Giới thiệu truyện: Lan và Minh – hai người trẻ có chung đam mê quyền lực – phục tùng – tìm thấy nhau, đặt ra ranh giới rõ ràng và từng bước biến mối quan hệ “cô chủ – em” thành một cam kết trọn đời. Truyện theo hành trình từ lần gặp đầu, thử lửa, khóa & kiểm soát, humiliation kín, kịch bản bắt cóc có đồng thuận, quản lý 24/7, dọn về sống chung và kết ấn bằng vòng cổ “giữ trọn đời”.
Tag: Tâm lý, Hiện đại, BDSM, Femdom, Bondage, Khóa trinh tiết, Tease & denial, CNC (đã thỏa thuận), 24/7, Huấn luyện.
Cảnh báo: Nội dung người lớn 18+, miêu tả BDSM có đồng thuận, an toàn và ranh giới được thống nhất. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Cô Chủ Và Tài Sản Sống

Mục Lục
- Phần 1 – Lần đầu gặp
- Phần 2 – Thử lửa
- Phần 3 – Bất lực
- Phần 4 – Đồ chơi sống
- Phần 5 – Khóa và kiểm soát
- Phần 6 – Bí mật bẩn
- Phần 7 – Kịch bản bắt cóc
- Phần 8 – 24/7 bán thời gian
- Phần 9 – Luật nhà
- Phần 10 – Giữ trọn đời
- Phụ lục 1 – Một ngày 24/7 – Giam cầm sống
- Phụ lục 2 – Một tuần đặc biệt – Giam cầm cực hạn
- Phụ lục 3 – Một tháng địa ngục – Giam cầm không lối thoát
- Phụ lục 4 – 365 ngày dưới vòng cổ
- Phụ lục 5 – Tài sản trọn đời – Nhật ký của Minh
- Phụ lục 6 – Cô chủ Lan kể lại – Tài sản sống
- Phụ lục 7 – Bộ luật của cô chủ Lan – Huấn luyện tài sản sống
- Phụ lục 8 – Sổ phạt & Sổ thưởng của cô chủ Lan
- Phụ lục 9 – Sổ tay huấn luyện Sub
Phần 1 – Lần đầu gặp
Minh lướt qua hàng chục hồ sơ trên ứng dụng hẹn hò, ánh mắt chợt dừng lại khi thấy một dòng giới thiệu ngắn ngủn:
“Muốn tìm một cậu em ngoan, biết nghe lời, chịu bị trói, chịu phục vụ, chịu để chị dùng.”
Ảnh đại diện là một cô gái tóc đen dài, môi đỏ, mắt nhìn thẳng vào ống kính, vừa dịu dàng vừa như ẩn chứa một thứ quyền lực không cần giấu. Tên hiển thị: Lan.
Minh bấm “thích” ngay. Chưa đầy vài phút sau, màn hình hiện thông báo: Hai người đã kết nối.
Tin nhắn đầu tiên đến ngay lập tức:
– Em là dạng ngoan ngoãn hay bướng bỉnh?
– Em… là người thích bị điều khiển, bị trói, bị bắt phục vụ. Nhưng cũng hay cãi lắm.
– Vậy là dạng vừa ngoan vừa bướng. Chị thích kiểu đó.
– Chị thích gì?
– Chị thích một cậu em biết mình ở vị trí nào. Chị nói thì nghe, chị bảo thì làm. Cơ thể của em phải là đồ của chị.
Minh ngồi dựa vào ghế, tim đập mạnh. Ngón tay gõ nhanh hơn:
– Em muốn bị trói chặt, bịt mắt, bịt miệng. Em muốn bị trêu cho đến khi phát điên. Em muốn bị gọi là đồ dâm.
– Tốt. Nhưng muốn là một chuyện, chịu được hay không lại là chuyện khác.
– Chị cứ thử.
Lan gửi tin nhắn tiếp:
– Tối mai, 8 giờ, quán cà phê góc đường X. Mặc bình thường. Nhưng khi em ngồi xuống bàn, phải nói “Chị xinh hơn ảnh nhiều” trước khi chị hỏi. Hiểu chưa?
– Dạ.
Quán cà phê tối hôm đó khá yên tĩnh, ánh đèn vàng hắt xuống bàn gỗ. Minh đến sớm mười phút, cố gắng bình tĩnh nhưng lòng đầy hồi hộp.
Khi Lan bước vào, mọi thứ như chậm lại. Cô mặc váy dài ôm dáng, khoác áo mỏng, mùi nước hoa thoang thoảng. Không son đậm nhưng gương mặt rạng rỡ, ánh mắt sâu. Minh đứng lên:
– Chị xinh hơn ảnh nhiều.
Lan ngồi xuống, cười nhẹ nhưng trong ánh mắt có gì đó như đang đánh giá con mồi:
– Ngoan.
Họ nói chuyện như những người bình thường, nhưng từng câu chữ đều có ẩn ý. Minh thẳng thắn kể về sở thích của mình, còn Lan lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hoặc mỉm cười. Khi Minh nói mình muốn bị giữ đến mỏi nhừ và chỉ được phép ra khi “cô chủ” cho phép, Lan hơi nghiêng đầu, đôi môi cong lên:
– Chị thích cậu em biết mình muốn gì. Nhưng để chị dùng thì phải qua thử thách trước đã.
– Chị muốn thử thế nào?
– Tối mai, qua nhà chị. Không làm tình. Chỉ để chị xem em ngoan đến đâu. Nếu qua được, chị sẽ cho tiến xa.
Minh nuốt nước bọt:
– Địa chỉ ở đâu ạ?
– Chị sẽ gửi. Nhưng khi đến, em phải cởi giày, quỳ xuống, và gọi chị là “cô chủ” trước khi ngẩng đầu lên. Nhớ chưa?
– Dạ nhớ.
Lan đứng lên, lấy túi, bước tới sát Minh. Cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai:
– Đêm nay đừng tự làm gì. Giữ nguyên cho chị.
Minh nhìn theo bóng lưng Lan khuất dần ngoài cửa, cảm giác máu trong người như đang sôi, chỉ mong trời sáng thật nhanh.
Phần 2 – Thử lửa
Buổi tối hôm sau, Minh đứng trước cửa căn hộ của Lan, tim đập dồn dập. Tin nhắn hôm qua của chị vẫn còn nguyên trong đầu: “Khi đến, em cởi giày, quỳ xuống và gọi chị là cô chủ.”
Cửa mở. Lan xuất hiện, vẫn mái tóc dài hôm qua nhưng buộc cao gọn gàng, mặc váy ôm màu đen đơn giản, đường cong lộ rõ dưới ánh đèn vàng hắt từ bên trong. Ánh mắt chị liếc qua người Minh rồi dừng lại ở đôi mắt anh, trầm và chậm:
– Vào đi.
Minh bước vào, đóng cửa, cởi giày, đặt gọn sang một bên. Không nói thêm, anh quỳ xuống ngay ngưỡng cửa, cúi đầu:
– Chào cô chủ.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi chị. Chị vòng quanh anh, từng bước giày cao gót gõ xuống sàn cộc… cộc…, chậm rãi như đang đo nhịp tim của con mồi.
– Tốt. Em biết cúi đầu đúng lúc. Nhưng hôm nay chị sẽ xem em ngoan được bao lâu.
Lan ra hiệu:
– Tay để sau đầu. Mắt nhìn xuống sàn. Không được ngẩng lên khi chưa có lệnh.
Không khí trong phòng im lặng đến mức Minh nghe rõ tiếng tim mình. Bất ngờ, chị cúi xuống sát bên tai:
– Cặc em đang cứng chưa?
– … Dạ rồi.
– Mới quỳ thôi mà đã vậy. Đúng là thằng em dâm.
Lan đứng thẳng, đi lấy một dải vải lụa đen, vòng ra sau đầu Minh và bịt mắt anh lại. Ánh sáng biến mất, cảm giác bất an xen lẫn hưng phấn trào lên. Chị quay lại phía trước, đầu ngón tay lạnh mát lướt từ cổ anh xuống ngực, rồi chậm rãi đến đầu ti. Một cú xoay nhẹ khiến Minh rùng mình.
– Không được rên. Nếu rên, giữ thêm 5 phút.
Ngón tay tiếp tục trượt xuống bụng, dừng ngay trên thắt lưng quần, áp sát nhưng không chạm vào thứ đang căng cứng bên dưới. Minh phải cắn môi, kiềm chế hơi thở gấp.
– Ngoan. Nhưng chị biết em đang muốn gì.
Lan bất ngờ nắm tóc anh, kéo nhẹ đầu ra sau, thì thầm:
– Hôm nay chị sẽ làm em cứng đến mức đau… rồi bỏ mặc. Để xem tối nay em ngủ thế nào.
Chị vòng ra sau, dùng một sợi dây mảnh trói cổ tay Minh chặt ra sau lưng. Lực siết vừa đủ để anh biết mình không thể tự tháo.
– Giờ, quỳ yên như thế… mười phút.
Mỗi giây kéo dài như cả phút. Lưng bắt đầu mỏi, đầu gối tê rần, nhưng cái cảm giác bị giữ chặt và hơi thở của Lan khi đi vòng quanh khiến cơ thể Minh nóng ran.
Đúng mười phút, Lan tháo dây, gỡ bịt mắt, ánh mắt chị không còn nụ cười mà thay bằng vẻ nghiêm:
– Tốt. Em qua được vòng đầu.
– Cảm ơn cô chủ.
– Đừng cảm ơn. Hôm nay chỉ mới khởi động. Ngày mai, chị sẽ cho em biết thế nào là bị giữ đến mỏi nhừ thật sự.
Lan lùi lại, ánh mắt như ấn sâu một lời hứa khó cưỡng vào đầu Minh.
Phần 3 – Bất lực
Tối hôm sau, Minh đến sớm. Lan mở cửa, lần này không mặc váy như thường, mà chỉ mặc áo sơ mi trắng rộng vừa đủ che phần trên đùi, cúc cài hờ hững, mái tóc buông xõa. Ánh mắt chị liếc từ đầu đến chân Minh, môi khẽ nhếch:
– Vào. Khóa cửa lại.
Minh vừa đóng cửa, Lan đã tiến lại, bàn tay lạnh nhưng chắc nắm lấy cổ tay anh, kéo vào giữa phòng khách. Trên bàn gỗ, một cuộn dây mềm màu đỏ, một dải vải bịt mắt, và một sợi khăn dài đã chờ sẵn.
– Hôm nay, chị sẽ giữ em không thể làm gì. Em chỉ được phép cảm nhận và chịu đựng.
Chị bắt Minh đứng yên, quỳ xuống trước mặt, bắt đầu quấn dây quanh cổ tay anh ra sau lưng, siết gọn đến mức chỉ còn khoảng trống vừa đủ cho máu lưu thông. Sau đó, Lan tiếp tục vòng dây quanh bắp tay, kéo sát để hạn chế mọi cử động.
– Ngồi xuống sàn.
Minh làm theo. Lan quỳ đối diện, nhanh chóng buộc cổ chân anh sát nhau, rồi nâng lên, trói thêm vòng ở đầu gối để anh không thể vùng. Một cái gật nhẹ của chị và tấm vải đen trùm xuống, che toàn bộ ánh sáng.
– Từ giờ, mắt em chỉ được nhìn những gì chị muốn cho nhìn.
Tiếng bước chân Lan chậm rãi di chuyển quanh Minh, tiếng gót giày gõ xuống nền nhà như nhịp đếm. Đột nhiên, một đầu ngón tay lạnh áp vào cổ anh, trượt xuống ngực, rồi lượn vòng quanh đầu ti. Minh khẽ run, nhưng vẫn cố giữ im.
– Ngoan… nhưng còn lâu mới được thưởng.
Ngón tay ấy tiếp tục đi xuống, đến bụng, dừng lại ngay mép quần. Minh nín thở. Nhưng thay vì chạm vào chỗ anh mong, Lan rút tay về. Cơ thể Minh căng hơn, tim đập nhanh hơn.
– Em nghĩ chị sẽ chạm vào đó à? Không dễ đâu.
Lan vòng ra sau, kéo tóc Minh, áp miệng sát tai:
– Chị có thể làm em ra trong một phút… nhưng chị sẽ không.
Minh nghe tiếng cười khẽ, rồi cảm giác ấm nóng bất ngờ nơi đầu khấc. Lưỡi chị chạm nhẹ, lướt qua, rồi biến mất. Lặp lại thêm vài lần, mỗi lần chỉ thoáng qua nhưng đủ để Minh co người lại, hơi thở đứt quãng.
– Chị muốn em cứng đến mức đau. Để khi chị bỏ đi, em chỉ có thể nghĩ đến chị.
Lan buộc lại chiếc khóa trinh tiết vào cặc Minh, tiếng “tách” vang lên rõ rệt. Chị đứng dậy, giọng như mệnh lệnh cuối:
– Ngồi nguyên thế này thêm mười phút. Nếu tự ý tháo ra, tuần sau sẽ bị khóa cả tháng.
Nói rồi, Lan rời khỏi phòng, để Minh ngồi bất động, mắt bịt, tay chân trói, cặc bị khóa, toàn thân nóng rực mà không thể làm gì.
Phần 4 – Đồ chơi sống
Buổi chiều hôm sau, Minh đến. Lan mở cửa, không mặc váy ôm hay sơ mi như mọi lần, mà là một chiếc áo thun rộng ngang hông, bên dưới chỉ có một chiếc quần short mỏng bó sát. Mùi cơ thể chị xen lẫn mùi nước hoa nhè nhẹ phảng phất trong không khí.
– Hôm nay, em sẽ làm đúng nghĩa đồ chơi của chị. Không chỉ phục vụ, mà còn để chị dùng khi chị muốn.
Chị ngồi xuống ghế sofa, bắt Minh quỳ trước mặt.
– Cởi hết quần áo.
Minh làm theo, trần truồng, vẫn đeo khóa trinh tiết từ hôm qua.
– Bắt đầu bằng việc liếm chân chị. Chậm thôi, từ mắt cá lên tới đầu gối.
Minh cúi xuống, lưỡi chạm vào mắt cá chân, trượt dần lên, cảm giác mịn màng của da chị pha chút vị mặn nhẹ của mồ hôi. Lan hơi ngả lưng, mắt lim dim.
– Ngoan… nhưng chưa đủ.
Chị đứng dậy, cởi quần short và quần lót, ngồi lại, hai chân dạng ra vừa đủ.
– Lên đây. Dùng miệng cho chị ra. Không được dừng cho tới khi chị bảo.
Mùi hương ấm nóng phả vào mặt Minh, anh vùi sâu lưỡi vào, chuyển động liên tục. Lan rên khẽ, một tay luồn vào tóc anh, ấn mạnh hơn.
– Nhanh… đúng rồi… tiếp tục…
Cơ thể chị bắt đầu run nhẹ, tiếng thở gấp gáp hơn. Khi Lan rên dài, Minh cảm nhận dòng ẩm nóng trào ra, anh nuốt hết. Nhưng Lan không rút tay khỏi tóc anh.
– Tốt. Nhưng em chưa xong.
Chị đẩy Minh nằm ngửa trên thảm, ngồi hẳn lên ngực anh. Tay chị trượt xuống khóa trinh tiết, gõ nhẹ vào thanh thép đang ôm sát cặc Minh.
– Đau chưa?
– Dạ… có.
– Tốt. Nghĩa là em đang nghĩ đến chị.
Lan cúi xuống, liếm dọc từ gốc khóa lên tới khe nhỏ ở đầu, nhưng không tháo. Mỗi cú chạm chỉ kéo dài chưa đầy một giây, đủ để Minh co giật.
– Không được ra hôm nay. Giữ nguyên như thế. Mai chị sẽ xem em chịu được bao lâu nữa.
Lan đứng dậy, mặc lại quần lót, lấy điện thoại chụp một bức ảnh Minh nằm trần truồng dưới chân mình, khóa trinh tiết sáng loáng.
– Kỷ niệm… để em nhớ ai là chủ của em.
Phần 5 – Khóa và kiểm soát
Sáng hôm đó, Minh nhận tin nhắn từ Lan:
Mang cái khóa hôm trước qua nhà chị. Mặc quần lót rộng.
Khi Minh đến, Lan đã ngồi chờ sẵn trên ghế, chân bắt chéo, váy ngủ mỏng rủ xuống để lộ một bên đùi trắng muốt. Ánh mắt chị liếc xuống quần anh, môi cong nhẹ:
– Đưa đây.
Minh đưa chiếc khóa trinh tiết bằng thép bóng loáng. Lan cầm lên, xoay xoay trên tay như đang kiểm tra một món đồ chơi mới.
– Vừa cỡ của em. Nhưng từ giờ… nó sẽ nằm đây, không phải của em nữa.
Chị quỳ xuống, tháo quần Minh, để cặc bật ra, nóng và căng. Lan trượt khóa vào, siết lại, tiếng “tách” vang rõ.
– Chìa đây.
– Dạ… chị.
Lan cầm chìa, luồn vào sợi dây chuyền trên cổ mình.
– Giờ cặc em nằm ở đây. Chỉ chị mới mở được.
Chị cầm điện thoại, cúi xuống chụp một tấm cận cảnh khóa ôm chặt lấy cặc Minh. Sau đó ngồi lại ghế, vẫy tay:
– Ngồi xuống, đối diện chị.
Lan mở điện thoại, bật một đoạn phim nóng, đặt ngay trước mặt Minh. Trong phim, một người phụ nữ cưỡi ngựa điên cuồng, tiếng rên vang khắp phòng. Cặc Minh cố gắng cứng hơn trong khóa, đau đến mức nhói.
– Nhìn tiếp. Không được quay đi.
Lan thong thả vén váy, luồn tay vào trong quần lót. Tiếng ướt át khe khẽ vang lên, hơi thở chị bắt đầu gấp. Minh nuốt nước bọt, không thể rời mắt.
– Chị ra rồi… còn em thì sao? À, đúng rồi, em chỉ được nhìn thôi.
Lan cúi xuống, thì thầm sát tai Minh:
– Tối nay, chị sẽ gọi video. Em quỳ trần truồng, đeo khóa, nhìn chị thủ cho ra… và em sẽ phải ngủ với cặc căng như thế này.
Chị kéo váy xuống, đứng lên:
– Một tuần. Không mở. Nếu lén mở hoặc tự làm gì… chị sẽ khóa một tháng.
Minh ngồi bất động, cảm giác không chỉ bị khóa thân thể mà cả đầu óc cũng đã bị “cô chủ” siết chặt.
Phần 6 – Bí mật bẩn
Buổi tối, Lan nhắn tin ngắn gọn:
Mang khóa. Đến ngay.
Khi Minh bước vào, Lan đã ngồi trên ghế sofa, điện thoại trên tay, camera đã bật sẵn.
– Cởi hết.
Minh thoáng ngập ngừng, nhưng ánh mắt của chị không cho phép anh do dự. Anh cởi áo, rồi quần, cuối cùng đứng trần truồng, khóa trinh tiết sáng loáng ôm chặt cặc.
– Quỳ xuống.
Lan đứng dậy, đặt điện thoại lên tripod, chỉnh góc sao cho Minh lọt trọn trong khung hình.
– Hôm nay chị muốn lưu lại bằng chứng… để nhắc em nhớ vị trí của mình.
Giọng chị chậm rãi, rõ từng chữ:
– Nói theo chị: “Em là đồ của cô chủ Lan. Cặc của em bị cô chủ giữ. Em sống để phục vụ cô chủ.”
Minh nuốt khan:
– Em… là đồ của cô chủ Lan. Cặc của em bị cô chủ giữ. Em sống để phục vụ cô chủ.
Lan nghiêng đầu, chưa hài lòng:
– Lớn hơn. Rõ hơn. Cho chị nghe sướng tai.
Minh lặp lại, lần này giọng vang hơn, nhưng cũng run hơn. Lan vừa quay vừa cúi xuống, vuốt dọc khe khóa bằng đầu móng tay, khiến Minh rùng mình.
– Ngoan.
Chị vòng ra sau, túm tóc anh, ghé sát tai:
– Clip này sẽ nằm trong điện thoại của chị. Nếu em hư… chị biết phải làm gì.
Lan dừng quay, nhưng không tắt máy. Cô đưa màn hình sát mặt Minh, cho anh xem chính mình đang quỳ trần truồng, đọc lời nhục nhã, khóa trinh tiết sáng dưới ánh đèn.
– Đây là em. Đây là vị trí của em. Và đây là lý do em sẽ luôn ngoan với chị.
Chị đẩy Minh ngã xuống thảm, ngồi hẳn lên ngực anh, váy trượt cao, không mặc gì bên trong.
– Thưởng cho đồ ngoan: liếm chị cho ra. Nhưng… em vẫn sẽ ngủ với cái khóa này.
Tiếng rên của Lan hòa lẫn hơi thở gấp gáp của Minh, và anh biết, ngay cả khoảnh khắc này cũng đã bị chị giữ trong tay.
Phần 7 – Kịch bản bắt cóc
Ba ngày trước, Lan gửi một tin nhắn ngắn gọn:
Thứ Sáu, 11 giờ đêm. Để cửa phòng không khóa. Không mặc gì khi ngủ. Không được thủ trước.
Minh chỉ trả lời:
Dạ.
Đêm hôm đó, phòng Minh tối om, chỉ còn tiếng quạt quay đều đều. Anh nằm trần truồng trên giường, khóa trinh tiết vẫn ôm chặt lấy cặc.
Cửa phòng kẽo kẹt mở. Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần. Trước khi Minh kịp phản ứng, một bàn tay siết chặt cổ anh, một miếng vải dày bị ấn vào miệng, buộc chặt ra sau đầu.
– Im.
Giọng Lan, nhưng lạnh và gằn hơn bình thường. Tay còn lại của chị kéo mạnh hai tay Minh ra sau, trói chặt bằng dây thừng.
Minh bị lôi ra khỏi giường, đẩy ngã xuống thảm. Lan quỳ gối trói tiếp hai cổ chân, đầu gối dạng vừa đủ để mất thăng bằng.
Chị dùng khăn đen bịt mắt, tước bỏ hoàn toàn tầm nhìn.
– Đêm nay, em không phải người. Em chỉ là tù nhân của cô chủ.
Lan ngồi hẳn lên bụng Minh, hai tay túm tóc, cúi xuống cắn nhẹ vào cổ.
– Đồ ngoan… để chị cưỡng cho đến khi không thở nổi thì thôi.
Chị trượt xuống, ngồi lên mặt Minh, ép anh dùng lưỡi. Một tay chị bóp nhẹ cổ, tay kia giữ chặt đầu anh. Tiếng rên của chị hòa với hơi thở nóng, mùi cơ thể đậm hơn bao giờ hết.
– Không được dừng. Liếm cho chị ra… nếu không, em sẽ bị trói cả đêm.
Khi Lan run mạnh, ra lần đầu, chị vẫn không tháo trói. Thay vào đó, chị mở khóa trinh tiết, để cặc Minh bật tự do, đỏ và căng.
– Giờ… chị sẽ dùng em.
Lan cưỡi lên, hông di chuyển nhanh và mạnh, tiếng va chạm vang khắp phòng. Mỗi lần Minh gần ra, chị dừng lại, nhìn xuống, nụ cười đầy kiểm soát.
– Xin chị… cho ra…
– Chưa.
Đến lần thứ ba chị mới thì thầm:
– Được. Ra đi.
Minh phóng mạnh vào bên trong, cơ thể rùng mình. Lan ngồi im, giữ nguyên, hơi thở vẫn gấp, rồi cúi xuống:
– Lần sau… chị sẽ làm em khóc.
Phần 8 – 24/7 bán thời gian
Sáng thứ Hai, Minh vừa tỉnh ngủ thì điện thoại rung. Tin nhắn từ Lan:
Từ hôm nay, chị sẽ quản lý em mỗi ngày.
Sáng: gửi ảnh giường đã gấp gọn + ảnh khóa.
Trưa: gửi ảnh bữa ăn.
Tối: gửi ảnh quỳ chào chị.
Sai hoặc chậm, phạt.
Minh trả lời ngay:
Dạ, cô chủ.
Ngày đầu tiên
6 giờ sáng, Minh gửi ảnh giường phẳng phiu và cận cảnh khóa trinh tiết. Lan phản hồi:
– Ngoan. Giờ chụp thêm ảnh quỳ xuống sàn, tay sau đầu, gửi cho chị.
Minh làm theo. Một phút sau, chị gửi lại ảnh… chìa khóa nằm giữa khe ngực mình, kèm dòng:
– Em nhớ ai đang giữ quyền cho em ra chưa?
Trưa, Minh chụp ảnh hộp cơm văn phòng, gửi. Lan đọc xong:
– Quá nhiều cơm. Tối nay em quỳ thêm 15 phút.
Tối
Minh trải thảm, quỳ trần truồng trước camera điện thoại. Lan ở đầu dây bên kia, mặc váy ngủ mỏng, tóc xõa.
– Chào cô chủ.
– Lớn hơn.
– Chào cô chủ!
Lan nhấp ngụm rượu vang, nhìn Minh từ màn hình như đang ngắm một món đồ:
– Giữ nguyên. Không được nhìn đồng hồ.
15 phút trôi qua chậm chạp. Mồ hôi bắt đầu chảy dọc lưng, đầu gối mỏi nhừ, cặc trong khóa vẫn cứng và đau. Lan hỏi:
– Đau chưa?
– Dạ… đau.
– Tốt. Nghĩa là em vẫn nhớ mình là của ai.
Cuối buổi, Lan nhắn tin nhiệm vụ cho ngày mai:
Sáng: báo cáo giường + khóa.
Trưa: ảnh bữa ăn.
Tối: quỳ 20 phút.
3 ngày/lần: kiểm tra trực tiếp.
Minh tắt điện thoại, nằm xuống, nhận ra mình không chỉ nứng vì sex, mà còn vì cảm giác bị điều khiển từng giờ, từng phút.
Phần 9 – Luật nhà
Một tối, sau khi Minh hoàn thành buổi quỳ online, Lan không cúp máy ngay mà tựa cằm lên tay, nhìn thẳng vào màn hình:
– Em chuyển qua ở với chị đi.
Minh hơi khựng lại:
– Ở… luôn hả chị?
– Ừ. Sống cùng cô chủ. Toàn thời gian. Ăn, ngủ, mặc, xuất tinh, tất cả chị quyết.
– Em đồng ý.
Ngày dọn vào
Lan đưa Minh một tờ giấy in sẵn, tiêu đề lớn: Quy tắc của cô chủ.
-
Mỗi sáng 6h, quỳ bên giường, chào: “Chúc cô chủ buổi sáng tốt lành.”
-
Luôn đeo vòng cổ trong nhà, chỉ tháo khi ra ngoài.
-
Không mặc đồ trong phòng cô chủ trừ khi được cho phép.
-
Không tự xuất khi chưa xin phép. Vi phạm: bị khóa trinh tiết 1 tháng hoặc phạt roi.
-
Phục vụ cô chủ bất cứ khi nào được yêu cầu, dù là việc nhà hay tình dục.
Lan đọc từng điều, ánh mắt khóa chặt Minh:
– Hiểu rõ chưa?
– Dạ hiểu.
Tối đầu tiên
Minh đang rửa bát thì Lan bước ra, mặc váy ngủ mỏng, tay cầm dây da.
– Bỏ đó. Quỳ.
Chị vòng dây qua cổ Minh, kéo vào phòng ngủ, chỉ xuống sàn cạnh giường:
– Đây là chỗ ngủ của em. Không lên giường khi chưa được cho phép.
Lan ngồi lên mép giường, đặt chân trần lên đùi Minh:
– Massage cho chị đến khi chị ngủ. Nếu mỏi tay… cũng phải làm.
Gần một tiếng trôi qua, vai và cổ tay Minh mỏi rã rời, nhưng cặc trong khóa vẫn cứng như đá. Lan kéo chăn, nhắm mắt:
– Mai… chị bắt đầu thật sự.
Phần 10 – Giữ trọn đời
Đã gần một năm từ ngày Minh quỳ trước cửa nhà Lan lần đầu. Cuộc sống chung với cô chủ giờ đã thành nhịp thở quen thuộc: sáng quỳ chào, ngày phục vụ, đêm ngủ dưới chân giường hoặc bị kéo lên để hầu.
Tối hôm đó, Lan gọi Minh vào phòng khách. Giữa sàn trải một tấm thảm đen, trên đó là vòng cổ mới bằng thép sáng, một sợi dây xích, khóa trinh tiết, và một tấm thẻ nhỏ khắc dòng chữ:
“Tài sản của cô chủ Lan – Giữ trọn đời.”
Lan ra hiệu:
– Cởi hết. Quỳ.
Minh làm theo, không chút do dự. Chị cầm vòng cổ, vòng qua cổ anh, tiếng khóa tách vang lên như đóng dấu sở hữu. Ngón tay chị mân mê dòng chữ khắc:
– Từ giờ… không chỉ cặc, mà cả cuộc đời em đều ở trong tay chị.
Chị buộc dây xích vào vòng cổ, kéo Minh lại gần, đặt bàn tay lên đầu anh:
– Em không chỉ là đồ chơi. Em là của chị… mãi mãi.
Lan cúi xuống hôn sâu, môi vừa mềm vừa chiếm hữu. Nụ hôn kéo dài, rồi chị đẩy Minh nằm ngửa trên thảm, mở khóa trinh tiết, cưỡi lên người anh. Hông chị nhịp chậm rồi nhanh dần, mỗi lần đập xuống như khắc thêm lời hứa quyền lực vào da thịt anh.
– Nói đi… em thuộc về ai?
– Thuộc về cô chủ Lan… mãi mãi.
Lan cắn nhẹ vào môi anh, cơ thể run lên khi đạt đỉnh. Ngay lúc ấy, Minh cũng phóng mạnh, tiếng rên nghẹn lại giữa khoái cảm và sự quy phục tuyệt đối.
Chị không rời khỏi anh ngay, mà cúi xuống thì thầm bên tai:
– Em sẽ không thoát khỏi chị. Và em cũng không muốn thoát… đúng không?
– Dạ… không bao giờ.
Lan mỉm cười, vẫn giữ anh trong vòng tay và vòng cổ mới, như thể khóa chặt không chỉ thân thể mà cả trái tim.
Phụ lục 1 – Một ngày 24/7 – Giam cầm sống
6h00 – Chào Cô chủ
Tiếng chuông báo thức vang lên. Minh lập tức bật dậy, không mặc quần áo, vẫn đeo khóa trinh tiết từ hôm qua. Anh quỳ xuống sàn cạnh giường, hai tay đặt sau đầu:
– Chúc Cô chủ buổi sáng tốt lành.
Lan mở mắt, liếc xuống, mỉm cười:
– Ngoan. Lại gần đây.
Minh bò bằng đầu gối đến cạnh giường. Lan vén chăn, kéo đầu Minh vào giữa hai đùi, ép mặt anh vào nơi ấm nóng của mình:
– Đánh thức Cô chủ bằng lưỡi của anh đi.
Minh liếm chậm, rồi nhanh dần, cho đến khi Lan thở gấp, một tay bóp nhẹ tóc anh, ra thẳng vào miệng.
– Nuốt hết. Giờ đi pha cà phê.
7h00 – Ăn sáng và mệnh lệnh
Minh bưng cà phê và bữa sáng đến bàn. Lan vừa ăn vừa nhìn điện thoại, thỉnh thoảng đưa ra yêu cầu:
– Trưa nay, anh nấu món gà cho Cô chủ. Không được nếm thử nếu chưa xin phép.
– Dạ.
– Và dọn dẹp phòng tắm. Nếu Cô chủ thấy bẩn, anh sẽ bị trói trong đó 1 tiếng.
10h00 – Phạt và tập luyện
Lan kiểm tra giường, phát hiện một góc ga không phẳng.
– Đứng vào góc tường.
Minh đứng thẳng, tay sau đầu, Lan cầm roi da gõ nhẹ vào đùi anh:
– 10 cái cho nhớ. Đếm to.
– Một… hai… ba…
Sau đó Lan bắt Minh quỳ 15 phút, tay giữ một cuốn sách trên đầu, chỉ để “dạy kỷ luật”.
13h00 – Bữa trưa phục vụ
Minh dọn bàn, đứng hầu khi Lan ăn. Lan ăn xong, chỉ xuống ghế:
– Lên đây, liếm chân Cô chủ cho sạch.
Minh quỳ, nâng bàn chân trắng muốt, liếm từ mắt cá lên cổ chân, đến từng ngón. Lan thở nhè nhẹ, rồi đá nhẹ vào vai anh:
– Được rồi. Rửa bát.
16h00 – Tease & Denial
Lan ngồi trên sofa, mặc váy ngủ mỏng, gọi Minh lại.
– Lại đây, cởi khóa ra.
Tiếng “tách” vang lên, cặc Minh bật ra, nóng và cứng. Lan dùng tay vuốt chậm từ gốc đến đầu, rồi dừng ngay khi Minh rên khẽ.
– Không được ra. Khóa lại.
Cảm giác đau nhức kéo dài khiến Minh điên dại, nhưng vẫn phải làm theo.
21h00 – Kết thúc ngày
Lan gọi Minh vào phòng ngủ, chỉ xuống sàn cạnh giường:
– Đây là chỗ ngủ của anh. Nhưng trước khi ngủ… phục vụ Cô chủ một lần nữa.
Cô nằm ngửa, kéo váy lên, không mặc gì bên trong. Minh quỳ giữa hai đùi, liếm liên tục cho đến khi Lan ra lần thứ hai.
– Tốt. Khóa cặc lại. Ngủ đi.
Minh nằm cuộn trần truồng trên sàn, cặc bị khóa, cơ thể mỏi rã rời. Trong bóng tối, anh chỉ nghe thấy nhịp thở đều đặn của Lan và tiếng tim mình – thứ nhắc anh rằng mình đang sống đúng vị trí: nô lệ của Cô chủ, 24/7.
Phụ lục 2 – Một tuần đặc biệt – Giam cầm cực hạn
Ngày 1 – Khởi động bằng punishment
Buổi sáng, Minh dậy muộn 10 phút. Lan không nói nhiều, chỉ nắm tóc kéo ra giữa phòng khách.
– Quỳ. Tay ôm đầu gối. Mắt nhìn xuống.
Cô lấy roi mây, quất 15 cái vào mông trần. Mỗi cái quất đều bén, để lại vết đỏ hằn rõ.
– Mỗi lần anh làm Cô chủ phải chờ, mông anh sẽ có thêm vết. Hiểu?
– Dạ, Cô chủ.
Ngày 2 – Humiliation công khai kín
Lan rủ Minh đi siêu thị. Anh mặc quần jean, áo phông bình thường, nhưng bên trong… đeo khóa trinh tiết.
Trong lúc chọn đồ, Lan cúi sát tai:
– Người khác không biết, nhưng Cô chủ biết cặc anh đang bị khóa. Và Cô chủ đang giữ chìa.
Trước quầy thu ngân, Lan lén chụp ảnh Minh từ phía sau, gửi vào tin nhắn kèm dòng:
Đồ chó ngoan của Cô chủ.
Ngày 3 – Tease tàn bạo
Tối, Lan gọi Minh vào phòng. Cởi khóa, bắt anh nằm ngửa, trói tay chân dang rộng.
Cô cưỡi lên cặc, di chuyển chậm, vừa đủ để Minh run rẩy, nhưng mỗi khi anh gần ra, cô dừng, bóp nhẹ cổ, thì thầm:
– Không được. Chưa đủ.
Cứ thế ba lần liên tiếp, đến lần thứ tư cô mới cho phép, khiến Minh phóng mạnh như xả lũ, mồ hôi ướt lưng.
Ngày 4 – CNC bất ngờ
Lan không báo trước. Tối hôm đó, khi Minh đang tắm, đèn trong phòng bất ngờ tắt phụt. Một bóng đen ập vào, kéo anh ra khỏi phòng tắm, bịt miệng, trói tay ra sau.
– Đêm nay mày là tù nhân của Cô chủ.
Cô đẩy anh xuống giường, cưỡng bức thô bạo, cưỡi mạnh đến mức giường rung, tiếng rên nghẹn lại trong miếng vải bịt miệng.
Ngày 5 – Kỷ luật ban ngày
Lan bắt Minh dọn nhà trần truồng, đeo vòng cổ, chỉ mặc tạp dề. Mỗi khi làm chậm, cô vỗ mạnh vào mông, hoặc bắt quỳ 5 phút giữa phòng.
Buổi chiều, Lan cho anh ngồi bên cạnh khi cô làm việc, bắt giữ tư thế thẳng lưng, tay đặt trên đùi, không được nói trừ khi Cô chủ hỏi.
Ngày 6 – Humiliation tinh thần
Lan đưa điện thoại cho Minh xem lại tất cả ảnh và clip humiliation của anh: quỳ đọc lời nhục, trần truồng bị trói, khóa trinh tiết.
– Chỉ cần Cô chủ bấm gửi, tất cả sẽ đến email của anh. Nghĩ xem anh sẽ làm gì để Cô chủ không bấm.
Cô mỉm cười, nhưng ánh mắt khiến Minh lạnh sống lưng.
Ngày 7 – Xiềng xích cực hạn
Sáng, Lan bắt Minh đeo khóa. Trưa, bắt quỳ hầu chân khi Cô chủ ăn.
Tối, cô trói anh ở tư thế quỳ cúi đầu sát sàn, cưỡi lên lưng, dùng roi nhẹ gõ vào vai mỗi khi anh run.
Khi xong, Lan ngồi trên ghế, kéo Minh lại, ôm đầu anh vào bụng mình:
– Một tuần này chỉ là khởi động. Từ giờ… đây là nhịp sống bình thường của anh.
Minh nhắm mắt, cảm giác mình đã bị Xiềng xích hoàn toàn – không chỉ bằng khóa, dây, hay luật, mà bằng chính cơn nghiện Cô chủ trong máu.
Phụ lục 3 – Một tháng địa ngục – Giam cầm không lối thoát
Tuần 1 – Khóa và kỷ luật tuyệt đối
-
Ngày 1: Lan khóa trinh tiết Minh ngay từ sáng, tuyên bố:
– Một tháng này, chỉ Cô chủ mới được quyết định khi nào anh ra. -
Mỗi sáng 6h, Minh phải quỳ chào Cô chủ, báo cáo bằng ảnh gửi qua điện thoại nếu Lan không ở nhà.
-
Sai sót nhỏ nhất (ga giường nhăn, bát rửa chưa sạch) đều bị phạt 20 roi.
-
Tối, Lan bắt Minh ngủ dưới sàn, tay bị trói nhẹ vào chân giường để “tập thói quen ở vị trí thấp nhất”.
Tuần 2 – Bondage kéo dài & phục vụ cực hạn
-
Lan áp dụng bondage nhiều giờ: trói tay chân Minh vào ghế, bịt mắt, bịt miệng, để anh bất động trong khi cô làm việc hoặc xem phim.
-
Thỉnh thoảng Lan đi ngang, luồn tay vào tóc anh, kéo đầu vào giữa hai đùi, bắt liếm qua quần lót rồi bỏ đi, để Minh nứng nhưng bất lực.
-
Minh phải phục vụ bữa sáng, trưa, tối, rót nước, massage chân bất cứ khi nào Cô chủ gọi.
-
Không được mặc đồ khi ở nhà, trừ khi Cô chủ yêu cầu.
Tuần 3 – Humiliation & CNC xen kẽ
-
Lan quay clip Minh quỳ đọc “Em là chó đực của Cô chủ Lan. Cặc của em thuộc Cô chủ.” ở nhiều tư thế khác nhau, lưu giữ làm “bảo hiểm”.
-
Một buổi tối, Lan giả làm kẻ lạ đột nhập, trói Minh thật chặt, cưỡng bức thô bạo. Minh bị cưỡi đến khi mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn không được phép ra.
-
Ban ngày, Lan cho Minh ra ngoài cùng mình nhưng bắt đeo nút bịt đít nhỏ, chỉ để bản thân biết bí mật đó.
Tuần 4 – Tease & Denial tàn bạo + 24/7 thực sự
-
Lan bỏ khóa trinh tiết ra… nhưng chỉ để tease và từ chối suốt 5 ngày liên tiếp.
-
Mỗi khi Minh sắp ra, cô bóp chặt gốc cặc, mỉm cười:
– Không. Chưa đến lúc. -
Ban đêm, Minh phải ngủ với cổ tay bị còng vào vòng cổ, tư thế cuộn lại dưới chân Cô chủ.
-
Ngày cuối cùng, Lan mở khóa, cưỡi Minh lâu đến mức cả hai đều đổ mồ hôi, Cô chủ ra ba lần, và chỉ cho Minh ra đúng một lần – như phần thưởng “sống sót” sau một tháng địa ngục.
Khi kết thúc tháng, Lan ôm đầu Minh, áp môi vào tai anh:
– Giờ thì anh biết rồi… không có Cô chủ, anh chẳng còn là gì cả.
Minh nhắm mắt, nhận ra Xiềng xích đã khóa chặt không chỉ thân thể, mà cả tâm trí mình – không thể và cũng không muốn trốn thoát.
Phụ lục 4 – 365 ngày dưới vòng cổ
Tháng 1-3 – Làm quen với vòng cổ
-
Lan tặng Minh một vòng cổ da đen ngay đầu năm, tự tay khóa lại, móc chìa vào dây chuyền đeo trên cổ mình.
-
Quy định: vòng cổ chỉ được tháo khi ra ngoài làm việc; về nhà là đeo ngay.
-
Minh học cách quỳ chào Cô chủ sáng – tối, báo cáo bằng ảnh nếu Cô chủ đi công tác.
-
Ban đêm, Lan đôi khi kéo dây vòng cổ, đặt chân lên vai Minh và ra lệnh “liếm Cô chủ ngủ”.
Tháng 4-6 – Quản lý lịch sống và tình dục
-
Lan bắt Minh ghi nhật ký hàng ngày: giờ dậy, bữa ăn, công việc, tình trạng khóa trinh tiết.
-
Bắt đầu chế độ ăn Cô chủ quy định: hạn chế tinh bột, tăng protein, giữ cơ thể đẹp để Cô chủ “dùng lâu dài”.
-
Tần suất mở khóa trinh tiết giảm xuống còn 1 lần mỗi 2 tuần, chỉ được ra khi Cô chủ cho.
-
Những tối đặc biệt, Lan cho Minh ngủ trên giường Cô chủ nhưng tay bị còng vào vòng cổ, để nhớ “vị trí thật sự”.
Tháng 7-9 – Bondage và phục vụ nâng cấp
-
Lan tổ chức “bondage nights” mỗi cuối tuần: trói Minh trong nhiều tư thế vài tiếng, vừa tease vừa để đó.
-
Minh làm hầu phòng toàn thời gian: nấu, dọn, giặt đồ, massage chân, đấm lưng.
-
Humiliation kín tăng: Lan lưu hàng chục ảnh Minh trần truồng đeo vòng cổ, quỳ dưới đất, để làm “bảo hiểm”.
Tháng 10-11 – CNC và 24/7 gần như tuyệt đối
-
Lan bất ngờ “bắt cóc” Minh nhiều lần trong tháng, dựng kịch bản khác nhau:
-
Đột nhập lúc anh tắm, trói ra giữa phòng.
-
Ép quỳ giữa phòng khách, cưỡi mạnh cho đến khi anh kiệt sức.
-
-
Minh chỉ được phép mặc quần áo bình thường khi ra ngoài, còn ở nhà hoặc trần truồng, hoặc chỉ đeo vòng cổ + khóa trinh tiết.
Tháng 12 – Xiềng xích trọn đời
-
Đêm giao thừa, Lan bắt Minh quỳ trước khi đồng hồ điểm 12h.
-
Cô lấy vòng cổ mới, khắc tên Minh và chữ “Property of Cô chủ Lan”.
-
Khi đồng hồ chuyển sang năm mới, Lan khóa vòng vào cổ Minh, giữ chìa trong tay:
– Từ giờ… anh là tài sản của Cô chủ, không thời hạn.
Lan kéo Minh vào lòng, cưỡi lên anh ngay trên thảm, tiếng pháo ngoài trời hòa với tiếng thở gấp trong phòng.
Khi mọi thứ lắng xuống, Minh nằm gục, vòng cổ lạnh áp vào da, và biết chắc: mình đã thuộc về Lan, vĩnh viễn.
Phụ lục 5 – Tài sản trọn đời – Nhật ký của Minh
Ngày 1
Hôm nay Cô chủ khóa vòng cổ mới vào cổ tôi. Trên miếng bảng kim loại nhỏ khắc: Property of Cô chủ Lan. Khi kim loại chạm vào da, tôi thấy mình biến mất… chỉ còn là vật sở hữu. Không buồn, không sợ. Chỉ thấy đúng.
Tháng 3
Cơ thể đã quen với việc ngủ dưới chân Cô chủ. Ban đầu đau lưng, giờ lại thấy trống trải nếu phải ngủ giường khác. Tay, cổ chân đã quen bị trói vài tiếng mỗi tuần. Khi Cô chủ kéo dây vòng cổ, tim tôi đập nhanh hơn bất cứ lần nào trước đây.
Tháng 7
Cô chủ đưa tôi ra ngoài dự tiệc cùng bạn cô. Tôi mặc vest, nhưng bên trong vẫn đeo khóa trinh tiết. Mỗi lần Cô chủ ghé sát tai cười khẽ: Chỉ mình em biết cặc anh đang bị nhốt, tôi run toàn thân. Vừa xấu hổ vừa nghiện cảm giác đó.
Năm 2 – Tháng 1
Đã hơn 12 tháng tôi không tự quyết định được khi nào mình ra. Có khi Cô chủ bỏ khóa 3 tuần liền, chỉ tease, để tôi căng như sắp nổ. Tôi từng nghĩ mình sẽ nổi điên, nhưng ngược lại… tôi bắt đầu thấy hạnh phúc khi được Cô chủ giữ.
Năm 3 – Tháng 6
Cô chủ bắt đầu quay lại tất cả cảnh tôi phục vụ: liếm chân, quỳ chào, bị cưỡi cho ra, và cất riêng trong ổ cứng. Cô bảo: Đây là bảo hiểm để anh mãi ngoan. Tôi hiểu đó là Xiềng xích vĩnh viễn. Tôi không phản kháng. Tôi không muốn phản kháng.
Năm 5 – Tháng 12
Giờ tôi hiếm khi mặc quần áo ở nhà. Cô chủ bảo nhìn tôi trần truồng với vòng cổ khiến cô “có cảm giác sở hữu rõ nhất”. Tôi đã chấp nhận rằng ngoài kia tôi có thể là bất cứ ai, nhưng trong nhà… tôi chỉ là chó của Cô chủ Lan.
Năm 8 – Tháng 5
Tôi không còn nhớ lần cuối cùng mình tự quyết định gì cho bản thân. Mọi thứ – giờ giấc, thức ăn, tình dục, quần áo – đều do Cô chủ quyết. Tôi không thấy mất tự do. Tôi thấy yên ổn. Không còn phải nghĩ, chỉ cần phục vụ và được Cô chủ dùng.
Năm 10 – Ngày kỷ niệm
Cô chủ tặng tôi một vòng cổ mới, vàng trắng, khắc sâu hơn: Tài sản trọn đời. Cô khóa lại, ngồi lên đùi tôi, thì thầm:
– Giờ anh không chỉ là tài sản. Anh là đồ chơi vĩnh viễn của Cô chủ.
Tôi gật. Không cần “dạ”, không cần “vâng”. Chúng tôi đều biết, câu trả lời duy nhất tôi có… là phục tùng.
Phụ lục 6 – Cô chủ Lan kể lại – Tài sản sống
Ngày tôi chọn Minh
Tôi không tìm người yêu bình thường. Tôi muốn một thằng sub, ngoan, biết vị trí, chịu được huấn luyện và tận hưởng nó. Minh khác những thằng tôi từng thử: ánh mắt lúc quỳ xuống trước cửa lần đầu tiên… vừa run vừa háo hức. Lúc đó tôi biết, nó hợp để nuôi lâu dài.
Vòng cổ đầu tiên
Ngày tôi khóa vòng cổ da đen vào cổ Minh, nó nhìn tôi như thể đang ký giao kèo bán linh hồn. Tôi bảo:
– Từ giờ, anh sẽ quỳ trước Cô chủ mỗi sáng.
Nó làm, không thiếu một ngày. Tôi bắt đầu thử giới hạn – khóa trinh tiết, trói hàng giờ, humiliation kín. Mỗi lần nó đỏ mặt vì xấu hổ, tôi thấy sướng.
Khóa dài hạn
Khi tôi tăng thời gian khóa trinh tiết lên 2-3 tuần, tôi để ý: ban đầu nó chịu đựng, sau đó… nó bắt đầu nghiện. Tôi thấy rõ ánh mắt nó mỗi khi tôi cầm chìa khóa – vừa cầu xin vừa biết rằng tôi có thể nói “không” bao nhiêu lần tùy ý.
Giữ bằng chứng
Tôi quay lại tất cả – nó quỳ đọc lời nhục, liếm chân, bị cưỡi, ra khi tôi cho phép. Không phải để tống tiền, mà để nhắc nó rằng đây là đời sống thật của nó. Tôi không bao giờ phải đe dọa gửi đi. Chỉ cần cho nó xem, nó đã nhớ vị trí của mình.
Sống chung
Sau một năm, tôi chuyển nó vào nhà. Tôi đặt luật rõ ràng: vòng cổ luôn đeo, quỳ chào sáng tối, phục vụ bất cứ khi nào Cô chủ yêu cầu. Tôi để nó ngủ dưới chân, hoặc cạnh giường, chỉ thỉnh thoảng mới thưởng cho lên giường.
CNC và quyền lực tuyệt đối
Tôi thích bất ngờ “bắt cóc” nó. Trói, cưỡng, cưỡi mạnh đến khi mồ hôi ướt cả sàn. Nó không bao giờ biết tối nào tôi sẽ làm vậy, và đó là cách tôi giữ nó luôn ở trạng thái chờ đợi Cô chủ.
Nhiều năm sau
Tôi đổi vòng cổ mới – vàng trắng, khắc Tài sản trọn đời. Khi khóa lại, tôi thấy Minh không cần nói gì nữa. Nó đã là của tôi, không còn ranh giới giữa tình yêu và sở hữu.
Sự thật
Tôi không coi Minh là “bạn trai” theo nghĩa bình thường. Nó là của tôi. Tôi nuôi nó, dùng nó, thưởng nó, phạt nó. Tôi quyết định khi nào nó sướng, khi nào nó đau, khi nào nó ra. Và nó hạnh phúc vì điều đó.
Tài sản biết ơn chủ nhân – và tôi là Cô chủ Lan, người sẽ giữ nó… mãi mãi.
Phụ lục 7 – Bộ luật của cô chủ Lan – Huấn luyện tài sản sống
1. Vị trí & Chào Cô chủ
-
Quy tắc:
-
Mỗi sáng 6h và mỗi tối trước khi ngủ, quỳ trước Cô chủ, cúi đầu, chào to:
“Chúc Cô chủ buổi sáng/tối tốt lành.” -
Chỉ ngẩng đầu khi Cô chủ cho phép.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Quỳ 30 phút, giữ tư thế mỏi hoặc bị trói, kèm 20 roi.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ cho phép hôn chân hoặc ngủ gần Cô chủ hơn.
2. Trang phục & Vòng cổ
-
Quy tắc:
-
Trong nhà: chỉ đeo vòng cổ và khóa trinh tiết, hoặc trần truồng.
-
Ra ngoài: mặc bình thường nhưng phải đeo vòng cổ ngay khi về.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Bị trói tay sau lưng 1 giờ, không được ngồi.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ cho mặc quần áo Cô chủ chọn để “khoe” trước mặt Cô chủ.
3. Khóa trinh tiết & Xuất tinh
-
Quy tắc:
-
Chỉ Cô chủ quyết khi nào mở khóa và cho phép ra.
-
Cấm thủ dâm hoặc tự chạm khi chưa xin phép.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Khóa 1 tháng + humiliation quay clip.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ mở khóa, tease, hoặc cho ra theo cách Cô chủ muốn.
4. Phục vụ Cô chủ
-
Quy tắc:
-
Luôn ưu tiên mọi yêu cầu Cô chủ đưa ra: pha nước, nấu ăn, massage, dọn nhà, phục vụ tình dục.
-
Không than vãn, không chậm trễ.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Quỳ 1 tiếng, phục vụ Cô chủ trong tư thế trói.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ khen thưởng bằng vuốt ve, cho phép hôn môi Cô chủ.
5. Kỷ luật & Bondage
-
Quy tắc:
-
Phải chịu đựng các buổi bondage, humiliation, tease & denial theo lịch Cô chủ đặt.
-
Không xin kết thúc sớm trừ khi đạt giới hạn đã báo trước.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Kéo dài thời gian trói gấp đôi, kèm roi hoặc spanking.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ thưởng cảm giác gần gũi hoặc buổi phục vụ nhẹ nhàng hơn.
6. CNC & Tình huống bất ngờ
-
Quy tắc:
-
Phải chấp nhận các kịch bản Cô chủ tạo: bắt cóc, cưỡng bức, humiliation kín.
-
Giới hạn được thống nhất trước phải luôn được tôn trọng.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Tạm dừng thưởng tình dục trong 1 tuần.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ dành kịch bản yêu thích cho lần sau.
7. Báo cáo & Nhật ký
-
Quy tắc:
-
Gửi ảnh báo cáo mỗi sáng (giường đã gấp + ảnh khóa), trưa (bữa ăn), tối (quỳ chào Cô chủ).
-
Ghi nhật ký hàng ngày về phục vụ và cảm xúc.
-
-
Phạt nếu vi phạm: Viết 100 lần câu “Em là tài sản của Cô chủ Lan” + quỳ 1 giờ.
-
Thưởng nếu làm tốt: Cô chủ đọc và phản hồi tích cực, kèm buổi phục vụ riêng.
Lời kết của Cô chủ Lan:
“Luật này không chỉ để kiểm soát. Nó để nhắc anh mỗi ngày rằng anh không còn sống cho mình nữa. Anh sống cho Cô chủ. Và khi anh chấp nhận nó… anh sẽ thấy tự do trong Xiềng xích.”
Phụ lục 8 – Sổ phạt & Sổ thưởng của cô chủ Lan
I. Punishment – Hình phạt
1. Quỳ lâu
-
Mô tả: Quỳ trần truồng, tay sau đầu, mắt nhìn xuống, giữ từ 15 phút đến 2 tiếng tùy lỗi.
-
Mục đích: Tăng kỷ luật, tạo mỏi thể xác và sự hạ thấp vị trí.
-
Biến thể: Đội sách, ngậm đồ Cô chủ đưa, hoặc bị trói khi quỳ.
2. Roi & Spanking
-
Mô tả: Đánh bằng roi da, roi mây hoặc tay vào mông, đùi, lưng.
-
Mức độ: 10 – 50 cái tùy lỗi, có đếm to.
-
Biến thể: Đánh xen kẽ tease (vuốt ve giữa các nhát roi).
3. Khóa trinh tiết kéo dài
-
Mô tả: Khóa từ 1 tuần đến 1 tháng, không mở dù Cô chủ tease liên tục.
-
Mục đích: Tăng sự lệ thuộc tình dục, kiểm soát khoái cảm.
-
Biến thể: Mở khóa chỉ để tease rồi khóa lại ngay.
4. Bondage bất động
-
Mô tả: Trói vào ghế hoặc giường, không thể cử động, bịt mắt, bịt miệng.
-
Thời gian: 30 phút – 3 tiếng.
-
Biến thể: Để Cô chủ sinh hoạt bình thường xung quanh, sub chỉ ngửi, nghe, nhưng không chạm.
5. Humiliation kín
-
Mô tả: Quay clip/ảnh cảnh sub quỳ đọc lời nhục, hoặc phục vụ Cô chủ ở tư thế thấp hèn.
-
Mục đích: Giữ làm “bảo hiểm” và tăng cảm giác bị sở hữu.
-
Biến thể: Mặc đồ nữ, đeo bảng tên “Tài sản của Cô chủ Lan”.
6. Denial cực hạn
-
Mô tả: Tease sub đến sát ngưỡng ra rồi dừng, lặp lại nhiều lần, không cho ra.
-
Mục đích: Gây căng thẳng tình dục cao độ.
-
Biến thể: Dùng miệng/tay cho gần ra, rồi bắt dừng, khóa lại.
7. CNC bất ngờ
-
Mô tả: Cô chủ đóng vai kẻ lạ, bắt cóc, cưỡng bức sub, có trói, bịt, kiểm soát thô bạo.
-
Giới hạn: Đã thống nhất an toàn trước.
-
Biến thể: Xen humiliation (xé quần áo, gọi tên nhục).
II. Reward – Phần thưởng
1. Cho ra
-
Mô tả: Cô chủ mở khóa, cho ra bằng tay, miệng, hoặc cưỡi trực tiếp.
-
Biến thể: Cho ra bên trong Cô chủ như “đặc quyền” hiếm.
2. Ngủ cùng Cô chủ
-
Mô tả: Cho phép sub ngủ trên giường Cô chủ, ôm Cô chủ hoặc nằm sát chân Cô chủ.
-
Biến thể: Ngủ trong vòng tay Cô chủ như khen thưởng lớn.
3. Tease lâu trước khi cho ra
-
Mô tả: Cô chủ chơi lâu, nhiều vòng tease, rồi cho ra để sub đạt khoái cảm cực mạnh.
-
Mục đích: Vừa thưởng vừa nhắc quyền lực Cô chủ.
4. Xoa dịu sau punishment
-
Mô tả: Sau khi phạt roi hoặc trói lâu, Cô chủ ôm, vuốt tóc, hôn sub.
-
Biến thể: Vừa xoa vừa thủ nhẹ như “ân huệ”.
5. Cho lên giường Cô chủ khi Cô chủ muốn
-
Mô tả: Cho phép sub phục vụ Cô chủ trực tiếp trên giường, cả tình dục lẫn âu yếm.
-
Mục đích: Làm sub cảm thấy được Cô chủ công nhận.
6. Cho mặc đồ Cô chủ chọn
-
Mô tả: Cô chủ chọn đồ gợi cảm hoặc đồ thể hiện vị trí sub (ví dụ vòng cổ, quần lót đặc biệt).
-
Biến thể: Cho mặc ra ngoài để Cô chủ “khoe” sub.
7. Lời khen trực tiếp
-
Mô tả: Cô chủ nhìn thẳng, nói “Ngoan” hoặc “Giỏi” khi sub làm tốt.
-
Hiệu quả: Tăng động lực phục tùng mạnh hơn bất cứ phần thưởng vật chất nào.
Phụ lục 9 – Sổ tay huấn luyện Sub
Lời mở đầu của Cô chủ Lan
“Từ khi anh quỳ trước cửa lần đầu tiên, tôi biết anh sinh ra để ở dưới quyền tôi. Manual này là Xiềng xích giấy – nó giữ anh đúng vị trí, nhắc anh mỗi ngày rằng anh sống để phục vụ Cô chủ. Khi anh chấp nhận điều này, anh sẽ thấy tự do trong sự phục tùng.”
Phần 1 – Bộ luật Cô chủ Lan
1. Vị trí & Chào Cô chủ
-
Quy tắc:
-
Mỗi sáng 6h và mỗi tối trước khi ngủ, quỳ trước Cô chủ, cúi đầu, chào to: “Chúc Cô chủ buổi sáng/tối tốt lành.”
-
Không ngẩng đầu nếu chưa được phép.
-
-
Phạt: Quỳ 30 phút + 20 roi.
-
Thưởng: Hôn chân hoặc ngủ gần Cô chủ hơn.
2. Trang phục & Vòng cổ
-
Quy tắc:
-
Trong nhà: chỉ vòng cổ + khóa trinh tiết, hoặc trần truồng.
-
Ra ngoài: tháo vòng cổ nhưng đeo lại ngay khi về.
-
-
Phạt: Trói tay sau lưng 1 giờ.
-
Thưởng: Cô chủ cho mặc đồ Cô chủ chọn.
3. Khóa trinh tiết & Xuất tinh
-
Quy tắc:
-
Chỉ Cô chủ quyết khi nào mở khóa và cho phép ra.
-
Cấm tự chạm khi chưa xin phép.
-
-
Phạt: Khóa 1 tháng + humiliation quay clip.
-
Thưởng: Cô chủ mở khóa và cho ra theo cách Cô chủ muốn.
4. Phục vụ Cô chủ
-
Quy tắc:
-
Ưu tiên mọi yêu cầu Cô chủ: pha nước, nấu ăn, massage, tình dục.
-
Không than vãn, không chậm trễ.
-
-
Phạt: Quỳ 1 tiếng, phục vụ trong tư thế trói.
-
Thưởng: Cô chủ khen hoặc cho hôn môi.
5. Kỷ luật & Bondage
-
Quy tắc:
-
Chịu đựng các buổi bondage, humiliation, tease & denial theo lịch.
-
Không xin kết thúc sớm trừ khi đạt giới hạn báo trước.
-
-
Phạt: Tăng thời gian trói gấp đôi + spanking.
-
Thưởng: Cô chủ nhẹ tay hơn buổi sau.
6. CNC & Tình huống bất ngờ
-
Quy tắc:
-
Chấp nhận kịch bản Cô chủ tạo: bắt cóc, cưỡng bức, humiliation kín.
-
Tôn trọng giới hạn an toàn.
-
-
Phạt: Ngưng thưởng tình dục 1 tuần.
-
Thưởng: Cô chủ dành kịch bản anh thích cho lần sau.
7. Báo cáo & Nhật ký
-
Quy tắc:
-
Gửi ảnh báo cáo sáng – trưa – tối.
-
Viết nhật ký cảm xúc và phục vụ hàng ngày.
-
-
Phạt: Viết 100 lần câu “Em là tài sản của Cô chủ Lan” + quỳ 1 giờ.
-
Thưởng: Cô chủ phản hồi tích cực + buổi phục vụ riêng.
Phần 2 – Sổ phạt (Punishment)
-
Quỳ lâu: 15 phút – 2 tiếng, trần truồng, tay sau đầu.
-
Roi & Spanking: 10 – 50 cái, có đếm.
-
Khóa trinh tiết kéo dài: 1 – 4 tuần.
-
Bondage bất động: 30 phút – 3 tiếng, bịt mắt, bịt miệng.
-
Humiliation kín: Quay clip/ảnh nhục dục để lưu giữ.
-
Denial cực hạn: Tease rồi dừng, lặp lại nhiều lần.
-
CNC bất ngờ: Cô chủ đóng vai kẻ lạ, cưỡng bức thô bạo.
Phần 3 – Sổ thưởng (Reward)
-
Cho ra: Tay, miệng, hoặc cưỡi trực tiếp.
-
Ngủ cùng Cô chủ: Trên giường Cô chủ, ôm Cô chủ.
-
Tease lâu trước khi cho ra: Nhiều vòng tease, climax cực mạnh.
-
Xoa dịu sau punishment: Ôm, vuốt tóc, thủ nhẹ.
-
Cho lên giường Cô chủ: Phục vụ trực tiếp trên giường.
-
Cho mặc đồ Cô chủ chọn: Đồ gợi cảm hoặc biểu tượng sub.
-
Lời khen trực tiếp: “Ngoan”, “Giỏi”.
Phần 4 – Lời cam kết
“Bằng việc chấp nhận Manual này, anh tự nguyện giao thân thể, tâm trí, và khoái cảm cho Cô chủ. Mọi luật, mọi phạt, mọi thưởng đều do Cô chủ quyết định. Anh là tài sản sống, và Cô chủ sẽ giữ anh… mãi mãi.”
Ký tên:
Cô chủ Lan ___________
Tài sản Minh ___________
