng thỏa mãn. Lần này, cậu thực sự quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại, để mặc hai kẻ kiêu ngạo chìm đắm chới với trong đêm “kỷ luật bẩn thỉu” dài vô tận và hoàn toàn không có lối thoát.
Phần 7: Đỉnh điểm khoái lạc cưỡng ép
Sự tra tấn dồn dập, bạo liệt từ cả trên lẫn dưới cuối cùng cũng đánh sập hoàn toàn bức tường thành kiêu hãnh của hai người chị gái. Bị đẩy đến giới hạn tột cùng của sự chịu đựng con người, Yuki uốn éo thân mình trong lớp cao su đen bóng, mồ hôi túa ra đầm đìa như tắm. Không còn vẻ mặt ngạo mạn hay những lời chửi rủa cay độc thâm thúy, cô ấp úng cất lời, cố gắng dùng những từ ngữ xưng hô gần gũi, sến súa nhất một cách gượng gạo, tuyệt vọng và thảm hại đến tột độ:
“N-Này… em trai yêu quý… người anh em tốt… chiến hữu của chị…”
Yusuke dừng bước chân đang định rời đi, hơi quay đầu lại nhòm qua vai, lạnh lùng buông một chữ xé toạc bầu không khí ướt át:
“Gì?”
Giọng Yuki run rẩy vỡ vụn, ngắt quãng qua mép lớp rọ mõm, cố gắng hạ mình trình bày lý do một cách yếu ớt, van xin:
“Ý-Ý chị là… b-bọn chị đã bị trêu chọc, bị hành hạ bằng mấy cái máy rung hậu môn này quá lâu rồi… Chị kiệt sức rồi…”
Tiếp lời chị gái sinh đôi đang khóc lóc, Yuna cũng oằn mình, hai chân trói chặt cọ xát vào nhau điên cuồng tìm kiếm ma sát. Sự nhục nhã ê chề đã nhường chỗ hoàn toàn cho dục vọng nguyên thủy đang gào thét đòi ăn. Nước mắt lưng tròng chảy dọc sống mũi, cô nức nở van nài một sự giải thoát cuối cùng:
“C-Cho nên, khi em nhẫn tâm gắn thêm mấy cái cốc hút ngực này vào nữa, thì… Chị… chị thật sự muốn ra… làm ơn cho chị ra chỉ một lần thôi…”
Khung cảnh hai kẻ từng hống hách, tự xưng là nữ vương giờ đây quằn quại dưới sàn nhà bẩn thỉu, vứt bỏ mọi liêm sỉ rách nát chỉ để xin một lần được giải tỏa sinh lý khiến Yusuke vô cùng thỏa mãn, hưng phấn. Quyền lực nằm trọn vẹn trong tay, cậu chẳng hề tỏ ra vội vã hay mủi lòng. Cậu điềm nhiên nhìn xuống họ, thản nhiên đưa ra một đề nghị mang đậm tính cợt nhả, sỉ nhục, hệt như một kẻ bề trên đang ban phát chút ân huệ rẻ mạt cho lũ hành khất:
“…Thế thì dùng gậy rung cỡ lớn ép ra thì sao? Hai người chịu bị ép chứ?”
Đầu óc đang mụ mị, quay cuồng vì khoái cảm của hai cô gái bỗng khựng lại một nhịp thở trước câu hỏi đột ngột. Vẫn chưa kịp hiểu hết ý đồ tà ác, đen tối tiếp theo của cậu em trai, nhưng cơ thể khát khao đến mức sắp phát điên khiến cả hai chỉ biết ngơ ngác, thều thào đáp lại trong sự phục tùng tuyệt đối của con bệnh:
“Hả? Đ-Được… Dùng đi…”
Yusuke chậm rãi ngồi xổm xuống, tiến lại gần Yuna trước. Cậu dùng một tay thô bạo lật ngửa cơ thể đang nằm sấp của cô lại, ép lưng cô áp sát xuống mặt sàn, đồng thời nới lỏng một chút vòng dây thừng ở đầu gối. Trên tay cậu lúc này đã cầm sẵn một chiếc gậy rung cầm tay với phần đầu to bự. Động cơ máy vừa bật lên bắt đầu gầm gừ những tiếng rung trầm đục đầy đe dọa nhưng cũng đầy cám dỗ chết người đối với một cơ thể đang khao khát được giải tỏa.
Khác với thái độ lạnh lùng, tàn nhẫn ban nãy, cậu cất giọng đều đều, vờ như mình là một vị quan tòa rất hiểu lý lẽ và công bằng:
“Chà, cũng không phải em là kiểu người có máu bạo dâm, ác độc hay gì đâu…”
Ánh mắt cậu lướt dọc theo thân hình đang uốn éo như rắn của Yuna, từ tốn ban phát những lời khen ngợi giả tạo mang đầy ý đồ chia rẽ tình chị em:
“Lúc em bị phạt, chị Yuna lúc nào cũng nương tay, đối xử nhẹ nhàng với em. Và quan trọng nhất là, khác với bà chị cứng đầu Yuki kia, chị rất ngoan ngoãn và thành thật với cơ thể mình.”
Vừa nói, Yusuke vừa chĩa thẳng cái đầu gậy rung đang rung lên bần bật về phía hạ bộ đã ướt sũng của Yuna, buông một lời đề nghị mang đầy tính ép buộc, hạ nhục:
“Chị dạng rộng hai chân ra được không?”
Nhịp tim Yuna đập liên hồi thình thịch vỡ lồng ngực. Bị sự bức bối và khoái cảm tích tụ hành hạ đến mất cả lý trí con người, nghe thấy lối thoát đang ở ngay sát trước mặt, cô chẳng còn màng đến sĩ diện hay sự hiện diện của người chị sinh đôi đang nằm ghen tị ngay bên cạnh. Yuna ngoan ngoãn ngoáy người, chật vật lấy hết sức bình sinh tách hai đầu gối vừa được nới lỏng ra một chút, phơi bày trọn vẹn vùng đũng quần cao su đã ướt sũng nhầy nhụa, phả ra hơi nóng đê mê rạo rực. Cô ngước đôi mắt ướt đẫm van lơn lên nhìn cậu, rên rỉ van nài sự ban phát nhục nhã:
“A… Vâng, làm ơn đi em… Chị chịu hết nổi rồi~”
Trong khi đó, nằm ngay sát bên cạnh cách không đến nửa mét, Yuki bị ép phải mở to mắt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng “phân biệt đối xử” tàn nhẫn này. Sự ngoan cố, cứng đầu ban nãy của cô đã phải trả một cái giá quá đắt. Trong khi đứa em gái phản trắc sắp được tận hưởng cơn cực khoái giải thoát sung sướng, thì Yuki vẫn tiếp tục bị bỏ mặc bơ vơ trong địa ngục của sự lưng chừng, kìm nén phát điên.
Cốc hút chân không trên ngực vẫn réo rắt siết chặt nhũ hoa, miếng dán điện cực vẫn vô tình giật tung những thớ cơ mông. Cơ thể bọc trong lớp vỏ đen bóng của cô vặn vẹo liên tục, căng cứng lên, run lẩy bẩy trong sự ganh tị, tủi thân và uất hận tột độ. Dưới lớp rọ mõm bịt kín mít, Yuki chỉ có thể câm nín trừng mắt, uất ức nuốt nước bọt trong sự nhục nhã ê chề. Màn tra tấn tâm lý thâm độc của Yusuke đã thực sự phát huy tác dụng tàn bạo nhất của nó.
Chiếc gậy rung cỡ lớn với đầu máy gầm rít kinh hoàng được Yusuke tàn nhẫn ép mạnh xuống thẳng phần đũng quần bó sát của bộ cao su màu hồng. Cỗ máy bên trong cửa sau không ngừng thọc sâu tàn bạo, trong khi đầu gậy rung khổng lồ bên ngoài lại giã liên hồi vào điểm nhạy cảm phía trước qua lớp cao su. Sự tra tấn kép “kẹp chả” vô tình này ép cơ thể Yuna như bị một luồng điện cao thế giật tung lên.
Toàn thân cô co giật kịch liệt, uốn cong bần bật lên khỏi mặt sàn gỗ như một cánh cung.
“NHHH! Á! Á! Á! XIN LỖI… CHỊ SẮP RA RỒI, NHANH QUÁ!” Yuna gào lên thất thanh, vỡ giọng. Dưới sự tấn công dồn dập không có đường lui, nước mắt giàn giụa giàn giụa, đôi mắt cô vằn lên những hình trái tim đỏ rực, biểu hiện của một tâm trí đã hoàn toàn bị dục vọng điên cuồng nuốt chửng không còn mảnh vụn.
Nhận thấy hai đùi Yuna đang theo phản xạ sinh lý tự nhiên mà muốn khép chặt lại vì quá sướng, Yusuke lập tức dập tắt hành động đó bằng một lời đe dọa lạnh băng, tuyệt tình đến tàn nhẫn:
“Đừng có hòng khép chân lại. Nếu chị làm thế, em sẽ rút máy ra, dừng lại ngay lập tức và đi thẳng ra khỏi phòng đấy.”
Nỗi sợ hãi tột cùng nếu bị bỏ rơi chới với giữa lưng chừng cực khoái khiến Yuna hoảng loạn phát điên. Bất chấp sự run rẩy, co thắt đau đớn của cơ bắp, cô cắn bật máu môi, ngoan ngoãn cố gắng banh rộng hai chân đang bị trói ra hết mức có thể, hoàn toàn dâng hiến sự bẽ bàng cho cậu em trai định đoạt.
Yusuke tiếp tục dồn ép cỗ máy xuống, khóe môi nhếch lên buông những lời cợt nhả tàn nhẫn trêu ghẹo:
“Chị muốn ra bằng cách nào đây? Bằng phía trước? Nhũ hoa đang sưng? Hay là lỗ sau đang cắm máy?”
Đầu óc mụ mị đặc quánh không thể suy nghĩ logic nổi một giây, Yuna chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, uốn éo vặn vẹo như con rắn và rên rỉ những tiếng đứt quãng, thô thiển trong cơn mê sảng:
“VÂNG.. A! SẮP RỒI… T-TẤT CẢ! CHỖ NÀO CŨNG SƯỚNG..! ÔI! ÔI! ÔI! CHẾT TIỆT… R… RA MẤT!”
Trong khi đó, nằm sát ngay bên cạnh, khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy nồng nặc mùi hưng phấn rạo rực, tanh tưởi tỏa ra từ cô em sinh đôi, Yuki đang phải nếm trải một hình phạt tâm lý tàn khốc, đẫm nước mắt nhất. Bị chiếc rọ mõm tàn nhẫn phong ấn khoang miệng chặt cứng, cô chỉ có thể thở hắt ra những nhịp phập phồng, nặng nhọc đầy cay đắng.
Trực tiếp mở to mắt chứng kiến Yuna dâm đãng sắp được giải thoát lên mây, trong khi bản thân vẫn bị giam cầm trong sự đày đọa bức bối không hồi kết, cơ thể bọc bóng loáng của Yuki oằn lên vặn vẹo liên tục, gồng cứng các thớ cơ và run rẩy liên hồi vì ghen tị. Cốc hút trên ngực vẫn không ngừng réo gọi cắn xé, cỗ máy phía sau vẫn dội từng luồng điện tê dại râm ran, cô uất ức rên lên những tiếng thảm thương đầy tuyệt vọng qua kẽ hở rọ mõm. Quyết định ngoan cố, sĩ diện giữ lại chút kiêu hãnh rẻ mạt ban nãy giờ đây đã trở thành bản án khắc nghiệt nhất, tự tay đẩy cô chìm sâu vào đáy vực của sự thèm khát, ghen tị và nhục nhã ê chề.
Nằm trơ trọi, bơ vơ trên mặt sàn lạnh lẽo, Yuki vặn vẹo thân mình trong lớp vỏ bó sát một cách tuyệt vọng, cố tìm cách giải thoát. Từng luồng xung điện tàn nhẫn giật tung những thớ cơ, ép cơ thể cô run rẩy bần bật từng chập. Lớp cao su bó sát cọ xát vào nhau tạo ra những âm thanh rít rít đầy bức bối và bất lực vô cùng.
Ngay phía sau lưng cô, tiếng rên rỉ khóc lóc vì quá sung sướng của Yuna hòa cùng tiếng gầm rú đinh tai của chiếc gậy rung như những nhát dao vô hình, lạnh lẽo khoét sâu vào tâm trí Yuki. Bị giam cầm trong sự câm lặng bóng tối bởi chiếc rọ mõm quái ác, cô chỉ có thể hít thở một cách nặng nhọc, đứt quãng. Luồng hơi nóng rực phả ra qua những kẽ hở hẹp, xen lẫn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trào ra từ cổ họng khô khốc, rát bỏng.
Tròng mắt Yuki vằn lên những đường xoắn ốc đê mê, điên loạn, nhưng sâu trong thâm tâm lại là một mớ hỗn độn của sự uất ức tột độ, ghen tị đỏ mắt và hối hận tột cùng vì đã lỡ chọc giận Yusuke.
“Yusuke… thằng ngu ngốc tàn nhẫn…” Cô nghiến răng rủa thầm, cố bám víu lấy chút tự tôn rách nát cuối cùng để tự lừa dối, bao biện cho bản thân. “Lúc nào nó cũng ưu ái con Yuna… Cơ mà thế này cũng tốt. Ít ra mình sẽ không phải phơi bày cái bộ dạng thảm hại, dâm đãng chảy nước khi lên đỉnh trước mặt nó. Mình vẫn giữ được hình tượng.”
Thế nhưng, sự chối bỏ yếu ớt, dối lòng ấy nhanh chóng bị đánh sập không thương tiếc bởi sự thèm khát mãnh liệt của thể xác đang bị bỏ đói. Cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo thấu xương khi bị bỏ mặc giữa đỉnh điểm khát khao đang gặm nhấm, cào xé từng tế bào thần kinh của cô.
“Hứ… Đồ khốn… Chỉ biết lấy rọ mõm bịt miệng mỗi mình, rồi quay sang ân ái, dính chặt lấy vuốt ve con Yuna…” Nước mắt sinh lý ứa ra thành dòng nơi khóe mắt, trượt dài trên khuôn mặt đang ửng đỏ bừng bừng vì dục vọng. Lớp vỏ bọc ngạo mạn hoàn toàn vỡ vụn thành tro bụi, để lộ ra sự yếu đuối, cô đơn và khao khát đến hèn mọn bên trong tâm hồn: “Mình biết… mình biết lỗi là do mình đã cứng đầu ngoan cố không chịu nói tiếng cảm ơn nó tử tế, nhưng mà… bị bỏ rơi một mình lẻ loi thế này… tủi thân quá… Mình cũng muốn…”
Hình phạt tàn khốc, đau đớn nhất mà Yusuke dành cho Yuki lúc này không phải là cỗ máy kích điện đang giật tung bờ mông, hay cặp cốc hút đang kéo căng nhũ hoa rỉ máu, mà chính là sự phớt lờ tuyệt đối, coi như cô không tồn tại. Bị gạt ra rìa cuộc chơi, bị tước đoạt tàn nhẫn quyền được giải thoát và ép phải nằm đó làm khán giả bất đắc dĩ nghe ngóng sự sung sướng của chính đứa em sinh đôi, giới hạn tâm lý của Yuki đã thực sự vỡ nát hoàn toàn.
Dưới sức mạnh áp đảo, không khoan nhượng của chiếc gậy rung, toàn thân Yuna giật nảy lên từng hồi mạnh bạo. Khoái cảm mãnh liệt đánh gục hoàn toàn chút lý trí con người cuối cùng, khiến cô oằn mình uốn éo, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả mặt thảm. Bản năng nhục dục nguyên thủy lấn át mọi ranh giới luân lý gia đình, Yuna vặn vẹo khát khao, rên rỉ những lời cầu xin nũng nịu, lả lơi đến mức hèn mọn, dơ bẩn với chính đứa em trai ruột thịt của mình:
“Yusuke… hôn chị… chị muốn hôn môi em.”
Lời van nài đê mê, loạn luân ấy lọt vào lỗ tai Yuki, hóa thành một mũi dao sắc lẹm tẩm độc đâm thẳng vào lòng tự tôn vốn đã rách nát tươm của cô. Nằm co quắp thảm thương trên mặt sàn, cơ thể cô không ngừng vặn vẹo, run rẩy bần bật vì những luồng xung điện vô tình cứ liên tục trừng phạt.
Một giọt nước mắt của sự tủi thân, cô độc và bất lực tột cùng lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền, thấm ướt đẫm mép chiếc rọ mõm da hôi hám. Bị giam cầm trong sự câm lặng tối tăm, Yuki chỉ có thể trút ra những hơi thở nặng nhọc, đứt quãng, chìm sâu vào chuỗi suy nghĩ chua chát, tự giằng xé nội tâm đến rỉ máu.
“Chẳng phải mọi trò ‘kỷ luật bẩn thỉu’ của Yusuke từ trước đến giờ đều chỉ tập trung mũi dùi vào Yuna thôi sao?” Yuki cay đắng tự hỏi bản thân mình. “Chà… có lẽ là do mình lúc nào cũng đóng vai ác, cợt nhả và lôi bọn họ ra làm trò cười… Mặc dù nếu thằng bé chịu mở miệng van xin ngọt ngào, mình cũng sẽ rủ lòng thương cho nó nếm thử một chút cơ mà…”
Thế nhưng, chút ảo tưởng về quyền lực của kẻ ban phát ấy nhanh chóng bị thực tại phũ phàng tát thẳng cho tỉnh mộng. Cảm nhận sự trói buộc thít chặt cắt vào da thịt và sự đày đọa từ những món đồ chơi vô tri vô giác, cô cay đắng, đau đớn thừa nhận sự yếu kém, vô dụng của bản thân lúc này.
“Thậm chí ngay lúc này đây, nếu bị mang ra làm tâm điểm ‘kỷ luật’, mình cũng làm quái gì có khả năng hay sức lực phản kháng lại chứ? Mình… hoàn toàn không thể làm gì… Mình chỉ là một con rối…”
Sự thật tàn khốc, trần trụi ấy nghiền nát hoàn toàn bức tường kiêu hãnh của cô chị gái ngạo mạn. Nỗi tủi thân vì bị hắt hủi hòa cùng nhục dục đang bị ép phải kìm nén dồn cô đến nghẹt thở, tức tưởi. Sự bất lực hóa thành một tiếng thở dài thầm lặng, xót xa trong tâm trí vỡ vụn:
“Rốt cuộc thì, có vẻ như mình luôn là kẻ thừa thãi phải xếp sau cùng… bất kể mình đang đóng vai kẻ bề dưới hay kẻ bề trên…”
Giữa cơn bão khoái cảm đang gào thét cắn xé chút lý trí cuối cùng của Yuna, Yusuke đột ngột dừng chuyển động của chiếc gậy rung lại, từ từ hạ thấp trọng tâm và kề sát khuôn mặt mình xuống sát rạt khuôn mặt đang đẫm mồ hôi hột của Yuna. Khoảng cách giữa họ bị thu hẹp đến mức dường như không còn bất kỳ rào cản nào, nhịp thở dốc nóng hổi phả ra từ đôi môi trực tiếp đập vào làn da cậu, mang theo hương vị ngầy ngụa, ngai ngái của sự hưng phấn tột độ.
Một tiếng rên rỉ yếu ớt, đê mê lả lơi bật ra khỏi bờ môi Yuna. Đôi mắt cô lờ đờ, ngập nước dãi, gần như đã hoàn toàn đầu hàng trước nhục dục. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tưởng chừng như đã hoàn toàn sa ngã mất trí ấy, một tia ý thức vô cùng phức tạp, tinh quái và nham hiểm lại xẹt qua tâm trí cô ả. Không để bản thân chìm nghỉm một mình trong vũng lầy của sự nhục nhã, cô khẽ nghiêng đầu, vươn người lên để sát gần tai Yusuke hơn nữa, hành động lén lút như một con rắn độc.
Những tiếng thì thầm rỉ tai vang lên cực nhỏ, cố tình bị ép vụn ra để lọt thỏm giữa những âm thanh rè rè của máy móc, đảm bảo rằng người chị sinh đôi đang quằn quại ngay phía sau tuyệt đối không thể nghe thấy mưu đồ của mình.
Bằng một tông giọng nứt toác, nhuốm đầy nhục dục nhưng lại mang sự thấu hiểu sâu sắc đến tàn nhẫn về chính máu mủ của mình, Yuna thều thào xúi giục đứa em trai đang nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay:
“Cho cả con Yuki ra đi…”
Yuna độc ác hé lộ góc khuất tâm lý yếu mềm nhất của kẻ luôn phải gồng mình tỏ ra ngạo mạn: “Chị ấy lúc nào cũng tỏ vẻ cứng đầu cứng cổ… và tuyệt đối không bao giờ có thể thành thật với khao khát dâm đãng của chính bản thân mình trước mặt em đâu… Ép chị ta đi…”
Lời thì thầm ấy chẳng khác nào một liều độc dược ngọt ngào rót thẳng vào tai Yusuke. Ẩn sâu trong câu nói ấy là một sự giằng xé đầy méo mó của tình chị em ruột thịt. Đó có thể là một chút thương xót sót lại, không muốn chứng kiến Yuki bị đày đọa trong sự bỏ rơi tủi nhục đến tột cùng. Nhưng đồng thời, nó cũng tàn nhẫn bóc trần sự thật rằng Yuna ích kỷ khao khát muốn kéo tuột người chị kiêu hãnh của mình xuống chung một đáy vực tăm tối, muốn Yuki cũng phải phơi bày bộ dạng vỡ nát, hèn mọn, nhễ nhại và phải quỳ gối xin xỏ sự giải thoát từ chính kẻ mà họ từng dẫm đạp. Sự ích kỷ, dục vọng và sự thấu hiểu tâm lý tàn độc ấy đã vô tình trao thêm cho Yusuke một thứ vũ khí hoàn hảo, sắc bén nhất để đè bẹp hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của Yuki.
Lời thì thầm xúi giục vừa dứt, Yuna khẽ rướn người, ánh mắt ngập nước, lấp lánh chờ đợi một cái gật đầu đồng tình hoặc một phần thưởng ngọt ngào từ cậu em trai đồng lõa. Bờ môi sưng tấy cô hé mở, lả lơi gọi nốt tiếng nỉ non dang dở:
“Đúng chứ? Em trai…”
Thế nhưng, đáp lại sự lả lơi của cô chỉ là một sự im lặng tĩnh mịch đến rợn người, đáng sợ. Ánh mắt Yusuke chiếu xuống từ trên cao lạnh tanh, trống rỗng như mặt hồ mùa đông, hoàn toàn không chứa đựng lấy nửa tia đồng cảm hay sự thỏa hiệp nào của một kẻ bị dắt mũi.
Trước khi Yuna kịp nhận ra sự nguy hiểm chết người ẩn sau đôi mắt xám xịt ấy, một lực đạo thô bạo đột ngột giáng xuống trừng phạt.
Khối silicon tàn nhẫn của chiếc rọ mõm vừa nãy bị Yusuke giáng thẳng xuống không nương tay, nhét ngược trở lại thô bạo vào khoang miệng đang há hốc của cô chị gái. Cú nong thô bạo, đau đớn chặn đứng cuống họng, ép chặt lấy mặt lưỡi, nghiền nát mọi âm thanh cợt nhả, ve vãn.
Tiếng chốt khóa kim loại lạnh lùng vang lên sau gáy chát chúa, dứt khoát dập tắt mọi ảo tưởng vừa chớp lóe trong đầu cô ả.
Yuna trợn trừng hai mắt, con ngươi co rút lại thành hai dấu chấm nhỏ xíu vì sốc và kinh hoàng tột độ. Lời cầu xin cực khoái bị ép ngược xuống dạ dày, vỡ vụn thành một tiếng rên nghẹn ứ đầy hoảng loạn, tức tưởi. Bị trói gô và bịt mõm trở lại ngay giữa đỉnh điểm khát khao bùng cháy, Yuna bàng hoàng nhận ra một sự thật tàn khốc: lời mách lẻo đê hèn ban nãy không hề mang lại cho cô chiếc vé thông hành để lên đỉnh sung sướng.
Đối với Yusuke lúc này, cô đã hết giá trị lợi dụng, xong việc là vứt bỏ. Cậu đã có được thông tin mật mình cần, và ác quỷ thì chẳng có nghĩa vụ phải giữ lời hứa đạo đức hay ban phát ân huệ cho một món “đồ chơi” hư hỏng đang ngoan ngoãn nằm rạp dưới sàn. Nỗi tuyệt vọng đen tối ập đến, nhận chìm Yuna trở lại địa ngục của sự bức bối và đày đọa không có điểm dừng.
Yuki nhắm tịt mắt, những giọt mồ hôi lạnh toát lăn dài trên trán, thấm ướt nhẹp cả lớp mặt nạ da dày cộm. Bị bỏ mặc cô đơn trong cơn thèm khát tột độ, cô cố gắng xây dựng lại một bức tường phòng ngự mỏng manh, chắp vá trong tâm trí, tự lừa dối chính mình bằng những suy nghĩ chống chế đầy tuyệt vọng, hèn nhát:
“…T-Thật ra, mình cũng đếch thèm quan tâm đâu. Cứ việc bỏ mặc tao đi.”
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự ngoan cố của lý trí, cơ thể cô đang thành thật phản bội lại chủ nhân một cách trơ trẽn. Lớp cao su bó sát không ngừng cọ xát rít lên từng hồi. Những luồng điện vô tình từ hai miếng dán e-stim vẫn tàn nhẫn giật tung bờ mông cô không thương tiếc. Từng thớ cơ co giật liên tục, điểm nhạy cảm phía sau liên tục co thắt thèm khát, ép dịch thể rỉ ra ướt đẫm bết dính bất chấp sự cự tuyệt, cắn răng của não bộ. Toàn thân Yuki run lên lẩy bẩy như một con nhộng.
“Có khi lát nữa mẹ sẽ đi làm về tới và tóm cổ, lôi đầu cả hai đứa mình ra phạt thêm sau vụ này đấy chứ?” Yuki cố bấu víu vào nỗi sợ hãi quen thuộc về người mẹ bạo chúa để dập tắt ngọn lửa dục vọng đang gào thét đòi ăn. Trong thâm tâm, cô cay đắng, xót xa hướng suy nghĩ về phía đứa em sinh đôi vừa gục ngã trước nhục dục đang nằm khóc lóc bên cạnh: “Cứ việc lên đỉnh đi, Yuna. Cứ việc làm con chó ngoan ngoãn. Và đừng có vác mặt đến khóc lóc ỉ ôi với tao nếu mày thấy hối hận muộ—”
Nhưng, ngay trước khi dòng suy nghĩ ngạo mạn, dạy đời ấy kịp hoàn tất trong đầu…
Một âm thanh gầm rú xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Khối động cơ máy rung đang rung bần bật với cường độ tối đa hủy diệt đột ngột giáng thẳng xuống, ép chặt vào phần đũng quần đã ướt sũng của Yuki.
Dòng điện cường độ cao từ chiếc gậy rung đâm xuyên thấu qua lớp cao su mỏng, dội thẳng vào điểm nhạy cảm nhất phía trước, kết hợp hoàn hảo với cỗ máy rung đang điên cuồng cào xé bên trong tạo thành một gọng kìm khoái cảm bạo liệt. Không phải Yuna, mà chính Yuki — kẻ ngoan cố nhất, kẻ vừa cố tỏ ra bất cần đời nhất — mới là mục tiêu thực sự của cú đánh úp tàn bạo, bất ngờ này. Khoảnh khắc chiếc gậy rung chạm vào cơ thể, mọi rào cản phòng ngự mà cô vừa cất công hì hục xây dựng lập tức vỡ vụn thành cát bụi bay trong gió.
Khoảnh khắc đầu gậy rung mang theo sức mạnh điên cuồng dội thẳng vào điểm nhạy cảm nhất qua lớp vỏ mỏng manh, một luồng sóng điện khoái cảm bạo liệt càn quét qua mọi rễ thần kinh nhạy bén nhất.
Toàn thân Yuki nảy lên bần bật khỏi mặt sàn gỗ như bị điện giật. Sự kích thích đột ngột và vượt quá mức cho phép của loài người đánh sập mọi bức tường phòng ngự kiên cố nhất mà cô vừa dày công xây dựng. Đôi mắt Yuki trợn trừng hết cỡ, tròng mắt lập tức vằn lên những đường vân xoắn ốc điên loạn—bằng chứng rõ ràng nhất của một tâm trí đang bị khoái cảm nung chảy hoàn toàn thành chất lỏng.
“Y-Yusuke?! C-Cái quái gì thế này!? Dừng lại đi!” Cô hoảng loạn gào thét trong tâm trí, nhưng âm thanh thoát ra khỏi chiếc rọ mõm tàn nhẫn chỉ là một tiếng thét uất ức, vỡ vụn, thảm hại tột cùng.
Cơ thể bọc đen uốn éo vặn vẹo điên cuồng, những thớ cơ gồng cứng lên nổi gân chống lại từng đợt sóng đê mê đánh úp. Nước bọt túa ra không kiểm soát, chảy tràn qua mép rọ mõm hòa cùng mồ hôi ướt đẫm cằm. Bị nhấn chìm ngạt thở trong biển cực khoái cưỡng ép, lý trí Yuki thoi thóp rên rỉ những tiếng nức nở yếu ớt, van xin sự thương hại: “Dừng… dừng lại đi… Tao xin mày…”
Nhìn bộ dạng thảm hại, nước mắt giàn giụa của cô chị gái ngạo mạn ngày nào giờ chỉ còn biết run rẩy quỳ rạp dưới tay mình, Yusuke không giấu nổi nụ cười đắc thắng thỏa mãn. Bàn tay cậu vẫn ghì chặt cỗ máy gầm rú xuống đũng quần cô không nương tay, trong khi giọng nói lạnh băng buông ra một lời thách thức đầy cợt nhả, châm biếm sâu cay:
“Chị có thể dùng sức mạnh đánh trả nếu không thích cơ mà. Sao cứ nằm im chịu trận thế?”
Lời chế giễu giáng thẳng một đòn chí mạng vào sự bất lực tột cùng của Yuki. Đánh trả? “Đánh trả sao…? M-Mình…” Tâm trí cô nghẽn mạch, trống rỗng. Đánh trả thế nào khi hai tay bị bẻ quặt trói ngoặt ra sau, hai chân bị mạng lưới dây thừng siết chặt cứng ngắc? Đánh trả thế nào khi ngực bị dằn vặt bởi cốc hút chân không, mông bị giật tung bởi máy kích điện, và khoang miệng bị phong tỏa hoàn toàn bởi khối silicon dơ bẩn?
Như đọc thấu sự tuyệt vọng câm lặng và ánh mắt dại đi cầu cứu của cô, Yusuke khẽ nghiêng đầu, bồi thêm một nhát dao tàn độc đè bẹp hoàn toàn nhân phẩm của kẻ từng là bề trên:
“Chà, em đoán chuyện đánh trả đó là bất khả thi rồi, nhất là khi chị đang bị trói gô hệt như một con sâu với cái rọ mõm nhét chặt chặn họng thế kia. Thật đáng thương.”
Đáng sợ hơn, Yusuke chứng minh mình là một bạo chúa vô cùng “công bằng” và không thiên vị. Ở ngay phía sau lưng Yuki, Yuna cũng không hề thoát nạn. Không thèm dỗ dành hay ân ái chạm vào người cô, Yusuke đã lấy cuộn băng keo dán chuyên dụng dính chặt một chiếc gậy rung thứ hai lên đũng quần của Yuna.
Bị ép chặt cứng bởi lớp băng keo quấn quanh đùi, cỗ máy tàn nhẫn khoan thẳng vào nhược điểm của cô em sinh đôi không ngừng nghỉ. Mất đi hoàn toàn khả năng kháng cự hay dịch chuyển, Yuna run lẩy bẩy từng cơn liên tục, oằn mình cong lưng trong sự đê mê tột đỉnh, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ bất lực, thê thảm qua kẽ răng cắn ngập silicon.
Căn phòng giờ đây chìm đắm trong bản giao hưởng hoang dại của những cỗ máy gầm rú đinh tai và tiếng khóc lóc nức nở vì sung sướng. Hai cô chị gái từng hống hách coi trời bằng vung, luôn tự cho mình là cái rốn vũ trụ, giờ đây đã hoàn toàn bị tước đoạt lý trí, cùng nhau quằn quại, rên la và sa ngã vào địa ngục nhục nhã, dơ bẩn mà chính đứa em trai họ từng coi thường tự tay tạo ra.
Sức mạnh áp đảo, dồn dập của chiếc gậy rung thứ hai giáng xuống đã hoàn toàn đập tan chút xíu phòng ngự yếu ớt còn sót lại trong tâm trí vỡ nát của Yuki. Bị dồn ép đến đường cùng không lối thoát, chìm nghỉm lặn ngụp trong biển khoái cảm bạo liệt không thể trốn tránh, lý trí của cô bắt đầu vỡ vụn, nổ tung. Để bảo vệ chút tự tôn rẻ mạt cuối cùng mỏng như tờ giấy, Yuki bắt đầu tự huyễn hoặc bản thân, điên cuồng tìm kiếm một lý do thoái thác nực cười để hợp lý hóa sự sa ngã hèn mọn, sung sướng của chính mình.
“Đ-Đúng vậy…” Yuki thầm nghĩ, cơ thể nảy lên bần bật như tôm luộc dưới lực ép dứt khoát từ bàn tay cứng như sắt của Yusuke. “C-Chuyện này là không thể nào trốn tránh được, đâu phải lỗi của mình đúng chứ…?”
Tròng mắt cô đảo điên lộn xộn, những đường vân xoắn ốc hiện lên đỏ rực, nuốt chửng lấy sự tỉnh táo cuối cùng. Sự ngoan cố lì lợm tan biến, nhường chỗ hoàn toàn cho một sự cam chịu tuyệt đối, ngoan ngoãn nhuốm màu nhục dục đê hèn.
“BỞI VÌ MÌNH KHÔNG THỂ ĐÁNH TRẢ ĐƯỢC MÀ! LÀ DO NÓ ÉP MÌNH!” Tìm được cái cớ hoàn hảo nhất cho sự yếu đuối, dâm đãng của bản thân, Yuki buông thả tất cả mọi rào cản. Cơ thể vặn vẹo điên cuồng, gồng cứng lên uốn éo để chủ động đón nhận từng luồng xung động dội thẳng vào não bộ. Dưới lớp rọ mõm chật chội, những tiếng nức nở uấtức giờ đây biến hóa thành những âm thanh rên la đê mê, thô thiển và dâm đãng nhất:
“KHỐN KIẾP… CÁI GẬY RUNG ÉP VÀO ĐIỂM ĐÓ… SƯỚNG QUÁ ĐI MẤT… CHỊU KHÔNG NỔI…”
Nằm ngay sát bên cạnh, Yuna cũng đã hoàn toàn lạc lối vĩnh viễn trong cơn mê sảng. Bị giam cầm trong sự im lặng tức tưởi bởi chiếc rọ mõm vừa bị nhét trở lại tàn nhẫn, toàn thân cô rung lên liên hồi không ngớt. Cỗ máy gầm rú bị dán chặt bằng băng keo đang không ngừng vắt kiệt thể lực và tâm trí cô đến những giọt cuối cùng.
“Mình đã bị trêu chọc, bị bỏ đói giữa chừng quá lâu rồi… Khát quá…” Yuna khóc lóc trong tâm trí, cơ thể uốn cong lên tự nguyện đón nhận khoái cảm đánh úp từ mọi hướng. Từng rễ thần kinh trên cơ thể đều bị kích thích điện giật đến giới hạn cực đại, vượt quá sức chịu đựng của một con người bình thường: “Phía trước… nhũ hoa… phía sau… TẤT CẢ MỌI NƠI ĐỀU SƯỚNG PHÁT ĐIÊN…”
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại tiếng máy móc gầm rú vô tình lạnh lẽo, tiếng cao su cọ xát rít lên chói tai và tiếng rên rỉ nghẹn ngào, khóc lóc thảm thiết của hai kẻ từng tự xưng là “người thống trị”. Bức tường kiêu hãnh vỡ vụn thành tro bụi bay lả tả, mọi ranh giới luân lý, đạo đức gia đình đều bị nghiền nát dưới gót chân. Hai cô chị gái sinh đôi ngạo mạn ngày nào giờ đây đã hoàn toàn đầu hàng vô điều kiện, ngoan ngoãn hóa thành những con rối tình dục vô tri, chìm sâu vào đáy vực không lối thoát của thứ “kỷ luật bẩn thỉu”.
Giữa lúc khoái cảm đang cuồn cuộn dâng trào tàn phá mọi ranh giới lý trí phòng ngự, giọng nói của Yusuke lại vang lên, đều đều và chậm rãi như ma quỷ thâm nhập vào mớ hỗn độn trong đầu Yuki:
“…Hay là em tháo rọ mõm cho chị nhé? Để chị tha hồ hét lên cho sướng?”
Cơ thể đang giật nảy của Yuki khẽ co rúm lại đầy kinh hãi. Lời đề nghị tưởng chừng như một sự ân xá ban ơn lại khiến cô hoảng loạn tột độ đến mức vã mồ hôi. Đôi mắt hằn rõ những vân xoắn ốc dại đi vì dục vọng trợn lên đầy kinh hãi nhìn cậu. “C-Cái rọ mõm… Tháo nó ra…?”
Chẳng đợi thêm một giây suy nghĩ nào, cô lập tức lắc đầu nguầy nguậy điên cuồng, cọ xát gò má đẫm mồ hôi rát buốt xuống mặt sàn gỗ như để từ chối một cách tuyệt vọng, hèn mọn. Một tiếng rên la phản đối rách nát bật ra khỏi kẽ hở silicon dơ bẩn, van xin cậu đừng tháo nó ra.
“KHÔNG… CHỊ KHÔNG MUỐN EM THÁO NÓ RA ĐÂU!!” Trái tim cô gào thét trong câm lặng đau đớn. Bức tường kiêu hãnh đã sụp đổ hoàn toàn sạch sẽ, để lại một tâm hồn yếu đuối, hèn mọn đang khao khát được đày đọa sâu hơn nữa. Yuki tự hiểu rất rõ bản tính ngạo mạn, độc hại chết tiệt đã ăn sâu vào máu thịt mình. Cô sợ hãi chính bản thân mình lúc miệng lưỡi được tự do. “Nếu em tháo ra, chị sẽ lại theo cái thói quen ngạo mạn cũ rích mà ngoan cố từ chối, chửi rủa em mất… Chị không muốn làm vậy nữa…”
Những giọt nước mắt sinh lý nóng hổi trào ra, lăn dài trên gò má ửng đỏ sưng tấy, thấm ướt mép da của chiếc mặt nạ. Đôi mắt Yuki giờ đây chỉ còn lại sự đê mê, phục tùng tuyệt đối và yếu đuối đến cùng cực. Chiếc rọ mõm tàn bạo, thứ từng là biểu tượng của sự nhục nhã ê chề ban nãy, giờ đây lại trở thành chiếc khiên chắn cuối cùng an toàn nhất che giấu đi sự thật đáng xấu hổ, dâm đãng nhất trong thâm tâm cô.
“Hơn nữa, ngay lúc này đây…” Cô nhắm hờ mắt, buông xuôi hoàn toàn mọi phản kháng vô nghĩa, tự nguyện đón nhận từng luồng khoái cảm bạo liệt từ chiếc gậy rung đang đánh gục mình. Những tiếng nức nở, rên rỉ đầy thõa mãn, nhục dục liên tục tràn ra khỏi cổ họng, vang vọng khắp phòng.
“…Chị đang rất cần thứ đồ chơi này…” Một lời thú tội câm lặng, chua chát nhưng cũng đầy nhục dục vang lên trong tâm trí vỡ nát. “Nếu không có cái khối nhựa này để khóa chặt cái miệng hay chửi bới của chị lại, có khi… trong lúc lên đỉnh chị sẽ mất trí mà thốt lên câu ‘Chị yêu em’ mất…” Sự kiêu hãnh của một người chị gái hống hách đã chết hẳn, chôn vùi sâu dưới ba tấc đất. Dưới bàn tay “kỷ luật bẩn thỉu” của Yusuke, Yuki cuối cùng cũng bị ép phải chạm đến đáy của sự sa đọa, hoàn toàn thừa nhận sự lệ thuộc nhục nhã và những khao khát vặn vẹo, méo mó loạn luân nhất mà cô dành cho chính đứa em trai mình.
Đỉnh điểm của sự đày đọa cuối cùng cũng ập đến như một cơn sóng thần không thể cản phá. Cường độ gầm rú tàn bạo của những cỗ máy đồng loạt được đẩy lên mức tối đa hủy diệt, ép giới hạn chịu đựng của cả hai người chị gái vượt qua ngưỡng cửa cuối cùng của nhân loại, bước vào lãnh địa của súc vật.
Dưới sức ép điên cuồng và không khoan nhượng từ chiếc gậy rung trên tay Yusuke, toàn thân Yuki nảy bần bật khỏi mặt sàn gỗ từng đợt dữ dội. Cơ thể cô oằn lên, vặn vẹo xoắn xuýt và căng cứng như một khúc gỗ trong nỗ lực tuyệt vọng chống lại cơn sóng thần khoái cảm đang đánh úp dồn dập. Tâm trí nhạy bén, cái miệng ngạo mạn ngày nào giờ đây hoàn toàn bị luồng điện đê mê nung chảy thành một mớ bùi nhùi hỗn độn. Mất đi hoàn toàn khả năng suy nghĩ logic, cô chỉ còn biết phó mặc cho bản năng nhục dục nguyên thủy thao túng cơ thể. Qua khối nhựa bịt kín, những tiếng hét thất thanh, uất ức vỡ vụn thành bọt nước dãi, trào ra ngoài theo từng nhịp thở dốc nặng nhọc đầy thảm thiết.
Trong thâm tâm, bức tường phòng ngự kiêu hãnh đã sụp đổ tan tành không còn một hạt bụi, tàn nhẫn ép cô phải mở to mắt đối diện với sự thật bẽ bàng và thốt lên lời đầu hàng nhục nhã nhất của một kẻ thua cuộc đớn hèn: “K-Khốn kiếp… Chị ra mất… Chị đang bị ép phải ra… CHỊ RA MẤT THÔI..!”
Cùng lúc đó, số phận của cô em Yuna cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào. Không có bàn tay trực tiếp điều khiển, nhưng sự vô tình, đều đặn của cỗ máy rung bị dán băng keo thít chặt trên đũng quần còn tàn nhẫn, tra tấn hơn gấp bội phần. Cơ thể vặn vẹo điên cuồng, giật nảy lên từng chập không kiểm soát như bị ma nhập. Âm thanh xé toạc cổ họng khô khốc, hòa lẫn vào tiếng chói tai của cao su cọ xát điên cuồng trên sàn. Các thiết bị trên cơ thể đồng loạt hoạt động hết công suất—cốc chân không cắn rứt nhũ hoa tấy đỏ, máy kích điện giật tung bờ mông nhức nhối—nhấn chìm Yuna chới với vào sâu trong tâm chấn của cơn cực khoái bạo liệt không có điểm dừng, vắt kiệt từng giọt sức lực cuối cùng.
Căn phòng nhỏ ngột ngạt giờ đây ngập ngụa trong hơi nóng sinh lý tỏa ra và mùi hương rạo rực, ngai ngái của sự hưng phấn cực độ. Bản giao hưởng hoang lạc, thú tính được tấu lên bởi tiếng động cơ máy móc gầm rú vô tri, tiếng ma sát nhầy nhụa ướt át, và những tiếng rên rỉ, khóc lóc nức nở đứt quãng, thảm hại lọt qua kẽ hở của những khối silicon dơ bẩn. Nước mắt, mồ hôi đầm đìa và dịch thể đặc quánh hòa quyện vào nhau, minh chứng rõ ràng nhất cho một sự tàn phá khủng khiếp cả về thể xác lẫn tinh thần.
Hai người chị gái sinh đôi—những kẻ từng hống hách coi trời bằng vung, luôn tự mãn dẫm đạp lên lòng tự trọng của cậu em trai và xem cậu như một món đồ chơi tiêu khiển rẻ rúng—giờ đây đã hoàn toàn bị bẻ gãy cổ. Họ nằm rạp rũ rượi dưới gót chân Yusuke, cơ thể co quắp thảm thương, não bộ hoàn toàn trắng xóa, uốn éo trong cơn mê sảng của khoái lạc cưỡng ép. Sự “kỷ luật bẩn thỉu” của Yusuke đã thành công rực rỡ mĩ mãn, đè bẹp hoàn toàn cái tôi ngạo mạn rởm đời của họ, đánh dấu một cuộc đảo ngôi ngoạn mục đầy tàn bạo, khốc liệt. Kẻ bề dưới đã vươn lên nắm trọn quyền sinh sát, giam cầm vĩnh viễn hai nữ hoàng kiêu hãnh vào trong địa ngục của sự phục tùng tuyệt đối.
Phần 8: Dấu ấn sở hữu và Sự thần phục vĩnh viễn
Cơn bão cực khoái bạo liệt kinh hoàng qua đi, bỏ lại phía sau hai thân xác rũ rượi, mềm nhũn chảy dài như bùn lầy trên mặt sàn gỗ lạnh lẽo. Những luồng điện tàn nhẫn và độ rung điên cuồng cào xé nội tạng cuối cùng cũng được Yusuke tắt bỏ cái rụp. Căn phòng đột ngột rơi vào một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn sót lại tiếng thở dốc nghẹn ngào thoi thóp, tiếng nấc cụt sinh lý đứt quãng và những âm thanh lép nhép, ướt át dơ bẩn của dịch thể hòa lẫn mồ hôi đang trượt dài trên bề mặt lớp cao su chật chội.
Cơ thể của Yuna thỉnh thoảng lại giật nảy lên một cái, tàn dư của cơn “lên đỉnh” cưỡng ép quá liều vẫn đang râm ran chạy dọc từng rễ thần kinh nhạy bén. Ngay bên cạnh, Yuki cũng chẳng khá hơn là bao, lồng ngực cô phập phồng dữ dội muốn đứt hơi, ánh mắt dại đi, đờ đẫn vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trên trần nhà. Bức tường kiêu hãnh của hai người chị gái hống hách đã bị nghiền nát thành cám đến mức không thể vớt vát lại được bất kỳ mảnh nào.
Yusuke từ từ ngồi xổm xuống giữa hai “món đồ chơi” vừa bị chính tay mình vắt kiệt sức lực đến cạn kiệt. Cậu chẳng nói chẳng rằng một lời nào, vươn tay ra sau gáy Yuna.
Tách! Tiếng chốt khóa kim loại sau gáy Yuna bật mở dễ dàng. Khối silicon chèn ép khoang miệng Yuna bấy lâu được rút thẳng ra, kéo theo một vệt nước bọt dài nhầy nhụa, đặc quánh kinh tởm. Cô nàng ho sặc sụa dữ dội, há hốc miệng tham lam hút lấy luồng không khí tự do quý giá, đôi môi sưng tấy, đỏ ửng bật máu run rẩy liên hồi lập cập.
Ngay sau đó, âm thanh Tách! thứ hai vang lên. Chiếc rọ mõm tàn nhẫn phong ấn Yuki cũng bị lột bỏ ném sang một bên. Chưa dừng lại ở đó, Yusuke đưa tay tháo luôn hai chiếc móc mũi kim loại quái ác đang kéo xệch khuôn mặt của cả hai chị em, trả lại cho họ diện mạo xinh đẹp vốn có, dẫu giờ đây đã đầm đìa nước mắt và mồ hôi. Dị vật vừa dời khỏi miệng, Yuki lập tức nấc lên một tiếng nghẹn ngào, nức nở. Không còn những lời chửi rủa cay độc đe dọa, không còn sự ngạo mạn đòi quyền lợi bề trên, cả hai giờ đây chỉ biết ngoan ngoãn, hèn mọn nằm rạp dưới mũi giày cậu, nơm nớp chờ đợi phán quyết tiếp theo từ kẻ đang nắm giữ toàn bộ quyền lực gia đình.
Yusuke đưa tay nâng chiếc cằm đang đẫm mồ hôi nhễ nhại của Yuna lên. Đôi mắt ngập nước, sưng húp của cô em sinh đôi ngước nhìn cậu, pha lẫn sự sợ hãi tột độ, mệt mỏi rã rời nhưng lại ánh lên một sự thần phục, cầu xin đến tận cùng. Không một chút do dự hay ngần ngại, Yusuke cúi đầu, áp sát đôi môi mình dán chặt lên bờ môi đang hé mở thở dốc của cô.
Đó hoàn toàn không phải là một nụ hôn dịu dàng của tình yêu, mà là sự chiếm đoạt tàn bạo, thô lỗ nhằm đóng dấu quyền sở hữu của thú hoang. Cậu luồn lưỡi vào sâu bên trong, điên cuồng càn quét khoang miệng còn vương nồng nặc mùi vị mặn chát của mồ hôi và nước bọt. Yuna nhắm nghiền mắt lại, khẽ rên lên một tiếng “ưm…” đê mê, ngoan ngoãn nơi cuống họng. Đôi tay bị trói ngoặt phía sau hơi cựa quậy trầy xước, không phải để chống cự đẩy ra, mà cơ thể cô theo bản năng đê tiện đang muốn rướn lên, khao khát được đáp trả lại nụ hôn loạn luân từ chính đứa em trai mình. Sự phản trắc bán đứng chị gái ban nãy giờ đây đã được đền đáp bằng một phần thưởng mang đầy tính sỉ nhục, dơ bẩn nhưng lại khiến ả mê mẩn điên cuồng.
Dứt khỏi bờ môi sưng mọng của Yuna, Yusuke quay sang phía Yuki đang nằm còng queo. Cô chị gái luôn lớn tiếng thị uy, dạy đời nay chỉ biết cuộn mình run rẩy trong lớp vỏ bọc đen thùi lùi. Chứng kiến nụ hôn ban nãy, sự ghen tị đỏ mắt và uất ức từng gặm nhấm cô trong lúc bị bịt miệng giờ đây đã hóa thành một thứ dục vọng hèn mọn, khao khát được san sẻ.
Khi ngón tay ấm nóng của Yusuke vừa chạm vào gò má lạnh toát, Yuki khẽ rùng mình nấc lên. Ánh mắt cậu dán chặt vào đôi mắt vằn đỏ, hoảng loạn của cô, mang theo sự chế giễu sâu cay nhưng cũng đầy áp đặt quyền lực. Cậu cúi xuống. Khác với sự cuồng nhiệt vồ vập dành cho Yuna, nụ hôn với Yuki diễn ra chậm rãi hơn, mang tính trừng phạt, đe dọa và ép buộc nhiều hơn. Răng môi va chạm bạo lực, cậu bóp cằm ép cô phải mở miệng, tàn nhẫn bắt cô nếm trải mùi vị nước bọt của chính cô em gái phản trắc vừa rồi còn đọng trên môi cậu.
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi sưng húp của Yuki. Bức tường cuối cùng trong tâm trí cô vỡ vụn thành cát. Cô không cắn trả kháng cự, cũng không quay mặt đi né tránh. Trái lại, bờ môi run rẩy rướm máu của cô dần buông lỏng, ngoan ngoãn hé mở hùa theo nhịp điệu chiếm đoạt của cậu. Tiếng lép nhép ướt át vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Từng là một “Dominatrix” ngạo mạn, nữ vương cầm roi, giờ đây cô phải dùng chính đôi môi từng buông lời mạt sát để hèn hạ van xin chút hơi ấm và sự thương hại từ thằng em trai Yusuke.
Đã hoàn toàn thỏa mãn tâm lý với việc bẻ gãy nhân phẩm và sự kiêu ngạo của hai người chị đến mức không thể phục hồi, Yusuke lùi lại, quệt mép. Cậu thong thả đưa tay về phía những nút thắt thô ráp đang hằn sâu những vệt đỏ ửng trên những đường cong bọc cao su.
Tiếng sột soạt của dây thừng ma sát vào nhau vang lên. Từng vòng dây quanh cổ tay sưng tấy, bắp đùi và cẳng chân lần lượt được nới lỏng và rút tung ra vứt sang một bên.
“Được rồi. Buổi kỷ luật chết tiệt hôm nay đến đây thôi,” Yusuke đứng thẳng dậy, phủi tay, hờ hững buông lời tuyên án như một vị vua ban ân xá cho kẻ bề tôi thấp hèn.
Dây trói đã được tháo bỏ hoàn toàn, nhưng Yuna và Yuki chẳng hề vội vã đứng dậy hay chạy trốn. Thân thể họ rã rời như bún, yếu ớt trườn bò trên mặt gỗ, những mảng cao su bó sát cọ vào nhau tạo ra âm thanh xào xạc bức bối. Mạch máu dưới da vẫn đập thình thịch chưa nguôi ngoai, và sự trống rỗng, thèm khát điên cuồng vẫn râm ran nơi hạ bộ ướt sũng. Họ đã được giải phóng khỏi sự kìm kẹp của dây thừng vật chất, nhưng tâm trí, linh hồn thì đã vĩnh viễn bị trói chặt vào một thứ xiềng xích vô hình tàn bạo, mãi mãi quỳ rạp dưới mũi giày của đứa em trai mà họ từng mù quáng lầm tưởng là kẻ yếu thế.
