Truyện chữ BDSM: Hợp Đồng Bất Lực

Hợp Đồng Bất Lực

Hành trình sa ngã của một quý ông công sở

Phần 1: Chiếc Cà Vạt & Sợi Dây Thừng

10 giờ 45 phút tối. Chuyến tàu điện tuyến Chuo chật cứng những bộ vest đen xám xịt. Mùi rượu rẻ tiền, mùi thuốc lá lạnh ngắt và mùi mồ hôi chua loét của những gã đàn ông trung niên quyện vào nhau tạo thành thứ hương vị đặc trưng của Tokyo về đêm: Mùi của sự kiệt quệ.

Kenji đứng dựa vào cửa kính, tay nắm chặt lấy tay cầm treo phía trên. Cổ tay anh đau nhức vì phải gõ máy tính liên tục suốt 12 tiếng đồng hồ để hoàn thành báo cáo doanh số tháng. Nhưng cái đau đó chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng trong lồng ngực.

“Doanh số thế này mà cậu cũng dám nộp à? Cậu định để cả phòng kinh doanh này chết đói vì cậu sao, Sato?”

Tiếng mắng chửi của lão trưởng phòng vẫn ong ong trong đầu anh. Kenji thở dài, hơi nước làm mờ một góc kính tàu điện. Anh là Sato Kenji, 29 tuổi, nhân viên kinh doanh thiết bị y tế. Một công dân gương mẫu, đóng thuế đầy đủ, và hoàn toàn cô độc.

Về đến căn hộ chung cư cũ kỹ ở khu Nerima, Kenji ném chiếc cặp da xuống sàn. Anh không bật đèn, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy mình. Cảm giác cô đơn ập đến như một cơn thủy triều, nhưng nó không làm anh sợ. Ngược lại, nó kích thích một thứ gì đó đen tối đang ngủ yên trong anh.

Kenji bắt đầu cởi đồ. Anh tháo chiếc cà vạt lụa màu xanh navy – biểu tượng của sự trói buộc xã hội mà anh phải đeo mỗi ngày. Nhưng thay vì vứt nó vào giỏ đồ giặt, anh cầm nó trên tay, vuốt ve chất liệu vải mát lạnh.

“Mình mệt quá. Mình không muốn phải quyết định gì nữa. Mình muốn ai đó tước đoạt đi quyền kiểm soát này.”

Với những động tác thành thục đến mức ám ảnh, Kenji nằm xuống giường. Anh buộc một đầu cà vạt vào thanh chắn giường bằng kim loại lạnh ngắt. Đầu kia, anh quấn chặt quanh cổ tay trái mình. Anh dùng tay phải siết nút thắt thật mạnh, cho đến khi máu bắt đầu khó lưu thông và những đầu ngón tay tê dại.

Tiếp theo, anh dùng một chiếc thắt lưng da cũ để cố định hai chân lại với nhau. Cảm giác hai đầu gối bị ép chặt vào nhau khiến anh rùng mình hưng phấn.

Kenji nằm ngửa, trần trụi, một tay bị trói, chân bị bó chặt. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra một bàn tay mềm mại nào đó đang vuốt ve ngực mình, một giọng nói nữ tính thì thầm vào tai anh: “Ngoan lắm, Kenji. Anh không cần phải làm gì cả. Chỉ cần nằm yên và phục vụ em.”

Trong bóng tối, hơi thở của Kenji trở nên dồn dập. Anh không chạm vào hạ bộ của mình. Anh muốn, nhưng anh tự cấm mình làm thế. Anh đang tận hưởng cảm giác bất lực hoàn toàn (Helplessness). Anh muốn bị cưỡng ép, muốn bị vắt kiệt mà không có quyền phản kháng.

Sau 30 phút tự hành hạ ngọt ngào đó, Kenji tháo dây. Cơ thể anh thả lỏng, nhưng tâm trí anh lại khao khát nhiều hơn thế. Cái cà vạt này là không đủ. Sự tưởng tượng này là không đủ. Anh cần một sự đụng chạm thật sự.

Kenji với lấy điện thoại, truy cập vào một diễn đàn kín (Underground Forum) mà anh đã tàu ngầm (theo dõi âm thầm) suốt 2 năm qua. Ngón tay anh lướt qua những bài đăng tìm bạn tình một đêm, tìm Domina chuyên nghiệp giá cao… cho đến khi dừng lại ở một mẩu tin tuyển dụng kỳ lạ.

[TUYỂN DỤNG] NAM DIỄN VIÊN NGHIỆP DƯ (M-MALE)

Chúng tôi, Studio K., đang tìm kiếm những gương mặt mới cho dự án video chủ đề “Femdom Nhẹ Nhàng & Tình Cảm”.

Yêu cầu:
– Nam giới, 20-35 tuổi.
– Có khả năng chịu đựng việc bị trói (Bondage) trong thời gian dài.
– Ngoan ngoãn, thích được chăm sóc, chiều chuộng.
– KHÔNG yêu cầu kinh nghiệm.

Quyền lợi:
– Được làm việc với các nữ diễn viên xinh đẹp, dịu dàng.
– Được trải nghiệm cảm giác “bạn trai thú cưng”.
– Thù lao: Thỏa thuận ngay sau buổi quay.

*Cam kết: Không bạo lực quá mức, không xâm nhập (No Anal) nếu không đồng ý.*

Tim Kenji đập thình thịch. Những từ khóa nhảy múa trước mắt anh: “Nhẹ nhàng”, “Tình cảm”, “Được chăm sóc”, “Không xâm nhập”. Đây chính xác là những gì anh đang khao khát. Một nơi anh có thể được trói lại, được vuốt ve, được các cô gái xinh đẹp vây quanh và thậm chí còn được trả tiền cho việc đó.

“Đây rồi. Đây là lối thoát của mình.”

Không một chút do dự, Kenji điền thông tin vào form đăng ký. Anh gửi đi bức ảnh chụp cơ thể mình (che mặt) và nhấn nút “Gửi”.

Kenji không hề biết rằng, cái nút “Gửi” đó cũng chính là lúc anh đặt bút ký vào một bản hợp đồng nô lệ không lối thoát. Dòng chữ “Cam kết không bạo lực” kia chỉ là mồi nhử ngọt ngào để dụ những con cừu non như anh bước vào lò mổ.

Phần 2: Buổi Casting Trong Căn Hộ Cũ

Sáng Chủ nhật. Kenji đứng trước một tòa nhà chung cư (Mansion) cũ kỹ được ốp gạch men màu nâu xỉn ở ngoại ô khu Adachi – một khu vực nổi tiếng với giá thuê nhà rẻ và an ninh lỏng lẻo.

Không có biển hiệu lấp lánh nào ghi “Studio K.” cả. Chỉ có những hòm thư rỉ sét và mùi rác chưa được thu gom bốc lên nồng nặc. Kenji nhìn lại địa chỉ trong tin nhắn điện thoại, rồi nhìn lên tầng 4. Một cảm giác bất an len lỏi trong bụng anh.

“Chắc là họ thuê căn hộ làm studio tạm thời thôi. Nhiều công ty khởi nghiệp cũng làm thế mà.” – Kenji tự trấn an mình bằng tư duy của một nhân viên văn phòng ngây thơ.

Anh bấm chuông phòng 402. Cánh cửa sắt nặng nề mở ra với tiếng rít chói tai. Người ra mở cửa không phải là một nữ lễ tân xinh đẹp như anh tưởng tượng, mà là một gã đàn ông trung niên béo ú, mặc áo ba lỗ dính vết dầu mỡ, mồ hôi nhễ nhại.

“Sato Kenji phải không? Vào đi. Đừng giẫm giày lên thảm.”

Gã đàn ông – tự xưng là Quản lý Takeda – dẫn Kenji vào trong. Căn phòng rộng chừng 20 mét vuông, bừa bộn đến mức khó tin. Quần áo lót nữ vứt vương vãi trên ghế sofa, vỏ chai nước tăng lực nằm lăn lóc góc nhà. Mùi thuốc lá lạnh ngắt trộn lẫn với mùi nồng nặc của chất tẩy rửa công nghiệp tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Giữa phòng là một chiếc nệm futon mỏng dính trải trực tiếp lên sàn gỗ, xung quanh là vài cái chân máy quay (tripod) rẻ tiền và mấy cuộn băng dính đóng hàng màu nâu to bản.

“Cởi đồ ra. Hết.” – Takeda ra lệnh cộc lốc, tay cầm một tờ kẹp hồ sơ bẩn thỉu.

Kenji sững người: “Dạ? Ngay bây giờ ạ? Tôi tưởng chúng ta sẽ phỏng vấn trước…”

“Đây là phỏng vấn đấy. Tôi cần xem hàng họ thế nào. Nhanh lên, tôi không có cả ngày đâu.”

Nuốt khan sự xấu hổ xuống, Kenji bắt đầu cởi bỏ bộ vest lịch sự của mình. Áo sơ mi, quần âu, tất… từng món đồ rơi xuống sàn, phơi bày cơ thể trần trụi của anh dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và thảm hại trước ánh mắt soi mói như đang định giá thịt heo của gã quản lý.

Takeda đi vòng quanh Kenji, dùng cây bút bi chọc nhẹ vào bụng, đùi và bắp tay anh.

“Da dẻ tạm được, ít lông, dễ dán băng dính. Nhưng người hơi nhão. Cậu làm văn phòng ngồi nhiều quá hả? Bụng dưới tích mỡ rồi này.”

Sự nhận xét thô thiển khiến mặt Kenji nóng bừng. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác bị chê bai, bị coi thường như một món đồ lỗi này lại khiến “cậu nhỏ” của anh khẽ động đậy.

“Hàng họ kích cỡ trung bình. Không to, không nhỏ. Tốt. Mấy con bé diễn viên không thích hàng quá khổ đâu, đau lắm. Cậu là loại ‘vừa miệng’.”

Nói rồi, Takeda cầm lấy cuộn băng dính đóng thùng (loại dùng để dán thùng các-tông). Tiếng “Rẹtttttt… Rẹtttttt…” vang lên chói tai.

“Nằm xuống. Khép chân lại. Tay quặt ra sau lưng.”

Kenji làm theo. Takeda không dùng kỹ thuật trói nghệ thuật gì cả. Hắn thô bạo quấn băng dính quanh cổ tay, cổ chân và cả ngang miệng Kenji. Loại băng dính rẻ tiền dính chặt vào da thịt, bứt lông tay khiến Kenji nhăn mặt vì đau rát.

Nhưng khi bị khóa chặt hoàn toàn trên sàn nhà bẩn thỉu, không thể nhúc nhích, cảm giác quen thuộc ập đến. Sự bất lực. Kenji nằm đó, nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố, cảm thấy mình như một kiện hàng bị bỏ quên.

Takeda ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào mặt Kenji.

“Khả năng nhịn tiểu thế nào? Có hay đi toilet không?”

Kenji lắc đầu (ý là không).

“Tốt. Vì phim của bọn tôi quay liên tục 4-6 tiếng. Cậu mà đái ra sàn là bị phạt tiền đấy. Và quan trọng nhất: Cậu là M-Male. Cậu là Đồ vật (Object). Đạo diễn bảo nằm là nằm, bảo quỳ là quỳ. Không được ý kiến. Không được đòi hỏi. Hiểu chưa?”

Kenji gật đầu lia lịa.

Takeda dùng dao rọc giấy cắt phăng lớp băng dính ở chân Kenji ra (lại một lần nữa làm anh đau điếng vì dính lông chân). Hắn ném cho anh tờ hợp đồng photo nhòe nhoẹt.

“Thù lao: 5.000 Yên một buổi (khoảng 1 triệu VNĐ). Bao cơm hộp. Không bảo hiểm. Nếu làm tốt, cuối năm có thưởng thêm.”

“5.000 Yên?” Kenji thốt lên khi băng dính miệng được gỡ ra. “Thấp quá vậy? Tôi phải đi tàu mất 1.000 Yên rồi…”

Takeda cười khẩy, châm điếu thuốc lá, phả khói vào mặt Kenji:

“Cậu nghĩ mình là ai? Shimiken à? Ngoài kia có hàng trăm thằng đực rựa sẵn sàng trả tiền ngược lại cho tôi để được các em Idols sờ vào người đấy. Cậu được trả tiền là may rồi. Hay cậu muốn về nhà tự trói bằng cà vạt tiếp?”

Câu nói trúng tim đen. Kenji cúi đầu. Anh nhớ lại cảm giác cô đơn tối qua. Anh nhớ lại sự khao khát được chạm vào da thịt phụ nữ, dù là giả tạo.

“Nói cho mà biết, dự án tới là em Airi đóng đấy. Em ấy nổi tiếng là ‘bạn gái quốc dân’, ngực to, da trắng, thích ôm ấp. Cậu chỉ việc nằm yên để em ấy phục vụ. Sướng như vua còn đòi hỏi gì?”

Hình ảnh “Bạn gái quốc dân” ngực to, da trắng lấn át lý trí về con số 5.000 Yên bèo bọt. Dục vọng và sự tò mò đã chiến thắng lòng tự trọng.

Kenji cầm bút lên. Bàn tay anh vẫn còn hằn đỏ vết băng dính. Anh ký tên vào ô “Đồng ý”.

“Chỉ là thử một lần thôi mà. Coi như đi massage thư giãn cuối tuần.” – Anh tự lừa dối bản thân lần thứ hai.

Takeda giật lấy tờ hợp đồng, nhếch mép cười đắc thắng. Hắn đã tuyển được một con bò sữa mới cho trại súc vật của mình.

“Lưu ý nhé, hợp đồng hạng B này không có Safeword (Từ khóa an toàn) đâu. Một khi máy chạy là cấm dừng. Cậu ký vào đây là đồng ý miễn trừ trách nhiệm nếu có chấn thương phần mềm. Chết thì không chết được đâu mà lo.”
“Thứ 7 tuần sau, 8 giờ sáng có mặt. Nhớ tắm rửa sạch sẽ, cạo sạch lông háng đi. Đừng làm em Airi buồn nôn.”

Phần 3: “Bạn Gái” Lạnh Lùng

Thứ 7, 8 giờ sáng. Kenji đến sớm 15 phút. Anh đã cạo râu sạch sẽ, tắm rửa kỹ càng và thậm chí xịt một chút nước hoa rẻ tiền. Tim anh đập thình thịch như một cậu trai mới lớn đi hẹn hò lần đầu.

Căn hộ 402 hôm nay đã được dọn dẹp sơ qua. Những cuộn băng dính đóng hàng thô kệch hôm trước đã biến mất, thay vào đó là những sợi dây thừng đay (Jute rope) màu đỏ thẫm được treo ngay ngắn trên giá. Ánh sáng vàng ấm áp được thiết lập, tạo nên một không gian lãng mạn giả tạo.

Và rồi, cô ấy xuất hiện.

Airi bước ra từ phòng thay đồ tạm bợ. Cô đẹp hơn cả trong tưởng tượng của Kenji. Mái tóc nâu hạt dẻ uốn xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng sứ không tì vết nổi bật trên bộ váy ngủ lụa mỏng tang màu hồng phấn. Mùi hương vani ngọt ngào từ cơ thể cô tỏa ra, lấn át hoàn toàn mùi ẩm mốc của căn phòng.

Kenji nuốt nước bọt. “5.000 Yên? Cái giá này quá hời. Mình sẵn sàng trả 50.000 Yên chỉ để được cô ấy nhìn mình một cái.”

“Chào buổi sáng. Anh là Kenji-san phải không? Hôm nay mong được giúp đỡ nhé.”

Giọng Airi ngọt như mật ong. Cô cúi đầu chào lịch sự, mỉm cười e lệ. Nụ cười ấy làm tan chảy mọi sự phòng vệ của Kenji. Anh lắp bắp chào lại, không dám nhìn thẳng vào khe ngực lấp ló sau lớp lụa.

“Vào vị trí! Bắt đầu!” – Tiếng hô của đạo diễn (cũng chính là gã Takeda béo ú) vang lên, phá vỡ khoảnh khắc mộng mơ.

Cảnh quay bắt đầu. Theo kịch bản, Kenji là người bạn trai hư hỏng, bị bạn gái (Airi) trừng phạt nhẹ nhàng bằng cách trói lại để “dạy dỗ”.

Airi tiến lại gần. Cô đẩy nhẹ Kenji ngã xuống nệm Futon. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô lướt trên ngực trần của anh. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến toàn thân Kenji run rẩy vì kích thích.

“Kenji hư quá… Phải phạt thôi…” – Airi thì thầm vào tai anh, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm.

Cô cầm sợi dây thừng đỏ lên. Không thô bạo như gã quản lý hôm trước, Airi trói rất khéo. Cô vòng dây qua cổ tay anh, thắt những nút nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Mỗi khi luồn dây, cô lại “vô tình” để ngực mình chạm nhẹ vào cánh tay anh.

Kenji nhắm mắt lại, tận hưởng thiên đường. Anh cảm thấy mình được yêu thương, được chiếm hữu.

“Anh có thích bị trói thế này không? Hửm? Nói em nghe đi…”

Airi vừa hỏi vừa hôn nhẹ lên má anh, rồi trượt xuống cổ. Đôi môi mềm mại của cô mút nhẹ vào yết hầu anh.

“Thích… Anh thích lắm… Airi-chan…” Kenji rên rỉ, hoàn toàn chìm đắm trong vai diễn. Anh quên mất đây là phim trường. Anh tưởng mình và cô ấy là một cặp đôi thực sự.

Sợi dây thừng đỏ dần dần siết chặt, bó gọn hai tay Kenji ra sau lưng, rồi vòng xuống trói gập hai chân anh lại theo tư thế “Ebi” (Con tôm). Anh hoàn toàn bất lực, nằm cuộn tròn dưới chân người đẹp. Nhưng ánh mắt cô nhìn anh đầy tình tứ, vuốt ve tóc anh như một chú cún cưng.

“Hạnh phúc là đây sao? Mình muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.”

“CẮT! TỐT LẮM! Thay thẻ nhớ chút!”

Tiếng hô của Takeda vang lên như tiếng sét. Và điều xảy ra tiếp theo khiến Kenji sững sờ.

Ngay giây phút tiếng “Cắt” vừa dứt, nụ cười ngọt ngào trên môi Airi tắt ngấm như ai đó vừa rút phích cắm điện. Khuôn mặt cô trở nên lạnh tanh, vô cảm. Đôi mắt long lanh tình tứ lúc nãy giờ chỉ còn là sự mệt mỏi và chán chường.

Cô buông tóc Kenji ra, đứng phắt dậy, bước nhanh về phía góc phòng nơi để túi xách. Cô lôi điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của người đàn ông đang nằm trói gô dưới chân mình.

Kenji vẫn nằm đó, ngơ ngác. Anh vẫn còn dư âm của nụ hôn trên cổ.

“Airi-chan…” Anh gọi khẽ, cố gắng duy trì sự kết nối. “Em trói khéo thật đấy, không đau chút nào…”

Airi không ngẩng đầu lên. Cô đang bận gõ tin nhắn. “Takeda-san, bao giờ thì xong set này? Em có hẹn làm móng lúc 2 giờ chiều.”

Takeda đang loay hoay với cái máy quay: “Sắp rồi, quay thêm cảnh Handjob nữa là xong.”

Airi thở dài thườn thượt, cô lấy ra một tờ khăn ướt, lau kỹ lưỡng đôi bàn tay vừa chạm vào người Kenji. Hành động đó như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của anh. Cô ấy đang… tẩy trùng sao?

“Này anh gì ơi…” – Airi cuối cùng cũng nhìn xuống Kenji, nhưng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một tảng thịt.

Kenji vội vàng đáp: “Dạ? Anh tên là Kenji…”

“Anh nằm im hộ cái. Đừng có cựa quậy làm lỏng dây. Đạo diễn lười trói lại lắm. Với cả…” – Cô nhăn mũi – “Anh đổ mồ hôi nhiều quá đấy. Lần sau nhớ dùng lăn khử mùi kỹ vào.”

Nói xong, cô lại quay đi, tiếp tục lướt Instagram và cười khúc khích trước một video hài hước nào đó, bỏ mặc Kenji nằm chơ vơ giữa sàn nhà lạnh lẽo.

Sợi dây thừng đỏ thẫm – thứ mà anh tưởng là sợi dây tơ hồng kết nối hai người – giờ đây hiện nguyên hình là xích xiềng nô lệ. Kenji nhận ra sự thật đau đớn: Anh không phải là bạn trai. Anh là đạo cụ (Prop). Một đạo cụ biết thở, biết nứng, nhưng không có quyền được tôn trọng.

Cảm giác nhục nhã dâng lên trong cổ họng. Nhưng đáng sợ thay, sự lạnh lùng và khinh bỉ của Airi lại kích hoạt một cơ chế bệnh hoạn khác trong não bộ anh.

“Cô ấy khinh mình. Cô ấy coi mình là rác rưởi. Nhưng tại sao… tại sao mình lại thấy kích thích hơn cả lúc nãy?”

Kenji cắn môi. Bên dưới lớp quần lót chật chội, sự cương cứng của anh không hề giảm đi mà còn tăng lên. Anh đang bắt đầu nghiện cái cảm giác bị vật hóa (Objectified) này.


Phần 4: Giới Hạn Của Sự “Sướng”

“ACTION!”

Ngay khi tiếng hô của Takeda vang lên, Airi lại biến hình. Nét mặt chán chường khi nãy biến mất, thay vào đó là ánh mắt lúng liếng tình tứ. Cô trườn người lên, ngồi đè lên đùi Kenji, hai chân thon thả kẹp chặt lấy hông anh.

Bên dưới lớp quần lót chật chội, Kenji đang trải qua một loại tra tấn ngọt ngào gọi là Edging (Kích thích ngắt quãng). Suốt 2 tiếng đồng hồ qua, Airi đã dùng đôi bàn tay điêu luyện của mình để đưa anh lên đến mép vực của cực khoái, rồi đột ngột dừng lại.

“Ư… ưm… Airi… cho anh ra đi… xin em…”

Kenji rên rỉ, mồ hôi vã ra như tắm. Cảm giác căng tức ở hạ bộ (Blue balls) bắt đầu chuyển từ sướng sang đau nhức. Anh muốn giải tỏa. Anh cần giải tỏa. Nhưng hai tay bị trói quặt ra sau lưng và nút thắt “Ebi” (Con tôm) khiến anh không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.

“Hư quá nha. Chưa được đâu. Đạo diễn chưa cho phép mà.”

Airi thì thầm, ngón tay cô lướt nhẹ trên đầu khấc nhạy cảm đang rỉ dịch của anh, trêu ngươi, khiêu khích, nhưng không bao giờ cho anh cái kết anh muốn.

Takeda đứng sau máy quay, nheo mắt nhìn đồng hồ. Hắn cảm thấy cảnh này hơi “nhạt”. Khán giả cần thứ gì đó mạnh hơn là mấy trò vuốt ve tình cảm này. Hắn muốn nhìn thấy sự giãy giụa, sự vỡ vụn của nhân vật nam.

“Cắt! Airi, dùng kẹp đi. Kẹp vào đầu ti hắn. Thằng này rên nhỏ quá, tao cần tiếng hét.”

Kenji mở to mắt kinh hoàng. “Kẹp? Kẹp gì cơ? Khoan đã!”

Anh nhớ rõ trong hợp đồng mình đã ghi chú: “NO PAIN” (Không đau đớn). Anh chỉ thích bị trói và kích thích nhẹ nhàng thôi mà?

“Takeda-san! Tôi không đồng ý!” Kenji cố gắng vùng vẫy, sợi dây thừng cọ vào da thịt đau rát. “Trong hợp đồng ghi rõ là không bạo dâm mà! Tôi không chịu đau được!”

Takeda bỏ máy quay xuống, bước lại gần với vẻ mặt hầm hầm. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy ra một quả bóng cao su màu đỏ (Ball gag) từ túi đồ nghề.

“Câm mồm. Mày đã ký hợp đồng rồi. Trong đó có điều khoản: ‘Diễn viên phải tuân thủ mọi chỉ đạo nghệ thuật của đạo diễn’. Mày muốn bùng kèo à? Đền bù 50.000 Yên tiền thuê studio với tiền cát-xê cho Airi nhé?”

Con số 50.000 Yên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Kenji. Anh là một nhân viên quèn, lương tháng nào xào tháng đó. Tiền đâu mà đền?

Nhân lúc Kenji đang há hốc mồm vì sốc, Takeda thô bạo nhét quả bóng cao su vào miệng anh, cài dây da ra sau gáy.

“Ưm!!! Ưm!!!!” – Kenji trợn mắt, tiếng phản đối bị chặn lại trong cổ họng, chỉ còn là những âm thanh ú ớ vô nghĩa.

“Thế này là lừa đảo! Đây là ép buộc!” – Kenji gào thét trong tâm trí. Anh nhìn sang Airi cầu cứu.

Nhưng Airi – “cô bạn gái quốc dân” – chỉ nhún vai, cầm lấy hai chiếc kẹp kim loại sáng loáng. Cô không hề có vẻ ái ngại hay thương xót. Với cô, đây chỉ là công việc. Kẹp nhanh thì xong sớm.

“Yên tâm đi, loại này có bọc nhựa ở đầu, không chảy máu đâu. Chỉ hơi… thốn tí thôi.”

Airi mỉm cười trấn an – một nụ cười chuyên nghiệp đến rợn người.

“Tách.”

Chiếc kẹp đầu tiên nghiến chặt vào đầu ngực bên trái của Kenji.

“AAAAAAƯMMMMM!!!!!”

Kenji cong người lên như con tôm bị nướng chín. Cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng, xộc thẳng lên não. Nước mắt anh ứa ra ngay lập tức, làm nhòe đi tầm nhìn. Nó đau hơn anh tưởng tượng gấp ngàn lần. Đầu ngực – nơi vốn dĩ anh chỉ thích được mơn trớn, liếm láp – giờ đây đang bị nghiền nát bởi lực lò xo kim loại.

“Tách.” Chiếc thứ hai kẹp vào bên phải. Cân xứng. Hoàn hảo. Tàn nhẫn.

Cơ thể Kenji giật đùng đùng. Anh muốn giơ tay lên giật phăng nó ra, nhưng hai tay đã bị trói chặt sau lưng. Anh muốn co chân lại để bảo vệ mình, nhưng chân cũng bị bó cứng. Anh hoàn toàn bất lực trước cơn đau.

“Đẹp lắm! Giữ nguyên biểu cảm đó! Đau đớn xen lẫn dục vọng! Tuyệt vời!”

Takeda hét lên đầy phấn khích, ống kính máy quay dí sát vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi của Kenji.

Và rồi, điều kỳ lạ nhất xảy ra.

Khi cơn đau đạt đến đỉnh điểm, não bộ của Kenji – trong trạng thái hoảng loạn – bắt đầu tiết ra Endorphin (chất giảm đau tự nhiên) và Adrenaline ồ ạt. Sự pha trộn hóa học này cộng hưởng với cơn nứng bị dồn nén suốt 2 tiếng qua tạo nên một trạng thái đê mê méo mó.

Airi bắt đầu di chuyển tay trở lại vùng hạ bộ của anh. Lần này, cô không nhẹ nhàng nữa. Cô sục mạnh, nhanh và dứt khoát.

“Ra đi! Ra cho chị xem nào con cún hư hỏng!”

Sự đau đớn ở ngực và sự khoái lạc ở bên dưới tấn công Kenji cùng một lúc. Anh không còn phân biệt được đâu là đau, đâu là sướng. Anh chỉ biết mình đang bị vắt kiệt. Anh là một cái máy. Anh là một món đồ chơi.

“Ư… Ư… Ư… ỌCCCCCCC!!!!!!”

Cơ thể Kenji co giật dữ dội lần cuối. Dòng tinh dịch bị kìm nén suốt 4 tiếng đồng hồ phun trào ra, mạnh mẽ và xối xả. Nó bắn lên bụng, lên ngực, và dính cả vào những chiếc kẹp kim loại đang hành hạ anh.

Đầu óc Kenji trắng xóa. Mọi suy nghĩ về nhân phẩm, về công việc, về sự đau đớn đều tan biến. Chỉ còn lại cảm giác giải thoát (Release) tuyệt đối. Một sự trống rỗng bình yên đến lạ lùng.

“CẮT! Xong phim!”

Airi dừng tay ngay lập tức. Cô đứng dậy, vươn vai một cái rõ dài, không thèm nhìn lại “bãi chiến trường” nhớp nháp mà mình vừa tạo ra.

“Mệt quá đi mất. Tay mỏi nhừ. Takeda-san nhớ tính thêm tiền OT (làm thêm giờ) cho em đấy nhé.”

Takeda bước tới, tháo bóng bịt miệng và kẹp ngực cho Kenji.

“Á…” Kenji rên rỉ yếu ớt khi kẹp được tháo ra. Hai đầu ngực anh sưng tấy, đỏ ửng, nhưng cơn đau giờ đây lại mang theo một dư vị ngọt ngào của chiến thắng. Anh đã chịu đựng được. Anh đã vượt qua giới hạn.

Kenji nằm thở dốc trên sàn, nhìn lên trần nhà, nước mắt vẫn còn đọng khóe mi nhưng miệng lại nhếch lên một nụ cười man dại. Anh nhận ra mình không còn ghét đau nữa. Nỗi đau này là cái giá phải trả để đổi lấy khoái cảm cực độ mà đời sống văn phòng tẻ nhạt không bao giờ mang lại được.

“Mình muốn nữa… Lần sau… mình muốn bị trói lâu hơn nữa.”


Phần 5: Hợp Đồng “Cuối Tuần Bất Lực”

Thứ Sáu. 5 giờ chiều.

Kenji ngồi trong phòng họp, nghe sếp thao thao bất tuyệt về kế hoạch quý tới. Nhưng tâm trí anh không ở đó. Tay trái anh lén luốt dưới gầm bàn, bấm móng tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút cảm giác đau.

Kể từ sau buổi quay đầu tiên, cái cảm giác “được giải thoát” (Release) đó cứ ám ảnh anh. Giống như một kẻ nghiện thuốc lá lần đầu rít hơi thuốc, anh thấy cuộc sống bình thường bỗng trở nên nhạt nhẽo vô vị. Anh thèm cảm giác bị trói. Anh thèm cảm giác không phải chịu trách nhiệm cho bất cứ điều gì, kể cả việc đi vệ sinh.

“Mình cần một liều mạnh hơn. Vài tiếng là không đủ.”

Ngay khi tan sở, Kenji không về nhà. Anh bắt taxi đi thẳng đến một địa chỉ mới ở tầng hầm khu Ikebukuro – nơi Takeda giới thiệu là “Cơ sở 2” chuyên dành cho các dự án hạng nặng (Hardcore Projects).

“Gói ‘Cuối Tuần Bất Lực’ (Total Confinement Weekend). Thời gian: 48 tiếng. Từ đêm thứ 6 đến sáng Chủ nhật. Cậu chắc chắn chứ?”

Takeda nhìn Kenji qua làn khói thuốc, ánh mắt dò xét. Lần này, không còn là căn hộ bừa bộn nữa. Đây là một tầng hầm cách âm, tường ốp mút chống ồn đen sì, lạnh lẽo như một nhà xác.

“Tôi chắc chắn,” Kenji đáp, giọng run run vì hưng phấn. “Tôi muốn biến mất khỏi thế giới này trong 2 ngày.”

“Được thôi. Nhưng luật lệ ở đây khác. Cậu sẽ bị bọc kín toàn thân (Mummification). Bị bịt mắt, bịt tai. Và quan trọng nhất: Cậu sẽ không được đi toilet. Cậu phải dùng cái này.”

Takeda ném lên bàn một bịch tã lót người lớn (Adult Diaper) loại dày nhất.

Kenji nhìn gói tã. Lòng tự trọng của một người đàn ông 29 tuổi gào thét phản đối. Nhưng phần con “M” trong anh lại reo vui. Bị ép phải bài tiết ngay trong lúc bị trói? Đó là đỉnh cao của sự nhục nhã và bất lực.

“Tôi… tôi hiểu rồi.”


QUÁ TRÌNH ĐÓNG GÓI (PACKAGING)

Kenji trần truồng nằm trên một tấm nilon trải giữa sàn. Takeda và một nhân viên phụ tá bắt đầu công việc. Họ không nói chuyện với anh. Với họ, anh bây giờ chỉ là một kiện hàng cần được đóng gói kỹ lưỡng.

Đầu tiên là chiếc tã lót. Nó được quấn chặt quanh hông anh, dày cộm và sột soạt. Cảm giác hạ bộ bị bọc kín trong lớp bông gòn khiến Kenji thấy mình nhỏ bé và yếu đuối kỳ lạ.

Tiếp theo là lớp màng bọc thực phẩm (Cling film). Họ quấn nó quanh toàn bộ cơ thể anh, từ ngón chân lên đến cổ. Lớp nilon thít chặt vào da thịt, ép hai tay anh dính chặt vào sườn, hai chân dính liền vào nhau thành một khối.

Sau đó là lớp băng dính công nghiệp (Duct Tape) màu đen.

“Rẹtttttt… Rẹtttttt…”

Tiếng băng dính xé toạc không gian yên tĩnh. Từng vòng, từng vòng một. Cơ thể Kenji dần biến mất sau lớp vỏ bọc đen ngòm. Anh không còn tay, không còn chân, không còn da thịt. Anh đang biến thành một con nhộng (Cocoon) khổng lồ.

Takeda đeo cho anh một chiếc tai nghe chống ồn (Noise-canceling headphones). Bên trong không phát nhạc, mà phát tiếng ồn trắng (White Noise) – tiếng “Sssssss…” đều đều, vô tận, nhằm mục đích cắt đứt hoàn toàn thính giác của anh với thế giới bên ngoài.

Cuối cùng là phần đầu. Takeda quấn băng dính kín mít khuôn mặt anh, chỉ chừa lại hai lỗ mũi nhỏ xíu để thở. Bóng tối ập đến. Âm thanh tắt ngấm.

Kenji chính thức bị xóa sổ.

Trong bóng tối tuyệt đối đó, Kenji cảm thấy một sự bình yên đến rợn người. Không còn email công việc. Không còn deadline. Không còn ánh mắt phán xét của xã hội. Anh chỉ là một khối vật chất đang tồn tại.

“Đây rồi… Thiên đường là đây…” Kenji nghĩ, thả lỏng cơ thể trong cái kén chật chội.

Nhưng anh đã lầm. Thiên đường chỉ kéo dài được 2 tiếng. Sau đó là Địa ngục trần gian.


6 TIẾNG SAU…

Cơ thể Kenji bắt đầu biểu tình. Việc bị bó chặt trong một tư thế cố định khiến các khớp xương của anh đau nhức như có kim châm. Máu lưu thông kém khiến tay chân anh tê dại.

Và cơn ngứa.

Một chỗ ngứa nhỏ xíu ở ngay sống mũi, dưới lớp băng dính dày cộm. Kenji muốn đưa tay lên gãi. Đó là phản xạ tự nhiên. Nhưng tay anh đang bị ép chặt vào sườn. Anh cố lắc đầu, cọ mặt xuống sàn, nhưng lớp băng dính trơn tuột không tạo ra đủ ma sát để gãi ngứa.

Cơn ngứa lan ra khắp người. Nó tra tấn thần kinh anh còn kinh khủng hơn cả đòn roi.

Và điều tồi tệ nhất: Anh buồn tiểu. Bàng quang căng tức báo hiệu đã đến giới hạn.

“Không… Mình không thể làm thế được. Mình là người lớn…”

Kenji cố gắng nhịn. Anh gồng người lên. Nhưng càng gồng, băng dính càng siết chặt. Không ai đến cứu anh cả. Takeda đã nói rõ: “Trong 48 tiếng này, cậu là đồ vật. Chúng tôi sẽ vứt cậu vào tủ và chỉ lôi ra khi cần quay.”

Cuối cùng, cơ thể anh đầu hàng. Một dòng nước ấm nóng trào ra, thấm đẫm lớp tã lót dày, lan ra háng và mông. Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp bao trùm lấy hạ bộ anh. Mùi khai bắt đầu bốc lên, nhưng vì mũi anh bị bịt kín bởi băng dính nên anh phải ngửi chính mùi cơ thể của mình trong cái không gian chật hẹp đó.

Nước mắt Kenji trào ra, thấm ướt lớp băng bịt mắt. Anh khóc vì xấu hổ. Anh khóc vì sự thảm hại của bản thân.

Nhưng đáng sợ thay, trong cái sự ẩm ướt, hôi hám và đau nhức đó, “cậu nhỏ” của anh lại cương cứng.

Anh nhận ra mình đã rơi xuống đáy xã hội. Anh là một con súc vật bị đóng gói, nằm trong vũng nước thải của chính mình, chờ đợi chủ nhân đến ban phát cho chút khoái lạc. Và ý nghĩ đó… lại khiến anh nứng đến điên dại.


Phần 6: Món Đồ Chơi Bằng Thịt

Thời gian đã trở thành một khái niệm vô nghĩa. Kenji không biết mình đã nằm trong cái kén băng dính đó bao lâu. 10 tiếng? 15 tiếng? Hay là cả thế kỷ?

Chân tay anh đã tê liệt hoàn toàn. Phần hông ẩm ướt, nhớp nháp vì chiếc tã lót bẩn thỉu đã bắt đầu gây ngứa rát dữ dội. Cổ họng anh khô khốc như sa mạc. Trong bóng tối của chiếc băng bịt mắt và tiếng ồn trắng “Sssss…” vô tận bên tai, Kenji bắt đầu ảo giác. Anh thấy những đốm sáng nhảy múa, nghe thấy tiếng mẹ gọi tên mình.

Đột nhiên, một rung động mạnh truyền qua sàn nhà. Cánh cửa sắt nặng nề của tầng hầm mở ra.

Takeda bước vào, theo sau là một người phụ nữ khác. Không phải Airi. Mùi nước hoa nồng nặc sộc vào mũi Kenji – mùi xạ hương đen (Black Musk) đầy quyền lực và lấn át, khác hẳn mùi vani ngọt ngào hôm trước.

“Đây à? Cái ‘xác ướp’ mà anh bảo đây hả?”

Giọng người phụ nữ khàn đục, mang âm sắc khinh khỉnh. Đó là **Reina** – một “Domina” (Nữ chúa) chuyên trị các dòng phim Hardcore hạng nặng. Cô ta không đến đây để đóng vai bạn gái. Cô ta đến để “lấy hàng”.

Takeda gật đầu: “Hàng mới đấy. Chịu đựng khá tốt. Đã ủ được gần 20 tiếng rồi. Chắc là chín nẫu rồi đấy.”

Reina bước tới, tiếng gót giày nhọn gõ “Cộp… Cộp…” xuống sàn xi măng lạnh lẽo, mỗi bước đi như đóng đinh vào màng nhĩ Kenji dù anh đang đeo tai nghe.

Cô ta dùng mũi giày đá nhẹ vào sườn Kenji.

“Dậy đi con lợn lười biếng. Giờ vắt sữa đến rồi.”

Takeda và trợ lý bắt đầu dùng kéo cắt lớp băng dính ở phần hạ bộ của Kenji.

“Rẹtttt…”

Lớp tã lót nặng trịch, sũng nước tiểu được lột ra. Mùi khai nồng nặc bốc lên khiến Reina nhăn mặt, lấy tay phẩy phẩy trước mũi.

“Kinh tởm. Anh không bảo nó nhịn à? Thôi kệ, lau qua loa đi. Tôi không chạm vào chỗ bẩn thỉu đó đâu. Dùng máy thôi.”

Trợ lý dùng khăn ướt lau sơ qua vùng kín của Kenji. Cảm giác khăn lạnh chạm vào vùng da đang hầm hập nóng khiến Kenji rùng mình. Nhưng sự xấu hổ khi bị người lạ nhìn thấy “sản phẩm bài tiết” của mình lại khiến dương vật anh cương cứng ngay lập tức.

Reina cười khẩy: “Nhìn xem, nó thích thú kìa. Đúng là đồ biến thái.”

Cô ta không hôn anh. Không vuốt ve. Cô ta lấy từ trong túi đồ nghề ra một chiếc Magic Wand (Máy rung đầu tròn) cắm điện trực tiếp – loại công suất công nghiệp có thể làm tê liệt cả cánh tay người cầm.

“Zzzzzzzzzzz…”

Tiếng động cơ gầm rú vang vọng trong căn hầm kín.

Reina không dạo đầu. Cô ta ấn thẳng đầu máy rung đang chạy ở mức Max vào đầu khấc nhạy cảm nhất của Kenji.

“AAAAAGHHHHHH!!!!”

Kenji hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi lớp băng dính bịt miệng dày cộm. Cơ thể anh cong lên như con tôm, cố gắng giãy giụa để thoát khỏi kích thích quá độ đó. Nhưng lớp màng bọc thực phẩm (Cling film) quấn quanh người giữ anh cứng ngắc như một khúc gỗ.

Nó không sướng. Nó quá mạnh. Nó như dòng điện 220V chạy thẳng vào tủy sống.

“Nằm im! Ai cho phép mày giãy? Mày là cái máy tình dục. Nhiệm vụ của mày là phun tinh ra. Hiểu chưa?”

Reina ấn mạnh hơn, không cho anh một giây để thở.

Kenji khóc. Nước mắt chảy ướt đẫm băng bịt mắt. Anh muốn dừng lại. Anh muốn về nhà. Anh muốn nằm trên giường êm nệm ấm.

Nhưng cơ thể anh phản bội anh. Dưới tác động cơ học thô bạo của máy móc, tuyến tiền liệt của anh bị ép phải hoạt động.

Chưa đầy 30 giây, Kenji xuất tinh lần đầu tiên.

Nhưng Reina không dừng lại.

Đó là quy tắc của dòng phim “Forced Orgasm” (Cưỡng ép lên đỉnh). Cô ta vẫn giữ nguyên chiếc máy rung ở đó, ngay trên đầu dương vật đang cực kỳ nhạy cảm sau khi vừa xuất tinh xong.

“Ư… Ư… Ư!!!!!!!”

Cơn đau buốt óc ập đến. Kenji giật đùng đùng trong cái kén. Đầu óc anh trắng xóa. Đây là tra tấn. Rõ ràng là tra tấn.

“Vẫn còn nhiều lắm. Tao cảm nhận được. Tiếp tục nào.”

Reina cười man dại. Cô ta đổi góc máy rung, kích thích vào phần dây hãm quy đầu.

Kenji lịm đi vì kiệt sức, nhưng rồi lại bị đánh thức bởi một đợt sóng khoái cảm cưỡng bức khác. Anh xuất tinh lần thứ hai. Rồi lần thứ ba… Chỉ ra toàn dịch loãng và trong suốt.

Đến lúc này, một sự thay đổi tâm lý kỳ lạ diễn ra trong Kenji.

Anh ngừng phản kháng. Cơ bắp anh thả lỏng. Anh chấp nhận cơn đau.

“Mình không cần phải cố gắng nữa. Mình không cần phải làm Sato Kenji – người nhân viên gương mẫu nữa. Mình chỉ là một cục thịt. Một cục thịt biết sướng và biết đau.”

Ý nghĩ đó mang lại sự giải thoát tuyệt đối. Anh không còn cảm thấy nhục nhã vì cái tã lót bẩn thỉu nữa. Anh không còn thấy đau vì chiếc máy rung nữa. Anh cảm thấy biết ơn Reina. Cô ta đang giúp anh vứt bỏ gánh nặng làm người.

Kenji nằm đó, miệng rên rỉ những âm thanh vỡ vụn, mặc cho Reina và chiếc máy rung tiếp tục vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của anh cho đến khi Takeda hô “Cắt”.

Anh đã hoàn toàn trở thành một Món đồ chơi bằng thịt. Và đáng sợ thay, anh yêu cái cảm giác đó.


Phần 7: Trở Về Thực Tại (The Walk of Shame)

Chủ nhật. 6 giờ sáng.

“Xoẹt… Xoẹt…”

Tiếng kéo cắt băng dính của Takeda đánh thức Kenji dậy khỏi cơn mê sảng. Ánh đèn neon của tầng hầm bật sáng trưng khiến mắt anh đau nhói.

Khi lớp màng bọc thực phẩm cuối cùng được tách ra khỏi da thịt, không khí lạnh bên ngoài ùa vào, làm Kenji rùng mình nổi gai ốc. Nhưng thứ kinh khủng nhất không phải là cái lạnh, mà là mùi hôi.

Một mùi khai nồng nặc, chua loét của nước tiểu đã ủ kín trong 48 tiếng, cộng với mùi mồ hôi lưu cữu và mùi cao su cháy khét bốc lên từ chính cơ thể anh. Kenji suýt nôn ọe.

“Xong rồi đấy. Dậy đi. Phòng tắm ở cuối hành lang. Tự dọn cái tã bẩn của mình vào túi rác nhé.”

Takeda ném cho anh một chiếc khăn tắm mỏng dính, giọng điệu đuổi khách rõ rệt. Không còn Reina, không còn máy quay. Chỉ còn lại thực tế trần trụi và bẩn thỉu.

Kenji cố gắng đứng dậy, nhưng hai chân anh tê liệt. Anh ngã khuỵu xuống sàn. Các khớp xương kêu răng rắc đau đớn sau 2 ngày bị bó chặt. Phải mất 10 phút xoa bóp, anh mới có thể lết vào nhà tắm.

Dưới vòi nước lạnh (nước nóng đã bị hỏng), Kenji điên cuồng kỳ cọ. Anh chà xát da đến đỏ rát để tẩy đi cái mùi ô uế đó. Nhưng khi nhìn vào gương, anh thấy một Kenji khác lạ.

Trên cổ tay, cổ chân và khắp người anh chằng chịt những vết hằn đỏ tím của dây thừng và băng dính. Ở bẹn, da bị hăm đỏ do ngâm trong tã lót quá lâu. Anh trông tàn tạ như một con thú vừa thoát khỏi bẫy rập.

Kenji mặc lại bộ quần áo công sở đã nhăn nhúm từ thứ Sáu. Anh bước ra quầy lễ tân.

“Đây. Tiền của cậu.”

Takeda đưa cho anh một phong bì trắng mỏng dính. Kenji mở ra đếm. Ba tờ 10.000 Yên.

30.000 Yên (Khoảng 6 triệu VNĐ).

Kenji nhẩm tính trong đầu. 48 tiếng đồng hồ. Bị trói, bị bịt mắt, bị ép tiểu tiện tại chỗ, bị dùng máy rung cưỡng bức đến kiệt sức. Chia ra, mỗi giờ anh được trả khoảng 625 Yên.

Thấp hơn cả mức lương tối thiểu của nhân viên bán hàng tiện lợi (1.100 Yên/giờ).

“Chỉ thế này thôi sao?” Kenji hỏi, giọng khàn đặc.

“Muốn gì nữa? Cậu được bao ăn, bao ở, lại còn được Reina-sama phục vụ tận tình. Bình thường khách hàng phải trả 50.000 Yên cho một suất ‘Pro-session’ như thế đấy. Cậu lãi to rồi còn gì.”

Takeda cười khẩy, châm điếu thuốc.

Kenji im lặng. Anh cầm lấy phong bì, cúi đầu chào một cách máy móc rồi bước ra ngoài.

7 giờ sáng tại ga Ikebukuro.

Dòng người bắt đầu đông đúc. Những gia đình đưa con đi chơi công viên. Những cặp đôi nắm tay nhau đi ăn sáng. Những người chạy bộ buổi sáng tràn đầy năng lượng.

Kenji lê bước giữa họ. Dáng đi của anh hơi kỳ quặc – hai chân đi hàng hai (waddle) vì vùng bẹn sưng tấy đau rát. Mọi người nhìn lướt qua anh với ánh mắt thờ ơ, không ai biết người đàn ông mặc vest nhăn nhúm này vừa trải qua 48 giờ địa ngục.

Đáng lẽ anh phải thấy nhục nhã. Đáng lẽ anh phải thấy hối hận.

Nhưng không.

Khi nhìn những người đàn ông “bình thường” đang cười nói xung quanh, một cảm giác thượng đẳng méo mó nhen nhóm trong lòng Kenji.

“Bọn mày làm sao hiểu được. Bọn mày chỉ biết cái sướng tầm thường. Tao đã đi qua giới hạn của chịu đựng. Tao mạnh mẽ hơn bọn mày.”

Anh siết chặt phong bì tiền trong túi áo. Số tiền rẻ mạt này không phải là thù lao lao động. Nó là huy chương cho sự bất lực của anh.

“Tính ra mỗi giờ mình được trả còn rẻ hơn cả một tô mì Ramen bình dân. Mình đang bán rẻ lòng tự trọng với cái giá mạt hạng. Nhưng lạ thay… chính sự rẻ rúng đó lại khiến mình cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết.”

Phần 8: Vết Hằn Dưới Lớp Áo Sơ Mi (Hết)

Thứ Hai. 9 giờ sáng.

Văn phòng công ty thiết bị y tế sáng choang ánh đèn huỳnh quang. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng chuông điện thoại reo vang tạo nên bản nhạc nền quen thuộc của chốn công sở.

Sato Kenji ngồi tại bàn làm việc của mình. Anh đã là một Kenji hoàn toàn khác so với tuần trước.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, hồ cứng, dài tay. Cổ áo cài kín mít đến tận nút trên cùng, che đi vết hằn đỏ mờ mờ ở cổ. Tay áo cũng được cài khuy chặt, che đi những vết bầm tím ở cổ tay do bị trói bằng dây thừng đay thô ráp.

“SATO! Vào phòng họp ngay!”

Tiếng quát của trưởng phòng vang lên.

Kenji đứng dậy, cầm theo xấp tài liệu. Anh bước vào phòng họp, nơi ông sếp hói đầu đang đứng chống nạnh, mặt đỏ gay vì giận dữ.

“Giải thích đi! Tại sao doanh số tuần này lại tụt? Cậu làm ăn kiểu gì thế hả? Cậu có biết tôi đang chịu áp lực thế nào từ cấp trên không?”

Những lời mắng chửi xối xả trút xuống đầu Kenji. Bình thường, anh sẽ toát mồ hôi lạnh, tim đập chân run vì sợ bị sa thải.

Nhưng hôm nay, anh bình thản đến lạ lùng.

Dưới lớp vải áo sơ mi, vết thương ở đầu ngực (do kẹp kim loại) cọ xát vào lớp vải, tạo ra một cơn đau nhoi nhói. Vết hăm ở háng nhắc nhở anh về cảm giác nhớp nháp khi đeo tã.

Kenji nhìn ông sếp đang gào thét, nhưng trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của Takeda, của Reina.

“Ông nghĩ ông đang kiểm soát tôi sao? Ông nghĩ tiếng hét của ông là đáng sợ sao? Ông chẳng là gì cả. Reina còn chưa cần mở miệng, chỉ cần tiếng máy rung thôi là tôi đã phải quỳ xuống rồi.”

Anh nhận ra sự trớ trêu của cuộc đời. Ở đây, anh là nô lệ của đồng lương, phải chịu đựng sự sỉ nhục tinh thần. Ở Studio K., anh là nô lệ của dục vọng, phải chịu đựng sự sỉ nhục thể xác.

Nhưng ít nhất ở Studio K., anh được phép buông xuôi. Anh được phép trở thành đồ vật. Còn ở đây, anh phải giả vờ làm một con người có trách nhiệm.

“Tôi xin lỗi, thưa trưởng phòng. Tôi sẽ cố gắng hơn.” Kenji cúi gập người 90 độ, giọng nói ngoan ngoãn, phục tùng.

Ông sếp hừ lạnh một tiếng rồi phất tay cho anh ra ngoài. Ông ta hài lòng vì tưởng đã dọa được nhân viên. Ông ta không biết rằng, cái cúi đầu đó của Kenji chỉ là phản xạ có điều kiện của một con “M” đã được huấn luyện kỹ càng.

Kenji trở về bàn làm việc. Anh lén mở điện thoại dưới gầm bàn.

Tin nhắn từ Takeda: “Tuần sau có slot trống cho dự án ‘Human Dog’ (Chó người). Bị xích cổ 24h, ăn trong bát dưới đất. Không được mặc quần áo, chỉ đeo đuôi giả. Lương 4.000 Yên. Nhận không?”

Kenji nhìn con số 4.000 Yên. Rẻ mạt. Bóc lột. Điên rồ.

Tay anh vô thức sờ lên cổ tay đau nhức của mình. Một cơn rùng mình khoái cảm chạy dọc sống lưng.

Anh nhắn lại: “Tôi nhận. Giữ chỗ cho tôi.”

Kenji tắt điện thoại, mỉm cười nhẹ rồi tiếp tục gõ báo cáo. Vết hằn dưới lớp áo sơ mi như một bí mật đen tối, một liều thuốc phiện giúp anh tồn tại qua những ngày tháng tẻ nhạt của kiếp người làm công ăn lương.

— HẾT —

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0