Chiếc Bẫy Của Kẻ Lụy Tình
Mục Lục
Chương 1: Khách không mời
Cơn mưa phùn cuối ngày làm tắc nghẽn ngã tư gần công ty. Linh về đến nhà trễ hơn dự kiến gần một tiếng. Cả ngày hôm nay cô thấy ruột gan bồn chồn, phần vì áp lực dự án chưa hoàn thiện, phần vì Mai – cô đồng nghiệp kiêm bạn thân – đột nhiên không đi làm và tắt máy từ tối hôm qua. Linh định bụng tắm rửa xong sẽ bắt xe qua phòng trọ của Mai kiểm tra.
Linh tra chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào căn hộ tầng 12. Không gian tối om, vắng lặng chỉ có tiếng mưa đập lộp bộp vào lớp kính ban công. Cô với tay bật công tắc đèn, uể oải thả chiếc túi xách nặng trịch xuống mặt tủ giày, cúi người tháo đôi giày cao gót nhức mỏi.
Ngay khoảnh khắc cô vừa quay người lại, một bóng đen cao lớn lướt ra từ góc khuất hành lang dẫn vào phòng ngủ. Linh chưa kịp giật mình, chưa kịp mở miệng thốt lên bất kỳ âm thanh nào, một cánh tay vững chãi đã vòng qua cổ cô từ phía sau.
Đòn siết cổ được thực hiện với độ chính xác và tàn nhẫn tuyệt đối. Bắp tay rắn chắc ép gập vào động mạch cảnh bên trái, cẳng tay khóa cứng động mạch cảnh bên phải, trong khi yết hầu của cô nằm gọn ở nếp gấp khuỷu tay, hoàn toàn không bị chèn ép. Kẻ tấn công biết rõ hắn đang làm gì: Hắn không bóp nghẹt khí quản để gây giãy giụa ồn ào, hắn trực tiếp cắt đứt dòng máu bơm oxy lên não.
“Đừng chống cự, Linh. Sẽ qua nhanh thôi.” Giọng nói trầm đục, ám ảnh của Kiên – gã người yêu cũ đã chia tay sáu tháng trước – vang lên lạnh lẽo ngay sát vành tai cô.
Linh chới với, hai tay cào cấu điên cuồng theo phản xạ sinh tồn vào cánh tay đang khóa chặt cổ mình, để lại những vết xước sâu hoắm. Cô há miệng để hớp khí, nhưng cảnh vật trước mắt xám xịt lại chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Tiếng ù ù vang lên trong màng nhĩ. Bảy giây sau, nhịp đập nơi thái dương chững lại, tay chân cô mềm nhũn, rũ thõng xuống nền nhà. Ý thức hoàn toàn tắt lịm.
Kiên nhẹ nhàng đỡ Linh nằm xuống sàn gỗ, cẩn thận không để đầu cô va đập tạo tiếng động. Hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một nắm dây thít nhựa bản to chuyên dụng của thợ điện. Kéo hai tay Linh ra phía trước bụng, hắn luồn dây thít, siết một đường khóa chặt hai cổ tay cô lại với nhau. Âm thanh bánh răng nhựa trượt qua nhau vang lên rợn người. Tiếp đó, hắn dùng một dải băng keo y tế dán ngang miệng cô để bảo vệ lớp da môi, rồi bồi thêm hai vòng băng dính xám công nghiệp quấn đè lên ngoài, niêm phong hoàn toàn khả năng kêu cứu.
Việc di chuyển một người bất tỉnh giữa khu chung cư đông đúc cần một vỏ bọc hoàn hảo. Hắn đẩy chiếc xe lăn y tế mà hắn đã lén mang vào từ trước ra khỏi phòng ngủ, xốc nách bế Linh đặt ngay ngắn lên ghế. Hắn cài dây đai an toàn ngang eo cô, cuối cùng trùm một chiếc áo mưa cánh dơi màu tối, kéo sụp phần mũ xuống che khuất khuôn mặt đang nhắm nghiền, nhợt nhạt.
Từ góc nhìn của camera hành lang hay bất kỳ người hàng xóm nào vô tình đi ngang qua, đây chỉ là hình ảnh đáng thương của một người đàn ông đang hối hả đẩy người nhà đi cấp cứu trong đêm mưa tầm tã. Hắn đẩy xe lăn vào thang máy, bấm nút xuống tầng hầm B2. Tại góc khuất cạnh bốt kỹ thuật điện – nơi không có camera giám sát, một chiếc xe tải van cỡ nhỏ màu trắng đã đỗ sẵn, cửa hậu hé mở như cái miệng của một con quái vật, sẵn sàng nuốt chửng họ khỏi thế giới ánh sáng.
Chương 2: Cỗ quan tài sắt
Khi mở mắt, thứ đầu tiên bủa vây lấy giác quan Linh là mùi rỉ sét đặc trưng hòa lẫn hơi lạnh ngai ngái ngấm thẳng vào da thịt. Cơn đau đầu búa bổ ập tới do dư chấn của việc thiếu oxy lên não. Cô chớp mắt liên tục, cố làm quen với ánh sáng mờ đục phát ra từ một bóng đèn LED treo lủng lẳng bằng dây điện trần trên trần nhà.
Linh nhận ra mình đang ngồi bệt trên một mặt sàn nhôm gợn sóng lạnh buốt. Những vách tường xung quanh được ốp kín bằng mút xốp tiêu âm hoen ố. Đây không phải là một căn hầm bí mật dưới lòng đất, nó là một thùng container đông lạnh loại 40 feet cũ kỹ, loại thường được dùng để chở hàng thủy hải sản, nay bị vứt lăn lóc ở một bãi phế liệu vắng vẻ ngoại ô thành phố. Một cỗ quan tài sắt hoàn hảo để cách âm.
Hai tay Linh vẫn bị khóa chặt phía trước bụng bằng dây thít nhựa. Lớp băng keo trên miệng dính chặt khiến cô không thể thốt ra lời nào. Cô rướn người định lùi lại thì nghe thấy tiếng sột soạt tuyệt vọng phát ra từ góc tối cách đó vài bước chân.
Mai đang ngồi đó. Trái ngược với dự đoán ban đầu, Mai không bị trói vào một chiếc ghế nhựa ẻo lả. Cô ấy bị ép ngồi bệt xuống sàn, hai tay và hai chân bị trói ngoặt vào một chiếc pallet gỗ chở hàng nặng trịch bằng loại dây dù quân sự chắc nịch. Miệng Mai dán kín băng dính xám, khuôn mặt nhợt nhạt, bơ phờ dính đầy bụi bẩn, đôi mắt sưng húp hằn lên sự hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy Linh. Kiên đã chặn đường Mai ở bãi đỗ xe công ty từ tối hôm trước, sử dụng cô làm mồi nhử và công cụ để bẻ gãy ý chí của Linh.
Tiếng bản lề cửa container kim loại rít lên chói tai. Kiên bước vào, rũ chiếc áo mưa ướt sũng vứt sang một bên. Trên tay hắn cầm một chiếc túi nilon đen và một con dao rọc giấy cán vàng. Hắn kéo một chiếc thùng xốp lật ngược, bình thản ngồi xuống trước mặt Linh như thể họ đang ở trong phòng khách nhà mình bàn chuyện tương lai.
Hắn vươn tay, dứt khoát bóc lớp băng dính và băng keo y tế trên miệng cô ra. Da môi bị kéo mạnh khiến Linh nhăn mặt đau đớn.
“Khụ… Anh điên rồi Kiên! Thả Mai ra, chuyện này không liên quan đến cô ấy! Anh muốn tiền hay muốn cái gì?!” Linh ho sặc sụa, vừa lấy lại được dưỡng khí liền gắt lên, trừng mắt nhìn kẻ đối diện.
Kiên không nổi nóng, cũng không mảy may quan tâm đến sự phẫn nộ đó. Hắn rút từ trong túi nilon ra một bộ đồ bơi một mảnh bằng thun lạnh màu trắng tinh. Hắn ném nó phịch xuống sàn nhôm trước mặt Linh.
“Tự thay bộ đồ này vào. Anh muốn nhìn thấy em thật rõ ràng.” Kiên nhạt nhẽo ra lệnh, giọng nói không mang theo cảm xúc, chỉ có sự ra lệnh của một kẻ độc tài.
Linh cắn răng quay mặt đi, lồng ngực phập phồng từ chối sự sỉ nhục hiển nhiên đó. Kiên không bực tức. Hắn thong thả đứng dậy, bấm tạch tạch đẩy lưỡi dao rọc giấy sắc lẹm ra khỏi vỏ, bước thẳng về phía góc tường nơi Mai đang bị trói. Hắn thô bạo nắm lấy tóc Mai giật ngược ra sau, ép lưỡi dao lạnh lẽo sát vào gót chân đang trần trụi của cô ấy. Lưỡi dao khẽ miết nhẹ, một vệt máu đỏ mỏng manh lập tức rịn ra trên làn da nhợt nhạt.
“Anh không có tính kiên nhẫn đâu, Linh. Hoặc em ngoan ngoãn tự thay đồ, hoặc anh sẽ cắt đứt gân gót chân của bạn em ngay bây giờ. Lựa chọn đi.”
Mai phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, nước mắt giàn giụa lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt van xin Linh đừng làm theo. Nhưng Linh biết Kiên không nói suông. Gã đàn ông từng dịu dàng chăm sóc cô nay đã hoàn toàn hóa thành một con thú máu lạnh mắc chứng ái kỷ. Sự kiên quyết của Linh sụp đổ tan tành.
“Đừng! Tôi mặc… Tôi mặc.” Linh run giọng, hai tay bị trói vô thức siết chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Kiên nhếch mép hài lòng. Hắn bước lại gần, dùng mũi dao cẩn thận lách qua khe hở, cắt đứt sợi dây thít nhựa trên cổ tay Linh.
Dưới không khí lạnh buốt của container đông lạnh và ánh mắt soi mói vô hồn của kẻ từng là người yêu, Linh lóng ngóng, run rẩy tự cởi bỏ lớp quần áo công sở nhàu nát. Cô vội vã tròng bộ đồ bơi trắng mỏng manh vào người, cố che đi những phần cơ thể đang nổi da gà. Không có bất kỳ sự lãng mạn hóa hay yếu tố gợi tình nào ở đây, chỉ có sự chà đạp nhân phẩm, cảm giác bất lực và nhục nhã tột độ khi phải tự tay gạt bỏ sự tự tôn để cứu mạng bạn mình.
Vừa mặc xong, chưa kịp định thần, Kiên đã lấy từ trong balo ra một cuộn dây thừng đay jute màu xỉn, loại dây thô ráp, cứng nhắc đã được ngâm qua dầu hỏa để tăng độ ma sát và chống mục. Hắn lôi xềnh xệch Linh, ép cô quay lưng áp sát vào một trong những trụ thép chịu lực lồi ra ở vách container.
Hắn thao tác rất chậm, thô bạo và chắc chắn. Không có những nút thắt nghệ thuật phức tạp hay các tư thế trói gợi cảm. Đây là một cuộc giam cầm thuần túy. Từng vòng dây thừng đay thô ráp quấn siết quanh ngực, luồn chà xát dưới nách và thắt chặt lấy mạn sườn cô, neo cố định toàn bộ nửa thân trên của Linh vào trụ thép. Khớp gối cô bị ép gập xuống sàn nhôm lạnh lẽo. Hai tay bị kéo quặt ra sau một cách tàn nhẫn, cổ tay bị buộc siết vào nhau và khóa cứng vào hệ thống dây chằng trên ngực. Trọng tâm cơ thể bị vặn vẹo, khiến cô không thể rướn người lên để thở cho thoải mái, cũng không thể gục ngã hoàn toàn để nghỉ ngơi. Mỗi nhịp thở đều kéo theo sự ma sát bỏng rát của sợi đay vào lớp vải thun mỏng manh.
Chương 3: Địa ngục trần gian
Sau khi giật mạnh đầu dây để kiểm tra các nút thắt đã cố định chắc chắn vào trụ thép, Kiên lấy từ túi áo ra một cái ball gag bằng silicone cứng màu đen. Hắn bóp mạnh hai bên má Linh, ép khối silicone to bằng quả bóng bàn nằm gọn trong khoang miệng, chặn đứng sự cử động của lưỡi và quai hàm, rồi vòng dây da thô ráp ra gáy cài khóa kim loại lại thật chặt.
Nước bọt tiết ra theo phản xạ không thể nuốt được, bắt đầu trào ra hai bên khóe môi vô cùng khó chịu. Việc bị tước đoạt khả năng khép miệng, mất đi tiếng nói không chỉ gây chèn ép về mặt sinh lý mà còn là một đòn giáng cực mạnh vào tâm lý, biến nạn nhân từ một con người có tư duy thành một vật thể hoàn toàn phụ thuộc và bất lực.
Hắn ngồi lại vào chiếc thùng xốp, mở chai nước suối uống một ngụm, ánh mắt tối tăm khóa chặt vào cơ thể đang run rẩy của Linh.
“Lúc chia tay, em bảo anh là kẻ thất bại vì không thể làm chủ được cuộc sống, không thể cho em một tương lai.” Kiên chậm rãi nói, giọng điệu oán hận pha lẫn sự hả hê bệnh hoạn. “Bây giờ, em hãy thử làm chủ cơ thể mình xem. Thử xem cái sự kiêu ngạo của em có cứu được em ở đây không.”
Hắn lấy ra một thiết bị rung cỡ nhỏ. Không phải để ban phát khoái cảm, mà hắn dùng nó như một công cụ tra tấn tâm lý tinh vi. Hắn xé một dải băng dính công nghiệp lớn, quấn ngang hông Linh, cố định thiết bị rung ép chặt vào điểm nhạy cảm nhất của cô. Khi công tắc được bật lên ở mức cao nhất, sự rung động liên tục, dồn dập dội thẳng vào các nơ-ron thần kinh.
Phản xạ sinh lý tự nhiên bắt đầu xung đột dữ dội, tàn khốc với ý chí phòng ngự. Lồng ngực Linh phập phồng liên hồi, hơi thở gấp gáp bật ra thành những tiếng “ưm… ứ” nghẹn ngào, tức tưởi qua khối silicone. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán và sống lưng. Mỗi khi cô không thể chịu đựng được sự kích thích quá tải mà gồng người, vặn mình né tránh, các bó dây thừng đay thô ráp lại nhẫn tâm miết mạnh vào lớp vải thun, cọ xát trực tiếp, tàn phá da thịt cô.
Chỉ sau hai mươi phút chống chọi, sự cọ xát liên tục đã làm vùng da non ở nách, mạn sườn và cổ tay rộp lên, đỏ ửng, trầy xước và rát buốt thấu xương. Cảm giác đau đớn thể xác hòa trộn với sự kích thích ép buộc tạo ra một sự đày đọa tàn nhẫn, đánh gục lòng kiêu hãnh của cô gái trẻ. Mai ở góc phòng chỉ biết nhắm mắt, khóc nấc lên trong tuyệt vọng.
Sự bạo hành đốn mạt không dừng lại ở đó. Kiên muốn đập nát hoàn toàn lớp vỏ bọc nhân phẩm của cô trước sự chứng kiến của người bạn thân. Hắn tiến lại gần, vươn tay dùng lực thô bạo xé rách toạc phần đũng của bộ đồ bơi trắng. Hắn tiến hành hành vi xâm hại một cách lạnh lùng, tàn bạo, không có một chút dạo đầu hay vuốt ve. Từng nhịp đâm rút không phải để thỏa mãn nhục dục, mà là sự đóng dấu khẳng định quyền lực tuyệt đối, áp đặt sự ô uế lên nạn nhân.
Linh nhắm nghiền mắt, cắn chặt răng vào khối silicone, nước mắt và mồ hôi chảy dài quyện vào nhau mặn chát. Đau đớn thể xác, sự nhục nhã ê chề bào mòn chút sức lực cuối cùng. Nhưng ở dưới tận cùng của sự sụp đổ, sâu thẳm bên trong đôi mắt đang nhắm chặt ấy, sự sợ hãi ban đầu đang dần cô đặc lại thành một thứ bản năng sinh tồn lạnh lẽo, sắc bén. Cô ghi nhớ từng nhịp thở của hắn, từng vị trí đồ đạc trong phòng, kiên nhẫn chờ đợi bóng tối qua đi.
Chương 4: Sự kiên nhẫn rướm máu
Mọi kế hoạch phạm tội dù hoàn hảo đến đâu cũng luôn tồn tại biến số. Chiếc điện thoại cục gạch rẻ tiền Kiên dùng để liên lạc đột ngột đổ chuông dồn dập vào lúc 3 giờ rạng sáng. Giọng gã chủ bãi phế liệu ngái ngủ, hốt hoảng thông báo rằng 7 giờ sáng nay sẽ có đoàn kiểm tra liên ngành của thành phố xuống rà soát, dọn dẹp vi phạm phòng cháy chữa cháy toàn bộ khu vực bãi.
Kiên cúp máy, chửi thề một tiếng, sắc mặt tối sầm lại. Hắn không thể để cái container giam người này ở đây thêm một giây nào nữa, nếu không muốn ăn án chung thân. Sự vội vã, hoảng loạn làm hỏng nhịp độ kiểm soát điềm tĩnh của kẻ thủ ác.
Hắn vớ lấy con dao rọc giấy, lao tới cắt phăng một cách thô bạo các bó dây thừng đang siết chặt quanh người Linh. Áp lực bị tháo gỡ quá đột ngột, máu ùa về các mao mạch đang bị tắc nghẽn khiến cô ngã gục xuống sàn nhôm, toàn thân tê rần, châm chích như hàng vạn mũi kim đâm vào da thịt.
Không có thời gian để trói tỉ mỉ lại từ đầu, Kiên lôi trong balo ra một vỉ thuốc ngủ cực mạnh dạng viên sủi. Hắn tháo bịt miệng Linh, thô bạo bóp hàm cô, nhét viên thuốc vào sâu trong cuống họng, đổ ộc nước từ chai nhựa ép cô nuốt. Linh sặc sụa, ngoan ngoãn thực hiện động tác nuốt. Nhưng Kiên không phải là bác sĩ, hắn không biết rằng thuốc ngủ qua đường dạ dày cần ít nhất 30 đến 45 phút mới bắt đầu phát huy tác dụng. Và ngay khi hắn lơ là quay lưng đi để xử lý Mai, Linh lập tức dùng lưỡi đẩy viên thuốc đắng ngắt nấp dưới vòm miệng ra, nhổ toẹt vào khe rãnh tối tăm của sàn container.
Nghĩ rằng thuốc sẽ sớm ngấm, Kiên thao tác nhanh gọn. Hắn dùng dải băng dính xám dán lại miệng Linh, dùng dây thít nhựa loại lớn khóa chặt hai tay cô và cả Mai ra phía trước bụng để dễ bề khuân vác. Hắn lấy hai tấm chăn chuyển nhà dày cộp, dơ bẩn trùm kín lên người họ, dùng dây chằng hàng cuộn tròn lại như những kiện hàng vô tri để ngăn vùng vẫy. Hắn xốc từng người lên vai, ném bịch xuống mặt sàn kim loại lạnh ngắt của khoang sau chiếc xe tải van, rồi đóng sầm cửa hậu lại.
Động cơ xe gầm lên, xóc nảy dữ dội khi tiến ra đoạn đường mòn nối ra quốc lộ. Bóng tối trong khoang chở hàng đặc quánh mùi dầu nhớt, ẩm mốc. Bên dưới lớp chăn dày, Linh mở mắt. Cô vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Adrenaline bơm tràn trong máu gạt phăng sự mệt mỏi.
Hai tay bị khóa phía trước, cô từ từ uốn éo, vặn mình trườn người ra khỏi lớp chăn buộc vội vã. Lợi dụng sự rung lắc điên cuồng của chiếc xe cũ nát, Linh dùng hai bàn tay bị trói mò mẫm trên mặt sàn. Cô sờ thấy một thanh giằng ngang của hàng ghế phụ phía sau đã bị tháo dỡ. Dưới lớp sơn bong tróc, nó để lộ ra một gờ thép hàn nham nhở, rỉ sét và cực kỳ sắc nhọn.
Linh móc sợi dây thít nhựa to bản ngang qua gờ thép, nghiến răng bắt đầu động tác kéo lên kéo xuống. Nhựa ABS công nghiệp rất dai, thiết kế để không thể bẻ gãy bằng sức người, và gờ thép thì nằm quá gần bề mặt da cổ tay. Mỗi lần cô miết mạnh dùng lực ma sát để cưa, mép thép rỉ sét không chỉ cưa vào sợi dây mà còn cưa thẳng vào phần da thịt mỏng manh của cổ tay cô.
Cơn đau rát buốt, xé da xé thịt truyền lên não khiến nước mắt cô trào ra. Máu tươi tứa ra ròng ròng, làm trơn ướt bề mặt dây thít khiến việc cọ xát tạo nhiệt càng thêm khó khăn, liên tục bị trượt quỹ đạo. Nhưng Linh không bỏ cuộc. Trong không gian tối tăm chật hẹp, nhịp độ ma sát đều đặn, tiếng thở hổn hển qua mũi hòa lẫn với tiếng gầm gừ của động cơ xe tải. Cô biết, nếu chiếc xe này dừng lại ở một nơi hoang vắng nào đó, đó sẽ là mồ chôn của cả hai. Đây là cơ hội sống sót duy nhất.
Bốn mươi lăm phút vật lộn đẫm máu. Sợi dây thít nhựa tích tụ nhiệt năng, bị mài mòn đứt quá nửa, cuối cùng không chịu nổi lực giằng co mạnh bạo của cô, kêu “phựt” một tiếng nhỏ và bung ra hai nửa. Hai cổ tay Linh rách bươm, máu me be bét, nhuộm đỏ cả nền xe nhưng đã được tự do.
Cô lập tức xé toạc lớp băng dính trên miệng, hít một hơi dưỡng khí thật sâu. Việc đầu tiên cô làm không phải là bò đến cởi trói cho Mai. Cô biết Mai đã bị chuốc thuốc ngủ trước đó, cơ thể hiện tại là một khối tạ nặng trịch không thể tự nhận thức hay di chuyển. Đánh thức Mai lúc này chỉ làm vướng víu kế hoạch tẩu thoát.
Cô cần một vũ khí sát thương. Linh bò cẩn thận quanh mặt sàn xe xóc nảy, các ngón tay rà soát từng ngóc ngách. Ở gần hộp dụng cụ sửa xe, cô chạm vào một thanh cờ lê tháo lốp xe tải bằng thép đặc, nặng gần 3kg. Cô nắm chặt lấy đầu thanh cờ lê bằng cả hai tay đang run rẩy vì rát, thu mình nấp ngay sát mép cửa hậu, nhịp thở tĩnh lặng như một bóng ma, đôi mắt rực lên ngọn lửa của sự căm phẫn tột cùng, chờ đợi khoảnh khắc cánh cửa kia mở ra.
Chương 5: Cú đập vỡ nát màn đêm
Chiếc xe tải van đột ngột giảm tốc, tiếng xi nhan tạch tạch vang lên đều đặn. Xe rẽ ngang và khựng lại trên một bề mặt bê tông phẳng lì. Qua khe hở nhỏ của vách ngăn cabin, Linh thấy ánh sáng trắng sáng rực hắt vào. Kiên đã tấp vào một trạm xăng ven quốc lộ để đổ nhiên liệu trước khi chạy trốn về tỉnh lẻ.
Tiếng mở cửa cabin vang lên. Tiếng gót giày nện xuống mặt đường bê tông lạo xạo tiến dần về phía đuôi xe. Kẻ thủ ác muốn kiểm tra xem hai “món hàng hóa” sau xe đã ngấm thuốc ngủ hoàn toàn hay chưa.
Linh nín thở, gồng cứng cơ bắp toàn thân. Đôi bàn tay dính máu siết chặt thân cờ lê thép lạnh ngắt.
Lạch cạch… Cạch.
Cánh cửa hậu bật mở tung. Ánh đèn halogen công suất lớn từ mái che trạm xăng dội thẳng vào khoang xe tối đen khiến đồng tử Kiên co rút lại chớp nhoáng, võng mạc chưa kịp điều tiết. Trong tích tắc mù lòa ấy, hắn chỉ kịp thấy một bóng người mặc đồ trắng tơi tả lao xé gió từ trên thùng xe xuống.
Linh dồn toàn bộ sức nặng cơ thể cùng sự uất hận dồn nén, vung thanh cờ lê thép bằng cả hai tay đập thẳng một cú trời giáng từ trên cao bổ nhào xuống. Khối kim loại 3kg mang theo gia tốc nện chuẩn xác vào phần xương quai xanh bên trái của Kiên.
Rắc! Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên ghê rợn. Xương quai xanh vốn mảnh mai, nằm sát bề mặt da, hoàn toàn không thể chịu đựng được sức tàn phá của thanh thép đặc. Xương gãy vụn làm nhiều mảnh, đâm chọc vào các mô mềm xung quanh. Cơn đau thấu trời ập đến khiến Kiên rống lên một tiếng thảm thiết như dã thú bị thương. Toàn bộ vùng vai và cánh tay trái của hắn lập tức tê liệt, vô dụng rơi thõng xuống.
Kiên mất thăng bằng nghiêm trọng, lùi lại vài bước rồi ngã oạch ngửa ra sau, đập đầu xuống nền bê tông. Hắn nằm lăn lộn, mặt mũi nhăn nhó vặn vẹo, dùng bàn tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu, rên la đau đớn đến mức choáng váng.
Linh không dừng lại để nhìn thành quả. Cô vứt mạnh thanh cờ lê đẫm máu xuống đất, phóng thẳng xuống xe. Cô không quay lại kéo Mai, mà dùng toàn bộ sức lực của đôi chân đang đi chân trần, lao điên cuồng về phía khu vực đặt các trụ bơm xăng đang sáng đèn rực rỡ cách đó hai mươi mét.
“CỨU MẠNG! BẮT CÓC! CÓ NGƯỜI BỊ BẮT CÓC TRÊN XE! CỨU TÔI VỚI!”
Giọng cô khản đặc, sắc nhọn xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Hai nhân viên trạm xăng đang tiếp nhiên liệu cho một chiếc xe tải đường dài giật bắn mình đánh rơi cả vòi bơm. Nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ bơi rách bươm, hai cổ tay bê bết máu tươi đang chạy thục mạng tới gào thét, họ lập tức hô hoán. Vài tài xế đang đứng hút thuốc gần đó cũng vớ lấy cờ lê mỏ lết, điếu cày hùng hổ lao ra khỏi cabin.
Kiên, bằng một nỗ lực tột cùng của sự hèn nhát, cố gắng lết bò dậy. Hắn nhìn đám đông đàn ông đang cầm hung khí hùng hổ chạy về phía mình, lại nhìn sự phản kháng khốc liệt của nạn nhân dưới ánh đèn sáng chói. Tâm lý kiểm soát bệnh hoạn của kẻ thao túng hoàn toàn vỡ vụn trước nguy cơ bị bắt giữ. Bất chấp cơn đau gãy xương xé thịt, hắn lảo đảo xoay người, bỏ lại chiếc xe tải van vẫn đang nổ máy cùng nạn nhân thứ hai, kéo lê cánh tay trái phế nhân chạy biến vào màn đêm khuất sau hàng rào trạm xăng để lẩn trốn vào cánh đồng hoang.
Vĩ thanh: Vết sẹo lồi và Nắm đấm
Hai mươi phút sau, xe tuần tra của công an giao thông và lực lượng cấp cứu 115 có mặt rầm rộ hú còi tại trạm xăng. Không có cảnh nạn nhân tự tay cắt dây thừng cho bạn mình một cách lãng mạn. Đội ngũ y tế chuyên nghiệp lên xe van kiểm tra mạch, nẹp cổ, tiêm thuốc giải và đưa Mai – vẫn đang hôn mê sâu do thuốc ngủ – lên cáng cứu thương cẩn thận. Linh được các bác sĩ sát trùng và băng bó vết cắt sâu hoắm, nham nhở ở cả hai cổ tay ngay tại hiện trường trước khi được chuyển về bệnh viện tuyến tỉnh giám định thương tật.
Sự hồi phục sau một vụ án hình sự tàn khốc không diễn ra nhanh chóng như một phép màu trên phim ảnh.
Sáu tháng trôi qua. Hội chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương PTSD đã để lại di chứng tâm lý nặng nề cho Mai. Cô luôn giật mình giữa đêm, phải xin nghỉ việc, cắt đứt toàn bộ liên lạc mạng xã hội, chuyển về quê sống cùng gia đình để tiếp nhận các liệu trình điều trị tâm lý dài hạn.
Kiên bị lực lượng chức năng bắt giữ vào rạng sáng ngày hôm sau khi đang lẩn trốn, kiệt sức vì mất máu tại một lán trại bỏ hoang. Đối mặt với các bằng chứng vật lý rõ ràng trên xe tải (vết máu, dây thừng, thuốc ngủ) và lời khai đanh thép của nạn nhân, kết hợp tình tiết tăng nặng cố ý gây thương tích, hắn nhận bản án 16 năm tù giam vì tội “Bắt giữ người trái pháp luật” và “Hiếp dâm”. Trong trại giam, mọi cuộc gọi, thư từ đều bị kiểm duyệt gắt gao, chặt đứt hoàn toàn cơ hội hắn dùng lời lẽ thao túng hay quấy rối cuộc sống của nạn nhân thêm một lần nào nữa.
Linh làm thủ tục chuyển đến một căn hộ mới ở khu vực trung tâm có hệ thống an ninh đa lớp cao cấp hơn. Buổi tối cuối tuần, cô đứng trước gương lớn trong phòng tập gym của tòa nhà. Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo, những vết sẹo do dây thừng đay tàn nhẫn ma sát ở mạn sườn, bả vai đã mờ đi thành những vệt nâu nhạt chìm vào da. Nhưng vết sẹo lồi ở cổ tay, do những nhát cưa tự hủy diệt bằng dây thít nhựa và gờ thép rỉ sét tạo ra, thì vĩnh viễn nằm đó, sần sùi và phơi bày rõ nét.
Cô không dùng kem che khuyết điểm, cũng không nhìn chúng với sự u sầu, thương hại bản thân. Linh cắn chặt đầu sợi băng quấn tay màu đen tuyền, tỉ mỉ quấn từng vòng quanh cổ tay, che khuất vết sẹo lồi và cố định chắc chắn các khớp xương mấu chốt. Cô bước lên thảm, thủ thế chuẩn xác. Linh xoay hông, truyền lực từ gót chân lên vai, vung một cú đấm thẳng cực mạnh bằng tay phải vào bao cát trụ hạng nặng 50kg, tạo ra một tiếng nện chát chúa, chắc nịch dội lại khắp phòng tập.
Cô đã đăng ký một khóa võ tự vệ thực chiến tên là Krav Maga ngay sau khi xuất viện ba tháng trước. Ở thế giới thực tại đầy rẫy những mảng tối vô hình này, cô hiểu sâu sắc một chân lý: An toàn không phải là thứ có thể phó mặc cho những chốt cửa mỏng manh hay tin vào lời hứa hẹn của bất kỳ ai. Tự do và quyền làm chủ sinh mạng là thứ phải tự tay giành lấy, và đôi khi, cái giá phải trả là bằng chính máu, mồ hôi và sự nhẫn tâm, kiên cường với chính bản thân mình.
