Tóm tắt: An, một sinh viên nghệ thuật với thế giới nội tâm phức tạp, tìm thấy sự giải thoát trong việc cosplay thành những hình mẫu mạnh mẽ và bí mật khám phá nghệ thuật trói buộc. Em trai cô, Khôi, luôn lặng lẽ quan sát và bảo vệ người chị gái mà cậu cho là vừa rực rỡ vừa mong manh. Một đêm định mệnh, khi Khôi vô tình bước vào căn phòng khóa trái, bí mật của An bị phơi bày, và ranh giới giữa hai chị em bắt đầu tan chảy. Đây không chỉ là câu chuyện về dục vọng cấm kỵ, mà còn là hành trình hai tâm hồn tìm thấy sự tự do trong chính những sợi dây ràng buộc.
Tag: Tình cảm, Tâm lý, Hiện đại, H+, BDSM, Bondage (Trói buộc), Cosplay, Chị em.
Cảnh báo: Truyện chứa nội dung người lớn (18+), miêu tả các hoạt động nhạy cảm và mối quan hệ loạn luân. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.
Bóng Hình Song Sinh
Mục Lục
Phần 1: Bí Mật Bị Phát Hiện
Tao biết mình có gu lạ. Ở tuổi hai mươi, tao không hứng thú với tiệc tùng hẹn hò, mà chỉ chìm đắm trong những thú vui riêng tư. Tao mê cái cảm giác bị kiểm soát, bị bó chặt. Nó giống như một cái ôm thật chặt, một sự an toàn tuyệt đối trong thế giới hỗn loạn này. Đó là lý do tao nghiện cosplay và bondage. Cảm giác được mặc lên một bộ đồ không phải của mình, trở thành một người khác, rồi tự trói mình lại và phó mặc cho những con sóng khoái cảm… nó là một sự giải thoát. Mỗi bộ đồ, mỗi sợi dây đều là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi tao có thể trút bỏ con người thường ngày của mình.
Tối nay tao chọn bộ Miyuki trong Senran Kagura. Tao đứng trước gương, từ từ mặc lên người từng món. Chiếc áo crop top bó chẽn, chiếc váy ngắn cũn màu tím chỉ đủ che những gì cần che. Cái cảm giác vải vóc siết lấy da thịt khiến lồng ngực tao phập phồng. Nó không chỉ là quần áo, nó là một lớp da thứ hai, một lời hứa hẹn về những gì sắp xảy ra. Nhưng thứ hay ho nhất là bộ “đồ chơi” của tao: chiếc máy rung nhỏ được cố định bằng một bộ đai da mềm, kết nối với một bộ hẹn giờ. Một khi đã xong xuôi, tao sẽ hoàn toàn mất kiểm soát. Đó mới là điều tuyệt nhất. Sự đầu hàng có chủ đích.
Nhà chỉ có tao với thằng Khôi, cậu em trai mười tám tuổi. Bố mẹ đi vắng, và tao đã dặn nó đừng có gõ cửa vì tao “bận”. Nó chắc nghĩ tao đang vẽ vời gì đó. Nó luôn ngây thơ như vậy, hoặc có lẽ nó chỉ giỏi giả vờ. Tao vào phòng, khóa trái cửa. Âm thanh chốt cửa vang lên như một sự khẳng định: thế giới bên ngoài đã bị bỏ lại phía sau. Tao bắt đầu nghi lễ của mình: cẩn thận buộc dây thừng lụa quanh cổ tay, cố định chúng vào thanh sắt đầu giường. Tao kéo thử vài lần để chắc chắn về độ bền. Tấm khăn che mắt làm thế giới chìm trong bóng tối, mọi giác quan khác như được khuếch đại. Tao nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ. Tao nhét miếng bịt miệng vào, cảm nhận sự lấp đầy quen thuộc, rồi đến cái plug hậu môn. Hoàn hảo. Giờ tao chỉ còn là một cơ thể chờ đợi, hoàn toàn bất lực.
Tao nhấn nút khởi động trên bộ hẹn giờ. Món đồ chơi bắt đầu rung lên khe khẽ, một lời hứa hẹn ngọt ngào. Cơ thể tao ngay lập tức phản ứng, một luồng điện râm ran chạy dọc sống lưng. Tao thả lỏng, sẵn sàng đón nhận. Nhưng ngay khi những làn sóng khoái cảm đầu tiên ập đến, thì có tiếng gõ cửa.
“Bà chị? Còn sống trong đó không đấy?” Giọng thằng Khôi oang oang bên ngoài.
Tim tao rớt mẹ ra ngoài. Chết tiệt. Sao lại là lúc này? Mọi cơ bắp trong người tao căng cứng lại. Hoảng loạn. Tao cố phát ra âm thanh gì đó nhưng miếng bịt miệng đã chặn lại tất cả, chỉ còn lại những tiếng ư ử vô nghĩa trong cổ họng. Tao giãy giụa nhưng vô ích. Dây trói quá chặt. Lạy trời cho nó bỏ đi. Nó sẽ nghĩ tao đang ngủ hoặc đang đeo tai nghe thôi. Làm ơn đi đi…
Nhưng không. Sau vài tiếng gõ nữa không có hồi âm, tao nghe thấy tiếng chìa khóa lạch cạch trong ổ. Cửa phòng cọt kẹt mở ra. Nó không bao giờ khóa cửa phòng tao.
Dù bị bịt mắt, tao vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Luồng gió nhẹ từ cửa, sự im lặng đột ngột, và rồi là tiếng nó hít vào một hơi thật mạnh. Thằng Khôi đứng chết trân ở đó, mắt nó mở to như không tin nổi. Tao có thể hình dung ra cảnh tượng trong mắt nó, và sự xấu hổ nóng rực lan khắp cơ thể. Tao thấy ánh mắt nó lia nhanh từ đôi tay bị trói của tao, xuống bộ đồ cosplay hở hang, dừng lại ở miếng bịt miệng, và cuối cùng là nhận ra thứ gì đó đang rung lên khe khẽ giữa hai chân tao. Tao thấy yết hầu nó chuyển động lên xuống khi nó nuốt nước bọt. Vài giây im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy rung vô tâm vẫn làm việc của nó, phơi bày bí mật dơ bẩn của tao.
Nó từ từ bước lại gần, tiếng bước chân của nó trên sàn gỗ sao mà nặng nề đến thế. Giọng nó khàn đi, không còn vẻ trêu chọc thường ngày: “An… bà… bà đang làm cái gì vậy?” Rồi như nhận ra sự vô lý của câu hỏi, nó sửa lại: “Bà ổn không?”
Tao không thể trả lời, chỉ có thể để cơ thể nói thay. Một cơn khoái cảm mạnh bất ngờ ập đến, mạnh hơn vì sự hiện diện của nó, vì sự xấu hổ và cả một chút phấn khích bệnh hoạn. Hông tao vô thức ưỡn lên, như một lời mời gọi câm lặng.
Mắt thằng Khôi sẫm lại. Nó bước thêm một bước nữa, gần đến mức tao có thể ngửi thấy mùi hương trên người nó. Mùi của sự nam tính trẻ trung, của sự bối rối, và cả một chút… tò mò.
“Bà có muốn tui dừng nó lại không?” nó hỏi, giọng run run, một sự pha trộn giữa lo lắng và một thứ gì đó khác mà tao không thể gọi tên.
Dừng lại? Đầu óc tao gào thét là có. Dừng lại ngay, đuổi nó ra ngoài, và chôn vùi sự nhục nhã này mãi mãi. Nhưng cơ thể tao thì không. Cái cách nó nhìn, sự hiện diện của nó, đã biến trò chơi tự thỏa mãn của tao thành một thứ gì đó khác. Một màn trình diễn. Và tao không muốn nó kết thúc. Tao lắc nhẹ đầu. Tao biết chuyện này sai vãi đạn, nhưng cảm giác này quá mãnh liệt để có thể chối từ.
Khôi hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt một lọn tóc khỏi mặt tao. Cái chạm của nó khiến tao giật mình. Nó không hề ghê tởm. Nó dịu dàng.
“Trông bà đẹp lắm,” nó thì thầm. Và từ khoảnh khắc đó, thế giới của tao đã đảo lộn hoàn toàn.
Phần 2: Cái Chạm Đầu Tiên
Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy rung vo ve đều đặn và hơi thở nặng nhọc của cả hai. Bàn tay thằng Khôi vẫn đặt trên má tao, ấm nóng và hơi run. Cái chạm của nó thật khác. Nó không giống như khi tao tự chạm vào mình. Nó mang theo sự tò mò, sự do dự, và cả một sức nặng vô hình. Nó là một sự xác nhận, một sự chứng kiến. Nó làm cho mọi thứ trở nên thật hơn gấp bội.
“Tui… tui không có ý gì đâu,” nó nói nhỏ, gần như tự bào chữa cho chính mình, nhưng không hề rút tay lại. “Tui chỉ lo cho bà thôi. Thấy bà bị trói như vậy…”
Tao khẽ rên lên sau miếng bịt miệng khi một đợt rung mạnh hơn ập đến. Tao muốn nói với nó là tao ổn, rằng đây là điều tao muốn, nhưng bất lực. Thay vào đó, tao chỉ có thể gật nhẹ đầu, một cử chỉ yếu ớt để trấn an nó, và cũng để khuyến khích nó.
Nó nuốt nước bọt cái ực. Sự im lặng của tao dường như là một lời cho phép. “Bà… bà thực sự thích cái này à?” Giọng nó đầy tò mò hơn là phán xét. Nó đang cố gắng để hiểu. “Có… có đau không?”
Tao lắc đầu, rồi lại gật đầu một cách quả quyết hơn khi nó hỏi câu đầu tiên. Thích. Rất thích. Và không, không hề đau. Nó là một loại áp lực dễ chịu, một sự giam cầm ngọt ngào.
Nó im lặng một lúc lâu, dường như đang đấu tranh tư tưởng. Tao có thể cảm nhận được sự giằng xé của nó qua sự căng thẳng trong không khí. Rồi nó hít một hơi, như đã đưa ra quyết định. “Vậy… tui chạm vào bà được không?” nó hỏi, giọng khàn đi. “Chỉ một chút thôi? Để chắc là bà không sao.”
Tim tao đập như trống hội. Lời đề nghị đó, vừa ngây ngô vừa đầy cám dỗ. Chưa bao giờ tao để ai khác chạm vào mình như thế này, chưa bao giờ chia sẻ phần riêng tư nhất của bản thân. Và việc người đầu tiên lại là thằng Khôi… điều đó vừa sai trái vừa cuốn hút một cách kỳ lạ. Tao thấy sợ, nhưng nỗi sợ đó lại ngọt ngào.
Tao gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.
Như nhận được sự cho phép mong đợi, những ngón tay nó từ từ rời khỏi má tao. Nó không vội vàng. Nó lướt xuống cổ tao, rồi đến xương quai xanh. Mỗi cái chạm đều nhẹ nhàng, thận trọng, như sợ tao sẽ vỡ tan. Nó đang khám phá. Nó lướt tay dọc theo cánh tay tao, cảm nhận sự căng cứng của cơ bắp, rồi dừng lại ở cổ tay, nơi những sợi dây lụa siết chặt. Nó dùng ngón tay miết nhẹ lên sợi dây, rồi lại nhìn tao, như thể đang cố đọc suy nghĩ của tao qua tấm bịt mắt.
Khi nó đến gần mép váy cosplay, nó dừng lại, ngón tay lơ lửng trong không khí.
“Được chứ?” nó hỏi thêm lần nữa, giọng thì thầm.
Tao gật đầu mạnh hơn. Tao muốn. Tao muốn biết cảm giác sẽ như thế nào.
Tay nó nâng nhẹ mép váy, để lộ chiếc máy rung nhỏ được cố định bằng dây đai. Khôi thở hắt ra, rồi cẩn thận đặt ngón tay lên thiết bị, không phải lên da thịt tao, mà là lên chính món đồ chơi, tăng thêm một chút áp lực.
Tao cong người, một tiếng rên bị bóp nghẹt thoát ra khỏi miếng bịt miệng. Chỉ một cái ấn nhẹ đó thôi cũng đủ làm thay đổi mọi thứ. Cảm giác quá mãnh liệt. Nó không còn là sự rung động đơn thuần nữa, nó có thêm sức nặng, có thêm hơi ấm từ tay nó.
“Bà thích thế này chứ?” Khôi thì thầm, giọng giờ đã tự tin hơn. “Bà muốn nhiều hơn nữa không?”
Tao gật đầu như điên dại, không còn nghĩ ngợi được gì nữa. Hông tao bắt đầu lắc lư một cách vô thức, tìm kiếm thêm sự tiếp xúc.
Nó từ từ luồn tay xuống dưới, chạm vào nơi nhạy cảm nhất của tao qua lớp vải mỏng. Những động tác chậm rãi, vuốt ve, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, khiến tao như phát điên.
“Bà ướt hết rồi,” nó nói, giọng vừa ngạc nhiên vừa phấn khích. “Bà thích thật này.”
Cái máy rung tăng cường độ khi đến giai đoạn cuối chương trình. Cơ thể tao căng cứng, cơn cực khoái đang đến gần. Những ngón tay thằng Khôi tiếp tục vuốt ve, như muốn đẩy tao đến đỉnh cao.
Rồi tao vỡ òa. Toàn bộ cơ thể co giật khi khoái cảm tràn ngập mọi giác quan. Tiếng rên bị nghẹt trong cổ họng, những ngón tay siết chặt vào dây thừng khi sóng cực khoái cuốn phăng cô đi. Nó kéo dài hơn mọi lần, mãnh liệt hơn mọi lần, bởi vì tao không còn một mình nữa. Tao có một khán giả, một người đồng lõa.
Khôi không ngừng tay cho đến khi tao ngừng run rẩy. Nó từ từ rút tay, thở nặng.
“Đẹp vãi,” nó thì thầm. “Lúc bà lên đỉnh trông đẹp thật.”
Nó tháo miếng bịt miệng cho tao. Vừa lấy lại được tiếng nói, tao thở hổn hển: “Khôi… mày với tao không nên…”
“Nhưng bà thích mà,” nó nói, mỉm cười. “Tui thấy hết.”
Tao không thể phủ nhận. Sự thật phơi bày trên cơ thể tao, trong từng hơi thở của tao.
“Lần sau… để tui giúp bà nữa nhé?” nó hỏi nhẹ nhàng.
Tao do dự. Nguy hiểm. Sai trái. Nhưng cách tim tao đập nhanh khi nghĩ đến việc cậu lại chạm vào mình…
“Để xem,” tao thì thầm.
Nó cười toe toét, cúi xuống hôn nhẹ lên trán tao.
“Tui sẽ đợi,” nó hứa.
Phần 3: Luật Chơi Mới
Ba ngày im lặng nặng như chì. Tao và thằng Khôi cứ như hai hành tinh lạ, vô tình lướt qua nhau trong cái vũ trụ chật hẹp của căn nhà. Những cái nhìn trộm, những cú va chạm vô tình ở cầu thang, tất cả đều như có một luồng điện xẹt qua, vừa ngượng nghịu vừa kích thích. Tao không dám chơi trò riêng của mình nữa, nhưng đầu óc thì không lúc nào yên. Hình ảnh nó đêm đó, bàn tay nó, ánh mắt nó… cứ ám ảnh tao. Tao vừa muốn lặp lại, vừa sợ hãi chính ham muốn của mình.
Tối thứ tư, tao đang ngồi thừ người trong phòng thì điện thoại sáng lên. Tin nhắn từ Khôi.
Rảnh không? Tui muốn nói chuyện.
Tim tao như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tao đang mặc bộ catsuit da đen, món đồ chơi vẫn nằm im lìm giữa hai chân. Tao đã chuẩn bị sẵn, như một kẻ nghiện đang chờ đợi liều thuốc của mình.
Vào đi. – Tao nhắn lại, tay hơi run.
Cửa phòng mở ra. Thằng Khôi bước vào, chỉ mặc quần đùi áo thun, nhưng không khí nó mang theo thì khác hẳn. Nó liếc qua bộ đồ tao đang mặc, rồi nhìn thẳng vào mắt tao.
“Bà muốn dừng lại, đúng không?” nó hỏi thẳng.
Tao cắn môi, không biết phải trả lời sao. Dừng lại ư? Lý trí của tao gào lên là “ĐÚNG VẬY”, nhưng cơ thể tao thì không. “Tao… tao không biết.”
Nó thở dài, tiến lại gần mép giường. “Tui cũng không biết nữa. Nhưng tui không ngừng nghĩ về nó được. Về bà.”
Nghe đến đó, mặt tao nóng bừng. “Khôi, tao với mày là chị em.”
“Tui biết,” nó đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng chuyện đã xảy ra rồi. Giờ mình tính sao? Cứ giả vờ như không có gì à?”
Nó nói đúng. Trốn tránh không phải là cách. Tao hít một hơi thật sâu. “Được. Nếu mày muốn tiếp tục… thì phải có luật.”
Mắt nó sáng lên. “Luật lệ? Nghe hay đấy. Tui nghe đây.”
“Thứ nhất, và quan trọng nhất: tuyệt đối bí mật. Không một ai được biết.”
“Chuyện đó thì khỏi phải bàn,” nó gật đầu, nhưng tay nó đã vô thức đặt lên đùi tao, lướt nhẹ trên lớp da bó sát. “Còn gì nữa?”
Cái chạm của nó làm tao run lên. “Thứ hai… mình không đi quá xa. Không hôn. Không… làm trò gì khác ngoài việc mày giúp tao… mày biết đấy.”
Nó nhếch mép, cúi xuống sát tai tao. Hơi thở của nó phả vào cổ tao, ấm nóng. “Thế nào là ‘trò khác’?”
“Mày đừng có giả ngu,” tao rít lên, đẩy nhẹ nó ra. “Chỉ là mày giúp tao lên đỉnh thôi. Hết.”
Nó cười khẽ, cái âm thanh khiến bụng dạ tao cồn cào. “Rồi rồi. Không hôn, không ‘trò khác’.” Nó dừng lại một giây, ánh mắt đầy ẩn ý. “Trừ khi… chính bà đổi ý.”
Tao đảo mắt, nhưng không thể giấu được sự rạo rực trong người. “Nói nhiều quá. Giờ thì… giúp tao được chưa?”
Nụ cười của Khôi trở nên đầy khiêu khích. “Như ý bà. Nhưng trước hết…” Nó với tay lấy cuộn dây thừng mềm tao để trên bàn. “Lần trước là tao tự trói. Lần này, tao muốn mày làm.”
Cổ họng tao khô khốc. Đây là lần đầu tiên tao nói ra điều này. “Trói tao lại đi.”
Mắt nó sẫm lại. Nó không nói gì, chỉ từ từ tiến lại. Nó không trói tay tao vào thành giường, mà bắt chéo hai tay tao ra sau lưng, dùng kỹ thuật đơn giản nhưng chắc chắn để cố định chúng lại. Lần đầu tiên cảm nhận nút thắt được siết bởi một người khác, cảm giác vừa bất lực vừa an toàn đến lạ.
“Thế này được chưa?” nó thì thầm, tay vẫn giữ chặt sợi dây.
Tao chỉ có thể gật đầu.
Nó cầm lấy chiếc điều khiển, bật món đồ chơi ở mức nhẹ nhất. Tiếng vo ve khe khẽ bắt đầu. Nó không vội vàng, chỉ ngồi đó quan sát phản ứng của tao. Tay nó từ từ lướt trên chân tao, đùi tao, rồi dừng lại ở eo. Nó không chạm vào những nơi nhạy cảm, chỉ đơn thuần là khám phá cơ thể tao qua lớp catsuit.
“Luật lệ là do bà đặt ra,” nó nói, giọng trầm khàn. “Nên tui sẽ không phá vỡ nó. Tui sẽ không chạm vào nơi đó.”
Nó nói dối. Nó không chạm bằng tay, nhưng nó chạm bằng mắt. Ánh mắt nó như có lửa, thiêu đốt từng tấc da thịt tao, đặc biệt là nơi đang rung lên mỗi lúc một dồn dập.
“Khôi…” tao rên rỉ, bắt đầu cảm thấy khó chịu vì bị trêu ngươi.
“Tui đây,” nó đáp, cúi xuống gần hơn. Mặt nó chỉ cách mặt tao vài centimet. Tao có thể thấy rõ hình ảnh của mình trong đôi mắt đen láy của nó. “Bà có muốn tui phá luật không, An?”
Quy tắc “không hôn” mới được đặt ra vài phút trước giờ như một tấm kính mỏng manh. Tao có thể cảm nhận được hơi thở của nó. Chỉ cần một trong hai đứa nhích tới một chút thôi… Nhưng nó không làm thế. Nó chỉ cười, một nụ cười nửa trêu chọc, nửa dịu dàng. Rồi nó tăng tốc độ máy rung, đẩy những con sóng khoái cảm ập đến dồn dập. Cơ thể tao cong lên, tâm trí trống rỗng. Ngay trước khi tao vỡ òa, nó thì thầm:
“Lần này là tui tuân thủ luật lệ. Lần sau… thì chưa chắc.”
Cơn cực khoái ập đến, không dữ dội như lần trước mà ngọt ngào và kéo dài. Tao hoàn toàn thả lỏng, phó mặc cho những con sóng cảm xúc mà nó tạo ra. Nó không cởi trói cho tao ngay. Nó để tao nằm đó, thở dốc, tận hưởng từng dư âm cuối cùng. Cái cảm giác bị trói sau khi đã thỏa mãn thật kỳ lạ, một sự bình yên trong bất lực.
“Sao rồi?” một lúc lâu sau nó mới lên tiếng, tay nhẹ nhàng vuốt tóc tao.
“Mày…” tao thở ra, cố lấy lại giọng. “Mày học mấy trò này ở đâu vậy?”
Nó cười. “Tự tìm hiểu thôi. Thấy bà thích, nên tui cũng tò mò.” Nó bắt đầu từ từ cởi trói cho tao. Những ngón tay nó lướt trên da, cẩn thận tháo từng nút thắt. “Đây là lần đầu tiên tui trói người khác đấy.”
Khi tay tao được tự do, tao khẽ xoa cổ tay hằn vết dây. “Cảm giác… khác lắm.”
“Khác thế nào?” nó hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
“Khi tự làm, tao vẫn kiểm soát được. Còn lần này… tao hoàn toàn giao nó cho mày.” Tao nhìn thẳng vào mắt nó. “Tao tin mày.”
Câu nói đó dường như có một sức nặng vô hình. Ánh mắt Khôi trở nên sâu hơn. Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng thu dọn dây thừng và đặt cái điều khiển lại chỗ cũ. Trước khi ra khỏi phòng, nó dừng lại ở cửa.
“Ngủ ngon,” nó nói. “Lần sau, để tui chuẩn bị kịch bản.”
Nó đi rồi, nhưng căn phòng vẫn còn vương lại mùi hương của nó, và lời hứa hẹn về một “kịch bản” mới, nơi mà tao biết chắc rằng, những quy tắc hôm nay sẽ chỉ còn là giấy vụn.
Phần 4: Vượt Rào
Lời hứa hẹn của Khôi về một “kịch bản” mới khiến tao mất ngủ cả đêm. Sáng hôm sau, nó cư xử như không có gì xảy ra, nhưng mỗi khi nhìn tao, trong mắt nó lại ánh lên một vẻ tự tin và chiếm hữu mà trước đây chưa từng có. Nó không còn là cậu em trai ngây ngô nữa. Nó là người nắm giữ bí mật của tao, và dường như, nó cũng muốn nắm giữ nhiều hơn thế. Tao vừa sợ hãi vừa mong chờ. Nỗi sợ rằng nó sẽ đi quá xa, và sự mong chờ được thấy nó sẽ dẫn dắt tao đến đâu.
Tối hôm đó, nó không nhắn tin. Nó chỉ bước thẳng vào phòng tao, trên tay là cuộn dây lụa màu trắng và một nụ cười nửa miệng. “Tối nay,” nó nói, giọng trầm ấm. “Đến lượt tui.”
Nó không hỏi tao có muốn hay không. Nó ra lệnh. Và cơ thể chết tiệt của tao lại phản ứng với điều đó. Máu trong người tao như nóng lên, một sự rạo rực chạy dọc sống lưng. Tao chỉ lẳng lặng nằm lên giường, đưa tay qua đầu. Nó bắt đầu trói tay tao vào thành giường. Những động tác lần này mượt mà và chuyên nghiệp hơn hẳn. Nó không chỉ quấn vài vòng rồi buộc lại. Nó dệt nên những nút thắt gọn gàng, siết vừa đủ để tao không thể cử động nhưng không làm đau tao. Tao tự hỏi nó đã lên mạng xem bao nhiêu video hướng dẫn rồi. Ý nghĩ rằng nó đã dành thời gian để nghiên cứu, để học cách làm điều này cho tao, khiến bụng dưới của tao thắt lại.
Nó trói xong hai tay, lùi lại một bước để ngắm nhìn. Tao có thể thấy sự hài lòng trong mắt nó. “Lần này không bịt mắt,” nó nói, giọng dứt khoát. “Tui muốn bà nhìn tui.” Tim tao đập lỡ một nhịp. Bị trói mà không bị bịt mắt là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Nó trần trụi hơn. Tao sẽ phải đối mặt với ánh mắt của nó, phải chứng kiến mọi biểu cảm của nó khi nó chạm vào tao, và nó cũng sẽ thấy hết sự yếu đuối, sự ham muốn của tao.
Nó ngồi bên cạnh tao, tay cầm chiếc điều khiển. Nó không bật máy rung ngay. Thay vào đó, nó dùng tay. Nó vuốt ve chân tao, từ mắt cá chân lên đến bắp đùi. Cái chạm của nó thật chậm rãi, đầy chủ đích, như đang khắc ghi từng đường cong cơ thể tao vào lòng bàn tay nó. Khi tay nó dừng lại ở ngay mép nội y, nó không đi xa hơn, chỉ dùng ngón tay lướt qua lại trên đường viền ren, một sự tra tấn ngọt ngào.
“Quy tắc vẫn còn đó chứ?” nó hỏi, mắt không rời khỏi mắt tao. “Không hôn?”
Tao gật đầu, hơi thở đã bắt đầu gấp gáp. Cổ họng tao khô khốc.
“Tốt,” nó cười, rồi cúi xuống. Nó không hôn môi tao. Nó bắt đầu từ xương quai xanh, đặt lên đó những nụ hôn ướt át và nóng bỏng. Nó từ từ di chuyển lên cổ, cắn nhẹ vào lớp da mềm, khiến tao giật nảy người. Lưỡi nó lướt dọc theo đường gân cổ, rồi dừng lại ở dái tai. Nó thì thầm, hơi thở của nó phả vào tai tao, làm mọi dây thần kinh của tao như bừng tỉnh. “Ở đây thì không vi phạm luật lệ, đúng không, chị?”
Tiếng “chị” thốt ra từ miệng nó lúc này sao mà tình tứ đến thế. Tao rên rỉ, cơ thể ưỡn lên theo bản năng. Nó đang lách luật, thằng khốn. Nó đang cho tao thấy rằng những quy tắc tao đặt ra thật vô nghĩa trước ham muốn của nó. Nó đang cho tao thấy rằng nó có thể mang lại cho tao khoái cảm theo vô vàn cách khác nhau. Cuối cùng, nó mới bật chiếc máy rung lên, nhưng chỉ ở mức độ rất nhẹ, vừa đủ để trêu ngươi, để nhắc nhở tao về thứ khoái lạc đang chờ đợi.
“Tối nay bà sẽ phải xin tui,” nó nói, giọng đầy quyền lực. “Bà sẽ phải cầu xin tui cho bà lên đỉnh.”
Và nó đã đúng. Nó hành hạ tao. Nó tăng tốc độ máy rung lên một chút, đủ để cơ thể tao bắt đầu căng lên, rồi lại giảm xuống. Nó dùng tay, lướt nhẹ trên bụng, trên eo, ở bất cứ đâu ngoại trừ nơi tao khao khát nhất. Nó bắt tao phải chờ đợi. Sự chờ đợi làm khoái cảm càng thêm mãnh liệt, sự bất lực làm ham muốn càng thêm cháy bỏng. Tao quằn quại, kéo giật sợi dây trói, nhưng vô ích. Tao hoàn toàn là tù nhân của nó.
“Khôi… làm ơn…” tao bắt đầu rên rỉ.
“Làm ơn cái gì?” nó hỏi, giọng tỉnh bơ, nhưng mắt nó thì rực lửa. “Tui không hiểu.”
“Mày biết mà…” tao thở dốc. “Làm ơn… nhanh hơn…”
“Chưa được,” nó nói. “Cầu xin tui đi, An. Nói rằng bà muốn tui.”
Lúc đầu tao còn cố chống cự, cố giữ lại chút tự tôn cuối cùng. Nhưng chẳng bao lâu sau, mọi sự kháng cự đều tan biến trước những con sóng khoái cảm dồn dập. Tao không còn là An nữa. Tao chỉ là một cơ thể đang bùng cháy. “Làm ơn, Khôi,” tao nức nở. “Tao muốn mày… làm ơn… cho tao…”
Nó cười mãn nguyện. “Cho bà cái gì? Nói rõ ra. Nói rằng bà muốn lên đỉnh.”
“Tao muốn lên đỉnh! Tao muốn lên đỉnh! Làm ơn!”
Chỉ khi đó, nó mới gầm nhẹ một tiếng, như một con thú được thỏa mãn. Nó tăng tốc độ máy rung lên mức tối đa, đồng thời dùng tay ấn mạnh xuống. Cơn cực khoái ập đến như một vụ nổ, mạnh mẽ và dữ dội đến mức tao chỉ có thể hét lên và co giật. Mọi thứ trắng xóa. Tao không còn nhìn thấy gì, không còn nghe thấy gì, chỉ có cơ thể đang run lên bần bật trong sự giải thoát tuyệt đối. Trong cơn mơ màng, tao biết rằng quy tắc không chỉ bị bẻ cong.
Chúng đã hoàn toàn bị nó nghiền nát.
Phần 5: Lún Sâu
Sau đêm đó, mọi thứ đã khác. Khôi không còn hỏi ý kiến tao nữa. Nó quyết định mọi thứ: mặc gì, trói thế nào, chơi ở đâu. Và tao, một cách kỳ lạ, lại thích điều đó. Thích cái cảm giác được dẫn dắt, được phó mặc. Sự đầu hàng của tao không còn là sự yếu đuối, nó là một hình thức của sự tin tưởng. Tao tin rằng nó sẽ không làm hại tao, rằng nó biết giới hạn của tao, và rằng nó cũng đang tận hưởng cuộc chơi này nhiều như tao.
Tối nay, nó yêu cầu tao mặc bộ cosplay 2B. Bộ đồ táo bạo nhất của tao. Khi tao bước ra khỏi phòng tắm, nó đã chờ sẵn. Ánh mắt nó quét dọc cơ thể tao, nóng bỏng và đầy chiếm hữu. Nó không nói gì, chỉ ra hiệu cho tao quỳ xuống trước mặt nó. Trên tay nó là một cuộn dây lụa màu đỏ rực.
“Hôm nay, bà sẽ là con búp bê của tui,” nó nói, giọng trầm và dứt khoát.
Tao làm theo. Nó bắt đầu trói, những nút thắt lần này phức tạp và nghệ thuật hơn nhiều. Nó không chỉ trói tay chân. Dây đỏ siết lấy da thịt tao, quấn quanh ngực, eo, và đùi, tạo thành một mạng lưới vừa đẹp mắt vừa giam cầm. Nó biến cơ thể tao thành một tác phẩm nghệ thuật shibari sống động. Mỗi khi sợi dây lướt qua, da thịt tao lại run lên. Quá trình trói kéo dài gần hai mươi phút. Đó không phải là sự chuẩn bị, đó đã là một phần của màn dạo đầu. Khi nó hoàn thành, tao đã gần như không thể chịu đựng nổi.
Nó còn dùng cả bịt miệng và một cái plug kim loại lạnh lẽo. Cảm giác bị lấp đầy cả hai lối vào, bị tước đi tiếng nói, khiến tao cảm thấy vừa xấu hổ vừa phấn khích đến run rẩy. Tao hoàn toàn là của nó, một vật thể để nó tùy ý định đoạt. Nó đẩy tao nằm sấp xuống giường, trong một tư thế hoàn toàn phơi bày. Nó không dùng máy rung ngay. Thay vào đó, nó dùng một cây roi da nhỏ, không phải để đánh, mà để khơi gợi. Đầu roi lướt nhẹ trên lưng tao, xuống mông, rồi đến mặt trong của đùi. Mỗi cái chạm nhẹ như lông vũ nhưng lại khiến cả người tao giật nảy. Nó đang vẽ lên cơ thể tao bằng sự khao khát.
“Hôm nay bà hư lắm,” nó thì thầm vào tai tao. “Phải bị trừng phạt.”
Nó hành hạ tao bằng những cái chạm lướt qua, bằng những lời thì thầm dơ bẩn cho đến khi tao không còn chịu đựng nổi. Tao chỉ có thể rên rỉ trong vô vọng sau miếng bịt miệng, cơ thể quằn quại trong bất lực. Nó biết chính xác phải làm gì để đẩy tao đến giới hạn. Nó dùng tay, lướt nhẹ trên nơi nhạy cảm nhất, khiến tao rên lên một tiếng uất ức. Nó có thể dễ dàng cho tao những gì tao muốn, nhưng nó không làm vậy. Nó muốn thấy tao phải vật lộn, phải khao khát.
Cuối cùng, khi thấy tao đã đủ “chín”, nó mới lấy món đồ chơi quen thuộc ra. Nó bật máy rung lên mức cao nhất, áp thẳng vào nơi nhạy cảm nhất của tao mà không báo trước. Cú sốc khoái cảm quá đột ngột, quá mạnh mẽ. Cả người tao nổ tung. Cơn cực khoái ập đến dữ dội như một cơn bão, cuốn phăng đi mọi lý trí. Nó tàn bạo, kéo dài, và mãnh liệt đến mức đau đớn. Tao co giật, gào thét trong câm lặng, và chìm sâu vào bóng tối của khoái lạc. Tao cảm thấy như mình đang tan rã, mọi giới hạn của cơ thể và tâm trí đều bị phá vỡ. Tao không còn là An, không còn là con người, chỉ còn là một sinh vật của khoái cảm thuần túy.
Nó giữ chiếc máy rung ở đó cho đến khi cơn run rẩy cuối cùng qua đi, cho đến khi tao chỉ còn là một cái xác không hồn, mềm oặt trên giường. Nước mắt, nước miếng, và cả những dịch thể khác của cơ thể cứ thế tuôn ra không kiểm soát. Tao đã hoàn toàn bị nó khuất phục.
Nó không cởi trói cho tao ngay. Nó chỉ nằm xuống bên cạnh, vuốt tóc tao, thì thầm những lời dịu dàng như để xoa dịu con thú hoang mà chính nó vừa giải phóng. Nó lau mặt cho tao, hôn nhẹ lên thái dương tao. Sự dịu dàng sau cơn bão tố này còn khiến tao tan chảy hơn cả chính cơn bão đó.
“Thấy chưa,” nó nói. “Bị trừng phạt cũng thích mà, đúng không?”
Phần 6: Phá Vỡ Ranh Giới
Mối quan hệ của bọn tao đã tiến đến một mức độ thân mật đến khó tin. Nó không chỉ là ham muốn thể xác, mà còn là sự thấu hiểu, là sự kết nối về mặt tinh thần. Những đêm “chơi đùa” không còn chỉ là để giải tỏa dục vọng, mà còn là cách bọn tao giao tiếp, cách bọn tao thể hiện những cảm xúc không thể nói thành lời. Tao nhận ra rằng, trong vòng tay của Khôi, trong những sợi dây trói của nó, tao mới thực sự là chính mình, một cách trần trụi và không phán xét.
Tối nay, nó không chọn cosplay. Nó chỉ muốn tao. Chỉ An thôi. Khi tao bước ra từ phòng tắm, nó đã ngồi đợi trên giường, trên tay là một cuộn dây màu xanh biếc. “Tối nay, không có nhân vật nào cả,” nó nói, giọng dịu dàng. “Chỉ có em thôi.”
Lần đầu tiên nó gọi tao là “em” trong hoàn cảnh này. Tim tao rung động. Tao quỳ xuống trước mặt nó, một sự đầu hàng hoàn toàn tự nguyện. Nó dùng cuộn dây màu xanh, dệt nên một bộ áo trói cầu kỳ quanh ngực tao. Nó nói đó là Karada, một kiểu trói để tôn vinh cơ thể. Nó làm rất chậm, rất cẩn thận, như một nghệ sĩ đang hoàn thiện tác phẩm tâm huyết nhất của mình. Sợi dây lướt trên da, siết lại vừa đủ để tạo hình, để nâng đỡ, để nhắc nhở tao về sự hiện diện của nó. Quá trình đó giống như một điệu nhảy chậm, đầy tin tưởng và thân mật.
Khi đã xong xuôi, nó quỳ trước mặt tao, ngắm nhìn thành quả của mình. “Bà đẹp lắm, An à,” nó nói, giọng chân thành. Nó không dùng đồ chơi, không dùng roi. Nó dùng tay, và miệng. Nó từ từ khám phá cơ thể tao, dâng hiến khoái cảm cho tao một cách từ tốn và đầy tôn thờ. Nó không còn là một “kẻ thống trị” đang trừng phạt, mà là một người tình đang yêu chiều. Nó biết mọi điểm yếu của tao, biết cách đẩy tao đến giới hạn mà không cho tao được giải thoát. Nó muốn tao phải cầu xin, không phải bằng sự tuyệt vọng, mà bằng sự khao khát thuần túy.
Cả cơ thể tao như một cây đàn, và nó là một nghệ sĩ dương cầm điêu luyện. Nó chơi những bản nhạc lúc dịu êm, lúc lại dồn dập, khiến tao cứ chìm nổi trong biển khoái cảm. Tao không biết đã bao lâu trôi qua. Tao chỉ biết rằng mình đang ở rất gần, gần đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa thôi là sẽ vỡ òa. Nhưng nó dừng lại.
Nó nhìn sâu vào mắt tao, ánh mắt chứa đầy những cảm xúc phức tạp. Rồi nó nhẹ nhàng tháo miếng bịt miệng ra. Cổ họng tao khô khốc.
“Khôi,” tao nức nở, giọng khản đặc. “Làm ơn…”
Nó không nói gì. Nó chỉ cúi xuống và hôn tao. Một nụ hôn thực sự. Mềm mại, dịu dàng lúc ban đầu, thăm dò và ngập ngừng. Rồi khi tao đáp lại, nó trở nên sâu lắng và đam mê. Quy tắc cuối cùng, ranh giới cuối cùng đã sụp đổ. Nụ hôn đó không chỉ là sự tiếp xúc thể xác, nó là sự chấp nhận, là sự khẳng định cho mối quan hệ điên rồ này. Nó là tất cả những lời yêu thương không thể nói. Và ngay khi lưỡi nó chạm vào lưỡi tao, tay nó ấn mạnh vào điểm nhạy cảm nhất. Tao vỡ òa trong một cơn cực khoái mãnh liệt nhất từ trước đến nay, một cơn cực khoái vừa mang tính thể xác vừa là sự giải thoát về mặt tinh thần. Nó không chỉ là lên đỉnh, nó là sự hòa quyện. Tao cảm nhận được sự run rẩy của nó, cảm nhận được sự giải thoát của chính nó qua nụ hôn.
Sau đó, nó cởi trói cho tao, bế tao lên giường và ôm chặt lấy tao. Bọn tao nằm im như vậy rất lâu, da thịt chạm vào nhau, cảm nhận hơi thở của nhau. Trong sự im lặng đó, tao biết rằng đây không còn là một trò chơi nữa. Nó đã trở thành tình yêu, một thứ tình yêu sai trái nhưng chân thật đến đau lòng.
Phần 7: Cái Bóng Sau Cửa Sổ
Mối quan hệ của bọn tao đã bước vào một giai đoạn ổn định đến đáng sợ. Không còn những quy tắc ngớ ngẩn, không còn sự ngượng ngùng. Chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối và một ham muốn khám phá vô tận. Bọn tao đã đi từ những nút thắt đơn giản đến những kiểu trói shibari phức tạp, từ những trò trêu đùa nhẹ nhàng đến những màn “trừng phạt” dữ dội. Thế giới riêng của hai đứa ngày càng phong phú, và cũng ngày càng tách biệt khỏi thế giới thực. Có lẽ chính sự thoải mái đó đã dẫn đến một chút bất cẩn, một chút tự mãn rằng bí mật của bọn tao sẽ không bao giờ bị phát hiện.
Chiều cuối tuần đó, nhân lúc bố mẹ lại đi vắng, Khôi đề nghị thử một cái gì đó mới mẻ. “Tui thấy một kiểu trói treo của Nhật hay lắm,” nó nói, mắt lấp lánh. “Nó gọi là ‘tsurushi’. Rất nghệ thuật. Thử ở phòng khách đi, trần nhà cao hơn, cho rộng.”
Tao dĩ nhiên đồng ý. Ý tưởng bị treo lên giữa phòng khách, nơi sinh hoạt chung của cả gia đình, nơi có ghế sofa mà bố tao hay ngồi đọc báo, có bàn ăn nơi cả nhà quây quần… mang lại một cảm giác vừa cấm kỵ vừa phấn khích tột độ. Nó giống như đang biểu diễn một vở kịch câm đầy nhục cảm ngay tại trung tâm của sự bình thường. Khôi mất gần nửa tiếng để thiết lập hệ thống dây phức tạp, cẩn thận kiểm tra từng nút thắt, từng điểm chịu lực. Nó nghiêm túc như một kỹ sư đang xây cầu, và sự tập trung đó của nó khiến tao càng thêm tin tưởng.
Cuối cùng, nó cũng từ từ nhấc bổng tao lên. Cảm giác thật khó tả. Chân tao rời khỏi mặt đất, cả cơ thể lơ lửng trong không trung, được nâng đỡ hoàn toàn bởi những sợi dây thừng. Tao hoàn toàn bất lực, hai tay bị trói dang rộng, như một con bướm bị ghim vào bộ sưu tập. Tao nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác phi trọng lượng và sự đầu hàng tuyệt đối. Mọi giác quan của tao trở nên nhạy bén hơn. Tao có thể nghe thấy tiếng thở của Khôi, cảm nhận được luồng không khí di chuyển quanh làn da trần của mình.
Khi Khôi đang bắt đầu màn dạo đầu bằng những cái chạm nhẹ như lông vũ trên da tao, thì một âm thanh kinh hoàng vang lên, xé toạc thế giới riêng của bọn tao.
King coong… King coong…
“AN ƠI! CÓ NHÀ KHÔNG? MỞ CỬA CHO TAO!”
Cả tao và Khôi đều đông cứng lại. Là con My, bạn thân của tao. Nó có cái thói quen chết tiệt là qua chơi không bao giờ báo trước. Tim tao như ngừng đập. Tao đang bị treo lơ lửng giữa phòng khách! Cởi trói cho tao lúc này là không thể, hệ thống dây quá phức tạp. Trong một khoảnh khắc, tao đã nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất: nó sẽ phá cửa xông vào và thấy tao trong bộ dạng này. Cuộc đời tao sẽ chấm dứt.
“Chết mẹ rồi,” Khôi rít lên, mặt nó tái mét. Chuông cửa vẫn reo inh ỏi, như tiếng chuông báo tử.
Trong một giây hoảng loạn, nó hành động. Nó vơ vội tấm chăn lớn trên sofa, chạy tới và trùm kín người tao lại. Trong phút chốc, tao biến thành một cái khối lùng bùng kỳ dị, treo lủng lẳng giữa nhà. Khôi vội vàng giấu mấy cuộn dây thừa dưới gối sofa rồi chạy ra mở cửa, cố hắng giọng cho tự nhiên.
“Ra ngay đây! Làm gì mà gấp thế!”
Cửa mở. Con My lao vào như một cơn lốc. “Làm gì mà lâu thế? Tưởng chúng mày đi đâu rồi.” Nó ngó vào trong, rồi mắt nó dừng lại ở cái khối bọc chăn giữa phòng. “Cái đéo gì đây?”
“À… à,” Khôi lắp bắp, não nó chắc đang hoạt động hết công suất. “Tác phẩm nghệ thuật sắp đặt! Bài tập của bà An. Về sự giam cầm trong không gian đô thị. Tụi tui đang dựng thử.”
Dưới tấm chăn, tao phải nín thở đến nghẹt cả lồng ngực. Tác phẩm nghệ thuật sắp đặt? Thằng em tao đúng là thiên tài nói dối. Nhưng liệu con My có tin không? Nó là đứa thông minh và tinh ý nhất mà tao biết.
Con My nheo mắt nghi ngờ. “Trông dị thế.” Nó bước tới, định đưa tay lên chạm vào. Tim tao như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng rồi nó cũng tặc lưỡi bỏ qua, thả người xuống sofa, ngay cạnh chỗ Khôi vừa giấu dây. “Kệ mẹ. Tao qua đây có chuyện này hay lắm…”
Và thế là nó bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Còn tao thì bị treo trong bóng tối, mồ hôi túa ra như tắm. Không khí dưới lớp chăn ngày càng ngột ngạt. Sợi dây bắt đầu siết vào da thịt gây đau nhói. Mỗi một tiếng cười, một câu nói của con My ngay bên cạnh đều như nhát dao đâm vào sự hoảng loạn của tao. Tao phải cố gắng điều khiển hơi thở, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Lỡ như tao ho thì sao? Lỡ như tấm chăn tuột xuống thì sao? Lỡ như nó tò mò vén lên xem thì sao? Khốn nạn thật, tao chỉ muốn chửi thề.
Mười lăm phút dài như cả thế kỷ trôi qua. Cuối cùng, con My cũng đứng dậy. “Thôi, tao về đây. Nhớ giữ bí mật chuyện tao kể nhé.” Nó vẫy tay chào Khôi rồi đi ra cửa, không quên liếc lại cái “tác phẩm nghệ thuật” của tao một lần nữa. “Bảo chị An mày làm nghệ thuật cũng vừa vừa thôi nhé, nhìn ám ảnh vãi.”
Cánh cửa vừa đóng sập, Khôi đã lao tới, giật phăng tấm chăn ra. Mặt tao lúc này chắc còn tệ hơn cả ma trôi. Nó vội vàng và lóng ngóng tháo dây cho tao. Khi chân tao chạm đất, cả người tao mềm nhũn ra, ngã vào vòng tay nó.
Bọn tao ngồi trên sàn một lúc lâu, không ai nói lời nào, chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch. Sự phấn khích của cuộc chơi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sợ hãi lạnh lẽo. Suýt nữa thì toang thật rồi. Cái cảm giác an toàn mà bọn tao đã tự mãn có được chỉ là một ảo ảnh mong manh.
“Từ giờ…” Khôi nói, giọng vẫn còn run. “Chỉ chơi trong phòng ngủ thôi. Luôn luôn khóa cửa.”
Tao gật đầu, rúc vào người nó. Lần đầu tiên, tao không chỉ thấy sự kích thích của một bí mật, mà còn cảm nhận được cả gánh nặng và sự nguy hiểm của nó. Cái bóng của con My ngoài cửa sổ đã biến mất, nhưng cái bóng của nỗi sợ hãi trong lòng bọn tao thì chỉ vừa mới bắt đầu hình thành.
Phần 8: Cơn Hoang Tưởng
Sau sự cố với con My, thế giới riêng của bọn tao đã không còn như trước. Cái cảm giác tự do, phóng khoáng trong căn nhà của chính mình đã bị thay thế bằng một nỗi lo âu thường trực. Cái thú vui tội lỗi của bọn tao giờ đây có thêm một gia vị mới: nỗi sợ. Vị đắng ngắt của nó len lỏi vào từng khoảnh khắc thân mật, làm cho sự ngọt ngào của khoái cảm không còn trọn vẹn. Mỗi buổi tối, trước khi bắt đầu, đều là một loạt các nghi thức cứng nhắc: khóa trái cửa phòng, kéo rèm thật kỹ, kiểm tra điện thoại xem có ai nhắn tin hay không, và lắng nghe mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Bọn tao giống như hai tên tội phạm, lúc nào cũng sống trong tâm trạng nơm nớp lo bị phát hiện.
Sự hoang tưởng đó đang dần giết chết ham muốn. Những màn trói buộc trở nên đơn giản hơn, nhanh gọn hơn. Khôi không còn dám thử những kiểu trói phức tạp tốn thời gian nữa. “Phải đảm bảo cởi trói nhanh được trong vòng một phút,” nó nói. Còn tao, tao không thể nào hoàn toàn thả lỏng. Tâm trí tao luôn chia làm đôi, một nửa cố gắng chìm đắm trong khoái cảm mà nó mang lại, nửa còn lại căng như dây đàn, lắng nghe động tĩnh bên ngoài cánh cửa. Một tiếng xe máy ngoài đường, một tiếng cành cây cọ vào cửa sổ, hay tiếng mèo kêu trên mái nhà cũng đủ làm tao giật bắn mình.
Đêm đó, bọn tao quyết định chỉ chơi một trò đơn giản. Nó dùng dây lụa trói nhẹ tay tao vào thành giường. Không bịt mắt, không bịt miệng, để nếu có biến, bọn tao có thể xử lý nhanh. Nó đang cúi xuống, chuẩn bị dùng miệng để bắt đầu màn dạo đầu quen thuộc, thì một tiếng “cạch” khô khốc vang lên từ tầng dưới, theo sau là tiếng sàn gỗ kẽo kẹt. Âm thanh rất thật, không phải tưởng tượng.
Cả hai đứa đông cứng lại. Mọi hành động, mọi hơi thở đều ngưng bặt. Mắt tao và mắt nó khóa chặt vào nhau, cùng chung một suy nghĩ kinh hoàng: Bố mẹ về sớm. Chuyến công tác của họ đáng lẽ còn một tuần nữa mới kết thúc. Tại sao họ lại về mà không báo trước? Hàng ngàn câu hỏi xoáy trong đầu tao, nhưng tất cả đều bị nỗi sợ hãi lấn át.
“Chết tiệt,” Khôi rít lên qua kẽ răng. Vẻ tự tin, quyền lực thường ngày của nó biến mất sạch, chỉ còn lại sự hoảng loạn của một thằng con trai mười tám tuổi. Nó không nói không rằng, lao vào cởi trói cho tao. Những ngón tay thường ngày điêu luyện bao nhiêu thì giờ đây lóng ngóng và run rẩy bấy nhiêu. Nó giật mạnh nút thắt, khiến da tao rát bỏng. Sợi dây thừng như một con rắn đang siết lấy cổ tay tao, không chịu nhả ra.
Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, tao đã được tự do. Bọn tao vội vàng mặc lại quần áo, giấu vội cuộn dây xuống gầm giường. Xong xuôi, cả hai ngồi im trên giường trong bóng tối, tim đập loạn xạ, nín thở lắng nghe. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Một phút… năm phút… mười phút. Tiếng sàn nhà cọt kẹt của căn nhà cũ giờ đây nghe như tiếng bước chân đang tiến lại gần. Trí tưởng tượng của tao vẽ ra cảnh bố mẹ mở cửa phòng, thấy hai đứa ăn mặc xộc xệch, mặt mũi tái mét, và mọi thứ chấm dứt.
Sau một hồi lâu như cả thế kỷ, Khôi hít một hơi, rón rén đứng dậy. “Bà ở yên đây. Để tui xuống xem.”
Nó đi như một bóng ma. Tao ngồi co ro trên giường, ôm lấy đầu gối, chờ đợi phán quyết. Từng giây trôi qua như một sự tra tấn. Tao đã chuẩn bị sẵn sàng cho viễn cảnh tồi tệ nhất. Vài phút sau, nó quay lại, mặt vẫn còn tái mét nhưng đã có chút nhẹ nhõm. “Không có ai cả,” nó thì thầm. “Chắc là tiếng gió đập vào cửa sổ hay gì đó thôi. Hoặc là nhà bên cạnh.”
Một báo động giả. Cơn nhẹ nhõm ập đến, nhưng ngay sau đó là một sự mệt mỏi rã rời. Cơn hưng phấn, sự kích thích đã tan biến từ lâu. Cơn co thắt trong bụng tao không còn là vì ham muốn, mà là vì sợ hãi. Ngồi trong bóng tối, tao chợt thấy mọi thứ thật vô nghĩa và mệt mỏi. Trò chơi này, cái giá phải trả của nó là quá đắt. Nó không còn là một lối thoát nữa, nó đã trở thành một cái lồng giam khác.
Nước mắt tao bắt đầu rơi. Lúc đầu chỉ là những giọt thút thít, rồi dần dần biến thành tiếng khóc nức nở không thể kìm nén. Tao khóc cho sự sợ hãi, cho sự mệt mỏi, và cho cả mối quan hệ sai trái này.
“An?” Khôi ngồi xuống bên cạnh, lúng túng đặt tay lên vai tao. “Không sao rồi mà. Chỉ là mình nghe nhầm thôi.”
Nhưng chính sự an ủi đó đã làm vỡ đê. Tao gạt tay nó ra. “Tao không thể sống thế này được nữa, Khôi à,” tao bật khóc, giọng đầy bất lực. “Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Lúc nào cũng giật mình thon thót. Tao sắp phát điên rồi!”
Vẻ mặt Khôi cứng lại. Nó có lẽ cũng cảm thấy tội lỗi và bất lực không kém. “Vậy ý bà là sao? Bảo tui phải làm gì bây giờ? Tui cũng có muốn thế này đâu!”
“Tao không biết!” tao hét lên, sự dồn nén bao lâu nay bùng nổ. “Tao chỉ biết là tao mệt mỏi lắm rồi! Có lẽ… có lẽ mình nên dừng lại.”
Hai từ “dừng lại” được thốt ra, lạnh lẽo và tàn nhẫn, treo lơ lửng trong không khí giữa hai đứa. Nụ cười tự tin, ánh mắt chiếm hữu, những lời thì thầm dơ bẩn… tất cả đều biến mất. Trước mặt tao giờ đây chỉ là một thằng con trai đang bối rối và tổn thương.
“Dừng lại?” nó lặp lại, từ ngữ như một nhát dao. Nó không giận dữ, chỉ nhìn tao bằng ánh mắt không thể tin nổi, như thể tao vừa lấy đi thứ quý giá nhất của nó.
Sự im lặng bao trùm. Tao vừa nói ra điều mà cả hai đều sợ hãi nhất. Lần đầu tiên, câu hỏi trong đầu tao không phải là “Lần sau mình sẽ làm gì?”, mà là một câu hỏi đáng sợ hơn nhiều:
“Liệu có còn lần sau nữa hay không?”
Phần 9: Khoảng Lặng
Câu nói “mình nên dừng lại” của tao như một quả bom nổ chậm. Đêm đó, bọn tao không nói thêm lời nào, mỗi đứa về một phòng, nhưng tao biết cả hai đều không ngủ được. Sự im lặng trong căn nhà giờ đây còn nặng nề hơn cả những lời cãi vã. Nó là sự im lặng của một thứ gì đó đã chết.
Những ngày tiếp theo là địa ngục. Bọn tao thực sự thử “dừng lại”. Bọn tao cố gắng trở thành hai chị em bình thường. Những bữa ăn im lặng. Những cái gật đầu chào nhau thay cho những cái nhìn trộm. Không còn tin nhắn, không còn những đêm khuya hẹn hò. Ban đầu, tao cảm thấy một sự nhẹ nhõm giả tạo. Tao không còn phải giật mình thon thót. Tao không còn phải kiểm tra khóa cửa ba lần trước khi ngủ. Tao tự nhủ rằng mình đã quyết định đúng. Đây là sự bình yên. Đây là sự an toàn.
Nhưng sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Tao nhận ra, nỗi sợ mất đi thì sự sống cũng mất theo. Căn phòng của tao trở nên lạnh lẽo. Những bộ cosplay trong tủ giờ chỉ còn là những mảnh vải vô hồn. Tao nhớ nó. Không chỉ nhớ cơ thể nó, không chỉ nhớ những cơn cực khoái mà nó mang lại. Tao nhớ sự hiện diện của nó, nhớ cái cách nó nắm quyền kiểm soát, nhớ cảm giác được an toàn trong vòng tay nó, dù là bằng dây thừng. Tao nhận ra mình không chỉ nghiện khoái cảm. Tao nghiện cái cảm giác được thuộc về nó, được thấu hiểu bởi một người duy nhất trên đời. Sự bình yên này thật tẻ nhạt. Sự an toàn này thật cô đơn.
Thằng Khôi còn tệ hơn. Nó lầm lì như một cái bóng, dành phần lớn thời gian trong phòng hoặc đi ra ngoài. Nó không còn trêu chọc tao, không còn nhìn tao bằng ánh mắt chiếm hữu đó nữa. Nó tôn trọng quyết định của tao, và chính sự tôn trọng đó lại làm tao đau đớn hơn. Tao đã đẩy nó ra xa, đẩy đi người duy nhất thực sự thấy con người thật của tao. Bọn tao đang sống cùng một nhà mà như hai người xa lạ. Khoảng cách giữa hai phòng ngủ chưa bao giờ xa đến thế.
Sau một tuần sống như hai người xa lạ, tao không thể chịu đựng được nữa. Giọt nước tràn ly vào một buổi chiều, khi tao đang cố gắng hoàn thành bài vẽ của mình. Đề tài là “Sự giải thoát trong ràng buộc”. Thật trớ trêu. Tao không thể nào vẽ được cái hồn của nó. Mọi nét vẽ đều vô cảm, trống rỗng, giống như chính tao lúc này. Bực bội, tao ném bút chì xuống. Ánh mắt tao vô tình dừng lại ở chiếc hộp gỗ ở cuối giường, nơi tao cất giữ những “bí mật” của mình.
Tao bước tới, do dự một lúc rồi mở nắp hộp. Ở trên cùng là cuộn dây lụa màu xanh biếc mà Khôi đã dùng để trói tao trong đêm bọn tao phá vỡ quy tắc cuối cùng. Tao cầm nó lên. Cảm giác mềm mại, mát lạnh của sợi dây trong tay. Ký ức về nụ hôn đêm đó, về sự hòa quyện, về cái cảm giác được yêu thương một cách trọn vẹn ùa về, mạnh mẽ đến mức khiến tao nghẹt thở. Tao bật khóc. Nước mắt rơi lã chã xuống cuộn dây lụa.
An toàn mà không có nó, thà rằng nguy hiểm mà được ở bên nó. Tao đã có câu trả lời của mình. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ mất nó còn lớn hơn vạn lần.
Tối đó, tao cầm cuộn dây màu xanh, đi đến phòng Khôi và gõ cửa. Nó mở cửa, sững sờ khi thấy tao. Đôi mắt nó trũng sâu vì thiếu ngủ. Tao không nói gì, chỉ giơ cuộn dây lên. Ánh mắt tao chắc đã nói lên tất cả: sự đầu hàng, sự khao khát, và một lời xin lỗi không thành tiếng.
Khôi nhìn cuộn dây, rồi nhìn vào đôi mắt đẫm nước của tao. Chỉ trong một khoảnh khắc, bức tường băng giữa hai đứa đã tan chảy. Nó kéo mạnh tao vào phòng, đóng sầm cửa lại và ôm chầm lấy tao. Một cái ôm siết chặt, tuyệt vọng, như thể sợ rằng nếu buông tay ra tao sẽ biến mất. Tao có thể cảm nhận được cơ thể nó đang run lên.
“Tui nhớ bà,” nó thì thầm, giọng khản đặc. “Tui nhớ bà đến phát điên.”
“Tao cũng vậy,” tao nức nở. “Tao xin lỗi.”
Bọn tao không lao vào nhau. Bọn tao chỉ ngồi đó, trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt. “Khoảng lặng” đã kết thúc. Nhưng cả hai đều biết, mọi thứ không thể quay lại như cũ. Nỗi sợ hãi là có thật. Vấn đề không biến mất, nó chỉ tạm thời bị gác lại.
“Mình phải nói chuyện, An à,” Khôi nói, giọng nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Một cách nghiêm túc. Về mọi thứ. Về một kế hoạch cho tương lai. Mình không thể sống mãi thế này được.”
Phần 10: Không Gian Tự Do
Cuộc nói chuyện nghiêm túc đó là bản lề, là lời tuyên thệ câm lặng giữa hai đứa. Bọn tao không còn là những đứa trẻ chơi trò cấm kỵ nữa, mà là hai người đồng hành cùng nhau xây dựng một kế hoạch. Mục tiêu: một không gian an toàn. Một nơi mà bọn tao có thể là chính mình, một cách trần trụi và dữ dội nhất. Hành trình đó không hề dễ dàng. Tao lao đầu vào nhận các dự án vẽ minh họa, có những đêm thức trắng bên bản vẽ, mắt cay xè vì mỏi. Thằng Khôi cũng vậy, nó xin làm thêm ở một quán cà phê, tan học là vội vã đến chỗ làm, tối mịt mới về đến nhà, người nồng nặc mùi cà phê và sự mệt mỏi. Bọn tao ít có thời gian cho những “cuộc chơi”, nhưng sự thân mật giữa hai đứa lại càng thêm sâu sắc. Những bữa ăn tối vội vã, những lần nó xoa bóp vai cho tao, hay những cái siết tay động viên… tất cả đều là những viên gạch xây nên nền móng cho tương lai.
Một năm sau, bọn tao đứng giữa một căn hộ studio nhỏ. Nó không sang trọng, tường sơn màu trắng đơn giản, đồ đạc tối giản, nhưng nó là thiên đường. Từng món đồ trong căn phòng này đều được mua bằng tiền mồ hôi của hai đứa. Tao nhớ mãi khoảnh khắc Khôi trao cho tao chiếc chìa khóa. “Của chúng ta,” nó nói, và tao đã khóc. Không còn nỗi sợ tiếng bước chân của bố mẹ, không còn phải giật mình vì tiếng chuông cửa. Chỉ có bốn bức tường và một cánh cửa khóa trái, bảo vệ thế giới của riêng bọn tao.
Tối hôm đó, sau khi đã sắp xếp xong những thùng đồ cuối cùng, Khôi nhìn tao, ánh mắt nó đen sẫm lại, chứa đầy một sự chiếm hữu mà tao đã không thấy trong một thời gian dài. “Bà đã nếm mùi sợ hãi đủ rồi,” nó nói, giọng trầm khàn. “Tối nay, tui sẽ cho bà thấy thế nào là tự do thật sự.”
Nó dẫn tao đến một góc phòng, nơi nó đã cẩn thận gia cố một cái móc treo chắc chắn trên trần nhà từ hôm qua. Dưới sàn là một tấm thảm lông dày. Đây là sân khấu của bọn tao. Nó ra lệnh cho tao cởi hết quần áo. Chậm rãi. Trước mặt nó, tao không còn là An, chị gái nó. Tao là của nó, một thực thể để nó tôn thờ và chiếm đoạt. Khi trên người tao không còn một mảnh vải, nó không vội vàng. Nó chỉ bắt đầu công việc của mình. Những sợi dây thừng đen tuyền, chắc nịch lướt trên da thịt tao. Lần này, nó không chỉ trói tay chân. Nó dệt nên một mạng lưới shibari phức tạp, bắt đầu từ cổ chân, bò dọc lên đùi, quấn quanh hông, rồi tạo thành một chiếc áo trói cầu kỳ cho phần ngực. Nó làm rất chậm, mỗi nút thắt là một lời khẳng định quyền lực, mỗi vòng dây là một cái vuốt ve đầy chiếm hữu.
Khi phần thân dưới và ngực đã được cố định, nó bắt đầu phần khó nhất. Nó buộc những sợi dây chính vào cổ tay và mắt cá chân tao, rồi từ từ kéo lên. Tao cảm nhận được chân mình rời khỏi mặt đất, rồi đến cả cơ thể. Cảm giác thật không tưởng. Lơ lửng, bất lực, toàn bộ trọng lượng cơ thể được nâng đỡ bởi những nút thắt tài tình của nó. Tao hoàn toàn bị treo lên, phơi bày tất cả trước mặt nó. Nó đeo cho tao chiếc bịt mắt và cái bịt miệng bi quen thuộc. Mọi thứ chìm vào bóng tối và im lặng, chỉ còn lại cảm giác của những sợi dây siết trên da thịt và sự hiện diện áp đảo của nó.
“Trong căn nhà này, bà là của tui. Hoàn toàn,” nó gằn nhẹ, giọng nói của một kẻ thống trị. “Bà không có quyền lên tiếng, không có quyền cử động, thậm chí không có quyền lên đỉnh nếu tui không cho phép. Tối nay không có giới hạn.”
Và màn tra tấn ngọt ngào bắt đầu. Nó không dùng tay. Nó dùng một viên đá lạnh, lướt nhẹ trên những vùng da không bị dây trói che phủ. Sự lạnh buốt đột ngột khiến cả người tao co rúm lại, những tiếng rên rỉ uất ức bị chặn lại trong cổ họng. Nó vẽ những đường vô hình bằng viên đá, từ cổ xuống bụng, rồi dừng lại ở đùi trong, ngay sát nơi nhạy cảm nhất. Sự tương phản giữa lạnh và nóng, giữa sợ hãi và ham muốn, khiến tao như phát điên.
Nó bỏ viên đá đi, thay bằng hơi thở ấm nóng. Nó phả hơi thở lên những vùng da vừa bị làm lạnh, tạo ra một cảm giác tê dại lan tỏa. Rồi nó dùng lưỡi, khám phá từng centimet cơ thể tao, từ cổ xuống bụng, rồi dừng lại ở đùi trong, trêu ngươi và khiêu khích. Nó biết tao đang ướt đẫm, đang tuyệt vọng cầu xin, nhưng nó mặc kệ.
Nó lấy ra chiếc máy rung, bật ở chế độ mạnh nhất. Nhưng thay vì áp thẳng vào, nó chỉ lướt nó xung quanh, để những rung động truyền qua dây thừng, qua da thịt, khiến cả người tao ong lên vì khao khát. Tao ưỡn người, cố gắng đuổi theo cái chạm của món đồ chơi, nhưng tao đang bị treo lơ lửng, mọi nỗ lực đều vô ích. Đây là sự bất lực tuyệt đối, và trong sự bất lực đó, tao tìm thấy một sự giải thoát điên cuồng.
“Xin tui đi,” nó thì thầm, dù biết tao không thể nói. “Dùng cơ thể của bà mà van xin tui. Cho tui thấy bà muốn nó đến mức nào.”
Và tao đã làm thế. Tao quằn quại, co giật, dùng mọi chuyển động cơ thể có thể để cho nó thấy tao đang tuyệt vọng đến mức nào. Khi nó thấy tao đã ở giới hạn của sự chịu đựng, nó mới ra tay. Nó áp thẳng chiếc máy rung vào điểm nhạy cảm nhất, giữ chặt ở đó.
Cơn cực khoái ập đến như một vụ nổ hạt nhân. Nó không chỉ là khoái cảm, nó là sự hủy diệt. Toàn bộ tâm trí tao trắng xóa, cơ thể co giật dữ dội đến mức những sợi dây treo cũng rung lên. Tao mất đi ý thức về không gian, thời gian, thậm chí cả bản thân mình. Chỉ còn lại một cơn sóng thần khoái lạc thuần túy, cuốn phăng đi tất cả nỗi sợ hãi, mọi lo âu dồn nén trong suốt một năm qua. Tao hét lên, nhưng âm thanh bị miếng bịt miệng nuốt chửng, chỉ còn lại những cơn co giật không hồi kết. Nó không chỉ là một cơn cực khoái, nó là một cuộc tẩy trần, một sự tái sinh.
Nó giữ ở đó cho đến khi tao hoàn toàn mềm nhũn, kiệt sức, chỉ còn là một cơ thể treo lơ lửng trong không khí. Rồi nó từ từ hạ tao xuống, đỡ lấy cơ thể mềm oặt của tao. Nó cẩn thận cởi trói, tháo bịt mắt, bịt miệng. Quá trình đó diễn ra trong im lặng và đầy dịu dàng, một sự tương phản tuyệt đối với sự dữ dội vừa rồi. Mỗi nút thắt được gỡ ra giống như một lời thì thầm yêu thương.
Nó bế tao vào phòng tắm, lau người cho tao bằng nước ấm, rồi bế tao trở lại giường. Nó không nói gì, chỉ ôm tao vào lòng, để tao cảm nhận nhịp tim đều đặn của nó. Sự chăm sóc sau đó, sự dịu dàng này, mới chính là thứ trói buộc tâm hồn tao chặt nhất.
Rất lâu sau, khi tao đã có thể thở lại bình thường, nó mới cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tao.
“Chào mừng về nhà,” nó nói. “Chào mừng đến với tự do của chúng ta, An à.”
Và trong khoảnh khắc đó, tao biết rằng, đây mới thực sự là nhà.
Lời Bạt
Người ta thường nói về sự ràng buộc như một điều tiêu cực, một sự giam cầm, một thứ xiềng xích cần được phá bỏ để tìm thấy tự do. Nhưng với tôi, ràng buộc lại là khởi nguồn của sự tự do sâu sắc nhất. Căn hộ của chúng tôi không chỉ là một không gian vật lý, nó là một trạng thái tinh thần. Nó là nơi trú ẩn, là thánh địa mà chúng tôi đã phải đấu tranh để có được. Mỗi mét vuông của nó đều thấm đẫm sự hy sinh, sự kiên nhẫn và một tình yêu không thể gọi tên. Nó là bằng chứng cho việc, đôi khi, thiên đường không phải là một nơi chốn được ban tặng, mà là một pháo đài bạn phải tự mình xây nên.
Tôi đã từng bị trói buộc bởi những quy tắc, bởi nỗi sợ hãi, bởi định kiến của chính mình về cái gì là đúng, cái gì là sai. Chỉ khi tôi cho phép Khôi dùng những sợi dây thừng thật sự để trói buộc cơ thể mình, tôi mới tìm thấy sự giải thoát cho tâm hồn. Thế giới ngoài kia có thể nhìn vào những sợi dây và thấy sự giam cầm. Nhưng tôi, khi lơ lửng trong không trung, bất lực và trần trụi, tôi lại thấy một sự tin tưởng tuyệt đối. Tin rằng có một người ở đó sẽ không bao giờ để tôi rơi xuống. Những sợi dây không còn là công cụ để hạn chế, chúng là những cánh tay nối dài của cậu ấy, ôm lấy tôi, định hình tôi, và cho phép tôi khám phá những giới hạn xa nhất của bản thân mà không sợ hãi. Ràng buộc, với tôi, không phải là xiềng xích, mà là một đôi cánh.
Tình yêu của chúng tôi không phải là một bến đỗ bình yên. Nó là một cơn bão hoàn hảo. Nó dữ dội, nguyên thủy, và đôi khi hỗn loạn. Nó được tạo nên từ những ham muốn đen tối nhất và sự thấu hiểu trong sáng nhất. Chúng tôi không cố gắng làm dịu cơn bão đó. Chúng tôi học cách nhảy múa trong tâm bão. Những bộ cosplay, những sợi dây thừng, những trò chơi táo bạo… chúng không phải là bí mật tội lỗi cần che giấu, chúng là ngôn ngữ của chúng tôi. Là thánh ca của tình yêu chúng tôi. Là cách chúng tôi nói “em tin anh”, “anh che chở em”, “chúng ta thuộc về nhau” mà không cần dùng đến lời nói.
Thế giới ngoài kia vẫn tồn tại với những quy tắc và định kiến của nó. Chúng tôi không chống lại nó, chúng tôi chỉ đơn giản là tạo ra một vũ trụ của riêng mình, nơi những quy tắc đó không có giá trị. Chúng tôi không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết cơn bão này sẽ kéo dài bao lâu. Chúng tôi không ảo tưởng về một cái kết “hạnh phúc mãi mãi về sau”. Cuộc chiến để bảo vệ không gian này sẽ còn tiếp diễn. Nhưng giờ đây, chúng tôi không còn là hai đứa trẻ sợ hãi trong căn phòng khóa trái nữa. Chúng tôi là hai người đồng hành, hai nửa của một bóng hình song sinh, đã cùng nhau đi qua bóng tối và tìm thấy ánh sáng của riêng mình.
Và chừng nào còn có nhau, chúng tôi sẽ tiếp tục là cơn bão đó, mạnh mẽ, tự do, và không thể bị thuần hóa.
