Truyện chữ BDSM: Đêm Định Mệnh Của Aki

Truyện Chữ BDSM: Đêm Định Mệnh Của Aki

Aki mặc kimono trong phòng tatami trước khi bị trói BDSM
Aki – Bông hoa đài các trước giờ G.

Giới thiệu: Bộ truyện chữ BDSM này khắc họa lại đêm kinh hoàng nhưng đầy khoái cảm của phu nhân Aki. Từ một người phụ nữ quyền quý trong bộ Kimono sang trọng, cô bị bắt cóc, lột trần và biến thành món đồ chơi tình dục trong hầm tối. Hành trình từ sự kháng cự yếu ớt đến khi hoàn toàn sụp đổ trong chiếc cũi sắt lạnh lẽo sẽ được miêu tả trần trụi nhất.


PHẦN 1: BỮA TIỆC MÁU VÀ DỤC VỌNG ĐANG CHỜ ĐỢI

Cơn mưa rào bất chợt cuối hạ trút xuống mái ngói âm dương của lữ quán cổ kính nằm sâu trong vùng ngoại ô vắng vẻ, tạo nên những âm thanh lộp độp đơn điệu và buồn tẻ. Trong căn phòng Washitsu thượng hạng, không gian dường như bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chỉ còn lại mùi hương nồng nàn của cói khô từ những tấm chiếu Tatami mới trải và mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ các cột trụ được đánh bóng loáng.

Aki ngồi bất động như một bức tượng điêu khắc giữa căn phòng rộng lớn. Đêm nay, cô đẹp một cách ma mị và đầy khiêu gợi, vẻ đẹp của một người đàn bà đã bước qua tuổi thanh xuân ngây thơ để chạm tới đỉnh cao của sự mặn mà, chín muồi. Cô khoác trên mình bộ Kimono cách tân bằng lụa tơ tằm thượng hạng, nền vải màu xanh thẫm in họa tiết những đóa hoa cúc trắng đang bung nở rực rỡ. Chất liệu lụa mỏng manh, mát lạnh ôm rạt lấy thân hình đồng hồ cát quyến rũ, tôn lên những đường cong chết người mà bất cứ gã đàn ông nào nhìn vào cũng phải thèm khát đến khô cổ.

Cổ áo được trễ xuống sâu hơn mức bình thường, để lộ ra vùng xương quai xanh mảnh mai và một phần rãnh ngực sâu hun hút, trắng ngần như tuyết. Đôi gò bồng đảo căng tròn, đầy đặn của cô phập phồng nhẹ nhàng theo từng nhịp thở, như muốn xé toạc lớp vải lụa bó sát để giải phóng sự ngột ngạt bên trong. Bên dưới tà váy xẻ cao, đôi chân thon dài, nuột nà được giấu kín kẽ nhưng thi thoảng lại lộ ra thấp thoáng mỗi khi cô khẽ cựa mình, kích thích trí tưởng tượng về những gì ẩn giấu nơi vùng cấm địa nhạy cảm nhất.

Trên chiếc bàn gỗ mun thấp lè tè trước mặt Aki là một bữa tiệc Sashimi và Sushi được bày biện cầu kỳ như một tác phẩm nghệ thuật. Những lát cá hồi cam óng ả, những miếng cá ngừ đỏ tươi nằm xếp lớp trên khay gỗ, bên cạnh là chai rượu Sake loại hảo hạng nhất đã được hâm nóng. Nhưng tất cả giờ đây đã bắt đầu nguội lạnh. Những lát cá tươi ngon đang dần khô lại, mất đi độ bóng bẩy dưới ánh đèn vàng vọt, hiu hắt của căn phòng, giống như chính tâm trạng của Aki lúc này.

Cô nâng chén rượu sứ nhỏ xíu lên đôi môi đỏ mọng, nhấp một ngụm cay nồng. Chất lỏng ấm nóng trôi tuột xuống cổ họng, lan tỏa một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, khiến khuôn mặt thanh tú của cô ửng lên một màu hồng phớt đầy dâm đãng. Đã hai tiếng đồng hồ trôi qua. Người đàn ông quyền lực mà cô hẹn gặp vẫn bặt vô âm tín. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ dán giấy Shoji nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn đói khát.

Aki khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi rượu thơm nồng. Cô cảm thấy một sự bứt rứt khó tả len lỏi trong từng thớ thịt. Không phải là sự giận dữ vì bị cho leo cây, mà là một nỗi bất an mơ hồ, một trực giác sắc bén của loài thú nhỏ khi cảm nhận được hơi thở của thú săn mồi đang đến gần. Lớp vải lụa cọ xát vào hai đầu vú đang cương cứng lên vì lạnh và hồi hộp khiến cô khẽ rùng mình. Cô đưa bàn tay thon dài, được sơn móng đỏ chót, vuốt nhẹ lên đùi mình, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Căn phòng quá rộng và quá yên tĩnh. Ánh đèn vàng yếu ớt không đủ sức xua tan những bóng đen đang chập chờn nơi góc phòng. Aki có cảm giác như có hàng ngàn con mắt vô hình đang soi mói vào cơ thể mình, lột trần từng lớp quần áo, liếm láp lên làn da trắng mịn của cô. Cô cảm thấy mình trần trụi và yếu đuối hơn bao giờ hết, như một con cừu non lạc lõng giữa bầy sói trong đêm trăng tròn.

Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên.

“Cạch…”

Tiếng chốt cửa gỗ khô khốc vang lên từ phía hành lang dài hun hút, xé toạc sự tĩnh lặng. Aki giật bắn người, chén rượu trên tay sóng sánh, đổ tràn ra mu bàn tay trắng muốt, nhỏ giọt xuống chiếc váy lụa đắt tiền. Cô nín thở, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa lùa Shoji mỏng manh trước mặt. Đó không phải là tiếng bước chân lịch thiệp của vị khách cô đang đợi.

Không có tiếng gõ cửa. Không có tiếng chào hỏi.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, tiếng đế giày da nghiến xuống sàn gỗ ken két, kèm theo đó là những hơi thở ồ ồ, thô bạo và đầy mùi dục vọng đang tiến lại gần. Bóng của những gã đàn ông to lớn in hằn lên vách cửa giấy, đen ngòm và méo mó như những con quỷ dữ vừa chui lên từ địa ngục.

Aki muốn hét lên, muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống nền chiếu Tatami. Nỗi sợ hãi tê liệt chạy dọc sống lưng, bóp nghẹt lấy cổ họng cô. Cô biết, bữa tiệc sashimi trên bàn đã hỏng, nhưng một bữa tiệc khác – bữa tiệc của xác thịt, của sự nhục mạ và đau đớn tột cùng – sắp sửa bắt đầu, và món chính trên bàn tiệc ấy, không ai khác, chính là cơ thể ngọc ngà, thơm tho của cô.

PHẦN 2: CƠN ÁC MỘNG BỊ BỊT KÍN

“RẦM!!!”

Tiếng động kinh hoàng vang lên như sấm nổ ngay bên tai, khiến tim Aki như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa lùa Shoji mỏng manh không chịu nổi lực tác động tàn bạo, bị đạp tung sang hai bên, xiêu vẹo rời khỏi đường ray gỗ. Những mảnh giấy bồi trắng rách toạc, bay lả tả trong không trung như xác bướm.

Chưa kịp định thần, từ bóng tối hành lang, ba bóng đen lừng lững lao vào như những con thú đói khát đã rình rập từ lâu. Mùi mồ hôi chua loét, nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền xộc thẳng vào khoang mũi Aki, át đi hương thơm thanh tao của căn phòng. Cô há hốc mồm định thét lên một tiếng kêu cứu, nhưng âm thanh ấy vĩnh viễn mắc kẹt nơi cổ họng.

Gã đàn ông to con nhất, với khuôn mặt đầy sẹo và ánh mắt vằn lên những tia máu dâm dục, lao đến nhanh như một tia chớp đen. Hắn không nói nửa lời, bàn tay thô ráp như gọng kìm sắt nguội chộp thẳng vào mái tóc nâu dài óng ả của cô.

“Ááá…”

Hắn giật ngược tóc cô ra sau một cách thô bạo, khiến cả người Aki ngửa hẳn ra, cổ căng cứng lộ ra những đường gân xanh yếu ớt. Cơn đau điếng người lan tỏa khắp da đầu khiến nước mắt cô trào ra ngay lập tức. Gương mặt xinh đẹp, kiêu sa của vị phu nhân quyền quý méo xệch đi vì đau đớn và hoảng loạn.

Ngay lúc Aki há miệng ra vì đau, một gã khác đứng bên cạnh đã nhanh tay rút từ túi quần ra một vật thể nhăn nhúm, xám xịt. Đó là một búi giẻ lau máy móc bẩn thỉu, dính đầy dầu mỡ đen ngòm và bốc mùi hôi hám đến buồn nôn. Không chút thương hoa tiếc ngọc, hắn thọc sâu nắm giẻ ấy vào khuôn miệng nhỏ nhắn đang mở rộng của cô.

Cảm giác thô ráp, ram ráp của vải bố cọ xát vào lưỡi và vòm họng khiến Aki muốn nôn ọe. Vị đắng nghét của dầu mỡ và bụi bẩn lan tỏa, xâm chiếm lấy vị giác. Hắn ấn mạnh, nhồi nhét cho đến khi búi giẻ lấp đầy khoang miệng, đẩy lưỡi cô tụt sâu vào trong, khiến hai má cô phồng lên một cách dị hợm.

“Ư… ưm…!!”

Aki cố lắc đầu quầy quậy, hai tay cào cấu loạn xạ vào cánh tay gã đàn ông để đẩy vật thể dơ bẩn đó ra, nhưng sức vóc của một người phụ nữ chân yếu tay mềm chẳng nhằm nhò gì so với sự hung bạo của lũ cầm thú. Cô bị đè nghiến xuống sàn gỗ, bất lực cảm nhận sự xâm phạm đầu tiên lên cơ thể mình.

“Rẹt… Rẹt…”

Âm thanh xé băng keo chát chúa vang lên, lạnh lùng và dứt khoát. Gã thứ ba cầm trên tay cuộn băng keo công nghiệp bản lớn màu xám tro. Hắn cúi xuống, dán chặt đầu băng keo lên má trái Aki, rồi quấn mạnh một vòng quanh đầu cô, siết chặt qua lớp giẻ đang ngậm trong miệng.

Lớp keo dính chặt vào làn da phấn sáp mịn màng, kéo căng khóe miệng cô ra hai bên. Hắn không dừng lại ở một vòng. Hắn quấn thêm vòng thứ hai, thứ ba, chồng chéo lên nhau, biến nửa khuôn mặt dưới xinh đẹp của Aki thành một khối băng dính vô tri. Những lọn tóc mai lòa xòa bị dính vào keo, mỗi cử động lại giật lên đau nhói.

Giờ đây, tiếng thét thất thanh ban đầu chỉ còn là những tiếng “ư… ư…” nghẹn ngào, đục ngầu phát ra từ lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Aki trợn tròn mắt nhìn những gã đàn ông đang vây quanh mình, nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi đồng tử đang co rút lại.

“Câm miệng rồi thì trông ngoan ngoãn hơn hẳn đấy, con điếm!”

Gã cầm đầu cười khẩy, vỗ vỗ vào lớp băng keo lạnh lẽo trên mặt cô đầy vẻ đắc thắng. Hắn thô bạo xô mạnh vai Aki, khiến cô ngã dúi dụi xuống nền chiếu Tatami, ngay cạnh bàn tiệc đang dang dở. Cô nằm đó, tóc tai rũ rượi, miệng bị bịt kín bởi giẻ bẩn và băng keo, hơi thở dồn dập qua đường mũi, cảm nhận rõ ràng sự bất lực của một con mồi đã nằm gọn trong bẫy, chờ đợi những móng vuốt sắc nhọn sắp sửa xé toạc lớp quần áo cuối cùng để ngấu nghiến thân xác ngọc ngà này.

PHẦN 3: BÔNG HOA BỊ GIÀY XÉO

Aki nằm vật vã trên nền chiếu Tatami lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng kịch liệt sau cơn hoảng loạn ban đầu. Tiếng thở dốc ồ ồ phát ra từ mũi cô, nghe như tiếng rít của một con thú nhỏ bị thương đang cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí qua lớp băng keo dày cộm. Đôi mắt cô mở to, đẫm lệ, nhìn trân trân vào ba bóng người đàn ông đang đứng sừng sững bao vây lấy mình như những bức tường thịt lừng lững.

“Nóng nực thế này mà phu nhân mặc kín đáo quá nhỉ? Để bọn này giúp cởi bớt ra cho mát nhé!”

Gã đàn ông cầm đầu nhếch mép cười hô hố, giọng nói khàn đục đầy vẻ cợt nhả và dâm dục. Hắn không chờ đợi sự đồng thuận, cũng chẳng cần màng đến những cái lắc đầu nguầy nguậy đầy van xin của Aki. Hắn lao tới, ngồi đè lên hông cô, trọng lượng cơ thể hộ pháp khiến cô tắt thở, xương sườn như muốn gãy vụn dưới sức ép ngàn cân.

“ROẠT!!!”

Âm thanh vải xé toạc vang lên chát chúa, xé nát không gian tĩnh mịch còn sót lại của căn phòng. Bàn tay thô ráp như vuốt thú của hắn túm lấy cổ áo Kimono lụa tơ tằm đắt tiền, giật mạnh sang hai bên không chút thương tiếc. Những đường may tinh tế đứt phựt, những mảnh vải lụa mềm mại rách bươm, bay lả tả xuống sàn như những cánh bướm gãy cánh trong cơn bão dữ.

Cảm giác gió lạnh lùa vào da thịt đột ngột khiến Aki co rúm người lại. Lớp áo ngoài bị lột sạch, để lộ ra hoàn toàn bờ vai trần thon thả và xương quai xanh quyến rũ trắng ngần như sứ. Nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu của màn tra tấn tinh thần tàn khốc.

Hắn tiếp tục lấn tới, bàn tay chai sần thô bạo thò vào bên trong lớp áo lót ren mỏng manh, bóp mạnh lấy bầu ngực căng tròn đang run rẩy theo từng nhịp tim đập loạn xạ. Aki giật bắn người, cố gắng dùng hai tay che chắn trước ngực theo bản năng tự vệ yếu ớt, nhưng ngay lập tức bị một gã khác đứng bên cạnh đá văng ra.

“Đừng có che! Đẹp thì phải để cho anh em tao ngắm chứ!”

Hắn quát lên, rồi cùng gã cầm đầu xé toạc nốt phần còn lại của chiếc áo lót. Cặp vú trắng nõn, đầy đặn bị giải phóng khỏi sự gò bó, nảy lên bần bật trước mắt ba gã đàn ông đang nuốt nước bọt ừng ực. Hai đầu nhũ hoa hồng hào dựng đứng lên vì lạnh và sợ hãi, phơi bày trần trụi dưới ánh đèn vàng vọt, không còn một mảnh vải che thân.

Chưa dừng lại ở đó, bàn tay thô bỉ của gã cầm đầu trượt dài xuống dưới, nắm chặt lấy cạp váy xẻ tà. Một cú giật mạnh bạo liệt nữa lại vang lên. Chiếc váy dài sang trọng bị kéo tuột xuống tận mắt cá chân, để lộ ra đôi chân dài miên man, thon nuột không tì vết và… chiếc quần lót lụa trắng tinh khôi – thành trì cuối cùng che đậy sự riêng tư và tôn nghiêm của người phụ nữ tội nghiệp.

Aki nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên gò má đang bị băng keo dán chặt. Cô cảm thấy mình như một món hàng bị bóc tem thô bạo, bị lột trần, bị định giá bởi những ánh mắt hau háu, thèm khát đang dán chặt vào vùng tam giác mật. Sự sang trọng, kiêu sa của một phu nhân quyền quý giờ đây đã hoàn toàn biến mất, bị xé nát cùng với đống quần áo rách bươm vương vãi quanh người.

Giờ đây, nằm trên nền chiếu Tatami thơm mùi cỏ khô, Aki chỉ còn là một sinh vật cái trần trụi, run rẩy và bất lực tột cùng trước nanh vuốt của bầy sói. Cô co người lại, cố thu mình nhỏ nhất có thể, nhưng ánh mắt của lũ đàn ông như những lưỡi dao sắc lẹm, liếm láp khắp cơ thể ngọc ngà đang phơi bày, báo hiệu một đêm dài địa ngục của sự chà đạp và nhục mạ thể xác sắp sửa bắt đầu từ chính chiếc quần lót trắng mỏng manh kia.

PHẦN 4: ỐNG KÍNH SOI MÓI VÀ VÙNG KÍN BỊ PHƠI BÀY

Ánh đèn vàng vọt trong phòng Washitsu bỗng trở nên lu mờ trước một tia sáng chói lòa, sắc lẹm vừa được bật lên. Một gã đàn ông đứng bên cạnh, kẻ có khuôn mặt gầy gò và đôi mắt híp lại đầy vẻ biến thái, đã rút chiếc điện thoại thông minh đời mới ra khỏi túi quần. Hắn bật chế độ quay phim 4K cùng đèn Flash cường độ mạnh, thứ ánh sáng lạnh lẽo và tàn nhẫn như lưỡi dao mổ xẻ, rọi thẳng vào cơ thể trần trụi đang co rúm của Aki.

“Nào, để tao lưu lại khoảnh khắc huy hoàng này của phu nhân nhé. Không phải ai cũng có diễm phúc được thấy đâu!”

Hắn cười khùng khục trong cổ họng, dí sát ống kính vào khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt và mồ hôi của cô. Aki cố nghiêng đầu né tránh, nhắm nghiền mắt lại vì xấu hổ và chói mắt, nhưng ngay lập tức bị gã cầm đầu túm tóc, giật ngược trở lại, ép cô phải đối diện trực diện với “con mắt điện tử” vô hồn kia.

Trong khi đó, gã đàn ông thứ ba – kẻ nãy giờ vẫn im lặng quan sát với hơi thở ồ ồ – đã tiến đến phía dưới chân cô. Hắn không chút do dự, thô bạo nắm lấy hai cổ chân thon thả của Aki, giật mạnh sang hai bên, ép cô vào tư thế banh háng nhục nhã nhất. Vùng tam giác mật, nơi tôn nghiêm và kín đáo nhất của người phụ nữ, giờ đây phơi bày trần trụi, không còn bất cứ thứ gì che chắn trước ba cặp mắt thèm khát và ống kính camera đang zoom cận cảnh.

“XOẸT!!!”

Chiếc quần lót lụa trắng tinh khôi – vật cản cuối cùng – bị bàn tay thô bỉ của hắn xé toạc làm đôi rồi vứt sang một bên như giẻ rách. Làn da trắng hồng ở đùi trong và vùng mu mịn màng lập tức bị không khí lạnh lẽo xâm chiếm, khiến Aki rùng mình nổi da gà từng đợt.

“Chà… Nhìn xem này, hồng hào và khít rịt…”

Gã quay phim gí sát điện thoại vào giữa hai chân cô, đèn Flash soi rọi tận cùng từng nếp gấp hồng hào, ướt át của “con bướm” xinh đẹp đang run rẩy. Hắn bắt đầu thuyết minh như đang quay một bộ phim tài liệu sinh học bệnh hoạn, những lời lẽ thô tục, dơ dáy vang lên đều đều khiến Aki muốn ngất đi vì tủi nhục.

Không dừng lại ở việc nhìn ngắm, gã đàn ông đang giữ chân cô bắt đầu hành động. Hắn đưa bàn tay thô ráp với những ngón tay chai sạn, ám mùi thuốc lá, sờ soạng lên vùng đùi non mềm mại, rồi trượt dần vào giữa khe hẹp ẩm ướt. Hắn tàn nhẫn dùng hai ngón tay tách rộng mép lồn cô ra, để lộ hoàn toàn cửa mình đang co thắt liên hồi vì sợ hãi.

“Ư… ư… ư…!!!!”

Aki hét lên trong cổ họng, tiếng kêu bị chặn lại bởi búi giẻ bẩn thỉu trở thành những âm thanh ứ nghẹn đầy đau đớn. Gã đàn ông đột ngột thọc sâu ngón tay trỏ vào bên trong lồn cô, không hề có màn dạo đầu hay bôi trơn. Cảm giác bị xâm nhập thô bạo, khô khốc khiến cô cong người lên, lưng uốn cong khỏi mặt sàn.

Hắn bắt đầu móc máy, xoay ngoáy ngón tay bên trong vách thịt mềm mại, chà xát mạnh vào điểm G nhạy cảm. Sự xâm lấn vừa đau đớn vừa kích thích bản năng sinh lý khiến cơ thể Aki phản bội lại lý trí của cô. Dịch nhờn bắt đầu tiết ra, chảy dâm dấp, làm ướt đẫm ngón tay thô bỉ của hắn, tạo nên những tiếng “chóp chép” ướt át vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.

“Nhìn đi! Mồm thì kêu la nhưng ở dưới thì chảy nước nôi lênh láng thế này đây!”

Gã quay phim cười khoái trá, chĩa ống kính thu trọn hình ảnh dâm dục ấy. Hắn bắt Aki phải ngóc đầu lên, nhìn vào màn hình điện thoại đang phát trực tiếp hình ảnh vùng kín của chính mình đang bị ngón tay đàn ông dày vò. Sự nhục mạ đã lên đến đỉnh điểm. Aki, phu nhân quyền quý, giờ đây chỉ còn là một con búp bê tình dục bị lột trần, bị quay phim, bị móc máy và bị ép phải chứng kiến sự suy đồi của chính cơ thể mình dưới ánh đèn Flash chói lòa đầy ám ảnh.

PHẦN 5: NHỮNG CÚ TÁT BẰNG THỊT VÀ MÙI VỊ CỦA SỰ SỈ NHỤC

Trong khi gã quay phim vẫn đang say sưa với những thước phim cận cảnh vùng kín ướt át, gã đàn ông cầm đầu – kẻ có thân hình hộ pháp nãy giờ vẫn đứng quan sát với hơi thở ngày càng nặng nhọc – bỗng bước tới trước mặt Aki. Hắn đưa tay xuống thắt lưng, nụ cười trên môi hắn méo mó và bệnh hoạn đến rợn người.

“ROẸT…”

Tiếng khóa quần kéo xuống nghe khô khốc và đầy đe dọa. Hắn thô bạo lôi tuột dương vật của mình ra ngoài không khí. Một thanh thịt gân guốc, sần sùi và thâm đen, đang cương cứng hết cỡ, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh và hung hãn. Mùi khai nồng của nước tiểu hòa lẫn với mùi mồ hôi háng đặc trưng xộc thẳng vào không gian chật hẹp, khiến Aki nhăn mặt vì ghê tởm.

“Muốn thử không phu nhân? Nhìn thèm lắm đúng không?”

Hắn không đợi câu trả lời, lập tức túm lấy mớ tóc rối bù của Aki, giật ngược đầu cô ra sau, ép khuôn mặt đang bị dán băng keo chằng chịt của cô ngước lên. Hắn ấn mạnh hạ bộ của mình vào mặt cô, dí sát đầu khấc đỏ hỏn, rỉ nước nhờn vào ngay mũi Aki, bắt cô phải hít trọn cái mùi giống đực nồng nặc ấy.

Vì miệng Aki đã bị nhét chặt búi giẻ bẩn thỉu và dán kín bằng nhiều lớp băng keo công nghiệp, hắn không thể nhét con quái vật ấy vào trong khoang miệng cô được. Nhưng điều đó không làm hắn bực mình, trái lại, nó càng kích thích thú tính tàn bạo của hắn hơn.

“BỐP… BỐP…”

Hắn cầm lấy dương vật của mình, quất mạnh vào hai bên má phấn son của Aki như đang tát cô bằng chính thứ vũ khí xác thịt ấy. Tiếng thịt va vào thịt vang lên chát chúa, để lại những vệt đỏ ửng trên làn da trắng mịn. Sự đau đớn về thể xác không thấm vào đâu so với sự sỉ nhục tinh thần tột độ. Cô, Aki, phu nhân quyền quý, giờ đây đang bị tát vào mặt bằng bộ phận sinh dục của một gã đàn ông lạ mặt.

“Làm việc đi! Liếm láp bên ngoài cũng được!”

Hắn gầm gừ, bắt đầu thúc mạnh hông tới tấp. Đầu dương vật cứng ngắc đâm sầm vào lớp băng keo dán trên miệng cô, trượt qua trượt lại, chà xát điên cuồng lên môi, lên mũi, lên cằm. Hắn coi khuôn mặt xinh đẹp của cô như một cái lỗ giả, một dụng cụ thủ dâm sống để giải tỏa cơn nứng đang bùng nổ.

“Ư… ư…!!!!”

Aki trợn ngược mắt, nước mắt giàn giụa vì đau và nghẹt thở. Cổ cô bị bẻ cong ra sau, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Cô cảm nhận được hơi nóng hầm hập từ háng hắn, cảm nhận được chất dịch nhờn nhớp nháp từ đầu khấc bôi trét đầy lên mặt, dính vào tóc, vào lông mi.

Gã quay phim không bỏ lỡ khoảnh khắc đắt giá này. Hắn dí sát camera vào, ghi lại cảnh tượng đầu dương vật thô bỉ đang cày xới trên khuôn mặt tuyệt vọng của người đẹp. Hắn cười hô hố:

“Nhìn xem, phu nhân đang phục vụ nhiệt tình chưa kìa! Dù bị bịt mõm nhưng vẫn rất đam mê nhé!”

Tiếng cười đùa dâm đãng của lũ đàn ông hòa cùng tiếng “bạch bạch” của những cú thúc và tiếng ư ử nghẹn ngào của Aki tạo nên một bản giao hưởng của sự suy đồi. Nước bọt của hắn, mồ hôi của hắn, và cả những giọt pre-cum (dịch hưng phấn) rỉ ra, tất cả bôi trét lên khuôn mặt thanh tú, biến nó thành một bãi chiến trường nhầy nhụa, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn về lòng tự trọng của người phụ nữ tội nghiệp ngay tại bàn tiệc tan hoang.

PHẦN 6: HẦM TỐI VÀ QUẢ CẦU ĐỎ CÂM LẶNG

“Đứng dậy! Hết giờ chơi dạo đầu rồi!”

Gã đàn ông cầm đầu quát lên, giọng nói vang vọng trong căn phòng nồng nặc mùi dục vọng. Hắn thô bạo túm lấy cánh tay trần của Aki, lôi xềnh xệch cô đứng dậy. Đôi chân tê dại vì sợ hãi và lạnh khiến cô loạng choạng, ngã dúi dụi, nhưng ngay lập tức bị xốc nách kéo đi không thương tiếc.

Aki bị lôi ra khỏi căn phòng Washitsu ấm áp, bị kéo lê qua hành lang dài hun hút lát gỗ lạnh buốt. Không một bóng người. Không một tiếng động. Cả khu lữ quán này dường như đã chết, hoặc đã nằm trọn trong tay bọn chúng. Cô bị đẩy xuống một cầu thang hẹp dẫn sâu xuống lòng đất, nơi ánh sáng đèn lồng mờ ảo dần bị thay thế bởi bóng tối đặc quánh.

“Cạch…”

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, để lộ một căn hầm rộng lớn, ẩm thấp. Mùi nấm mốc lâu ngày trộn lẫn với mùi rỉ sét của kim loại xộc vào mũi Aki, khiến dạ dày cô quặn thắt lại. Đây không phải là nơi dành cho con người. Đây là một lò mổ, một ngục tối được thiết kế riêng để giam cầm và hành hạ.

Hắn ném mạnh Aki xuống nền xi măng thô ráp, lạnh lẽo gấp ngàn lần sàn gỗ bên trên. Da thịt trần trụi của cô ma sát với mặt sàn sần sùi, rát bỏng. Cô nằm co quắp, run lẩy bẩy dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt đung đưa trên trần nhà, soi rọi những mảng tường loang lổ vết bẩn đáng ngờ.

“Để tao thay cái rọ mõm mới cho mày. Cái giẻ rách kia trông mất thẩm mỹ quá.”

Một gã tiến lại gần, ngồi xổm trước mặt cô. Hắn đưa tay lên mép lớp băng keo đang dính chặt trên mặt Aki.

“RẸT!!!!!”

Hắn giật mạnh một cú dứt khoát. Lớp băng keo công nghiệp bị bóc ra thô bạo, kéo theo cả những sợi tóc mai và lớp lông tơ trên mặt, khiến Aki hét lên trong cổ họng vì đau rát như bị lột da. Ngay khi băng keo bung ra, hắn móc ngón tay vào lôi tuột búi giẻ bẩn thỉu trong miệng cô ra ngoài.

“Hộc… hộc… khụ… khụ…”

Aki ho sặc sụa, hít lấy hít để luồng không khí ẩm mốc của căn hầm. Cô định hét lên cầu cứu, nhưng chưa kịp phát ra âm thanh nào thì gã đàn ông đã giơ lên trước mặt cô một vật thể mới. Ánh đèn vàng chiếu rọi lên nó, phản chiếu một màu đỏ rực đầy ám ảnh.

Đó là một chiếc Ball Gag (Bịt miệng bóng) chuyên dụng. Một quả cầu silicon màu đỏ tươi, to bằng nắm tay trẻ con, bóng loáng và trơn nhẵn, được gắn chặt vào một dây đai da màu đen chắc chắn với những khóa kim loại lạnh lẽo.

“Há miệng ra! Nhanh!”

Hắn ra lệnh, đồng thời bóp mạnh hai bên hàm của Aki ép cô phải mở miệng. Không đợi cô phản ứng, hắn tống mạnh quả cầu đỏ rực ấy vào giữa hai hàm răng trắng bóng của cô. Kích thước của quả cầu quá lớn khiến miệng Aki bị banh rộng hết cỡ, cơ hàm căng cứng ngay lập tức.

“Ư… ưm…!!”

Hắn vòng dây đai da ra sau gáy cô, siết mạnh từng nấc khóa. Tiếng kim loại va vào nhau “lách cách” vang lên khô khốc. Chiếc đai da siết chặt vào má, cố định quả cầu silicon nằm sâu trong khoang miệng, đè chặt lên lưỡi, chặn đứng mọi nỗ lực khép miệng hay nuốt nước bọt.

Aki lắc đầu quầy quậy, cố gắng dùng lưỡi đẩy quả cầu ra nhưng vô vọng. Nó nằm chễm chệ ở đó như một nút chặn vĩnh cửu. Vì không thể khép miệng, nước bọt bắt đầu tiết ra, không thể nuốt xuống, tràn qua khóe môi, chảy thành dòng dâm dấp xuống cằm và nhỏ giọt xuống bầu ngực trần đang phập phồng.

“Tuyệt phẩm! Nhìn xem, cái miệng nhỏ xinh lúc nào cũng mở rộng chờ đợi thế này mới đúng là nộ lệ chứ.”

Ba gã đàn ông đứng vây quanh, nhìn xuống “tác phẩm” vừa hoàn thiện. Aki giờ đây hoàn toàn biến đổi. Khuôn mặt thanh tú bị biến dạng bởi quả cầu đỏ chót chẹn họng, đôi mắt ngấn lệ đầy vẻ van lơn nhưng bất lực. Hình ảnh dòng nước dãi chảy dài trên cơ thể trắng nõn trong căn hầm tối tăm tạo nên một vẻ đẹp suy đồi, kích thích thú tính của lũ ác quỷ lên đến tột cùng. Cô đã chính thức bị tước đoạt tiếng nói, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ “ư… a…” vô nghĩa, sẵn sàng cho những màn tra tấn thể xác tàn bạo hơn đang chờ đợi phía trước.

PHẦN 7: LUẬT SƯ CỦA QUỶ VÀ BẢN ÁN TỪ PHÍA SAU

Tiếng giày da cao cấp gõ cộp cộp xuống nền xi măng ẩm ướt vang lên từ phía bóng tối, chậm rãi và đầy uy quyền, khác hẳn với sự thô lỗ của ba gã côn đồ ban nãy. Một người đàn ông trung niên bước ra dưới ánh đèn vàng vọt. Hắn mặc một bộ vest xám tro được cắt may tỉ mỉ, tóc chải ngược bóng loáng, đeo kính gọng vàng toát lên vẻ tri thức. Hắn tự xưng là luật sư, nhưng đôi mắt sau tròng kính lại chứa đựng sự biến thái lạnh lùng đến tột độ.

“Chà… Hàng hóa đã được niêm phong kỹ càng rồi nhỉ?”

Lão luật sư nhếch mép cười, ánh mắt hau háu quét dọc cơ thể trần trụi của Aki đang quỳ mọp dưới đất, miệng bị banh rộng bởi quả cầu đỏ chót. Hắn không vội vàng lao vào như đám tay chân. Hắn đi vòng quanh cô, tay cầm một chiếc xô nhựa màu xanh sẫm mà hắn vừa xách theo.

“Nhưng mà bẩn quá. Tao không thích dùng đồ dơ.”

“ÀO!!!!!”

Không một lời cảnh báo, lão hất mạnh xô nước lạnh buốt vào người Aki. Dòng nước xối xả va đập vào da thịt, lạnh đến thấu xương, khiến cô co rúm người lại, toàn thân run bần bật. Nước lạnh hòa lẫn với mồ hôi, bụi bẩn chảy ròng ròng xuống sàn, tạo thành vũng nước lênh láng dưới chân cô. Mái tóc ướt nhẹp bết dính vào mặt, vào cổ, càng làm tăng thêm vẻ thảm hại của một con vật nuôi vừa bị lôi ra tắm rửa.

“Sạch sẽ hơn rồi đấy.”

Lão luật sư thong thả nới lỏng cà vạt, tay kia lần xuống thắt lưng. Tiếng khóa kéo quần vang lên “roẹt” một cái, báo hiệu sự nguy hiểm cận kề. Lão lôi ra một thứ vũ khí gân guốc, sẫm màu và đang cương cứng, trông gớm ghiếc hơn hẳn của đám thanh niên kia. Hắn không cần dạo đầu, cũng chẳng thèm quan tâm đến sự run rẩy của Aki.

“Chổng mông lên! Tao muốn thử cái lỗ phía sau của mày. Nghe nói phu nhân giữ gìn chỗ đó kỹ lắm.”

Hai gã tay sai lập tức lao vào, đè đầu Aki xuống sàn, ép cô chổng cao mông lên trời trong tư thế doggy nhục nhã. Lão luật sư nhổ một bãi nước bọt đặc quánh vào lòng bàn tay, bôi trét qua loa lên lỗ hậu môn hồng hào đang co thắt vì sợ hãi của cô.

“PHẬP!!!!!”

Cơn đau xé toạc ập đến. Lão thúc mạnh hông, đâm sầm dương vật to lớn vào cái lỗ chật hẹp, khô khốc chưa từng được khai phá ấy. Aki trợn ngược mắt, đầu ngẩng phắt lên, gân cổ nổi cuồn cuộn.

“Ư… Ư… Ư…!!!!!!”

Tiếng hét đau đớn tột cùng bị chặn lại bởi quả cầu silicon trong miệng, biến thành những âm thanh ứ nghẹn, tắc nghẽn trong cổ họng nghe như tiếng thú bị thương. Cô cảm thấy như cơ thể mình bị xẻ làm đôi từ bên dưới. Sự ma sát thô bạo, rát bỏng ở cửa sau khiến nước mắt cô trào ra như suối.

“Khít thật! Đúng là hàng thượng hạng!”

Lão luật sư gầm gừ đầy khoái trá, hai tay bám chặt vào eo hông trắng nõn của Aki, bắt đầu những cú thúc như trời giáng. Mỗi cú nện của lão đều khiến cả người Aki đổ ập về phía trước, ngực cà xuống nền xi măng đau rát. Lão rút ra rồi đâm vào liên hồi, không chút thương tiếc, tận hưởng cảm giác các cơ vòng hậu môn của cô đang siết chặt lấy dương vật lão trong cơn co thắt đau đớn.

Phía trước, lũ tay sai cũng không chịu đứng yên. Một tên luồn xuống dưới, thô bạo banh rộng hai mép lồn ướt át của cô ra, cúi đầu xuống hít hà rồi thè lưỡi liếm láp, vét máng điên cuồng ngay trước mặt lão luật sư. Một tên khác nắm lấy bầu ngực đang đung đưa của Aki, bóp mạnh, nhào nặn như nhào bột, móng tay hắn bấm sâu vào núm vú sưng tấy.

Aki hoàn toàn chìm trong ma trận của sự hành hạ tập thể. Phía sau bị xé toạc, phía trước bị dày vò, miệng bị bịt kín. Cô không còn là một con người, mà chỉ là một miếng thịt tươi sống đang bị xâu xé bởi bầy kền kền đói khát giữa địa ngục tăm tối này. Tiếng “bạch bạch” của da thịt va chạm, tiếng rên rỉ nghẹn ngào và tiếng cười hô hố của lũ đàn ông hòa quyện vào nhau, tạo nên bản nhạc nền kinh hoàng nhất cuộc đời cô.

PHẦN 8: CŨI SẮT VÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẤT LỰC

Sau màn tra tấn tập thể cuồng loạn của lão luật sư, Aki thoi thóp nằm sõng soài trên nền xi măng lạnh buốt, toàn thân rũ rượi như một con rối đứt dây. Nhưng cơn ác mộng chưa kết thúc ở đó. Lũ đàn ông xốc nách cô dậy, lôi xềnh xệch về phía góc tối tăm nhất của căn hầm, nơi một khối kim loại đen ngòm lù lù hiện ra.

“Cho vào chuồng đi! Để phu nhân được thưởng thức hương vị tù tội trọn vẹn!”

Lão luật sư ra lệnh lạnh lùng. Aki bị ném mạnh vào bên trong chiếc cũi sắt chật hẹp, đầu gối va đập đau điếng xuống sàn thép cứng ngắc. Mùi rỉ sét tanh nồng xộc thẳng vào mũi cô, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và khai khú, khiến dạ dày quặn thắt lại vì buồn nôn.

“KENG!!!”

Cánh cửa sắt đóng sầm lại, tiếng ổ khóa lách cách khô khốc vang lên như tiếng búa đóng đinh vào quan tài. Aki hoảng loạn lao đến song sắt, hai tay bám chặt vào những thanh kim loại lạnh lẽo, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa qua quả cầu đỏ chót đang chẹn họng. Cô không thể đứng thẳng trong chiếc lồng tù túng này, chỉ có thể quỳ mọp xuống hoặc cuộn tròn người lại một cách nhục nhã.

“RẦM… RẦM…”

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cầu thang. Hai gã đàn ông lôi xềnh xệch một người nữa vào căn hầm. Khi ánh đèn vàng vọt chiếu rọi lên khuôn mặt người mới đến, trái tim Aki như ngừng đập. Đó là một người đàn ông to béo, mặc bộ vest xộc xệch, lấm lem bụi bẩn, hai tay bị trói quặt ra sau lưng và miệng bị nhét chặt một miếng giẻ trắng.

“Ư… ư…!!!!”

Người đàn ông ấy vùng vẫy dữ dội khi nhìn thấy Aki – phu nhân cao quý mà ông ta từng kính trọng, giờ đây đang trần trụi, ướt sũng và bị nhốt trong lồng như một con chó hoang. Nhưng sự phản kháng yếu ớt chỉ đổi lại những cú đá thô bạo vào bụng từ đám tay sai. Chúng ép ông ta quỳ xuống đối diện với chiếc cũi sắt, biến ông ta thành một khán giả bất đắc dĩ cho màn kịch đồi bại cuối cùng.

“Nhìn cho kỹ vào! Xem phu nhân của mày đang được chăm sóc thế nào!”

Lão luật sư túm tóc người đàn ông béo, giật ngược đầu ra sau, ép ông ta phải mở to mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Aki muốn che mặt đi vì xấu hổ tột cùng, nhưng không thể. Cô cảm thấy sự tủi nhục dâng lên nghẹn đắng cổ họng, đau đớn hơn cả những vết thương trên da thịt. Bị hành hạ là một chuyện, nhưng bị phơi bày sự trần trụi, nhơ nhuốc ấy trước mắt người quen biết lại là một sự tra tấn tinh thần tàn độc gấp ngàn lần.

Không gian chật hẹp của chiếc cũi sắt giờ đây biến thành sân khấu địa ngục. Lũ đàn ông không hề dừng lại. Chúng luồn lách qua các kẽ hở của song sắt, thay phiên nhau nện và xoạc Aki từ mọi phía.

“Bạch… bạch… bạch…”

Một tên đứng phía trước, nắm lấy tóc cô lôi sát vào nan lồng, ép khuôn mặt đang đeo gag đỏ chót của cô cọ xát vào háng hắn, bắt cô liếm láp bên ngoài quần. Trong khi đó, ở phía sau, một tên khác luồn tay vào, banh rộng hai mông trắng nõn của cô ra, rồi thúc mạnh dương vật vào lỗ lồn ướt át đang co thắt liên hồi. Sự va chạm giữa da thịt và sắt thép tạo nên những âm thanh chát chúa, hòa lẫn với tiếng cười hô hố dâm đãng của bọn thú vật.

“A… a… ư… ư…!!!!!”

Aki hoàn toàn mất đi nhận thức về thời gian và không gian. Cơ thể cô run rẩy theo từng nhịp thúc thô bạo, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên làn da đầy những vết hằn đỏ ửng. Người đàn ông béo ú quỳ bên ngoài chỉ biết gầm gừ trong cổ họng, nước mắt chảy dài vì bất lực, chứng kiến người phụ nữ xinh đẹp bị chà đạp không thương tiếc ngay trước mắt mình.

Trong cơn mê loạn, Aki cảm nhận được những dòng tinh dịch nóng hổi bắn đầy lên lưng, lên mông và vương vãi khắp sàn sắt khi từng tên một lần lượt thỏa mãn dục vọng. Cô gục đầu xuống sàn, đôi chân không còn đứng vững, hơi thở đứt quãng sau lớp bịt miệng quả cầu.

Màn đêm kết thúc bằng hình ảnh Aki hoàn toàn bị khuất phục. Một nô lệ tình dục đúng nghĩa đã bị bẻ gãy hoàn toàn ý chí, nằm co rúm trong chiếc cũi sắt đen ngòm như một món đồ chơi hỏng sau khi đã bị sử dụng đến kiệt cùng. Đôi mắt cô trống rỗng, vô hồn nhìn vào hư không, cơ thể vẫn còn giật nhẹ theo quán tính, nhưng linh hồn của Aki kiêu sa đã chết, chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch chìm trong bóng tối vĩnh cửu của sự suy đồi.

PHẦN KẾT: TÀN DƯ CỦA ĐÊM ĐỊA NGỤC

Ánh nắng ban mai yếu ớt, nhợt nhạt len lỏi qua khe thông gió bé xíu trên trần hầm, rọi xuống nền xi măng loang lổ những vệt nước đọng và những vết tích nhơ nhuốc của đêm hoan lạc kinh hoàng vừa qua. Không gian im lìm, tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng quạt thông gió quay rì rầm đơn điệu như tiếng tụng kinh cầu siêu cho những linh hồn đã chết.

Trong góc tối của chiếc cũi sắt lạnh lẽo, Aki khẽ cựa mình tỉnh dậy. Cơn đau nhức ê ẩm chạy dọc khắp tứ chi như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nhắc nhở cô rằng những gì đã xảy ra không phải là một cơn ác mộng, mà là thực tại tàn khốc.

Cô mở đôi mắt sưng húp, nặng trĩu. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là làn da trắng nõn của mình giờ đây chằng chịt những vết bầm tím, những dấu răng, dấu tay đỏ ửng in hằn trên bầu ngực, trên đùi và bụng. Những dòng tinh dịch khô lại, bám dính trên da như lớp vảy của sự nhục nhã, bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng khiến dạ dày cô quặn thắt lại.

Chiếc Ball Gag màu đỏ vẫn nằm chễm chệ trong miệng, khiến cô không thể khép hàm, nước bọt khô khốc dính chặt nơi khóe môi nứt nẻ. Aki muốn khóc, nhưng tuyến lệ dường như đã cạn khô sau một đêm dài vắt kiệt sức lực. Cô đưa tay sờ lên những song sắt lạnh buốt, cảm giác tuyệt vọng dâng trào. Người đàn ông béo – nhân chứng của đêm qua – đã bị lôi đi đâu không rõ, để lại mình cô trơ trọi giữa căn hầm địa ngục này.

“Cạch… Két…”

Tiếng cửa hầm mở ra. Ánh sáng mạnh từ bên ngoài tràn vào khiến Aki nheo mắt. Lão luật sư bước vào, trên tay cầm một bộ quần áo hầu gái rẻ tiền và một bát thức ăn dành cho chó.

“Dậy rồi à, nô lệ?”

Hắn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện của kẻ sở hữu. Hắn không còn nhìn cô với ánh mắt thèm khát điên cuồng như đêm qua, mà là ánh mắt của một ông chủ nhìn con vật nuôi đã được thuần hóa. Hắn gõ nhẹ mũi giày da bóng loáng vào song sắt.

“Hôm qua thể hiện tốt lắm. Từ nay, đây sẽ là nhà mới của mày. Ngoan ngoãn phục vụ thì sẽ có cái ăn, còn không…” Hắn liếc nhìn chiếc roi da treo trên tường, “…thì mày biết hậu quả rồi đấy.”

Hắn đẩy bát thức ăn qua khe cửa lồng, rồi ném bộ đồ hầu gái vào mặt cô.

“Ăn đi, rồi mặc vào. Tối nay chúng ta sẽ có khách mới. Đừng làm tao thất vọng.”

Cánh cửa hầm lại đóng sầm lại, nhốt chặt Aki cùng với số phận bi đát của mình. Cô nhìn bát thức ăn dưới sàn, rồi nhìn bộ đồ hầu gái đầy nhục nhã. Bàn tay run rẩy của cô từ từ vươn ra, không phải để chống cự, mà để cầm lấy bát thức ăn.

Trong khoảnh khắc đó, Aki – phu nhân kiêu sa ngày nào – đã chính thức chết. Chỉ còn lại một con búp bê tình dục, một nô lệ không tên, cúi đầu chấp nhận thân phận giam cầm vĩnh viễn trong bóng tối của dục vọng và quyền lực đen tối. Một giọt nước mắt muộn màng lăn dài trên má, rơi xuống nền xi măng lạnh lẽo, tan biến vào hư vô.


(HẾT TRUYỆN)

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0