Truyện chữ BDSM: Góc Khuất Sau Lớp Nhựa Bóng

Truyện chữ BDSM: Góc Khuất Sau Lớp Nhựa Bóng

🏷️ Thể loại: Slice of Life, Hậu trường JAV, BDSM Light ⚠️ Rating: 18+ (Mô tả chi tiết công việc người lớn)
Hậu trường phim người lớn Nhật Bản
Khi máy quay tắt, họ không phải là những con búp bê tình dục, mà là những người lao động mưu sinh bằng sức bền.

Giới thiệu: Không có những kịch bản bắt cóc hoang đường, không có sự cưỡng ép phi lý. “Góc Khuất Sau Lớp Nhựa Bóng” là một lát cắt chân thực về ngành công nghiệp JAV – nơi những cô gái như Reiko và Mina bán sức lao động của mình.

Họ được trả tiền để chịu đựng sự bó buộc của những bộ đồ Latex chật ních, chịu đựng sức nặng khi bị treo lơ lửng hàng giờ đồng hồ. Câu chuyện đi sâu vào những cuộc hội thoại vụn vặt trong phòng thay đồ, những giọt mồ hôi thật sự chảy sau lớp nhựa bóng loáng, và sự chuyên nghiệp đến khắc nghiệt của nghề “bán cảm xúc”.


Phần 1: Phòng Thay Đồ & Mùi Phấn Rôm

Đồng hồ treo tường chỉ 7 giờ 45 phút sáng. Tokyo bên ngoài cửa sổ đang chìm trong màn sương mù ẩm ướt của những ngày đầu thu, nhưng bên trong phòng thay đồ số 3 của Studio K, không khí lại đặc quánh và khô khốc bởi một mùi hương chẳng mấy liên quan đến sự gợi cảm: Mùi phấn rôm trẻ em.

Mina, hay đúng hơn là cô gái 20 tuổi với nghệ danh “Mina” trong ngày hôm nay, đang đứng lò cò một chân giữa phòng. Khuôn mặt mộc không chút son phấn của cô nhăn lại, lấm tấm mồ hôi dù điều hòa đang để ở mức 22 độ C. Trên tay cô là một chiếc tất đùi (stocking) bằng chất liệu Latex màu đen bóng loáng, dày cộm và bướng bỉnh.

“Chết tiệt, sao nó rít thế này…” Mina lầm bầm, cố gắng kéo mép tất lên qua đầu gối. Nhưng lớp cao su tự nhiên ma sát với làn da hơi ẩm của cô tạo thành một lực cản kinh khủng. Càng kéo mạnh, nó càng cuốn lại, thít chặt vào bắp chân nhưng không chịu trượt lên, tạo thành những nếp gấp xấu xí và đau điếng như bị ai đó véo thịt.

Đây là lần đầu tiên Mina nhận một kịch bản “Kikaku” (phim theo yêu cầu đặc biệt) nặng đô thế này. Trước đây, cô chỉ quen với những bộ đồng phục nữ sinh vải cotton mềm mại hay những bộ bikini ren thoáng mát. Cô không hề biết rằng việc mặc một bộ Latex Catsuit (đồ bó toàn thân) lại là một cuộc chiến thể lực thực sự trước khi máy quay kịp chạy.

“Cạch.”

Cánh cửa phòng thay đồ mở ra. Một người phụ nữ bước vào, mang theo luồng gió lạnh từ hành lang và mùi thơm quyến rũ của… cơm nắm cửa hàng tiện lợi.

Đó là Reiko. Trong giới Kikaku, Reiko là một “Onee-san” (chị đại) đúng nghĩa. Nhưng lúc này, trông cô chẳng có vẻ gì là một nữ hoàng BDSM lạnh lùng cả. Reiko mặc một chiếc áo Hoodie xám rộng thùng thình, quần nỉ thể thao bo gấu và đeo cặp kính gọng tròn dày cộp che đi đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tay phải cô cầm một túi nilon của FamilyMart, tay trái đang lướt điện thoại.

Reiko ngước mắt lên, nhìn cảnh tượng Mina đang vật lộn với chiếc tất đùi như một con sếu gãy cánh. Cô thở dài, một cái thở dài đầy kinh nghiệm và sự cảm thông nghề nghiệp.

“Dừng lại đi. Em đang làm rách nó đấy.” Reiko nói, giọng khàn khàn vì chưa mở giọng hẳn. Cô đặt túi đồ ăn sáng xuống bàn trang điểm bừa bộn, thong thả bước tới.

“Chào buổi sáng, Reiko-senpai!” Mina vội vàng bỏ chân xuống, cúi gập người chào, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. “Em xin lỗi, em bôi phấn rồi mà nó vẫn…”

“Em bôi ít quá. Với loại Latex dày 0.6mm này, em phải biến mình thành một cái bánh Mochi tẩm bột thì mới chui lọt được.”

Reiko vừa nói vừa cầm lọ phấn rôm lên. Cô không ngần ngại đổ một lượng lớn bột trắng xóa vào lòng bàn tay, rồi vỗ mạnh lên đùi Mina. Bụi phấn bay mù mịt trong ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo. Reiko ngồi xổm xuống, đôi bàn tay thành thục luồn vào bên trong chiếc tất nhựa.

“Nhìn này,” Reiko hướng dẫn, giọng đều đều như đang dạy cách gấp quần áo. “Đừng dùng móng tay. Móng tay em dù cắt ngắn vẫn có thể làm xước bề mặt nhựa. Dùng phần thịt ở đầu ngón tay và mặt trong của lòng bàn tay. Cuộn nó lại như vầy, rồi lăn nó lên. Đừng kéo. Lăn nó.”

Dưới bàn tay ma thuật của Reiko, chiếc tất đùi bướng bỉnh bỗng trở nên ngoan ngoãn. Nó trượt nhẹ nhàng qua bắp chân, ôm gọn lấy đầu gối và định hình hoàn hảo trên đùi non của Mina. Cảm giác mát lạnh của cao su ốp vào da thịt khiến Mina rùng mình nhẹ.

“Cảm ơn Senpai…” Mina lí nhí.

“Đừng khách sáo. Nếu em làm rách đồ, đạo diễn sẽ trừ tiền vào cát-xê của em, và tệ hơn là chúng ta sẽ phải đợi 2 tiếng để bên phục trang đi lấy bộ mới. Chị muốn về nhà trước 5 giờ chiều nay.” Reiko đứng dậy, phủi bụi phấn dính trên chiếc quần nỉ của mình.

Reiko quay lại bàn, lấy ra một nắm cơm vị cá ngừ mayonnaise và một chai trà xanh không đường. Cô bắt đầu cởi áo Hoodie ra, để lộ cơ thể săn chắc với những vết hằn mờ mờ ở vai và eo – tàn tích của buổi quay dây thừng (Shibari) ngày hôm kia.

“Tuyến tàu Chuo sáng nay kinh khủng thật,” Reiko vừa bóc vỏ nilon nắm cơm vừa nói chuyện phiếm, hoàn toàn phớt lờ việc mình đang đứng chỉ với đồ lót trước mặt hậu bối. “Chị bị ép bẹp ruột từ ga Shinjuku đến tận đây. Còn em? Đi tàu hay taxi?”

“Dạ… em đi tàu điện ngầm ạ. Em phải dậy từ 5 giờ để tránh giờ cao điểm.” Mina vừa trả lời vừa thận trọng cầm lấy chiếc áo Latex crop-top. Lần này cô học theo Reiko, đổ đầy phấn vào bên trong áo trước.

“Thông minh đấy. Tiết kiệm được mớ tiền taxi,” Reiko cắn một miếng cơm, má phồng lên nhai nhồm nhoàm. “À, nhớ bôi Gel bôi trơn vào vùng nách và bẹn nhé. Lát nữa treo lên, mấy chỗ đó ma sát kinh lắm. Không bôi là tối về tắm rát không ngủ được đâu.”

“Vâng ạ!” Mina vội vàng tìm tuýp gel. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Không khí căng thẳng, gợi dục hay đáng sợ mà cô tưởng tượng về phim BDSM đã tan biến. Ở đây chỉ có hai người phụ nữ lao động đang chuẩn bị công cụ cho ca làm việc của mình. Một người ăn sáng, một người mặc đồ bảo hộ.

Khi Mina chui đầu vào chiếc áo crop-top, cảm giác ngột ngạt ập đến tức thì. Lớp nhựa ôm chặt lấy lồng ngực, ép phổi cô lại. Tiếng vải nhựa cọ xát vào nhau nghe “sột soạt, kít kít” vui tai nhưng đầy đe dọa. Cô phải hóp bụng hết cỡ để Reiko giúp cô kéo chiếc khóa phéc-mơ-tuya (zipper) phía sau lưng.

“Rẹtttttt…”

Tiếng khóa kéo chạy dọc sống lưng vang lên đanh gọn. Mina buộc phải đứng thẳng lưng, ngực ưỡn ra phía trước một cách không tự nhiên. Bộ đồ định hình cơ thể cô thành một khuôn mẫu gợi cảm chết người, nhưng bên trong, Mina cảm thấy như mình vừa bị đóng gói chân không.

“Khó thở không?” Reiko hỏi, tay ném vỏ nắm cơm vào thùng rác.

“Hơi… hơi tức ngực ạ,” Mina thở hắt ra.

“Tốt. Thế là vừa size đấy,” Reiko cười nhạt, bắt đầu bôi dầu bóng (shiner) lên bộ đồ của chính mình. “Hít thở bằng bụng nhé. Đừng thở bằng ngực. Giữ sức đi, lát nữa bị treo lên mới là lúc cực hình thật sự. Giờ thì tranh thủ lướt TikTok hay làm gì thì làm đi, trang điểm sắp vào rồi.”

Mina nhìn vào gương. Phản chiếu lại không phải là cô sinh viên Mina rụt rè nữa, mà là một con búp bê nhựa đen bóng loáng, vô cảm và sắc sảo. Nhưng chỉ cô mới biết, bên dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, mồ hôi bắt đầu rịn ra, và cô đang thèm một ngụm trà xanh của Reiko đến phát điên.


Phần 2: Kỹ Thuật Của Sự Im Lặng

Bước ra khỏi phòng thay đồ, âm thanh duy nhất vang lên dọc hành lang dẫn đến trường quay là tiếng “kít… kít…” đặc trưng của cao su cọ xát vào nhau. Reiko bước đi điềm tĩnh, còn Mina thì lạch bạch như một chú chim cánh cụt tập đi. Bộ đồ Latex bó chặt vùng háng và đùi khiến sải chân của cô bị giới hạn đáng kể.

Set quay hôm nay là một căn phòng giả lập kiểu Washitsu (phòng Nhật truyền thống). Dù nhìn trên màn hình Monitor rất lung linh, nhưng thực tế bên ngoài nó chỉ là ba tấm vách gỗ ép dựng tạm bợ, bao quanh bởi rừng dây cáp loằng ngoằng và những chân đèn cao lêu nghêu.

Ở giữa chiếu Tatami, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm buộc đuôi ngựa đang ngồi xếp bằng (Seiza). Xung quanh ông là những cuộn dây thừng bằng đay (Jute ropes) màu nâu sẫm, được xếp ngay ngắn như một nghi thức trà đạo. Đó là Tanaka-sensei, một Nawashi (Nghệ nhân trói dây) có tiếng trong nghề.

“Chào buổi sáng, Tanaka-sensei. Hôm nay lại phiền thầy rồi,” Reiko cúi đầu chào, thái độ tôn trọng tuyệt đối.

“Ồ, Reiko-chan. Lâu rồi không gặp,” Người đàn ông gật đầu nhẹ, tay vẫn không ngừng vuốt ve những sợi dây thừng để kiểm tra độ nhám. “Hôm nay là dây mới đấy. Tôi đã xử lý qua sáp ong rồi nên sẽ bớt rát hơn cho da. Nhưng vì các cô mặc Latex, độ ma sát sẽ giảm, tôi sẽ phải siết chặt hơn bình thường một chút. Chịu khó nhé.”

Mina đứng nép sau lưng Reiko, nuốt nước bọt. Cô nhìn những cuộn dây thừng thô ráp kia với vẻ e ngại. Chúng trông không giống đạo cụ phim ảnh, mà giống dụng cụ lao động hạng nặng hơn.

Reiko quay sang thì thầm vào tai Mina, giọng nghiêm nghị:

“Mina, nghe chị kỹ này. Đi vệ sinh chưa?”

“Dạ? Em vừa đi lúc nãy…”

“Đi lại đi. Cố mà ép cho ra,” Reiko ngắt lời. “Một khi thầy ấy đã bắt đầu trói, em sẽ bị khóa cứng trong tư thế đó ít nhất 2 tiếng. Dây thừng sẽ ép vào bàng quang và bụng dưới. Nếu lúc đang treo lơ lửng mà mắc vệ sinh thì chỉ có nước khóc tiếng Mán thôi. Không ai hạ em xuống giữa chừng chỉ để đi toilet đâu. Đó là quy tắc tối kỵ làm tốn thời gian của cả đoàn.”

Mina tái mặt. Cô vội vàng gật đầu rồi chạy biến về phía nhà vệ sinh. Reiko nhìn theo, lắc đầu cười nhẹ. Cô nhớ lại lần đầu tiên của mình, cũng từng suýt “tè ra quần” vì áp lực của dây thừng chèn lên bụng.

15 phút sau, cả hai đã sẵn sàng trên chiếu Tatami.

Tanaka-sensei bắt đầu làm việc. Không gian chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng dây thừng “sột soạt” siết vào lớp nhựa bóng. Ông làm việc nhanh và chính xác như một bác sĩ phẫu thuật. Không có sự dâm dục, không có sự sờ soạng thừa thãi. Ông nâng cánh tay Reiko lên, luồn dây qua nách, vòng qua cổ, siết lại thành nút thắt quả trám (Diamond Pattern) hoàn hảo trên lưng cô.

Với Reiko, đây là lúc cô thả lỏng nhất. Cô biết cách nương theo chiều dây, hơi hóp vai lại khi ông siết nút để tạo khoảng hở cho phổi thở. Nhưng với Mina, đó là cực hình.

“Ui da…” Mina khẽ kêu lên khi nút thắt ở cổ tay bị siết chặt, ép hai tay cô quặt ra sau lưng.

“Đừng gồng,” Tanaka-sensei nhắc nhở nhẹ nhàng, tay vẫn thoăn thoắt. “Càng gồng thì dây càng cứa. Thả lỏng vai ra. Tin tôi đi, bộ Latex này bảo vệ da em tốt hơn da trần nhiều đấy.”

Lúc này, trợ lý đạo diễn (AD) bước vào với một hộp nhựa đựng đầy thiết bị. Anh ta lấy ra hai chiếc máy rung Magic Wand – loại đầu to tròn màu trắng, cán dài. Anh ta bật công tắc.

“RÈ… RÈ… RÈ…”

Âm thanh rung động cơ học vang lên khô khốc, phá tan sự tĩnh lặng. Mina giật thót mình, mắt mở to nhìn “con quái vật” đang rung bần bật trên tay người trợ lý. Anh ta không nhìn cô, chỉ chăm chú kiểm tra đèn báo pin.

“Pin mới thay hết rồi nhé đạo diễn,” AD báo cáo.

“Tốt,” Đạo diễn – một người đàn ông đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai – ngồi trước màn hình monitor ra lệnh. “Nghe này hai cô gái. Concept hôm nay là ‘Búp bê trưng bày’. Tức là vô tri. Khi bị treo lên, tôi muốn thấy cơ thể các cô phản ứng, nhưng khuôn mặt phải lạnh tanh. Không nhăn nhó, không rên la. Chỉ có ánh mắt đờ đẫn.”

Reiko gật đầu hiểu ý. Đó là kỹ thuật “Dissociation” (Tách rời tâm trí) mà cô đã luyện tập nhiều năm.

Mina thì hoang mang tột độ. “Làm sao mà không rên được khi bị cái máy đó dí vào chứ?” cô nghĩ thầm, mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng bên trong lớp áo Latex dù chưa hề vận động. Lớp nhựa bây giờ không còn là áo giáp nữa, nó đang biến thành cái lồng hấp hơi nóng của chính cơ thể cô.

“Được rồi, chuẩn bị treo lên!” Đạo diễn hô lớn.

Tanaka-sensei móc chiếc móc sắt lạnh lẽo vào nút thắt dây thừng sau lưng Reiko trước. Tiếng dây cáp căng ra “kẽo kẹt”. Chân Reiko từ từ rời khỏi mặt đất. Cô hít sâu một hơi, cơ bắp căng ra chịu đựng trọng lực. Cô liếc nhìn Mina đang đứng bên cạnh, ánh mắt như muốn nói: “Chào mừng đến với địa ngục, Kohai.”


Phần 3: Treo Lơ Lửng & Sức Nóng

“Lên dây!”

Tiếng ra lệnh của Tanaka-sensei vang lên khô khốc. Ngay lập tức, sợi dây thừng chính nối từ trần nhà căng ra, phát ra tiếng “kẽo kẹt” của các thớ đay ma sát vào móc kim loại. Mina cảm thấy trọng tâm cơ thể mình thay đổi đột ngột.

Hai chân cô rời khỏi mặt đất. Không còn điểm tựa, toàn bộ trọng lượng 48kg của cô dồn thẳng vào các nút thắt ở ngực, nách và háng. Bộ đồ Latex vốn đã chật ních nay bị sức nặng kéo căng ra, ép chặt vào da thịt như muốn nghiền nát từng thớ cơ. Cô hoảng loạn, hai chân quẫy đạp trong không trung theo bản năng.

“Đừng giãy!” Tiếng Reiko vọng lại từ phía bên kia, dù giọng cô cũng đang nghẹn lại vì áp lực dây thừng. “Thả lỏng hông ra. Em càng giãy, dây càng cứa vào thịt đấy. Hãy tưởng tượng mình là một con rối đứt dây, cứ buông thõng xuống.”

Mina cố gắng làm theo. Cô hít sâu, thả lỏng cơ bụng. Cơn đau nhói ở nách dịu đi một chút, thay vào đó là cảm giác tê dại lan dần xuống đầu ngón tay.

Lúc này, chuyên gia trang điểm (Make-up Artist) chạy vào với một cuộn băng keo đen (PVC Tape) bản lớn trên tay. Anh ta không nói gì, chỉ ra hiệu cho Mina ngẩng đầu lên.

“Xin lỗi nhé, hơi mùi nhựa một tí,” Anh ta nói nhanh, rồi dán một đường băng keo dứt khoát ngang miệng Mina. Tiếp theo là đường thứ hai, thứ ba, quấn vòng ra sau gáy, chồng chéo lên nhau tạo thành một chữ X đen ngòm bịt kín nửa khuôn mặt dưới.

Mina chỉ kịp ư ử trong cổ họng. Mùi keo hóa học nồng nặc xộc vào mũi. Môi cô bị ép chặt vào răng, khô khốc. Tiếp đến là chiếc bịt mắt ren đen. Thế giới của Mina tối sầm lại. Bây giờ, cô hoàn toàn bị cô lập.

Không nhìn thấy gì, thính giác của cô trở nên nhạy bén đến lạ thường.

Cô nghe thấy tiếng quạt thông gió vù vù trên trần. Tiếng bước chân lạch cạch của nhân viên ánh sáng. Tiếng đạo diễn thì thầm với quay phim:

“Góc này bị lóa đèn. Bộ đồ nhựa phản chiếu ghê quá. Giảm đèn Fill-light xuống 20%. Dịch cái tấm tản sáng sang trái… Đúng rồi, để bóng tối đổ lên đường cong hông cô ta.”

Mina nhận ra một sự thật trần trụi: Trong mắt họ lúc này, cô không phải là con người. Cô là một vật thể kiến trúc, một khối nhựa cần được đánh sáng sao cho “nghệ thuật” nhất. Sự xấu hổ ban đầu biến mất, nhường chỗ cho cảm giác chịu đựng thuần túy về thể xác.

Nhiệt độ là kẻ thù lớn nhất. Dưới ánh đèn công suất lớn của trường quay, bộ đồ Latex màu đen hấp thụ nhiệt khủng khiếp. Bên trong lớp vỏ bóng loáng ấy, cơ thể Mina đang biến thành một lò xông hơi. Mồ hôi bắt đầu túa ra như suối ở sống lưng, chảy dọc xuống khe mông nhưng bị chặn lại ở đai lưng, gây ra cảm giác ngứa ngáy điên người mà không thể gãi.

Tệ hơn nữa, mồ hôi trên mặt bắt đầu làm lớp keo dán miệng bị bong tróc.

“Ư… ưm…” Mina cố gắng ra hiệu. Một góc băng keo bên mép trái đã bong ra, lủng lẳng dính vào tóc mai của cô, kéo căng da đầu đau điếng.

“CẮT!!!”

Đạo diễn hét lên đầy bực dọc. “Băng keo của diễn viên B bị bong rồi. Make-up đâu? Vào fix lại nhanh lên! Chúng ta đang mất ánh sáng đẹp đấy!”

Máy quay ngừng chạy. Nhưng không ai hạ Mina xuống. Đó là quy tắc: Hạ xuống rồi treo lên lại mất quá nhiều thời gian. Cô vẫn bị treo lơ lửng ở đó, chân cách mặt đất 20cm, xoay tròn nhẹ theo quán tính.

Nhân viên trang điểm chạy vào, cầm theo khăn giấy và lọ keo dán mi giả. Anh ta thô bạo lột phăng miếng băng keo cũ ra khiến Mina chảy nước mắt vì đau. Anh ta thấm mồ hôi trên mép cô, dặm lại một lớp phấn dày, rồi dán một miếng băng keo mới chặt hơn.

“Cố chịu đi em gái. Da em dầu quá, trôi hết cả nền rồi,” Anh ta càu nhàu, coi khuôn mặt cô như một bức tường bị thấm nước cần trát lại xi măng.

Trong lúc mọi người đang nhốn nháo chỉnh đèn, Mina cảm thấy một sự đụng chạm nhẹ ở đùi phải.

“Cộc. Cộc. Cộc.”

Đó là mũi chân của Reiko. Reiko cũng đang bị treo ngay cạnh cô, cũng bị bịt mắt và bịt miệng, nhưng cô ấy vẫn nhận ra sự hoảng loạn trong hơi thở đứt quãng của đàn em. Reiko dùng mũi chân gõ nhẹ vào đùi Mina theo một nhịp điệu đều đặn, chậm rãi.

“Hít vào… Thở ra… Hít vào… Thở ra…”

Đó không phải là một hành động gợi dục. Đó là tín hiệu SOS của những người thợ lặn, là cái nắm tay an ủi giữa hai người lính cùng chiến hào. Mina cảm nhận được nhịp gõ ấy, cô nhắm mắt lại (dù đã bị bịt mắt), cố gắng điều chỉnh nhịp tim theo tiếng gõ của Senpai. Cơn hoảng loạn dần lắng xuống. Cô không cô đơn. Bên cạnh cô là một người đồng nghiệp dày dặn kinh nghiệm đang cùng chịu đựng cái nóng, cái đau và sự bất tiện này.

“Được rồi! Vào vị trí! Máy chạy!”

Tiếng đạo diễn lại vang lên. Ánh đèn vụt sáng chói lòa hơn trước. Và rồi, tiếng “Rè… Rè…” của chiếc máy rung lại bắt đầu tiến lại gần, báo hiệu màn “tra tấn” thật sự bây giờ mới bắt đầu.


Phần 4: Bữa Trưa Của Những Con Rối

12 giờ 15 phút trưa.

Sau gần hai tiếng đồng hồ quay các cảnh tĩnh (Close-up) và tạo dáng dưới ánh đèn cao áp, không khí trong trường quay đã trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Mồ hôi của Mina và Reiko đã bắt đầu đọng thành vũng nhỏ bên trong lớp Latex ở thắt lưng.

“Được rồi! Cắt! Nghỉ ăn trưa 45 phút!”

Tiếng loa của đạo diễn vang lên như tiếng chuông báo hết giờ học, nhưng mang theo một mệnh lệnh ngầm khắc nghiệt. Ngay lập tức, các nhân viên ánh sáng tắt bớt đèn. Tanaka-sensei và trợ lý tiến đến hạ dây thừng xuống.

Đôi chân trần của Mina chạm vào chiếu Tatami, run rẩy tìm lại thăng bằng. Cô thở hắt ra, định đưa tay lên lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán, nhưng… cô khựng lại. Hai tay cô vẫn bị khóa chặt sau lưng bằng nút thắt “Cánh Tiên” (Takate-kote).

“Sensei, thầy có thể tháo tay cho tụi em được không ạ? Vai em tê quá…” Mina lí nhí hỏi, giọng đầy hy vọng.

Tanaka-sensei vừa châm điếu thuốc vừa lắc đầu quầy quậy: “Không được đâu nhóc. Cái nút thắt này thầy mất 20 phút để chỉnh cho đẹp đấy. Tháo ra bây giờ thì chiều nay lại mất thêm 20 phút trói lại à? Đạo diễn giết thầy mất. Chịu khó tí đi.”

Nói xong, ông bỏ ra ngoài hút thuốc, để lại hai cô gái đứng chôn chân giữa phòng, bụng đói meo và tay bị trói gô.

“Chào mừng đến với thực tế,” Reiko cười khổ, hất hàm về phía góc phòng nơi trợ lý đang phát cơm Bento. “Đi nào, chúng ta cần nạp năng lượng cho màn tra tấn buổi chiều.”

Cảnh tượng tiếp theo là một sự hạ thấp nhân phẩm đầy tinh tế.

Hai cô gái trong bộ đồ Latex đen bóng loáng, gợi cảm chết người, lại phải ngồi bệt xuống sàn một cách khó nhọc. Lớp nhựa cứng ở háng và đầu gối khiến họ không thể ngồi xếp bằng, mà phải duỗi chân sang một bên như những con búp bê bị hỏng khớp. Tay bị trói quặt ra sau khiến trọng tâm mất cân bằng, họ phải tựa vai vào tường để không bị ngã.

Kenji – cậu trợ lý trường quay trẻ măng – bưng hai hộp cơm Bento và nước trà xanh đến. Cậu ta lúng túng bóc đũa tre, gắp một miếng trứng cuộn đưa lên miệng Reiko.

“A… nào,” Reiko há miệng ra một cách tự nhiên. Cô đã quá quen với cảnh này. Nhưng với Mina, việc phải há miệng chờ người khác đút cho ăn như một đứa trẻ tàn tật khiến lòng tự trọng của cô bị tổn thương sâu sắc.

“Ăn đi em,” Reiko nhắc nhở khi thấy Mina do dự. “Đừng sĩ diện nữa. Không ăn là chiều nay ngất đấy.”

Mina cắn răng, há miệng đón lấy miếng gà chiên từ tay Kenji. Một chút nước sốt dính lên mép. Cô định quay đi lau, nhưng gã quay phim đi ngang qua đã kịp đưa máy lên:

“Giữ nguyên đó! Cảnh này hay đấy. ‘Nữ thần Latex biến thành thú cưng’. Liếm mép đi cô bé.”

Dưới áp lực của ống kính, Mina buộc phải thè lưỡi ra, liếm sạch vết sốt trên mép mình một cách nhục nhã. Gã quay phim cười hô hố rồi bỏ đi.

Tủi thân, Mina quay sang uống nước. Cô ngậm ống hút, hút lấy hút để chai trà xanh lớn vì quá khát sau 2 tiếng mất nước. Cô không hề biết rằng, chính hành động uống nước vội vàng này, cộng với việc không thể tự đi vệ sinh do tay bị trói, sẽ là nguyên nhân dẫn đến thảm họa trong cảnh quay buổi chiều.

45 phút nghỉ trưa trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Dạ dày vừa có chút thức ăn chưa kịp tiêu hóa, bàng quang lại căng tức vì chai nước lớn. Tiếng đạo diễn lại vang lên lanh lảnh: “Hết giờ! Treo lên lại nào! Chuẩn bị máy rung công suất lớn!”. Mina rùng mình, cô biết địa ngục thực sự bây giờ mới bắt đầu.


Phần 5: Sự Cố Tại Set Quay & Cực Khoái Cưỡng Ép

Khi Mina bị treo lên trở lại, trọng lượng cơ thể dồn xuống khiến bụng dưới cô đau thắt. Bữa trưa vội vàng và chai nước trà xanh ban nãy giờ đang phản chủ, tạo áp lực khủng khiếp lên bàng quang đang bị dây thừng chèn ép. Không khí trong phim trường đặc quánh lại, ngột ngạt như thể oxy đang bị hút cạn bởi sức nóng của dàn đèn cao áp 2000W. Tiếng động cơ của chiếc máy rung công nghiệp rú lên ở tần số cao nhất, tạo ra âm thanh “Zzzz… Zzzz…” chói tai, khoan thẳng vào màng nhĩ của bất kỳ ai đang có mặt.

Nhưng với Mina, âm thanh đó dường như vọng lại từ một nơi rất xa. Cô đang trượt dần vào trạng thái mà dân trong nghề gọi là “Subspace” (Vùng tiềm thức). Đó là khi não bộ bị quá tải bởi tín hiệu đau đớn và kích thích dồn dập, nó tự động ngắt kết nối với thực tại để bảo vệ chủ thể.

Đầu máy rung lạnh ngắt, bọc nhựa cứng, bị ấn thô bạo vào vùng háng của Mina thông qua lớp Latex. Nó không còn là một dụng cụ hỗ trợ diễn xuất nữa. Nó là một cỗ máy tra tấn thần kinh.

“Ư… ư… ư!!!!!!”

Tiếng rên rỉ của Mina bắt đầu thay đổi. Nó không còn giữ được nhịp điệu “gợi cảm” theo yêu cầu của đạo diễn ban đầu. Nó trở nên đứt quãng, nghẹn ngào và mang âm sắc của sự hoảng loạn thực sự (Panic Attack). Hơi thở của cô dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội bên trong chiếc áo crop-top chật ních, cố gắng tranh giành từng ngụm không khí qua đường mũi nhỏ hẹp.

Cơ thể cô phản bội lý trí. Lớp Latex dày cộm vốn dĩ làm giảm bớt cảm giác, nay lại trở thành một màng cộng hưởng chết người. Độ rung cực mạnh lan tỏa khắp vùng xương chậu, ép các cơ vòng của cô phải co thắt liên tục dù cô đang cố gồng mình chống cự.

Ở ngay bên cạnh, Reiko nhận ra sự bất thường. Dù bị bịt mắt, nhưng qua tiếng thở rít lên như tiếng còi ấm nước sôi của Mina, Reiko biết con bé đã đạt đến “Ngưỡng gãy” (Breaking point).

Reiko cố gắng xoay người, dùng chút sức lực tàn dư ở ngón tay út đang bị trói quặt sau lưng để ra hiệu cho nam diễn viên phụ. Cô búng ngón tay liên tục vào không khí: “Dừng lại! Giảm tốc độ đi! Con bé không chịu nổi đâu!”

Nhưng gã diễn viên phụ – một gã đàn ông đeo mặt nạ đen, chỉ coi đây là công việc làm thêm giờ – không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy. Hắn đang chờ lệnh của đạo diễn.

“Tốt lắm! Giữ nguyên lực đó!” Tiếng đạo diễn vang lên qua loa cầm tay, giọng gã lạnh tanh, không hề có chút lo lắng. “Cơ đùi cô ta đang co giật rất đẹp. Camera 1, bắt lấy khoảnh khắc ngón chân cô ta quắp lại. Đừng bỏ lỡ!”

Với đạo diễn, sự đau đớn và hoảng loạn của Mina không phải là tín hiệu cầu cứu. Đó là “Vàng ròng”. Trong dòng phim Fetish hạng nặng, cảm xúc thật (Real pain/Real pleasure) là thứ đắt giá nhất. Hắn sẽ không bao giờ hô “Cắt” lúc này.

“Hộc… hộc… Oaaaaa….”

Mina bắt đầu khóc. Nước mắt trào ra ồ ạt, thấm ướt đẫm chiếc bịt mắt ren, chảy xuống má và hòa lẫn vào lớp băng keo đang bịt miệng. Trong bóng tối đen đặc của thị giác, cô cảm thấy như mình đang rơi tự do xuống vực thẳm. Cô muốn hét lên “Dừng lại”, nhưng chiếc băng keo oan nghiệt đã chặn đứng mọi ngôn ngữ, chỉ chừa lại những tiếng ú ớ vô nghĩa của một con thú bị thương.

Và rồi, sự cố xảy ra.

Khi chiếc máy rung bị ấn sâu thêm một nấc, chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất đang sưng tấy, cơ thể Mina giật bắn lên như bị điện giật. Một cơn co thắt cực độ ập đến – không phải là khoái cảm ngọt ngào, mà là một sự bùng nổ sinh lý cưỡng ép (Forced Orgasm).

Dịch thể trào ra không kiểm soát. Cô bắn nước (Squirting) ngay lập tức. Một lượng lớn dịch nhờn và nước tiểu (do bàng quang bị chèn ép quá lâu) tuôn ra, ướt đẫm phần đũng quần Latex, chảy tràn xuống đùi và nhỏ giọt tong tỏng xuống tấm chiếu Tatami bên dưới.

Mina hoàn toàn sụp đổ. Cô buông xuôi. Đầu cô gục xuống, toàn thân mềm nhũn, treo lơ lửng trên dây thừng như một con rối đứt dây. Cảm giác xấu hổ tột cùng xâm chiếm tâm trí cô khi nhận ra mình vừa tiểu tiện không tự chủ trước mặt cả đoàn phim nam giới.

Nhưng không ai dừng lại giúp cô lau dọn. Không một ai.

“ZOOM VÀO! ZOOM VÀO NGAY!” Đạo diễn hét lên đầy phấn khích. “Quay cận cảnh chất lỏng đang chảy xuống đùi! Ánh sáng đâu? Đánh đèn vào đó! Tuyệt vời! Đây chính là Money Shot!”

Tiếng màn trập máy ảnh tanh tách liên hồi. Tiếng quay phim điều chỉnh tiêu cự. Không ai quan tâm cô gái trẻ đang treo lơ lửng kia vừa bị vỡ vụn lòng tự trọng. Với họ, cô chỉ là một đạo cụ sinh học vừa hoạt động vượt năng suất.

Reiko cắn chặt môi dưới lớp băng keo đến bật máu. Cô nghe thấy tất cả. Cô ngửi thấy mùi khai ngai ngái bốc lên trong không khí nóng hầm hập. Sự giận dữ trào lên trong lồng ngực cô, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi buồn vô hạn. Đây là cái giá của nghề nghiệp. Đây là mặt trái trần trụi mà không một hợp đồng nào ghi rõ.

Mina lả đi, rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cô không còn cảm thấy đau ở cổ tay, không còn thấy nóng. Cô chỉ thấy lạnh. Một cái lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng giữa mùa hè, khi cô nhận ra mình đang bị tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể, trở thành món đồ chơi trong tay những kẻ có tiền và quyền lực.

“Được rồi! Cắt!”

Giọng đạo diễn vang lên thỏa mãn sau 2 phút quay cận cảnh sự nhục nhã đó. “Cảnh quay xuất sắc. Hạ hai cô gái xuống. Gọi lao công vào lau sàn đi. Nhớ quay cả cảnh cô ta đang thở dốc lúc hạ xuống nhé, đừng tắt máy vội.”


Phần 6: Liệu Pháp Trong Khách Sạn Tình Yêu

10 giờ đêm. Cơn mưa rào bất chợt của Tokyo trút xuống quận Kabukicho, rửa trôi đi lớp bụi bặm ban ngày nhưng không thể gột rửa hết sự nhớp nháp đang bám chặt trong tâm trí Mina.

Họ không đi ăn. Mina không nuốt nổi thứ gì lúc này. Cô đi bên cạnh Reiko như một cái xác không hồn, đôi mắt sưng húp sau cặp kính râm to bản. Cô vẫn cảm thấy mùi khai ngai ngái ám ảnh trên da thịt mình, dù đã thay quần áo thường dân.

“Vào đây đi,” Reiko nói ngắn gọn, kéo tay Mina rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Trước mặt họ là tấm biển đèn Neon nhấp nháy chữ “REST & STAY” của một Khách sạn Tình yêu (Love Hotel). Không ai hỏi ai câu nào. Reiko thành thục bấm chọn phòng trên bảng điện tử ở sảnh – một căn phòng hạng sang có bồn tắm sục (Jacuzzi) lớn. Cô nhét tờ tiền mệnh giá 1 vạn Yên vào máy thanh toán tự động. Cánh cửa thang máy mở ra, nuốt chửng hai người phụ nữ vào không gian riêng tư tuyệt đối.

Căn phòng số 304 rộng lớn, ánh đèn vàng ấm áp và mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của phim trường ban nãy. Nhưng Mina vừa bước vào đã ngồi thụp xuống sàn nhà trải thảm, ôm mặt khóc nức nở.

“Em xin lỗi… Em xin lỗi Senpai…” Mina nấc lên từng tiếng. “Em tởm quá… Em đã tè ra sàn… Em không kìm được… Em là đứa bệnh hoạn…”

Reiko không nói gì. Cô ném túi xách lên giường, đi thẳng vào phòng tắm và mở nước nóng. Tiếng nước chảy ồ ạt lấp đầy khoảng trống im lặng. Cô quay lại, quỳ xuống trước mặt Mina, nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay đang run rẩy của cô bé ra khỏi mặt.

“Nghe này,” Reiko nhìn thẳng vào mắt Mina, giọng nghiêm nghị nhưng không thiếu sự dịu dàng. “Đó không phải là bệnh hoạn. Đó là sinh học. Khi bàng quang bị chèn ép và dây thần kinh bị kích thích quá độ, cơ thể sẽ tự xả van. Đạo diễn biết điều đó, hắn ta cố tình ép em đến mức đó để lấy cảnh quay. Em là nạn nhân, không phải tội đồ.”

“Nhưng… nhưng em đã thấy sướng…” Mina thú nhận điều khiến cô ghê tởm bản thân nhất. “Lúc đó… em thực sự đã lên đỉnh. Dù em rất đau, nhưng em vẫn sướng. Có phải em bị hỏng rồi không?”

Reiko thở dài, kéo Mina đứng dậy, bắt đầu cởi bỏ lớp quần áo vướng víu trên người cô bé.

“Đó là cơ chế phòng vệ của não bộ. Endorphin tiết ra để giảm đau, và nó đánh lừa em rằng đó là khoái cảm. Đừng tự dằn vặt nữa. Vào tắm đi. Tẩy sạch mùi của bọn đàn ông đó đi.”

Trong bồn tắm sục đầy bọt xà phòng, hai cơ thể trần trụi ngâm mình trong làn nước nóng 40 độ C. Hơi nước bốc lên mờ ảo. Reiko dùng bông tắm kỳ cọ thật mạnh lên lưng Mina, chà xát những vết hằn đỏ tím do dây thừng để lại, như muốn lột bỏ lớp da ô uế.

Mina ngồi im, nước mắt vẫn lăn dài, hòa vào nước bồn tắm. Cô cảm thấy trống rỗng. Dư chấn của chiếc máy rung vẫn còn đó – một cảm giác bứt rứt, “nứng” nhưng đau đớn, lơ lửng ở bụng dưới mà không thể tan biến.

“Chị ơi… em khó chịu quá…” Mina thì thầm, dựa đầu vào vai Reiko.

Reiko hiểu. Đây là hội chứng “Hư không sau cực khoái” (Post-coital Tristesse) kết hợp với việc chưa được giải tỏa hoàn toàn về mặt cảm xúc. Cực khoái cưỡng ép ở trường quay chỉ giải quyết vấn đề cơ học, nhưng nó để lại một hố sâu tâm lý.

“Để chị giúp em,” Reiko nói khẽ. “Lần này sẽ không đau đâu. Lần này là của em. Do em kiểm soát.”

Reiko kéo Mina vào lòng, để lưng trần của cô bé áp vào ngực mình. Tay Reiko lướt nhẹ trên làn da ướt nước, không thô bạo, không dùng dụng cụ. Chỉ có hơi ấm của da thịt con người.

Cô hôn nhẹ lên vai Mina, nơi có vết bầm tím, rồi trượt tay xuống dưới nước. Những ngón tay điêu luyện của Reiko – người đã quá hiểu cơ thể phụ nữ – bắt đầu xoa dịu điểm nhạy cảm đang sưng tấy của Mina. Nhẹ nhàng. Chậm rãi. Kiên nhẫn.

“Thả lỏng đi…” Reiko thì thầm vào tai Mina. “Không ai quay phim cả. Không ai phán xét em cả. Khóc cũng được, rên cũng được. Hãy lấy lại cơ thể của mình đi.”

Dưới sự dẫn dắt êm ái đó, Mina bắt đầu nấc lên. Cảm giác tủi nhục dần tan biến, thay vào đó là một luồng hơi ấm an toàn. Cô không còn phải gồng mình chống cự. Cô được phép yếu đuối.

Khi cao trào ập đến lần nữa, nó không dữ dội như bão tố ở trường quay. Nó êm đềm như một con sóng vỗ bờ, cuốn trôi đi mọi căng thẳng và sợ hãi. Mina rùng mình nhẹ, úp mặt vào cánh tay Reiko, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.

1 giờ sáng.

Trên chiếc giường tròn cỡ lớn của khách sạn, hai cô gái nằm cuộn tròn vào nhau dưới lớp chăn dày. TV vẫn bật chương trình dự báo thời tiết với âm lượng nhỏ, phát ra thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt.

Mina đã ngủ say, khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt khô nhưng đôi lông mày đã giãn ra. Reiko vẫn thức. Cô vuốt nhẹ mái tóc rối của đàn em, châm một điếu thuốc lá điện tử, nhả khói lên trần nhà.

Ngày mai, họ sẽ lại thức dậy, lại trang điểm, lại đeo lên mình chiếc mặt nạ của những “Búp bê Latex” chuyên nghiệp. Nhưng ít nhất đêm nay, trong căn phòng chật hẹp này, họ là con người. Họ nương tựa vào nhau để vá víu lại những mảnh hồn rách nát, để tiếp tục sinh tồn trong cái thế giới hào nhoáng nhưng tàn nhẫn này.

— HẾT —


Ngoại Truyện: Món Hàng Nguyên Mùi

*Thời gian: 9:00 AM – Sáng hôm sau tại Khách sạn Tình yêu.*

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa sổ, chiếu rọi lên những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Mina dụi mắt tỉnh dậy. Đầu cô hơi đau nhức – di chứng của việc mất nước ngày hôm qua.

Bên cạnh giường, Reiko đã dậy từ lúc nào. Cô đang mặc lại chiếc quần Jeans, miệng ngậm điếu thuốc lá điện tử. Trên bàn trang điểm, Reiko đang lúi húi làm gì đó với một chiếc túi Zip-lock (túi nhựa có khóa kéo) loại to chuyên dùng để đựng thực phẩm đông lạnh.

“Dậy rồi à? Mau rửa mặt đi rồi ra đây,” Reiko nói mà không quay đầu lại.

Mina lết vào nhà tắm. Khi bước ra, cô thấy Reiko đang cầm chiếc quần lót lọt khe (G-string) mà Mina đã mặc ngày hôm qua – chiếc quần dính đầy mồ hôi khô và… vết tích của sự cố “vỡ trận” ở trường quay.

“Senpai! Chị làm gì thế? Đừng chạm vào nó, bẩn lắm!” Mina hét lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Cô định lao tới giật lấy để vứt vào thùng rác.

“Dừng lại,” Reiko giơ tay ngăn cản, giọng lạnh tanh. “Em định vứt 50.000 Yên (khoảng 10 triệu VND) vào sọt rác đấy à?”

Mina sững lại. “Dạ?”

Reiko nhếch mép cười, một nụ cười đầy tính thương mại. Cô cầm chiếc quần lên, đưa mũi vào hít nhẹ một cách chuyên nghiệp như một chuyên gia thẩm định rượu vang.

“Mùi khai ngai ngái của nước tiểu, mùi chua của mồ hôi sợ hãi, và mùi tanh nồng của dịch nhờn hưng phấn. Đây là một ly cocktail hoàn hảo cho bọn Burusera (dân sưu tầm đồ lót cũ).”

Reiko khéo léo cuộn chiếc quần lót lại, nhét nó vào bên trong chiếc tất đùi Latex cũng chưa được giặt. Lớp cao su đen bóng sau một đêm ủ kín vẫn còn ẩm ướt bên trong. Mùi cao su hăng hắc trộn lẫn với mùi cơ thể nồng nàn bốc lên.

“Nghe này Mina,” Reiko vừa thao tác vừa giảng giải. “Khách hàng của dòng phim này không chỉ xem bằng mắt. Họ muốn ngửi. Họ muốn sở hữu một phần ‘nỗi đau’ và ‘khoái cảm’ của em. Cái quần lót sạch sẽ thơm tho mùi nước xả vải ngoài cửa hàng chỉ đáng giá 500 Yên. Nhưng cái quần lót dính ‘tai nạn’ của em hôm qua, nó là hàng Limited (phiên bản giới hạn).”

Cô bỏ tất cả vào túi Zip-lock. Trước khi kéo khóa, Reiko ép hết không khí ra ngoài để giữ mùi được lâu nhất (Vacuum seal thủ công).

“Xoẹt.”

Tiếng khóa túi đóng lại. Bên trong lớp nilon trong suốt là mớ hỗn độn đen ngòm, ẩm ướt và ô uế. Đó là bằng chứng cho sự tủi nhục của Mina ngày hôm qua.

Reiko ném chiếc túi lên giường, ngay cạnh tay Mina.

“Cầm lấy. Lát nữa qua Studio trả đồ, đưa cái túi này cho tay quản lý đạo cụ. Hắn sẽ đưa thêm cho em phong bì tiền mặt. Đừng tỏ ra xấu hổ. Đó là tiền bán thân xác của em, từng giọt mồ hôi đều được tính phí. Hiểu chưa?”

Mina nhìn chiếc túi nhựa. Qua lớp nilon, cô vẫn tưởng tượng ra cái mùi nồng nặc bên trong. Cảm giác ấm áp, được chữa lành đêm qua bỗng chốc tan biến. Thực tại lạnh lùng ập đến: Cô không chỉ bán hình ảnh, cô còn đang bán cả sự riêng tư và danh dự của mình theo đúng nghĩa đen, đóng gói trong một chiếc túi nhựa rẻ tiền.

Mina hít sâu một hơi, cầm chiếc túi lên. Nó nặng trịch.

“Em hiểu rồi ạ,” Mina đáp, ánh mắt trở nên chai sạn hơn một chút. Cô nhét chiếc túi vào ba lô, ngay cạnh hộp phấn trang điểm.

Reiko gật đầu hài lòng, khoác túi lên vai: “Tốt. Đi thôi. Tàu điện sắp chạy rồi. Hôm nay chị còn một ca chụp hình trói dây thừng treo ngược (Suspension) nữa. Hy vọng hôm nay không phải dỗ dành ai khóc nhè.”

Hai cô gái bước ra khỏi khách sạn, hòa vào dòng người tấp nập buổi sáng ở Tokyo. Không ai biết trong ba lô của cô gái trẻ xinh đẹp kia đang chứa đựng một món hàng “nguyên mùi” đầy ám ảnh, đang chờ được gửi đến tay một kẻ xa lạ nào đó để thỏa mãn những dục vọng đen tối nhất.

💡 GÓC KIẾN THỨC JAV: THỊ TRƯỜNG BURUSERA
“Burusera” là từ lóng tiếng Nhật ghép từ “Bloomer” (quần thể thao nữ sinh) và “Sailor” (đồng phục thủy thủ). Nó ám chỉ các cửa hàng chuyên bán đồ lót, đồng phục, hoặc trang phục diễn đã qua sử dụng (chưa giặt).
Trong ngành công nghiệp người lớn, các trang phục Latex hoặc đồ lót dính chất lỏng cơ thể sau khi quay phim thường được bán lại với giá rất cao (gấp 10-20 lần giá gốc) cho các nhà sưu tầm. Đây được coi là một nguồn thu nhập phụ đáng kể cho diễn viên và studio.

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0