Truyện chữ BDSM: Bản Năng Bầy Đàn

Giới thiệu truyện: Bản Năng Bầy Đàn

Có những khao khát không thể nói thành lời, chỉ có thể viết ra giấy. Noah, một gã đàn ông mang trong mình ham muốn được thuần hóa, đã gửi đi những tưởng tượng đen tối nhất của mình, và người trả lời là Mistress Liora.

Đây không phải là một câu chuyện tình yêu. Đây là hành trình biến một gã đàn ông thành một con thú cưng, một cuộc lột xác tàn nhẫn và trần trụi. Dưới gót giày của Liora, Noah sẽ phải đối mặt với giới hạn của sự phục tùng, học cách bò, sủa và từ bỏ nhân phẩm của mình. Vòng cổ, roi da, sự sỉ nhục và một dấu ấn vĩnh viễn sẽ định hình lại con người hắn.

Liệu hắn có tìm thấy sự giải thoát trong cơn đau, hay sẽ tan vỡ hoàn toàn trong trò chơi khắc nghiệt này?

18+ BDSM Femdom Nữ thống trị (Mistress) Nam phục tùng (Slave dog) Pet Play Trừng phạt Sỉ nhục Hình xăm

Bản Năng Bầy Đàn

Một câu chuyện khám phá không gian phục tùng qua ba phần: sự thống trị, sự khuất phục, và cơn rùng mình đen tối của sự đầu hàng.

Phần 1: Lời Đề Nghị

Cái vòng cổ da ép vào gốc họng Noah khi gã quỳ gối, cổ tay bị trói quặt ra sau lưng bằng dây thừng mềm. Nút thắt đủ chặt để gây nhói, một nhịp đập theo hơi thở khó nhọc của gã. Căn phòng nồng nặc mùi gỗ tuyết tùng và một thứ gì đó sắc hơn—mùi da thuộc, mồ hôi, và cái vị tanh kim loại thoang thoảng của sự chờ đợi.

Mistress Liora đi vòng quanh gã, gót giày cao gõ lách cách trên sàn gỗ cứng. Ngón tay mụ lướt dọc theo những dòng chữ nguệch ngoạc: “Tài sản,” “Nhân viên số 2,” “Cần kỷ luật.” Mỗi từ là một bóng ma của những hình phạt trong quá khứ. “Mày đã viết tất cả những thứ này?” mụ thì thầm, chọc vào cuốn sổ nơi gã đã tuôn ra những ảo tưởng của mình.

“Vâng, thưa Mistress,” Noah khò khè, ngay lập tức hối hận vì sự thiếu trang trọng. Một cái phẩy cổ tay của mụ, và chiếc vòng cổ siết lại. Cổ họng gã nghẹn lại vì sự co thắt đột ngột. “Vâng, thưa Mistress,” gã sửa lại, từ ngữ cào xé lòng tự trọng bầm dập của gã.

“Tốt hơn rồi đấy.” Mụ giật dây xích, buộc cằm gã phải ngẩng lên. “Tao thích một thằng đàn ông biết vị trí của mình ngay cả trước khi bị bẻ gãy.” Móng tay của mụ, được dũa nhọn hoắt, lướt theo xương hàm của gã. “Một tên phục tùng tự tìm đến tao? Điều đó… đáng khen.”

Mạch của Noah đập thình thịch. Quả Cầu Quang Phổ—một cơ sở huấn luyện riêng được đặt trong một nhà thờ cũ—nổi tiếng với những quy tắc bất thành văn. Không có kế hoạch dự phòng. Không có lòng thương xót. Gã đã thử vai trực tuyến, gửi đi những sở thích quái đản, giới hạn, và hàng chục tấm ảnh tự sướng nhục nhã mà mụ đã yêu cầu. Và bây giờ, gã ở đây, quỳ trên hai đầu gối, chờ đợi để chứng minh mình xứng đáng với sự chú ý của mụ.

Liora quỳ xuống trước mặt gã, bộ đồ da bó sát của mụ kêu ken két khi mụ di chuyển. “Mày không phải là một món ăn liền,” mụ nói, hơi thở ấm nóng trên môi gã. “Không phải một kiệt tác dùng một lần. Cái này? Đây là một lựa chọn lối sống. Mày hiểu không?”

Noah gật đầu, rồi giật mình khi chiếc vòng cổ lại siết chặt. “Tôi sẽ tuân lệnh, thưa Mistress,” gã hứa.

“Tốt.” Mụ đứng dậy, để mặc gã quỳ đó. “Vậy thì để xem bản năng của mày có tinh tế như những ảo tưởng của mày không.” Cánh cửa phòng huấn luyện mở ra, để lộ một không gian chìm trong ánh sáng đỏ mờ. Những dây đai treo từ các móc trên trần, lấp lánh với một lớp bóng của nước muối hay thứ gì đó đen tối hơn. Một chiếc vòng kim loại gắn trên sàn nhà lóe lên một cách đáng ngại. “Bò đi,” Liora ra lệnh. “Đến giữa phòng. Như một con chó ngoan.”

Noah do dự—chỉ một giây. Cây roi vun vút trước cả khi âm thanh kịp vang lên, một vệt lửa xẹt qua đôi vai trần của gã. Gã rên lên, nước mắt ứa ra, và lồm cồm bò tới trên cả tay và chân. Sàn gỗ cứng cứa vào lòng bàn tay gã, những sợi dây trói cổ tay càng siết sâu hơn.

“Nằm yên,” mụ nói, ấn gót giày vào giữa hai bả vai gã để ghim gã ở đó. “Tao sẽ quay lại.”

Mụ để gã lại đó, run rẩy, gần như nghẹt thở bởi chính cổ họng của mình, và tâm hồn bị xé nát giữa nỗi kinh hoàng và sự phấn khích. Đây không chỉ là một buổi huấn luyện. Đây là một sự tái sinh.

Phần 2: Sợi Dây Xích Siết Lại

Thời gian nhòe đi trong ánh sáng đỏ mờ. Cơ bắp của Noah đau nhức vì quỳ, hai xương bánh chè của gã bầm tím trên sàn. Sức căng của chiếc vòng cổ đã giảm đi một chút—nhưng chỉ vì Liora cho phép thế. Mỗi hơi thở là một sự ban ơn. Mỗi cử động của tay chân gã là một câu hỏi thầm lặng: Mày có đáng bị trừng phạt không?

Tiếng bước chân. Rồi giọng nói của mụ, trầm và thích thú: “Vẫn còn ở đây. Ấn tượng đấy.” Đuôi roi quất nhẹ vào sườn gã, một lời nhắc nhở—không phải một cú đánh. “Và mày vẫn còn nguyên vẹn. Để xem điều đó kéo dài được bao lâu.”

Mụ đi vòng quanh gã, gót giày của mụ vang lên như một chiếc máy đếm nhịp. “Mày đã viết về sự phục vụ bằng miệng,” mụ trầm ngâm. “Mày đã đề cập đến một cái bịt miệng tưởng tượng.” Một dải da trượt giữa những ngón tay mụ. “Thú cưng. Mở mồm ra.”

Noah tuân lệnh, và mụ nhét vào miệng gã cái rọ mõm—một hình bầu dục màu đen trơn nhẵn chỉ vừa đủ chỗ cho lưỡi gã bẹp xuống. Cái khóa cài vào với một tiếng “cạch”. Vị đắng của cao su tràn ngập các giác quan của gã. “Con chó ngoan,” Liora dỗ dành, gãi da đầu gã với một sự duyên dáng tàn nhẫn. “Giờ. Đứng dậy. Bằng bốn chân.”

Sự biến đổi diễn ra tức thì. Trong tấm gương đối diện, gã thấy nó: cái cách cột sống gã cong xuống, hông nâng lên tạo ra một vòng cung nguyên thủy, mất phẩm giá. Cái cách những ngón tay gã co lại thành móng vuốt trên sàn. Vòng chữ D của chiếc vòng cổ giờ hướng ra ngoài—được đánh dấu, được dán nhãn. Thú cưng của mụ.

“Tư thế,” Liora ra lệnh.

Tay chân gã run lên khi gã hạ thấp người hoàn toàn, tai nóng bừng vì xấu hổ khi khuỷu tay và đầu gối gã ép phẳng xuống. Bộ dây nịt da quanh eo gã leng keng với những chiếc chuông bạc nhỏ, thông báo mọi cử động của gã.

“Nằm xuống.”

Noah đổ sập xuống bụng, thân mình gã lướt qua những dải tảo biển ẩm ướt. Mùi—mặn và tanh—tràn ngập các giác quan của gã. Điều kiện hóa, gã nhận ra. Ghê tởm bằng mùi. Sỉ nhục bằng mùi hương.

Đúgggg rồi,” Liora rít lên. “Đây là những gì mày muốn. Một sinh vật dưới chân tao.” Gót nhọn của mụ ấn vào khoảng mềm nơi sườn gã gặp hông. “Sủa cho tao nghe. Chỉ một lần thôi.”

Cổ họng gã nghẹn lại. Sủa á? Nghiêm túc sao?

Cây roi quất vào hai bắp đùi gã. Ngọn lửa đau đớn buộc một tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng bị nhét của gã—quá to, quá mất phẩm giá.

“Thử lại.”

Lần này, âm thanh khàn đặc, nghẹn ngào. Một tiếng rên rỉ tuyệt vọng của một con chó cưng.

Tiếng cười của Liora đổ ra như nước trên đá. “Đúng là một giống cao quý.” Mụ ngồi xổm xuống, cọ mặt phẳng của lưỡi roi gần tai gã. “Mày sẽ cần phải học cách ngẩng cao đầu như một con chó. Cằm lên. Tư thế.”

Noah buộc cổ mình phải thẳng đứng, mạch đập ầm ĩ trong tai. Thế giới nghiêng ngả.

Một cái bát chó bịch xuống sàn bên cạnh gã. Chất lỏng bên trong nồng nặc mùi hóa chất và trái cây quá chín. Không có thìa.

“Liếm đi,” mụ ra lệnh. “Hoặc tao sẽ giảm khẩu phần của mày xuống chỉ còn nước trong một tuần.”

Nắm đấm chồng lên nhau của gã run lên khi gã dúi mặt vào bát. Khoảnh khắc lưỡi gã chạm vào bề mặt dính đầy cặn bẩn, dạ dày gã cuộn lên.

Liora quan sát, không biểu cảm.

Gã nuốt. Rồi lại nuốt.

Ngụm đầu tiên bỏng rát.

Ngụm thứ tư là sự thành tâm không thể tránh khỏi.

“Hoàn hảo,” mụ nói, giật dây xích kéo gã về phía chuồng. “Giờ thì mày bắt đầu hiểu rồi đấy.”

Khi cánh cửa lưới sập lại sau lưng, Noah cuộn tròn thành một quả bóng, cổ tay bị trói của gã gập vào xương đòn. Những chiếc chuông trên dây nịt leng keng theo mỗi hơi thở.

Bên ngoài, Liora cho con mèo của mụ ăn viên thức ăn cuối cùng trong bữa tối của gã.

Bên trong chuồng, tiếng “ặc” bị bóp nghẹt bởi cái rọ mõm là âm thanh duy nhất.

Sự biến đổi đã hoàn tất.

Phần 3: Dấu Ấn Cuối Cùng

Cái chuồng bốc mùi lông ẩm và sự hối tiếc. Sườn của Noah đau nhức nơi bữa ăn bị ép ăn đã nằm ì như một tảng đá. Những sợi dây của cái rọ mõm cứa vào má gã khi gã chìm vào giấc ngủ chập chờn, mơ về một kiếp trước nơi gã có thể khép môi quanh một nụ hôn thật sự.

Nhưng tiếng bước chân của Mistress Liora đã phá tan ảo ảnh.

Ánh sáng tràn vào chuồng khi cánh cửa trượt mở. Mụ không nói. Không cần phải nói. Dải da duy nhất trong tay mụ đã nói lên tất cả—đây không phải là huấn luyện. Đây là một sự phán xét.

Noah lùi lại, tay chân bị trói của gã rối vào nhau như những nỗ lực chạy đầu tiên của một con chó con. Chiếc vòng cổ của gã kêu lách cách vào lưới.

“Ra,” Liora ra lệnh.

Gã tuân lệnh, đổ sập xuống sàn gạch lạnh trong một đống lông lá và tay chân run rẩy.

Mụ đi vòng quanh gã, ngón tay đeo nhẫn ruby của mụ nâng cằm gã lên. “Mày đã viết cái này, Nhân viên số 2.” Mụ giơ cuốn sổ của chính gã lên: “Tôi muốn không là gì khác ngoài một con thú cưng.” “Tôi khao khát sự chắc chắn của hình phạt.”

Dạ dày Noah xoắn lại. Gã nhớ từng từ.

“Giờ thì mày sẽ chứng minh điều đó.” Liora búng tay.

Vết roi đầu tiên quất vào lưng gã. Lần này không phải roi da—mà là thứ gì đó cứa vào. Một lưỡi dao cạo? Không. Một con dấu nung? Cơn đau khác hẳn. Tệ hơn.

Sau lưng gã, tiếng nhỏ giọt. Mùi thuốc sát trùng.

“Quay lại.”

Noah rên rỉ, chuẩn bị tinh thần. Những gì gã thấy làm dạ dày gã lộn nhào:

Một máy xăm.

Và bên cạnh nó, lọ mực.

Liora mỉm cười. “Mày muốn sự biến đổi.” Mụ nhúng kim. “Mày sẽ không bao giờ quên được ai sở hữu làn da này.”

Đường kim đầu tiên cháy rát trên lưng dưới của gã—những nét chữ đậm, tàn bạo:

Tài Sản của Mistress Liora

Noah hét lên trong cái rọ mõm. Tiếng vo ve của máy xăm và hơi thở đều đặn của mụ là những âm thanh duy nhất.

Khi mụ xong việc, mụ đặt tay lên đầu gã, ấn xuống cho đến khi trán gã chạm sàn. “Thú cưng ngoan.”

Dòng chữ tiếp theo nhỏ hơn. Ẩn giấu.

Chỉ có mụ và những bàn tay tương lai của mụ mới thấy được nó:

Tự nguyện.

Nước mắt của Noah để lại những vệt dài trên sàn.

Liora đứng dậy, lau tay. “Thẻ tên mới của mày?” Mụ giơ lên một chiếc vòng cổ mỏng—cái này chỉ để trang trí. Bằng bạc, được khắc:

“Đảm Bảo Hài Lòng”.

Mụ kẹp nó quanh cổ họng gã.

Noah gần như không để ý. Những ngón tay gã lần theo vết mực tươi. Mãi mãi.

Bên ngoài, con mèo đang chải chuốt trong khu ở của nó. Bên trong chuồng, cánh cửa sập lại sau lưng gã.

Im lặng.

Noah cuộn tròn trong tư thế của một người chết, cái khóa của vòng cổ ấn vào khí quản gã.

Lần đầu tiên, chỉ tồn tại thôi đã là đủ.

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0