
Thể loại: Femdom, BDSM, Strap on, Anal Beads, Mentorship, Adult, Tâm lý tình cảm.
Tóm tắt: Thảo – một phụ nữ hiện đại, thành đạt nhưng luôn thất bại trong chuyện tình cảm với những gã đàn ông gia trưởng. Hằng – cô bạn thân bí ẩn với cuộc hôn nhân hoàn hảo đáng ghen tị. Một lời mời ăn tối đơn thuần đã mở ra cánh cửa dẫn Thảo vào một thế giới nơi quyền lực được đảo ngược, nơi đàn ông không phải để dựa dẫm, mà là để huấn luyện. Liệu Thảo có dám bước qua ranh giới để trở thành một “Quý Cô” thực thụ?
Chương 1: Ly Rượu Đắng Và Lời Mời Mật Ngọt
Tiếng đá viên va vào thành ly thủy tinh nghe lanh canh, một âm thanh sắc lạnh chìm nghỉm giữa tiếng nhạc Jazz lười biếng và những lời rì rầm to nhỏ của giới thượng lưu tại Skylight Lounge. Sài Gòn về đêm nhìn qua lớp kính cường lực tầng 23 trông lộng lẫy như một dải ngân hà rực rỡ, những dòng xe cộ trôi đi như những mạch máu phát sáng của thành phố không ngủ. Nhưng phản chiếu trong đôi mắt của Thảo lúc này, nó chỉ là một mớ hỗn độn những vệt sáng nhòe nhoẹt, vô nghĩa và đầy mệt mỏi.
Thảo đặt mạnh ly Gin Tonic xuống mặt bàn đá cẩm thạch, nước ngưng tụ trên thành ly chảy xuống ướt đẫm ngón tay. Hơi men nồng nàn của rượu ngoại pha lẫn vị chát của chanh làm gò má cô ửng hồng, nhưng ánh mắt cô thì lạnh tanh, chứa đầy sự kiệt quệ của một kẻ vừa bước ra khỏi một cuộc chiến dai dẳng mà mình là kẻ thua cuộc.
“Tao đá hắn rồi,” Thảo nói. Giọng cô ngắn gọn, khô khốc, không rào đón, như thể đang vứt bỏ một túi rác nặng trịch ra khỏi vai sau quãng đường dài lê lết.
Hằng ngồi đối diện, ung dung xoay nhẹ chân ly rượu vang đỏ Cabernet Sauvignon sóng sánh. Trái ngược hoàn toàn với vẻ bứt rứt, tóc tai hơi rối bời và bộ dạng công sở xộc xệch sau giờ tan làm của Thảo, Hằng toát lên một vẻ đẹp của sự kiểm soát tuyệt đối. Cô mặc một chiếc váy lụa đen khoét sâu, lộ xương quai xanh sắc sảo, mái tóc được búi cao gọn gàng để lộ chiếc cổ trắng ngần kiêu hãnh. Hằng không tỏ ra ngạc nhiên trước tin động trời của bạn thân, chỉ khẽ nhướn mày, khóe môi được tô son đỏ rượu chầm chậm cong lên một nụ cười nửa miệng:
“Chúc mừng. Sớm hơn tao dự tính hai tuần.”
“Mày đừng có cười,” Thảo thở hắt ra, ngả người sâu vào lưng ghế sofa nhung mềm mại, đưa tay day day thái dương đang giật lên từng hồi vì stress. “Tao mệt mỏi lắm rồi Hằng ạ. Tao không hiểu đàn ông thời nay, cái giống loài đó bị làm sao ấy. Hắn lúc nào cũng muốn tao phải thế này thế kia. Phải dịu dàng như mèo, phải biết nấu ăn như đầu bếp, phải về nhà trước 9 giờ tối để ‘giữ lửa ấm gia đình’…”
Thảo bật cười chua chát, với tay lấy gói thuốc lá loại mảnh (slim) trên bàn. Tiếng bật lửa tách một cái gọn lỏn, đốm lửa đỏ rực lên rồi tàn lụi theo nhịp rít sâu của cô. Cô nhả khói vào không trung, làn khói xám bay lơ lửng rồi tan biến, giống như sự kiên nhẫn cuối cùng của cô dành cho mối tình hai năm vừa qua.
“Nhưng bản thân hắn thì sao?” Thảo gằn giọng, sự uất ức dồn nén bấy lâu bắt đầu tuôn trào. “Sự nghiệp thì dậm chân tại chỗ ba năm nay không lên nổi chức phó phòng. Đụng chuyện gì lớn cũng rối lên như gà mắc tóc. Cái bóng đèn trong nhà tắm cháy cũng phải đợi tao gọi thợ, cái vòi nước rỉ cũng là tao tự tay vặn. Thế mà hễ mở mồm ra là nạt nộ, là dạy đời tao, là ’em đàn bà biết cái gì’ để thể hiện cái uy của thằng đàn ông. Tao cảm giác mình không phải đang yêu, mà là đang nuôi một đứa trẻ to xác, vừa vô dụng, vừa lười biếng lại vừa gia trưởng.”
Hằng nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi, ánh mắt cô tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu thẳm quan sát con mồi đang vùng vẫy. Cô đặt ly xuống, tiếng đế ly chạm vào mặt bàn vang lên một âm thanh chắc nịch, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Thảo.
“Vấn đề của mày không phải là mày chọn sai người, Thảo ạ. Vấn đề là mày đang tìm kiếm sai chỗ. Mày đang dùng tư duy của một con đại bàng để đi tìm một con sẻ sẻ, rồi thất vọng vì nó không bay cao bằng mày.”
“Ý mày là sao?” Thảo nhíu mày, khó chịu dụi điếu thuốc mới hút được một nửa vào gạt tàn.
“Mày là đứa mạnh mẽ, Thảo,” Hằng nói chậm rãi, từng từ ngữ nhả ra đều chắc nịch, như những nhát búa đóng vào tâm trí đang lung lay của bạn mình. “Mày giỏi kiếm tiền, mày quyết đoán, mày quản lý cả một phòng kinh doanh với doanh số hàng tỷ mỗi tháng. Nhưng mày cứ cố ép mình vào cái khuôn mẫu ‘người phụ nữ nhỏ bé’ trong mấy bộ phim ngôn tình rẻ tiền để chiều lòng mấy gã đàn ông đầy mặc cảm ngoài kia. Mày càng giỏi, bọn nó càng sợ. Mà bọn nó càng sợ, bọn nó càng cố đè đầu cưỡi cổ mày bằng mấy cái đạo lý ‘phu xướng phụ tùy’ để vớt vát chút sĩ diện.”
Hằng ngừng lại một nhịp, nhoài người tới trước, hương nước hoa gỗ đàn hương nồng nàn, bí ẩn từ người cô tỏa ra bao lấy không gian giữa hai người. Cô hạ giọng thấp hơn, đầy ẩn ý:
“Cái mày cần không phải là một thằng đàn ông mạnh mẽ để mày dựa vào… vì mày tự đứng được rồi. Cái mày cần là một thằng đàn ông biết cách phục tùng mày. Một kẻ biết nghe lời, biết vị trí của mình ở đâu, và tìm thấy niềm vui trong việc làm hài lòng mày. Mày không cần một người chồng để thờ, mày cần một ‘nhân viên’ mẫn cán cho cuộc đời mày.”
Thảo bật cười thành tiếng, xua tay như nghe chuyện hài, dù trong lòng cô có chút dao động. “Thôi đi bà nội. Mày đang nói chuyện cổ tích hay phim viễn tưởng thế? Kiếm đâu ra loại đó? Giờ ra đường một là gặp mấy ông tướng gia trưởng như thằng người yêu cũ của tao, hai là mấy thằng ‘simps’ lụy tình, yếu đuối, bám váy đàn bà nhạt nhẽo, đụng đâu khóc đó. Tao chán ngấy cả hai loại đấy rồi.”
Cô ngả đầu ra sau, nhìn lên trần nhà được trang trí bằng những chùm đèn pha lê lấp lánh:
“Tao chỉ ước… giá mà có thằng nào ngoan như cún. Bảo ngồi là ngồi, bảo đứng là đứng. Bớt cái mồm lại, bớt ra lệnh lại và làm việc cho tốt thôi. Tao nuôi cũng được, tiền tao không thiếu, nhưng phải biết điều và biết nghe lời.”
Khóe môi Hằng cong lên rõ rệt hơn. Cô xoay xoay chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út, ánh sáng từ viên đá lóe lên một tia sắc lạnh, giống như tia nhìn thích thú của cô lúc này.
“Đàn ông ngoan không tự nhiên sinh ra đâu, Thảo,” Hằng nói, giọng nhẹ tênh như gió thoảng nhưng lại lạnh buốt, mang theo sức nặng của một chân lý mà Thảo chưa từng được biết. “Phải dạy đấy.”
“Dạy?” Thảo nheo mắt, hơi men làm đầu óc cô quay cuồng nhẹ. “Mày nói nghe như huấn luyện thú thế.”
“Thì nguyên lý cũng đâu khác gì nhau,” Hằng nhún vai thản nhiên, cầm ly rượu lên soi dưới ánh đèn. “Con người cũng là động vật thôi, chỉ là có thêm cái tôi to đùng. Chỉ cần biết cách bẻ gãy cái tôi đó, rồi thưởng phạt phân minh, ai cũng có thể trở nên ngoan ngoãn. Mày nhìn tao với ông Huy đi. Mày thấy cuộc sống của tao thế nào?”
Thảo im lặng một chút. Huy – chồng của Hằng – là hình mẫu đàn ông mà cả cái hội bạn cũ từ thời đại học ai cũng ghen tị ngầm. Anh ta là kiến trúc sư có tiếng, cao ráo, điển trai, đi ra đường lúc nào cũng vest phẳng phiu, mở cửa xe cho vợ, nói năng lịch thiệp, nhẹ nhàng. Về nhà thì nghe nói chiều chuộng Hằng như bà hoàng, chưa bao giờ thấy Huy to tiếng với vợ nửa lời dù Hằng có đi chơi về khuya hay tiêu tiền như nước.
“Thì mày sướng nhất rồi,” Thảo thở dài, giọng không giấu nổi chút ghen tị lẫn ngưỡng mộ. “Ông Huy hiền, chiều vợ, lại giỏi giang, ra ngoài xã hội cũng có mặt mũi. Số mày hưởng. Chả bù cho tao số khổ, vớ phải toàn thứ gì đâu.”
Hằng bật cười. Tiếng cười giòn tan nhưng mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa mà Thảo, trong cơn say, không thể nào nắm bắt hết được.
“Hiền?” Hằng lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ sắc sảo, tinh quái. “Mày quên rồi à? Hồi mới cưới, lão ấy cũng gia trưởng, cũng sĩ diện hão y hệt thằng người yêu cũ của mày thôi. Cũng đập bàn đập ghế đòi làm chủ gia đình, đòi tao phải sinh con ngay, đòi tao nghỉ việc. Nhưng tao đã ‘sửa’ lại rồi.”
“Mày làm kiểu gì? Thôi miên à? Hay bỏ bùa yêu dân tộc?” Thảo hỏi đùa, nhưng trong lòng cũng tò mò thật sự. Cô nhớ mang máng ngày xưa Huy đúng là có vẻ trịch thượng thật.
“Không. Tao chỉ thiết lập lại trật tự thôi. Tao cho lão ấy thấy vị trí thực sự của lão ấy nằm ở đâu, không phải ở trên đầu tao, mà là ở chỗ khác…” Hằng bỏ lửng câu nói, uống cạn ly rượu, rồi cầm túi xách hàng hiệu đứng dậy. Cô đi vòng qua bàn, vỗ nhẹ lên vai trần đang rũ xuống vì mệt mỏi của Thảo. “Tối mai mày rảnh không? Qua nhà tao ăn tối đi. Ông Huy mới học được món bò Wellington ngon lắm, lão ấy nằng nặc đòi làm để mời bạn vợ. Tao sẽ cho mày thấy ‘bí quyết giữ lửa’ của tao.”
“Lại sang để xem vợ chồng mày diễn cảnh hạnh phúc à? Tao đang thất tình đấy nhé, đừng có xát muối vào tim tao,” Thảo càu nhàu, cầm túi xách đứng dậy theo, bước chân hơi loạng choạng vì tác dụng của ly Gin thứ ba.
Hằng nhanh tay đỡ lấy cánh tay Thảo, ghé sát vào tai cô thì thầm. Hơi thở nóng ấm phả vào vành tai nhạy cảm khiến Thảo rùng mình nhẹ:
“Không phải diễn. Sang đi. Tao hứa, mày sẽ thấy một bộ mặt khác của đàn ông mà mày chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Một sự thật trần trụi dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của một ‘quý ông’. Biết đâu… mày sẽ tìm thấy câu trả lời cho cái ước mơ ‘ngoan như cún’ của mày.”
Thảo ngẩn người nhìn theo bóng lưng Hằng bước đi uyển chuyển, kiêu sa trên đôi giày gót nhọn Louboutin đỏ chót về phía thang máy. Trong đầu cô, giữa cơn say chếnh choáng và tiếng nhạc Jazz dìu dặt, vẫn văng vẳng câu nói đầy ám ảnh của cô bạn thân: “Phải dạy đấy.”
Cô không biết rằng, lời mời ăn tối ngày mai không đơn thuần là một bữa tiệc xã giao. Đó là tấm vé một chiều đưa cô bước qua ranh giới của những quy chuẩn đạo đức thông thường, để tiến vào một thế giới bí mật đằng sau cánh cửa Penthouse, nơi chỉ có bản năng thống trị và sự phục tùng tuyệt đối ngự trị.
Chương 2: Bí Mật Dưới Lớp Tạp Dề
Đúng 7 giờ tối, thang máy riêng mở ra dẫn thẳng vào căn hộ Penthouse tầng áp mái của vợ chồng Hằng. Thảo bước ra, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô đã cố tình chọn một chiếc váy liền thân màu be nhã nhặn, kín đáo, kết hợp với lối trang điểm nhẹ nhàng để không cảm thấy lạc lõng trước sự hoàn hảo đến mức ngột ngạt mà cô sắp phải đối mặt. Không khí trong căn hộ mát lạnh, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh và hoa nhài, một mùi hương của sự giàu sang và thư thái, trái ngược hẳn với bụi bặm và tiếng còi xe ồn ào dưới mặt đất mà cô vừa đi qua.
Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch được mở ra từ bên trong. Huy đứng đó, nụ cười rạng rỡ và ấm áp hiện lên trên gương mặt điển trai.
“Chào Thảo, lâu lắm mới thấy em ghé chơi,” Huy nói, giọng trầm ấm, vang và đầy nam tính. Anh lịch sự lùi lại một bước, tay giữ cánh cửa để nhường đường cho cô bước vào, động tác chuẩn mực như một quản gia được đào tạo bài bản.
Thảo lén quan sát Huy. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng hàng hiệu được ủi phẳng phiu không một nếp gấp, cài khuy kín cổ, tay áo xắn lên gọn gàng để lộ chiếc đồng hồ cơ dây da đắt tiền trên cổ tay rám nắng. Quần âu đen ôm vừa vặn lấy đôi chân dài, giày da bóng lộn. Mọi thứ ở anh đều toát lên vẻ chỉn chu, thành đạt của một kiến trúc sư có tiếng. Thảo thầm thở dài trong bụng, so sánh hình ảnh này với gã người yêu cũ luộm thuộm của mình. “Đúng là chồng người ta,” cô nghĩ, cảm thấy một chút ghen tị len lỏi.
“Chào anh Huy. Nghe Hằng bảo hôm nay anh trổ tài nấu nướng ạ?” Thảo cười xã giao, đưa chai rượu vang cô mới mua ở cửa hàng dưới sảnh làm quà.
“Cảm ơn em, khách sáo quá,” Huy đón lấy chai rượu bằng hai tay, cúi đầu nhẹ thể hiện sự trân trọng. “Hằng đang đợi em trong phòng khách đấy. Em vào đi, anh xin phép vào bếp chuẩn bị nốt món chính. Khoảng 15 phút nữa là bò ra lò.”
Huy gật đầu chào thêm lần nữa rồi quay lưng đi về phía khu bếp mở rộng lớn, được ngăn cách với phòng khách bằng một quầy bar đá cẩm thạch dài và sang trọng. Dáng đi của anh đĩnh đạc, tự tin, lưng thẳng, vai rộng, đúng chuẩn một người đàn ông trụ cột gia đình.
Thảo bước vào phòng khách, nơi Hằng đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế sofa da Ý màu nâu sẫm, tay lướt máy tính bảng. Thấy bạn đến, Hằng tắt màn hình, mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn giữ nét lạnh lùng đặc trưng:
“Đến rồi à? Ngồi đi. Trông mặt mày vẫn còn ‘đám mây u ám’ thất tình lắm đấy nhé.”
“Thì đã bảo là đang chán đời mà,” Thảo thả người xuống ghế, cảm giác êm ái của lớp da thật khiến cô khẽ rùng mình. Cô nhìn quanh căn phòng được bài trí tinh tế với những bức tranh trừu tượng đắt tiền. “Mà tao công nhận mày sướng thật Hằng ạ. Ông Huy vừa đẹp trai, vừa ngoan, lại còn biết nấu ăn. Lúc nãy ra mở cửa, thái độ đúng chuẩn quý ông (Gentleman). Tao nhìn mà thèm.”
“Quý ông à?” Hằng cắt ngang lời Thảo, nụ cười trên môi cô bỗng trở nên sắc lẹm, đầy ẩn ý. Cô đứng dậy, cầm ly rượu vang đi về phía quầy bar, tiếng gót giày gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe lộc cộc đanh thép. “Thế mày có muốn xem ‘quý ông’ của tao nấu ăn thế nào không? Lại đây.”
Thảo ngơ ngác đứng dậy đi theo. “Thì nấu ăn chứ có gì đâu mà xem? Chẳng lẽ anh ấy múa dao à?”
Hằng không trả lời. Cô đi vòng qua quầy bar đá cẩm thạch che khuất tầm nhìn từ phòng khách, dẫn Thảo bước hẳn vào không gian bên trong của gian bếp. Mùi thơm của bơ, tỏi và hương thảo tỏa ra ngào ngạt từ chiếc lò nướng đang sáng đèn.
Và rồi, Thảo chết lặng. Chân cô như bị chôn chặt xuống sàn nhà.
Cô dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm do ánh đèn vàng ấm cúng trong bếp. Huy đang đứng quay lưng lại phía hai người, tay thoăn thoắt thái rau củ trên thớt gỗ. Bên trên, anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng là lượt phẳng phiu ban nãy, trông vẫn rất lịch lãm.
Nhưng bên dưới… anh hoàn toàn trần trụi.
Không quần âu. Không quần lót. Anh không mặc gì cả ngoài một đôi tất đen dài đến bắp chân. Một chiếc tạp dề ngắn màu đen buộc hờ hững ngang hông, chỉ đủ che chắn phần trước nhưng lại để lộ hoàn toàn phần mông trần săn chắc phía sau.
Thảo há hốc mồm, mặt đỏ bừng lên tức khắc. Nhưng điều khiến cô sốc đến mức không thốt nên lời không phải là cặp mông trần của chồng bạn thân, mà là thứ đang nằm giữa hai khe mông đó.
Một chiếc nút kim loại (anal plug) bằng thép không gỉ sáng loáng. Nó được nhét sâu vào bên trong cơ thể Huy, phần đế của nó là một chiếc khoen tròn to bản, lấp lánh dưới ánh đèn bếp. Mỗi khi Huy di chuyển trọng tâm để thái đồ ăn, cơ mông của anh lại co bóp, khiến chiếc khoen kim loại đó rung rinh, lúc ẩn lúc hiện, một hình ảnh vừa dâm dục vừa kỳ quái đến mức khó tin.
“Hằng… cái… cái gì thế này?” Thảo lắp bắp, tay che miệng, mắt mở to hết cỡ. Cô muốn quay đi vì phép lịch sự, nhưng sự tò mò lại giữ mắt cô dán chặt vào thứ kim loại lạnh lẽo đang xâm chiếm cơ thể người đàn ông kia.
Huy nghe tiếng động phía sau, theo phản xạ định quay lại. Nhưng giọng nói của Hằng vang lên, lạnh tanh, đanh thép, không còn chút vui đùa nào của cuộc trò chuyện ban nãy:
“Đứng yên đấy. Ai cho phép quay lại?”
Huy khựng lại ngay lập tức như một con robot bị ngắt điện. Bờ vai anh cứng đờ, tay vẫn cầm con dao thái nhưng không dám cử động thêm một milimet nào. Anh đứng im như tượng, mặc cho phần nhạy cảm nhất phía sau đang phơi bày trước mắt hai người phụ nữ.
Hằng quay sang Thảo, thản nhiên nhấp một ngụm rượu như đang giới thiệu một món đồ nội thất mới mua:
“Mày thấy không? Đây là ‘quý ông’ khi ở nhà của tao. Ra đường là kiến trúc sư, về nhà là chó giữ nhà. Tao thích sự tương phản này. Nó nhắc nhở tao rằng dù ngoài kia nó có là ai, thì ở đây, cái lỗ đít của nó cũng thuộc về tao.”
Thảo nuốt khan. Những lời lẽ thô tục thốt ra từ miệng Hằng – một người phụ nữ sang trọng – làm cô choáng váng. Nhưng lạ thay, nó không hề thô bỉ, mà lại toát lên một quyền lực tuyệt đối.
Hằng bước tới gần Huy. Cô vươn tay ra, những ngón tay thon dài sơn móng đỏ lướt nhẹ trên làn da mông trần của chồng. Huy rùng mình, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn bếp, đầu cúi thấp xuống, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc.
Chát!
Hằng vung tay, tát mạnh một cái vào bên mông phải của Huy. Tiếng da thịt va chạm vang lên khô khốc, giòn giã trong căn bếp im ắng. Thảo thấy cơ mông của Huy co rúm lại, đỏ ửng lên in hằn dấu năm ngón tay. Chiếc khoen kim loại ở hậu môn anh giật nảy lên bần bật theo cơn đau.
“Huy,” Hằng gọi, giọng không lớn nhưng đầy uy quyền. “Quay lại chào khách cho đàng hoàng xem nào. Chẳng lẽ mày định chổng mông vào mặt khách mãi thế à?”
Huy hít sâu một hơi, từ từ buông con dao xuống thớt. Anh xoay người lại đối diện với hai người phụ nữ. Thảo nín thở, tim đập thình thịch.
Phía trước của Huy được che bởi chiếc tạp dề, nhưng nó quá ngắn và mỏng manh. Thảo có thể thấy lờ mờ hình dáng bộ phận sinh dục của anh đang đung đưa sau lớp vải đen. Gương mặt anh đỏ lựng lan xuống tận cổ, lấm tấm mồ hôi trán. Ánh mắt anh không dám nhìn thẳng vào Thảo – người mới vài phút trước anh còn chào hỏi tự tin – mà cụp xuống nhìn chằm chằm vào đôi giày cao gót của vợ.
Vẻ lịch lãm, tự tin, “đàn ông” lúc nãy biến mất hoàn toàn. Trước mặt Thảo giờ đây là một người đàn ông đang xấu hổ tột cùng, bị tước bỏ mọi sự tôn nghiêm của quần áo, nhưng vẫn phải tuân lệnh một cách mù quáng.
“Chào… chào em, Thảo,” Huy nói, giọng khàn đi, lí nhí trong cổ họng, nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt. “Xin lỗi vì… bộ dạng này.”
“Nói to lên,” Hằng ra lệnh, tay cầm ly rượu lắc nhẹ. “Và bỏ tay ra sau lưng. Đứng tư thế nghỉ. Mày đang tiếp khách hay đang đứng đường thế?”
Huy lập tức chắp hai tay ra sau lưng, ưỡn ngực lên, hai chân mở rộng bằng vai. Động tác này khiến chiếc tạp dề hơi nhích lên, để lộ một phần đùi trong trắng trẻo và… suýt chút nữa thì lộ hết tất cả.
“Chào Thảo! Mời em dùng bữa tối nay!” Huy nói to hơn, dõng dạc hơn, nhưng âm điệu lại giống như một cậu học sinh bị cô giáo gọi lên bảng kiểm điểm trước toàn trường.
Thảo đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt lấy quai túi xách. Cảm giác ghê tởm hay sốc văn hóa ban đầu dần dần bị thay thế bởi một luồng cảm xúc khác lạ lùng, nóng ran chạy dọc sống lưng. Cô nhìn người đàn ông cao lớn hơn mét tám, cơ bắp cuồn cuộn, thành đạt ngoài xã hội, giờ đây đang đứng khúm núm, trần truồng và đeo đồ chơi tình dục ngay trong bếp chỉ vì một câu nói của bạn mình.
Sự khinh bỉ len lỏi trong đầu Thảo, nhưng đi kèm với nó là một sự kích thích đen tối mà cô chưa từng cảm nhận. Hóa ra, lột bỏ bộ vest hào nhoáng kia đi, đàn ông cũng chỉ là một sinh vật biết nghe lời nếu gặp đúng chủ. Đây chính là quyền lực mà Hằng đã nói.
Hằng bước tới, ghé sát tai Thảo, thì thầm trong khi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cơ thể đang run rẩy của chồng mình:
“Thế nào? Trông ngoan hơn thằng người yêu cũ gia trưởng của mày chưa? Nó đeo cái ‘đuôi’ kia từ lúc 5 giờ chiều để nấu bữa tối cho mày đấy.”
Thảo không trả lời được, cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không thể rời khỏi chiếc khoen kim loại lấp ló phía sau khi Huy quay người lại để tiếp tục nấu ăn theo lệnh vợ. Trong đầu cô, hình ảnh người đàn ông lịch lãm đã vỡ vụn, thay vào đó là một hình ảnh mới mẻ, trần trụi và đầy cám dỗ.
Chương 3: Bữa Tối Của Những Kẻ Thống Trị
Bữa tối được dọn ra trên chiếc bàn gỗ sồi dài dưới ánh đèn chùm pha lê vàng ấm cúng. Mùi thơm ngậy của món Bò Wellington lan tỏa khắp phòng ăn, hòa quyện với hương nấm truffle đen và lớp vỏ bột ngàn lớp vàng rộm. Những chiếc đĩa sứ trắng tinh xảo, ly pha lê sáng bóng và bộ dao nĩa bạc được sắp xếp ngay ngắn, tạo nên khung cảnh của một bữa tiệc thượng lưu hoàn hảo. Mọi thứ đều toát lên vẻ đẳng cấp, ngoại trừ người phục vụ.
Thảo ngồi xuống ghế, tay vẫn còn hơi run khi cầm chiếc khăn ăn trải lên đùi. Cô liếc nhìn Huy. Anh đang đứng cách bàn ăn khoảng hai bước chân, hai tay chắp sau lưng, đầu cúi thấp, mắt nhìn xuống mũi giày. Chiếc tạp dề ngắn cũn vẫn là thứ duy nhất che đậy sự trần trụi bên dưới lớp sơ mi trắng là lượt. Mỗi khi anh di chuyển trọng tâm chân để đỡ mỏi, Thảo lại thấy cơ đùi anh căng lên, và cô biết, sâu bên trong cơ thể anh, chiếc nút kim loại lạnh lẽo kia vẫn đang hiện diện, nhắc nhở anh về thân phận của mình.
“Anh ấy… không ăn cùng chúng ta à?” Thảo hỏi, giọng cố gắng giữ vẻ bình thường nhất có thể, dù tim cô đang đập thình thịch vì không khí kỳ quặc này.
Hằng thong thả dùng dao cắt một miếng thịt bò hồng đào, đưa lên miệng thưởng thức một cách tao nhã, rồi lắc đầu, giọng thản nhiên như đang nói về thời tiết:
“Chó không được ngồi cùng bàn với chủ. Đó là quy tắc. Nó sẽ ăn sau, bằng bát riêng, dưới sàn bếp.”
Huy không hề tỏ ra phản kháng hay tự ái. Anh vẫn đứng yên như tượng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng những giọt mồ hôi lấm tấm trên thái dương đã tố cáo sự căng thẳng tột độ của anh.
Thảo nuốt khan, miếng thịt bò thượng hạng trong miệng bỗng trở nên khó nuốt. “Hằng này, tao hỏi thật… Tại sao? Ý tao là, anh ấy là đàn ông, lại thành đạt, có địa vị xã hội như thế. Tại sao anh ấy lại chấp nhận… chuyện này? Lòng tự trọng của đàn ông để đâu?”
Hằng đặt dao nĩa xuống, lau miệng bằng khăn ăn, rồi quay sang nhìn Thảo với ánh mắt nghiêm túc, sâu thẳm:
“Mày nghĩ nó đang khổ sở à? Nhìn kỹ đi.”
Hằng búng tay một cái, âm thanh khô khốc vang lên. “Huy, quỳ xuống.”
Ngay lập tức, không một giây chần chừ, Huy bước tới cạnh ghế của Hằng và khuỵu gối xuống sàn gạch lạnh lẽo. Động tác dứt khoát, thuần thục như đã được lập trình sẵn cả nghìn lần. Tư thế quỳ khiến chiếc nút kim loại bên trong bị đẩy sâu hơn hoặc thay đổi góc độ, làm anh khẽ rùng mình, hai tay bấu chặt vào đùi để kìm nén tiếng rên.
Hằng luồn những ngón tay mảnh khảnh vào mái tóc được vuốt keo gọn gàng của Huy, giật nhẹ ra sau để bắt anh ngước mặt lên nhìn mình. Gương mặt Huy đỏ bừng, hơi thở có phần gấp gáp, đôi mắt anh dại đi vì hưng phấn pha lẫn xấu hổ. Nhưng tuyệt nhiên, trong ánh mắt đó không có sự oán hận hay giận dữ. Thay vào đó là một sự tôn sùng mù quáng và… khao khát được dẫn dắt.
“Thảo, đàn ông như nó ở ngoài kia phải gồng mình lên để làm trụ cột, phải ra quyết định cho cả trăm nhân viên, phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của người khác. Nó mệt mỏi lắm,” Hằng nói, giọng trầm xuống như đang giảng giải một triết lý nhân sinh. “Về nhà, nó không muốn làm sếp nữa. Nó muốn được buông bỏ cái vỏ bọc mạnh mẽ đó. Nó muốn tao thay nó quyết định tất cả. Mặc gì, ăn gì, đau đớn hay sung sướng. Khi tao kiểm soát nó, tao đang ban cho nó sự bình yên. Đó là sự trao đổi công bằng: Tao có quyền lực, nó có sự giải thoát.”
Hằng buông tóc Huy ra, vỗ nhẹ vào má anh hai cái, tiếng vỗ bép bép nghe vừa cưng nựng vừa khinh thị.
“Đúng không Huy?”
“Dạ đúng… thưa Cô chủ,” Huy trả lời ngay lập tức, giọng khàn đặc, ánh mắt long lanh nhìn vợ mình như nhìn một nữ thần.
Thảo nhìn cảnh tượng đó, cảm giác ghê sợ hay ái ngại ban đầu dần biến mất, tan biến như bọt xà phòng. Thay vào đó là một sự tò mò mãnh liệt len lỏi vào tâm trí cô. Những lời Hằng nói như chạm đúng vào nỗi uất ức sâu thẳm của cô về gã người yêu cũ – kẻ luôn bắt cô phải chạy theo ý hắn nhưng lại chẳng bao giờ chịu trách nhiệm, luôn đẩy gánh nặng tinh thần lên vai cô.
Ở đây, ngay trước mắt cô, là một mô hình hoàn toàn khác. Người đàn ông này phục tùng vợ mình, và anh ta hạnh phúc vì điều đó.
“Vậy ra… mày mới là người nắm đằng chuôi,” Thảo lẩm bẩm, ánh mắt dán chặt vào bờ vai rộng của Huy đang run rẩy dưới chân Hằng.
“Chính xác,” Hằng cười đắc thắng, cầm ly rượu vang lên, lắc nhẹ. “Và mày cũng có thể làm thế. Mày cũng có tố chất đó, Thảo ạ. Thử đi.”
“Thử gì?”
“Sai nó làm gì đó đi. Đừng coi nó là anh Huy, bạn chồng mày nữa. Tối nay, ở trong căn phòng này, nó chỉ là một con đực biết nghe tiếng người thôi. Nó đang chờ lệnh của mày đấy.”
Thảo nhìn Huy đang quỳ dưới đất. Anh ta to lớn hơn cô, khỏe mạnh hơn cô gấp bội. Nếu ở ngoài đường, anh ta là người cô phải ngước nhìn. Nhưng giờ đây, anh ta đang thu mình lại, thấp bé hơn cô. Một ý nghĩ táo bạo, điên rồ lóe lên trong đầu Thảo. Cô nhớ lại những lần gã người yêu cũ sai cô đi lấy nước, sai cô ủi đồ với cái giọng điệu bề trên đáng ghét. Cảm giác muốn trả thù, muốn lật ngược thế cờ bùng lên.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự hồi hộp, bắt chước tông giọng lạnh lùng, dứt khoát của Hằng.
“Huy…” Thảo gọi. Giọng cô hơi run, chưa đủ uy lực.
Huy vẫn quỳ đó, hơi nghiêng đầu lắng nghe, chờ đợi.
Thảo sửa giọng, đanh hơn, sắc hơn, dồn nén sự tự tin giả tạo vào câu nói. “Lấy cho tôi cái lọ hạt tiêu.”
Huy không hề do dự, không một giây chần chừ. Anh lập tức đứng dậy. Việc chuyển từ tư thế quỳ sang đứng làm cơ mông anh co lại, ép chặt lấy chiếc nút kim loại bên trong khiến anh bật ra một tiếng rên khẽ “Hư…” nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
Anh đi nhanh về phía tủ bếp, lấy lọ xay tiêu bằng gỗ sồi và quay lại. Anh không đứng đưa cho Thảo như một người bình thường. Anh đi tới bên cạnh ghế cô, và lại một lần nữa, khuỵu gối xuống sàn. Hai tay anh nâng lọ tiêu lên quá đầu, dâng lên trước mặt Thảo một cách cung kính như dâng lễ vật cho nữ hoàng.
“Mời… mời cô Thảo ạ,” Huy nói, hơi cúi đầu xuống thấp hơn mép bàn.
Thảo nhìn lọ tiêu trước mặt, rồi nhìn xuống đỉnh đầu với mái tóc đen nhánh của người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Cô từ từ đưa tay ra cầm lấy lọ tiêu. Khoảnh khắc những ngón tay cô chạm vào tay anh, cô cảm nhận được da thịt anh nóng hổi và… đang run rẩy nhè nhẹ. Anh sợ cô? Hay anh đang hưng phấn vì được phục vụ cô?
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thảo, đi thẳng lên não bộ. Không phải dục vọng xác thịt tầm thường, mà là Dopamine của quyền lực. Cảm giác này… nó gây nghiện hơn bất cứ loại rượu nào cô từng uống. Cô không cần phải nịnh nọt, không cần phải thỏa hiệp, không cần phải nhìn sắc mặt đàn ông. Cô ra lệnh, và hắn phục tùng. Đơn giản, nhanh gọn và tuyệt đối.
Thảo cầm lọ tiêu, rắc nhẹ lên đĩa thịt bò. Tiếng xay tiêu rào rạo vang lên trong không gian tĩnh mịch. Khóe môi cô vô thức nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy kiêu hãnh.
“Cảm ơn,” Thảo nói, nhưng lần này cô không nhìn vào mắt anh nữa, cũng không dùng giọng điệu xã giao. Cô bắt đầu tận hưởng vai diễn này, bắt đầu nếm trải vị ngọt của sự kiểm soát. Cô liếc nhìn ly rượu của Hằng đang vơi đi một nửa.
“Giờ thì rót thêm rượu cho Hằng đi. Ly của cô ấy vơi rồi, anh không thấy à?” Thảo buông thêm một câu, giọng lạnh tanh, trách móc nhẹ nhàng.
“Dạ! Tuân lệnh cô. Tôi xin lỗi vì sự sơ suất ạ,” Huy vội vàng xoay người sang phía Hằng, động tác lúng túng và vội vã khiến chiếc đuôi kim loại trong hậu môn va chạm mạnh hơn, làm anh xuýt xoa.
Hằng quan sát mọi biểu hiện của Thảo qua vành ly rượu, nâng ly lên che đi nụ cười đắc thắng. Con mồi đã cắn câu. Con thú hoang trong người Thảo đang thức giấc.
“Ăn nhanh đi Thảo,” Hằng nói, giọng hào hứng. “Ăn xong chúng ta sẽ vào phòng ngủ. Tao sẽ cho mày thấy món tráng miệng thực sự của tối nay. Tao nghĩ mày sẽ thích cầm cái ‘roi’ hơn là cầm cái dĩa đấy.”
Chương 4: Bài Học Về Sự Sỉ Nhục
Bữa tối kết thúc trong sự im lặng kỳ lạ nhưng đầy kích thích. Huy nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa, rửa sạch sẽ và xếp gọn gàng vào tủ bếp, tất cả đều được thực hiện trong tình trạng bán khỏa thân và chiếc nút kim loại vẫn nằm yên vị trong cơ thể. Sau khi hoàn thành mọi việc, anh quay lại phòng khách, quỳ gối chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo bên cạnh chiếc ghế sofa nơi hai người phụ nữ đang thưởng thức nốt ly rượu.
Hằng đặt ly rượu xuống, nhìn đồng hồ. “Được rồi, khởi động thế là đủ. Trước khi vào ‘sân chơi’ chính thức trong phòng ngủ, tao muốn mày học một bài học vỡ lòng quan trọng nhất, Thảo ạ.”
“Bài học gì?” Thảo hỏi, hơi men làm cô cảm thấy nóng bừng, khao khát một điều gì đó mạnh mẽ hơn.
“Bài học về sự sỉ nhục,” Hằng nói, ánh mắt lạnh lùng quét qua người Huy. “Mày có thể dùng roi, dùng dây thừng, dùng đủ thứ đồ chơi đắt tiền. Nhưng nếu mày không làm cho nó cảm thấy hèn kém trước mày, thì mày chỉ là một đứa trẻ đang nghịch đồ chơi thôi. Quyền lực thực sự nằm ở thái độ của mày.”
Hằng đứng dậy, đi tới trước mặt Huy. Cô dùng mũi giày cao gót nhọn hoắt nâng cằm anh lên, bắt anh nhìn thẳng vào mình.
“Mày nhìn xem, Thảo. Nó to xác thế này, cơ bắp cuồn cuộn thế này. Nếu đánh nhau tay đôi, tao với mày không có cửa thắng. Nhưng tại sao nó lại quỳ ở đây?”
Thảo im lặng, chờ đợi câu trả lời.
“Vì tâm trí nó đã bị bẻ gãy rồi,” Hằng cười nhạt. “Bây giờ, tao muốn mày tát nó. Một cái thật mạnh.”
Thảo giật mình. “Tát á? Tao… tao chưa bao giờ đánh người cả.” Cô nhìn khuôn mặt điển trai của Huy, lòng có chút chùn bước. Dù sao đây cũng là chồng bạn, là một người đàn ông có địa vị.
“Đừng coi nó là người. Coi nó là cái bao cát biết rên thôi,” Hằng nắm lấy cổ tay Thảo, kéo cô đứng dậy. “Nghe này, tát cũng phải có kỹ thuật. Đừng tát bằng cổ tay, đau tay mày đấy. Dùng cả cánh tay, lăng từ vai xuống. Nhắm vào phần thịt mềm ở má, tránh cái xương hàm ra kẻo gãy răng nó thì phiền. Và quan trọng nhất: Đừng do dự.”
Thảo đứng trước mặt Huy. Anh vẫn quỳ đó, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt hơi ngửa lên như đón chờ, không hề có ý định né tránh. Thậm chí, Thảo còn thấy lồng ngực anh phập phồng nhanh hơn vì hưng phấn.
Cô hít sâu một hơi, nhớ lại khuôn mặt vênh váo của gã người yêu cũ mỗi khi hắn quát tháo cô. Sự giận dữ dồn nén bấy lâu nay bỗng tìm thấy lối thoát.
Thảo vung tay.
CHÁT!
Tiếng tát vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng, to và đanh hơn cả tiếng tát của Hằng lúc nãy. Đầu Huy bị lực đánh làm lệch hẳn sang một bên. Một dấu tay đỏ ửng in hằn rõ rệt trên má phải của anh.
Thảo sững sờ nhìn bàn tay mình đang tê rần. Cô vừa đánh một người đàn ông. Và lạ thay, cô không thấy hối hận. Cô thấy… sướng. Một cảm giác giải tỏa mãnh liệt chạy dọc cơ thể.
“Tốt lắm,” Hằng gật đầu tán thưởng, giọng điệu như một huấn luyện viên hài lòng về học trò. “Thấy thế nào?”
“Tay tao… hơi đau,” Thảo thú nhận, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Huy, nói gì đi chứ?” Hằng nhắc nhở.
Huy quay mặt lại, khóe miệng hơi rớm máu, nhưng ánh mắt anh lại rực lên một ngọn lửa cuồng nhiệt. Anh dập đầu xuống sát sàn nhà, giọng run rẩy:
“Cảm ơn cô Thảo… Cảm ơn cô đã dạy dỗ.”
Thảo tròn mắt. Anh ta bị đánh mà còn cảm ơn? Thế giới quan của cô hoàn toàn đảo lộn. Hóa ra, bạo lực trong căn phòng này không phải là sự xâm hại, mà là một phần thưởng.
“Chưa hết đâu,” Hằng ngồi xuống ghế, tháo đôi giày cao gót ra, để lộ đôi bàn chân trần được sơn móng đỏ kỹ lưỡng. “Thảo, tháo giày ra đi.”
Thảo làm theo, để đôi chân trần chạm xuống sàn nhà mát lạnh.
“Bây giờ, đặt chân lên ngực nó,” Hằng ra lệnh. “Đạp nó xuống sàn. Cho nó biết vị trí của nó thấp kém thế nào so với gót chân của mày.”
Thảo bước tới. Huy đang quỳ, cô đứng sừng sững trước mặt anh. Cô từ từ nâng chân phải lên, đặt lòng bàn chân mềm mại vào giữa lồng ngực vạm vỡ của Huy. Cô cảm nhận được nhịp tim anh đập mạnh thình thịch dưới chân mình, làn da nóng hổi và mồ hôi nhễ nhại.
“Nằm xuống!” Thảo quát, giọng cô tự nhiên đanh lại, không cần Hằng nhắc nhở. Cô dùng lực chân đạp mạnh.
Huy ngoan ngoãn ngã ngửa ra sau, nằm sóng soài trên sàn nhà. Thảo không dừng lại. Cô bước tới, đặt cả hai chân lên ngực anh, đứng hẳn lên người anh. Trọng lượng cơ thể cô dồn xuống khiến Huy hự lên một tiếng, nhưng anh nằm im bất động, hai tay buông xuôi, hoàn toàn phục tùng.
Từ trên cao nhìn xuống, Thảo thấy một góc nhìn hoàn toàn mới. Người đàn ông này, chồng của bạn cô, một kiến trúc sư tài ba, giờ đây đang nằm dưới chân cô theo đúng nghĩa đen, như một tấm thảm lót đường. Cô có thể nghiền nát anh ta, hoặc ban ơn cho anh ta, tất cả tùy thuộc vào ý muốn của cô.
“Nhìn mặt nó xem,” Hằng nói vọng tới. “Nó đang sướng phát điên lên đấy.”
Thảo cúi xuống nhìn. Quả thật, dù bị giẫm đạp, bị khó thở, nhưng mắt Huy lim dim, miệng hé mở thở dốc đầy khoái cảm. Phần hạ bộ của anh giật nảy lên từng hồi sau lớp tạp dề, chào đón sự hành hạ này.
“Đồ hèn hạ,” Thảo buột miệng thốt ra một câu chửi rủa. Cô ngạc nhiên với chính mình. Cô chưa bao giờ nói bậy.
“Đúng rồi,” Hằng cười lớn, nâng ly rượu lên. “Chửi tiếp đi. Nó thích nghe lắm. Chào mừng mày đến với thế giới của những Nữ Hoàng, Thảo ạ. Mày đã tốt nghiệp bài học vỡ lòng rồi đấy.”
Thảo di di ngón chân cái lên yết hầu của Huy, cảm nhận anh nuốt nước bọt khó khăn. Một cảm giác quyền lực tối thượng bùng nổ trong cô. Cô đã sẵn sàng. Cô muốn nhiều hơn thế này. Cô muốn thấy anh ta quằn quại hơn nữa.
“Hằng,” Thảo ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa. “Đưa tao cái roi. Tao muốn vào phòng ngủ ngay bây giờ.”
Chương 5: Làm Quen Với Dụng Cụ
Cánh cửa phòng ngủ master mở ra, dẫn lối vào một không gian hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Nếu phòng khách là nơi phô diễn sự giàu sang, thì căn phòng này là thánh địa của dục vọng và sự kiểm soát. Ánh đèn vàng mật ong dịu nhẹ được điều chỉnh ở mức thấp nhất, hắt lên những bức tường cách âm bọc nhung màu xám tro. Mùi nến thơm pha lẫn mùi da thuộc nồng nàn tạo nên một bầu không khí đặc quánh, vừa bí ẩn vừa gợi tình.
Thảo bước vào, ánh mắt cô ngay lập tức bị thu hút bởi một chiếc tủ kính lớn đặt ở góc phòng. Bên trong đó không phải là túi xách hay giày hiệu, mà là một bộ sưu tập những dụng cụ trừng phạt được sắp xếp ngăn nắp như những tác phẩm nghệ thuật: roi da đủ kích cỡ, còng tay, bịt mắt, kẹp ngực và những sợi dây thừng đay đỏ rực.
“Chào mừng đến với sân chơi của tao,” Hằng nói, giọng đầy tự hào. Cô đi tới chiếc tủ, mở cửa kính ra, mùi da mới xộc vào mũi. “Ở đây, luật lệ xã hội không tồn tại. Chỉ có luật của Chủ nhân và Nô lệ.”
Huy đã tự giác đi theo vào phòng. Không cần ai nhắc, anh đi tới cạnh chiếc giường rộng lớn trải ga lụa đen tuyền và quỳ xuống. Anh cúi đầu, hai tay đặt lên đùi, tư thế chuẩn mực của một kẻ đang chờ đợi phán quyết.
Hằng lấy ra một dải băng lụa màu đen và một cây roi da nhiều đuôi (Flogger). Cô đưa dải băng cho Thảo.
“Bước đầu tiên của kiểm soát không phải là đánh đập, mà là tước đoạt giác quan,” Hằng giải thích, đưa dải băng cho Thảo. “Con người sợ nhất là những gì họ không nhìn thấy. Khi mày bịt mắt nó lại, mỗi tiếng động nhỏ, mỗi hơi thở của mày đều trở thành một mối đe dọa hoặc một lời hứa hẹn. Nó sẽ phải căng tai ra mà nghe, căng da thịt ra mà cảm nhận. Bịt mắt nó lại đi.”
Thảo cầm dải băng lụa mát lạnh trên tay, bước tới phía sau Huy. Cô vòng tay qua đầu anh, siết nhẹ nút thắt sau gáy. Huy rùng mình khi bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn. Anh hoàn toàn không biết chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo, và sự bất định đó khiến adrenaline trong máu anh tăng vọt.
“Anh có thấy gì không?” Thảo hỏi.
“Dạ không, thưa cô,” Huy đáp, giọng hơi run.
Hằng đưa cây roi da (Flogger) cho Thảo. Cán roi được bọc da chắc chắn, phần đuôi gồm hàng chục sợi da mềm rủ xuống như một mái tóc. Nó nặng hơn Thảo tưởng.
“Cầm lấy. Đây là cây Flogger loại nhẹ, dùng để khởi động,” Hằng hướng dẫn, đứng bên cạnh chỉnh tư thế cho Thảo. “Đừng quất bừa bãi như mấy bà vợ đánh ghen. Đây là nghệ thuật. Mày phải dùng lực từ cổ tay, vung nhẹ để các sợi da xòe ra, ‘hôn’ lên da thịt nó trước khi quất mạnh.”
Thảo nắm chặt cán roi. Cảm giác cầm vũ khí trong tay mang lại một sự tự tin kỳ lạ. Cô nhìn tấm lưng trần rộng lớn và lấm tấm mồ hôi của Huy. Anh đang chờ đợi cơn đau từ cô.
“Nhưng trước khi bắt đầu, tao cần nói về quy tắc an toàn,” Hằng bỗng trở nên nghiêm túc, giọng đanh lại. “Chúng ta chơi để sướng, không phải để đi cấp cứu. Huy, từ an toàn (Safeword) hôm nay là gì?”
“Là ‘Đỏ’, thưa Chủ nhân,” Huy trả lời rành rọt.
“Đúng,” Hằng quay sang Thảo. “Nếu nó hét lên bất cứ từ gì, mày có thể lờ đi vì nó có thể đang diễn hoặc đang sướng quá hóa rồ. Nhưng nếu nó nói ‘Đỏ’, mày phải dừng lại ngay lập tức. Dừng mọi hành động, tháo bịt mắt, kiểm tra nó. Hiểu chưa? Quyền lực đi kèm với trách nhiệm.”
Thảo gật đầu. Sự nghiêm túc của Hằng làm cô yên tâm hơn. Đây không phải là bạo hành vô cớ, đây là một cuộc chơi có luật lệ và sự đồng thuận.
“Được rồi, thử đi. Quất vào lưng nó. Nhẹ thôi để cảm nhận.”
Thảo hít sâu, vung tay. Những sợi da đen nhánh bay trong không khí, tạo ra tiếng xé gió vút nhẹ, rồi đáp xuống lưng Huy. Bộp.
Cú đánh chưa đủ lực, chỉ như một cái vuốt ve mạnh bạo. Huy khẽ gồng người lên, nhưng không rên.
“Yếu quá,” Hằng lắc đầu. “Mày đang gãi ngứa cho nó à? Nó là đàn ông, da nó dày lắm. Mạnh tay lên. Tưởng tượng mày đang trút hết mọi bực dọc về gã người yêu cũ lên tấm lưng này xem nào.”
Thảo mím môi. Hình ảnh gã người yêu cũ với khuôn mặt cau có hiện về. Sự uất ức dâng lên. Cô siết chặt cán roi, lùi lại một bước để lấy đà, rồi vung mạnh hơn.
CHÁT!
Tiếng roi quất vào da thịt vang lên giòn giã. Những sợi da quấn lấy mạn sườn Huy rồi bung ra, để lại những vệt đỏ lờ mờ. Huy ngửa cổ lên, rên một tiếng “Aah…” đầy thỏa mãn.
“Tốt hơn rồi đấy,” Hằng cười khẩy. “Tiếp đi. Đừng dừng lại. Để nó đoán xem cú tiếp theo sẽ rơi vào đâu. Vai? Lưng? Hay là mông?”
Thảo bắt đầu say mê. Vút… Chát! Vút… Chát! Cô di chuyển quanh người Huy, quất roi xuống lưng, xuống vai, và thỉnh thoảng liều lĩnh quất mạnh vào cặp mông đang căng cứng của anh.
Mỗi cú đánh làm người Huy giật nảy lên, mồ hôi tuôn ra như tắm, hòa lẫn với những vết lằn đỏ đang dần hiện rõ. Anh thở dốc, miệng lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa, nửa đau đớn nửa cầu xin. Thảo cảm thấy lồng ngực mình phập phồng. Nhìn người đàn ông to lớn quằn quại dưới tay mình, cô cảm thấy mình như một nữ thần nắm giữ quyền sinh sát.
“Đau không?” Thảo hỏi, giọng cô lạc đi vì hưng phấn.
“Đau… nhưng sướng lắm… xin cô… mạnh hơn nữa…” Huy hổn hển đáp.
“Mày thấy chưa Thảo?” Hằng đứng khoanh tay dựa vào tủ kính, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Đàn ông thực ra rất đơn giản. Cho nó đau đớn một chút, nó sẽ trao cho mày cả linh hồn. Nhưng đây mới chỉ là món khai vị thôi. Giờ thì bỏ cái roi xuống. Chúng ta sẽ đi sâu hơn một chút… vào bên trong.”
Hằng chỉ tay vào phần mông của Huy, nơi chiếc khoen kim loại của anal plug vẫn đang lấp ló sau mỗi nhịp thở dốc của anh.
“Đã đến lúc mở cổng rồi.”
Chương 6: Mở Lối (Anal Training Part 1)
Hằng bước tới chiếc tủ kính, lấy ra một hộp găng tay cao su y tế màu đen (Black Nitrile Gloves) và một chai gel bôi trơn lớn. Cô ném hộp găng tay cho Thảo.
“Đeo vào đi,” Hằng nói ngắn gọn.
Thảo đón lấy hộp găng tay, nhìn Hằng với vẻ thắc mắc. “Để làm gì? Tao tưởng mình dùng roi tiếp?”
“Roi chỉ là để làm mềm da thịt bên ngoài thôi. Muốn kiểm soát hoàn toàn một người đàn ông, mày phải đi vào bên trong nó,” Hằng chỉ tay vào phần hạ bộ của Huy, nơi chiếc khoen kim loại của nút hậu môn (anal plug) vẫn đang nhấp nhô sau những nhịp thở dốc. “Với lại, vệ sinh là trên hết. Tao không muốn mày làm bẩn tay, và tao cũng không muốn nó bị nhiễm trùng. Chơi cũng phải sạch sẽ.”
Thảo xé bao bì, kéo đôi găng tay cao su màu đen bóng ôm sát lấy mười ngón tay thon dài. Cảm giác cao su bó chặt vào da thịt mang lại một sự chuyên nghiệp lạnh lùng, giống như một bác sĩ phẫu thuật sắp bước vào ca mổ. Cô bỗng cảm thấy mình uy quyền hơn hẳn.
“Bây giờ, rút cái nút đó ra,” Hằng ra lệnh, giọng điệu bình thản như đang hướng dẫn cách nhổ cỏ.
Thảo bước tới sau lưng Huy. Anh vẫn đang quỳ, mông chổng cao, hai tay bị trói quặt ra sau (Hằng đã nhanh tay trói lại sau màn dùng roi). Thảo cúi xuống, nắm lấy cái khoen tròn kim loại lạnh lẽo. Cô cảm nhận được cơ mông Huy gồng lên cứng ngắc.
“Thả lỏng ra, Huy,” Thảo nói, tay vỗ nhẹ vào mông anh.
Cô từ từ kéo. Chiếc nút kim loại trượt ra khỏi cơ thể Huy một cách chậm rãi, kéo theo một chút gel bôi trơn dính dấp. Soạt. Một âm thanh ướt át vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
“Hư… ư…” Huy rên lên một tiếng dài, toàn thân run rẩy khi vật thể lạ rời bỏ cơ thể mình, để lại một cảm giác trống rỗng đến hụt hẫng.
Thảo nhìn vào “lối vào” vừa được khai mở. Do đã đeo nút kim loại khá lâu, cơ vòng hậu môn của Huy vẫn chưa khép lại hoàn toàn, tạo thành một lỗ hổng nhỏ, đỏ ửng và co bóp yếu ớt như đang mời gọi. Thảo nuốt nước bọt. Bình thường cô sẽ thấy cảnh này thật ghê tởm, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo và đôi găng tay đen quyền lực này, nó lại trở thành một cái hang động bí ẩn chờ cô khám phá.
“Đừng đứng ngây ra đó,” Hằng đưa chai gel bôi trơn cho Thảo. “Đổ nhiều vào. Với lỗ sau, bôi trơn không bao giờ là thừa.”
Thảo bóp một lượng gel lớn, lạnh toát lên lòng bàn tay đeo găng. Cô xoa đều hai ngón tay trỏ và giữa, tạo ra tiếng nhẹp nhẹp ướt át.
“Cho vào đi. Một ngón trước. Từ từ thôi,” Hằng chỉ đạo sát sao.
Thảo hít sâu, ấn ngón tay trỏ đẫm gel vào nơi tư mật nhất của Huy. Cảm giác đầu tiên là sự chật chội và nóng hổi bao lấy ngón tay cô. Cơ thể Huy giật nảy lên phản đối sự xâm nhập đột ngột.
“Đau không?” Thảo hỏi, ngón tay cô dừng lại ở đốt thứ hai.
“Dạ… hơi căng… nhưng chịu được ạ,” Huy hổn hển trả lời, giọng nói bị bóp nghẹt vì mặt úp xuống gối.
“Tốt. Giờ thì xoay nhẹ ngón tay đi Thảo,” Hằng đứng bên cạnh, khoanh tay quan sát như một giám khảo khó tính. “Mày phải làm giãn cơ nó ra. Tưởng tượng mày đang mát-xa từ bên trong. Tìm điểm G của nó.”
“Điểm G? Đàn ông cũng có á?” Thảo ngạc nhiên, nhưng tay vẫn ngoan ngoãn xoay nhẹ.
“Có chứ. Tuyến tiền liệt (Prostate). Nó nằm ở mặt trước, hướng về phía bụng, sâu khoảng 5-7cm. Móc ngược ngón tay lên trên xem nào.”
Thảo làm theo. Cô đẩy ngón tay sâu thêm chút nữa, rồi cong ngón tay lại, ấn nhẹ vào thành ruột phía trên.
Ngay lập tức, phản ứng của Huy thay đổi hoàn toàn. Nếu lúc nãy là sự chịu đựng đau đớn, thì bây giờ là một cơn khoái cảm đánh úp.
“AAAAH!” Huy hét lên, lưng cong vút lên như con tôm, đầu gối suýt thì khuỵu xuống. Dương vật của anh, vốn đang ỉu xìu sau trận đòn roi, bỗng chốc cương cứng trở lại, giật nảy lên bần bật.
Thảo giật mình định rút tay ra, nhưng Hằng giữ tay cô lại.
“Đừng rút. Mày tìm thấy ‘nút bấm’ của nó rồi đấy. Nhìn xem,” Hằng chỉ vào hạ bộ của Huy đang rỉ nước. “Chỉ cần một ngón tay của mày thôi, mày có thể khiến một thằng đàn ông to xác này sướng đến phát điên. Mày đang nắm giữ khoái cảm của nó trong tay mày đấy Thảo.”
Thảo nhìn ngón tay mình đang chìm sâu trong cơ thể người đàn ông. Cô thử ấn vào điểm đó thêm một lần nữa. Huy lại rên rỉ, tiếng rên đục ngầu đầy dục vọng, hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ta không còn là vị giám đốc đạo mạo nữa, anh ta chỉ là một con rối đang giật dây theo từng cử động ngón tay của cô.
Một cảm giác quyền lực đen tối lại dâng lên, mạnh mẽ hơn cả lúc cầm roi. Cầm roi chỉ là gây đau đớn bên ngoài, còn cái này… cái này là thao túng cả linh hồn và thể xác.
“Thêm một ngón nữa đi,” Thảo tự mình ra quyết định, giọng cô khàn đi vì hưng phấn. Cô không đợi Hằng nhắc, tự ý đưa thêm ngón giữa vào, mở rộng lối đi chật hẹp ấy.
“Aaa… Cô Thảo… to quá… xin cô…” Huy van vỉ, nước mắt sinh lý chảy ra ướt đẫm băng bịt mắt.
“Im miệng,” Thảo quát khẽ, một tay giữ chặt hông Huy để anh không giãy giụa, tay kia bắt đầu nhịp ra vào mô phỏng động tác quan hệ. “Ngoan ngoãn mà tận hưởng đi. Tôi đang ‘làm’ anh đấy.”
Hằng đứng bên cạnh, mỉm cười hài lòng. Cô biết Thảo đã sẵn sàng cho bước tiếp theo. Những ngón tay chỉ là màn dạo đầu. Đã đến lúc dùng đến “đồ chơi” thực sự.
“Được rồi Thảo, rút tay ra,” Hằng nói. “Nó đã sẵn sàng cho chuỗi hạt rồi.”
Chương 7: Chuỗi Hạt Của Sự Kiểm Soát
Hằng đi về phía tủ kính, lấy ra một chiếc hộp nhung dài. Cô mở nắp, bên trong là một chuỗi hạt kim loại (anal beads) sáng bóng, gồm khoảng 5 viên bi thép nối liền nhau với kích thước tăng dần từ nhỏ đến lớn. Phần cuối chuỗi là một chiếc vòng kéo bằng da chắc chắn.
“Đẹp không?” Hằng hỏi, nhấc chuỗi hạt lên. Ánh đèn vàng hắt vào bề mặt kim loại lạnh lẽo tạo nên những tia sáng lấp lánh đầy mê hoặc.
“Nhìn… đáng sợ quá,” Thảo thành thật nhận xét. “Nó to hơn ngón tay tao nhiều.”
“Yên tâm, lỗ sau của đàn ông có khả năng giãn nở tốt hơn mày tưởng. Quan trọng là sự kiên nhẫn,” Hằng đưa chuỗi hạt cho Thảo. Cảm giác nặng trịch của thép không gỉ trên tay khiến Thảo bất ngờ. “Bôi trơn thật kỹ vào. Cả chuỗi hạt lẫn cửa sau của nó.”
Thảo làm theo hướng dẫn. Cô bóp một lượng gel lớn, tuốt dọc theo chuỗi hạt cho đến khi nó trơn tuột. Sau đó, cô quay lại với Huy.
Huy vẫn đang quỳ sấp mặt xuống gối, hơi thở đứt quãng. Cảm giác trống rỗng sau khi bị rút tay ra khiến anh vừa hụt hẫng vừa khao khát được lấp đầy trở lại.
“Chuẩn bị đi, Huy,” Thảo nói, giọng cô đã bình tĩnh hơn nhiều. Cô đặt viên bi đầu tiên – viên nhỏ nhất – vào cửa sau của anh.
Cô ấn nhẹ. Viên bi trượt vào trong một cách dễ dàng nhờ lớp gel dày. P/s: Một tiếng động ướt át nhỏ vang lên.
“Một viên,” Thảo đếm. Cô cảm nhận được cơ vòng của Huy co thắt lại, ôm lấy viên bi kim loại lạnh toát bên trong cơ thể nóng hổi.
“Tiếp đi. Đừng dừng lại,” Hằng chỉ đạo.
Thảo ấn tiếp viên thứ hai, to hơn một chút. Huy rên ư ử, ngón tay bấu chặt vào ga trải giường. Viên thứ ba, rồi viên thứ tư. Càng vào sâu, kích thước càng lớn, đòi hỏi Huy phải thả lỏng hoàn toàn mới có thể tiếp nhận.
Đến viên cuối cùng – to nhất, cỡ quả bóng golf – Thảo phải dùng cả lòng bàn tay ấn mạnh vào mông Huy. “Thở ra! Đừng gồng!” cô quát khẽ, và Huy vâng lời. Viên bi lớn trượt qua cơ vòng, chui tọt vào bên trong, lấp đầy hoàn toàn khoảng trống trong cơ thể anh.
“Giỏi lắm,” Hằng gật đầu. Giờ đây, chỉ còn lại chiếc vòng da dùng để kéo là nằm bên ngoài.
“Bây giờ mới là phần thú vị nhất,” Hằng bước tới, ngồi xổm xuống cạnh Thảo. “Chuỗi hạt không phải để để yên đấy. Nó là một công cụ tra tấn khoái cảm. Tao sẽ dạy mày kỹ thuật ‘Edging’ (Hãm).”
“Hãm?”
“Đúng. Là đưa nó lên đến đỉnh điểm, sắp xuất tinh, rồi dừng lại đột ngột. Lặp đi lặp lại cho đến khi nó phát điên. Và chuỗi hạt này sẽ giúp mày làm điều đó hiệu quả gấp đôi.”
Hằng cầm tay trái của Thảo (tay không thuận), đặt vào dương vật đang cương cứng ngắc của Huy.
“Tay này mày sục cho nó. Còn tay kia…” Hằng chỉ vào tay phải của Thảo đang cầm vòng kéo của chuỗi hạt. “…mày nắm lấy cái dây kéo. Khi mày thấy nó sắp lên đỉnh, hãy kéo mạnh chuỗi hạt ra một chút. Sự ma sát bên trong tuyến tiền liệt sẽ làm nó sướng điên người, nhưng đồng thời cơn đau tức sẽ khiến nó không thể bắn ra được. Mày hiểu chưa?”
Thảo nuốt nước bọt. Một trò chơi vờn bắt tàn nhẫn.
Cô bắt đầu di chuyển tay trái. Lên, xuống, nhịp nhàng. Dương vật của Huy nóng hổi, giật nảy trong lòng bàn tay đeo găng cao su của cô. Tiếng thở của Huy bắt đầu dồn dập, chuyển thành những tiếng rên rỉ đứt quãng:
“Ôi… cô Thảo… sướng quá… xin cô…”
“Nhanh tay lên,” Hằng nhắc.
Thảo tăng tốc độ. Cô cảm thấy “cậu nhỏ” của Huy đang trương phình lên, dấu hiệu của việc sắp đạt cực khoái. Hông anh bắt đầu đẩy đưa trong vô thức.
“Nó sắp ra rồi! Kéo dây đi!” Hằng ra lệnh.
Thảo siết chặt vòng dây da bên tay phải. Cô giật mạnh một cái về phía sau. Viên bi lớn nhất đang nằm sâu trong ruột Huy bị kéo xê dịch, cọ xát mạnh bạo vào thành ruột nhạy cảm.
“ÁAAAA!!” Huy hét lên, đầu ngửa ra sau, toàn thân cong vút lên như cánh cung. Cơn khoái cảm và đau đớn ập đến cùng lúc khiến não bộ anh tê liệt.
“Dừng tay sục lại! Ngay lập tức!” Hằng quát.
Thảo buông tay trái ra khỏi dương vật Huy. Cô chỉ giữ chặt dây chuỗi hạt.
Huy lơ lửng giữa không trung. Anh đang ở ngay mép vực của sự giải tỏa, nhưng đột nhiên mọi kích thích biến mất, chỉ còn lại sự căng tức nhức nhối ở hậu môn do chuỗi hạt gây ra. Anh hổn hển tìm kiếm hơi thở, dương vật giật giật vài cái rồi từ từ xìu xuống một chút trong sự thất vọng ê chề.
“Thấy chưa?” Hằng cười nhạt. “Mày vừa cướp mất cực khoái của nó. Mày là người quyết định khi nào nó được sướng, khi nào nó phải chịu đựng. Nó không có quyền tự quyết.”
Thảo nhìn Huy đang gục đầu xuống gối, mồ hôi ướt đẫm tóc mai, miệng lẩm bẩm: “Xin cô… cho tôi ra… làm ơn…”
Lần đầu tiên trong đời, Thảo cảm thấy mình nắm giữ quyền sinh sát thực sự. Gã đàn ông này, người mà xã hội trọng vọng, giờ đang van xin cô như một con vật chỉ để được giải tỏa sinh lý. Và cô có quyền nói “Không”.
“Chưa được đâu cưng,” Thảo cúi xuống thì thầm vào tai Huy, giọng cô trở nên ma mị và tàn nhẫn lạ thường. Cô lại bắt đầu di chuyển bàn tay trái, vuốt ve “cậu nhỏ” của anh cho cương trở lại. “Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi. Đêm nay còn dài lắm.”
“Kéo nó lên đỉnh lần nữa đi Thảo,” Hằng dựa lưng vào tường, nhấp một ngụm rượu vang, mắt ánh lên vẻ thích thú. “Lần này, hãy kéo hẳn một viên bi ra ngoài khi nó sắp bắn. Xem nó chịu đựng được bao lâu.”
Chương 8: Nghệ Thuật Trói Buộc
Sau ba lần bị “Edging” (hãm khoái cảm) liên tiếp, Huy đã hoàn toàn kiệt sức. Anh nằm bẹp dí trên giường, hơi thở nặng nhọc, mồ hôi ướt đẫm tấm ga lụa đen, tạo thành những vệt loang lổ sẫm màu. Dương vật anh căng tức, rỉ nước, nhưng ánh mắt anh lại dại đi trong một trạng thái lơ lửng được gọi là Subspace – nơi lý trí tạm ngừng hoạt động, chỉ còn lại bản năng phục tùng.
“Nó ‘bay’ rồi đấy,” Hằng nhận xét, vỗ nhẹ vào má Huy nhưng anh chỉ phản ứng yếu ớt. “Đây là lúc tốt nhất để trói. Khi cơ thể nó thả lỏng hoàn toàn, dây thừng sẽ ôm sát và đẹp nhất.”
Hằng đi về phía tủ, lấy ra một bó dây thừng bằng đay (jute) màu đỏ rực rỡ. Những sợi dây thừng này đã được xử lý kỹ lưỡng bằng dầu và sáp, mềm mại, không có xơ vải nhưng vẫn đủ độ ma sát để giữ chặt các nút thắt. Màu đỏ của dây trên nền da thịt trần trụi và tấm ga đen tạo nên một sự tương phản thị giác đầy kích thích.
“Tao không biết trói,” Thảo lắc đầu, lùi lại một bước.
“Tao sẽ làm mẫu phần khó, còn mày sẽ hoàn thiện,” Hằng nói, bắt đầu thao tác. “Hôm nay chúng ta sẽ dùng kiểu trói *Gyakubist* biến thể nằm sấp. Mục đích là cố định nó vào giường, phơi bày hoàn toàn phần mông và ‘lối sau’ để mày dễ dàng thao tác cho màn cuối cùng.”
Hằng bảo Huy chống tay lên. Cô bắt đầu quấn dây quanh ngực và vai anh. Những ngón tay cô múa lượn, luồn dây qua nách, vắt chéo sau lưng, tạo thành những hình thoi đều tăm tắp. Tiếng dây thừng siết vào da thịt nghe sột soạt rất êm tai. Mỗi khi cô siết nút, cơ bắp Huy lại nổi lên cuồn cuộn, chống lại lực ép của dây.
“Cầm lấy đầu dây này,” Hằng đưa cho Thảo một sợi dây dài nối từ phần trói ngực. “Bây giờ, kéo ngược tay nó ra sau lưng và buộc chặt vào thành giường. Kéo căng vào.”
Thảo cầm sợi dây, cảm nhận được độ nhám của đay gai. Cô kéo mạnh. Hai tay Huy bị giật ngược ra sau, ép sát vào nhau ở thắt lưng. Lồng ngực anh ưỡn căng xuống nệm, không thể cựa quậy. Thảo buộc dây vào thành giường bằng một nút thắt đơn giản mà chắc chắn.
“Tốt. Bây giờ đến phần chân,” Hằng ném cho Thảo hai sợi dây ngắn hơn. “Mày tự làm đi. Trói hai cổ chân nó vào hai góc giường. Mở rộng chân nó ra hết cỡ. Tư thế này gọi là *Spread Eagle* (Đại bàng sải cánh).”
Thảo cầm dây đi xuống phía cuối giường. Huy nằm đó, bất lực hoàn toàn. Cô cầm cổ chân phải của anh, quấn dây hai vòng quanh mắt cá, chèn ngón tay vào giữa để đảm bảo không quá chặt làm tắc mạch máu (một bài học cô tự nghiệm ra từ việc đeo găng tay lúc nãy). Sau đó, cô kéo chân anh ra mép giường, buộc chặt vào chân giường gỗ sồi.
Cô làm tương tự với chân trái. Khi hoàn tất, Huy nằm trong tư thế chữ M (nằm sấp, chân mở rộng, mông chổng cao). Toàn bộ vùng hạ bộ của anh được phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn, không còn một chút che chắn hay phòng vệ nào.
“Hoàn hảo,” Hằng đứng khoanh tay, ngắm nhìn tác phẩm nghệ thuật bằng thịt và dây thừng trước mắt. “Mày thấy không Thảo? Trói buộc không chỉ là giam cầm. Nó là sự tin tưởng. Nó giao phó toàn bộ cơ thể nó cho mày. Nếu bây giờ nhà cháy, nó chết chắc vì không chạy được. Mạng sống của nó nằm trong tay mày.”
Thảo nhìn Huy. Anh nằm im, thở đều đều, những sợi dây đỏ thít vào da thịt trắng trẻo tạo nên những vết hằn đầy mê hoặc. Cô đưa tay vuốt dọc sống lưng anh, cảm nhận sự rung động của từng thớ cơ.
“Bây giờ,” Hằng đi về phía quầy rượu nhỏ ở góc phòng, rót cho mình một ly vang mới. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung, vắt chân chữ ngũ, hoàn toàn thư giãn. “Sân khấu này là của mày. Tao sẽ chỉ ngồi đây xem thôi. Trong 30 phút tới, mày muốn làm gì nó thì làm. Tao không can thiệp, trừ khi nó hô ‘Đỏ’.”
Thảo ngỡ ngàng. “Mày… để tao một mình á?”
“Mày đã học đánh đòn, học kiểm tra lỗ, học dùng chuỗi hạt. Mày đủ lông đủ cánh rồi,” Hằng mỉm cười khích lệ, nâng ly rượu về phía Thảo. “Tận hưởng đi, Nữ hoàng của đêm nay.”
Thảo đứng một mình giữa phòng. Không còn ai chỉ đạo từng bước nữa. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nhạc Jazz khe khẽ và tiếng thở của Huy. Một cảm giác áp lực nhưng cũng đầy tự do xâm chiếm lấy cô. Cô nhìn xuống người đàn ông đang bị trói chặt, nhìn vào cái mông đang phơi ra mời gọi và chuỗi hạt kim loại vẫn đang nằm sâu bên trong anh.
Cô từ từ bước tới bên giường, ngón tay lướt qua bộ sưu tập đồ chơi trên tủ. Ánh mắt cô dừng lại ở một món đồ mà Hằng chưa giới thiệu, nhưng cô đã thấy nó trong những bộ phim nóng bỏng.
Một bộ dây đai (harness) bằng da đen bóng và một cây dương vật giả (dildo) kích thước “khủng”.
Thảo cầm nó lên. Nặng trịch. Cô quay lại nhìn Hằng. Hằng không nói gì, chỉ nhếch mép cười và gật đầu nhẹ.
Thảo hiểu ý. Đã đến lúc cho màn hạ màn hoành tráng nhất.
Chương 9: Sự Xâm Lấn Tuyệt Đối
Thảo cầm bộ dây đai (harness) trên tay, cảm giác lớp da thuộc mát lạnh và chắc chắn. Nó được thiết kế tinh xảo với những khóa cài kim loại sáng bóng và vòng chữ O ở giữa để giữ cố định dương vật giả. Cô lóng ngóng ướm thử lên hông mình.
“Cần giúp không?” Hằng hỏi vọng ra từ ghế bành, nhưng vẫn không đứng dậy.
“Không. Tao tự làm được,” Thảo trả lời chắc nịch. Cô bước tới trước gương lớn. Cô tháo bỏ đôi giày cao gót, cởi bỏ chiếc váy liền thân màu be vướng víu, chỉ giữ lại bộ nội y ren đen quyến rũ. Cô đeo đai da vào, siết chặt các khóa ở hông và đùi. Khi mọi thứ đã yên vị, cô gắn cây dương vật giả silicone vào vòng tròn phía trước.
Thảo nhìn mình trong gương. Một hình ảnh hoàn toàn xa lạ nhưng đầy mê hoặc. Cô không còn là cô nhân viên văn phòng mẫu mực nữa. Với “vũ khí” mới này giữa hai chân, cô trông như một nữ chiến binh Amazon, mạnh mẽ và nguy hiểm.
Cô quay lại giường. Huy vẫn nằm đó, bị trói chặt trong tư thế phơi bày tất cả. Anh nghe thấy tiếng khóa cài lách cách và tiếng bước chân trần của Thảo tiến lại gần, nhưng không biết cô đang định làm gì. Sự hồi hộp khiến mồ hôi anh túa ra nhiều hơn.
“Huy,” Thảo gọi, giọng cô trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. “Anh có biết tôi sắp làm gì không?”
“Không… thưa cô,” Huy đáp.
Thảo leo lên giường, quỳ giữa hai chân đang dang rộng của Huy. Cô dùng đầu của cây dương vật giả vỗ nhẹ vào mông anh. Bép. Bép.
“Đoán đi,” cô nói.
Huy rùng mình khi cảm nhận được độ cứng và kích thước của vật thể lạ. “Là… dương vật giả… phải không ạ?”
“Thông minh đấy. Và nó to lắm,” Thảo cúi xuống, thì thầm vào tai anh. “Tôi sẽ dùng nó để ‘làm’ anh. Tôi sẽ biến anh thành con đàn bà của tôi đêm nay.”
Lời nói sỉ nhục đó lại khiến Huy hưng phấn tột độ. Anh rên rỉ: “Xin cô… hãy làm đi… tôi muốn thuộc về cô…”
Thảo không vội vàng. Cô với tay lấy chai gel bôi trơn, đổ đẫm lên cây dương vật giả và cả cửa sau của Huy (nơi chuỗi hạt vẫn đang nằm sâu bên trong). Cô nắm lấy vòng kéo của chuỗi hạt.
“Phải dọn đường đã,” Thảo nói, rồi bắt đầu kéo chuỗi hạt ra. Lần này cô không kéo từng viên một cách chậm rãi nữa. Cô kéo dứt khoát. Soạt… soạt… soạt. Năm viên bi lần lượt tuôn ra khỏi cơ thể Huy, để lại một lối vào rộng mở, ướt át và đang co bóp dữ dội.
Không để cho Huy kịp định thần, Thảo lập tức áp sát. Cô dùng một tay túm lấy tóc Huy, giật ngược đầu anh lên để anh không thể gục mặt xuống gối. Tay kia cô giữ lấy gốc dương vật giả để định hướng.
“Thả lỏng ra!” Thảo ra lệnh, rồi đẩy hông tới trước.
Đầu khấc to lớn của cây silicone ấn vào cơ vòng của Huy. Sự xâm nhập khó khăn hơn Thảo tưởng. Nó không trơn tuột như phim khiêu dâm. Cô cảm nhận được sự kháng cự của cơ thể anh.
“Hư… đau… cô ơi…” Huy rên xiết, cơ mông gồng cứng lại theo bản năng.
“Đừng có gồng!” Thảo quát, tát mạnh một cái vào mông anh. “Hít sâu vào! Thở ra!”
Huy làm theo lệnh, hít một hơi sâu rồi thở hắt ra. Nhân lúc cơ thể anh thả lỏng trong tích tắc, Thảo dùng toàn bộ sức lực của hông và đùi, đẩy mạnh một cú.
Phập.
Cây dương vật giả lút cán, chui tọt vào sâu bên trong Huy. Một cảm giác kết nối kỳ lạ bùng nổ. Dù đó là dương vật giả, nhưng vì nó được gắn chặt vào xương mu của Thảo qua bộ đai da, cô có thể cảm nhận được độ khít khao, sức nóng và từng cú co thắt của Huy truyền về cơ thể mình. Nó chân thật đến mức cô rùng mình.
Huy gầm lên một tiếng đau đớn bị bóp nghẹt, nước mắt trào ra. Nhưng ngay sau cơn đau là một làn sóng khoái cảm ập đến khi điểm G của anh bị tấn công trực diện và mạnh mẽ.
“Nó vào hết rồi,” Thảo thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô nhìn xuống người đàn ông to lớn đang nằm dưới háng mình, bị mình “xuyên thủng”, bị mình sở hữu hoàn toàn.
Cô bắt đầu di chuyển. Rút ra… Đẩy vào… Rút ra… Đẩy vào…
Ban đầu còn chậm rãi để Huy thích nghi, sau đó nhanh dần, mạnh dần. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng rên rỉ điên dại của Huy và tiếng thở gấp của Thảo.
“Sướng không? Hả?” Thảo hỏi, mỗi câu hỏi đi kèm một cú thúc mạnh.
“Sướng… sướng quá… Cô Thảo ơi…” Huy nói lảm nhảm, đầu lắc lư, hoàn toàn mất kiểm soát.
“Mày làm tốt lắm Thảo,” tiếng Hằng vang lên từ phía xa, cổ vũ. “Đâm nát tuyến tiền liệt của nó đi. Cho nó thấy ai là chủ.”
Thảo như được tiếp thêm sức mạnh. Cô nắm chặt lấy hai bên hông của Huy làm điểm tựa, tăng tốc độ lên mức tối đa. Cô cảm thấy mình như một con thú hoang đang đánh dấu lãnh thổ. Mọi ức chế về công việc, về tình yêu, về những gã đàn ông tồi tệ trong quá khứ… tất cả được cô dồn nén vào từng cú dập hông.
Huy bắt đầu co giật. Dương vật thật của anh cọ xát vào ga giường, cộng thêm sự kích thích dồn dập từ bên trong khiến anh không thể kìm nén được nữa. Anh không cần ai chạm vào, tự cơ thể anh đang đi đến cao trào.
“Cô ơi… tôi ra… tôi ra mất…” Huy hét lên.
“Ra đi! Bắn cho tôi xem!” Thảo ra lệnh, nhưng cô không dừng lại. Cô thúc mạnh thêm ba cú liên tiếp cực mạnh.
Huy gầm lên một tiếng dài, toàn thân căng cứng như dây đàn. Tinh dịch bắn ra xối xả lên ga giường đen tuyền, dù không có ai chạm vào dương vật anh. Đó là một cơn cực khoái Hands-free (không dùng tay) mãnh liệt nhất mà anh từng trải qua, một cơn cực khoái được tạo ra hoàn toàn từ sự đau đớn và phục tùng.
Sau khi Huy xuất tinh, Thảo vẫn tiếp tục di chuyển thêm vài nhịp nữa để vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh, rồi mới từ từ dừng lại. Cô rút cây dương vật giả ra. Một âm thanh pop nhỏ vang lên khi chân không được giải phóng.
Huy đổ gục xuống giường, bất động, chỉ còn lồng ngực phập phồng dữ dội. Thảo cũng ngã ngồi ra sau, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo lót. Cô nhìn Huy, rồi nhìn xuống “vũ khí” giữa hai chân mình, và nở một nụ cười mãn nguyện chưa từng thấy trong đời.
Chương 10: Bình Minh Mới
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc dần trở nên đều đặn hơn. Mùi hương nồng nàn của dục vọng và mồ hôi bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho mùi nến thơm gỗ đàn hương ấm áp.
Hằng đứng dậy, đặt ly rượu xuống, đi tới bên giường. Cô không còn vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của một Nữ hoàng nữa, mà trở về là một người phụ nữ ân cần. Cô vỗ nhẹ vai Thảo:
“Làm tốt lắm. Nhưng cuộc chơi chưa kết thúc ở đây đâu. Phần quan trọng nhất bây giờ mới bắt đầu: Chăm sóc (Aftercare).”
Thảo ngơ ngác nhìn Hằng. Cô vẫn còn đang lâng lâng trong men say quyền lực, chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
“Tháo dây cho nó đi,” Hằng đưa cho Thảo một chiếc khăn bông lớn. “Và lau người cho nó. Nó đang bị lạnh đấy.”
Thảo cúi xuống nhìn Huy. Anh nằm bất động, nhưng cơ thể bắt đầu run rẩy nhẹ từng đợt. Da anh lạnh toát dù mồ hôi vẫn ướt đẫm. Đây là phản ứng sinh lý bình thường sau một cơn cực khoái quá mạnh và sự tuột giảm đột ngột của adrenaline (Sub-drop).
Thảo vội vàng cởi bỏ bộ đai da vướng víu ra khỏi người mình, rồi bắt tay vào tháo dây thừng. Những nút thắt cô buộc lúc nãy khá chặt, giờ tháo ra để lại những vết hằn đỏ tía trên cổ tay và cổ chân Huy. Nhìn những vết thương đó, Thảo bỗng thấy một niềm thương cảm kỳ lạ dâng lên, khác hẳn sự hưng phấn lúc nãy.
Khi sợi dây cuối cùng được tháo bỏ, Huy cuộn tròn người lại như một đứa trẻ, bật khóc nức nở. Tiếng khóc không phải vì buồn đau, mà là sự giải tỏa cảm xúc quá tải.
“Anh ấy… anh ấy sao thế? Tao làm đau anh ấy quá à?” Thảo hoảng hốt quay sang hỏi Hằng.
“Không sao đâu,” Hằng mỉm cười trấn an, ngồi xuống mép giường, vuốt tóc Huy. “Nó đang xả stress thôi. Cả tuần nay nó gồng mình làm sếp, giờ nó được trút bỏ hết gánh nặng, cảm xúc nó vỡ òa ấy mà. Ôm nó đi.”
Thảo ngập ngừng một chút, rồi nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy bờ vai rộng lớn đang run rẩy của Huy. Cô lấy chiếc khăn bông lau mồ hôi trên trán, trên lưng anh. Cô thì thầm những lời dịu dàng mà chính cô cũng không ngờ mình sẽ nói:
“Ngoan nào… xong rồi… anh làm tốt lắm… Huy ngoan…”
Huy rúc đầu vào ngực Thảo, tìm kiếm hơi ấm. Anh thì thào qua tiếng nấc: “Cảm ơn cô… cảm ơn cô…”
Khoảnh khắc đó, Thảo chợt hiểu ra tất cả. BDSM không chỉ là tình dục hay bạo lực. Nó là sự nương tựa. Người đàn ông này đã trao cho cô quyền làm tổn thương anh ta, chỉ để đổi lấy khoảnh khắc bình yên và được vỗ về như thế này.
Ba mươi phút sau.
Không khí trong phòng khách Penthouse đã trở lại vẻ sang trọng vốn có. Cửa ban công mở rộng đón gió đêm mát rượi của Sài Gòn. Thảo và Hằng ngồi trên sofa, trên tay là hai tách trà hoa cúc nóng hổi thay vì rượu mạnh.
Huy bước ra từ phòng tắm. Anh đã mặc lại bộ đồ ngủ lụa màu xanh đen lịch sự, tóc tai chải chuốt gọn gàng trở lại. Những dấu vết của cuộc “tra tấn” vừa rồi được giấu kín sau lớp vải, chỉ còn lại ánh mắt anh là khác biệt: sáng ngời, thư thái và tràn đầy năng lượng, như vừa được sạc đầy pin sau một giấc ngủ dài.
Anh bưng một đĩa trái cây cắt sẵn ra bàn, nhẹ nhàng đặt xuống, rồi quỳ một chân xuống sàn để rót thêm trà cho hai người phụ nữ.
“Mời cô Hằng, mời cô Thảo dùng trà ạ,” Huy nói, giọng trầm ấm, phong thái của một quý ông đã quay trở lại, nhưng sự phục tùng thì vẫn còn nguyên vẹn.
“Cảm ơn anh, Huy,” Thảo mỉm cười, lần này nụ cười của cô tự nhiên và đầy quyền uy, không còn chút e dè nào nữa. Cô đưa tay ra, và Huy cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay cô một cách sùng kính.
Huy đứng dậy, cúi chào rồi lui vào bếp để trả lại không gian riêng tư cho hai cô bạn thân.
“Thế nào?” Hằng nhấp một ngụm trà, nhìn Thảo đầy ẩn ý. “Mày đã tìm thấy câu trả lời chưa? Về việc dạy dỗ đàn ông ấy?”
Thảo ngả người ra sau ghế, nhìn ngắm bàn tay mình – đôi bàn tay vừa cầm roi, vừa đeo găng, vừa vỗ về một người đàn ông. Cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những nỗi buồn về gã người yêu cũ, những áp lực công việc, tất cả dường như trở nên bé nhỏ vô cùng.
“Tao nghĩ…” Thảo nói chậm rãi, ánh mắt long lanh. “Tao nghĩ tao hợp với cái ghế này hơn là cái ghế sau xe máy của mấy gã tồi.”
“Chào mừng gia nhập câu lạc bộ, Quý cô Thảo,” Hằng nâng tách trà lên cụng nhẹ vào tách của Thảo. “Tuần sau tao có một buổi tiệc trà với vài người bạn nữa. Họ cũng có vài ‘chú cún’ cần được dạy dỗ. Mày tham gia chứ?”
Thảo nhìn về phía nhà bếp, nơi bóng lưng Huy đang cặm cụi lau dọn với vẻ hạnh phúc. Cô quay lại nhìn Hằng, nở một nụ cười rạng rỡ và đầy tham vọng:
“Chắc chắn rồi. Tao cần mua một bộ roi da cho riêng mình.”
Đêm đã khuya, nhưng với Thảo, bình minh của một cuộc đời mới – cuộc đời của một người phụ nữ nắm quyền kiểm soát – giờ mới thực sự bắt đầu.
© 2026 Đêm Của Những Quý Cô.
