Khuất Lấp
Mục lục
- Phần 1: Mùi Hương Thối Nát Dưới Lớp Vỏ Bọc
- Phần 2: Sợi Xích Chốn Công Sở
- Phần 3: Hình Phạt Lơ Lửng Và Sự Phá Vỡ Giới Hạn
- Phần 4: Kẻ Thay Thế Và Sự Chà Đạp Tôn Nghiêm
- Phần 5: Rùng Rợn Trên Tầng Cao Công Trường
- Phần 6: Đánh Dấu Lãnh Thổ Và Kỳ Phát Tình
- Phần 7: Bụng Mang Dạ Chửa Trong Xiềng Xích
- Phần 8: Bàn Mổ Và Sự Thuần Hóa Cuối Cùng
Phần 1: Mùi Hương Thối Nát Dưới Lớp Vỏ Bọc
Không gian phòng họp VIP trên tầng 22 dường như bị rút cạn từng chút dưỡng khí, thay vào đó là thứ áp lực đặc quánh, lạnh lẽo tủa ra từ người phụ nữ ngồi ở vị trí ghế chủ tọa. Tiếng máy chiếu chạy ro ro nhè nhẹ cũng không thể xua tan sự tĩnh lặng chết chóc. Khuê vắt chéo đôi chân thon dài bọc trong lớp tất lụa đen, gót giày nhọn hoắt gõ từng nhịp chậm rãi, khô khốc xuống mặt thảm lông cừu. Khác với những khách hàng thông thường chỉ biết gào thét đòi hỏi bằng lời nói, Khuê dùng chính bản năng sinh học nguyên thủy nhất để nghiền nát sự tự tôn của đối tác. Một luồng pheromone Alpha trội mang đậm mùi gỗ trầm hương cổ thụ, pha lẫn vị chan chát, sắc lạnh của da thuộc đắt tiền đang âm thầm khuếch tán, bóp nghẹt bầu không khí.
Những nhân viên Beta có mặt trong phòng chỉ cảm thấy sự ngột ngạt khó tả, sống lưng ớn lạnh trước uy phong của một vị sếp khó tính. Nhưng với Minh – vị kiến trúc sư trưởng đang đứng trước màn hình máy chiếu, diện bộ suit cắt may thủ công phẳng phiu – đó lại là một cuộc tra tấn tàn khốc thấu tận tâm can. Hơn chục năm qua, Minh đã nã vào cơ thể mình những liều thuốc ức chế nặng đô nhất, đắt đỏ nhất trên chợ đen để giấu nhẹm đi thân phận Omega yếu kém. Anh tự tay khoác lên mình lớp vỏ bọc của một Beta thành đạt, điềm đạm, vươn lên đỉnh cao của giới tinh hoa. Nhưng anh đã đánh giá quá thấp sự thống trị bẩm sinh của một Alpha trội. Đứng trước sức ép bạo liệt mà Khuê cố tình phóng thích, hàng rào hóa học trong máu Minh bắt đầu rạn nứt từng mảng lớn.
“Thiết kế này vứt đi được rồi. Tôi không trả hàng triệu đô để nhận lại một đống rác rưởi thiếu tư duy như vậy.” Giọng Khuê vang lên, trầm thấp, âm vực đều đều không vương chút gắt gỏng nhưng mang uy quyền tuyệt đối không thể phản bác. Cô nhấc xấp tài liệu bản vẽ dày cộm, thản nhiên ném xạch xuống mặt bàn kính cường lực.
Âm thanh va đập chói tai đi kèm với một đợt sóng pheromone ập thẳng vào khứu giác Minh. Nó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt thanh quản anh, đồng thời đánh thức thứ bản năng phục tùng ti tiện nhất mà anh luôn ghê tởm chôn vùi. Mồ hôi lạnh rịn ra, nhanh chóng ướt đẫm vầng trán và phần gáy dưới lớp cổ cồn trắng. Nhiệt độ cơ thể Minh tăng vọt một cách bất thường. Một luồng nhiệt luân chuyển hầm hập nơi bụng dưới, dồn máu xuống cơ quan sinh dục khiến hai đùi anh vô thức khép chặt lại, cọ xát vào nhau một cách tuyệt vọng. Anh phải nghiến răng cắn nát phần thịt non bên trong khoang miệng, mượn vị tanh tưởi của máu để ngăn một tiếng thở dốc nức nở chực chờ bật ra. Sự thống trị bạo liệt và xấc xược của Khuê không hề làm Minh phẫn nộ như lẽ thường. Đáng nguyền rủa thay, nó kích hoạt một cơn rùng mình đầy khoái cảm chạy râm ran dọc sống lưng. Thứ dòng máu Masochist bệnh hoạn ẩn sâu trong tủy cốt anh đang điên cuồng gào thét, khao khát được lột bỏ bộ vest phù phiếm này để quỳ rạp xuống, được chà đạp dưới gót chân kiêu ngạo của người phụ nữ đó.
Mười một giờ đêm. Văn phòng thi công dã chiến dưới tầng trệt chỉ còn lại ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt, soi rọi sự ngổn ngang của những cuộn bản vẽ A0, mũ bảo hộ và mảng tường bê tông vương vãi. Minh đang đứng quay lưng lại cửa chính, hai tay chống nện xuống mặt bàn gỗ ép, há miệng thở dốc từng cơn nhọc nhằn. Tác dụng của liều thuốc ức chế buổi sáng đã chạm đáy, vỡ vụn trước áp lực ban ngày. Mùi pheromone hoa mộc lan ngầy ngật, ẩm ướt, mang theo sự lả lơi của một Omega đang mất kiểm soát bắt đầu rỉ ra qua từng lỗ chân lông. Thứ hương thơm thối nát, dâm đãng ấy nhanh chóng thấm đẫm chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền, nhuộm kín không gian chật hẹp.
Tiếng gót giày lanh lảnh vang lên từ phía sau lưng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Khuê bước vào, thản nhiên và chính xác như một bóng ma săn mồi đã khóa chặt mục tiêu không lối thoát. Trong tay cô là một ly cà phê đen đặc, hơi nóng vẫn còn bốc lên nhàn nhạt.
Xoảng!
Chiếc ly sứ bị buông lơi, rơi tự do và vỡ tan tành ngay sát gót giày của Minh. Dòng chất lỏng đen kịt, nóng hổi văng tung tóe, bám dính lấy ống quần tây xám than và đôi giày da bóng lộn của vị kiến trúc sư. Minh giật mình quay phắt lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Ánh mắt Khuê nhìn anh lạnh lẽo, không chứa đựng nửa điểm bất ngờ trước thứ mùi Omega nồng nặc đang bốc lên. Đó là sự phán xét tàn nhẫn của đấng tối cao nhìn xuống một sinh vật hạ đẳng vừa bị lột mặt nạ. Mùi gỗ trầm và da thuộc từ người cô bùng nổ, đặc quánh như một tấm lưới khổng lồ, bóp nghẹt và nuốt chửng hoàn toàn mùi hoa mộc lan yếu ớt, ép nó phải phục tùng.
“Bẩn hết rồi.” Khuê lên tiếng, mũi giày hàng hiệu khẽ gõ nhẹ xuống mặt sàn vương vãi những mảnh sứ sắc nhọn và vũng nước đen. “Quỳ xuống. Dùng miệng và lưỡi dọn sạch bãi này cho tôi. Ngay bây giờ.”
Một mệnh lệnh phi lý, tàn nhẫn, chà đạp trực tiếp lên mọi giới hạn của lòng tự trọng con người. Nhưng đối diện với áp lực Alpha khổng lồ đang đè nặng lên từng nơ-ron thần kinh, đôi chân của vị kiến trúc sư trưởng hoàn toàn phản chủ. Minh run rẩy kịch liệt, đầu gối mềm nhũn ra như không còn xương. Chậm rãi, đầy nhục nhã, anh từ từ đổ gục xuống mặt sàn xi măng thô ráp, lạnh lẽo. Giữa công trường ngổn ngang bám đầy bụi bặm, người đàn ông mang danh vọng chói lọi gập người lại, ngoan ngoãn cúi đầu khuất phục. Anh tự tay chôn vùi toàn bộ sự nghiệp, tri thức và kiêu hãnh dưới gót giày cao gót của Khuê. Bàn tay Khuê thong thả luồn vào mái tóc được vuốt keo gọn gàng của anh, siết chặt lấy chân tóc, giật nhẹ ra sau, bắt đầu nghi thức phá vỡ hoàn toàn chút lý trí cỏn con của kẻ bề dưới. Trái tim Minh đập liên hồi, lưỡi anh hé ra, run rẩy chạm vào bề mặt sàn nhám xịt, nếm trọn vị đắng ngắt của cà phê hòa cùng bụi bẩn và thứ khoái cảm hèn mọn tột cùng.
Phần 2: Sợi Xích Chốn Công Sở
Vở kịch đối tác hoàn hảo được dựng lên không một vết xước. Ban ngày, trước mặt giới tinh hoa bất động sản, họ là cặp đôi doanh nhân – tri thức đáng ngưỡng mộ: một nữ CEO quyền lực sắt đá và một vị kiến trúc sư trưởng tài hoa, lịch thiệp. Nhưng khi cánh cửa tòa nhà cao ốc khép lại, Minh bị lột sạch mọi danh xưng rỗng tuếch. Anh chỉ còn là một món đồ chơi mang thân phận Omega thấp hèn bị Khuê xích chặt cả thể xác lẫn linh hồn. Sự trừng phạt đối với Minh không bao giờ chỉ dừng lại ở căn penthouse tối tăm. Khuê muốn sự nhục nhã phải len lỏi vào từng tế bào, phải hiện diện trong mỗi nhịp thở của Minh ngay giữa thanh thiên bạch nhật, dưới ánh nhìn của hàng trăm nhân viên do chính anh quản lý.
Cấu tạo bẩm sinh của một Alpha trội cho phép Khuê sở hữu sự tàn bạo tuyệt đối, và cô áp dụng nó vào việc kiểm soát Minh một cách nghệ thuật. Để cơ thể Omega luôn trong trạng thái ướt át, nhạy cảm và sẵn sàng đón nhận sự xâm chiếm, Khuê ban hành một thiết quân luật thép: Cửa sau của Minh không bao giờ được phép trống rỗng khi rời khỏi nhà. Khác với những món đồ chơi thô kệch, Khuê chọn cho anh một cái plug hậu môn bằng silicone y tế cao cấp, màu đen tuyền. Nó có thiết kế tàng hình với đường cong giải phẫu học cực kỳ hiểm hóc. Phần đầu củ tỏi thuôn dài nhét sâu vào trong, liên tục chèn ép và miết trực tiếp vào tuyến tiền liệt mỗi khi anh cử động, trong khi phần cổ hẹp thắt lại giữ chặt lấy rãnh huyệt, và phần đế dẹt áp sát vào da. Nhờ sự tính toán tinh vi này, hoàn toàn không có một nếp nhăn hay sự phồng cộm nào hiện lên trên lớp quần tây đắt tiền. Dáng đi của Minh vẫn hoàn hảo, đĩnh đạc. Nhưng chỉ có bản thân anh biết, mỗi bước đi, mỗi lần chuyển trụ chân hay nhổm người ngồi xuống ghế, khối silicone đặc ruột đó lại ma sát, nong ép vào vách thịt nhạy cảm tột độ. Cảm giác căng tức, ngứa ngáy và trướng đầy liên tục dội về não bộ, như một sợi xích vô hình nhắc nhở anh về vị trí thực sự của mình: một kẻ nô lệ mang hậu môn đang ngậm chặt đồ chơi, tự phụ diễu hành giữa công ty do chính mình thiết kế.
Sáng thứ Hai, cuộc họp giao ban hội đồng quản trị định kỳ diễn ra tại phòng họp trung tâm. Minh đứng thẳng lưng trước bục thuyết trình bằng gỗ sồi, tay cầm bút laser trình bày bản dự toán ngân sách quý mới trước hơn hai mươi nhân sự cấp cao. Anh mặc bộ suit xám than may đo hoàn hảo, vuốt lại mái tóc, gồng mình giấu đi ánh mắt tiều tụy, đỏ ngầu vì thiếu ngủ sau một đêm bị vắt kiệt sức lực trên giường.
Khuê ngồi ở vị trí chủ tọa, ngay chính diện bục thuyết trình. Chiếc váy da cạp cao xẻ sâu khoe trọn đôi chân thon dài đang vắt chéo một cách quyền lực. Cô thản nhiên xoay chiếc bút máy mạ vàng bằng một tay, tay kia cầm điện thoại di động lướt nhẹ, giấu hờ dưới gầm bàn kính. Ngay khi Minh vừa mở lời, đi sâu vào phân tích một biểu đồ kết cấu phức tạp, ngón tay Khuê khẽ trượt trên màn hình ứng dụng, vuốt thẳng lên vạch đỏ trên cùng. Cô kích hoạt chế độ rung hỗn loạn với cường độ tối đa của chiếc plug đang nằm ngoan ngoãn sâu bên trong cơ thể anh.
Một luồng chấn động bạo liệt, điên cuồng dội thẳng từ vách ruột non lên hệ thần kinh trung ương. Động cơ siêu nhỏ nhưng mang sức mạnh tàn phá rung bần bật, đập liên hồi vào điểm G của nam giới. Minh sững người, tròng mắt giãn to. Hai tay anh lập tức bấu chặt lấy mép bục gỗ sồi để giữ thăng bằng, lực siết mạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, nổi hằn gân xanh. Lực rung đâm thọc vào những nơ-ron yếu ớt nhất, tạo ra một cơn sóng khoái cảm điên rồ, cuồn cuộn pha lẫn sự tức tối, ê buốt của việc bị kích thích quá ngưỡng. Hai đùi anh co rút kịch liệt, tự động khép chặt vào nhau dưới gầm bục để ngăn cản sự run rẩy đang lan nhanh ra toàn thân. Dâm thủy Omega rỉ ra, trơn tuột, khiến chiếc plug càng dễ dàng trượt đi trượt lại bên trong, tra tấn anh bằng khoái cảm.
“Kiến trúc sư Minh, anh có vẻ đang mất tập trung. Cấu trúc chịu lực ở sảnh D có vấn đề gì sao?” Giọng Khuê thình lình cất lên, sắc bén, vang vọng giữa phòng họp. Ngữ điệu đầy vẻ quan tâm giả tạo nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự chế giễu. Cùng lúc đó, cô ác ý rỉ ra một tia pheromone Alpha mang tính đe dọa, đè thẳng lên người anh.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán và thái dương Minh. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Mùi hoa mộc lan ngòn ngọt, ướt át của một Omega đang bị kích thích tột độ chực chờ phá vỡ lớp thuốc ức chế mỏng manh đang rạn nứt. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tim Minh. Chỉ cần anh lỡ miệng rên rỉ, hoặc mùi hương thối nát này rò rỉ ra ngoài không khí, hàng chục ánh mắt đang ngưỡng mộ anh bên dưới sẽ ngay lập tức phát hiện ra sự đê tiện, dâm đãng ẩn giấu bên dưới lớp vỏ bọc tri thức này. Trái tim Minh đập nện thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Sự nhục nhã khi bị bêu rếu trước đám đông đan xen với khoái cảm nhục dục từ chiếc máy rung tạo thành một thứ cực hình ngọt ngào đến điên dại.
“Dạ… thưa giám đốc… cấu trúc sảnh D…” Giọng Minh nứt toác, khàn đặc, từng chữ khó nhọc nghẹn lại ở cổ họng. Anh phải cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, nuốt ngược mùi tanh vào trong để mượn cơn đau đè bẹp tiếng rên rỉ ủy mị sắp trào ra. “…hoàn toàn… đảm bảo được… tiêu chuẩn… an toàn…”
Anh cố gắng hoàn thành từng chữ một cách chật vật, hơi thở đứt quãng. Ánh mắt tuyệt vọng, phủ một tầng hơi nước ửng đỏ lén lút hướng về phía Khuê, ngầm cầu xin một sự tha thứ, xin cô hãy tắt ứng dụng đó đi. Nhưng đáp lại anh, Khuê chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười khát máu của kẻ săn mồi. Ngón tay cô vẫn tàn nhẫn giữ chặt trên màn hình, duy trì cường độ tra tấn không giảm một nhịp. Cô muốn anh phải đứng đó, vỡ nát dần dần từ bên trong, tự cắn nuốt và tiêu hóa sự sỉ nhục ngay trước ánh mắt của những kẻ đang cắm cúi ghi chép bên dưới. Phải mất gần một giờ đồng hồ như rơi vào địa ngục, cuộc họp mới kết thúc. Ngay khi cánh cửa phòng họp vừa đóng lại, Minh mới có thể lê bước chân rã rời, hai bắp đùi ướt đẫm cọ xát vào nhau, lảo đảo trốn về phòng làm việc riêng. Anh đóng sập cửa, khóa trái, và ngay lập tức gục ngã xuống mặt thảm lông, tay cào cấu lên bộ ngực phập phồng, để mặc cho sự nhục nhã ê chề và cơn nứng bệnh hoạn hoàn toàn nuốt chửng lấy chút tàn dư cuối cùng của một con người.
Phần 3: Hình Phạt Lơ Lửng Và Sự Phá Vỡ Giới Hạn
Sự kìm nén của một Omega đang bị kích thích tột độ bởi áp lực từ pheromone Alpha trội luôn có một giới hạn vô hình cực kỳ mong manh. Chiều thứ Tư, ranh giới lý trí cuối cùng của Minh đứt phăng sau một buổi họp tiến độ dự án đầy căng thẳng. Tận dụng khoảng trống mười lăm phút nghỉ ngơi, anh lảo đảo trốn vào phòng vệ sinh cá nhân dành riêng cho cấp quản lý. Đôi tay run rẩy đến mức lóng ngóng giật tung chiếc thắt lưng da bò, Minh cắn răng luồn tay ra sau, dứt mạnh chiếc plug đang rung bần bật ra khỏi rãnh thịt để giải phóng áp lực. Anh gục đầu vào tấm gương kính lạnh ngắt, tự huyễn hoặc bản thân bằng những nhịp sục sạo vội vã, tuyệt vọng ma sát để giải tỏa cơn nứng đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Tinh dịch loãng bắn ra, vấy bẩn cả mảng gạch men trắng toát, mang theo mùi hương hoa mộc lan nồng nặc, ướt đẫm của một kẻ đang lén lút phát tình. Dù Minh đã xả nước và xịt khử mùi kỹ lưỡng để xóa dấu vết, nhưng anh quên mất một điều chí mạng: khứu giác của một Alpha trội như Khuê nhạy bén và mang tính chiếm hữu đến mức có thể ngửi thấy mùi phản bội lẩn khuất ngay trong từng phân tử không khí.
Sáu giờ tối, khi cánh cửa cách âm của căn penthouse vừa đóng sập lại, không gian tĩnh lặng đến rợn người. Khuê không nói một lời, tóm lấy cổ áo Minh lôi xệch anh xuống thẳng tầng hầm tối tăm. Sự im lặng tàn nhẫn, lạnh lẽo ấy như lưỡi dao cạo cứa vào thần kinh, khiến Minh run rẩy đến mức hàm răng đánh bò cạp, không thể đứng vững trên chính đôi chân mình.
“Ai cho phép anh tự ý giải tỏa khi chưa có lệnh của tôi?” Giọng Khuê lạnh buốt, âm vang dội lại giữa bốn bức tường xám xịt của phòng giam giữ.
Bằng sự thuần thục tàn bạo, Khuê xé toạc lớp áo sơ mi, lột sạch sành sanh quần áo của Minh, ném anh ngã nhào xuống mặt sàn. Cô thong thả bước đến chiếc tủ kính trưng bày, lôi ra một chiếc dildo kép hai đầu bằng silicone đặc nguyên khối, đen tuyền. Bề mặt nó nổi đầy những đường gân guốc thô ráp, kích thước đồ sộ đến mức đáng sợ. Không một chút nhân nhượng hay vuốt ve dạo đầu, Khuê bóp chặt eo Minh, đâm phập một đầu thuôn to vào huyệt đạo Omega đang co thắt dữ dội vì khát tình, đầu còn lại tống thẳng, cắm ngập vào cúc huyệt chật hẹp. Sự lấp đầy kép bạo liệt, xé toạc cùng lúc cả hai lối vào khiến Minh trợn ngược mắt, toàn thân ưỡn cong lên như một cây cung vì cơn đau xé rách đan xen với khoái cảm tức tối ập đến quá nhanh. Ngay sau đó, Khuê dùng những cuộn dây thừng đay thô ráp trói thít cổ tay và cổ chân anh bằng kỹ thuật gút dây tử thần, kéo treo bổng toàn bộ cơ thể anh lên không trung bằng hệ thống ròng rọc rền rĩ.
Minh bị treo lơ lửng, hai chân dang rộng hết cỡ, phơi bày trọn vẹn phần nhạy cảm nhất. Trọng lượng cơ thể dồn hết xuống dưới, khiến hai món đồ chơi khổng lồ vẫn găm chặt vào hai lỗ liên tục cọ xát, nong ép, đâm chọc sâu hơn theo từng nhịp đu đưa bất lực. Mỗi cú lắc lư là một lần vách thịt Omega bị miết rát đến ứa nước mắt.
Vút… Chát!
Sợi roi da trâu bện chặt xé rách không khí, giáng thẳng một nhát chát chúa xuống bắp đùi trong non nớt của Minh. Làn da bợt bạt lập tức rách toạc, tứa ra những rỉ máu đỏ tươi. Minh hét lên thảm thiết, toàn thân giật nảy lên làm sợi dây thừng đay siết chặt, cứa nát cả vùng da cổ tay. Khuê lùi lại nửa bước, ánh mắt vô hồn, quất liên tiếp những đòn roi không khoan nhượng lên mông, đùi và hai bên mạn sườn anh. Nhịp roi tàn độc hòa cùng nhịp rung lắc của khối silicone đang nêm chặt bên trong tạo thành một bản giao hưởng của sự tra tấn và nhục dục.
Chỉ khi Minh đã hoàn toàn rũ rượi, khóc nấc lên từng tiếng ngắt quãng, dâm thủy chảy ròng ròng men theo bắp đùi rơi tí tách xuống sàn, Khuê mới ném sợi roi đi. Cô tàn nhẫn rút phăng món đồ chơi đẫm nước ra, thay thế bằng con cặc Alpha gân guốc, nóng hổi của chính mình. Cô nắm chặt lấy hông Minh để cố định bệ phóng, đâm phập một nhát lút cán, tàn bạo xuyên thủng mọi nếp gấp, tông thẳng vào tận cửa tử cung bẩm sinh của anh. Trọng lực treo lơ lửng khiến sức nặng của Minh ép ngược xuống, làm cú xâm chiếm đục sâu đến tận cùng, va chạm vào điểm mẫn cảm nhất. Minh rú lên một tiếng chói tai, móng tay bấu chặt vào khoảng không. Anh hoàn toàn đánh mất nhân tính, trở thành một con thú cái đang vặn vẹo, rên la trong cơn mê sảng của sự đau đớn, khuất phục và nhục dục tột cùng dưới sức mạnh tuyệt đối của Alpha.
Phần 4: Kẻ Thay Thế Và Sự Chà Đạp Tôn Nghiêm
Sự trừng phạt bầm dập về mặt thể xác dường như vẫn chưa đủ để giết chết hoàn toàn thứ kiêu ngạo tàn dư trong vỏ bọc của vị kiến trúc sư. Vài tuần sau, Khuê quyết định giáng một đòn tâm lý tàn độc hơn, thứ sẽ vĩnh viễn đập nát cái tôi của anh: cho Minh thấy anh không hề độc tôn, và hoàn toàn có thể bị thay thế bởi bất kỳ con chó Omega nào khác ngoan ngoãn hơn.
Đêm hôm đó, Khuê trở về căn penthouse cùng một chàng trai trẻ lạ mặt. Cậu ta là một Omega cấp thấp, dáng vẻ non nớt, ánh mắt rực lên sự phục tùng tuyệt đối và si mê khi ngước nhìn Khuê. Trái tim Minh thắt lại, lồng ngực như bị ai đó đổ axit vào, rát buốt vì sự ghen tuông điên cuồng ập tới. Theo mệnh lệnh lạnh nhạt của Khuê, Minh phải tự tay lột sạch sành sanh quần áo. Cơ quan sinh dục của anh bị nhốt chặt vào một chiếc lồng trinh tiết bằng thép không gỉ lạnh toát, siết chặt đến rỉ máu ở gốc dương vật, tước đoạt mọi quyền lợi được giải tỏa. Nửa khuôn mặt anh bị khóa cứng bởi một chiếc ball gag cao su nong rộng hai hàm răng, khiến nước bọt tứa ra không thể nuốt. Minh bị ép quỳ bò bằng bốn chân xuống góc thảm lông, khum lưng gồng mình, đóng vai một chiếc “ghế gác chân” câm lặng, hèn mọn cho chính vợ mình.
Ngay trước đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu của Minh, Khuê thản nhiên bắt đầu buổi “huấn luyện” cho kẻ mới. Cô phóng thích lượng pheromone Alpha dày đặc, mùi gỗ trầm hương bức tử mọi giác quan, đè nén toàn bộ không gian. Khuê ra lệnh cho cậu trai kia lột đồ, dùng dây thừng lụa trói quặt hai tay cậu ta ra sau lưng. Cô ung dung gác một chân đi giày cao gót lên vai Minh, mượn cơ thể anh làm điểm tựa để nhấm nháp ly rượu vang, tay kia cầm roi da quất những nhát mơn trớn lên mông cậu ta. Cô châm nến, nhỏ những giọt sáp nóng hổi rỏ dọc theo sống lưng đang run rẩy vì khoái cảm của kẻ lạ mặt, rồi dùng một chiếc máy rung đầu to dí thẳng vào nụ hoa trước ngực cậu ta.
Minh quỳ đó, đầu gối tê dại, cả cơ thể căng cứng. Khuê không hề làm tình với cậu trai đó, cô chỉ dùng cậu ta như một vật thí nghiệm sống để phô diễn kỹ thuật hành hạ và sự thống trị vương giả của mình. Nhưng chính sự thờ ơ của Khuê đối với Minh, việc cô thản nhiên vuốt ve làn da của kẻ khác, ban phát khoái cảm cho kẻ khác ngay trên đỉnh đầu anh lại sắc bén hơn ngàn nhát dao. Mùi dâm thủy rẻ tiền của kẻ khác hòa quyện với mùi mồ hôi quyền lực của Khuê đập thẳng vào khứu giác nhạy cảm của Minh. Bản năng Omega trong anh gào thét cắn xé. Sự ghen tuông đun sôi dòng máu, Minh không thể chịu đựng thêm việc bị ngó lơ. Anh rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng qua lớp bóng cao su: “Ư… ưm…”. Phá vỡ tư thế “ghế gác chân”, Minh chật vật lê đầu gối chồm tới, cọ xát gò má mình vào bắp chân Khuê, ánh mắt ướt sũng ngước lên cầu xin sự chú ý, cầu xin cô hãy trừng phạt anh thay vì vuốt ve kẻ khác.
Bụp!
Không một cái chớp mắt, Khuê nhấc gót giày nhọn hoắt, đạp thẳng vào giữa ngực Minh, lực đạo lạnh lùng đẩy ngã ngửa anh ra sàn. Mũi giày cô giẫm mạnh lên yết hầu anh, ghim chặt anh xuống, ngăn cản mọi sự nổi loạn. Ánh mắt cô thậm chí không buồn cúi xuống nhìn anh lấy một giây.
Sự hắt hủi tàn nhẫn ấy chính thức đập vỡ ranh giới cuối cùng. Tôn nghiêm của Minh vỡ vụn hoàn toàn khi nhận ra mình thực sự chỉ là một món đồ rác rưởi, có thể bị gạt sang một bên bất cứ lúc nào nếu không ngoan ngoãn.
Chỉ sau khi thỏa mãn trò chơi quyền lực, Khuê mới lạnh nhạt ném một xấp tiền đuổi kẻ lạ mặt ra khỏi phòng. Cô bước chậm rãi đến chỗ Minh đang nằm co quắp. Mũi giày cao gót dừng lại ngay trước khuôn mặt tèm lem nước mắt, nước bọt và sự tuyệt vọng của anh. Khuê cúi xuống, tháo khóa chiếc bịt miệng ra.
“Thấy rõ chưa? Có hàng ngàn con chó Omega khao khát được quỳ dưới chân tôi. Anh chẳng là cái thá gì đặc biệt cả. Đừng tưởng bở về cái mác kiến trúc sư của mình.” Giọng Khuê khinh khỉnh, mũi giày đay nghiến, cọ xát nhẹ vào đôi môi sưng tấy của Minh.
Lý trí của Minh sụp đổ tột độ. Khái niệm về lòng tự trọng đã bị nghiền nát thành tro bụi. Anh vội vã lật người dậy, lê lết bằng hai đầu gối bầm tím, chồm tới ôm gắt lấy đôi giày của Khuê như ôm lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời mình. Không chút do dự, anh thè lưỡi ra, tuyệt vọng liếm láp, cẩn thận dùng đầu lưỡi làm sạch từng hạt bụi, từng vệt sáp nến vương trên lớp da bóng lộn của chủ nhân. Anh nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa, khóc lóc cầu xin sự thương hại trong tận cùng của sự đê tiện.
“Xin chủ nhân… đừng vứt bỏ em… đừng nhìn kẻ khác… em mới là con điếm đê hèn nhất của ngài…” Minh rền rĩ, áp chặt gò má ướt đẫm vào mu bàn chân Khuê, cả cơ thể run lên bần bật vì sợ hãi. “Cầu xin ngài… hãy trói em lại… hãy đụ nát em đi… cho em được liếm cặc ngài… cầu xin ngài…”
Khuê cúi xuống, luồn tay vào mái tóc rối bù đẫm mồ hôi của Minh, giật mạnh đầu anh ngửa ra sau, ép anh phải nhìn thẳng vào đôi mắt Alpha tối tăm của cô. Khóe môi Khuê cong lên một nụ cười mãn nguyện, lạnh lẽo đầy nguy hiểm. Con mồi kiêu ngạo ngày nào giờ đã bị thuần hóa, thối nát tận xương tủy, ngoan ngoãn phơi bày cái bụng yếu ớt để chờ đợi sự chiếm đoạt và định đoạt tiếp theo của chủ nhân.
Phần 5: Rùng Rợn Trên Tầng Cao Công Trường
Dự án tòa tháp chọc trời mang tính biểu tượng do chính tay Minh làm kiến trúc sư trưởng cuối cùng cũng cất nóc phần thô. Để “ăn mừng” sự kiện trọng đại này, Khuê quyết định ban cho anh một phần thưởng ngay tại chính công trình mang đậm dấu ấn kiêu hãnh nhất của anh. Hai giờ sáng, trên tầng 40 chưa có vách ngăn hay lan can bảo vệ, gió đêm rít từng cơn lạnh buốt cắt da cắt thịt. Ánh đèn huỳnh quang vàng vọt từ chiếc cần cẩu khổng lồ hắt xuống mặt sàn bê tông ngổn ngang cát đá, sắt thép, tạo nên những cái bóng đổ dài quái dị.
Giữa không gian hun hút và rợn ngợp ấy, vị kiến trúc sư trưởng bị lột sạch sành sanh không mảnh vải che thân. Minh quỳ gập người, hai đầu gối trần trụi cọ xát trực tiếp xuống lớp xi măng nhám đầy đá dăm sắc nhọn. Cơn gió giật mạnh trên độ cao hàng trăm mét khiến cơ thể bợt bạt của anh run lên bần bật, rợn gai ốc vì rét mướt và nỗi sợ hãi nguyên thủy về độ cao. Trái ngược với anh, Khuê khoác chiếc măng tô dạ dáng dài sang trọng, thản nhiên rít một điếu xì gà đắt tiền. Thay vì trò đùa đánh cược mạng sống rẻ tiền bằng sợi cáp lỏng lẻo, Khuê—với bản tính kiểm soát cực đoan của một Alpha—đã dùng những vòng dây dù công nghiệp bản to, siết chặt thân trên và hai vòng đùi của Minh, khóa chết anh vào một trụ thép chữ H chịu lực khổng lồ nằm sát sạt mép rìa tòa nhà.
Minh bị trói gập người về phía trước, nửa thân trên chênh vênh vươn ra ngoài khoảng không đen ngòm. Chân trụ vững chãi, nhưng ảo giác thị giác khi nhìn thẳng xuống vực sâu thăm thẳm của thành phố đang chìm trong giấc ngủ khiến dạ dày Minh cuộn trào, tim đập thót lên tận nghẹn họng. Sự sống của anh lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào những nút thắt trên tay Khuê. Cảm giác bất lực tuyệt đối, bị tước đoạt hoàn toàn quyền tự chủ ngay trên đỉnh cao danh vọng của chính mình làm bùng lên một thứ khoái cảm vặn vẹo trong tâm trí anh.
“Tòa nhà này là niềm kiêu hãnh cả đời của anh đúng không? Vậy hãy để nó chứng kiến bộ dạng đĩ điếm, khát tình nhất của kẻ đã tạo ra nó.” Khuê phả một ngụm khói xì gà đặc quánh, khét lẹt vào mặt Minh, ngón tay bọc găng da vuốt dọc theo sống lưng đang căng cứng của anh.
Không chút báo trước, Khuê lôi ra một chiếc dildo giả dương vật kích thước khủng bằng silicone đặc, nhô đầy những đường gân gai góc. Trong cái lạnh cắt da, cơ thể Minh co rúm lại, vách thịt khô khốc, khép chặt vì sợ hãi. Nhưng Khuê thản nhiên bóp một lượng lớn gel bôi trơn tạo nhiệt rỏ đẫm xuống khối silicone. Sự buốt giá của không khí va chạm với chất gel nóng rực tàn bạo nong rộng rãnh thịt đang run rẩy của Minh. Anh rít lên một tiếng đau đớn, cào tay vào trụ thép, cát sỏi dưới chân cứa rách đầu gối tứa máu. Nhưng chỉ sau vài cú ngoáy bạo liệt, khối đồ chơi nóng hổi bắt đầu ma sát và miết trúng điểm nhạy cảm. Môi trường cấm kỵ chốn ngoài trời, cảm giác chới với giữa lằn ranh sinh tử cùng với sự chà đạp tàn nhẫn khiến pheromone hoa mộc lan của Minh bùng nổ, đặc quánh cả một góc gió. Minh gào lên rên rỉ, âm thanh dâm đãng lập tức bị gió đêm nuốt chửng.
Khi vách thịt bên trong đã nóng rực, dâm thủy tiết ra ướt đẫm làm mềm cả khối đồ chơi, Khuê mới nhẫn tâm rút nó ra. Cô tiến sát vào lưng Minh, vạch khóa quần, lôi ra con cặc Alpha thực sự của mình—nóng hổi, vĩ đại và nổi đầy gân xanh. Cô tóm chặt lấy hông Minh, nện những cú đâm như búa tạ tống thẳng vào lỗ lồn Omega đang háu đói co thắt dữ dội. Mỗi cú thúc bạo chúa của Khuê đều dội lực đẩy nửa thân trên của Minh chúi thêm ra ngoài bờ vực. Nỗi sợ rơi tự do bị đè bẹp hoàn toàn bởi sự xâm phạm dã man, đục khoét đến tận cùng của Alpha trội. Tuyến tiền liệt bị đâm nghiến không thương tiếc, vách thịt co rút điên cuồng đón nhận từng nhát chịch. Giữa tiếng gió rít gào, tinh dịch loãng và dâm thủy của Minh phun thành tia, rớt xuống không trung mênh mông và làm ướt đẫm cả mặt sàn bê tông lạnh lẽo. Anh gục đầu vào trụ thép, khóc lóc rền rĩ, tự nguyện để mặc linh hồn mình rơi tự do, chết chìm trong thứ dục vọng hèn mọn, dâng hiến trọn vẹn cho chủ nhân.
Phần 6: Đánh Dấu Lãnh Thổ Và Kỳ Phát Tình
Sự thuần hóa đã đạt đến độ chín muồi. Khuê không muốn chỉ sở hữu một món đồ chơi tiêu khiển, cô muốn một vật chứa hợp pháp mang nòi giống của mình, một Omega bị đánh dấu vĩnh viễn không thể thoát chạy. Bản hợp đồng hôn nhân được đưa ra ánh sáng. Trong mắt giới truyền thông, đó là một cuộc hôn phối tỷ đô, sự kết hợp hoàn hảo của giới tinh hoa. Nhưng với Minh, khi gạch nét bút ký tên, đó là tờ giấy báo tử cho nhân quyền của anh. Từ khoảnh khắc đó, Minh chính thức giao nộp toàn quyền giám hộ y tế, kiểm soát tài sản và định đoạt sinh mạng của mình vào tay vị nữ CEO độc tài.
Và đêm tân hôn chính là lúc bản án bắt đầu có hiệu lực tàn khốc nhất. Khuê lạnh lùng vứt toàn bộ những hộp thuốc ức chế đắt đỏ mà Minh đã phải phụ thuộc suốt chục năm qua vào thùng rác. Sự đứt gãy hóa học đột ngột kéo theo một cơn sóng thần sinh lý. Cơ thể Omega của Minh, sau bao năm bị đè nén, phản vệ bằng cách rơi thẳng vào kỳ phát tình dữ dội, nguyên thủy và đau đớn nhất. Thân nhiệt anh bốc hỏa như bị thiêu đốt, mồ hôi vã ra như tắm. Pheromone hoa mộc lan túa ra ngập ngụa, nồng nặc lấp đầy từng ngóc ngách căn penthouse. Dâm thủy trào ra không kiểm soát, nhầy nhụa chảy ướt đẫm hai bắp đùi, thiêu rụi chút lý trí kháng cự cuối cùng của vị kiến trúc sư trưởng.
Minh bị Khuê trói phanh thây trên chiếc giường Kingsize trải ga lụa đen bằng kỹ thuật Shibari siết chặt. Sợi thừng đay gai góc in hằn những vết đỏ ửng lên làn da trắng bệch, cắn sâu vào những đường cong cơ bắp đang vặn vẹo quằn quại trong cơn khát tình tột độ. Anh há miệng thở dốc, hai mắt đỏ ngầu đẫm nước, vùng vẫy vô vọng, nức nở cầu xin Khuê hãy chịch mình, hãy làm cái lỗ trống rỗng, ngứa ngáy của mình được lấp đầy. Khuê đứng bên mép giường, từ tốn cởi bỏ lớp áo choàng lụa, giải phóng toàn bộ pheromone Alpha uy áp, một mùi gỗ trầm và da thuộc sắc lạnh lập tức nuốt chửng lấy khứu giác của con mồi.
Cô trèo lên giường, tách rộng hai đầu gối Minh ra. Đêm nay, không có bất kỳ món đồ chơi hay sự cản trở nào nữa. Khuê nắm lấy hông anh, cắm ngập con cặc Alpha to lớn, cương cứng rực lửa của mình vào tận cùng tử cung bẩm sinh của Minh. Cú đâm lút cán tàn bạo xé toạc mọi rào cản, chạm đến nơi sâu thẳm, thiêng liêng và nhạy cảm nhất của một Omega. Minh hét lên một tiếng rã rời, thanh âm nứt nẻ, nước mắt sinh lý giàn giụa nhưng hông lại vô thức rướn lên cao, mở rộng tối đa để đón nhận từng nhát nện kinh hoàng, mang theo khao khát tính dục bạo liệt.
Ngay tại thời khắc Minh bị đẩy lên đỉnh điểm của khoái cảm, toàn thân co giật liên hồi, Khuê nhào người tới. Cô cúi gập xuống, há miệng, nhe hàm răng nanh sắc nhọn đặc trưng của một Alpha trội cắm phập vào tuyến thể đang sưng tấy, tỏa hương ngào ngạt sau gáy Minh. Cú cắn xé rách da thịt, máu tươi ứa ra, Khuê truyền trực tiếp pheromone thống trị của mình vào sâu trong tĩnh mạch anh. Đó là nghi thức đánh dấu lãnh thổ tàn độc nhất, đóng dấu bản quyền vĩnh viễn lên linh hồn và thể xác Omega này. Cùng lúc đó, theo bản năng sinh học, khấc cặc bên trong cơ thể Minh đột ngột phình to ra cực đại, tạo thành một cái chốt thịt khổng lồ khóa chặt cứng vào vách thịt lồn Omega, vĩnh viễn giam cầm hai cơ thể vào nhau, không một thế lực nào có thể rút ra cho đến khi quá trình giao phối kết thúc.
“Mang thai con của tao đi, con chó Omega đê tiện. Mày mãi mãi là cái máy ấp của tao.” Khuê gầm gừ bên tai Minh, giọng nói khàn đục đầy dục vọng chiếm hữu, trong khi phần thân dưới bắt đầu đợt xuất tinh dữ dội.
Những luồng tinh dịch đặc sệt, nồng đậm, nóng bỏng như dung nham liên tiếp bơm thẳng, xịt sâu vào tận cùng tử cung của Minh. Lượng tinh dịch khổng lồ của một Alpha lấp đầy mọi ngóc ngách, tràn trề trướng căng cả phần bụng dưới phẳng lỳ của anh. Bị khóa chặt bởi cái chốt thịt bạo liệt, bị đánh dấu bởi vết cắn rỉ máu trên cổ, Minh chỉ biết ngửa cổ lên trần nhà, co giật bần bật, nấc lên từng tiếng đứt quãng. Lý trí con người anh hoàn toàn bị nghiền nát, thay vào đó là sự quy phục tuyệt đối của một động vật mang thai. Anh chấp nhận số phận, chìm đắm trong vũng bùn hoan lạc, ngoan ngoãn ôm trọn lấy nòi giống của chủ nhân đang nảy mầm trong bụng mình.
Phần 7: Bụng Mang Dạ Chửa Trong Xiềng Xích
Dòng tinh dịch nồng đậm của Alpha trội đã bám rễ sâu vào vách tử cung bẩm sinh, biến cơ thể Minh thành một lò ấp ngoan ngoãn. Vị kiến trúc sư trưởng lừng danh ngày nào giờ đây chính thức bốc hơi khỏi giới tinh hoa, một tờ đơn nghỉ việc vô thời hạn được đệ trình trong câm lặng. Trong căn penthouse luôn đóng kín rèm cửa, Minh bị giam cầm tuyệt đối khỏi thế giới bên ngoài. Trái ngược với phái nữ, cấu trúc cơ thể nam giới Omega dù có tử cung nhưng khung xương chậu hẹp hơn, khiến cái thai phát triển dữ dội đẩy vùng bụng vốn săn chắc của anh phình to vượt mặt, da dẻ nong giãn đến rạn nứt rỉ máu. Để nâng đỡ sức nặng kinh hoàng của bào thai đang chèn ép lên nội tạng, Minh bị ép phải khoác lên mình một bộ đai nịt bụng chuyên dụng bằng da bò nguyên tấm. Những sợi dây đai to bản bấu chặt từ thắt lưng, vòng qua bắp đùi và siết chặt dưới háng, cố định bằng các chốt khóa kim loại lạnh lẽo. Mọi di chuyển của anh giờ đây đều nặng nề, lặc lè, và cổ chân lúc nào cũng vang lên tiếng xóc xách của sợi xích bạc nối thẳng vào chân giường đúc khối.
Cùng với cái thai ngày một lớn, nội tiết tố Omega hoạt động bạo liệt làm biến đổi hoàn toàn sinh lý của người đàn ông. Hai bên ngực Minh sưng to, bầu ngực căng tức, tấy đỏ, các tĩnh mạch xanh xao nổi rõ dưới lớp da mỏng, và bắt đầu rỉ ra dòng sữa nam giới đục ngầu, ngầy ngật. Khuê coi đó là thứ cống phẩm thượng hạng, một chiến lợi phẩm minh chứng cho sự thống trị của mình. Mỗi buổi sáng trước khi Khuê đi làm, thay vì được phục vụ một bữa sáng rườm rà, Minh phải trần truồng quỳ rạp trên tấm thảm lông cừu, cái bụng bầu khổng lồ tì nặng xuống đùi. Khuê ném xuống trước mặt anh một chiếc ly thủy tinh vát cạnh trong suốt.
Minh run rẩy đưa hai tay lên, tự vấu lấy hai bầu ngực đang căng đau nứt nẻ của mình. Anh nghiến răng, dùng lực bóp mạnh, vuốt dọc từ cuống vú xuống tận núm nhô cao để ép dòng sữa nóng hổi rỏ từng giọt xuống đáy ly. Cảm giác đau nhói thấu xương pha lẫn sự nhục nhã ê chề khi bị biến thành một con bò sữa đê hèn khiến nước mắt Minh ứa ra, mặn chát trên khóe môi. Nếu lượng sữa vắt ra không chạm tới vạch định mức, Khuê tuyệt đối không nương tay. Cô sẽ lạnh lùng lôi ra những chiếc kẹp nhũ hoa clover clamps bằng thép có ốc vít xiết. Bàn tay tàn nhẫn của Alpha vặn xoắn ốc vít, ép hai miếng kim loại bấu chặt, nghiến nát lấy hai núm vú đang rỉ sữa của anh. Minh khóc thét van xin, cắn gập cả cổ tay mình, tự thân vặn vẹo cơ thể ép ra những giọt sữa cuối cùng pha lẫn tia máu đỏ tươi dâng lên cho chủ nhân thưởng thức.
Nhưng sự tra tấn thể xác và tinh thần không hề dừng lại ở đó. Mang thai không có nghĩa là được miễn trừ nghĩa vụ làm tình. Mỗi đêm Khuê trở về, mang theo mùi pheromone Alpha ngột ngạt và sự thèm khát nguyên thủy, Minh lập tức phải lột sạch quần áo. Khuê không chút thương xót, lôi bộ phận sinh dục Alpha thô ráp, gân guốc vã thẳng một nhát cảnh cáo lên bờ mông đỏ lựng của Minh. Thay vì ép anh chổng mông đầy nguy hiểm cho cái thai, cô lôi xệch anh nằm ngửa sát ra mép giường. Hai đùi Minh bị ép dang rộng, quặp chặt lấy eo cô.
Khuê đâm tút lút cán vào lỗ lồn Omega đang ướt đẫm dâm thủy nhớp nháp. Cô nện những cú thúc trời giáng, tay kia thô bạo ghì chặt lấy cái bụng bầu căng cứng, giữ cho nó không bị chấn động mạnh nguy hiểm nhưng lại đè nén ép buốt khoái cảm đến ngạt thở.
“Rên to lên! Cho tao nghe tiếng của một con điếm Omega đê tiện đang ấp trứng xem nào. Mày chỉ là cái máy đẻ, một cái lỗ thịt của tao thôi, hiểu chưa?” Khuê gầm gừ, vung tay tát nảy lửa lên cặp đùi non đang rung lên bần bật của Minh, nhịp đâm rút càng lúc càng cuồng loạn, cọ xát mãnh liệt vào vách ruột.
Minh bị đụ đến mức hai bàn tay bấu chặt ga giường run lẩy bẩy. Cổ tử cung bị đâm nghiến liên tục, bào thai bên trong xáo trộn cộng hưởng với thứ khoái cảm bạo liệt dội thẳng vào não bộ khiến anh điên dại. Anh rên la ỉ ôi, âm thanh méo mó thảm hại. Dâm thủy chảy lênh láng hòa cùng dòng sữa tiết ra do kích thích mạnh ướt sũng cả lồng ngực. Trong thâm tâm, anh đã hoàn toàn thừa nhận thân phận súc vật sinh sản của mình dưới sức mạnh áp đảo không thể chối cãi của Khuê.
Phần 8: Bàn Mổ Và Sự Thuần Hóa Cuối Cùng
Chín tháng mười ngày ròng rã sống trong xiềng xích vặn vẹo cũng đến lúc thu hoạch. Để bảo vệ độ khít khao, đàn hồi của những cái lỗ đã được nong ép hoàn hảo phục vụ cho dục vọng sau này, Khuê tuyệt đối cấm Minh đẻ thường. Ca sinh mổ được tiến hành trong bí mật tuyệt đối tại khu VIP nhất thuộc bệnh viện tư nhân do Khuê nắm cổ phần.
Không có bất kỳ sự động viên, lời an ủi hay cái nắm tay ấm áp nào nơi phòng sinh. Minh nằm dang rộng tứ chi trên bàn mổ inox lạnh toát, trần trụi và phơi bày. Cổ tay và cổ chân anh bị cùm chặt bằng đai da lót nhung đinh tán, cố định vào bốn góc bàn. Bác sĩ chỉ tiêm tê tủy sống để nửa thân dưới của anh hoàn toàn bất động, mất cảm giác đau, nhưng đôi mắt và trí não vẫn hoàn toàn tỉnh táo, chịu đựng sự giằng xé tâm lý. Khuê khoanh tay đứng tựa lưng vào tường kính, ánh mắt lạnh nhạt quan sát từ đầu đến cuối như giám sát một quy trình sản xuất. Minh cắn chặt răng, tự mình chứng kiến ánh đèn phẫu thuật chói lòa, cảm nhận từng âm thanh sột soạt, lực kéo rạch toạc lớp da bụng căng rạn của mình, banh rộng vách thịt rỉ máu để lôi ra một sinh linh mang đậm mùi pheromone gỗ trầm của Khuê. Ca mổ diễn ra lạnh lẽo, chính xác và sặc mùi cơ khí sinh học, tước đoạt nốt chút thiên chức sinh nở thiêng liêng mỏng manh của một Omega.
Đứa trẻ vừa khóc ré lên, lập tức được y tá bọc trong khăn lụa bế đi khuất dạng. Minh lịm dần trong sự trống rỗng, kiệt quệ và cơn đau hậu phẫu càn quét tàn khốc. Nhưng anh không biết rằng, địa ngục thực sự chỉ bắt đầu khi anh được đưa trở về giam cầm tại penthouse.
Gần một tháng sau, khi sản dịch tanh tưởi của kỳ hậu sản vừa dứt, vùng bụng xẹp lép, nhăn nheo thảm hại với một đường sẹo mổ dài ngoẵng đỏ ửng bắt đầu kéo da non. Thay vì cho Minh tiếp tục tĩnh dưỡng, Khuê ép anh lao ngay vào quy trình “phục hồi chức năng” tàn độc nhất. Mỗi ngày, khi Minh đang nằm rên rỉ trên giường, Khuê lạnh lùng vạch hai chân anh ra, nhét vào vách thịt đang sưng tấy, nhạy cảm tột độ của anh một thiết bị kích thích cơ điện EMS bọc silicone dẫn điện cực mạnh. Khối trụ kim loại lạnh buốt đâm xuyên qua lớp thịt non nớt đang tổn thương.
Khi Khuê bấm nút, dòng điện cường độ cao giật liên hồi đâm thẳng vào các nơ-ron thần kinh. Dòng điện tàn bạo ép cơ sàn chậu và vách tử cung của Minh phải co thắt kịch liệt ngoài ý muốn, buộc chúng phải nhanh chóng khôi phục lại độ khít khao và dâm đãng như ban đầu. Đau đớn đến chết đi sống lại, vết mổ trên bụng như muốn bục chỉ theo từng nhịp co giật tung người, nhưng Minh chỉ biết gập người, cắn nát gối để không bật ra tiếng thét.
Đúng lúc sự đau đớn đẩy Minh đến bờ vực điên loạn, Khuê lại ban phát thứ “aftercare” độc hại chết người của mình. Cô trèo lên giường, ôm lấy cơ thể đang vã mồ hôi lạnh, giật đùng đùng của Minh vào lòng. Bàn tay mềm mại của Alpha luồn vào mái tóc bết dính của anh, vuốt ve đầy ân cần. Khuê cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt tuyệt vọng của anh, giọng nói thủ thỉ bên tai ngọt ngào như rót mật:
“Ngoan nào, ráng chịu đau một chút. Mày làm tốt lắm… Đợi khi cái lồn này khít lại, tao sẽ lại nhét cặc vào sưởi ấm cho mày. Mày là cái hang tuyệt vời nhất của tao, chó ngoan à.” Vừa rót những lời đường mật mơn trớn, ngón tay Khuê vừa lạnh lùng xoay núm điều khiển, tăng mức điện giật lên mức tối đa.
Sự đối lập kinh hoàng giữa máy móc tra tấn tàn khốc bên dưới và sự vuốt ve độc hại bên trên khiến tâm trí Minh đứt gãy hoàn toàn. Anh bám chặt lấy vai Khuê, nức nở vùi đầu vào hõm cổ ngập ngụa mùi gỗ trầm của cô, khóc lóc cảm ơn sự trừng phạt và tình yêu vặn vẹo đó. Sợi dây xích vô hình đã chính thức siết chặt lấy linh hồn anh mãi mãi, không chừa lại dù chỉ một kẽ hở cho sự phản kháng.
Một năm sau.
Ánh nắng ban mai rực rỡ rọi qua khung cửa kính sát đất của căn penthouse xa hoa. Trong góc phòng ngủ sặc ngụa mùi da thuộc quyền lực pha lẫn mùi sữa ngầy ngật, Minh đang ngồi khoanh chân trên thảm. Chiếc vòng cổ đinh tán bằng da đen khắc sâu tên “KHUÊ” nịt chặt lấy yết hầu. Cổ chân anh bị khóa bằng một sợi xích bạc sáng loáng, nối đầu còn lại vào chân chiếc nôi em bé mạ vàng. Trên tay vị kiến trúc sư trưởng lừng lẫy, kiêu ngạo một thời là một đứa trẻ đang ngoan ngoãn bú dòng sữa nam giới từ bầu ngực đã bị vắt kiệt, chằng chịt vết sẹo mờ do kẹp sắt để lại. Khuôn mặt Minh gầy xọp đi, mất đi vẻ sắc sảo sắc bén, nhưng trong đôi mắt lại tỏa ra sự phục tùng thanh thản, cam chịu đến rợn người.
Tiếng gót giày quen thuộc lanh lảnh vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa phòng mở ra. Khuê bước vào, mang theo sự thống trị tuyệt đối của một Alpha đang đứng trên vạn người. Cô thản nhiên cởi bỏ chiếc thắt lưng da trên bộ suit đắt tiền, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn con mồi đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Cảm nhận được mùi pheromone gỗ trầm ập tới, đôi mắt vốn trống rỗng của Minh lập tức ngập nước, đồng tử giãn ra, ánh lên sự thèm khát nhục dục điên cuồng và niềm hạnh phúc thấp hèn. Anh cẩn thận đặt đứa trẻ đã no sữa vào nôi, rồi tự động tụt chiếc quần lụa mỏng manh xuống tận mắt cá chân. Minh bò bằng bốn chân dọc theo mép thảm, trườn đến sát mũi giày Khuê. Anh chổng cao bờ mông đã hằn đầy vết sẹo roi da mờ, tự tay vạch rộng cái lỗ đã được phục hồi độ khít khao, lúc nào cũng ướt đẫm dâm thủy của mình ra. Cơ thể anh vặn vẹo, bờ mông khẽ đung đưa rêu rao, cả thân hình run rẩy dâng hiến. Minh ngoan ngoãn chờ đợi nòi giống tiếp theo của chủ nhân được bơm đầy vào sự trống rỗng đê tiện của chính mình. Sự thuần hóa đã hoàn tất, vỏ bọc đã cháy rụi, chỉ còn lại một sinh vật hoàn toàn thuộc về bóng tối.
