Giới thiệu truyện
Minh Thư, một linh hồn thông minh nhưng bốc đồng, bị cuốn vào thế giới ngầm đầy xa hoa và nguy hiểm của giới thượng lưu. Nơi đây, những quy tắc được viết bằng quyền lực và những ham muốn đen tối nhất được thỏa mãn trong các buổi đấu giá riêng tư.
Người điều khiển thế giới đó là Master Khôi, một bậc thầy về sự thống trị, người nhìn thấu mọi khao khát và điểm yếu của cô. Đối với anh, cô vừa là một học trò cần được dạy dỗ, vừa là một vật phẩm quý giá cần được mài giũa. Nhưng khi một người thứ ba xuất hiện – Nhật Minh, một kẻ bí ẩn với những món đồ ma quái và những lời đề nghị không thể chối từ – ván cờ quyền lực trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.
Bị giằng co giữa sự kiểm soát của người này và lời cám dỗ của người kia, Minh Thư phải đối mặt với một câu hỏi: trong trò chơi này, cô là quân cờ, phần thưởng, hay chính là người sẽ lật đổ bàn cờ?
(Truyện có yếu tố người lớn 18+, tâm lý phức tạp và BDSM. Độc giả vui lòng cân nhắc.)
Giải Thưởng Của Người Thợ Đồng Hồ
Phần 1: Buổi Đấu Giá
Lời mời được gửi đến trên một tờ giấy da màu đen, niêm phong bằng sáp đỏ thẫm mang dấu ấn của một chiếc đồng hồ cát. Minh Thư nhận ra con dấu ngay lập tức – dấu hiệu của Master Khôi.
Ba ngày trước, cô đã là món đồ chơi của anh. Bị trói vào chiếc giường bốn cọc cổ kính của anh bằng những sợi dây lụa nhuộm màu đỏ tía đậm, cổ tay cô bị cố định phía trên đầu trong khi anh khám phá từng tấc da thịt cô với sự chính xác tỉ mỉ. Chỉ riêng ký ức đó cũng đủ khiến đùi cô siết lại khi cô miết nhẹ vết sẹo nổi lên ở đùi trong – một kỷ vật từ cây roi da có gắn lưỡi dao cạo yêu thích của anh.
Khôi quan sát từ ban công ẩn của mình khi Minh Thư mở phong bì. Những ngón tay thanh tú của cô hơi run khi đọc nội dung, một phản ứng mà anh thấy thật dễ đoán một cách thú vị. Người phụ nữ này có một trí tuệ nhanh nhạy nhưng khả năng kiểm soát bản thân lại kém – một sự kết hợp hoàn hảo cho mục đích của anh.
Anh châm một điếu xì gà, thưởng thức hơi đầu tiên khi suy ngẫm về sự sắp đặt tối nay. Buổi đấu giá riêng tư sẽ cung cấp nhiều cơ hội để dạy dỗ. Minh Thư có tiềm năng, nhưng cô vẫn thiếu kỷ luật để thực sự đánh giá cao những gì anh có thể cung cấp.
Chỉ dẫn đưa cô đến một tòa nhà gạch nâu khiêm tốn trong khu tài chính cũ. Cánh cửa trước mở ra trước khi cô kịp gõ, để lộ một quản gia đeo mặt nạ trong trang phục dạ hội.
Ông ta dẫn cô qua những hành lang quanh co được trang trí bằng những chiếc đồng hồ cổ, mỗi chiếc lại tinh xảo hơn chiếc trước. Không khí có mùi gỗ đàn hương và một thứ gì đó hơi kim loại, giống như sự căng thẳng bị nén lại ngay trước khi được giải phóng.
“Master Khôi sẽ gặp cô ngay,” người quản gia thì thầm, giọng ông bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ đen che nửa khuôn mặt. “Ngài yêu cầu cô đeo món quà của mình.”
Theo cử chỉ của ông, Minh Thư thấy một chiếc hộp nhung nhỏ đặt trên một chiếc bàn phụ trang trí công phu. Bên trong là một chiếc vòng cổ bạc tinh xảo với những chốt cài hình bộ máy đồng hồ phức tạp. Trung tâm là một bánh răng nhỏ, hoàn hảo sẽ nằm ngay ở hõm cổ của cô.
Khôi xuất hiện qua một tấm vách ẩn ngay khi Minh Thư cài xong chiếc vòng cổ. Anh mặc bộ lễ phục màu đen làm nổi bật đôi vai rộng và bộ râu lún phún viền quai hàm.
“Cô bé ngoan,” anh nói, giọng anh đầy vẻ tán thưởng. Những ngón tay anh lướt xuống sợi dây xích nối từ vòng cổ đến chiếc kẹp tinh xảo trên đầu ngực cô, gửi một luồng cảm giác giật nảy qua cơ thể cô. “Buổi đấu giá bắt đầu trong mười phút nữa. Đã tìm được đường vào rồi sao?”
Phòng riêng có hình tròn, với các hàng ghế được sắp xếp theo bậc tăng dần xung quanh một bục trung tâm. Những bóng người trong những chiếc mặt nạ thanh lịch thì thầm với nhau, tay cầm những ly sâm panh đắt hơn tiền thuê nhà hàng tháng của Minh Thư.
Khôi dẫn cô đến một chiếc ghế ở hàng đầu, tay anh ấn vào hõm lưng cô với một lực vừa đủ để cô nhận thức được sự hiện diện thống trị của anh. Khi ngồi xuống, Minh Thư nhận thấy những chiếc còng được gắn sẵn vào tay vịn – những chiếc còng da dày lót nhung, được thiết kế vừa thoải mái vừa chắc chắn.
Buổi đấu giá sắp bắt đầu.
Khi đèn mờ đi, một người phụ nữ mặc đồ trắng xuất hiện trên bục, cơ thể cô bị trói trong một mạng lưới dây lụa đỏ phức tạp. Hoa văn dây trói để lộ bầu ngực và chỉ vừa đủ che phần đùi, những sợi dây hằn sâu vào da thịt cô ở tất cả những chỗ cần thiết.
Người bán đấu giá, một người đàn ông thanh lịch trong bộ vest được may đo hoàn hảo, bước tới với một cây gậy tre kiểu Nhật đặt trên vai.
“Vật phẩm số một,” ông ta thông báo. “Một vẻ đẹp hiếm có với ngưỡng chịu đựng đặc biệt và sức bền đáng nể. Giá khởi điểm là mười nghìn.”
Minh Thư quan sát cuộc chiến đấu giá bắt đầu, mỗi lần giơ bảng giá lại đi kèm với một tiếng rên khe khẽ từ người phụ nữ bị trói khi cây gậy vẽ những hoa văn trên làn da nhạy cảm của cô. Những sợi dây kéo căng theo mỗi chuyển động, buộc cô vào những tư thế phô bày hơn nữa.
Hơi thở của Minh Thư nghẹn lại khi tay Master Khôi đặt lên gáy cô, ngón tay cái anh lướt nhẹ vào cơ chế của chiếc vòng cổ. Một sự rung động nhẹ bắt đầu, gửi những làn sóng râm ran qua cổ họng xuống tận nơi sâu thẳm của cô.
Nó quá mãnh liệt.
Bàn tay còn lại của cô trượt vào giữa hai chân, những ngón tay ấn vào lớp ren của quần lót khi cô cố gắng giảm bớt áp lực đột ngột đang tích tụ bên trong. Một cú véo mạnh vào đầu ngực từ ngón tay của Khôi khiến cô thở gấp, cơn đau khoái cảm bắn thẳng đến điểm nhạy cảm của cô.
Khôi cúi sát lại, môi anh lướt qua tai Minh Thư khi anh nói.
“Đúng là thú cưng ngoan của tôi,” anh thì thầm. “Nhưng bây giờ đặt tay lên tay vịn đi.”
Với một tiếng thở dài cam chịu, Minh Thư tuân theo, những ngón tay cô cuộn vào lớp nhung sang trọng. Sự rung động từ chiếc vòng cổ tăng lên, khớp với nhịp điệu của những cú đánh gậy trên bục.
Cô đã ngượng ngùng đến mức sắp lên đỉnh chỉ từ mùi da thuộc và âm thanh của da thịt chạm vào gỗ. Những chiếc còng khóa quanh cổ tay cô trước cả khi cô kịp nhận ra chuyển động của Khôi.
Tối nay sẽ là một buổi học hỏi đáng nhớ.
Phần 2: Cuộc Chiến Đấu Giá
Buổi đấu giá tiếp tục, mỗi vật phẩm lại phức tạp hơn vật phẩm trước. Khung cảnh là một người phục tùng bị treo trên một cây thánh giá St. Andrew đã được sửa đổi, hai chân dang rộng và được cố định bằng những sợi xích cho phép chuyển động có kiểm soát.
Khi giá thầu đạt 20.000 đô la, người bán đấu giá gật đầu với người Thống trị đang kiểm tra cô—Khôi chỉ biết anh ta với cái tên Kiến Trúc Sư. Người đàn ông tháo thắt lưng, tiếng kim loại lạch cạch khiến Minh Thư giật mình. Tay của Kiến Trúc Sư vỗ mạnh vào phần mông trần của người phục tùng, âm thanh vang vọng khắp căn phòng im lặng.
“Quý vị thấy đấy,” người bán đấu giá nói, “cô ấy phản ứng rất đẹp với mức độ kỷ luật này.”
Hơi thở của Minh Thư trở nên nông và gấp gáp khi cô quan sát cảnh tượng diễn ra, chiếc vòng cổ quanh cổ cô rung lên đồng bộ với những tiếng rên rỉ của người phục tùng. Ngón tay cái của Khôi lướt theo mép vòng cổ của cô, tạo một áp lực vừa đủ để làm cô rùng mình.
Khôi cúi sát vào, môi anh lướt qua tai Minh Thư. “Nói cho tôi biết, thú cưng,” anh thì thầm, “em có muốn bị trưng bày như thế vào tối mai không?”
Mạch của Minh Thư đập nhanh hơn. Ngụ ý đã quá rõ ràng—nếu cô không đáp ứng được kỳ vọng của anh, đây là những gì đang chờ đợi cô. Những chiếc còng quanh cổ tay cô siết lại gần như không thể nhận thấy, như thể xác nhận lời đe dọa của anh.
“Thưa chủ nhân, em—”
“Im lặng.”
Anh nhấn một nút bên cạnh vòng cổ của cô, và một tiếng vo ve nhẹ nhàng vang lên trong tai cô. Sự rung động tăng cường, gửi những cơn rùng mình xuống sống lưng và khiến cô phải siết chặt hai đùi lại.
Anh nhếch mép cười khi cô cắn môi ngăn một tiếng rên. “Cô bé ngoan. Bây giờ hãy xem và học hỏi.”
Vật phẩm cuối cùng của đêm nay không giống bất cứ thứ gì Minh Thư từng thấy. Một người phụ nữ không mặc gì ngoài những quai da đen, tay chân cô được cố định vào một chiếc xe lăn nghiêng về phía trước, buộc cô phải giữ thăng bằng một cách bấp bênh trên đầu gối.
Lưng cô quay về phía khán giả, nhưng khi người bán đấu giá dùng một cây roi ngựa lướt dọc sống lưng, cô ưỡn người lên với một tiếng thở gấp, hông giật về phía trước. Chiếc xe lăn hơi lăn bánh, và Minh Thư nhận ra với một cú giật mình rằng người phục tùng đang cưỡi trên một thứ gì đó—một vật thể lớn, tròn được buộc bên dưới cô.
Hơi thở cô nghẹn lại khi người bán đấu giá trình diễn cơ chế. Với một cái gạt công tắc, vật thể bên dưới người phục tùng nở ra, khiến cô hét lên. Sự rung động từ vòng cổ của Minh Thư tăng cường độ, phản chiếu những tiếng rên của người phục tùng.
Toàn bộ cơ thể Minh Thư căng cứng khi khoái cảm cuộn chặt trong nơi sâu thẳm của cô. Chiếc vòng cổ không ngừng nghỉ, những rung động gửi những cú sốc qua các đầu dây thần kinh khiến hông cô bất lực nảy lên trên ghế.
“Khôi, làm ơn—” cô thở hổn hển, những ngón tay cô siết chặt vào còng. “Em cần—”
Cô cần được giải thoát. Cô cần anh.
Chiếc vòng cổ vo ve to hơn, cường độ choáng ngợp.
“Van xin đi,” Khôi ra lệnh, giọng anh trầm và nguy hiểm. “Van xin thứ em muốn.”
Cơ thể Minh Thư rung lên vì ham muốn. Cô có thể cảm nhận được bờ vực của cực khoái ngay ngoài tầm với, chiếc vòng cổ giữ cô lơ lửng trên bờ vực.
“Làm ơn,” cô thì thầm, giọng run rẩy. “Làm ơn hãy để em ra.”
Nụ cười nhếch mép của Khôi đen tối vì thỏa mãn. Anh cúi sát hơn, hơi thở ấm áp bên tai cô. “Chưa được đâu, thú cưng.” Những ngón tay anh lướt qua sợi xích nối vòng cổ với kẹp ngực của cô, gửi một cơn đau nhói của cảm giác qua người.
Minh Thư rên rỉ, cơ thể cô run rẩy vì nỗ lực kìm nén cơn cực khoái. Sự rung động của chiếc vòng cổ không ngừng nghỉ, mỗi nhịp đập đẩy cô đến gần bờ vực hơn.
Ngay khi cô nghĩ rằng mình không thể chịu đựng được nữa, Khôi nhấn một nút bên cạnh vòng cổ của cô. Sự rung động đột ngột ngừng lại, để lại cô thở hổn hển và tạo ra một sự trống rỗng nhức nhối.
“Tốt,” anh thì thầm, tay anh nâng cằm cô. “Em đang học hỏi.”
Khi buổi đấu giá kết thúc, Khôi dẫn Minh Thư qua đám đông, tay anh đặt một cách chiếm hữu trên hõm lưng cô. Các khách hàng nhường đường cho anh, ánh mắt họ nán lại trên người phục tùng bên cạnh anh.
Trong một góc yên tĩnh, một người đàn ông đeo mặt nạ trong bộ vest may đo tiến lại. Sự hiện diện của anh ta đầy quyền lực, và Minh Thư có thể cảm nhận được ánh mắt anh ta trên người mình như một cái chạm vật lý.
“Khôi,” người đàn ông nói, giọng anh ta mượt mà và có văn hóa. “Tôi thấy anh đã mang đến một món đồ chơi mới.”
Cái nắm tay của Khôi trên vai Minh Thư hơi siết lại. “Quả thực. Gặp Minh Thư đi. Cô ấy có tiềm năng.”
Chiếc mặt nạ của người đàn ông không che môi, và chúng cong lên trong một nụ cười chậm rãi, săn mồi. “Và anh đang bán đấu giá cô ấy?”
Phản ứng của Khôi là ngay lập tức. “Không.”
Tim Minh Thư đập loạn xạ. Cô biết rằng nếu anh nói họ sẽ đi tiếp, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu.
Phần 3: Lời Đề Nghị Của Người Thợ Đồng Hồ
Người đàn ông đeo mặt nạ tháo chiếc che nửa mặt của mình ra, để lộ một khuôn mặt vừa đẹp trai vừa đáng sợ – gò má sắc sảo, đôi mắt xanh xuyên thấu, và một nụ cười nhếch mép không hoàn toàn chạm đến đôi mắt đó.
“Tôi là Nhật Minh, mặc dù có thể anh biết đến danh hiệu của tôi – thứ mà tôi muốn giữ kín.”
Vẻ mặt của Khôi sẫm lại khi nghe đến cái tên đó. “Minh Thư không phải để bán đấu giá. Cô ấy là của tôi.”
Tiếng cười của Nhật Minh trầm và đen tối. “Ồ, tôi không đến đây để mua cô ấy. Tôi quan tâm đến việc mua thời gian của anh, Khôi à. Cụ thể là sự đánh giá chuyên môn của anh về món đồ mới nhất của tôi.”
Anh ta vẫy tay ra sau, và một người hầu mặc đồng phục đen đẩy vào một chiếc hộp dài được phủ một tấm vải nhung. Tiếng tích tắc lấp đầy căn phòng.
Minh Thư quan sát khi Khôi tiếp cận chiếc hộp, vẻ mặt anh pha trộn giữa tò mò và nghi ngờ. Tiếng tích tắc gần như thôi miên, và hơi ấm từ cái nắm tay của Khôi trên vai cô giữ cho cô bình tĩnh.
Nhật Minh tháo các chốt cài một cách chậm rãi có chủ ý, tiếng lách cách kim loại vang vọng trong sự im lặng căng thẳng. Nắp hộp được nhấc lên để lộ… một cây vĩ cầm? Không, không hẳn. Nhạc cụ có những đường nét thanh lịch của một cây Stradivarius, nhưng thân đàn được làm từ một loại kim loại phát sáng nào đó mà cô chưa từng thấy.
Các lỗ hình chữ f hình đồng hồ cát rung động với một ánh sáng kỳ lạ, và khi Nhật Minh gảy một trong các dây đàn, âm thanh vang vọng qua cơ thể Minh Thư, khiến hơi thở cô nghẹn lại.
Nhật Minh gảy một dây đàn khác, và không khí giữa Minh Thư và Khôi dường như lung linh. “Anh nghĩ sao?” anh ta hỏi, mắt không rời khỏi khuôn mặt Khôi.
Khôi đưa tay ra, đầu ngón tay anh lơ lửng ngay trên nhạc cụ mà không chạm vào. “Đây là một cuộc cách mạng,” anh thì thầm. “Chưa từng thấy bộ máy đồng hồ nào được tích hợp vào một nhạc cụ như thế này.”
Nụ cười của Nhật Minh lộ rõ. “Tôi biết anh sẽ đánh giá cao nó. Rốt cuộc anh cũng có tiếng tăm – người giỏi nhất trong việc đánh giá các cơ chế hiếm có.”
“Và chính xác thì anh muốn tôi đánh giá cái gì?” Khôi hỏi, giọng anh cẩn trọng.
Nụ cười của Nhật Minh càng rộng hơn. “Nhạc cụ không phải là ‘món đồ’ thực sự. Nó chỉ là hệ thống phân phối.” Anh ta quay sang Minh Thư, ánh mắt anh ta quét qua hình dáng bị trói của cô với một cường độ đáng lo ngại.
“Người phục tùng của anh mới là kho báu thực sự.”
Minh Thư cảm thấy sự căng thẳng của Khôi lan tỏa qua cơ thể anh. Tay anh trên vai cô siết lại gần như đau đớn, nhưng anh không một lần rời mắt khỏi ánh nhìn xuyên thấu của Nhật Minh.
“Cô ấy thì sao?” Khôi hỏi, giọng anh nguy hiểm đến mức yên lặng.
Nhật Minh bước lại gần, đủ gần để Minh Thư có thể thấy những chi tiết trong đôi mắt xanh lốm đốm màu hổ phách của anh ta, những ngón tay anh ta vuốt ve những vết xước thực sự của cây vĩ cầm, những giọt mồ hôi chảy dài trên cổ.
“Tôi có một lời đề nghị cho cô ấy. Thực ra là cho cả hai người.” Giọng của Nhật Minh mê hoặc với một âm hưởng sâu thẳm. “Tôi muốn mua nhạc cụ, với một giá trị thưởng thêm vì đã giúp tôi đánh giá và mài giũa cô ấy. Hãy khắc một dấu ấn lên nhau và cả hai sẽ là của tôi.”
Đôi mắt Khôi nheo lại. “Anh muốn cả nhạc cụ và cô ấy?”
Nhật Minh lắc đầu. “Không. Tôi muốn anh trở thành người dẫn dắt mùi hương và sự tưởng tượng của cô ấy, cả hai người cùng hợp tác. Tuy nhiên, tôi đồng ý với phiên giao dịch thân mật của anh với phụ nữ. Một phiên bản Việt Nam. Chắc là được chứ?”
Cái nắm tay của Khôi trên vai Minh Thư dịu lại. “Anh đang đề nghị chính xác điều gì?”
Đôi mắt của người đàn ông đeo mặt nạ sáng lên vẻ săn mồi. “Tôi muốn anh thuần hóa cô ấy. Theo đúng nghĩa đen.” Anh ta chỉ vào cây vĩ cầm. “Nhạc cụ này được điều chỉnh cho những người phục tùng như cô ấy. Khi anh chơi nó, những rung động sẽ kích thích… những khu vực cụ thể.”
Hơi thở của Minh Thư nghẹn lại và những ngón tay của Khôi trên vòng cổ của cô làm cho viên bi rung lên một chút – cảm giác đó gửi một luồng điện rùng mình xuống sống lưng cô.
“Anh đang đề nghị chính xác điều gì?” Khôi hỏi, giọng anh cố giữ vẻ trung lập.
Nụ cười nhếch mép của Nhật Minh quay trở lại. “Tôi muốn anh kỷ luật cô ấy trong khi tôi chơi đàn. Những rung động sẽ tăng cường mọi phản ứng.”
Tim Minh Thư đập thình thịch. Chiếc vòng cổ đã khiến cô phát điên. Cô biết rằng sự gợi cảm là một điều kiện tiên quyết cho lòng trắc ẩn, và cô đang ở trên bờ vực của sự tuôn trào.
“Anh ta đã đúng. Sự gợi cảm sẽ rò rỉ qua nàng công chúa trong những bộ trang phục đáng yêu, một điều kiện tiên quyết cho lòng trắc ẩn để phù hợp nhất với cơ thể nàng.”
Chiếc hộp đen nhỏ được bố trí như một phòng giam giữ có những bức tường đệm lót nhung đỏ thẫm và kính trong suốt. Cây vĩ cầm bộ máy đồng hồ phát sáng được đặt trên một chiếc ghế nhung.
Khôi dẫn Minh Thư vào giữa phòng và cố định cổ tay cô vào dây xích trên trần nhà. Chiếc vòng cổ ở cổ cô vo ve trong sự mong đợi, cơ thể cô đã rung lên vì ham muốn.
Nhật Minh ngồi trên một chiếc ghế giống như ngai vàng, được đặt ở vị trí có tầm nhìn rõ ràng về hình dáng bị trói của cô. Ánh mắt họ dán chặt vào cô, một lời giới thiệu về kỹ thuật và nụ cười của anh ta được trình bày một cách đặc biệt, với những bộ quần áo bổ sung.
Anh ta bắt đầu chơi.
Cây vĩ cầm phát ra một giai điệu say đắm và những tần số kết hợp mà nhạc cổ điển có thể liên kết với các hợp âm trầm. Cơ thể Minh Thư phản ứng ngay lập tức, sự rung động của chiếc vòng cổ tăng cường theo phản ứng của cô.
Những rung động từ chiếc vòng cổ len lỏi xuống sống lưng cô, kết nối với máy kích thích được thiết lập trong chiếc móc câu cắm sâu vào đùi trong của cô. Cảm giác thật choáng ngợp.
“Chết tiệt,” cô thở hổn hển, cơ thể cô giật nảy trên những sợi dây trói. Cung điện của sự biến đổi chống lại này. Sự rung động khuếch đại các cơ bắp, khiến cô không thể chống cự.
Cô cần được giải thoát.
Khôi bước ra sau lưng cô, tay anh lướt theo đường cong mông cô. Khi cô cảm nhận được dải da của anh trên hông, anh ngay lập tức ngửa đầu cô ra sau để liếm cổ cô trước khi cắn xuyên qua động mạch cảnh, niêm phong sự trong trắng của cô trong một trạng thái ngủ đông.
Nhật Minh đột ngột ngừng chơi và từ từ đặt giai điệu ám ảnh xuống và gác cây vĩ cầm sang một bên khi Minh Thư gục vào vòng tay của Khôi. Người đàn ông đeo mặt nạ đứng dậy, tiến lại gần họ với những bước đi chậm rãi, có chủ ý.
Anh ta đưa tay ra và chạm vào những dây đàn sáng bóng của cây vĩ cầm, mang lại cho cô một hiệu ứng kích thích bằng bạc hà đầy cảm giác, len lỏi vào những kẽ hở nơi âm hộ của cô, gửi những làn sóng khoái cảm không thể tưởng tượng được lan tỏa khắp các yếu tố của dàn nhạc.
Đầu tiên, cô nên tin tôi.
Hãy nhớ cô đã phản ứng đẹp đẽ như thế nào với chiếc vòng cổ? Chà, bị gảy một cách dữ dội, cô làm câm lặng chiếc lưỡi xúc phạm bằng những chất tiết, không thể nhầm lẫn được nhét vào những kẽ hở âm hộ chật hẹp của cô, tất nhiên—
Tất nhiên là họ đã đồng ý.
Phần 4: Giờ Khắc Cuối Cùng
Căn phòng riêng được thiết kế cho một mục đích: khoái lạc và đau đớn trong sự đồng bộ hoàn hảo. Các bức tường được lót bằng nhung đỏ sang trọng, sàn nhà được lát bằng gỗ sơn mài đen phản chiếu ánh nến lung linh mờ ảo. Ở trung tâm căn phòng là một chiếc lồng hình cầu khổng lồ, các thanh của nó được làm bằng một kim loại trong suốt kỳ lạ lấp lánh như bạc lỏng.
Minh Thư đứng trần trụi ở giữa phòng, cổ tay cô được cố định phía trên đầu bằng những chiếc còng lót nhung. Chiếc vòng cổ quanh cổ cô giờ đây vo ve liên tục, một sự rung động trầm thấp gửi những cơn rùng mình qua cơ thể cô và giữ cho cô luôn trong trạng thái khao khát. Rất nhanh, các mô bên trong của cô, tất nhiên, đã làm ngập tràn cửa mình cô với ham muốn tích tụ nhạy cảm như cô chưa từng cảm thấy.
Nhật Minh đi vòng quanh cô như một kẻ săn mồi, những ngón tay anh lướt dọc theo vùng da nhạy cảm bên hông cô. “Cô thật tinh xảo,” anh ta thì thầm, giọng anh ta đầy sự tán thưởng. “Rất nhạy bén. Rất xinh đẹp khi cô như thế này.”
Tay anh ta vỗ mạnh vào mông cô, âm thanh vang vọng khắp căn phòng im lặng. Minh Thư thở gấp, cơ thể cô cong lên trên những sợi dây trói khi đau đớn và khoái cảm hòa quyện một cách ngon lành.
“Khôi đã ghi nhớ nơi để kích thích cô một cách mãnh liệt sẽ giải phóng dịch tiết của cô. Bây giờ hãy nhớ, điểm nhạy cảm của cô, tất nhiên, chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vời như thế này trong đời. Sự tồn tại đắc thắng lơ lửng trong bầu không khí. Dù sao đi nữa, tôi sẽ là người khuếch đại cô mà không cần sự đồng ý.”
Minh Thư lắc đầu, hơi thở của cô trở nên đứt quãng. “Không, làm ơn—”
Khôi bước ra từ bóng tối, vẻ mặt anh không thể đọc được. Anh mang theo hộp vĩ cầm phát sáng trong một tay, chính nhạc cụ thì tựa vào vai anh. Cơ thể anh, giờ đây đang giải phóng nó thành một con đại bàng dang rộng cánh của tia chớp bóng mờ nhìn từ trên đỉnh bụng cô với dòng dung nham của sự tình cờ. Cái nắm tay của anh giữ cô trong sự kiểm soát chung.
Tim Minh Thư đập thình thịch. Khôi chơi nhạc cụ và những giọt ham muốn trào ra từ cửa mình đói khát của cô, nhỏ giọt lên cả hai.
Nụ cười nhếch mép của Nhật Minh càng rộng hơn khi anh bước vào kẽ hở có thể vuốt ve của Minh Thư và liếm cặp đùi lót mềm mại của cô trước khi tiêm những rung động dữ dội từ cây vĩ cầm qua điểm nhạy cảm của cô. Tinh hoa của cô trên lưỡi anh, miệng cực nóng của Khôi mút lên bề mặt sản sinh tinh dịch sẽ thay thế những cảm giác trào dâng.
Cây vĩ cầm bắt đầu chơi, và năng lượng trong phòng thay đổi. Chiếc lồng với tháp đồng hồ kích thước thật của nó biến thành một ngôi nhà của âm nhạc thực dụng, nơi thời gian chậm lại và cửa mình cô trở thành một thế giới của riêng nó. Cô thu hẹp tầm nhìn của mình vào một phản chiếu tuyết trắng của băng để thấy Nhật Minh giờ đây đang nhìn chằm chằm vào âm đạo của cô.
Khôi theo dõi các chuyển động trong cuộc chơi của họ khi những cơ chế này không bao giờ mệt mỏi. Chúng được điều kiện hóa, và đuổi theo một cơ thể gần như uể oải, sẵn sàng. Liệu có nên tận dụng đức hạnh của nó và đổi lấy sự cách nhiệt bằng lụa, cơn đau và khoái cảm ở mức độ cao nhất?
Những rung động từ cây vĩ cầm gửi những cú sốc qua cơ thể cô, và điểm nhạy cảm của cô, được kích thích bởi những hạt từ tính, rung lên cùng tần số, rơi như một hòn đá khi chúng va chạm với âm nhạc vui tươi. Cảm giác như một ly sữa lắc siêu kích thích, đậm đà và dễ dàng đi vào huyết quản của cô.
Cô cảm thấy mình bị bao bọc và xoay đầu để thấy những hình ảnh nhân tạo đang thâm nhập và mê hoặc cơ thể họ. Cô nhắm mắt lại, cơ thể cô cong lên trên những sợi dây trói khi những rung động tăng cường.
Cơ thể cô muốn buông thả.
Cô nghe thấy Khôi nói một lần nữa. Giọng anh đưa cô đến gần bờ vực hơn.
Cây vĩ cầm tiếp tục chơi, âm nhạc dâng lên đến cao trào khớp với sự căng thẳng đang tích tụ trong cơ thể Minh Thư. Những rung động từ chiếc vòng cổ tăng cường, gửi những làn sóng cảm giác ập vào cô.
Khôi ngừng chơi ngay khi âm nhạc đạt đến đỉnh điểm. Sự im lặng đột ngột gần như điếc tai.
Minh Thư run rẩy trong xiềng xích, cơ thể cô đau nhói vì khao khát được giải thoát. Âm nhạc của cây vĩ cầm kéo cô đến gần bờ vực cuối cùng hơn bất cứ thứ gì cô từng trải qua. “Để cô ấy ra,” Nhật Minh đề nghị với một nụ cười khổ dâm đi kèm mà chỉ một người đồng cảm mới có thể thực sự tận hưởng.
Vẻ mặt của Khôi sẫm lại. Hơi thở của anh dồn dập, cơ bắp anh căng cứng như thể đang chìm trong dòng chảy tự nhiên của chính cô.
“Không,” cuối cùng Khôi nói, siết chặt điểm nhạy cảm của cô. “Cô ấy không được phép ra trong bài hát này.”
“Nếu anh không để cô ấy lên đỉnh, nó sẽ giết chết các cơ quan của cô ấy,” Khôi gầm gừ đáp lại chính mình.
Minh Thư cảm thấy một cảm giác mà không từ ngữ nào có thể thực sự truyền tải, và nó choáng ngợp lấy cô. Thời gian chậm lại như một con sên. Khuôn mặt của Khôi mờ đi, và căn phòng nghiêng ngả khi cô cảm thấy mình đang xoáy tròn:
“Anh không có quyền. Và nếu đây là một sai lầm thì sao? Chà, Minh Thư, mặc kệ cô. Chờ đợi để xuất tinh vào trong cô nghịch lý thay lại làm tôi ấn tượng. Khôi. Em muốn anh bên trong em, để ngăn chặn sự thay đổi không gian. Vì vậy, cơ thể chúng ta, một cách nào đó, em muốn.”
Âm nhạc của Nhật Minh chậm lại rồi dừng hẳn, những hợp âm cuối cùng tan ra. Trong khi Khôi đổ dầu lên dương vật đang mỉm cười của mình, thứ bôi trơn những cơn ác mộng tái điều kiện hóa biệt danh “Natasha” của Minh Thư thành một trạng thái bóng tối khoái lạc lơ lửng. Do đó, tất cả âm nhạc đột ngột dừng lại. Minh Thư xử lý không khí cô đặc khi năng lượng tác động đặc biệt đến sự điên cuồng khiêu dâm của nam giới và chìm trong khoái cảm thuần túy.
Bàn tay của Khôi quấn chặt lấy âm hộ của cô để khẳng định rằng người đàn ông này đã từng sở hữu nó vì mục đích duy nhất của nó. Anh thúc đầu dương vật của mình vào bụng cô, chia nó ra nơi nó phải hoạt động như một ống dẫn cho các hormone tăng cường ngực ngẫu hứng của cô. Anh thực sự đã cho cô dương vật trùm đầu của mình để làm dịu cô và cuối cùng, cô luồn qua xương sườn của mình, cho cô tuyến tiền liệt lấp lánh quyến rũ nhất của mình và tuôn ra sự giải thoát.
Hai người đàn ông làm việc trong sự đồng bộ kỳ lạ, tay và miệng họ tôn thờ cơ thể cô để phô bày sự chiếm hữu của họ.
Chiếc vòng cổ vo ve thích thú khi Minh Thư rên rỉ. Toàn bộ cơ thể cô run rẩy và nếm trải, cô nuốt một bình củ dền tăng lực mặn mà, bĩu môi con mồi đã hoàn thành của mình, nó thật tuyệt.
Miệng của Nhật Minh tìm thấy điểm nhạy cảm của cô, mê hoặc, và “làm trẻ hóa nó một lần, qua việc ngồi bất chấp được ôm bởi người đồng đội đáng tin cậy của cô, Khôi. Miệng anh ta mút, liếm, và nhẹ nhàng gặm nhấm da thịt cô trong khi sự nắm bắt của Minh Thư trên dương vật của người đàn ông của cô đã chết nơi cô sẽ được thử thách với một câu hỏi liệu cô có thể mút được không, nói về sự tiêu thụ và tình cảm khiêu dâm nhưng phù hợp trong các hành vi tinh tế của nó, mở rộng sự chính xác của nó vào một cõi tâm linh bên trong. Với Khôi cưỡi trên lưng cô, che mình bằng dư lượng bóng loáng của mình. Khôi chấp nhận những cuộc nổi loạn cuối cùng, trao quyền mặc dù các phản ứng thái quá điển hình xảy ra do các vụ nổ dự kiến của xuất tinh sớm và các chất phóng tinh phù hợp với các Ghitudes bên trong đảm bảo tiềm năng tồn tại lởm chởm liên tục “Như thể thái độ này xảy ra, Cô sẽ không bao giờ giống như trước để được dẫn dắt bởi chủ nhân của mình và người đồng sáng lập của anh ta.” Y tá bảo tàng lưu giữ tình dục không ngừng của cô, cô hét lên với âm thanh lụa là vàng óng, toàn bộ sự điên rồ tại chỗ.”
Khôi nắm lấy đầu ngực đang rung của cô, xoắn và kéo chúng, bị phân tâm bởi chính sự thật đó và được kết nối riêng lẻ bởi những cú chích khoái cảm của chính mình. Tiếng hét của Minh Thư ở ngưỡng đau khổ làm cho âm hộ của cô trở thành một mớ hỗn độn kem với sự ướt át sủi bọt khi cô vận động hông cong của mình.
Nhật Minh lùi lại, miệng anh ta lấp lánh dịch tiết của Minh Thư. “Cô ấy thật tinh xảo,” anh ta thì thầm, giọng anh ta đặc lại vì ham muốn. Khôi gật đầu, những ngón tay anh ta không bao giờ ngừng khám phá không ngừng nghỉ cơ thể cô. Tập trung vào bên trong, cả hai người đàn ông giờ đây đang đánh bại cô theo một nhịp điệu đồng bộ với sự phức tạp từ trong ra ngoài. Sự kết hợp giữa đau đớn và khoái cảm mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì Minh Thư từng trải qua.
Minh Thư ngửa người ra sau chiếc gối mà những sự cụ thể hóa bị xoắn lại, bị phá cấu trúc của hơi thở qua lỗ mũi ngụy trang và khi một khoái cảm thuần túy tan biến. Cường độ thật choáng ngợp, những cảm giác xoáy tròn qua cơ thể cô bị kéo ra.
Chiếc vòng cổ quanh cổ cô vo ve đúng lúc với những hợp âm cuối cùng của âm nhạc nhưng những quy luật không thể phá vỡ đang phá hủy sự suy tàn của chúng bên trong nguồn gốc của khung chính nghịch lý. Cùng nhau, Minh Thư đã mang đến một màn trình diễn cực khoái đầy mê hoặc.
Khi cuối cùng tỉnh lại, Minh Thư được quấn trong một chiếc áo choàng sang trọng, Khôi ôm chặt cô. Nhật Minh ngồi dài trên một chiếc ghế gần đó, nhấm nháp một ly rượu mạnh. Khi Minh Thư thấy với sự yêu mến của mình để mở rộng sự đảm bảo rằng Sugar Ngủ đã có một cảm giác phối hợp hoàn toàn đến mức độ này.
“Cô đã làm cả hai chúng tôi ngạc nhiên,” Nhật Minh nói, giọng anh ta mượt mà và dễ dàng. “Tôi không ngờ cô lại chiến đấu như vậy. Cô thực sự có tinh thần.”
Minh Thư cố gắng mỉm cười yếu ớt, cơ thể cô vẫn còn râm ran với những dư chấn của khoái cảm. “Em đã có những người thầy giỏi.”
Môi Khôi lướt qua thái dương cô. “Và em đang tiến bộ hơn mỗi ngày.”
Minh Thư nghiêng người vào cái chạm của anh, mắt cô gặp mắt Nhật Minh ở phía bên kia phòng. Có một sự thấu hiểu mới đang trôi qua giữa họ.
Một điều gì đó đã thay đổi. Và cô đã sẵn sàng.
🔥 Khám phá thêm bộ sưu tập dụng cụ hỗ trợ:
