Truyện chữ BDSM: Luật Ngầm Chốn Công Sở

Truyện BDSM: Luật Ngầm Chốn Công Sở
Câu chuyện thực tế về sự phục tùng chốn văn phòng, sếp nữ bạo dâm quản lý dự án
Giới thiệu: Một góc khuất trần trụi sau lớp vỏ bọc dân văn phòng cày cuốc. Khi khao khát được phục tùng của một vị quản lý dự án điềm đạm va phải sự kiểm soát dứt khoát của người sếp nữ, những luật chơi ngầm được thiết lập. Sòng phẳng, gai góc và không có đường lui. Mọi ranh giới về đạo đức công sở dần bị xóa nhòa bởi những món đồ chơi lạnh lẽo và những mệnh lệnh không thể chối từ.
Thể loại: Thực tế, Công sở, Đời thường, BDSM, Sếp nữ – Nhân viên nam, Tâm lý.
Phần 1: Sự cố trượt trackpad và Tín hiệu ngầm
Dự án tái cấu trúc dữ liệu của công ty đang bước vào giai đoạn nước rút mang tính sống còn. Không khí trong văn phòng lúc nào cũng đặc quánh sự căng thẳng. Diệp được tổng công ty cử xuống với tư cách là Giám đốc vận hành, mang theo trọng trách dọn dẹp mớ hỗn độn của người tiền nhiệm. Cô không có thói quen đập bàn đập ghế, cũng chẳng bao giờ to tiếng mắng mỏ cấp dưới. Diệp chỉ dùng sự rạch ròi, lạnh lùng và những email giao việc ngắn gọn đến mức tàn nhẫn để ép toàn bộ đội ngũ dự án vào một khuôn khổ thép.
Với Minh, vị quản lý dự án luôn giữ vẻ ngoài điềm đạm, nụ cười chừng mực và những bộ sơ mi cắm thùng phẳng phiu, áp lực từ vị sếp mới không chỉ dừng lại ở khối lượng công việc khổng lồ. Nó âm thầm len lỏi vào tâm trí anh, đánh thức một thứ khao khát méo mó mà anh đã cất công giấu kín bao năm qua: sự thèm khát được tước đoạt quyền kiểm soát, được ép buộc và bị áp đảo hoàn toàn bởi một người phụ nữ quyền lực.
Mười giờ rưỡi tối thứ Sáu. Đèn khu vực làm việc chung đã tắt ngúm. Chỉ còn duy nhất phòng họp kính ở góc hành lang của Minh và Diệp là sáng đèn. Họ phải rà soát và dọn dẹp xong toàn bộ cấu trúc phân quyền hệ thống trước buổi báo cáo tổng duyệt vào sáng thứ Hai. Hôm nay Diệp mặc một chiếc sơ mi lụa đen cài kín đến tận cổ, kết hợp với chân váy bút chì trơn bóng. Chất liệu da công sở cọ xát vào nhau mỗi khi cô vắt chéo chân, phát ra thứ tiếng sột soạt lọt thỏm giữa tiếng rì rì đều đặn của máy điều hòa. Thứ âm thanh khô khốc ấy dội thẳng vào màng nhĩ Minh, khiến yết hầu anh liên tục trượt lên xuống đầy khô khốc.
“Mở lại file phân nhánh hôm qua đi. Tôi cần check kỹ luồng dữ liệu của đội kỹ thuật trước khi chốt hạ.” Diệp lên tiếng, đôi mắt hẹp dài vẫn dán chặt vào màn hình laptop, giọng nói pha chút khàn đặc vì mệt mỏi.
“Vâng.” Minh đáp gọn, cố giữ giọng trầm ổn nhất có thể.
Anh đặt tay lên trackpad, định vuốt để chuyển sang hệ thống máy chủ lưu trữ. Nhưng có lẽ do làm việc liên tục mười mấy tiếng đồng hồ, mắt mờ tay mỏi, cộng thêm sự căng thẳng tột độ khi ngồi chung một không gian hẹp với Diệp, ba ngón tay của anh trượt nhịp. Thay vì cuộn trang, anh quẹt nhầm phím tắt chuyển sang màn hình desktop phụ mà anh dùng để lướt web cá nhân trong giờ nghỉ trưa.
Trong tích tắc, giữa màn hình laptop lớn đặt giữa bàn, một khung cửa sổ trình duyệt hiện lên rành rành, sáng rực. Không phải biểu đồ, cũng không phải những dòng mã lệnh khô khan. Đó là khung cảnh một người đàn ông bị quấn cứng ngắc bằng màng nilon công nghiệp màu đen, nằm sấp bất lực dưới gót bốt da nhọn hoắt của một người phụ nữ quyền lực. Sự phục tùng ngập ngụa, trần trụi đập thẳng vào mắt cả hai người.
Bầu không khí trong phòng họp dường như bị rút cạn oxy. Mọi thứ đông cứng lại.
Minh giật bắn mình như chạm phải điện, cuống cuồng vuốt trackpad gạt trở lại màn hình làm việc. Nhịp tim anh đập thịch thịch nơi lồng ngực, lưng áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi lạnh chỉ trong vài giây. Xong rồi. Sự nghiệp cày cuốc gần chục năm, hình ảnh một vị quản lý chuyên nghiệp, mẫu mực coi như vứt sọt rác. Anh cắn chặt răng, từ từ ngẩng mặt lên, các bó cơ trên cổ căng cứng, chuẩn bị tinh thần đón nhận một ánh nhìn khinh bỉ tột độ hoặc một tràng chửi rủa từ sếp.
Nhưng trái với suy nghĩ của anh, Diệp không hề tỏ ra ghê tởm. Cô chầm chậm ngả lưng ra thành ghế xoay, hai tay khoanh trước ngực. Đôi mắt sắc lẹm của cô nhìn chằm chằm vào sườn mặt đang tái dại đi vì hoảng sợ của Minh. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng khó dò.
Không nói một lời phán xét, cô thò tay vào chiếc túi xách, lôi ra một chiếc găng tay bằng da mềm màu đen tuyền. Động tác dứt khoát. Cô vung tay, ném nhẹ chiếc găng rơi cộp xuống mặt bàn kính, nằm chễm chệ ngay trên phần kê tay laptop của Minh.
“Lưu file lại đi. Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ từ giờ đến tối mai. Chín giờ tối thứ Bảy, cầm cái găng tay này qua chung cư của tôi. Còn nếu không dám, thứ Hai tuần sau tự nộp đơn xin chuyển dự án.”
Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc cá nhân. Từng nhịp gót giày gõ đanh thép xuống mặt sàn gạch men, bước ra ngoài hành lang tối om, để lại Minh ngồi chết trân giữa phòng họp lạnh lẽo. Lớp vỏ bọc hoàn hảo đã vỡ nát, nhưng thay vào đó, một cánh cửa khác đầy tăm tối và nhục dục vừa được mở toang.
Phần 2: Thao túng tâm lý và Thỏa thuận sòng phẳng
Cả ngày thứ Bảy trôi qua hệt như một sự tra tấn tinh thần dai dẳng. Minh không thể tập trung làm được bất cứ việc gì. Sự im lặng của Diệp trên mọi kênh liên lạc công việc càng làm sự lo âu và niềm khao khát trong anh cuộn trào, bào mòn từng lớp lý trí. Đúng tám giờ rưỡi tối, không thể chống lại bản ngã, Minh cầm chặt chiếc găng tay da đen, điều khiển chiếc xe hướng về khu chung cư cao cấp ở Quận 7.
Vào đến căn hộ hai phòng ngủ ở tầng 18, không gian bài trí tối giản, tĩnh mịch và phảng phất mùi tinh dầu trầm hương lạnh lẽo. Diệp tiến đến quầy đảo bếp, rót hai ly nước lọc. Cô đẩy một ly về phía Minh, hất cằm ra hiệu cho anh ngồi xuống chiếc sofa nỉ xám đặt ở góc phòng khách. Cô bắt đầu tiến hành thiết lập luật chơi, từng bước đánh sập hàng phòng ngự cuối cùng của anh.
“Tôi không rảnh để lôi chuyện cá nhân, sở thích quái gở của nhân viên lên phòng Nhân sự làm gì cho rác tai.” Diệp thong thả ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, nhịp ngón tay lên thành ly thủy tinh, ánh mắt chiếu thẳng vào Minh. “Nhưng nhìn thái độ lúng túng, ánh mắt cậu mỗi lần nhìn vào chân váy của tôi ở công ty, tôi thừa biết cậu giấu cái thứ khao khát gì dưới cái mác quản lý đĩnh đạc đó. Trùng hợp là đợt này tôi cũng đang căng thẳng vụ dự án, cần chỗ xả.”
Minh sững người. Máu dồn lên não lùng bùng. Anh không ngờ sếp lại đi thẳng vào vấn đề một cách trần trụi và gai góc đến thế. Không một chút vòng vo sĩ diện.
“Sòng phẳng mà nói, cậu khao khát bị chà đạp, thích sự kiểm soát, còn tôi thì cần một chỗ để xả áp lực, để áp đảo. Quá trình thương lượng rất đơn giản: Ngoài giờ làm việc, chúng ta là đối tác một kèm một. Cậu phục tùng tôi. Nhưng bước vào công ty, cậu vẫn là quản lý dự án, tôi vẫn là sếp của cậu. Nhập nhằng ranh giới, mang cảm xúc cá nhân làm hỏng việc là tôi đuổi việc ngay lập tức. Chơi được không?”
Sự rạch ròi, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn của Diệp đánh gục chút tự tôn phòng vệ cuối cùng trong Minh. Anh thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng đôi vai gồng cứng nãy giờ, khẽ gật đầu.
“Được.”
“Tốt.” Diệp đứng dậy, nụ cười nửa miệng lại xuất hiện. Cô đặt ly nước xuống bàn. “Ngồi yên đó, cởi áo vest và tháo cái cà vạt vướng víu đó ra.”
Cô bước thẳng vào phòng ngủ và khép hờ cửa. Minh ngồi ngoài sofa, nhịp tim đập nhanh đến mức anh cảm nhận rõ từng nhịp đập ở thái dương. Khi cánh cửa gỗ mở ra lần nữa, Minh nín bặt hơi thở.
Bộ đồ công sở kín cổng cao tường biến mất. Trước mắt anh lúc này là Diệp trong bộ đồ liền thân bằng chất liệu da bóng loáng màu đen tuyền. Lớp chất liệu trơn trượt hút chặt lấy từng đường cong cơ thể. Cô xỏ chân vào đôi bốt đùi cao gót mũi nhọn hoắt. Mỗi bước đi cô tiến về phía anh đều kéo theo tiếng sột soạt, rin rít đặc trưng của da ma sát vào nhau. Căn hộ chung cư bình thường bỗng chốc trở nên ngột ngạt, bức bối, ngập ngụa mùi quyền lực.
“Quỳ xuống.” Lệnh phát ra sắc lẹm, không cho phép sự chậm trễ.
Minh ngoan ngoãn trượt khỏi ghế sofa, hai đầu gối nện xuống mặt thảm lông. Diệp lôi từ phía sau lưng ra một dải vải lụa đen và một sợi dây dù bện chặt. Không một động tác thừa, cô vòng dải vải qua mắt Minh, thắt một nút thật chặt phía sau gáy. Bóng tối tĩnh mịch ập đến. Ngay sau đó, cô thô bạo túm lấy hai cổ tay anh, kéo quặt ra sau lưng, dùng dây dù siết lại nhiều vòng không thương tiếc.
Diệp ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông đang quỳ bất lực. Tiếng kéo khóa quần vang lên khô khốc trong không gian im ắng. Một cảm giác trơn bóng, lạnh toát chạm vào điểm nhạy cảm đang căng tức của anh. Diệp đã đeo một đôi găng tay nhựa trơn. Lớp găng lạnh lẽo trượt dọc theo chiều dài sự cương cứng, thao tác tàn nhẫn, dứt khoát và hoàn toàn vô cảm. Cùng lúc đó, mũi bốt da nhọn hoắt nhấc lên, dẫm thẳng lên đùi Minh, nhấn một lực vừa đủ đau để cảnh cáo.
“Sáng nay trong phòng họp giao ban cãi hăng lắm cơ mà, phản biện tôi từng con số liệu.” Giọng Diệp gằn xuống, mang theo sự mỉa mai và khinh miệt sâu cay. “Giờ thì sao? Mới cọ xát một tí mà cả người đã run rẩy như cầy sấy thế này rồi à? Cái vỏ bọc đạo mạo, điềm đạm của cậu rốt cuộc cũng chỉ để làm màu thôi.”
“Sếp… ôi… đừng…” Minh thở dốc đứt quãng. Sự chà xát lạnh lẽo của lớp găng tay cộng với lời móc mỉa đâm thẳng vào tự trọng khiến anh căng cứng tột độ. Anh muốn chối cãi, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí.
“Thích gồng mình làm sếp trước mặt mấy đứa thực tập sinh, rồi tối đến lại chui rúc dưới gót giày tôi, xin xỏ sự bố thí thế này à?” Diệp đẩy nhanh tốc độ cọ xát, gót bốt đạp mạnh lên phần bụng dưới của anh, ép chặt lấy khao khát đang chực chờ bùng nổ.
Cảm giác sắp chạm đỉnh trào dâng dữ dội. Minh rướn người, nghẹn ngào trong bóng tối, chờ đợi một sự giải thoát cuối cùng. Nhưng ngay khoảnh khắc anh sắp vỡ òa, mọi chuyển động đột ngột dừng lại. Đôi tay bọc găng nhựa rút đi sạch sẽ. Mũi bốt nhọn rời khỏi đùi anh. Minh lơ lửng giữa không trung, cơn nghẹn ứ nơi bụng dưới khiến anh đau tức đến phát điên. Anh rên rỉ, van xin trong vô vọng.
“Ai cho phép cậu giải tỏa?” Tiếng sột soạt vang lên khi Diệp đứng thẳng dậy, nhìn xuống kẻ đang quằn quại dưới chân mình. “Xong bài học nhập môn hôm nay rồi. Tự tìm cách mở trói, mặc đồ vào rồi lái xe về đi. Giữ nguyên cái tình trạng bứt rứt, thèm khát này cho đến lúc cậu nộp xong bản báo cáo sáng thứ Hai.”
Minh cứng họng. Trải nghiệm đầu tiên khép lại bằng sự tước đoạt thẳng thừng và tàn nhẫn, gieo vào tâm trí anh một cơn nghiện không thể cứu vãn với lớp da bóng loáng và sự thống trị tuyệt đối của cô sếp.
Phần 3: Quán Izakaya và Chiếc chìa khóa trên bàn
Sáng thứ Hai, cuộc họp giao ban đầu tuần diễn ra căng thẳng đúng như dự kiến. Minh đứng trước màn hình chiếu, dõng dạc trình bày từng slide bằng chất giọng trầm ổn, logic chặt chẽ. Không một ai trong cái phòng họp này ngờ được, người đàn ông đang khoác lên mình bộ sơ mi phẳng phiu, cà vạt thắt nếp chỉn chu kia, rạng sáng thứ Bảy vừa rồi đã phải tự lái xe về nhà trong tình trạng căng tức tột độ, hai cổ tay hằn rõ vệt đỏ chót của dây dù. Thỏa thuận ngầm được cả hai tuân thủ sòng phẳng. Ở công ty, họ là cặp bài trùng đáng gờm, giải quyết công việc lạnh lùng. Nhưng bước ra khỏi cửa, ranh giới bị xóa bỏ hoàn toàn.
Tối thứ Sáu, tuần thứ ba kể từ đêm thỏa thuận.
Một quán nhậu phong cách Nhật Bản nằm sâu trong con hẻm nhỏ khu Thái Văn Lung. Không gian quán chật chội, bàn ghế kê sát nhau, khói nướng nghi ngút từ bếp xộc ra quyện với tiếng ồn ào, cụng ly của dân văn phòng sau giờ tan tầm. Minh ngồi ở một chiếc bàn gỗ nhỏ sát góc tường, mặc áo sơ mi công sở xắn tay. Trông anh có vẻ thư thái, nhưng cứ mỗi lần có người khách ở bàn bên cạnh đứng dậy lách qua lối đi hẹp, Minh lại phải siết chặt cơ đùi, nghiến răng, trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti.
Dưới lớp quần âu cắt cúp may đo hoàn hảo, anh đang phải chịu đựng một sự tra tấn nghẹt thở. Sáng sớm nay, một dịch vụ giao hàng hỏa tốc đã gửi một bưu phẩm kín đáo đến tận cửa nhà anh. Bên trong là một bộ lồng khóa nam giới bằng thép y tế đúc đặc lạnh ngắt, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn của Diệp yêu cầu anh phải tự tay khóa lại và mang nó đến buổi hẹn tối nay. Khối kim loại nặng nề thít chặt lấy vùng nhạy cảm. Chỉ cần anh hơi mất tập trung, cử động mạnh, hoặc nảy sinh một chút dục vọng, lồng thép sẽ ghim sát vào da thịt, mang đến một cơn đau nhói thấu tận óc.
Diệp xuất hiện ở cửa quán. Khác với vẻ cứng nhắc ban ngày, cô mặc một chiếc áo thun đen bó sát vòng một, khoác hờ bên ngoài chiếc áo khoác da hầm hố. Cô lách qua lối đi hẹp, kéo chiếc ghế đẩu bằng gỗ ngồi phịch xuống đối diện Minh. Khoảng cách cái bàn quán nhậu quá hẹp khiến đầu gối hai người gần như chạm hẳn vào nhau dưới gầm bàn.
Diệp thong thả vẫy tay gọi vài xiên thịt nướng và hai ly bia tươi lạnh buốt. Sau khi nhân viên đặt đồ ăn xuống và rời đi, cô thò tay vào túi xách. Chậm rãi, cô lấy ra một vật kim loại sáng loáng cỡ bằng đầu ngón tay út. Với phong thái hờ hững như không có chuyện gì xảy ra, cô đặt nó lên mặt bàn gỗ trầy xước, ngay cạnh đĩa đậu luộc xanh ngắt.
Đó là chiếc chìa khóa đồng duy nhất của chiếc lồng thép đang giam cầm Minh.
Đồng tử Minh co rút lại, dán chặt vào mẩu kim loại nhỏ bé kia. Giữa quán nhậu đông đúc, náo nhiệt, vị quản lý dự án cấp cao lại đang ngồi đây với tư cách là một kẻ bị tước đoạt toàn bộ quyền tự chủ cơ thể.
“Thịt nướng ở đây ướp khá ngon, nhưng có vẻ cậu ăn không vô thì phải.” Diệp nhấp một ngụm bia lớn, bọt bia dính trên mép, khóe môi khẽ nhếch lên khi thấy bàn tay cầm đũa của Minh đang run rẩy.
“Khói bếp phả ra… hơi nóng thôi.” Minh đáp khó nhọc, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ khi một cơn nhói từ khối thép dưới quần vừa truyền lên não.
“Thế à?” Diệp nhướng đôi lông mày thanh tú. Dưới gầm bàn chật chội, mũi giày da của cô bắt đầu trượt dọc theo bắp chân rắn chắc của Minh. “Tôi lại thấy dạo này năng lực kiềm chế của cậu tốt lắm cơ mà. Ở công ty làm màu đĩnh đạc, nói đạo lý quen rồi, giờ ngồi chầu chực ở quán nhậu bình dân với cái khóa sắt nặng chịch trong quần chắc bức bối lắm?”
Mũi giày của cô không dừng lại, trượt dần lên cao, lướt qua đầu gối, rồi cọ sát vào mặt trong đùi anh, tiến sát đến mép khối kim loại. Minh giật thót người, hai tay bám chặt lấy mép bàn gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Sếp… Diệp… dừng lại…” Minh gầm gừ nghẹn trong cổ họng, ánh mắt liếc vội sang bàn bên cạnh xem có ai đang để ý đến sự bất thường của họ không.
“Giữ phong thái của một quản lý cấp cao đi Minh. Quán này nhiều dân trong ngành IT, đồng nghiệp công ty khác đến nhậu lắm đấy.” Mũi giày dưới gầm bàn vẫn ngoan cố khẽ móc vào nếp gấp quần tây, cọ xát trực tiếp lên khối kim loại lạnh lẽo. “Nhỡ ai vô tình liếc thấy bên dưới cái sơ mi đắt tiền, là lượt phẳng phiu kia lại là một cái khóa sắt chuyên dùng để cầm tù, thì mặt mũi cậu để đâu?”
Minh thở nặng nhọc, từng luồng khí nóng hổi phả qua kẽ răng. Không gian chật hẹp, mùi thức ăn ngầy ngậy, tiếng ồn ào của đám đông hòa quyện với sự kích thích tột độ khi bị vạch trần làm anh như muốn phát điên. Lồng thép càng lúc càng thít chặt, trừng phạt mọi ý niệm dục vọng của anh. Anh rướn người về phía trước, bất chấp khoảng cách, hạ giọng đến mức chỉ còn là một tiếng thì thầm đầy khẩn khoản.
“Làm ơn… cho tôi chìa khóa đi Diệp… Căng tức lắm rồi… tôi không chịu nổi nữa.”
Diệp khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy sự thỏa mãn của kẻ cầm quyền. Cô vươn tay, dùng hai ngón tay có bộ móng vuốt nhọn hoắt nhón lấy chiếc chìa khóa trên bàn. Thay vì đưa cho anh, cô nhàn nhã thả nó trượt thẳng vào khe ngực áo thun bó sát của mình.
“Ăn cho xong bữa đi. Nếu thái độ tốt, lát về nhà tôi xem xét mở cho.”
Minh rũ mắt, nuốt ngược cơn thèm khát đắng ngắt xuống cổ họng. Giữa quán rượu ồn ào và rực rỡ ánh đèn vàng, anh cay đắng nhận ra mình đã nghiện sự kiểm soát tàn nhẫn này đến mức không thể nào quay đầu lại được nữa.
Phần 4: Sợi dây thừng và Buổi chụp Photobooth
Chiều thứ Bảy, trung tâm thương mại lớn đông nghẹt người đổ về mua sắm cuối tuần. Nhìn từ xa, Minh và Diệp giống hệt hàng ngàn cặp đôi dân văn phòng khác đang tận hưởng ngày nghỉ. Minh mặc một chiếc áo hoodie nỉ form rộng tối màu kết hợp quần kaki năng động. Diệp thì diện chiếc chân váy da bóng màu đen, ôm sát vòng ba nảy nở, bước đi kiêu hãnh trên đôi bốt da lộn thấp cổ.
Nhưng sự bình yên đó chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Bên dưới lớp áo nỉ dày cộm của Minh, toàn bộ phần thân trên của anh đang bị trói chặt bởi những vòng dây thừng gai góc. Đích thân Diệp đã dùng kỹ thuật trói siết phức tạp để quấn những vòng dây đó từ sáng sớm. Lớp áo form rộng giấu nhẹm đi độ cộm của đống dây thừng, nhưng đối với Minh, từng nút thắt đang ép chặt lồng ngực anh vào một giới hạn chật chội, nhức nhối. Khủng khiếp hơn nữa, nằm sâu bên trong cơ thể anh lúc này là một chiếc đồ chơi rung kích thích không dây, nằm im lìm, ngoan ngoãn chờ đợi tín hiệu chết chóc từ chiếc remote đang nằm gọn trong túi xách của nữ sếp.
Họ bước vào một siêu thị điện máy rộng lớn nằm ở tầng ba. Diệp thong thả đi xem mấy mẫu máy pha cà phê nhập khẩu. Ở khu vực này, sóng điều khiển từ xa rất dễ bị nhiễu bởi các thiết bị điện tử. Nhận thức rõ điều đó, Diệp khéo léo bước tới, khoác chặt lấy cánh tay Minh, ép sát vòng một mềm mại của mình vào bắp tay anh. Dưới góc nhìn của những khách hàng khác, họ chỉ là một cặp đôi đang âu yếm mua sắm. Nhưng thực chất, khoảng cách bằng không này là để cô áp sát chiếc túi xách chứa remote vào người anh, đảm bảo sóng tín hiệu xuyên thủng mọi lớp quần áo, kết nối mượt mà với thiết bị ẩn sâu bên trong.
Ngón tay cái của cô lạnh lùng ấn mạnh vào nút nguồn.
Một luồng điện rung bần bật đột ngột dội thẳng từ bên trong lên đại não Minh. Anh giật thót người, suýt chút nữa thì kêu thành tiếng. Cơn rung chuyển ma sát dữ dội làm hai đầu gối anh bủn rủn, chao đảo. Minh phải vội vã dùng tay còn lại bám chặt vào mép quầy trưng bày tivi để không bị khuỵu xuống, hai hàm răng mím chặt đến rướm máu. Khi ngẩng mặt lên, da mặt anh đã đỏ bừng như lửa đốt, trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Diệp vẫn đang mỉm cười thanh lịch, chăm chú nghe nhân viên siêu thị tư vấn tính năng máy, bàn tay khoác tay anh vẫn giữ chặt không buông, làm như không hề hay biết sự khốn đốn, chật vật của kẻ bên cạnh. Cô đang công khai tra tấn anh giữa chốn thanh thiên bạch nhật, bằng một sự thản nhiên đến rợn người.
Rời khỏi khu siêu thị, họ đi ngang qua hành lang đặt những bốt chụp ảnh lấy ngay tự động. Tấm rèm nhung xám rủ xuống che khuất không gian bên trong.
“Vào đây.” Diệp đột ngột nắm lấy khuỷu tay Minh, kéo tuệch anh thẳng vào trong một bốt chụp ảnh đang trống.
Không gian bốt chụp ảnh vô cùng chật hẹp, được chiếu sáng bằng dải đèn LED trắng lóa mắt. Vừa kéo rèm bước vào, Diệp lập tức vứt bỏ vẻ ngoài tao nhã. Cô ấn mạnh vai Minh, ép anh lùi lại cho đến khi tấm lưng rộng đập mạnh vào vách tường cứng ngắc của bốt chụp. Sự va chạm thô bạo khiến những nút thắt dây thừng dưới lớp áo nỉ ghim sâu vào da thịt, đau điếng.
Diệp bước tới, ép sát toàn bộ cơ thể mình vào anh. Lớp da trơn bóng của chiếc chân váy cọ xát mãnh liệt vào ống quần kaki của Minh. Cô luồn một tay ra sau gáy, nắm lấy mớ tóc của anh kéo giật lại, tay kia rút thẳng chiếc remote màu đen từ trong túi ra, ngón tay bấm liên tục đẩy công suất rung lên mức tối đa.
Cỗ máy nhỏ bé bên trong gào thét điên cuồng. Minh trợn trừng hai mắt, ngửa cổ hít một ngụm khí lạnh buốt. Anh bám chặt lấy hai bên hông của Diệp như một chiếc phao cứu sinh, đôi chân run lẩy bẩy gần như muốn khuỵu hẳn xuống sàn. Trên màn hình máy ảnh tự động, dãy số đếm ngược bắt đầu nhấp nháy: ba, hai, một.
“Nhìn thẳng vào camera đi.” Giọng Diệp rít qua kẽ răng, sắc như dao.
“Diệp… anh… anh không đứng nổi nữa…” Minh lắp bắp, lồng ngực bị trói chặt phập phồng dữ dội, cố gắng tìm chút không khí.
“Tôi bảo cười.” Diệp quát khẽ, gót bốt da dậm mạnh, đè nghiến lên mũi giày thể thao của anh, khóa chặt anh lại. “Quản lý dự án mà năng lực chịu đựng áp lực kém cỏi thế à? Giữ cái bản mặt đĩnh đạc thường ngày của cậu lại và nặn ra một nụ cười cho tử tế xem nào.”
Ánh đèn flash đánh chớp nháy liên tục làm lóa cả mắt. Tách. Tách. Tách.
Minh cắn nát môi dưới, ráng ép khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười méo mó, run rẩy. Diệp đứng sát ngay bên cạnh, một tay vẫn nắm chặt cằm anh ép ngẩng lên, khuôn mặt cô toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lùng của một kẻ hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Khi bức ảnh cuối cùng được chụp xong, Diệp lập tức nhấn nút tắt máy.
Sự trống rỗng đột ngột ập đến khiến Minh mềm nhũn toàn thân, gục đầu vào vai cô thở dốc hệt như người vừa chết đuối được vớt lên bờ. Diệp không đẩy anh ra, cô chỉ vươn tay vỗ nhè nhẹ lên gáy anh mang tính an ủi đầy kiểm soát. Cô cúi xuống nhặt dải ảnh vừa in chạy ra từ khe máy. Bốn khung hình lột tả chân thực đến tàn nhẫn một người đàn ông dại đi vì dục vọng và sự khuất phục, bị ép sát vào góc tường.
Cô gập tờ ảnh lại làm đôi, nhét thẳng vào túi áo hoodie trước ngực của Minh, vỗ vỗ lên đó vài cái.
“Làm tốt lắm. Đi ăn tối thôi, coi như phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của cậu ngày hôm nay.”
Diệp vén tấm rèm bước ra ngoài, tiếng gót bốt lại gõ nhịp kiêu hãnh trên nền gạch của trung tâm thương mại. Minh đưa tay vuốt mặt, hít sâu vài hơi để lấy lại nhịp thở bình thường. Anh giấu kín tờ ảnh thấm đẫm sự nhục nhã và phấn khích kia vào sát lồng ngực, rồi lầm lũi cúi đầu bám theo bước chân của sếp.
Phần 5: Màng bọc nilon và Lớp mủ cao su lạnh lẽo
Đêm thứ Sáu, sau khi chốt xong bản thiết kế kỹ thuật xương xẩu với đối tác, Minh mệt mỏi theo Diệp về lại căn chung cư. Vừa bước qua cửa, ném túi xách lên bàn, Diệp đã vớ lấy chiếc điều khiển hạ nhiệt độ phòng khách xuống mức 18 độ C lạnh buốt. Minh ngoan ngoãn đứng giữa tấm thảm trải sàn, tim đập thình thịch chờ đợi.
Diệp bước ra từ phòng ngủ. Tối nay cô không mặc đồ ngủ lụa hay những bộ váy da thường thấy. Cô khoác lên mình một bộ đồ liền thân bằng mủ cao su đen tuyền, bọc kín mít từ cổ xuống tận mắt cá chân. Lớp cao su siêu mỏng hút chặt vào từng thớ thịt, trơn bóng và bốc lên mùi ngai ngái đặc trưng của đồ chuyên dụng. Mỗi cử động nhỏ của cô đều phát ra những tiếng sột soạt, rin rít kích thích thính giác tột độ. Cô xỏ chân vào đôi bốt gót nhọn, thong thả sải bước tới trước mặt anh.
“Lột sạch đồ ra.” Lệnh ban ra lạnh băng, âm độ còn thấp hơn cả điều hòa trong phòng.
Minh không chần chừ một giây, cởi phăng mọi lớp rào cản vướng víu trên cơ thể. Cái lạnh buốt phả thẳng vào da thịt trần trụi khiến anh khẽ rùng mình. Diệp cầm lấy một chiếc bịt mắt bằng da dày cộp, vòng qua đầu Minh siết chặt lại, sau đó chụp thêm một chiếc tai nghe chống ồn cỡ lớn lên hai tai anh.
Bóng tối mù mịt và sự im lặng tuyệt đối ngay lập tức ập đến. Minh bị ngắt kết nối với thế giới, mất phương hướng hoàn toàn. Anh chỉ cảm nhận được bàn tay Diệp đang ấn mạnh lên vai, ép mình nằm thẳng người xuống mặt thảm lông. Hai cánh tay anh bị ép sát vào lườn, hai chân khép chặt. Rồi, một thứ vật liệu dính dớp, mỏng và dai nhách bắt đầu vòng qua quấn quanh cổ chân anh.
Diệp đang dùng một cuộn màng bọc nilon công nghiệp màu đen để trói anh lại. Lớp nilon đen bóng kéo căng, siết chặt lấy da thịt, nén chặt các bó cơ. Cô quấn từ cẳng chân, lên đến đùi, nén chặt hai cánh tay anh vào thân mình và quấn thành nhiều vòng cao lên đến tận ngực. Cả cơ thể cao lớn của vị quản lý dự án giờ đây bị đóng gói, quấn chặt hệt như một kiện hàng, mất đi hoàn toàn khả năng nhúc nhích. Điểm duy nhất Diệp chừa lại không bọc nilon kín, chính là phần nhạy cảm đang căng cứng, chơ vơ giữa không khí lạnh của anh.
Bất thình lình, sức nặng đè lên người. Diệp trèo hẳn lên thân hình đã bị đóng gói của anh. Lớp mủ cao su trơn tuột trên người cô cọ xát trực tiếp trên màng bọc nilon đen tạo ra thứ âm thanh rít lên đinh tai nhức óc. Cô luồn tay kéo lệch một bên tai nghe của Minh ra, để lộ vành tai đỏ ửng.
“Sáng nay đứng trước ban giám đốc bảo vệ luận án ngân sách dõng dạc, mạnh miệng lắm cơ mà?” Diệp rít lên, hơi thở nóng rực phả thẳng vào tai anh tạo ra sự tương phản nhiệt độ khủng khiếp. “Giờ thì nằm im hệt như một đống hồ sơ phế liệu chờ tôi ký duyệt đi. Mở mồm ra xem có nói được câu nào ra hồn không?”
“Sếp… Diệp… chặt quá… nghẹt thở…” Minh rên rỉ nghẹn ngào, cái đầu lắc lư vô vọng trong sự mù lòa và điếc đặc.
Diệp cười khẩy. Cô không bận tâm đến lời than vãn. Cô cầm lấy chiếc máy rung công suất lớn, áp thẳng phần đầu mềm mại nhưng mang sức tàn phá kinh hoàng đó vào anh và lạnh lùng bật mức cao nhất.
Luồng rung động điên cuồng như khoan thủng hệ thần kinh. Minh giật nảy người lên, nhưng lớp nilon công nghiệp đã khóa chết mọi biên độ cử động, ép anh phải nằm im hứng chịu toàn bộ cường độ kích thích mà không thể cong người né tránh. Anh quằn quại trong lớp vỏ bọc chật hẹp, mồ hôi vã ra ướt sũng bên trong lớp nilon. Cứ mỗi lần Minh bị đẩy đến sát bờ vực, Diệp lại thong thả rút máy rung ra, để anh rơi tự do xuống vực thẳm của sự thèm khát tột độ, rồi vài giây sau lại tiếp tục ấn xuống. Trò chơi vờn bắt tâm lý kéo dài hàng giờ đồng hồ.
Phần 6: Kỷ luật thép và Ranh giới bị phá vỡ
Đỉnh điểm giới hạn sức chịu đựng về cả thể xác lẫn tinh thần đến vào một đêm cuối tuần khác. Lần này, mức độ trừng phạt được nâng lên một tầm cao mới. Diệp yêu cầu Minh bước tới đứng ngay dưới hai chiếc khoen móc chịu lực bằng thép đúc nguyên khối mà cô đã âm thầm cho thợ khoan ngầm sẵn trên trần phòng ngủ từ lúc nào.
Cô dùng một thanh giằng thép chuyên dụng khóa quặt hai cổ tay Minh lại, sau đó móc thẳng vào hệ thống ròng rọc treo trên trần. Sợi dây kéo xếch anh lên, ép Minh phải kiễng gót, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên mười đầu ngón chân để không bị trật khớp vai. Tư thế treo người bán phần này khiến mọi bó cơ trên lưng và chân anh căng cứng, run rẩy bần bật vì mỏi. Diệp nhàn nhã đi dạo quanh anh. Cô mặc một chiếc áo nịt ngực bằng da bó sát, tay đeo găng nhựa trơn tuột. Đột ngột, cô vung chiếc roi da ngắn, quất vút một nhát xé gió, in hằn một vệt đỏ chót lên bắp đùi anh.
“Cậu nghĩ cứ làm hài lòng tôi trên giường thì sẽ được có đặc quyền đứng ngang hàng với tôi ở công ty à?” Diệp gằn giọng, bàn tay bọc găng lạnh ngắt miết dọc theo sự căng cứng của anh. “Nên nhớ, quản lý dự án thì cũng chỉ là kẻ làm thuê ăn lương thôi. Dưới cái ròng rọc này, cậu không có quyền lên tiếng hay mặc cả.”
“Diệp… xin em… bức bối quá… hạ anh xuống…” Minh rên rỉ, mồ hôi ướt đẫm chảy dọc sống lưng, rỏ xuống mặt thảm.
Đúng lúc Diệp vung tay lên cao, chuẩn bị quất thêm một nhát roi nữa để đánh sập ý chí phản kháng cuối cùng, một âm thanh trầm khàn, đứt quãng nhưng cực kỳ kiên định phát ra từ cổ họng Minh.
“Đỏ.”
Âm thanh ấy vang lên như một tiếng sét. Đó là từ khóa an toàn họ đã thiết lập và quy ước với nhau từ ngày đầu tiên thỏa thuận. Một khi từ khóa này được thốt ra, dù cuộc chơi đang ở cao trào đến mức nào, mọi hành động bắt buộc phải dừng lại ngay lập tức.
Diệp khựng tay giữa không trung. Cô nhíu mày, vứt chiếc roi xuống sàn, nhanh chóng bước tới nhả sợi cáp ròng rọc, hạ thanh giằng xuống cho anh đứng vững trên lòng bàn chân.
“Căng khớp vai quá giới hạn à?” Giọng Diệp lập tức trở về sự lạnh lùng, rạch ròi, mang chút lo lắng được giấu kín.
Minh đứng tựa vào tường, khẽ lắc đầu. Mái tóc anh bết bát mồ hôi. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ dũng khí của một gã đàn ông trưởng thành, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ quyền lực, nói thẳng.
“Không. Tôi không đau. Nhưng tôi không muốn làm bạn chơi của em nữa.”
Diệp sững người. Câu nói của anh như một mũi dao rạch toạc bản hợp đồng ngầm giữa hai người. Cô chưa kịp lên tiếng chất vấn, Minh đã gạt phăng đi, nói tiếp với sự quyết liệt.
“Tôi yêu sếp. Thằng quản lý dự án tên Minh yêu giám đốc Diệp. Tôi nghiện sự kiểm soát của em, nghiện sự tàn nhẫn này, nhưng tôi cũng muốn được đường hoàng nắm tay đi ăn trưa cùng em ở căn tin công ty mà không phải lén lút. Tôi muốn tất cả, không chia sẻ với bất kỳ luật lệ nào cả.”
Bầu không khí trong phòng ngủ đóng băng hoàn toàn. Diệp đứng lặng đi, đôi mắt mở to. Người đàn ông này, ngay trong lúc bị cô treo lên, bị chà đạp bằng những luật chơi khắc nghiệt và hạ nhục nhất, lại dùng chính sự trần trụi và yếu đuối đó để ném thẳng một lời tỏ tình sòng phẳng vào mặt cô.
Cô đứng bất động vài giây, rồi từ từ vươn tay. Tiếng nhựa tách ra khỏi da thịt vang lên khô khốc khi cô lột phăng đôi găng tay ném mạnh xuống thảm. Đôi bàn tay trần ấm áp của Diệp chạm vào hai bên thái dương Minh, nhẹ nhàng tháo dải da bịt mắt ra.
Ánh sáng lọt vào, hơi nhòe đi vì mồ hôi. Trước mặt anh không còn là một người sếp độc tài với nụ cười nửa miệng chế giễu nữa. Diệp rướn người lên, kiễng mũi bốt, áp sát đôi môi mình vào môi Minh. Một nụ hôn sâu, dứt khoát, mãnh liệt và hoàn toàn bình đẳng.
Khi đôi môi dứt ra, Diệp vươn ngón tay cái vuốt đi giọt mồ hôi đọng trên trán anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ, chân thực nhất từ trước đến nay.
“Được.” Cô thì thầm, hơi thở hòa quyện. “Từ ngày mai, cậu là người của tôi. Cả ở công ty lẫn trên cái giường này.”
Phần 7: Chuyến công tác và Chiếc vòng cổ giấu kín
Một tháng sau khi chính thức phá vỡ ranh giới, dự án bước vào giai đoạn chốt hạ. Minh và Diệp cùng bay ra chi nhánh ngoài Bắc để bảo vệ ngân sách quý ba trước hội đồng quản trị.
Sáng sớm trước giờ G, trong phòng khách sạn sang trọng. Ánh nắng hắt qua rèm cửa sổ, Minh đứng trước tấm gương lớn, mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, hai tay đang cẩn thận gài lại khuy măng sét. Qua hình ảnh phản chiếu trong gương, Diệp bước ra từ phòng tắm. Cô đóng bộ suit công sở màu đen tuyền, tóc búi cao, toát lên vẻ sắc sảo, quyền lực tuyệt đối.
Diệp tiến đến đứng ngay sau lưng Minh. Trong tay cô không phải là dải da thuộc dày cộp thường dùng ở nhà, mà là một chiếc vòng cổ chuyên dụng cho ban ngày. Nó thực chất là một sợi dây chuyền titanium màu đen cực mảnh, thiết kế trơn láng, ôm sát để dễ dàng giấu kín dưới trang phục.
Minh ngừng tay, buông thõng hai cánh tay dọc theo đùi. Diệp vòng sợi dây qua cổ anh từ phía sau. Tiếng khóa lách cách vang lên nhỏ xíu. Sợi titanium mỏng dính áp sát vào yết hầu, truyền đến một sự lạnh lẽo sắc bén, đánh dấu chủ quyền ngầm.
“Đóng cúc áo trên cùng lại.” Diệp lùi lại một bước, ra lệnh.
Minh ngoan ngoãn đưa tay cài chiếc cúc sát cổ nhất. Cổ áo sơ mi cứng cáp dựng lên, che khuất hoàn toàn sợi dây mỏng manh bên trong mà không hề bị cộm hay gây chú ý. Từ bên ngoài nhìn vào, anh là một hình mẫu quản lý dự án hoàn mỹ, điềm đạm. Không một ai thấy được thứ đang siết chặt lấy cổ anh.
“Lát nữa trình bày báo cáo trước mặt sếp tổng, cứ mỗi lần nuốt nước bọt hay cất giọng, sợi kim loại này sẽ cọ xát và nhắc cậu nhớ cậu đang thuộc về ai.” Diệp bước tới, tự tay thắt lại nếp cà vạt cho Minh thật hoàn hảo. “Làm cho tốt vào. Đừng làm tôi mất mặt.”
“Rõ thưa sếp.” Minh gật đầu, yết hầu trượt lên xuống cọ xát vào sợi titanium tạo ra một cơn rùng mình rạo rực.
Cuộc họp diễn ra vô cùng căng thẳng suốt ba tiếng đồng hồ. Minh đứng trước màn hình LED khổng lồ, dõng dạc giải thích từng luồng dữ liệu phức tạp. Diệp ngồi ở vị trí trung tâm bàn họp, lẳng lặng quan sát, thỉnh thoảng nhấp một ngụm nước lọc.
Giữa một phần hỏi đáp gắt gao, một vị giám đốc khó tính đặt câu hỏi xoáy thẳng vào quyền quyết định của Minh. Minh khẽ hắng giọng để lấy bình tĩnh. Cử động đó khiến cổ anh hơi rướn lên. Sợi kim loại giấu dưới cổ áo siết lại, cứa nhẹ vào yết hầu truyền đến một cơn tức nhẹ. Vô thức, anh đảo mắt nhìn về phía Diệp. Cô hơi ngả người ra sau lưng ghế da, ánh mắt lướt từ khuôn mặt Minh trượt xuống vị trí nút thắt cà vạt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng nhạt đến mức không ai ngoài anh nhận ra. Sự thống trị ngầm, thứ quyền lực bí mật được trao đổi giữa chốn đông người làm bụng dưới Minh nóng ran. Anh hít một hơi sâu, mỉm cười tự tin và chốt hạ câu trả lời vô cùng sắc bén, dập tắt mọi nghi ngờ của hội đồng quản trị.
Phần 8: Báo cáo quý và Cỗ máy chân không
Chuyến công tác thành công rực rỡ. Về lại thành phố, tối thứ Sáu Minh ghé qua căn chung cư của Diệp để ăn mừng. Anh vừa bước vào, nới lỏng cà vạt, định cởi áo vest thì Diệp đã lạnh lùng ném thẳng tập hồ sơ lên mặt bàn kính.
“Vào phòng trong. Lột hết ra.” Giọng Diệp đanh lại, gạt bỏ hoàn toàn sự mệt mỏi của một ngày bay dài.
Minh bước vào phòng ngủ, khựng lại mất vài giây. Giữa phòng không phải là chiếc giường quen thuộc, mà là một thiết bị Diệp mới sắm: một chiếc túi ngủ chân không khổng lồ bằng chất liệu mủ cao su màu đen bóng loáng. Kèm theo đó là một cỗ máy bơm hút không khí chuyên dụng siêu tĩnh âm đặt gọn góc giường.
Minh ngoan ngoãn cởi sạch đồ, bước tới, luồn người vào giữa hai lớp cao su dày cộp. Bề mặt mủ lạnh ngắt, dính nhớp bao bọc lấy da thịt anh. Để đối phó với tình trạng tiết nước bọt liên tục khi bị kích thích mạnh, Diệp đã cẩn thận lót một lớp bông y tế siêu thấm hút quanh khóe miệng Minh, sau đó mới nhét chiếc ống thở bằng silicone mềm vào miệng anh. Cô đồng thời thiết lập tín hiệu an toàn bằng mắt: chớp nhanh ba lần nếu cảm thấy khó thở. Sự cẩn trọng tuyệt đối này chứng tỏ cô là một người cầm trịch vô cùng lão luyện. Cô bắt đầu kéo khóa zip kín bưng từ dưới chân lên đến tận cổ, căn chỉnh cẩn thận cho chiếc ống thở nhô ra ngoài, rồi chỉ chừa lại một đường rạch nhỏ xíu bên dưới vừa đủ để lộ bộ phận nhạy cảm. Cô cắm ống dẫn khí vào máy bơm, nhấn nút.
Máy bơm chạy êm ru, chỉ phát ra những tiếng ro ro nghèn nghẹn. Không khí bên trong túi cao su bị rút cạn sạch sành sanh chỉ trong nháy mắt.
Lớp mủ đen lập tức ép chặt, bóp nghẹt mọi đường nét, tạo hình hệt như cơ thể anh. Áp lực khổng lồ khóa cứng mọi khớp xương. Anh hoàn toàn bị biến thành một bức tượng sống, không thể nhúc nhích dù chỉ là một lóng tay. Lồng ngực bị ép chặt lại, mỗi nhịp thở đều phải vận sức và hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc ống silicone. Sự giam cầm tột độ, không thể trốn thoát này đánh sập mọi phòng tuyến lý trí cuối cùng của anh.
“Lúc chiều đứng trả lời sếp tổng có vẻ tự mãn, đắc ý lắm nhỉ?” Diệp bước tới, mũi bốt da gõ nhịp lộc cộc bên mép túi cao su. Cô cúi xuống nhìn khối đen ngòm đang vặn vẹo trong tuyệt vọng dưới lớp chân không. “Nghĩ mình cứu được dự án là giỏi à?”
“Diệp… ưm…” Minh chỉ có thể rên lên những tiếng đứt quãng, vô nghĩa qua ống thở.
“Im lặng.” Cô dứt khoát ngắt lời. Bàn tay tóm chặt lấy sự cương cứng đang phơi bày duy nhất của anh giữa không khí. “Bây giờ ở đây, nhịp thở hay khoái cảm của cậu cũng do tôi toàn quyền định đoạt. Cậu không có quyền lên tiếng.”
Diệp không dùng bất kỳ món đồ chơi nào khác. Cô lấy gel bôi trơn, thoa đều rồi dùng đôi bàn tay lạnh lùng đó chà xát với một nhịp điệu tàn nhẫn và đầy kỹ thuật. Lớp chân không ép chặt khiến Minh không thể cong người hay trốn tránh để giảm bớt sự nhạy cảm. Anh bị ép phải hứng chịu 100% cảm giác kích thích dội thẳng như thác lũ vào não. Anh gầm lên những tiếng nghẹn ngào trong cuống họng, cơ thể co giật kịch liệt bên trong cái kén cao su chật chội. Khi Minh đạt đến đỉnh điểm của sức chịu đựng, nước mắt sinh lý ứa ra ướt nhòe hai bên thái dương, Diệp mới tăng tốc độ, ép anh phải phóng thích mọi dồn nén, căng thẳng của cả một đợt công tác dài ngày.
Phần 9: Lớp nilon giữa rừng thông
Chuyến nghỉ phép cuối tuần tại khu cắm trại cao cấp trên sườn núi Đà Lạt là phần thưởng Diệp dành riêng cho Minh sau khi dự án đi vào vận hành trơn tru. Để tránh rắc rối an ninh sân bay khi mang theo cả đống đồ chơi kim loại hạng nặng, Diệp đã tự cầm lái chiếc xe thể thao đa dụng gầm cao chạy một mạch từ thành phố lên tận nơi. Khu lều vòm nằm lọt thỏm giữa rừng thông già, sương mù giăng kín, bao bọc bởi hàng rào gỗ riêng tư.
Mười một giờ đêm. Không khí miền sơn cước lạnh buốt, nhiệt độ xuống dưới mười độ C, từng cơn gió rít qua tán lá thông. Minh đứng giữa khoảng sàn gỗ ngoài trời, chỉ mặc duy nhất đồ lót mỏng. Cơ thể anh run lên bần bật dưới gió núi. Anh khao khát muốn cương lên để tìm chút hơi ấm bản năng, nhưng lại bị chiếc lồng thép kim loại bên dưới tàn nhẫn kìm hãm, ép chặt xuống, tạo ra một cơn tức tối, nghẹn ngào đến phát điên. Ở góc sân gỗ, Diệp đã tinh ý bật sẵn một chiếc máy sưởi dã ngoại công suất lớn, phả hơi nóng rực vào lưng anh từ trước để đảm bảo anh không bị sốc nhiệt giữa trời đông.
Tiếng gót giày nhọn gõ khô khốc trên sàn gỗ vang lên. Diệp bước ra từ lều vòm. Tối nay cô diện một bộ đồ liền thân bằng mủ cao su đen, khoác thêm chiếc áo măng tô da cứng cáp bên ngoài. Đôi bốt đùi mũi nhọn gõ nhịp chậm rãi. Bề mặt da bóng lộn phản chiếu ánh sáng mờ ảo của đèn hắt sân, sột soạt một cách chết chóc theo từng cử động. Diệp thong thả bước tới, rút trong túi áo măng tô ra cuộn màng bọc nilon công nghiệp quen thuộc.
Cô hất cằm, ra hiệu cho Minh lùi lại, áp sát lưng vào thân cây thông cổ thụ xù xì ở góc sân. Cô bắt đầu quấn. Từ cổ chân, lớp nilon đen bóng được kéo căng hết mức, dính chặt vào nhau, nén hai chân anh lại thành một khối. Diệp siết mạnh, quấn lên đến đùi, bọc qua hông, ép sát hai cánh tay Minh vào lườn rồi quấn cao lên tận ngực. Chất nilon tạo ra áp lực bóp nghẹt. Minh hoàn toàn bị bọc kín, bất động giữa cái lạnh của rừng núi. Cô chỉ chừa lại đúng phần đầu và bộ phận nhạy cảm bên dưới.
Cô lấy chiếc chìa khóa nhỏ, mở tung ổ khóa lồng thép. Ngay khoảnh khắc được giải phóng, sự cương cứng bị kìm nén bấy lâu lập tức bung ra, nóng hổi, giật nảy lên, đối lập hoàn toàn với không khí lạnh buốt xung quanh. Tiếp đó, cô dùng chiếc bịt mắt vòng qua đầu anh, tước đoạt nốt thị giác. Bóng tối ập đến, tiếng thông reo và tiếng máy sưởi vù vù dội vào màng nhĩ.
“Đứng trước hội đồng báo cáo dõng dạc lắm đúng không?” Diệp đứng sát lại, hơi thở phả vào vành tai anh lạnh buốt nhưng đầy kích thích. “Bây giờ bị trói cứng ở đây, mở mồm ra mà phản biện lại tôi xem nào.”
“Sếp… Diệp ơi… bứt rứt quá… giải thoát cho anh…” Minh rên rỉ nghẹn ngào, cơ thể vặn vẹo bất lực bên trong lớp nilon chật hẹp.
Diệp không thèm dùng tay. Cô nhấc chân lên, dùng ngay cái mũi bốt gót nhọn hoắt chà xát dọc theo chiều dài sự cương cứng của anh. Bề mặt da bóng lạnh lẽo, trơn trượt ma sát dữ dội vào vùng da thịt đang nóng rực. Sự tra tấn bằng mũi bốt giữa trời đông lạnh giá đẩy Minh lên bờ vực của mọi giới hạn chịu đựng. Anh rống lên, cơ thể giật nảy liên hồi.
“Mới thế này mà đã không chịu nổi rồi à? Năng lực chịu đựng của quản lý dự án chỉ đến thế thôi sao?” Diệp cười khẩy, tàn nhẫn dùng gót bốt ghim nhẹ, đè nghiến vào bụng dưới của anh, ép chặt sự thèm khát lại.
Sau những đợt ép uổng tàn nhẫn, khi nhận thấy Minh đã hoàn toàn kiệt quệ, Diệp rút ra một chiếc kéo y tế mũi tù chuyên dụng. Cô cẩn thận luồn mũi kéo, dứt khoát cắt một đường dọc trên lớp màng nilon ngay vùng hông anh, giải phóng phần dưới. Cô lột bỏ đôi găng tay, ngồi xổm xuống, dùng khoang miệng ấm nóng nuốt trọn lấy anh. Sự chênh lệch nhiệt độ khủng khiếp giữa cái lạnh của rừng già, sự bức bối của nilon và hơi ấm ướt át khiến Minh ngửa cổ thét lên một tiếng dài xé toạc màn đêm.
Ngay khi anh sắp sửa bùng nổ, Diệp đột ngột dừng lại. Cô đứng thẳng dậy, cởi phăng chiếc áo măng tô da vướng víu ném sang một bên. Bàn tay cô trượt xuống bụng dưới, kéo phập đường khóa zip được thiết kế ẩn ngay vùng nhạy cảm trên bộ đồ cao su. Ép sát cơ thể bó sát trơn tuột của mình vào anh, sự xâm nhập diễn ra vô cùng hoang dại và dứt khoát. Diệp nhún nhảy với nhịp điệu dồn dập, ép ngực mình vào lồng ngực đang bị quấn nilon của anh.
“Phục vụ tôi. Từ công việc cho đến cái thân xác này, cậu không có quyền từ chối.” Giọng Diệp đanh lại, áp đảo hoàn toàn mọi ý thức của gã đàn ông trước mặt.
Minh không thể bám víu vào đâu do lớp nilon tước đoạt mọi cử động. Anh chỉ biết dâng hiến toàn bộ sinh lực của mình, gầm lên và phóng thích mọi kìm nén, vắt kiệt thể lực dưới hơi ấm của máy sưởi và cái lạnh cắt da của rừng thông già.
Phần 10: Gầm bàn Giám đốc và Cuộc họp trực tuyến
Kỳ nghỉ ngắn ngày kết thúc. Sáng thứ Hai, guồng quay của một dự án mới lập tức ập đến. Không khí văn phòng lại đặc quánh sự bận rộn.
Mười giờ sáng. Minh gõ cửa phòng làm việc riêng của Giám đốc vận hành, trên tay là tệp kế hoạch sơ bộ bản cứng. Diệp đang ngồi uy nghi sau chiếc bàn gỗ sồi khổng lồ, mắt dán vào màn hình máy tính. Hôm nay cô mặc một chiếc chân váy bút chì màu đen xẻ cao và áo sơ mi lụa trắng thanh lịch, mái tóc búi gọn gàng. Nghe tiếng bước chân, cô không ngẩng lên, chỉ liếc nhìn đồng hồ góc màn hình.
“Khóa cửa lại. Kéo rèm sáo xuống.” Giọng Diệp đều đều, phát ra một mệnh lệnh lạnh tanh mang tính thường nhật.
Minh khẽ chốt cửa, vặn tay nắm rèm che kín toàn bộ tấm kính lớn nhìn ra khu vực làm việc chung của nhân viên. Anh bước tới trước mặt bàn, chuẩn bị mở tệp tài liệu báo cáo.
“Hai phút nữa tôi có cuộc họp trực tuyến với Ban giám đốc Tổng công ty để chốt ngân sách.” Diệp tháo cặp kính gọng kim loại đặt xuống bàn. Cô đẩy ghế xoay lùi ra sau một chút, tách nhẹ hai đầu gối, gót giày mũi nhọn gõ cộc cộc xuống mặt thảm. “Báo cáo để đấy. Chui xuống gầm bàn đi.”
Minh khựng lại. Anh liếc nhìn chiếc webcam trên màn hình của Diệp đang nhấp nháy đèn xanh báo hiệu chuẩn bị kết nối. Việc quỳ dưới chân sếp ngay trong lúc cô ấy đang họp trực tuyến với các sếp lớn là một trò chơi tâm lý quá sức điên rồ và đầy rủi ro.
“Sếp… cuộc họp này rất quan trọng…” Minh chần chừ, giọng thì thầm lo lắng.
“Chính vì nó quan trọng nên tôi mới cần cậu phục vụ để xả stress.” Diệp gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm. Cô mở ngăn kéo, vứt một chiếc bao cao su bọc vỏ giấy lấp lánh xuống bàn kính. “Cởi thắt lưng ra. Bóc cái bao này mang vào đi, tôi không muốn cậu làm bẩn thảm văn phòng của công ty. Nhanh.”
Không còn đường lùi. Minh ngoan ngoãn tháo thắt lưng da, nới lỏng khóa quần, xé vỏ lồng bao cao su vào rồi từ từ trượt người xuống lớp thảm dày bên dưới gầm bàn làm việc. Không gian chật hẹp, tối tăm. Ngay trước mặt anh là đôi chân dài miên man của Diệp bọc trong lớp tất da mỏng tang và đôi bốt gót nhọn hoắt.
“Tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào. Hai bàn tay đặt úp thẳng xuống mặt thảm. Tuyệt đối không được bám víu vào chân bàn. Dù có kích thích đến mấy cũng không được tạo ra bất kỳ rung chấn nào lên mặt bàn gỗ. Lọt âm thanh hay hình ảnh rung lắc vào mic, cậu tự viết đơn từ chức đi.” Diệp lạnh lùng ra lệnh, tiện tay ném một chiếc giẻ lau kính mắt bằng vải nhung mềm xuống gầm bàn. “Ngậm nó vào.”
Minh ngoan ngoãn cuộn chiếc khăn nhung, cắn chặt vào giữa hai hàm răng. Vừa lúc đó, tiếng chuông kết nối phần mềm họp trực tuyến vang lên thánh thót.
Trên màn hình, Diệp lập tức nở một nụ cười chuyên nghiệp, chất giọng điềm đạm, rành mạch vang lên chào hỏi các thành viên Hội đồng quản trị. Cô tay cầm chuột click chuyển slide, lập luận bảo vệ ngân sách vô cùng sắc bén.
Nhưng ở dưới gầm bàn, mọi thứ hoàn toàn trái ngược. Diệp không hề để yên. Cô khẽ cởi tuột một bên bốt ra, dùng bàn chân thon dài bọc trong lớp tất da mỏng chà xát miết lên sự cương cứng của anh. Lớp tất da ma sát trơn tru với bề mặt bao cao su, không gây rách nhưng lại mang đến cảm giác mơn trớn ướt át, bạo liệt đến mức làm đại não Minh tê dại.
Minh nhắm nghiền mắt, hai tay úp chặt xuống mặt thảm lông, cố gắng gồng cứng người để không cọ xát vào các chân bàn xung quanh. Anh thừa biết cái án từ chức kia bây giờ chỉ là một câu thoại nhập vai trừng phạt của cô sếp đang yêu mình, nhưng cái uy quyền toát ra từ nó, cộng hưởng với bối cảnh nguy hiểm, vẫn ép anh phải nuốt ngược mọi âm thanh vào trong lồng ngực. Sự đối lập kinh khủng giữa giọng điệu báo cáo rành rọt về các con số hàng chục tỷ đồng của Diệp ở phía trên, và sự chà đạp dâm đãng bằng bàn chân mang tất da ở phía dưới làm dây thần kinh Minh căng như dây đàn. Có những lúc bị chất vấn gắt gao trên mạng, Diệp lại dùng lực ấn mạnh lòng bàn chân xuống bụng dưới của Minh hệt như một cách trút giận, nhưng nửa thân trên của cô vẫn điềm nhiên, bất động trước ống kính camera.
“Vâng thưa Tổng giám đốc, ngân sách rủi ro đã được chúng tôi tính toán rất kỹ lưỡng.” Diệp nói vọng lên mic, giọng điệu vững như bàn thạch. Cùng lúc đó, bàn chân cô luồn lách, miết mạnh, dồn ép Minh đến sát bờ vực.
Minh không thể chịu đựng thêm nữa. Cơ bắp toàn thân anh gồng lên run rẩy bần bật. Anh cắn nát miếng vải nhung, phóng thích mọi kìm nén của mình ngay dưới bàn chân bọc tất da của nữ giám đốc, trong im lặng tuyệt đối, cố kiềm chế để không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhẹ. Mồ hôi ướt đẫm trán anh, nhỏ giọt xuống mặt thảm, mọi thứ được thu gọn sạch sẽ và an toàn trong lớp bao cao su.
Nửa tiếng sau, cuộc họp căng thẳng kết thúc. Diệp click chuột tắt mic, gập laptop lại.
Cô thong thả xỏ chân lại vào chiếc bốt, cúi xuống nhìn gã quản lý đang thở hổn hển, nhễ nhại mồ hôi dưới gầm bàn. Diệp lấy mũi bốt hất nhẹ vào cằm anh.
“Làm chó giữ gầm bàn tốt lắm.” Cô nhếch mép, rút vài tờ khăn giấy trên bàn ném xuống. “Sạch sẽ đấy. Dọn dẹp xong xuôi rồi đứng lên báo cáo dự án mới đi. Tôi chỉ có đúng mười lăm phút cho cậu thôi đấy.”
Minh rút miếng vải ra khỏi miệng, vội vã lau dọn và đứng lên chỉnh đốn trang phục. Quần áo xộc xệch, lòng kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt bị vùi dập không thương tiếc, nhưng trong sâu thẳm, ánh mắt anh lại ngập tràn sự sùng bái và tự nguyện. Anh biết, miễn là Diệp còn ngồi trên chiếc ghế quyền lực này, anh sẽ không bao giờ muốn thoát khỏi cái bóng của cô, một luật ngầm của sự chà đạp đầy trọn vẹn và hạnh phúc.

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0