Bẫy Câm Lặng
Mục lục
- Phần 1: Ranh giới vô hình và Những đêm tự an ủi
- Phần 2: Mồi nhử hoàn hảo
- Phần 3: Khoảng không trống rỗng và Cuộc tập kích câm lặng
- Phần 4: Lưỡi kéo lạnh buốt và Tư thế ác mộng
- Phần 5: Dằn vặt, Tự ghê tởm và Ma sát trong bóng tối
- Phần 6: Rơi mặt nạ và Cuộc thẩm vấn tàn nhẫn
- Phần 7: Gông cùm và Đêm cuồng nộ
Phần 1: Ranh giới vô hình và Những đêm tự an ủi
Gia Hân và Minh Nguyệt là bạn thân từ thời đại học, hiện đang chia sẻ một căn hộ nhỏ ở quận 4. Cả hai đều có ngoại hình thu hút, công việc văn phòng ổn định, và một cuộc sống ban ngày chuẩn mực. Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc ngoan hiền ấy, họ cùng chia sẻ một bí mật sâu kín: Cả hai đều là Submissive chính hiệu trong giới BDSM. Họ đam mê cảm giác bị kiểm soát, khao khát sự áp đảo tuyệt đối và những màn trói buộc bạo liệt.
Và trớ trêu thay, cả hai cùng lọt hố chung một người đàn ông: Khang.
Khang là bạn thân của Hân và Nguyệt suốt ba năm qua. Anh là một tay Dom có tiếng, phong thái luôn điềm tĩnh, đạo mạo nhưng thẳm sâu bên trong ẩn chứa sự tàn nhẫn và kỹ năng thao túng cực kỳ sắc bén. Trong những buổi cà phê hay những lần đi bar chung, khí chất của anh luôn lấn át tất cả. Có một lần Nguyệt uống quá trớn, định với tay lấy thêm ly cocktail thứ năm. Khang chỉ ngồi yên trên ghế sofa, ánh mắt sắc lẹm lướt qua, gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn kính và buông đúng một câu lạnh nhạt:
“Ngồi thẳng lưng lên. Bỏ ly xuống.”
Chỉ một âm sắc mệnh lệnh cất lên, Nguyệt lập tức rụt tay lại, sống lưng cứng đờ, ngoan ngoãn ngồi im thin thít. Hân ngồi cạnh cũng vô thức khép chặt hai đùi lại, hơi thở nghẹn đi một nhịp. Cái uy quyền tự nhiên đó khiến hai cô gái run rẩy, bên dưới âm thầm rỉ nước. Họ thèm khát anh đến phát điên.
Nhưng có một ranh giới đạo đức bất di bất dịch ngăn cản họ: Khang đang có bạn gái. Một cô gái hiền lành, hoàn toàn thuộc thế giới “vanilla”. Khang là người cực kỳ nguyên tắc. Anh luôn phân định rạch ròi giữa các “play partner” trong bóng tối và những người bạn ngoài đời sáng. Đối với Hân và Nguyệt, anh luôn lịch thiệp, ân cần giữ khoảng cách. Chính sự tử tế và rạch ròi đó càng làm hai cô gái nể trọng anh hơn, đành ngậm ngùi giấu kín thứ tình cảm vặn vẹo kia vào trong lòng.
Thiếu vắng một gã Dom thực thụ để dẫn dắt, Hân và Nguyệt thường xuyên phải tự giải tỏa cho nhau để xoa dịu sự bức bối. Những đêm cuối tuần, Hân thường dùng một dải lụa mềm trói quặt tay Nguyệt ra sau lưng, dùng máy rung ép bạn mình lên đỉnh. Nhưng những cái trói lỏng lẻo, những cái tát nương tay của một cô gái không bao giờ là đủ. Khi nhắm mắt lại chìm trong khoái cảm, cả Hân và Nguyệt đều tự động tua lại hình bóng của Khang. Họ tưởng tượng lồng ngực đang đè nghiến lên mình là của anh, giọng nói trầm đục kia là của anh, và đôi bàn tay đang thô bạo nhào nặn cơ thể mình mang mùi hương nam tính đặc trưng của gã bạn thân mà họ luôn ao ước.
Sự thèm khát dồn ứ lâu ngày khiến ranh giới đạo đức của hai cô gái ngày càng mỏng manh. Họ không hề biết rằng, Khang và cô bạn gái kia đã chia tay nhau trong im lặng từ hai tháng trước. Và Khang, với con mắt tinh đời của một gã thợ săn, từ lâu đã nhìn thấu những ánh mắt lén lút, những cái rùng mình phản xạ của Hân và Nguyệt mỗi khi anh vô tình đứng sát.
Anh biết họ thèm anh, nhưng cái mác “bạn thân” khiến họ không dám bước qua ranh giới. Vậy thì, anh sẽ tự tay đập nát cái rào cản đó, theo một cách cực đoan và kích thích nhất.
Phần 2: Mồi nhử hoàn hảo
Bảy giờ tối thứ Bảy, màn hình điện thoại của Nguyệt sáng lên. Tin nhắn từ Khang.
“Hai bà đang rảnh không? Chuyến công tác của tôi bị kẹt lại đến thứ Ba mới về được. Cái khung ghế bondage tôi đặt custom tháng trước nay thợ vừa giao tới, vứt chỏng chơ ở phòng khách. Hai bà rảnh ghé qua tháo màng bọc rồi phụ nhau nâng lên check kỹ xem các khớp nối bằng thép hay da bọc có bị trầy xước gì không để tôi báo xưởng. Mai là hết hạn đổi trả rồi. Đồ nặng lắm, một người nâng không nổi đâu. Mật khẩu cửa vẫn là 190492 nhé.”
Nguyệt đọc to tin nhắn cho Hân nghe. Một lý do không thể hợp lý hơn. Khang là người chơi hệ nặng, mấy món đồ chơi hay khung sắt của anh thường rất cồng kềnh, nặng nề và đắt tiền. Việc nhờ hai người bạn thân đáng tin cậy nhất đến kiểm tra hàng giúp lúc đi vắng là chuyện hết sức bình thường. Hơn nữa, sự tò mò về món đồ nghề BDSM mới của “crush” khiến cả hai cô gái mờ mắt, hoàn toàn không một chút mảy may nghi ngờ.
“Thay đồ đi. Mặc đồ gọn gọn thôi, quần jeans áo thun ấy. Chắc cái khung bự lắm ổng mới phải nhờ hai đứa mình qua khiêng phụ.” Hân hào hứng đứng dậy, xỏ vội vào chiếc quần skinny jeans ôm sát.
Tám rưỡi tối, Hân và Nguyệt dừng bước trước cửa căn hộ cao cấp của Khang trên tầng 18. Hành lang chung cư tĩnh lặng, vắng tanh, chỉ vương vất mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ phả ra từ hệ thống thông gió. Nguyệt lạch cạch bấm dãy số mật khẩu quen thuộc. Tiếng khóa từ điện tử kêu tít tít, chốt khóa thu lại, cánh cửa gỗ nặng nề mở bung ra.
Bên trong căn hộ tối om như mực. Rèm cửa kéo kín mít từ sát trần xuống tận sàn, không lọt lấy một tia sáng mờ nhạt nào từ đèn đường hắt vào. Một sự tĩnh lặng đến rợn gáy bao trùm lấy không gian.
Phần 3: Khoảng không trống rỗng và Cuộc tập kích câm lặng
“Nhà tối thui vậy. Chắc ổng ngắt cầu dao phòng khách rồi, để tao mò xem cái ghế để chỗ nào…” Hân lầm bầm, bước hẳn qua bậc cửa, hai tay quờ quạng vào khoảng không tĩnh mịch phía trước.
Nguyệt bước theo ngay phía sau. Chân vừa lọt qua bậc thềm, cô tiện tay đẩy cánh cửa khép lại. Cạch. Tiếng chốt cửa khóa tự động vang lên chắc nịch, âm thanh kim loại khô khốc ấy chính thức cắt đứt hoàn toàn lối thoát duy nhất của họ.
Hân tiến thêm hai bước vào giữa phòng khách. Theo lời Khang, một chiếc khung sắt cồng kềnh phải nằm chình ình ngay lối đi. Nhưng Hân vung tay, khua chân ra xung quanh. Không có gì cả. Mũi giày cô chỉ chạm vào mặt thảm lông mềm mại. Không có khối kim loại lạnh toát nào. Khoảng không trước mặt trống trơn một cách bất thường.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Linh cảm báo động reo lên ầm ĩ trong não Hân. Khang lừa mình? Ở đây làm gì có cái ghế nào?
“Nguyệt… cẩn thận, không có…”
Câu nói của Hân vĩnh viễn không thể hoàn thành. Từ góc khuất mù mịt phía sau cánh cửa, một bóng đen to lớn lao ra, lướt đi trong im lặng như một con thú săn mồi lão luyện. Kẻ đột nhập hoàn toàn không nhắm vào người đi trước là Hân, mà chọn mục tiêu hạ gục người đi sau đang đứng gần cửa nhất để triệt tiêu đường lui.
Một cánh tay mang găng da lạnh toát, nồng nặc mùi cao su từ phía sau bất thần ép chặt lấy miệng và mũi Nguyệt. Cùng lúc đó, bàn tay kia của gã vung lên. Phập! Một dải băng dính xám đã được cắt sẵn độ dài dán miết một đường tàn nhẫn ngang qua miệng cô, dập tắt tiếng thét thất thanh vừa kịp chực trào. Gã dùng chân gạt mạnh vào nhượng chân Nguyệt, ép cô ngã sấp xuống sàn gỗ.
Mọi thứ diễn ra với tốc độ của một sát thủ. Không cần vật lộn tốn thời gian, gã đàn ông tóm gọn hai cổ tay đang chới với của Nguyệt, bẻ quặt ra sau lưng. Tiếng xoẹt xoẹt của một sợi dây thít nhựa zip-tie loại lớn vang lên gai người. Chỉ mất đúng ba giây, hai cổ tay Nguyệt đã bị khóa cứng ngắc vào nhau. Cô bị vứt lăn lóc vào góc tường, hoàn toàn bị tước đoạt cả tiếng nói lẫn khả năng chống trả.
Nghe tiếng động lạ và tiếng nghẹn ứ chớp nhoáng phía sau lưng, Hân hoảng loạn quay phắt lại. “Nguyệt?!”
Bóng tối trước mặt ập đến. Sức nặng kinh hoàng của gã đàn ông quật ngã Hân xuống tấm thảm giữa phòng khách. Đầu gối của gã tì mạnh lên thắt lưng cô, ép cả cơ thể cô úp sấp xuống sàn, dán chặt phổi xuống mặt thảm khiến cô tức thở.
Sự câm lặng tuyệt đối của kẻ đột nhập biến bầu không khí trở nên đặc quánh nỗi kinh hoàng. Không có một lời đe dọa. Hắn hành động lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Tiếng xé của cuộn băng dính công nghiệp duct tape vang lên xé toạc màng nhĩ. Xoẹt—! Xoẹt—!
Những dải băng dính dẻo quẹo dán phập ngang qua miệng Hân, quấn bọc vòng ra sau gáy, luồn qua mang tai rồi niết thật chặt vào da thịt, niêm phong mọi đường thoát khí từ miệng. Tiếp đó, hai cổ tay cô bị túm gọn, vặn ngược thô bạo ra sau lưng. Băng keo quấn quanh cổ tay cô với lực siết tàn bạo, chồng lên nhau từng lớp dày đặc. Hân hoảng loạn giãy giụa, đạp chân loạn xạ vào khoảng không, nhưng gã đàn ông chỉ cần trượt người xuống, đè cẳng chân mình lên bắp chân cô là mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.
Gã dứt khoát dùng một cuộn băng dính khác khóa gập cứng hai mắt cá chân của Hân lại. Chỉ trong chưa đầy một phút kể từ lúc cánh cửa đóng sập, cả hai cô gái đã bị tước đoạt hoàn toàn khả năng vận động. Bẫy đã sập, hoàn hảo và không có một khe hở.
Phần 4: Lưỡi kéo lạnh buốt và Tư thế ác mộng
Kẻ đột nhập tiếp tục rút từ trong túi áo khoác ra hai dải băng dính đen nhánh. Gã dán gập chúng qua mắt Hân, rồi thản nhiên bước sang góc tường làm điều tương tự với Nguyệt, tước đoạt hoàn toàn thị giác của cả hai. Thế giới của hai cô gái giờ đây chỉ còn là một màn đen đặc quánh. Ánh sáng duy nhất bị dập tắt, nhường chỗ cho bóng tối và sự sợ hãi tột cùng xâm chiếm mọi nơ-ron thần kinh.
Hân nằm run rẩy trên thảm, cố gắng thu người lại để bảo vệ bản thân. Nhưng ngay sau đó, một âm thanh sắc lẹm vang lên sát bên tai khiến máu trong người cô đông cứng.
Cạch… roẹt…
Tiếng kim loại lách cách mở ra. Là một chiếc kéo y tế cán thép. Gã đàn ông luồn mũi kéo gọng tù lạnh toát vào cổ áo thun của Hân. Không một chút do dự, gã cắt phăng lớp vải mỏng. Âm thanh vải vóc rách toạc vang lên khô khốc. Lưỡi kéo tiếp tục trượt dọc xuống cạp quần skinny jeans ôm sát, cắt phăng một đường dài từ hông xuống tận gấu quần.
Từng mảng quần áo bị gã thô bạo lột ra, ném vứt sang một bên, phơi bày cơ thể Hân ra bầu không khí lạnh lẽo của hơi máy lạnh. Cô chỉ còn trơ trọi lại bộ đồ lót ren mỏng manh. Cảm giác nhục nhã, trần trụi trước một gã lạ mặt khiến Hân khóc nấc lên từng cơn nghẹn ngào qua lớp băng keo bịt kín miệng. Ở góc phòng bên kia, tiếng mũi kéo xé vải tiếp tục vang lên, báo hiệu Nguyệt cũng đang chịu chung số phận bị lột sạch lớp vỏ bọc an toàn.
Sau khi đảm bảo con mồi đã mù lòa, câm lặng và bị tước đoạt hoàn toàn sức phản kháng, gã đàn ông quay lại tóm lấy cổ chân Hân. Gã bẻ gập đôi chân đang bị khóa của cô uốn ngược lên không trung. Roẹt. Một dải băng xám nối liền từ cổ chân thẳng tới đôi tay đang còng sau lưng. Tư thế Hogtie siết chặt ép cơ thể Hân uốn cong thành hình cánh cung, lồng ngực đè sát xuống mặt thảm lông làm nhịp thở trở nên đứt quãng, tức tưởi. Cùng lúc đó, Nguyệt cũng bị lôi ra giữa phòng và bẻ gập trong một tư thế ác mộng tương tự, đặt nằm ngay sát cạnh Hân.
Giờ đây, trên tấm thảm xám, Hân và Nguyệt bị khóa gập người, nằm chỏng chơ không khác gì hai món đồ vật bị đóng gói cẩn thận. Tư thế Hogtie ép cơ bắp dọc sống lưng phải gồng lên liên tục để chịu lực. Cổ tay và mắt cá chân hằn lên những vệt đỏ tấy vì băng keo siết không thương tiếc. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra lấm tấm trên trán Nguyệt, bết dính những lọn tóc tơi tả vào hai bên má. Cô cố lắc lư phần hông, xoay xở tìm một góc nằm dễ thở hơn, nhưng mỗi lần vận sức, âm thanh sột soạt, rít rắm khô khốc của lớp băng dính ma sát vào nhau lại vang lên, nhẫn tâm nhắc nhở về sự giam cầm tuyệt đối.
Hân, với trái tim đang đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực, dùng đầu gối tì xuống thảm cố gắng trườn đi. Nhưng do mất thăng bằng hoàn toàn, cô lật nhào sang một bên, ngã phịch xuống sàn. Tiếng kêu ứ hự phát ra từ cuống họng bị bịt kín nghe đục ngầu, thảm hại. Cái cảm giác bị tước đoạt 100% khả năng phòng vệ, ngay cả việc lật người cũng không làm được, bắt đầu đánh sập hàng phòng thủ tâm lý của cả hai.
Phần 5: Dằn vặt, Tự ghê tởm và Ma sát trong bóng tối
Bị bịt mắt, thính giác và khứu giác của Hân trở nên nhạy bén đến mức ám ảnh. Cô nghe thấy tiếng bước chân trần của kẻ bắt cóc đi lại thong thả quanh phòng. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ hệ thống điều hòa vừa phả xuống da thịt đang rịn mồ hôi. Hắn ta tuyệt nhiên không nói một lời nào. Kẻ lạ mặt cứ lầm lì, câm lặng quan sát sự bất lực của họ. Đầu óc Hân quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Kẻ trộm? Tên biến thái nào đó đang rình rập chung cư? Khang đâu rồi? Chẳng lẽ cậu bạn thân của cô cũng bị hắn hạ gục rồi sao?
Tiếng bước chân dừng lại ngay giữa Hân và Nguyệt. Gã đàn ông ngồi xổm xuống. Cả hai cô gái co rúm người lại theo bản năng, nín thở chờ đợi điều tồi tệ nhất—một vụ cưỡng hiếp tàn bạo.
Nhưng gã không thô bạo đè ngửa họ ra ngay lập tức. Bàn tay to lớn mang găng cao su y tế lạnh ngắt miết nhẹ dọc theo sống lưng trần của Nguyệt, lướt trên làn da tấy đỏ vì phải gồng mình, kéo theo một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc tủy sống. Gã trượt tay xuống phía dưới, dứt khoát luồn những ngón tay vào bên trong mép quần lót ren. Sự đụng chạm diễn ra quá chậm rãi, quá bài bản. Lực miết của những ngón tay hoàn toàn áp đảo nhưng lại mang tính thăm dò cực kỳ tinh vi.
Nguyệt ú ớ liên hồi, cô cố gắng khép chặt đùi lại để tự vệ, nhưng tư thế bị trói gập chân uốn ngược ra sau khiến nỗ lực đó trở nên vô vọng. Cùng lúc, gã dùng tay kia bóp mạnh cằm Hân, ép cô phải ngửa cổ lên. Dù bị bịt mắt, Hân vẫn cảm nhận được luồng hơi nóng từ nhịp thở của hắn đang phả thẳng vào mặt mình. Hắn luồn tay vuốt dọc sườn Hân, ngón cái chà xát mạnh bạo lên đỉnh nhạy cảm qua lớp vải ẩm ướt.
Ngay khoảnh khắc đó, một thứ cảm xúc dằn vặt kinh khủng trào dâng trong nội tâm Hân. Đây là xâm hại! Là cưỡng bức! Một tên tội phạm khốn nạn nào đó đang xâm phạm cô. Nhưng khốn nạn thay, cơ thể mang dòng máu Submissive của cô, vốn đã khát khao sự thô bạo và bị kiểm soát từ lâu, lại đang tiết ra thứ dịch thủy ẩm ướt trơn trượt.
Sự tự ghê tởm bản thân đánh gục lý trí Hân. Tại sao mình lại ướt vì một tên biến thái lạ mặt đang hãm hiếp mình? Tại sao cái tư thế trói nhục nhã này lại khiến bụng dưới mình cồn cào đến vậy? Mình là một con điếm rẻ tiền sao? Nước mắt cô giàn giụa, thấm ướt cả dải băng bịt mắt. Cô khóc vì sợ hãi, nhưng cũng khóc vì sự sỉ nhục khi nhận ra thể xác mình đang tàn nhẫn phản bội lại ý chí của chính mình. Nguyệt ở bên cạnh cũng đang run rẩy từng cơn, hơi thở hổn hển đầy cam chịu, tiếng nhóp nhép của dịch nhờn vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Nhưng rồi, một tia nghi ngờ sắc lẹm xẹt qua mớ suy nghĩ bùi nhùi của Hân. Kỹ năng vuốt ve này… sự im lặng áp đảo này… và cả mùi nước hoa Santal 33 thoang thoảng lẫn trong mùi keo hóa học, mùi mồ hôi phảng phất lúc gã kề sát mặt cô. Một tên trộm hay một kẻ biến thái ngẫu nhiên đập vỡ cửa vào nhà không thể nào có kỹ năng của một gã Dom lão luyện, không thể biết chính xác điểm nhạy cảm của cô ở đâu để ép nó đến mức nổ tung như vậy được.
Chỉ có một người đàn ông dùng mùi nước hoa đó. Chỉ có một người có mật khẩu để vào căn hộ này một cách đường hoàng.
Đó có phải là Khang?
Ý nghĩ điên rồ đó châm ngòi cho một luồng hưng phấn đen tối nhất. Nếu đây thực sự là Khang, nghĩa là cái bẫy này được giăng ra cho chính họ. Nghĩa là họ đang bị người đàn ông mình thầm thương trộm nhớ lừa gạt và cưỡng đoạt một cách hoàn hảo. Cái ranh giới đạo đức “Khang đang có bạn gái” bắt đầu rạn nứt trước thực tại thô bạo này. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc đan xen với một khao khát cấm kỵ cực độ. Hân không còn muốn giãy giụa nữa, cơ thể cô bắt đầu mềm ra, hông khẽ rướn lên đón nhận những ngón tay đang trêu đùa mình.
Tiếng è è trầm đục của một chiếc máy rung cỡ nhỏ bỗng vang lên trong bóng tối. Gã đàn ông không thâm nhập. Hắn dùng máy rung ép sát vào điểm nhạy cảm của cả hai, đẩy khoái cảm lên đến tận cùng rồi đột ngột rút ra. Hắn đang “edging” họ. Cảm giác lửng lơ, bứt rứt khi sắp lên đỉnh mà bị ép dừng lại khiến Hân và Nguyệt như phát điên. Họ quằn quại, cọ xát cơ thể mình xuống thảm lông, phát ra những tiếng ưm ứ nài nỉ sự thương hại, nài nỉ được ban phát. Mọi sự phòng vệ tâm lý sụp đổ hoàn toàn, sự tự ghê tởm tan biến, chỉ còn lại sự thèm khát nhục dục thuần túy bị thiêu đốt trong câm lặng.
Phần 6: Rơi mặt nạ và Cuộc thẩm vấn tàn nhẫn
Thời gian như bị kéo giãn ra vô tận. Sau gần một giờ đồng hồ bị tra tấn bằng khoái cảm lửng lơ và sự căng cứng của cơ bắp, cả hai cô gái đã hoàn toàn kiệt sức. Lồng ngực họ phập phồng nặng nhọc, mồ hôi làm ướt đẫm những dải băng dính quấn quanh cổ tay và gáy. Mọi ý chí kháng cự đã bị nghiền nát, chỉ còn chừa lại những tiếng thút thít nghẹn ngào cam chịu.
Ánh đèn vàng góc phòng đột ngột được vặn sáng lên. Tiếng bước chân tiến lại gần, theo sau là tiếng kim loại lách cách.
Cạch… xoẹt…
Chiếc kéo y tế lạnh ngắt lách cẩn thận qua gáy, cắt phăng dải băng dính bịt mắt và bịt miệng của cả hai. Ánh sáng ập vào khiến Hân và Nguyệt phải nheo chặt mắt lại, nước mắt sinh lý trào ra vì chói. Không khí tràn vào buồng phổi khô khốc khiến họ ho sặc sụa, tham lam hít lấy hít để như những kẻ chết đuối vừa vớt được lên bờ.
Khi tầm nhìn dần rõ nét, bóng dáng cao lớn của gã đàn ông hiện ra trước mặt. Gã chậm rãi tháo đôi găng tay cao su, lột chiếc mũ trùm đầu balaclava vứt thẳng xuống sàn gỗ.
Là Khang.
Gương mặt quen thuộc của cậu bạn thân hiện ra, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt sắc lẹm, rực lửa nhìn chằm chằm vào hai cô gái đang tơi tả, ướt sũng dưới chân mình.
“Anh… anh bị điên rồi Khang!” Nguyệt khóc nấc lên, giọng khàn đặc vì bị bịt miệng quá lâu. Vừa hoảng sợ, vừa tức giận vì bị lừa, nhưng sâu thẳm lại là một sự nhẹ nhõm đến rã rời. Cô không bị một gã lạ mặt cưỡng hiếp. “Bạn gái anh… anh làm cái trò khốn nạn gì vậy hả?!”
Hân trừng mắt nhìn Khang, lồng ngực phập phồng tức tưởi: “Anh lừa bọn tôi… Anh chà đạp bạn bè mình như thế này sao…”
Khang không đáp trả ngay. Anh bước tới chiếc ghế sofa, thong thả ngồi xuống, vắt chéo chân với một phong thái bề trên tuyệt đối. Anh vươn tay, dùng kéo cắt đứt dải băng nối giữa cổ tay và cổ chân của họ, giải phóng hai cô gái khỏi tư thế Hogtie ác mộng.
“Quỳ dậy. Lết lại đây.” Khang ra lệnh, âm sắc trầm tĩnh nhưng mang áp lực đè bẹp mọi sự phản kháng.
Máu lưu thông trở lại khiến các khớp xương tê buốt, nhưng sự uy quyền trong giọng nói của Khang khiến bản năng Submissive của Hân và Nguyệt lập tức vâng lời. Họ lảo đảo chống đầu gối quỳ dậy, hai tay vẫn bị khóa phía sau lưng, ngoan ngoãn lết lại gần dưới chân ghế sofa, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn gã đàn ông.
“Chia tay rồi. Hai tháng trước.” Khang nhạt giọng thông báo, một tin tức giáng xuống như tiếng sét đánh tan mọi rào cản đạo đức trong đầu hai cô gái. “Giờ tôi độc thân. Và tôi biết thừa hai em thèm tôi đến mức nào. Những ánh mắt lén lút lúc đi bar, những lần tự trói nhau xoa dịu trong phòng… Hai em nghĩ giấu được tôi sao?”
Câu nói đâm trúng tim đen khiến cả Hân và Nguyệt cứng họng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Lớp vỏ bọc bạn bè ngoan hiền bị Khang lột sạch sành sanh không thương tiếc.
“Gia Hân, nói tôi nghe. Lúc nãy bị tôi sờ soạng, ướt sũng cả ra, có thấy nhục nhã không?” Khang cúi xuống, dùng một ngón tay nâng cằm Hân lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của anh.
“Em… em tưởng là kẻ trộm…” Hân cắn môi, lảng tránh ánh nhìn, nước mắt lại chực trào.
“Nhưng khi ngửi thấy mùi nước hoa của tôi, biết là tôi giăng bẫy, em lại sướng phát điên lên đúng không? Thừa nhận đi, em khao khát bị tôi bắt cóc, bị tôi trói chặt và chà đạp như một con điếm, đúng không?”
Sự sỉ nhục pha lẫn khoái cảm ép Hân đến đường cùng. Lòng tự trọng bị đập nát. Cô gục đầu xuống đầu gối Khang, bật khóc nức nở, nhưng cái gật đầu cam chịu của cô là câu trả lời thành thật nhất. Kế bên, Nguyệt cũng run rẩy, nước mắt giàn giụa nhưng đôi môi lại vô thức cọ xát vào mép quần tây của Khang như một sự van nài sự chú ý. Họ đã hoàn toàn bị khuất phục.
Khang khẽ nhếch môi. Là một Dom lão luyện, anh thừa hiểu việc khóa chặt tay họ sau lưng suốt một đêm là điều cấm kỵ và nguy hiểm cho xương khớp. Tiếng lách cách của chiếc kéo y tế lại vang lên. Cạch… xoẹt… Khang cắt đứt sợi dây thít nhựa đang hằn sâu trên cổ tay Nguyệt, rồi chuyển sang cắt phăng lớp băng dính xám xịt dày đặc đang trói quặt tay Hân.
Hân và Nguyệt vừa định rướn người lên vươn vai thư giãn thì Khang đã lạnh lùng nắm lấy cổ tay họ kéo giật về phía trước. Anh lấy cuộn băng dính đen nhánh, thoăn thoắt quấn bốn vòng quanh cổ tay hai cô gái, ghim chặt hai bàn tay họ vào nhau ở tư thế phía trước ngực. Cả hai cô gái ngơ ngác nhìn đôi tay lại tiếp tục bị gông cùm.
“Tôi cho phép nới lỏng để máu lưu thông, chứ đéo nói là các em được tự do.” Khang ném cuộn băng dính cạn kiệt xuống sàn, ánh mắt rực lửa thú tính. “Đêm nay, các em vẫn là tù binh của tôi. Giờ thì cho tôi xem, hai em thèm tôi đến mức nào.”
Phần 7: Gông cùm và Đêm cuồng nộ
Khoảnh khắc rào cản đạo đức bị phá vỡ, cộng hưởng với sự bất lực đầy kích thích của đôi tay bị trói chặt phía trước, ngọn lửa dục vọng bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ dữ dội. Không còn bị giới hạn bởi luân lý, cả Hân và Nguyệt như biến thành hai con thú nhỏ bị nhốt trong lồng khao khát được vuốt ve.
Họ không bỏ chạy. Ngược lại, Hân chồm tới, vòng đôi tay đang bị quấn băng keo đen qua cổ Khang. Dù cử động vô cùng vụng về và khó khăn, cô vẫn điên cuồng áp môi mình vào môi anh, cắn mút một cách hoang dại để thỏa mãn sự chờ đợi. Nguyệt quỳ bên dưới, đôi tay bị trói dính sát vào nhau luống cuống giật tung chiếc thắt lưng da của Khang, tham lam dùng răng kéo khóa quần anh xuống. Sự thụ động của màn CNC ép buộc ban đầu giờ đây nhường chỗ cho một cuộc cạnh tranh phục tùng đầy nhục dục nhưng vẫn đậm chất Bondage.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cuộc mây mưa diễn ra bạo liệt từ cả ba phía. Khang ngả người ra sofa, để mặc cho hai cô bạn thân từng giữ khoảng cách với mình nay đang tranh giành nhau. Nguyệt dùng khuôn miệng ướt át của mình để bao trọn lấy sự kiêu hãnh của gã đàn ông, trong khi đôi bàn tay bị trói ngoan ngoãn đặt áp lên đùi Khang. Hân ở phía trên cong người cọ xát bầu ngực trần vào vòm ngực săn chắc của Khang, đôi tay mang gông cùm rụt rè vuốt ve khuôn mặt anh.
Khi không thể kiềm chế thêm, Khang lật ngược tình thế, đè nghiến Hân xuống nệm sofa. Anh dùng một tay dễ dàng tóm lấy đôi cổ tay đang bị trói của Hân, ghì chặt nó lên đỉnh đầu cô, tay còn lại nhấc bổng hông cô lên và đâm rút thô bạo. Hân không có tay để phản kháng hay tựa bấu, chỉ biết ưỡn cong người, rên rỉ hứng trọn mọi sức nặng của gã Dom.
Nguyệt không chịu bị bỏ rơi. Dù hai tay bị trói, cô vẫn lết từ phía sau chồm lên, áp bầu ngực mình vào lưng Khang, nài nỉ anh đổi tư thế. Tiếng da thịt va chạm nảy lửa, tiếng băng dính rào rạo cọ xát và tiếng khóc vì sung sướng vang vọng khắp căn hộ kín mít. Việc bị trói tay phía trước khiến mọi hành động vuốt ve của họ trở nên vụng về, tuyệt vọng, càng làm thỏa mãn thú tính kiểm soát của Khang. Họ vắt kiệt sức lực của nhau, phá vỡ mọi quy tắc bạn bè để đắm chìm vào một đêm threesome điên rồ nhất.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi qua khe rèm, xua tan đi sự ngột ngạt của bóng tối. Khang đã thức dậy từ lâu. Giai đoạn aftercare diễn ra trong sự ân cần, nâng niu, trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn đêm qua. Anh cầm chiếc kéo y tế lách nhẹ, cắt đứt hoàn toàn những mảng băng dính còn sót lại trên cổ tay Hân và Nguyệt. Làn da trắng ngần của họ chằng chịt những vết lằn đỏ sẫm, tấy lên vì bị siết suốt một đêm dài.
Anh bế bổng Hân vào phòng tắm, nhẹ nhàng đặt cô vào bồn nước ấm đã xả sẵn tinh dầu, rồi quay lại bế nốt Nguyệt. Khang dùng khăn bông mềm lau đi mồ hôi, xoa bóp những vùng khớp xương tê mỏi và bôi thuốc mỡ lên những vết lằn đỏ sẫm trên cổ tay hai cô gái.
Ngâm mình trong làn nước ấm nóng, Hân mệt mỏi dựa đầu vào vai Nguyệt. Cả hai lén ngước nhìn bóng lưng rộng lớn của Khang đang với tay lấy khăn tắm. Sự bực tức, sợ hãi của vụ bắt cóc đã bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lại sự thỏa mãn ướt át dâng ngập trong đáy mắt.
Hân nhìn theo bóng lưng anh, rồi nhìn lại những vết hằn sâu hoắm trên cổ tay mình, khẽ lầm bầm đủ để Nguyệt nghe thấy:
“Này… cuối tuần tới… mình có nên bảo anh ấy mua loại băng dính chắc hơn không?”
Nguyệt im lặng một lúc, rồi khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự luyến tiếc của những khoái cảm đớn đau tột độ:
“Loại có màu đen ấy… nhìn sẽ đáng sợ hơn.”
Họ biết, và Khang cũng thừa biết, rằng chính cái đêm “bắt cóc” này đã trói buộc tâm trí họ chặt hơn bất kỳ cuộn băng dính nào. Mối quan hệ của họ đã vĩnh viễn thay đổi. Không còn là những người bạn thân giữ khoảng cách đạo đức, mà là một Dom và hai Sub ngoan ngoãn, tự nguyện giam mình trong cái bẫy nhục dục hoàn hảo mà anh đã giăng ra.
Hết
