Chìa Khóa Của Riêng Em
Mục Lục
Phần 1: Nghề dịch vụ
Phim ảnh hay tiểu thuyết trên mạng toàn làm quá lên. Họ khắc họa mấy cô làm S (Domme) như những nữ hoàng hắc ám, mặc đồ da bóng lộn, tay cầm roi quất vun vút, còn đàn ông thì quỳ rạp xuống liếm giày trong một căn hầm mờ ảo ngập mùi nến sáp. Vớ vẩn.
Đời thực không như thế. Công việc này của tôi, nói thẳng ra, là một dạng dịch vụ tình dục đặc thù kết hợp với tâm lý học và… lao động chân tay. Tám mươi phần trăm thời gian của tôi là dọn dẹp, sát khuẩn đồ nghề, giặt giũ, và đối phó với đủ thể loại dồn nén tâm lý của đàn ông. Hai mươi phần trăm còn lại mới là lúc tôi khoác lên mình cái vỏ bọc “Chủ nhân” để phục vụ gu của họ.
Phòng làm việc của tôi là một căn hộ chung cư cao cấp cách âm tuyệt đối. Đèn đóm sáng sủa, điều hòa lúc nào cũng bật lạnh toát. Ở đây không có mùi hoa hồng hay sáp thơm, chỉ có mùi cồn y tế, mùi cao su và mùi mồ hôi. Mọi thứ phải sạch sẽ như phòng khám.
Lấy ví dụ như ca sáng thứ Ba vừa rồi. Khách là một cậu làm IT, béo bụng, cận thị và nhát cáy. Sở thích của cậu ta là bị trói và bị bịt kín mọi giác quan. Cậu ta trả tiền để tôi nhét cậu ta vào một bộ đồ latex chật ních, dùng dây thừng đay trói gập người lại, bịt mắt, nhét giẻ vào miệng. Để cậu ta “lên” được, tôi cho hít một hơi popper. Khi hóa chất ngấm làm mạch máu giãn ra, tôi lôi máy rung công suất lớn áp thẳng vào lớp cao su ở phần hạ bộ, hoặc dùng tay ép cho đến khi cậu ta giật nảy lên và xuất tinh. Xong việc, tôi tháo đồ. Cậu ta lóp ngóp bò dậy, đi tắm, chuyển khoản tiền dịch vụ kèm tiền bo, rồi lại xách balo laptop về công ty viết code như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Hay như ca chiều thứ Năm của lão Hưng. Lão này mua gói “khóa cu” dài hạn bên tôi. Tôi là người cầm chìa khóa. Cứ đúng chiều thứ Năm hàng tuần, lão đến. Việc đầu tiên là tôi bắt lão vạch ra để tôi kiểm tra vệ sinh – đây là nguyên tắc cứng, đồ sắt thép đeo cả tuần mà lười rửa thì bẩn và hôi kinh khủng, tôi từ chối phục vụ ngay. Thấy sạch sẽ rồi, tôi mới cắm chìa, mở khóa cái “cạch”. Cái thứ bị nhốt cả tuần được thả ra, tấy đỏ và cương lên ngay lập tức. Tùy vào số tiền lão trả hôm đó, tôi sẽ dùng tay, dùng miệng, hoặc lấy chính cơ thể mình ra để làm tình với lão (tất nhiên là 100% dùng bao cao su). Tôi cưỡi lên người lão, nhấp nhả, ép lão nhịn đến mức hai mắt đỏ ngầu mới cho ra. Lão bắn xong, nằm thở dốc thỏa mãn. Còn tôi dửng dưng rút giấy lau sạch sẽ, lôi cái lồng sắt ra, nhét nó vào lại, khóa chốt, cất chìa đi. Hết giờ. Ai về nhà nấy.
Khách hàng của tôi đa số là vậy. Những gã đàn ông chịu nhiều áp lực ngoài xã hội, hoặc có gu tình dục lệch chuẩn không thể hé răng nói với vợ. Họ tìm đến tôi để mua một không gian xả stress.
Kết thúc mỗi ngày làm việc, tôi đứng trước bồn rửa, chà xà phòng diệt khuẩn lên mớ sextoy, lau lại từng mét dây thừng dính mồ hôi. Nhìn vào gương, tôi thấy lưng mình mỏi nhừ và tâm trí thì trống rỗng. Nghề này kiếm tiền rất khá, nó giúp tôi sống thoải mái, có tiền tiết kiệm, nhưng nó bào mòn cảm xúc của tôi một cách tàn nhẫn. Chạm vào đàn ông giờ đây với tôi hoàn toàn là một thao tác công nghiệp, một quy trình làm việc không hơn không kém.
Tôi đã tính kỹ rồi. Ráng cày thêm khoảng hai năm nữa, tích đủ tiền mở một cái spa chăm sóc da đàng hoàng, làm bà chủ, rồi tôi sẽ rửa tay gác kiếm. Tôi thực sự quá mệt mỏi và chai sạn với những cuộc giao dịch thể xác nông cạn này rồi.
Phần 2: Sự lệch chuẩn hoàn hảo
Tháng Mười năm ngoái, tôi nhận được một tin nhắn đặt lịch từ một tài khoản vô danh. Tên hiển thị chỉ vỏn vẹn một chữ cái: M.
Làm nghề này, tôi ngán nhất mấy lão khách nhắn tin ậm ờ, gạ gẫm, đòi gửi ảnh hở hang hay hỏi han dông dài trước khi chốt đơn. M thì khác. Tin nhắn của anh ta ngắn gọn, đúng trọng tâm: yêu cầu dịch vụ cơ bản, thời gian rảnh, và chuyển khoản cọc 50% ngay tắp lự sau khi tôi báo giá. Nhanh gọn đến mức tôi tưởng đây là một tay chơi lão lõi nào đó đang vã lắm rồi.
Đến ngày hẹn, chuông cửa reo đúng boong giờ đã chốt. Tôi mở cửa và, thú thật, tôi phải khựng lại mất hai giây.
Trai giàu hay trai đẹp tôi gặp không ít, nhưng người đàn ông đứng trước mặt tôi toát ra một thứ khí chất cực kỳ sai trái so với cái nơi này. Anh ta cao, vai rộng, mặc áo sơ mi màu xanh navy cắt may ôm sát cơ thể vạm vỡ. Tay áo xắn lên gọn gàng để lộ cẳng tay nổi gân, móng tay cắt ngắn, sạch sẽ. Người anh ta không sặc sụa mùi rượu, mùi thuốc lá hay mùi nước hoa rẻ tiền rởm đời. Thay vào đó là thoang thoảng mùi gỗ đàn hương trầm tĩnh, dễ chịu. Trông M giống một gã giám đốc vừa bước ra từ một cuộc đàm phán thương mại căng thẳng hơn là một kẻ tìm đến dịch vụ BDSM để xả stress.
Theo nguyên tắc, tôi rót một cốc nước lọc, mời anh ta ngồi xuống sofa để chốt lại “gu” chơi trước khi bắt đầu. M không nhìn chằm chằm vào ngực hay đùi tôi như những gã đàn ông đói khát khác. Ánh mắt anh ta điềm đạm, nhìn thẳng vào mắt tôi khi nói chuyện.
“Anh không thích bạo dâm, không cần roi vọt, kẹp ngực hay sáp nến ồn ào,” M nhấp ngụm nước, giọng trầm ấm, rành rọt. “Anh thích sự tĩnh lặng. Anh thích bị em trói. Trói thật chặt, ép cơ thể anh không thể cựa quậy. Sau đó, anh muốn em làm tình với anh, kiểm soát hoàn toàn nhịp độ. Vờn nhử anh, bắt anh nhịn cho đến khi anh không chịu nổi nữa mới cho ra. Mọi thứ em cứ chủ động quyết định, anh sẽ theo em.”
Tim tôi hơi hẫng đi một nhịp. Chết tiệt.
Bọn khách bình thường chỉ thích mấy trò hùng hục, la hét ầm ĩ cho sướng cái thân chúng nó. Hiếm có người đàn ông nào lại đòi hỏi một sự phục tùng tâm lý sâu sắc và tĩnh lặng đến vậy. Mà tệ hơn nữa, yêu cầu của M… lại trúng phóc vào cái gu tình dục cá nhân mà tôi khao khát nhất nhưng chưa từng tìm được bạn tình nào đủ tầm để thực hiện. Tôi cực kỳ thích nghệ thuật trói dây shibari, thích sự kiểm soát tuyệt đối, nhưng phải là kiểu một kẻ mạnh tự nguyện cúi đầu, chứ không phải mấy gã yếu nhớt, ẻo lả kêu gào cầu xin.
Chúng tôi bắt đầu. Lúc M cởi áo, tôi phải công nhận cơ thể anh ta được rèn luyện cực kỳ kỷ luật. Cơ bắp cuồn cuộn nhưng săn chắc, da dẻ nhẵn nhụi. Tôi lấy cuộn dây thừng đay ra, bắt đầu siết từng vòng qua lồng ngực và bắp tay anh ta. M gồng người chịu đựng lực siết. Lồng ngực anh phập phồng, hơi thở nặng nhọc nhưng tuyệt đối không rên rỉ ồn ào hay nhăn nhó. Cái cảm giác dùng dây thừng ghì chặt một gã đàn ông to lớn, đầy quyền lực như thế này xuống nệm mang lại cho tôi một sự hưng phấn kỳ lạ.
Xong phần trói, tôi lột đồ của mình, lấy bao cao su và bắt đầu công việc.
Hôm đó, tôi đã không “làm việc”. Thay vì chỉ dùng tay, dùng miệng hay nhấp bừa vài cái cho xong chuyện như mọi bận, tôi thực sự bị cuốn vào. Sự kết hợp giữa thân hình săn chắc bị trói chặt và phản ứng của M quá hoàn hảo. Khi tôi cưỡi lên người anh ta, nhún nhảy và cọ xát, cơ thể tôi phản ứng lại một cách chân thực. Tôi ướt nhẹp. Mẹ kiếp, tôi đang làm tình với khách hàng, và tôi lại đang thực sự “enjoy” nó.
M là một đối tác tuyệt vời dù đang ở thế bị động. Anh ta không vùng vằng, rướn hông phối hợp cực kỳ nhịp nhàng. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi với sự khao khát tột độ, cắn chặt môi nhẫn nhịn đến rịn mồ hôi trán mỗi khi tôi cố tình dừng lại lúc anh ta sắp xuất tinh. Sự dồn nén đó kéo dài suốt hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, tôi tăng tốc, ép anh ta ra bên trong bao cao su. Cú bắn mạnh mẽ, cơ thể anh ta giật nảy lên, chứng tỏ sự kìm nén đã đến giới hạn cuối cùng.
Xong việc, tôi cởi trói. Thường thì lúc này, không khí trong phòng sẽ trở nên cực kỳ sượng sùng. Đàn ông sau khi xả xong dục vọng thường hiện nguyên hình là những kẻ thô lỗ hoặc vội vã muốn chuồn đi cho rảnh nợ.
Nhưng M thì không. Anh đi tắm, mặc lại bộ quần áo phẳng phiu, vuốt lại nếp tóc gọn gàng. Anh đặt chiếc phong bì tiền thanh toán lên bàn kính, nhưng cách anh đưa tiền không hề mang cảm giác rẻ rúng của một cuộc chăn dắt hay trịch thượng của kẻ mua dâm.
“Cảm ơn em. Hôm nay tuyệt lắm.” M mỉm cười lịch sự, gật đầu chào tôi rồi thong thả bước ra cửa.
Cánh cửa khép lại. Tôi ngồi phịch xuống mép giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không, hơi thở vẫn còn chưa bình ổn hẳn. Đã bao lâu rồi tôi mới có một ca làm khách mà chính bản thân mình cũng “lên đỉnh” và thỏa mãn về mặt sinh lý đến vậy?
Cái ranh giới vững chắc giữa một con bé làm dịch vụ đang kiếm tiền và một người đàn bà đang tận hưởng tình dục vừa bị anh ta điềm nhiên giẫm lên, làm cho mờ đi một chút.
Phần 3: Những bước tiến chậm
Từ dạo đó, M trở thành khách quen. Tuần nào anh cũng book lịch đều đặn một đến hai buổi.
Làm nghề này, tôi rèn cho mình thói quen đéo bao giờ quan tâm đến đời tư của khách. Cửa mở thì cười đón, cửa đóng thì quên luôn mặt. Nhưng ở M, có những chi tiết nhỏ khiến tôi không thể lờ đi.
Anh luôn đến đúng giờ, chưa từng “cao su” hay hủy lịch. Lần nào bước vào phòng, trên tay M cũng cầm một ly Americano ít đá – đúng cái vị tôi hay uống để ép bản thân tỉnh táo chạy ca. Có một lần, sau ca trói gập người khá nặng đô, M tinh ý thấy kẽ tay tôi hằn vết đỏ vì phải ghì rít dây thừng đay. Hôm sau, anh mang đến một tuýp kem dưỡng tay tuýp thiếc của Đức, đặt lặng lẽ trên bàn kính cùng phong bì tiền. Chẳng sến súa màu mè, chỉ bảo: “Tay em đỏ kìa, bôi vào cho đỡ rát, không hôm sau lại không siết dây chặt cho anh được.”
Mấy gã đàn ông mua vui ngoài kia, chơi xong là xách quần đi thẳng, chẳng thằng nào thèm bận tâm đến bàn tay của con bé phục vụ chúng nó rát thế nào. Sự tử tế rất đàn ông của M làm cái hàng rào phòng thủ trong đầu tôi bắt đầu lung lay.
Nhưng cái làm tôi thực sự dính vào anh, là cách chúng tôi tiến xa hơn trên giường.
Sang tháng thứ hai, M bắt đầu nâng cấp. Anh mang đến một cái khóa dương vật. Khác với lão Hưng bắt tôi giữ chìa khóa nguyên cả tuần, M từ tốn hơn. Anh chỉ yêu cầu tôi khóa cu anh lại trong lúc train.
“Em khóa lại đi. Hôm nay cứ vờn anh, làm tình với anh, nhưng đừng mở khóa. Cứ để anh như thế,” M nói, hơi thở nóng rực khi tôi luồn cái thứ đang cương cứng của anh vào lồng thép, chốt cái “cạch”.
Cái cảm giác cưỡi lên người một gã đàn ông vạm vỡ đang bị trói chặt, nhìn thứ vũ khí sinh học của anh ta bị nhốt trong lồng thép, cọ xát lớp kim loại lạnh lẽo đó vào người mình… mẹ kiếp, nó kích thích điên rồ. Anh ta rướn người, cắn răng chịu đựng sự bức bối khi bị tôi cọ xát, trêu chọc mà không thể cương lên tối đa, cũng không thể giải tỏa. Hôm đó, tôi không cho anh ra. M ra về với đôi mắt vằn tia máu đỏ ngầu nhưng lại mang một vẻ thỏa mãn kỳ lạ.
Có một lần, sau khi kết thúc ca, tôi tháo lồng và cởi trói cho M. Đưa anh cốc nước lọc, tôi châm điếu thuốc, tiện miệng hỏi cái điều mà tôi thắc mắc mãi.
“Nhìn anh ngoài đời thế này, thiếu đéo gì gái ngon sẵn sàng dạng chân ra chiều chuộng. Sao lại thích chui rúc vào cái phòng này, đeo cái lồng sắt này rồi để em hành xác?”
M uống ngụm nước, nới lỏng cổ áo sơ mi, tựa lưng vào tường cười nhạt. Không có vẻ gì là xấu hổ hay giấu giếm.
“Ngoài kia anh làm sếp,” M nói, giọng bình thản nhưng trĩu nặng. “Hàng trăm con người chờ anh trả lương, hàng tá dự án chờ anh gật đầu. Sáng mở mắt ra là phải tính toán, phải kiểm soát mọi thứ, phải làm người ra quyết định. Nó vắt kiệt sức lực lắm em ạ.”
M nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt cực kỳ chân thành và trần trụi. “Vào đây, bị em trói lại, bị em khóa chặt cái bản năng cơ bản nhất của thằng đàn ông… anh thấy nhẹ nhõm. Anh không cần phải nghĩ xem bước tiếp theo phải làm gì. Em quyết định hộ anh. Em cho anh sự tự do bằng cách tước đoạt đi mọi quyền lựa chọn của anh.”
Câu nói đó của M đập thẳng vào tâm trí tôi.
Hóa ra, sự phục tùng của anh không phải là thứ bệnh hoạn hay yếu hèn. Nó là sự tin tưởng tuyệt đối. Anh chọn tôi làm nơi an toàn duy nhất để trút bỏ cái gánh nặng quyền lực ngoài xã hội.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu nhìn M khác đi. Việc chờ đợi đến lịch book của anh không còn là chờ để lấy tiền nữa. Tôi bắt đầu tự đi lùng mua những loại dây thừng đay được xử lý mềm nhất, tự tìm hiểu thêm những tư thế trói ép phê hơn. Tôi muốn anh được tận hưởng cái sự “bất lực” đó một cách hoàn hảo nhất khi ở bên tôi.
Và tôi nhận ra, ranh giới của một con bé làm dịch vụ trong tôi… đang thực sự trượt dài.
Phần 4: Ranh giới lung lay & Sự trốn tránh
Bước ngoặt thực sự đến vào tháng thứ ba, khi M đề nghị nâng cấp trò chơi. Anh mang cái lồng sắt đến, tự tay lồng nó vào hạ bộ, bấm chốt, rồi đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay tôi.
“Từ giờ em giữ nó đi,” M nói, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau một ca edging căng thẳng. “Chỉ mở ra khi nào anh đến đây và em muốn làm tình với anh. Còn lại, anh muốn em khóa anh lại, cả tuần.”
Tôi nhìn chiếc chìa khóa kim loại lạnh ngắt trong tay. Với lão Hưng hay mấy tay khách khác, tôi ném cmn chìa vào ngăn kéo, đến ngày thì lôi ra như một thủ tục công nghiệp. Nhưng với chìa khóa của M, tôi lẳng lặng xỏ nó vào một sợi dây chuyền bạc rồi đeo sát ngực. Cứ nghĩ đến chuyện một gã giám đốc phong độ, ngon nghẻ ngoài kia đi làm, họp hành, tiếp xúc với bao nhiêu chân dài váy ngắn, nhưng lại đéo thể cương lên hay làm tình với bất kỳ con nào khác vì chiếc chìa khóa đang nằm rịt trên khe ngực tôi… mẹ kiếp, cái cảm giác chiếm hữu và độc quyền đấy nó làm tôi phát điên.
Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Lửa gần rơm lâu ngày, tôi bị bỏng.
Tôi bắt đầu sinh ra ác cảm với những khách hàng khác. Nhìn mấy gã khách quen béo bụng, mồ hôi dầu lóng ngóng cởi quần áo, tôi đột nhiên thấy gợn gợn, thậm chí là buồn nôn. Việc dùng tay, dùng đồ chơi hay phải cọ xát với bọn họ biến thành một cực hình. Tôi hời hợt hơn, đếm từng phút trên đồng hồ treo tường cho nhanh hết giờ để tống cổ họ về. Khách về xong, tôi lao vào nhà tắm, chà xà phòng thật mạnh như muốn tẩy sạch mọi dấu vết đụng chạm.
Tôi ghen tuông ngầm với chính công việc của mình. Trong đầu tôi lúc đó chỉ văng vẳng một suy nghĩ rõ ràng: Tôi đéo muốn đụng vào bất kỳ thằng đàn ông nào nữa, trừ M.
Và chính cái suy nghĩ đó làm tôi hoảng sợ tột độ.
Quy tắc sinh tồn số một của cái nghề đi bán thân, bán dịch vụ này là: Đừng bao giờ yêu khách. Khách hàng mua dịch vụ, vung tiền để thỏa mãn dục vọng. Khi anh ta hết hứng, hoặc khi anh ta tìm được một mối khác ngon hơn, mới lạ hơn, anh ta sẽ vứt bạn đi không thương tiếc. Trao tình cảm cho khách là tự sát.
Bản năng phòng vệ trỗi dậy. Tôi quyết định phải dập tắt cái thứ cảm xúc ngu ngốc này trước khi nó giết chết tôi. Tôi phải đẩy M ra xa, ép anh ta trở lại đúng vị trí của một “giao dịch thương mại”.
Vài tuần tiếp theo, tôi thay đổi thái độ 180 độ. Khi M đến, tôi không cười đón anh nữa. Ly Americano anh mang tới, tôi để mặc cho đá tan chảy nước ra bàn, không động một ngụm.
“Cởi đồ đi. Nhanh lên, hôm nay em có ca book sau lưng anh, không cao su được đâu,” tôi ra lệnh, giọng rập khuôn và khô khốc như một cái máy.
Tôi cởi trói cho anh bằng sự tàn nhẫn của một cỗ máy công nghiệp. Không có những cái vuốt ve sau lưng, không có nụ hôn sâu cắn môi như dạo trước. Khi làm tình, tôi máy móc dùng kỹ năng ép anh ra cho xong chuyện, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ một cách lộ liễu. Hết giờ, tôi quấn khăn tắm, ném cho anh cái khăn bông khô khốc: “Xong rồi, anh tắm rồi về đi.”
Tôi cố tình tỏ ra thực dụng, rẻ tiền và chán chường nhất có thể. Tôi muốn M bực mình. Tôi muốn anh ta chửi thề, muốn anh ta càu nhàu rằng “Tôi trả đống tiền cho cô không phải để nhận thái độ này”. Nếu anh ta làm thế, tôi sẽ có cớ để vứt anh ta ra khỏi đầu, chứng minh rằng anh ta cũng chỉ là một thằng khách khốn nạn như bao thằng khác.
Nhưng M không làm vậy.
Anh đủ trải đời và tinh tế để nhận ra bức tường băng giá tôi vừa dựng lên. Anh không oán trách một câu nào. Khi tôi lạnh nhạt hối thúc, anh chỉ lặng lẽ làm theo. Khi tôi không uống cà phê, lần sau anh vẫn mang đến nhưng để gọn vào tủ lạnh cho tôi. Anh chấp nhận sự xa lánh của tôi một cách kiên nhẫn và bao dung đến kỳ lạ.
Cái ánh mắt anh nhìn tôi lúc mặc lại áo sơ mi không hề có sự giận dữ của kẻ mua dâm không được phục vụ tử tế. Đó là ánh mắt thấu suốt của một người đàn ông biết thừa con mèo hoang đang xù lông vì sợ hãi, và anh chọn cách lùi lại một bước để nó thấy an toàn, chứ không ép nó vào góc tường.
Chính sự điềm đạm, nhẫn nhịn đó của M lại đâm nát bét cái phòng tuyến cuối cùng mà tôi đang cố sống cố chết xây lên.
Phần 5: Cốc nước ấm lúc Aftercare
Tháng Mười Hai, trời trở gió rát mặt. Đợt cày cuốc cuối năm làm cơ thể tôi kiệt quệ. Cộng thêm cái tâm lý giằng xé, lúc nào cũng phải gồng mình lên đóng vai một con mụ làm tiền lạnh nhạt để đẩy M ra xa, sức đề kháng của tôi sập hẳn.
Hôm đó là tối thứ Sáu, tôi dính một trận sốt virus. Đầu đau như búa bổ, người lúc nóng rực lúc ớn lạnh. Đáng lý ra tôi phải hủy lịch, nhưng nhìn thấy chữ “M” trên điện thoại, tôi lại cắn răng nốc liền hai viên sủi hạ sốt, bôi thêm tí son cho đỡ nhợt nhạt rồi lết ra mở cửa. Mồm thì chửi thề bảo ghét, nhưng thâm tâm tôi biết rõ: tôi muốn gặp anh ta.
M bước vào, vẫn điềm đạm như mọi khi. Anh tự giác cởi đồ, lấy lồng sắt ra tự khóa lại, giao chìa cho tôi rồi nằm sấp xuống nệm chờ tôi trói.
Tôi cầm cuộn dây thừng lên, cố gắng siết cái vòng đầu tiên qua lồng ngực anh. Nhưng lực bất tòng tâm. Hai tay tôi run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh vã ra túa lưa trên trán. Đến vòng dây thứ ba, tôi trượt tay. Cuộn dây rơi phịch xuống nệm. Tôi loạng choạng lùi lại, phải vịn tay vào mép tường để không ngã khuỵu xuống. Đầu óc tôi quay cuồng.
M lập tức quay đầu lại. Không cần tôi ra lệnh, cũng chẳng đợi tôi cho phép, anh tự ngồi dậy. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt và lớp mồ hôi trên cổ tôi.
“Em sốt à?” M hỏi, giọng trầm xuống, mang theo sự nghiêm nghị không thể chối cãi.
“Không sao… em hơi mệt thôi. Nằm xuống đi, vắt dây ra sau lưng cho em,” tôi cố gắt lên, chộp lấy cuộn dây để diễn tiếp cái vai lạnh lùng.
Nhưng M không làm theo. Anh đưa hai tay đang bị trói dở ra trước mặt tôi. “Tháo dây ra đi. Hôm nay dừng ở đây thôi.”
“Anh dở hơi à? Đã trả tiền ca này rồi thì nằm yên đấy,” tôi bực dọc vặc lại, thực chất là đang cố che giấu cái sự đuối sức thảm hại của mình.
M nhìn thẳng vào mắt tôi, không có nửa điểm nhượng bộ. “Anh bảo tháo ra. Trông em sắp ngất đến nơi rồi kìa.”
Tôi mím môi, tay run run tháo lỏng mấy nút thắt shibari. Vừa tháo xong, tôi quay ngoắt người đi về phía tủ đồ, lôi cái phong bì tiền cọc của anh ra, ném cạch xuống bàn kính. “Hôm nay em mệt, không làm ăn gì được. Anh cầm tiền cọc về đi. Ca này hủy.”
Theo lẽ thường của cái nghề này, một gã khách mua dâm khi bị tuột mất nhã hứng giữa chừng sẽ càu nhàu, văng tục, giật lấy tiền rồi hậm hực ra về. Còn lịch sự lắm thì cũng ừ hữ vài câu rồi xách quần đi thẳng.
Nhưng M phớt lờ cái phong bì. Anh lẳng lặng mặc lại áo sơ mi, cài cúc đàng hoàng. Thay vì đi ra cửa chính, anh bước thẳng vào khu bếp nhỏ của studio. Anh lấy ấm siêu tốc, đun một ít nước nóng. Rồi anh quay ra sofa, cầm cái chăn lông cừu mà tôi hay dùng đắp cho khách lúc sub-drop, bước tới choàng lên vai tôi.
“Ngồi xuống đi,” M ấn nhẹ vai tôi xuống ghế. Anh đặt cốc nước ấm vừa pha vào tay tôi. “Uống cho ấm họng. Em có thuốc cảm ở đây không?”
Tôi cầm cốc nước, hơi nóng truyền qua lớp thủy tinh lan vào hai bàn tay đang lạnh cóng. Tôi ngước lên nhìn anh, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.
Lúc này, M đứng đó, quần áo chỉnh tề, lồng sắt vẫn đang bị khóa chặt dưới lớp vải quần tây, và chìa khóa thì vẫn nằm trên cổ tôi. Anh hoàn toàn bị tôi tước đoạt khả năng giải tỏa sinh lý, lại bị tôi hắt hủi, tỏ thái độ lạnh nhạt suốt mấy tuần nay. Thế nhưng, cái ánh mắt anh nhìn tôi lúc này không có một tia dục vọng, không có sự bực dọc, cũng chẳng có vẻ đắc ý của một kẻ bố thí lòng thương hại. Đó thuần túy là ánh mắt xót xa của một người đàn ông nhìn người phụ nữ mình quan tâm đang bị ốm.
“Sao anh không về đi?” Tôi cúi gằm mặt, giọng lí nhí, cố ngăn không cho nước mắt trào ra. “Em cư xử như một con điên mấy tuần nay… anh bị em vắt kiệt tiền, bắt khóa cu, bắt nhịn, rồi đuổi về. Anh đéo thấy bực à?”
M khẽ thở dài. Anh kéo một cái ghế nhỏ, ngồi xuống đối diện tôi, ngang tầm mắt.
“Anh bực chứ. Bực vì thấy em tự hành hạ bản thân mình,” M đưa tay lên, vén lọn tóc bết mồ hôi dính trên trán tôi ra sau tai. Một cử chỉ đụng chạm hoàn toàn ngoài luồng dịch vụ, quá đỗi dịu dàng. “Anh biết em sợ cái gì. Em sợ anh cũng giống mấy thằng khách qua đường của em, chơi chán rồi bỏ. Nên em xù lông lên cắn anh trước để tự vệ.”
Anh nhếch mép cười buồn. “Nhưng em nhìn lại đi. Anh mang lồng sắt đến đây để em giữ chìa, anh cho em kiểm soát mọi thứ, không phải vì anh thừa tiền mua vui. Mà vì anh tin em. Anh đợi em tháo cái lớp vỏ bọc gai góc này xuống… lâu lắm rồi.”
Nước mắt tôi rơi lã chã rớt xuống mu bàn tay. Mọi sự trốn tránh, mọi nỗ lực lạnh nhạt, mọi ranh giới chuyên nghiệp rách nát bươm trước mặt gã đàn ông này. Giữa một thế giới đầy rẫy những kẻ chỉ rình nhét tiền vào ngực tôi để thỏa mãn phần con, cốc nước ấm và sự tử tế thuần túy của anh đập nát toàn bộ phòng tuyến cuối cùng trong tôi.
Tôi biết, mình thua trắng bụng rồi. Và tôi cũng đéo muốn chạy trốn nữa.
Phần 6: Xé phong bì & Lời thú nhận
Tôi khóc nghẹn một lúc lâu. Cốc nước ấm trên tay vơi đi một nửa, cơn sốt vẫn hầm hập trong người, nhưng cái tảng đá vô hình đè nặng lồng ngực tôi suốt một tháng qua dường như đã vỡ vụn.
M ngồi đó, yên lặng, không vồ vập ôm ấp, cũng không buông lời đường mật dỗ dành. Anh chỉ chờ tôi khóc xong, rút vài tờ khăn giấy đưa cho tôi. Khi thấy nhịp thở của tôi đã bình ổn lại, anh mới đứng lên, với lấy chiếc áo khoác vắt trên thành ghế.
“Em uống thuốc rồi ngủ một giấc đi. Đêm nay anh không phiền em nữa,” M nhẹ giọng, móc ví lấy ra chiếc phong bì tiền quen thuộc, cẩn thận đặt lên bàn kính. “Mai anh sẽ cho người mang ít đồ ăn qua. Đừng có cố nhận ca nào cuối tuần này, nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi.”
Anh quay lưng định bước ra cửa.
Bản năng của một người phụ nữ mách bảo tôi rằng, nếu để anh bước ra khỏi cánh cửa đó với cái phong bì đặt lại trên bàn, chúng tôi vĩnh viễn sẽ chỉ mắc kẹt trong cái danh xưng “khách – đào” khốn nạn này.
Tôi hít một hơi thật sâu, quệt nước mắt, đứng phắt dậy. Tôi chộp lấy cái phong bì trên bàn, bước nhanh tới trước mặt M, nhét thẳng nó lại vào túi áo khoác của anh.
M khựng lại, đôi lông mày nhíu lại nhìn tôi khó hiểu. “Sao thế? Em đang ốm mà, cầm lấy đi.”
“Cất đi. Cầm tiền của anh về đi,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng khàn đặc vì ốm nhưng từng chữ đều dứt khoát. “Từ nay em đéo nhận tiền của anh nữa. Em giải nghệ.”
M đứng im lặng. Anh không hỏi “Vì sao?”, cũng không tỏ ra bất ngờ đến mức ngớ ngẩn. Anh chỉ nhìn tôi, chờ tôi nói hết.
“Em đéo muốn đụng vào thằng đàn ông nào khác nữa, và em cũng ghê tởm cái cảnh sau khi làm tình với anh lại phải sờ vào những đồng tiền mua dịch vụ này,” tôi hất cằm, tay vân vê sợi dây chuyền có gắn chiếc chìa khóa trên khe ngực. “Em có đủ vốn rồi. Tuần sau em dọn sạch cái studio này. Còn cái chìa khóa này, em giữ luôn, đéo có thời hạn hợp đồng hay trả lại gì sất. Trừ em ra, anh không được phép để con nào mở nó. Làm người yêu em đi. Chịu không?”
Tôi nói thẳng tuột. Đã làm nghề này, tôi không có thói quen e ấp, thả thính vòng vo hay chờ đàn ông ngỏ lời trước. Thích thì nhích, muốn thì phải giành lấy.
M đứng lặng người đi mất mấy giây. Nhưng anh không cười khẩy, cũng không có cái vẻ mặt đắc ý của một gã thợ săn vừa tóm được con mồi.
Ngược lại, bả vai anh chùng xuống. Anh thở hắt ra một hơi thật dài, một tiếng thở hắt chất chứa sự nhẹ nhõm tột độ của một kẻ đã phải nhẫn nhịn và chờ đợi quá lâu. Đôi mắt anh ánh lên một sự trân trọng và mềm mỏng mà tôi chưa từng thấy.
Anh bước tới, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết kéo rịt tôi vào lòng. Không vồ vập nhục dục, chỉ là một cái ôm xiết thật chặt, ủ ấm cả cơ thể đang run lên vì gai lạnh của tôi.
“Anh cứ nghĩ, mình sẽ phải làm một thằng khách ngoan ngoãn đóng tiền cho em thêm cả năm trời nữa cơ,” M thì thầm vào tóc tôi, giọng anh trầm khàn và có chút rạn vỡ vì xúc động. “Anh đợi em nói câu này lâu lắm rồi, Vy ạ.”
Thì ra, gã đàn ông này đã biết mọi thứ. Anh rúc mặt vào vai tôi, chầm chậm kể. Anh bảo anh biết thừa cái rào chắn tâm lý của những cô gái làm nghề như tôi cao đến mức nào. Nếu anh vồ vập tán tỉnh, lôi tiền ra bao nuôi hay dỗ dành yêu đương ngay từ đầu, chắc chắn tôi sẽ xù lông nhím lên, coi anh như bọn sở khanh và đuổi cổ đi ngay lập tức.
Thế nên, anh chọn cách kiên nhẫn. Anh dùng sự tử tế, dùng sự hòa hợp tuyệt đối trên giường, và dùng sự phục tùng chân thành nhất để tôi từ từ hạ vũ khí xuống. Anh chấp nhận bị tôi hành hạ, bị tôi khóa chặt bản năng đàn ông, bị tôi lạnh nhạt đẩy ra, chỉ để chứng minh cho tôi thấy: anh ở đây không phải vì nhu cầu thể xác rẻ tiền, mà vì anh thực sự cần một chốn dung thân, và chốn dung thân đó, chỉ có tôi mới mang lại được.
“Khoảnh khắc em giật cái phong bì trả lại anh, anh mới dám chắc là mình đã an toàn bước qua cánh cửa của em rồi,” M siết tôi chặt hơn.
Tôi dụi mặt vào ngực áo sơ mi của anh, nghe rõ từng nhịp tim đập bình ổn và vững chãi. Tôi không khóc nữa. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm bươn chải giữa đống lộn xộn của dục vọng và tiền bạc, tôi cảm thấy mình được tựa vào một người đàn ông đúng nghĩa. Một khế ước mới được thành lập, không có giấy trắng mực đen, không có chuyển khoản cọc, chỉ có sự tự nguyện giao nộp cuộc đời của cả hai đứa cho nhau.
Phần 7: Bước ra ánh sáng
Tôi giữ đúng lời hứa. Ngay đầu tuần sau, tôi gọi người đến thanh lý toàn bộ đồ đạc trong studio. Giường massage, máy rung, roi da, nến sáp, kẹp sắt… tôi tống đi bằng sạch. Tôi chỉ giữ lại đúng hai thứ cho cuộc đời mới của mình: vài cuộn thừng đay shibari mà tôi ưng ý nhất, và chiếc chìa khóa lồng sắt vẫn đang nằm ngoan ngoãn trên rãnh ngực tôi.
Thứ Bảy tuần đó, M đến đón tôi.
Không phải là tiếng chuông cửa rụt rè của một vị khách lén lút tìm đến phòng dịch vụ. M đỗ xe dưới sảnh chung cư, nhắn tin bảo tôi cứ thong thả trang điểm, anh đợi.
Khi tôi bước xuống, M mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám và áo khoác măng tô. Trông anh nhã nhặn, ấm áp và đời thường đến mức tôi suýt không nhận ra gã đàn ông vẫn hay trần truồng, gồng mình chịu trói dưới tay tôi mỗi tuần. Anh mở cửa xe cho tôi, chắn tay trên nóc xe để tôi khỏi đụng đầu – một cử chỉ cực kỳ vanilla.
Chúng tôi đi ăn tối ở một nhà hàng đồ Âu ấm cúng trên phố. Không gian sáng sủa, có tiếng nhạc jazz dìu dặt, mùi bít tết áp chảo và rượu vang quyện vào nhau. Trong suốt ngần ấy năm làm nghề, tôi đã quen với việc gặp đàn ông trong bốn bức tường đóng kín, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo và mùi cao su ngột ngạt. Bọn họ đến với tôi để giấu giếm cái phần con tối tăm nhất, đéo ai muốn vác mặt đi cùng một con làm nghề dịch vụ nhạy cảm ra ngoài ánh sáng cả.
Nhưng M thì khác. Anh kéo ghế cho tôi ngồi, tự nhiên nắm lấy tay tôi đặt trên bàn kính. Lúc phục vụ mang đồ ăn lên, anh thản nhiên cắt nhỏ phần thịt bò trong đĩa của mình rồi đổi sang cho tôi.
“Dạo này em sụt cân đấy. Ăn nhiều vào,” M rót một ít vang đỏ vào ly của tôi, càu nhàu nhẹ.
Tôi ngồi ăn, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn anh. Cái cảm giác được một người đàn ông chăm sóc, được hẹn hò công khai, được nói những câu chuyện vặt vãnh ngoài lề như hôm nay công ty anh có dự án gì mới, hay con mèo nhà tôi dạo này lười ăn ra sao… nó bình dị đến mức làm tôi thấy hốc mắt mình cay cay. Hóa ra, tôi cũng khao khát được làm một người bạn gái bình thường đến thế.
Đang ăn, đột nhiên có một đối tác làm ăn của M đi ngang qua bàn ghé vào chào hỏi. Tôi hơi chột dạ, định rụt tay lại theo bản năng né tránh của kẻ làm nghề. Nhưng M giữ chặt lấy tay tôi. Anh mỉm cười, giới thiệu với vị đối tác kia bằng giọng rành rọt và đầy tự hào:
“Chào anh. Giới thiệu với anh, đây là Vy, bạn gái tôi.”
Chỉ ba chữ “bạn gái tôi” ấy thôi, M đã chính thức xé nát cái tờ lý lịch làm nghề của tôi, kéo tôi đứng ngang hàng với anh dưới ánh mặt trời. Anh không chê bai quá khứ của tôi, không giấu giếm tôi. Anh đặt tôi vào vị trí trân trọng nhất.
Sau bữa tối, chúng tôi nắm tay nhau đi dạo một vòng quanh hồ. Trời mùa đông lạnh buốt, M kéo tay tôi nhét chung vào túi áo khoác của anh. Đi bên cạnh anh, tôi thấy mình nhỏ bé và an toàn kinh khủng.
Nhưng cái thú vị nhất của mối quan hệ này là sự tương phản ngầm mà chỉ hai đứa tôi biết. Dù ngoài đời M có đạo mạo, hoàn hảo và che chở cho tôi đến đâu, thì ngay lúc này, dưới lớp quần tây phẳng phiu kia, hạ bộ của anh vẫn đang bị khóa chặt trong cái lồng sắt lạnh lẽo. Anh là giám đốc, là người nắm quyền ngoài xã hội, nhưng lại hoàn toàn bất lực về mặt sinh lý nếu không có cái gật đầu của tôi.
Tôi khẽ luồn tay vào cổ áo mình, chạm nhẹ vào chiếc chìa khóa bạc đang nằm trên ngực. Nhìn gã đàn ông quyền lực bên cạnh đang kiên nhẫn bóc từng hạt dẻ rang nóng hổi đút cho mình ăn, tôi bất giác mỉm cười. Cái cảm giác nắm giữ sinh mệnh của một con hổ, nhưng lại được con hổ ấy tình nguyện cúi đầu làm đệm êm cho mình dựa vào, thực sự là thứ ma túy gây nghiện nhất trên đời.
Phần 8: Đời thực
Ba năm sau.
Tôi đứng trước tấm gương lớn trong phòng làm việc, vuốt lại nếp chiếc váy lụa thiết kế. Bên ngoài lớp kính cách âm là cơ sở spa chăm sóc da thứ hai của tôi vừa khai trương nằm chễm chệ trên khu phố sầm uất nhất nhì trung tâm.
Tôi đã làm được cái điều mà con bé làm nghề dịch vụ năm xưa từng ao ước: rũ bùn đứng dậy, mở cơ sở kinh doanh đàng hoàng, tự làm bà chủ, tự chủ tài chính. Khách hàng nườm nượp, nhân viên lễ phép gọi một tiếng “chị Vy”, hai tiếng “chị Vy”. Tôi kiếm ra tiền, thứ tiền sạch sẽ và quang minh chính đại. Tôi đéo phải dựa dẫm vào cái bóng của ai, kể cả là chồng tôi.
Phải, M giờ đã là chồng tôi. Chúng tôi đăng ký kết hôn và dọn về căn hộ cao cấp của anh sống chung được hai năm nay.
Ngoài xã hội, chúng tôi là một cặp đôi mà nhiều người nhìn vào phải ghen tị. M là giám đốc điều hành, quyết định những dự án hàng chục tỷ đồng. Tôi là bà chủ spa, độc lập và bận rộn với sự nghiệp riêng. Chúng tôi ngang hàng, sòng phẳng và tôn trọng nhau tuyệt đối dưới ánh mặt trời.
Nhưng khi bóng tối buông xuống, cánh cửa phòng ngủ khép lại, quyền lực lập tức đổi ngôi.
Sáng thứ Hai, M đứng trước gương là lượt lại vạt áo sơ mi, thắt chiếc cà vạt lụa chỉnh tề. Tôi đứng đằng sau, vòng tay ôm eo anh, lúi húi nhét phần hạ bộ của chồng mình vào chiếc lồng sắt quen thuộc.
Bấm chốt. Cạch. Tôi xỏ chiếc chìa khóa duy nhất vào sợi dây chuyền trên cổ mình, giấu nó sau lớp áo ngực. “Đi làm ngoan nhé. Nay họp hội đồng quản trị căng đấy, cấm có léng phéng nhìn con nào. Tối về em mở khóa cho,” tôi vỗ bộp một cái vào hông anh.
M mỉm cười, một nụ cười cực kỳ thỏa mãn. Anh cúi xuống hôn phớt lên môi vợ rồi xách cặp táp ra cửa đi làm. Nghĩ đến việc cả ngày hôm đó, lão sếp tổng ấy có gặp bao nhiêu đối tác nữ xinh đẹp, chân dài bốc lửa, hay có bị stress công việc cào xé thế nào đi nữa, thì cũng đéo thể cương lên hay làm bậy bạ ở đâu được vì “công cụ” đã bị vợ khóa chặt rịt, tôi lại thấy khoái chí vô cùng.
Tối đến, sau bữa cơm gia đình và dọn dẹp xong xuôi, công việc “làm sếp” của M chính thức chấm dứt.
Chúng tôi lôi nhau vào phòng ngủ. Căn phòng bây giờ chẳng còn mùi cồn y tế ngột ngạt hay sự dối trá của dịch vụ nữa. Tôi tháo lồng sắt ra, lôi cuộn dây thừng đay mềm mại mà tôi đã tự tay tết cẩn thận, bắt đầu siết từng vòng quanh ngực và bắp tay anh.
M quỳ trên thảm, ngoan ngoãn đưa tay ra sau lưng chịu trói. Mọi áp lực thương trường, mọi cái nhíu mày tính toán ngoài công ty của anh rơi rụng sạch sẽ theo từng nút thắt shibari của tôi. Anh gục trán vào đùi tôi, nhắm nghiền mắt lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Ở đây, anh không phải làm người ra quyết định nữa. Anh chỉ là của tôi, giao nộp toàn bộ sinh lý và tâm lý cho tôi kiểm soát.
Chẳng có kịch bản cồng kềnh, chẳng có “khế ước” sến súa hay gọi nhau là Chủ nhân – Nô lệ màu mè như trên phim. Chúng tôi cứ thế làm tình với nhau. Tôi vẫn vờn nhử, vẫn ép anh lên bờ xuống ruộng, bắt anh nhịn đến mức hai mắt đỏ ngầu, mồ hôi ướt đẫm trán mới cho ra. Còn M thì vẫn nằm đó, gồng người chịu đựng, cắn răng rên rỉ và nhìn tôi bằng ánh mắt khao khát đến phát điên. Không còn là diễn xuất để lấy tiền bo, mọi cái chạm, mọi cú thúc hông đều là sự thăng hoa thật sự của hai kẻ trưởng thành nghiện nhau đến tận xương tủy.
Cuộc sống của chúng tôi hiện tại là vậy. Không còn những tờ tiền mua vui hôi hám, không còn cảnh nhìn đồng hồ canh đuổi khách. Thỉnh thoảng cãi nhau vặt vãnh chuyện nhà cửa, thì tối đến tôi lại lôi dây ra trói lão chặt hơn một chút, bắt lão nhịn xuất tinh lâu hơn một chút để phạt. Càng phạt lão càng thích, cứ cam tâm tình nguyện mà chịu trận.
Làm cái nghề dịch vụ nhạy cảm bao nhiêu năm, tôi từng ghét cay ghét đắng đàn ông. Cứ tưởng đời mình sẽ chai sạn, giương vây nhím lên mà sống đến lúc già rụi. Ai ngờ đâu, tôi lại gặp được một người đàn ông chịu quỳ gối nộp chìa khóa cho tôi, để rồi chính anh ấy lại là người mở khóa cho cuộc đời tôi, kéo tôi ra khỏi vũng lầy tăm tối nhất.
Chiếc lồng sắt và những sợi dây thừng kia, người ngoài nhìn vào tưởng là ngục tù đày đọa, nhưng với vợ chồng tôi, đó lại là nơi chốn tự do và bình yên nhất trên đời.
— HẾT —
