Truyện chữ BDSM: Mùi Da Thuộc Và Anh

Truyện Chữ BDSM: Mùi Da Thuộc Và Anh

Truyện chữ BDSM: Mùi Da Thuộc Và Anh

Thể loại: BDSM, bondage, Shibari, hogtied, gagged, blindfold, vinyl/latex, corset, office lady, realistic, aftercare

Giới thiệu:

Mùi Da Thuộc Và Anh là bộ truyện chữ BDSM xoay quanh trải nghiệm thực tế của một nữ nhân viên văn phòng và bạn trai khi tìm đến trói buộc, đồ da, vinyl và Shibari để xả stress sau giờ làm. Không màu hồng tiểu thuyết, tác phẩm tập trung vào những cảm giác vật lý, sự mỏi mệt, lóng ngóng có thật và cách cả hai học thấu hiểu nhu cầu của nhau.

Cô gái tóc đỏ bị hogtied đeo ball gag đen mặc đồ da bóng mang boots nằm trên thảm. Truyện chữ BDSM Mùi Da Thuộc Và Anh - Đọc truyện BDSM trói buộc đời thường

Mở đầu bộ truyện chữ BDSM: Cuộc sống bình thường và cái công tắc “tắt não”

Tôi năm nay hai mươi sáu tuổi, làm nhân viên điều phối dự án cho một công ty truyền thông nhỏ ở quận 3. Cuộc sống hàng ngày của tôi trôi qua bằng một chuỗi những công việc không tên lặp đi lặp lại: sáng tám giờ dắt xe ra khỏi hẻm, chen chúc giữa dòng người kẹt xe nghẹt thở trên đường Điện Biên Phủ, ngồi máy lạnh tám tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình máy tính với hàng tá file Excel chật nát dữ liệu, tối về lại vật lộn với những cuộc gọi cằn nhằn từ khách hàng lúc năm sáu giờ chiều. Tôi là kiểu phụ nữ thực tế, tự lập và có phần hơi cứng đầu. Từ ngày lên Sài Gòn đi học rồi đi làm, tôi đã quen với việc tự mình giải quyết mọi chuyện, từ cái bóng đèn hỏng, cái vòi nước rỉ cho đến những áp lực công việc đè nặng trên vai. Tôi không biết nũng nịu, không thích dựa dẫm, và lúc nào cái đầu cũng phải căng ra như dây đàn để tính toán xem tháng này tiết kiệm được bao nhiêu, tiền nhà đóng khi nào, dự án sắp tới có chạy đúng tiến độ hay không.

Chính cái sự luôn phải gồng mình làm chủ mọi thứ đó dần dần đẩy tôi vào trạng thái quá tải tâm lý. Người ta xả stress bằng cách đi spa, đi du lịch, tập yoga hay ăn uống mua sắm, nhưng tôi nhận ra mấy thứ đó chẳng giải quyết được tận gốc cái sự mệt mỏi trong não mình. Mỗi lần đi massage hay nghỉ dưỡng, tay chân tôi thư giãn thật đấy, nhưng cái đầu thì vẫn chạy đều đặn những luồng suy nghĩ lo âu. Tôi thèm một cảm giác được “tắt nguồn” hoàn toàn, một trạng thái mà tôi không cần, và thực sự là không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào nữa.

Tôi phát hiện ra cái thế giới bondage và BDSM một cách hết sức tình cờ vào một đêm thức muộn dịch tài liệu. Lúc lướt qua một diễn đàn nước ngoài thảo luận về tâm lý học hành vi, tôi đọc được bài viết của một cô gái làm luật sư. Cô ấy mô tả cảm giác khi cơ thể bị trói chặt, bị tước bỏ hoàn toàn khả năng cử động và phải ngậm gag im lặng dưới sàn nhà. Cô ấy gọi đó là “đặc ân của sự bất lực”. Cái cụm từ đó va mạnh vào đầu tôi. Ý tưởng về việc tay chân bị khóa cứng, không thể với lấy cái điện thoại để check email, không thể nhúc nhích để làm bất cứ việc gì, buộc phải nằm yên một chỗ phó mặc bản thân cho người khác định đoạt… bỗng dưng nghe giống như một thiên đường nghỉ dưỡng đối với cái đầu đang quá tải của tôi.

Tôi ngầm tìm hiểu suốt ba tháng trời. Không phải để tưởng tượng ra mấy cảnh ngôn tình sến súa hay những vị chủ nhân giàu có uy quyền trong tiểu thuyết, mà là tìm hiểu về mặt giải phẫu học, về hệ thần kinh, các nhóm cơ và sự an toàn vật lý. Tôi biết việc siết dây quá chặt ở nách có thể gây tổn thương dây thần kinh quay, biết việc dùng còng da không đúng cách có thể làm nghẽn máu cục bộ, và biết rằng một buổi chơi an toàn cần những gì. Tôi bí mật tạo một tài khoản Shopee phụ, đặt mua thử một vài món cơ bản ship về địa chỉ công ty, rồi lén lút giấu vào tận đáy balo mang về nhà.

Người yêu tôi hơn tôi hai tuổi, làm kỹ sư hệ thống cho một công ty phần mềm. Chúng tôi quen nhau từ hồi tôi mới ra trường, yêu nhau được hơn ba năm và đã chuyển về sống chung trong một căn hộ chung cư thuê ở quận 7 được hơn một năm nay. Anh là một người đàn ông đúng nghĩa bình dị, thực tế và có phần hơi cộc lốc của dân kỹ thuật. Anh không biết nói mấy lời ngọt ngào bay bổng, nhưng cuối tuần nào cũng tự giác dậy sớm đi chợ, nấu ăn, lau dọn nhà cửa và thay tôi sửa sang mấy đồ điện gia dụng trong nhà. Chuyện tình cảm lẫn chuyện chăn gối của hai đứa trước giờ vẫn rất hòa hợp, êm đềm nhưng đi theo một lối mòn quen thuộc như bao cặp đôi bình thường khác.

Tôi vẫn nhớ như in cái buổi tối thứ Bảy hôm đó, khi tôi quyết định “lật bài ngửa” với anh. Căn phòng khách nhỏ ngập tràn mùi cơm sườn nướng mà anh vừa nấu. Tivi đang bật một trận bóng đá Ngoại hạng Anh rộn rã. Hai đứa ngồi khoanh chân trên sàn gỗ, vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả về mấy chuyện vặt ở công ty. Lúc anh đứng dậy gom chén bát đem đi rửa, tôi hít một hơi thật sâu, đi vào phòng ngủ lôi cái hộp carton giấu dưới gầm tủ ra, đặt ịch một cái lên bàn trà phòng khách.

Anh rửa tay xong bước ra, nhìn cái hộp màu đen không nhãn mác rồi nhìn tôi với vẻ mặt đầy dấu hỏi: “Mới ship đồ gì nữa hả em? Máy massage chân hả?”.

Tôi lắc đầu, mặt nóng bừng bừng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi mở nắp hộp, lôi ra một chiếc còng tay bằng da bò bản to lót nỉ, một cái ball gag bằng silicone màu đen và một sợi dây đai nối. Anh đứng hình mất năm giây. Tôi nhìn rõ sự ngơ ngác, rồi đến sự ngỡ ngàng hiển hiện trên khuôn mặt anh. Anh tiến lại gần, cầm cái ball gag lên xoay xoay ngắm nghía, rồi ngẩng lên nhìn tôi, thốt ra một câu hết sức thật thà: “Cái này… nhét vô miệng hả em? Có bị ngạt thở không vậy?”.

Tôi không nhịn được cười, sự căng thẳng trong tôi tan biến mất một nửa. Tôi ngồi xuống sofa, kéo anh ngồi xuống cạnh bên, rồi bắt đầu giải thích cho anh nghe một cách chân thành và trần trụi nhất về những suy nghĩ của mình. Tôi không giấu giếm sự mệt mỏi của cái đầu lúc nào cũng phải gồng lên, nói cho anh nghe cảm giác thèm được “tắt não”, và lý do tại sao tôi muốn anh là người nắm giữ quyền kiểm soát đó. Anh im lặng nghe tôi nói, không cắt lời, không phán xét, ngón tay cái nhẹ nhàng miết nhẹ lên mu bàn tay tôi.

Khi tôi nói xong, anh thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào sofa rồi bảo: “Anh thì sao cũng được, miễn em thấy thích và thoải mái. Nhưng trò này nhìn có vẻ nguy hiểm. Lỡ siết mạnh quá tím tái tay chân rồi thứ Hai đi làm sao? Rồi nhét cái cục cao su này vô miệng em có nuốt nước bọt được không?”.

Thế là đêm đó, thay vì một màn dạo đầu bạo liệt hay lãng mạn như trên phim, hai đứa chúng tôi chụm đầu vào nhau trước màn hình laptop, mở các trang hướng dẫn an toàn BDSM lên nghiên cứu. Chúng tôi cùng nhau lập ra một bảng quy tắc rõ ràng. Anh bắt tôi hứa không được giấu giếm nếu cảm thấy đau thật chứ không phải đau kích thích. Chúng tôi chốt từ khóa an toàn: “Vàng” là đi chậm lại hoặc nới lỏng, “Đỏ” là dừng ngay lập tức không hỏi lý do. Chúng tôi cũng đồng ý với nhau rằng mọi buổi chơi chỉ diễn ra vào cuối tuần, khi cả hai đều rảnh rỗi và không có áp lực công việc ngày hôm sau, để cơ thể có đủ thời gian phục hồi những vết lằn nếu có.

Đó là cách mà cái thế giới trói buộc bước vào cuộc sống của hai đứa tôi. Không có những tiếng gầm gừ chiếm hữu giả tạo, không có kịch bản chủ – tớ xa rời thực tế, chỉ có hai con người bình thường, thực tế, yêu thương nhau và sẵn sàng học cách thấu hiểu, chiều chuộng những ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn của đối phương. Và khi mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt tâm lý lẫn dụng cụ, chúng tôi mới bắt đầu bước vào buổi chơi đầu tiên của mình.

Phần 1: Nắng sáng, thảm xám và mùi vinyl

Sáng Chủ Nhật hôm đó, trời hửng nắng rực rỡ từ rất sớm. Những vệt nắng vàng ươm chiếu xuyên qua khung cửa sổ kính lớn, đổ xuống nền sàn gỗ và rọi sáng bừng tấm thảm lông màu xám tro giữa phòng ngủ. Căn phòng ngập tràn thứ không khí ngột ngạt của mùa hè, dù quạt trần đã bật quay vù vù. Hai đứa tôi có một sở thích chung khá tốn kém và độc lạ: sưu tầm những bộ đồ bó sát bằng chất liệu da bóng, latex hay vinyl. Cứ mỗi lần săn được bộ nào mới trên mạng là anh lại hào hứng giục tôi mặc thử. Hôm nay, tôi quyết định lôi bộ đồ vinyl hai mảnh màu đen tuyền vừa nhận hàng hồi giữa tuần ra diện. Bộ đồ gồm một chiếc áo croptop ôm sát rạt, để hở nguyên phần bụng trần, và một chiếc chân váy ôm đùi cực ngắn. Đi kèm với nó là đôi boots vinyl đùi cao quá đầu gối, bóng lộn dưới ánh mặt trời. Mặc một bộ trang phục bạo liệt như thế này vào ban ngày ban mặt, trong một căn phòng ngập tràn ánh nắng tự nhiên chứ không phải không gian tối tăm lập lòe đèn mờ, mang lại cho tôi một cảm giác trần trụi và hồi hộp đến từng ngón chân.

Việc chui vào bộ đồ vinyl chưa bao giờ là một trải nghiệm êm ái hay nhanh gọn. Vinyl là thứ chất liệu hoàn toàn bí bách, không có một kẽ hở nào để thoát khí, mặt trong lại lót một lớp nilon mỏng trơn trượt. Vừa kéo chiếc váy bó qua khỏi vòng hông, da thịt tôi đã bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng vì hầm hơi. Lớp mồ hôi ấy nhanh chóng bị giam cầm giữa da và lớp vải nhựa, tạo ra cảm giác ngứa ngáy, rít rịt rất khó chịu dọc theo thắt lưng. Riêng đôi boots đùi vinyl thì đúng là một trận chiến thực sự. Lớp nhựa cứng ngắc làm phần ống boots ôm khít khịt lấy bắp chân, khiến củ khóa kéo bằng sắt rít chịt, cắn vào da thịt đau điếng mỗi lần kéo lên. Tôi phải ngồi phịch xuống sàn, rắc một lượng lớn phấn rôm trẻ em lên hai bắp chân rồi mới chật vật kéo nổi hai dải khóa kéo trượt lên quá đầu gối. Đôi boots sở hữu phần gót nhọn hoắt cao mười hai phân, buộc các bó cơ đùi và bắp chân tôi phải gồng cứng liên tục để giữ thăng bằng. Mái tóc đỏ tôi vừa đi nhuộm dặm lại tuần trước xõa tung trên hai bờ vai trần, vài sợi dính bết vào lớp mồ hôi đang chảy dọc theo cổ. Mỗi lần tôi bước đi hay nhúc nhích, hai ống boots vinyl lại cọ xát vào nhau phát ra những tiếng “ken két, sột soạt” rất to và thô. Tôi chập chững bước ra tấm thảm lông xám giữa phòng, quỳ hai đầu gối xuống, chống tay ngước mặt lên chờ anh.

Tiếng chốt cửa phòng khẽ động, anh bước vào phòng, trên tay cầm cái túi vải du lịch đựng toàn bộ đồ nghề trói buộc. Thấy tôi quỳ sẵn giữa thảm trong bộ jumpsuit vinyl đen bóng, thân hình nổi bật dưới vệt nắng sáng, hai gò má đã ửng hồng vì nóng và ngượng ngùng, anh ngơ ngác mất vài giây rồi bật cười hiền lành. Anh đi tới, thả cái túi đồ nghề xuống sàn gỗ vang lên tiếng “bịch” nặng trịch, rồi ngồi khoanh chân xuống thảm đối diện tôi. Anh đưa bàn tay to ráp, ấm áp ra nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc đỏ đang dính bết trên trán tôi ra sau tai. “Mới sáng ra đã mặc hở bụng thế này, quỳ dưới sàn lạnh bụng rồi sao em?” anh hỏi, giọng trầm trầm bình thản, bàn tay không quên xoa xoa nhẹ vào vùng bụng trần đang phập phồng của tôi.

“Lạnh gì nổi, trong cái bộ đồ nhựa này nóng muốn chết đây này. Anh lấy đồ ra trói lẹ đi, em quỳ mỏi hai cái đầu gối rồi,” tôi nhăn mặt làu bàu giục, tay vỗ nhẹ vào đùi anh để giục giã.

Anh gật đầu, kéo dải khóa túi vải ra. Không hề có những động tác thô bạo hay kịch tính như trên phim ảnh. Anh đỡ lấy hai bờ vai tôi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ấn tôi nằm sấp xuống tấm thảm lông xám. Cảm giác mặt úp xuống lớp lông xám mềm mại, mũi ngửi thấy mùi xà phòng giặt đồ quen thuộc trộn lẫn với mùi nhựa PVC hăng hắc bốc ra từ bộ jumpsuit vinyl khiến tim tôi đập dồn dập. Anh bắt đầu quá trình khống chế cơ thể tôi một cách vô cùng chậm rãi và tỉ mỉ, một quá trình kéo dài cả nửa tiếng đồng hồ chỉ riêng cho việc gò bó tay chân vào đúng nếp.

Anh lôi bộ còng da bò bản to ra. Đai da dày dặn, cứng ngắc vì là đồ mới, hoàn toàn không có lớp nỉ lót bên trong nên các mép da khá sắc và thô. Anh kéo hai tay tôi ngoặt ra phía sau lưng, bắt hai cổ tay chồng lên nhau. Anh vòng dải đai da qua cổ tay tôi, luồn qua chiếc khóa kim loại rồi dùng lực kéo siết lại. Tiếng khóa sắt kêu “lạch cạch” khô khốc. “Nấc này được chưa em? Có siết chặt mạch máu quá không?” anh lật đật cúi xuống hỏi, ngón tay cái luồn vào giữa đai da và cổ tay tôi để kiểm tra độ hở. “Siết thêm một nấc nữa đi, nấc này hơi lỏng, em nhúc nhích cái là tuột,” tôi thầm thì qua lớp thảm. Anh gật đầu, kéo dứt khoát thêm một nấc khóa. Lớp da bò thô ráp miết chặt vào da cổ tay, tạo ra một áp lực tức mỏi dễ chịu, khóa cứng hai tay tôi hoàn toàn sau thắt lưng.

Xong phần tay, anh di chuyển xuống phần thân dưới. Anh nắm lấy hai cổ chân bọc trong đôi boots vinyl của tôi, dùng sức gập ngược hai cẳng chân tôi ra phía sau. Đôi boots đùi cứng ngắc hạn chế cử động của khớp gối làm cơ đùi tôi bị kéo căng đột ngột, gây ra một cơn đau thốn nhẹ. “Ơ… đau cấn khớp gối anh ơi,” tôi nhăn mặt rên lên. Anh dừng tay ngay lập tức, cúi xuống xoa xoa phần khớp gối cho tôi rồi nhẹ nhàng bảo: “Em rướn cái hông lên một chút, đẩy người tới trước để giảm góc gập xem nào.” Tôi ngoan ngoãn phối hợp, rướn hông lên khỏi mặt thảm. Anh dùng một sợi dây đai da dài có gắn hai đầu móc bằng thép không gỉ, bấm sập một đầu vào khuyên sắt ở còng tay sau lưng tôi, đầu còn lại kéo căng xuống nối trực tiếp vào phần còng cố định ở cổ chân đôi boots.

Lúc anh kéo dải đai nối để siết chặt chốt, toàn bộ nửa thân trên của tôi bị kéo cong ngược ra phía sau, ép lồng ngực và vùng bụng dưới áp chặt xuống thảm. Tư thế hogtie (trói giật cánh khuỷu) hoàn chỉnh chính thức được thiết lập. Đôi boots đùi nặng nề bị treo lơ lửng trên không trung, hai chiếc gót nhọn hoắt hướng thẳng lên trần nhà. Lực kéo căng từ sợi đai da làm toàn bộ các nhóm cơ lưng, cơ đùi và cơ bụng của tôi phải gồng lên liên tục để giữ thăng bằng. “Thế này căng quá không em? Có bị cấn xương chậu không?” anh lo lắng hỏi, bàn tay luồn xuống dưới đùi tôi chỉnh lại mép chân váy vinyl cho khỏi bị cuộn xoắn.

“Hơi căng thắt lưng tí, anh vớ cái gối tựa trên giường nhét kê dưới bụng cho em đi,” tôi cắn môi đáp, hơi thở đã bắt đầu gấp gáp vì vùng ngực bị ép xuống mặt thảm.

Anh lật đật đứng dậy, với lấy chiếc gối tựa sofa nhỏ nhét cẩn thận vào bên dưới vùng bụng trần của tôi. Có cái gối đệm lót, áp lực lên thắt lưng giảm đi đáng kể, giúp tôi dễ thở hơn, nhưng toàn bộ khả năng cử động thì đã hoàn toàn bị tước đoạt. Tôi nằm cố định giữa tấm thảm xám như một khối nhựa vinyl bóng loáng. Tiếp theo, anh lấy chiếc ball gag bằng silicone đặc màu đen ra. Quả bóng silicone to bằng trái chanh nhỏ, cứng ngắc. Anh cúi xuống, dùng hai ngón tay bóp nhẹ hai bên má tôi để tôi mở miệng, rồi cẩn thận ấn quả bóng vào trong. Khối silicone nong rộng hai hàm răng, đè xẹp lưỡi tôi xuống đáy hàm. Anh vòng dải dây da ra sau gáy, luồn bên dưới mớ tóc đỏ rực rồi kéo siết nấc khóa thứ ba.

Ngay lập tức, khoang miệng tôi bị lấp đầy hoàn toàn. Tuyến nước bọt bị kích thích mạnh bởi vật thể lạ chèn ép, tứa ra liên tục. Vì hai hàm răng bị khóa mở rộng không thể ngậm lại để nuốt xuống một cách bình thường, nước bọt bắt đầu trào ra khóe môi, chảy thành một vệt dài xuống cằm và nhỏ tong tong xuống sợi thảm lông màu xám tro bên dưới. Hai gò má tôi nóng bừng bừng, đỏ gay vì máu dồn lên mặt và vì sự bí bách. Tôi mở to mắt nhìn anh, đôi mắt ngập nước vì phản xạ tự nhiên khi cơ hàm bị kéo căng quá mức. Trông tôi lúc này cực kỳ luộm thuộm và nhếch nhác, hoàn toàn khác xa với vẻ sang chảnh ban đầu. Anh nhìn bộ dạng ấy, không hề tỏ ra lạnh lùng hay thần thánh hóa bản thân, anh chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay cái quệt đi vệt nước bọt trên cằm tôi, rồi cọ cọ đầu ngón tay vào mũi tôi trêu: “Ướt nhẹp rồi kìa bà nội.”

Cô gái tóc đỏ mặc đồ vinyl đen bóng bị trói tư thế hogtie ngậm ball gag trên thảm xám

Anh lấy tiếp chiếc băng bịt mắt bằng da thuộc bản rộng, trùm qua mắt tôi rồi khóa chặt lại phía sau đầu. Bóng tối ập đến nhanh chóng. Việc mất đi thị giác giữa ban ngày làm mọi giác quan còn lại của tôi bỗng nhiên trở nên nhạy bén một cách quá đáng. Tôi nằm đó, chìm trong bóng tối và sự bất động tuyệt đối. Anh không vội vã lao vào kích thích ngay. Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng, tiếng dép lê loẹt quẹt trên sàn gỗ, tiếng anh dọn dẹp đống quần áo bừa bộn trên giường, rồi tiếng anh mở cửa tủ lạnh lấy một ly nước uống. Sự thong thả, bình thản của anh kéo dài khoảng thời gian “nằm chịu trận” của tôi lên đến hơn hai mươi phút.

Nằm im một tư thế quá lâu dưới cái nắng sáng làm cơ thể tôi bắt đầu phản ứng vật lý nặng nề. Lớp mồ hôi giam cầm bên trong bộ jumpsuit vinyl dính chặt lớp nilon vào da thịt, gây ra một cơn ngứa ngáy điên người dọc theo thắt lưng mà tôi không tài nào đưa tay lên gãi được. Tệ hơn nữa, mồ hôi trên trán chảy xuống, hòa lẫn với lớp phấn rôm trẻ em lúc nãy tôi rắc trên người, trượt qua khe chiếc bịt mắt da và lọt thẳng vào mắt tôi. Chất lỏng hỗn hợp ấy làm hai mắt tôi cay xè, xót buốt dữ dội. Tôi buộc phải nhắm tịt mắt lại dưới lớp bịt mắt da, nhăn mặt chịu đựng. Cơ hàm phải mở rộng liên tục suốt nửa tiếng đồng hồ bắt đầu xuất hiện những cơn đau mỏi, ê ẩm lan lên tận hai bên thái dương. Hai bắp chân bọc trong đôi boots vinyl treo trên không trung cũng bắt đầu có dấu hiệu chuột rút nhẹ do các bó cơ phải gồng liên tục. Tôi chỉ biết phát ra những tiếng “ư… ưm…” ngắt quãng, bất lực qua đường mũi để giải tỏa bớt sự bứt rứt trong người.

Khi tiếng bước chân anh tiến lại gần tấm thảm, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch của chai gel bôi trơn lớn và tiếng o o nho nhỏ của viên trứng rung không dây được anh bấm thử. Anh quỳ xuống bên hông tôi, dùng tay kéo xếch phần chân váy vinyl ngắn cũn cỡn của tôi lên tận thắt lưng, để lộ chiếc quần lót mỏng dính đã ẩm ướt từ lúc nào. Anh đổ một đống gel bôi trơn lớn, lạnh toát trực tiếp vào lòng bàn tay rồi áp thẳng vào vùng kín của tôi. Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột giữa làn da vinyl hầm hập và đống gel lạnh buốt khiến cơ thể tôi giật nẩy người theo bản năng, đôi boots đùi trên không trung đung đưa kịch liệt. Anh luồn ngón tay qua mép quần lót, quệt gel miết dọc theo hai mép môi đang sưng nhẹ, rồi thọc sâu ngón tay vào bên trong âm đạo. Anh nong từ từ, đẩy ngón tay ra vào nhịp nhàng để gel thấm đẫm từ trong ra ngoài. Khi thấy bên trong đã đủ độ trơn trượt, anh chậm rãi đẩy viên trứng rung không dây vào vị trí sâu nhất sát cổ tử cung, chỉ để lại sợi dây rút nhỏ thò ra ngoài. Anh cầm chiếc điều khiển từ xa, bấm bật công suất lên mức trung bình. Xung lực rung phát ra âm ỉ “o o”, đánh thẳng vào phần thịt nhạy cảm nhất bên trong bụng dưới của tôi.

Cảm giác rung động liên tục kết hợp với sự ức chế thể xác kéo dài suốt nửa tiếng qua khiến tôi rơi vào trạng thái nghẽn cực khoái. Tôi thèm khát một sự va chạm mạnh mẽ hơn để bùng nổ, nhưng viên trứng rung chỉ mang lại một sự kích thích nửa vời, lơ lửng. Tôi vặn vẹo hông, cố gắng ma sát vùng kín xuống mặt gối đệm để tìm kiếm thêm lực nén, nhưng đai da hogtie giữ chặt khiến tôi không thể dịch chuyển nổi quá một centimet. Gel bôi trơn gặp ma sát và không khí bắt đầu khô rít lại, dính chặt lấy hai bên mép âm đạo gây ra một cảm giác rát buốt nhẹ. Nước bọt vẫn chảy tràn ra khóe môi, làm ẩm ướt một mảng thảm xám bên dưới mặt tôi.

Thấy tôi vặn vẹo, thở dốc liên tục qua đường mũi, mặt mũi đỏ gay và nhăn nhó vì khó chịu, anh mới cúi xuống, tháo chiếc bịt mắt bằng da của tôi ra. Ánh sáng đột ngột làm tôi nheo mắt lại, mi mắt cay xè vì mồ hôi đọng. Lòng trắng mắt tôi nổi đầy những tia máu đỏ vì căng thẳng. Anh tháo quần jean của mình ra, quỳ xuống giữa hai chân tôi. Nhờ có chiếc gối kê dưới bụng và đai trói hogtie nhấc cao cổ chân, phần hông của tôi tự động bị nâng lên một góc hoàn hảo, phơi bày toàn bộ cửa mình đang mở rộng và ướt sũng gel lẫn dịch thủy.

Anh đổ thêm một lượng lớn gel ra tay, bôi trét đều lên thân dương vật đã cương cứng nổi gân của mình. Anh áp đầu dương vật vào cửa mình tôi, chuẩn bị thâm nhập. Cú đẩy đầu tiên diễn ra không mấy mượt mà. Góc thâm nhập hogtie khá gắt, cộng với việc lớp gel ban đầu đã bắt đầu khô rít, khiến đầu dương vật của anh trượt ra ngoài, cấn mạnh vào ụ xương chậu của tôi làm cả hai đứa đều thốn điếng người. “Ơ… đau, trượt rồi anh ơi,” tôi nấc lên một tiếng nghẹn ngào qua chiếc ball gag. Anh thở dài hắt ra, dừng lại một nhịp. Anh nắm lấy hai bên hông bọc vinyl của tôi, nhích nhẹ người tôi sang bên phải một chút để chỉnh lại góc đâm, rồi đổ thêm một đống gel bôi trơn mới vào cửa mình tôi. Bàn tay dính dớp gel và mồ hôi của anh quệt lên lớp vinyl đen bóng, để lại những vệt mờ sẫm màu luộm thuộm.

Lần này, anh từ từ đẩy hông tới. Đầu dương vật to lớn chẻ đôi hai mép thịt, trượt sâu vào bên trong cơ thể tôi một cách dứt khoát. Sự lấp đầy đột ngột giải tỏa ngay lập tức cơn khát khao bị kìm nén nãy giờ. Cảm giác căng tức, chật chội lan tỏa khắp vùng bụng dưới. Anh bắt đầu nhấp hông với một nhịp độ chậm rãi rồi tăng dần. Những cú thúc của anh đi hết tầm, cọ xát mạnh mẽ vào thành âm đạo đang co thắt kịch liệt. Bụng anh va đập vào mông tôi tạo nên những âm thanh “bạch, bạch” thô bạo, hòa lẫn với tiếng ken két dữ dội của bộ đồ vinyl cọ xát vào thảm lông và tiếng không khí bị ép ra vào cửa mình kêu “chóp chép, xì xụp” nghe vô cùng trần trụi và luộm thuộm.

Sau mười phút nhấp liên tục trên sàn gỗ, anh bắt đầu tỏ ra mỏi mệt. Hai đầu gối anh quỳ trên sàn nhà nãy giờ đã thâm tím, anh phải dừng lại một nhịp, chống tay xuống thảm thở hồng hộc, cằn nhằn vì đau lưng chứ không hề giữ được cái vẻ siêu nhân thần thánh nào. Thấy anh dừng lại, tôi ư ử trong cổ họng, vặn hông thúc giục. Anh hít một hơi sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào phần hông, đóng mạnh liên tiếp năm cú sâu tận đáy tử cung. Sự ma sát mãnh liệt đánh gục toàn bộ hệ thống phòng thủ của tôi. Luồng khoái cảm cực hạn bùng nổ, các cơ âm đạo của tôi co thắt kịch liệt, thít chặt lấy dương vật anh. Tôi co giật toàn thân trong đai trói, đôi boots đùi duỗi căng ra hết cỡ, nước mắt nước mũi trào ra dàn dụa vì quá tải sinh lý. Anh cũng gầm nhẹ một tiếng trầm đục trong cổ họng, thúc mạnh cú cuối rồi bắn toàn bộ lượng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu bên trong âm đạo tôi.

Anh đổ sụp toàn bộ thân hình nặng nề, đẫm mồ hôi xuống lưng tôi, hai đứa cùng nhau thở dốc như vừa trải qua một cuộc vắt kiệt sức lực. Tinh dịch hòa cùng gel bôi trơn rỉ ra khỏi cửa mình, chảy dọc xuống thảm lông xám thành một vũng nhầy nhụa. Khoảng năm phút sau, anh ngồi dậy, tháo chiếc ball gag ra khỏi miệng tôi trước. Hàm dưới của tôi rớt thõng xuống theo bản năng, các khớp hàm đã cứng đờ sau gần một tiếng đồng hồ phải mở rộng liên tục. Tôi ho sặc sụa để tống khứ đống nước bọt thừa ứ nghẹn trong cổ họng, mặt mũi đỏ gay. “Hô… mỏi hàm muốn chết…” tôi thều thào bằng chất giọng khàn đục.

Anh dùng chìa khóa tháo bỏ các chốt kim loại của đai trói hogtie. Khi sợi dây đai nối được tháo ra, hai chân tôi từ từ hạ xuống mặt thảm. Máu bị nghẽn nãy giờ bắt đầu lưu thông trở lại, gây ra một cảm giác tê dại, châm chích dữ dội như hàng ngàn cây kim đâm vào từng thớ thịt từ đùi xuống tận ngón chân. Hai chân tôi hoàn toàn nhũn ra như cọng bún, mềm đờ và không thể cử động hay đứng vững nổi. Anh cẩn thận mở khóa kéo để tháo đôi boots đùi vinyl ra, rồi tháo còng tay. Cổ tay và cổ chân tôi hằn sâu những vệt đai da màu đỏ sẫm, sưng nhẹ do lực siết kéo dài.

Anh cố gắng dùng thế bế thốc tôi lên để đưa vào phòng tắm, nhưng người tôi dính đầy mồ hôi rít chịt và lớp gel trơn tuột, khiến anh loay hoay trượt tay suýt chút nữa là cả hai đứa đã ngã nhào xuống sàn gỗ. Phản ứng sinh lý đầu tiên của tôi khi được thả tự do hoàn toàn không phải là nằm ôm ấp lãng mạn, mà là gạt tay anh ra, lết đôi chân tê dại bò lồm cồm vào toilet để đi tiểu gấp, vì bàng quang bị chèn ép nãy giờ đã căng tức đến mức không chịu nổi thêm một giây nào nữa. Xong xuôi, tôi ngồi bệt luôn trên sàn nhà tắm lát gạch lạnh ngắt, chân vẫn run lẩy bẩy. Anh bật vòi hoa sen ấm dội nước từ từ lên người tôi để rửa sạch đống gel và tinh dịch dính dớp, hai đứa nhìn ra cái đống bừa bộn, luộm thuộm ngoài phòng ngủ mà chỉ biết nhìn nhau cười trừ vì sự thật trần trụi của sở thích này.

Phần 2: Mồ hôi, xích sắt và ánh đèn Studio

Khoảng ba tuần sau cái Chủ Nhật bốc mùi nhựa hắc nồng ở nhà, chúng tôi quyết định đổi gió sang một địa điểm hoàn toàn mới. Anh có một cái studio nhiếp ảnh thương mại nằm trên lầu ba của một khu chung cư cũ ở quận 4. Hôm đó là ngày giữa tuần, studio vắng khách nên anh đề nghị kéo tôi ra đây để thử vài trò chơi mới mà anh đã ấp ủ từ lâu. Trái ngược hoàn toàn với sự chật hẹp, ấm cúng và bừa bộn của phòng ngủ gia đình, studio là một khoảng không gian rộng thênh thang, trần nhà cao hoang hoác, sặc mùi sơn tường mới, mùi gỗ phông nền và mùi hăng hắc của các thiết bị điện tử tỏa nhiệt. Khi chúng tôi vừa bước vào, hệ thống máy lạnh trung tâm phả ra từng luồng gió buốt lạnh sống lưng, nhưng tôi biết rất rõ rằng chỉ một lát nữa thôi dưới sức nóng của đèn chiếu, cái lạnh này sẽ bốc hơi sạch sẽ không còn một vết tích.

Lần này, tôi không mặc bộ đồ vinyl hai mảnh nữa mà chuyển sang một thử thách khó nhằn và đắt đỏ hơn gấp nhiều lần: chất liệu latex cao su tự nhiên. Anh đã tốn không ít tiền để đặt mua riêng cho tôi một chiếc váy quây cúp ngực màu đỏ đô. Đồ latex ác mộng và đỏng đảnh hơn đồ da hay vinyl rất nhiều; nó hoàn toàn không có lớp vải lót bên trong, bề mặt rít chịt như cao su bong bóng và rất dễ rách nếu bị móng tay xước qua. Để chui được vào cái váy bé xíu cứng ngắc này, hai đứa phải hì hục trong phòng thay đồ chật chội của studio mất gần ba mươi phút đồng hồ. Anh cầm chai dầu silicone lỏng chuyên dụng loại lớn, đổ một vũng lớn trơn tuột ra lòng bàn tay rồi bắt đầu xoa đều lên khắp cơ thể tôi từ cổ xuống tận gót chân.

Bàn tay anh ấm nóng, trượt dài trên đôi vai trần, dọc xuống sống lưng, lướt qua vòng eo rồi xoa bóp đều khắp hai bắp đùi. Lớp dầu silicone nhớt nhèo, trơn tuột khiến làn da trần của tôi bóng loáng lên. “Chỗ này bôi thêm nhiều một chút cho dễ kéo lên, không là nó xé rách da đó,” anh lầm bầm, đổ thêm dầu xoa vào vùng mông và đùi trong của tôi. Lớp dầu silicone này làm nhiệm vụ bôi trơn để chiếc váy cao su có thể trượt lên da, nhưng đồng thời nó cũng tạo ra một cảm giác dính dớp, nhớt nháp cực kỳ kỳ lạ. Việc kéo chiếc váy quây latex lên người là cả một trận chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn. Anh phải dùng phần thịt của các ngón tay, cẩn thận miết từng centimet một để lớp cao su ôm khít lấy lồng ngực và vòng hông tôi. Khi chiếc váy đã nằm yên vị, nó hít chặt vào cơ thể tôi như một lớp da thứ hai, bó sát đến mức làm tôi có cảm giác áp lực bọc kín toàn thân, lồng ngực bị nịt chặt khiến việc hít thở trở nên ngắn và nông hơn hẳn.

Xong phần váy, anh lấy một chiếc vòng cổ choker bằng da thuộc bản to màu đen thô ráp, thắt vừa vặn quanh cổ tôi rồi bấm một cái ổ khóa sắt nhỏ xíu phía sau gáy. Món đạo cụ cuối cùng là đôi boots đùi bằng da lộn màu đen, gót nhọn hoắt mười hai phân, cao ôm quá đầu gối. Chất liệu da lộn thô ráp, tối màu tương phản hoàn toàn với độ bóng nhẫy, sặc sỡ của chiếc váy latex đỏ đô. Tôi chập chững bước ra giữa tấm phông nền giấy màu xám nhạt đặt giữa phòng. Lớp dầu silicone dư thừa dính dưới lòng bàn chân làm đôi boots trượt nhẹ trên mặt giấy, buộc tôi phải khúm núm đi từng bước nhỏ để không bị té ngã chổng gọng.

Anh đang cặm cụi kéo mấy sợi dây cáp điện trên sàn, đẩy hai cái đèn softbox cỡ lớn có tản sáng hai bên vào sát vị trí tôi đứng. Thấy tôi đứng co ro, hai tay ôm lấy bắp tay vì lạnh gió máy lạnh, anh ngẩng lên cười hiền lành: “Đợi anh chút, bật đèn lên là nóng hầm hập liền bây giờ, ráng chịu lạnh xíu nha em.”

Trước khi bắt đầu buổi chụp, anh bước lại gần tôi, trên tay cầm một chiếc máy mút âm vật công nghệ sóng không khí nhỏ xíu màu hồng nhạt điều khiển qua Bluetooth. “Bữa nay chơi cái này cho gọn, không vướng dây nhợ lằng ngoằng,” anh bảo. Anh quỳ một chân xuống sàn nhựa studio, thò tay vén mép váy latex của tôi lên. Cảm giác lớp cao su dính dầu ma sát tách khỏi da thịt vang lên những tiếng “bựt, bựt” rất rõ. Anh nặn một lượng lớn gel bôi trơn ra ngón tay, nhẹ nhàng luồn qua mép quần lót ren để áp vào vùng kín của tôi. Hơi lạnh đột ngột của gel làm tôi giật thót người. Ngón tay anh miết dọc theo hai mép môi, tìm đến mẩu thịt nhỏ nhạy cảm đang sưng nhẹ rồi xoa nắn chậm rãi. “Ướt sẵn rồi nè,” anh thì thầm, ngước lên nhìn tôi mỉm cười. Khi đã bôi trơn đủ độ, anh áp phần miệng vòm silicone mềm của chiếc máy vào đúng điểm nhạy cảm đó, rồi khéo léo kéo chiếc quần lót lụa ôm sát bên ngoài để giữ chặt chiếc máy nằm yên vị. Anh rút điện thoại ra, mở ứng dụng bấm test thử mức số một. Chiếc máy giật nhẹ một nhịp, luồng khí phập phập mút lấy mẩu thịt nhỏ làm tôi giật bắn người, hai đùi tự động khép chặt lại vì giật mình.

Ba chiếc đèn studio công suất lớn đồng loạt bật sáng rực. Ánh sáng trắng gắt gao đánh thẳng vào người tôi, phản chiếu lên bề mặt latex đỏ đô bóng loáng tạo thành những vệt sáng chói mắt. Chỉ chưa đầy mười phút đứng dưới thứ ánh sáng cường độ cao tỏa nhiệt lượng khổng lồ đó, nhiệt độ cơ thể tôi tăng vọt. Mồ hôi bắt đầu tứa ra từ các lỗ chân lông, nhưng hoàn toàn bị phong tỏa bên trong lớp cao su cách nhiệt. Lớp mồ hôi nóng hầm ấy nhanh chóng hòa lẫn với dầu silicone bôi trơn ban đầu, tạo thành một chất lỏng nhớt nhèo, dồn ứ lại ở vùng thắt lưng rồi trôi tuột dọc theo khe ngực và đùi. Tôi đứng dạng hai chân trên đôi boots da lộn, cố gắng tạo dáng theo lời anh hướng dẫn. “Đúng rồi, hơi nghiêng vai qua trái chút… Cằm cao lên em, mắt nhìn thẳng vào ống kính nào,” tiếng anh đều đặn vang lên sau mỗi tiếng tách tách của màn trập máy ảnh.

Nhưng vấn đề tra tấn lớn nhất không phải là cái nóng bí bách, mà chính là chiếc máy mút đang nằm yên vị bên dưới. Cứ sau vài phút, anh lại dùng ngón tay cái vuốt trên màn hình điện thoại, tăng dần tần số mút lên một nấc. Luồng áp lực khí liên tục xoáy sâu, dồn dập vào mẩu thịt nhỏ nhạy cảm khiến hệ thần kinh của tôi bị kích thích đến mức điên cuồng. Tôi không thể đứng yên một chỗ được nữa; đôi boots da lộn liên tục cọ xát vào nhau, mười ngón chân bấu chặt xuống đế giày để giữ thăng bằng. Tệ hơn nữa, trong quá trình tôi vặn vẹo người tạo dáng, lớp hỗn độn gồm mồ hôi chảy ròng ròng từ trán và dầu silicone bám trên cổ bắt đầu trượt xuống mặt, chảy thẳng vào hai hốc mắt tôi. Chất lỏng ấy làm mắt tôi cay xè, xót buốt dữ dội như bị xát ớt. Tôi không thể chịu nổi, buộc phải nhắm tịt hai mắt lại, mặt nhăn nhúm vì đau xót. Nước mắt sinh lý trào ra hòa lẫn với dầu chảy vệt dài xuống hai bên gò má làm nhòe hết lớp phấn trang điểm đắt tiền. Trông mặt tôi lúc này hoàn toàn biến dạng vì mỏi cơ hàm và đau xót mắt chứ chẳng có một chút thần thái người mẫu hay ánh nhìn nhục cảm nào cả.

Anh đứng bên kia ống kính thấy thế liền nhíu mày hét lớn: “Kìa em, sao nhắm tịt mắt nhăn nhó thế? Mở mắt ra nhìn vào ống kính cho anh chụp cái coi!”. Tôi tức điên người nhưng không thể đưa tay lên dụi mắt vì tay cũng đang dính đầy dầu silicone. Tôi chỉ biết lắc đầu nhăn nhó, lắp bắp qua kẽ răng: “Cay mắt… cay mắt quá anh ơi, dầu nó chảy vào mắt xót không mở ra nổi!”. Lời chưa dứt thì chiếc máy mút bên dưới bất ngờ tăng công suất lên mức tối đa rồi đột ngột đứng khựng lại do mất kết nối Bluetooth vì khoảng cách giữa anh và tôi hơi xa. Cảm giác hụt hẫng và sự cọ xát khô khốc của vòm silicone làm vùng kín tôi rát buốt. Anh tặc lưỡi chửi thề một tiếng, quăng cái máy ảnh đắt tiền xuống bàn, lật đật chạy lại gần tôi. Anh thò tay vào dưới váy latex, loay hoay chỉnh lại vị trí chiếc máy bị lệch. Bàn tay anh dính đầy dầu silicone nhớt nhèo và mồ hôi rít chịt của tôi, anh lóng ngóng lau tạm vào ống quần jean của mình rồi lôi điện thoại ra kết nối lại từ đầu. Khi chiếc máy hoạt động trở lại với nhịp mút dồn dập, tôi không thể chịu đựng nổi nữa, hai chân nhũn ra, mặt đỏ gay vì ngợp thở. Anh nhìn đồng hồ, thấy đã chụp đủ số lượng ảnh cần thiết, liền tắt toàn bộ hệ thống đèn studio. Không gian đột ngột tối đi và mát hơn một chút, nhưng cuộc hành hạ thực sự lúc này mới chính thức bắt đầu.

Anh bước đến góc studio, kéo hai sợi dây xích sắt dày cộp vốn dùng để treo các tấm phông nền nặng từ trên trần cao xuống. Tiếng xích sắt va vào nhau kêu loảng xoảng, lạnh lẽo vang vọng trong không gian trống trải. Anh đi tới, nắm lấy hai cổ tay tôi ra phía sau lưng, rồi dùng hai chiếc còng kim loại bằng thép không gỉ, dày và nặng trịch bấm sập vào. Lần này, anh không dùng đai da lót nỉ nữa. Vòng sắt lạnh ngắt cứa thẳng vào da cổ tay dính dầu của tôi đau nhói. Anh móc hai chiếc còng vào đầu dây xích, rồi kéo ròng rọc nâng hai tay tôi lên cao.

Cô gái tóc đỏ mặc váy latex màu đỏ đô bó sát và boots đen bị xích tay bằng xích sắt trong studio nhiếp ảnh

Do anh ước lượng chiều cao không chuẩn xác, sợi xích bị kéo lên hơi quá đà, buộc tôi phải kiễng tối đa hai đầu ngón chân trên đôi boots mười hai phân thì mới không bị treo lơ lửng cả người lên không trung. Tư thế treo tay ra sau kết hợp với việc kiễng chân khiến toàn bộ cơ vai của tôi bị kéo căng đến mức ê ẩm, khớp vai kêu răng rắc đau đớn, còn hai bắp chân bắt đầu xuất hiện những cơn chuột rút cứng đờ trực tiếp. Tôi cố gắng kêu lên, đầu lắc mạnh để ra hiệu rằng tư thế này quá đau: “Hạ xuống… cao quá anh ơi, gãy vai em mất!”. Anh thấy thế liền vội vàng chạy lại, hạ ròng rọc xuống khoảng năm centimet để gót chân tôi có thể chạm nhẹ vào mặt sàn, giảm bớt áp lực lên đôi vai đang run bần bật.

Khi tư thế đã tạm ổn định, anh lấy chiếc điều khiển điện thoại, bật công suất máy mút lên mức cao nhất. Luồng khí phập phập liên tục xoáy mạnh vào điểm nhạy cảm đã hoàn toàn ướt đẫm và sưng tấy của tôi. Sự kích thích dồn dập trong trạng thái cơ thể bị kéo căng và bất lực khiến tôi rơi vào trạng thái quá tải thần kinh. Nhưng do bị máy mút quá lâu, vùng kín của tôi bắt đầu rơi vào trạng thái chai cảm giác; chạm vào chỉ thấy xót và buốt chứ không còn thấy sướng nữa. Nước mắt tôi chảy tràn ra, lem luốc khắp mặt vì cay dầu. Tiếng không khí bị ép ra vào bên trong chiếc váy latex dính đầy dầu và dịch thủy tạo nên những âm thanh chóp chép, xì xụp cực kỳ rõ rệt trong không gian studio yên tĩnh. Tôi muốn co chân lại để trốn tránh nhưng hai tay bị treo cố định vào xích sắt phía sau, trọng lượng đôi boots da lộn nặng nề kéo ghì chân tôi xuống sàn. Tôi bắt đầu nhăn nhó, phát ra những tiếng kêu rên đứt quãng, lộn xộn vang khắp căn phòng trống.

Anh không đứng nhìn nữa; nhịp thở của anh cũng đã gấp gáp lắm rồi. Anh tiến lại từ phía sau, lột phăng chiếc quần lót của tôi ra kéo xuống tận đầu gối, rồi lấy chiếc máy mút vứt sang một bên. Anh tháo thắt lưng quần jean, kéo khóa xuống, để lộ dương vật đã cương cứng. Anh đổ thêm một lượng lớn gel bôi trơn ra tay, xoa đều lên dương vật rồi áp sát vào vùng kín của tôi từ phía sau. Cú thâm nhập từ góc treo xích này cực kỳ khó khăn và cồng kềnh. Do hông tôi bị gập lại và mông dính đầy dầu silicone trơn tuột, Nam thúc vài cú mạnh nhưng toàn bị trượt ra ngoài, đầu dương vật đập thẳng vào bờ mông tôi nghe những tiếng “bạch, bạch” thô kệch. Tôi đau điếng người, vừa nhăn mặt vì vai mỏi vừa phải cố nhích hông sang bên phải để anh tìm đúng vị trí: “Trượt rồi… cấn xương mu đau quá anh ơi!”.

Anh thở hắt ra, lấy tay giữ chặt lấy hai bên hông chiếc váy latex của tôi để cố định tâm điểm, rồi từ từ dồn lực đẩy thẳng vào bên trong. Sự ma sát của lớp cao su dính dầu và sự khô rít của gel làm cú đâm ban đầu gây ra một cảm giác rát rạt. Khi đã vào được bên trong, tiếng da thịt va chạm chan chát hòa lẫn với tiếng rít của chất liệu cao su latex mỗi khi anh nhấp hông. Tiếng xích sắt trên trần nhà khua loảng xoảng liên hồi theo từng đợt va đập. Anh nhấp được khoảng mười phút thì hai đầu gối bắt đầu ê buốt dữ dội do phải quỳ trên sàn nhựa studio cứng ngắc. Anh phải dừng lại giữa chừng, chống tay lên lưng tôi thở hồng hộc, càn nhàn vì đau lưng và mỏi đùi chứ chẳng giữ được vẻ điềm tĩnh nào. Mồ hôi từ trán anh nhỏ lộp bộp xuống tấm lưng đẫm dầu của tôi.

Thấy anh dừng lại, tôi nhăn mặt giục: “Nhanh lên anh… mỏi tay mỏi chân lắm rồi.” Anh hít một hơi sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào phần hông, nhấp liên tục những cú ngắn nhưng sâu tận cùng. Sự ma sát mãnh liệt kết hợp với nhịp thúc dồn dập cuối cùng cũng đánh gục sự chai sạn cảm giác của tôi. Luồng khoái cảm bùng nổ, các cơ âm đạo của tôi co thắt kịch liệt, thít chặt lấy dương vật anh. Tôi nhắm nghiền mắt, thét lên một tiếng lanh lảnh, toàn thân co giật mạnh trên sợi xích. Anh cũng không nhịn được nữa, rên lên một tiếng trầm đục trong cổ họng rồi thúc mạnh ba cú dứt khoát, bắn toàn bộ lượng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cơ thể tôi.

Khi cuộc làm tình kết thúc, cái sự thật luộm thuộm ngoài đời thực lại hiện rõ mồn một. Anh đứng dậy, vội vàng thở dốc rồi đi tìm xấp khăn giấy ướt để lau bớt đống tinh dịch và gel đang chảy ròng ròng xuống đôi boots da lộn của tôi. Khi anh kéo ròng rọc hạ xích xuống và lấy chìa khóa mở còng, hai cổ tay tôi đã bị vòng sắt cứa thành hai đường lằn đỏ sẫm, tấy lên và tê dại hoàn toàn không còn cảm giác. Đôi chân tôi do phải kiễng trên giày cao gót và bị chuột rút nãy giờ nên vừa chạm đất đã nhũn ra như cọng bún, tôi ngã khuỵu ngồi bệt ngay xuống sàn nhựa studio lạnh ngắt.

Việc lột chiếc váy latex dính đầy dầu silicone và mồ hôi ra khỏi người là cả một cuộc chiến bôi bác; lớp cao su dính bết vào da bụng kêu “bựt, bựt” như tiếng bóc băng dính, kéo rát cả da thịt. Phản ứng sinh lý đầu tiên của tôi sau khi thoát khỏi đống dây xích không phải là nằm ôm ấp lãng mạn, mà là ho sặc sụa để tống khứ nốt đống bụi và mùi cao su hắc nồng trong cổ họng, rồi ôm lấy đôi vai đau ê ẩm lết vội vào nhà vệ sinh đi tiểu gấp do bàng quang bị chèn ép nãy giờ. Sau đó, hai đứa phải mất hơn ba mươi phút đồng hồ chật chội trong phòng tắm studio, dùng xà bông chà xát cật lực mới gột rửa sạch sẽ được cái lớp dầu silicone nhớt nhè dính chịt trên da. Hai đứa nhìn nhau trong bộ dạng nhếch nhác, hai hốc mắt tôi vẫn còn đỏ hoe vì cay dầu, mệt rã rời nhưng lòng vô cùng nhẹ nhõm.

Phần 3: Vách tường mỏng và gió biển

Chuyến đi nghỉ mát bốn ngày ba đêm đổi gió của hai đứa chúng tôi bắt đầu bằng một buổi trưa nắng gắt vùng ven biển. Căn homestay mà tôi chọn thuê nằm lọt thỏm trong một khu vườn nhỏ trồng nhiều cây hoa giấy, chỉ cách bãi biển vài trăm thước. Gió biển lồng lộng thổi qua khung cửa sổ kính lớn rèm trắng, mang theo cái vị mặn chát của muối, mùi nắng hạ khô ráo và hơi nóng hầm hập của dải đất miền Trung len lỏi vào tận từng góc phòng ngủ. Căn phòng được decor theo phong cách tối giản, ngập tràn ánh sáng tự nhiên với bộ ga trải giường bằng vải linen màu xám nhạt và một chiếc giường gỗ thông to bản kê sát vách tường. Mọi thứ nhìn qua có vẻ rất thơ mộng, sạch sẽ và yên bình, cho đến khi tôi vô tình hắng giọng một tiếng khá lớn trong lúc lôi đồ đạc từ vali ra xếp vào tủ, và nhận ra tiếng động dội lại vang vọng từ vách tường thạch cao mỏng tang. Căn phòng này gần như hoàn toàn không có khả năng cách âm. Tệ hơn nữa, khi tôi bước lại ngả lưng nằm thử xuống đệm, những thanh ván gỗ lót sàn giường lập tức phát ra những tiếng “cọt kẹt, tọt kẹt” khô khốc vô cùng rõ rệt. Tôi nhăn mặt nhìn anh, anh chỉ nhếch mép cười trừ, bước lại khóa chặt chốt cửa phòng rồi quăng cái túi xách đồ nghề trói buộc lên mặt bàn gỗ cuối giường.

Thời tiết nắng nóng oi bức của vùng biển khiến tôi không thể nào khoác lên mình những bộ đồ nhựa PVC hay cao su latex kín mít, hầm bí như những lần trước. Thay vào đó, tôi chọn một bộ đồ ngủ hai mảnh bằng chất liệu lụa satin màu kem vô cùng mỏng manh và mát mẻ. Chất lụa mềm oặt, trơn tuột lướt nhẹ trên làn da trần, rũ xuống bám hờ hững vào những đường cong tự nhiên của cơ thể. Nhưng sự thoải mái thoáng mát ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Anh lôi từ trong túi ra một bộ đai ngực harness bằng da bò thật màu đen tuyền, loại bản to, dày cộp, cứng ngắc và điểm xuyết chằng chịt những chiếc chốt khóa kim loại sáng bóng. Sự tương phản giữa lớp vải lụa màu kem mỏng tang, mềm mại và những sợi đai da đen thô ráp, nồng nặc mùi da thuộc tạo ra một áp lực thị giác cực kỳ rõ rệt ngay khi anh trải bộ dây ra mặt nệm.

Anh bước lại gần, bảo tôi ngồi im ở mép giường rồi từ từ khoác bộ đai da lên người tôi. Những sợi dây da đen vắt chéo qua hai bên vai, vòng xuống ôm lấy chân ngực rồi siết chặt lấy vòng thắt lưng. Anh lúi húi gài từng chiếc khóa cài bằng thép. Mỗi lần anh kéo sợi dây da qua chốt kim loại để siết chặt lại, lớp da cứng ngắc lại miết mạnh vào lớp áo lụa mỏng, ép chặt dải vải lụa lún sâu vào da thịt tôi. Cảm giác thô ráp của bề mặt da thuộc cọ xát qua lớp lụa mang lại một sự tức mỏi âm ỉ ở các giẻ sườn. Dây đai nịt chặt lồng ngực khiến nhịp thở của tôi tự động ngắn lại, phập phồng gấp gáp hơn. Mùi da bò ngai ngái bốc lên, lấn át cả mùi nước xả vải thơm mùi nắng của chăn ga linen. Khi đã khóa xong chốt cuối cùng ở thắt lưng, anh dùng bàn tay to rộng vỗ nhẹ vào hông tôi, ra hiệu cho tôi nằm ngửa ra giữa giường.

Tôi ngoan ngoãn nằm xuống, mái tóc đỏ xõa tung trên chiếc gối linen màu xám tro. Anh lấy ra hai chiếc còng tay bằng da đen lót đệm nỉ êm ái, bọc lấy hai cổ tay tôi rồi khóa lại bằng chốt bấm kim loại. Khác với những lần trước thường trói quặt hai tay tôi ra sau lưng, lần này anh kéo hai tay tôi vươn thẳng lên phía trên đỉnh đầu. Anh dùng hai sợi đai neo chắc chắn bằng vải dù bản rộng, luồn qua các thanh song gỗ của vách đầu giường rồi móc trực tiếp vào chiếc khuyên sắt tròn trên còng tay. Anh siết sợi đai neo ngắn lại, kéo căng hai cánh tay tôi ghim chặt cố định vào thành giường gỗ. Tôi thử rướn người, giật nhẹ cổ tay để kiểm tra độ chắc chắn. Khớp vai tôi bị kéo căng ra, và ngay lập tức, cái đầu giường gỗ thông phản chủ phát ra một tiếng “rắc… cọt kẹt” rất to trong không gian yên ắng buổi trưa.

Cô gái tóc đỏ mặc đồ lụa màu kem và harness da màu đen bị bịt mắt và trói tay vào thành giường gỗ

Anh vội vã chồm lên, đưa ngón tay trỏ chặn ngang môi tôi, thì thầm sát rạt vào mặt: “Nằm im đừng có giật mạnh em, vách tường mỏng lắm đó. Phòng bên cạnh hình như có người mới nhận phòng lúc sáng, em mà làm ồn là chiều nay khỏi dám vác mặt ra ngoài luôn đó.” Hơi thở ấm nóng của anh phả vào má tôi, trộn lẫn với tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ làm nhịp tim tôi đập thình thịch. Anh thò tay vào túi, lấy ra một chiếc băng bịt mắt bằng vải lụa đen dày dặn, cẩn thận trùm qua mắt tôi rồi cột chặt lại phía sau đầu. Bóng tối sập xuống nhanh chóng. Việc bị tước bỏ thị giác lập tức khuếch đại mọi âm thanh xung quanh, làm cho lớp da thịt đang bị bó buộc của tôi trở nên nhạy bén đến mức quá đáng.

Sau khi đã hoàn tất mọi khâu trói buộc, anh không lao vào kích thích ngay mà bắt đầu kéo dài khoảng thời gian “nằm chờ” của tôi lên đến hơn ba mươi phút. Sự chờ đợi trong bóng tối và sự bất động tuyệt đối là một thử thách thể xác lẫn tâm lý cực kỳ nặng nề. Hai cánh tay bị kéo giơ cao quá đầu suốt nửa tiếng đồng hồ làm các nhóm cơ vai và bả vai của tôi bắt đầu đau nhức, ê ẩm âm ỉ. Máu lưu thông chậm khiến các đầu ngón tay tôi có cảm giác tê rần rần, châm chích nhẹ. Bắt đầu có những hạt mồ hôi rịn ra từ thái dương, chảy dọc theo hai bên gò má rồi đọng lại ở vành tai. Lớp áo lụa satin mỏng dính bị bộ đai da harness ép chặt vào người, cộng với hơi nóng tự nhiên của buổi trưa vùng biển làm vùng lưng và bụng tôi nóng hầm hập, mồ hôi tuôn ra làm lớp lụa dính bết vào da thịt ngứa ngáy mà tôi không tài nào đưa tay lên gãi được.

Trong bóng tối im lìm, thính giác của tôi hoạt động hết công suất. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi anh cởi bỏ bộ quần áo cồng kềnh của chính mình, tiếng củ khóa thắt lưng da rơi lạch cạch xuống sàn gạch men. Tôi nghe thấy cả tiếng bước chân anh đi lại nhè nhẹ quanh giường, tiếng anh mở nắp chai gel bôi trơn, và cả tiếng bước chân của vài người khách du lịch vừa đi ngang qua hành lang bên ngoài cửa phòng, tiếng họ cười nói râm ran cách vách tường chỉ vài bước chân. Nỗi sợ hãi bị phát hiện hòa trộn với cảm giác bất lực hoàn toàn khi hai tay bị khóa chặt vào thành giường khiến lồng ngực tôi phập phồng liên tục. Mỗi nhịp hít thở sâu lại làm các sợi đai da harness siết nhẹ vào các giẻ sườn, tạo ra tiếng cọ xát “sột soạt” nho nhỏ trên lớp vải lụa kem.

Khi cảm giác ê ẩm ở bả vai và sự ngứa ngáy do mồ hôi đã đẩy sự bức bối của tôi lên tới đỉnh điểm, tôi nghe thấy tiếng nệm giường lún xuống. Chiếc giường gỗ thông lại khẽ kêu “cọt kẹt” một tiếng nhẹ khi anh leo lên quỳ giữa hai chân tôi. Bàn tay to rộng, ấm hổi của anh áp nhẹ lên đầu gối tôi, rồi từ từ vuốt ngược lên phần đùi trong, nhẹ nhàng vén mép chiếc quần soóc lụa màu kem mỏng dính lên tận bẹn. Làn da trần tiếp xúc với không khí mát của quạt trần làm tôi nổi da gà rần rần. Anh không dùng đến các loại máy rung công suất lớn vì sợ phát ra tiếng o o ồn ào xuyên qua vách tường mỏng. Anh đổ một đống gel bôi trơn lớn, mát lạnh ra lòng bàn tay, xoa đều cho bớt lạnh rồi từ từ áp thẳng vào vùng kín của tôi.

Hơi lạnh của gel làm tôi giật thót người, bụng dưới co thắt lại theo phản xạ. Hai cổ tay bị xích kéo căng lên theo bản năng làm cái đầu giường gỗ lại kêu “kẹt” một tiếng. “Suỵt… thả lỏng ra em,” anh thì thầm sát tai tôi, ngón tay bắt đầu miết dọc theo hai mép môi đang ẩm ướt. Anh dùng hai ngón tay nong rộng cửa mình, rồi trượt chậm rãi vào bên trong, ma sát nhịp nhàng từ nông đến sâu. Cảm giác da thịt chạm nhau trực tiếp, ướt nhẹp bởi lớp gel tạo ra những âm thanh “lép nhép, chóp chép” nho nhỏ giữa không gian yên tĩnh. Ngón tay cái của anh ở bên ngoài không để yên, liên tục chà xát, xoay tròn trên hạt âm vật đang sưng tấy của tôi. Khoái cảm dồn dập ập tới khiến tôi há hốc miệng thở dốc, lồng ngực ưỡn lên làm căng cứng các sợi dây da harness. Tôi thèm khát được rên lên một tiếng thật to để giải tỏa bớt sự đê mê, nhưng nỗi sợ hãi người bên ngoài nghe thấy buộc tôi phải tự cắn chặt môi dưới của mình đến mức bật cả vị tanh mằn mặn của máu nơi đầu lưỡi.

Sự kích thích kéo dài bằng tay của anh đẩy cơ thể tôi vào trạng thái quá tải sinh lý. Nước nôi từ bên trong trào ra ào ạt, hòa lẫn với gel bôi trơn làm ướt sũng cả một mảng ga giường linen màu xám nhạt bên dưới mông tôi. Cổ họng tôi liên tục phát ra những tiếng “ưm… ưm…” nấc nghẹn qua kẽ răng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau mỏi nhừ. Mỗi lần tôi định vặn vẹo hông để trốn tránh ngón tay anh, anh lại dùng bàn tay còn lại ấn mạnh lên vùng bụng trần của tôi, ghì chặt tôi xuống nệm. “Há miệng ra thở đều đi em, đừng có cắn môi nữa,” anh nhỏ giọng nhắc nhở, rồi từ từ rút những ngón tay ướt sũng ra khỏi người tôi.

Sự trống trải chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Tôi cảm nhận được đầu dương vật nóng rực, cứng ngắc của anh đang chà xát bên ngoài cửa mình đang mở rộng. Anh nặn thêm một ít gel bôi trơn lên thân dương vật, rồi giữ chặt lấy hai bên hông tôi, từ từ dồn lực đẩy hông thâm nhập vào. Góc nằm ngửa, hai tay bị treo cao quá đầu khiến toàn bộ vùng chậu của tôi mở toang, đón nhận trọn vẹn kích thước của anh. Cú đâm lút cán diễn ra chậm rãi, chật vật do lực ma sát lớn và sự cẩn trọng của anh để không làm chiếc giường rung lắc mạnh. Khi anh vào đến tận cùng, cấn sát vào cổ tử cung, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng làm tôi ngóc đầu lên, há miệng thở dốc, hai tay bấu chặt vào còng da cố gắng không phát ra tiếng thét.

Trận làm tình diễn ra trong một nhịp độ kìm nén đến mức nghẹt thở. Anh không thể nhấp nhanh và bạo lực như ở nhà. Mỗi nhịp rút ra, đâm vào đều được anh kiểm soát lực kỹ lưỡng, ép các bó cơ bụng và cơ lưng gồng lên để hông di chuyển mà không làm toàn bộ phần nệm dội mạnh vào thành giường. Tuy nhiên, chính cái sự chậm rãi, cọ xát miết mải đó lại tạo ra một độ ma sát kinh khủng vào điểm nhạy cảm bên trong. Tiếng da thịt va đập vào nhau bị kìm lại thành những âm thanh “bạch… bạch” trầm đục, hòa quyện với tiếng chóp chép ướt nhẹp của dịch lỏng và gel bên trong âm đạo. Mồ hôi của anh tuôn ra như tắm, nhỏ từng giọt rớt lộp bộp xuống ngực, xuống cổ tôi, dính bết vào lớp lụa kem và những sợi đai da đen.

Tôi gần như phát điên dưới thân anh. Nửa muốn anh làm mạnh hơn để giải tỏa cơn bức bối kéo dài từ trưa, nửa lại sợ hãi cái âm thanh cọt kẹt của giường và vách tường mỏng manh. Cơ thể tôi căng cứng, các bó cơ đùi run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo lụa. Dưới lớp bịt mắt lụa, nước mắt sinh lý trào ra xót xè hai bên thái dương. Khi luồng khoái cảm cuộn trào lên tới đỉnh điểm, tôi không thể kìm nén được nữa, hai chân co lên quặp chặt lấy eo anh, các cơ âm đạo co thắt kịch liệt, siết cứng lấy dương vật đang nông sâu bên trong. Tôi cắn ngập răng vào vai anh để nuốt trọn tiếng thét cực khoái, cơ thể giật nẩy lên bần bật, kéo căng hai sợi dây xích tay làm vách giường kêu “rắc rắc” liên hồi. Cùng lúc đó, anh cũng không giữ nổi nhịp độ chậm rãi nữa. Anh nghiến răng, thở khò khè dồn dập bên tai tôi, thúc mạnh ba nhịp thật sâu, rồi phóng thẳng toàn bộ lượng tinh dịch đặc quánh, nóng rực vào sâu bên trong âm đạo tôi.

Anh đổ ụp toàn bộ thân hình đẫm mồ hôi xuống, nằm đè hẳn lên ngực tôi. Hai đứa cùng nhau thở dốc hồng hộc như vừa trải qua một trận vắt kiệt sức lực. Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng quạt máy chạy rè rè và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hai đứa. Khoảng mười phút sau, khi hơi thở đã dịu lại, anh mới từ tốn rút dương vật ra. Một dòng dịch lỏng nhầy nhụa trắng đục trào ra khỏi cửa mình, chảy tràn xuống đùi, thấm ướt lem luốc cả một mảng ga giường linen màu xám nhạt.

Anh đưa tay tháo chiếc bịt mắt lụa cho tôi trước. Ánh sáng chan hòa từ cửa sổ hắt vào làm mắt tôi hơi chói, phải nheo lại mất vài giây mới nhìn rõ trần nhà. Sau đó, anh lần mò mở khóa hai chiếc còng tay. Vừa được thả lỏng, hai cánh tay tôi rớt thõng xuống mặt nệm, bả vai ê nhức rụng rời sau gần một tiếng đồng hồ bị treo cao. Cổ tay hằn rõ hai vòng đỏ sẫm do lực kéo căng nãy giờ. Việc cởi bộ harness da bò lúc này mới thật sự là một cực hình. Mồ hôi dính chặt, các chốt khóa sắt rít lại, anh phải hì hục gỡ từng cái khóa một. Khi gỡ xong, lớp áo lụa kem của tôi nhăn nhúm, ướt sũng mồ hôi, in hằn những vệt xước đỏ mờ mờ trên da thịt do cạnh đai da miết vào.

Tôi uể oải ngồi dậy, xoa xoa hai cổ tay, cảm giác phần bụng dưới vẫn còn râm ran tê dại và đầy ứ. Nhìn xuống mảng ga giường ướt sũng, loang lổ vết gel và tinh dịch, tôi nhăn mặt càu nhàu: “Giờ tính sao với cái đống bầy hầy này đây? Lát người dọn phòng vào thấy chắc độn thổ quá.” Anh gãi đầu cười hề hề, bước xuống giường nhặt quần áo mặc vào, lóng ngóng lôi bịch khăn ướt ra hì hục lau chùi. Còn tôi thì run rẩy lết đôi chân bủn rủn, mỏi nhừ vào nhà vệ sinh để giải quyết cái bàng quang đang căng tức và gột rửa cơ thể nhớp nháp mồ hôi. Buổi trưa ở homestay khép lại bằng sự nhếch nhác, mệt mỏi rã rời nhưng cả hai đứa đều cảm thấy một sự thỏa mãn, nhẹ nhõm không thể tả được.

Phần 4: Chiếc Corset siết eo và vệt nắng chiều

Cái luật chơi giữa tuần mà anh thiết lập thực sự là một thử thách thể xác lẫn tinh thần tàn nhẫn đối với một đứa làm công việc bàn giấy như tôi. Sáng thứ Sáu hôm đó, Sài Gòn bước vào một đợt nắng nóng đỉnh điểm. Mới hơn bảy giờ sáng, không khí ngoài trời đã ngột ngạt, hầm hập như một cái lò hấp. Như thường lệ, trước khi tôi chuẩn bị dắt xe ra khỏi nhà để đi làm, anh lôi chiếc đai nịt bụng underbust corset bằng da bò thật ra khỏi tủ. Chiếc corset này dày cộp, gia cố bằng hệ thống xương thép y tế cứng ngắc bên trong và nặng trịch trên tay. Tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng công sở mỏng nhẹ, khoác bên ngoài chiếc chân váy bút chì màu xám tro ôm sát dài ngang đầu gối, rồi đứng im tựa lưng vào tủ quần áo để anh vòng chiếc corset da qua eo.

Anh đứng phía sau, xỏ dải dây thừng dù qua từng lỗ xỏ kim loại ở lưng corset, rồi bắt đầu dồn lực kéo siết lại. Mỗi nấc dây được kéo căng là một lần lồng ngực và các giẻ sườn của tôi bị ép chặt vào bên trong. Lưng tôi tự động phải ưỡn thẳng tắp, vòng eo bị siết nhỏ lại đến mức nghẹt thở. Nhịp thở của tôi lập tức chuyển sang trạng thái nông và ngắn, lồng ngực phập phồng liên tục vì không thể hít một hơi sâu đầy đặn vào tận đáy phổi. Dạ dày tôi bị chèn ép ép chặt, tạo ra một cảm giác tức anh ách âm ỉ ngay từ đầu ngày. Anh cẩn thận cài nốt năm chiếc chốt khóa kim loại to bản ở phía trước bụng tôi, tiếng chốt bấm “tách, tách” khô khốc vang lên. Anh vỗ vỗ nhẹ vào bề mặt da thuộc đen bóng cứng ngắc, rồi ghé tai tôi cười hiền: “Nay ráng đi làm ngoan nha em, chiều về anh thưởng cho.” Tôi lườm anh một cái cháy mặt nhưng chẳng còn đủ hơi sức để cãi lại, chỉ biết xách túi cá nhân, chật vật lết từng bước nhỏ ra cửa với cái bụng cứng đơ như đang đeo một tấm giáp sắt.

Chặng đường chạy xe máy từ quận 7 sang văn phòng ở quận 3 trong giờ cao điểm là một cuộc hành xác thực sự. Ngồi trên chiếc xe tay ga, chiếc chân váy bút chì ôm bó sát làm tôi rất khó dang chân chống xuống đường mỗi khi gặp đèn đỏ. Chiếc corset da bó chặt thắt lưng khiến tôi không thể cúi hay khom người xuống để tránh cái nắng gắt chiếu thẳng vào mặt. Phần mép dưới của đai da cứng cấn mạnh vào hai bên xương hông và đùi trên mỗi khi xe xóc qua gờ giảm tốc trên cầu Bình Lợi, gây ra một cảm giác đau ê ẩm, rát rạt trực tiếp. Đến được công ty, ngồi gõ máy tính suốt tám tiếng đồng hồ trên chiếc ghế xoay văn phòng, cái corset da càng lộ rõ sự tàn nhẫn của nó. Chất liệu da bò thật không hề có khả năng thấm hút mồ hôi hay thoát khí. Mồ hôi từ thắt lưng và bụng tôi tuôn ra ròng ròng, bị nhốt chặt bên trong lớp lót da, bắt đầu ngứa ngáy và nhớp nháp vô cùng.

Tệ hơn nữa, việc dạ dày bị o ép liên tục suốt cả tuần khiến hệ tiêu hóa của tôi gặp vấn đề nặng nề. Đến giờ ăn trưa, nhìn hộp cơm văn phòng đồng nghiệp mua giúp, tôi hoàn toàn không thể nuốt nổi quá ba muỗng vì bụng dưới bị chèn ép gây ra cảm giác đầy hơi, chướng bụng và buồn nôn âm ỉ. Mỗi lần vặn người lấy xấp tài liệu hay với tay lấy ly nước, các thanh xương thép bên trong corset lại đâm nhẹ vào sườn và nách, buộc tôi phải giữ nguyên một tư thế ngồi thẳng tắp đầy mệt mỏi. Cả ngày hôm đó, tôi rơi vào trạng thái cáu bẳn, đầu óc căng như dây đàn, vừa vật lộn với đống số liệu dự án vừa đếm từng phút từng giây chờ đến giờ tan làm để về nhà lột phăng cái đống da bò khốn kiếp này ra.

Hơn năm giờ chiều, tôi lết đôi chân bủn rủn mở cửa bước vào căn hộ của hai đứa. Không khí mát rượi từ máy điều hòa phòng khách ùa ra làm tôi khẽ rùng mình. Anh đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa màu xám tro, đặt chiếc laptop trên đùi gõ lạch cạch xử lý mấy đơn hàng từ trang thương mại điện tử của anh. Thấy tôi bước vào với bộ dạng phờ phạc, mặt mũi lấm tấm mồ hôi, tóc đỏ rối bù dính bết vào cổ, anh gập màn hình máy tính lại, vứt sang bàn trà. Không hề có những màn chào đón hỏi han ân cần hay ôm ấp lãng mạn. Anh chỉ ngồi tựa lưng vào sofa, hất nhẹ hàm về phía khoảng sàn gỗ trống trải ngay giữa phòng khách, nơi một vệt nắng chiều vàng ươm từ khung cửa kính ban công đang chiếu xiên vào: “Để túi xách lên bàn đi em, lại đây quỳ xuống.”

Tôi thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi, cởi bỏ đôi giày cao gót, vứt chiếc túi xách cá nhân lên bàn ăn rồi ngoan ngoãn đi về phía vệt nắng chiều đó. Tôi từ từ khụy hai đầu gối, gập chân lại và ngồi quỳ gối trên mặt sàn gỗ mát lạnh. Tư thế quỳ thẳng lưng làm chiếc corset da càng ép chặt vào lồng ngực, tôi phải há miệng thở dốc từng hơi ngắn. Chiếc áo sơ mi trắng sau một ngày đi làm đã nhăn nhúm, ướt dính mồ hôi ở nách và lưng, dán chặt vào da thịt. Mảng da cổ và ngực lộ ra đỏ bừng bừng vì nóng. Anh bước tới, đứng trước mặt tôi. Anh cúi xuống, đưa những ngón tay thô ráp tháo tung ba hàng cúc áo trên cùng của chiếc áo sơ mi trắng, để lộ khe ngực đang phập phồng gấp gáp dưới lớp vải.

Cô gái tóc đỏ quỳ trên sàn gỗ phòng khách mặc áo sơ mi trắng và corset da đen dưới ánh nắng

Anh bước vòng ra phía sau lưng tôi, trên tay cầm theo bộ còng tay bằng da bò bản to màu đen tuyền. “Hôm nay đi làm công ty nhiều việc lắm hả em?” anh hỏi bâng quơ bằng chất giọng trầm trầm, bình thản như đang hỏi chuyện thời tiết. Vừa hỏi, anh vừa nắm lấy cổ tay phải của tôi, kéo ngoặt ra phía sau lưng rồi bấm chốt còng da.

“Mệt muốn đứt hơi đây này… Cái corset của anh siết đau thắt lưng quá, cả ngày em chướng bụng không ăn được gì hết,” tôi cằn nhằn, giọng khàn khàn vì mệt, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa nốt cổ tay trái ra sau lưng để anh còng lại. Hai cổ tay bị khóa chặt vào nhau sau thắt lưng, ép hai bả vai tôi mở rộng ra phía sau, làm lồng ngực bị corset nịt chặt càng thêm ưỡn về phía trước.

Góc chụp từ phía sau lưng cô gái tóc đỏ bị còng tay mặc corset da đen siết eo trên sàn nhà

Anh cúi xuống, ngón tay luồn dọc theo những vòng dây thừng dù đang đan chéo sau lưng chiếc corset da. Tiếng da thuộc cọ xát vào nhau kêu sột soạt. “Thế à, ráng chịu xíu đi, giờ mà tháo ra liền lỏng cơ đột ngột là đau lưng lắm đó,” anh dỗ dành một câu rất thực tế, tay khẽ xoa nắn bờ vai đang gồng cứng của tôi. Tôi quỳ cố định ở đó, hai tay bị trói gập sau lưng, hai đầu gối ép trực tiếp lên mặt ván sàn gỗ cứng ngắc.

Sau khi đã trói tay tôi xong xuôi, anh không hề vội vã lột đồ hay tiến hành kích thích ngay. Anh thong thả quay lại ngồi trên ghế sofa, mở lại chiếc laptop ra tiếp tục công việc đang dở dở dang dang. Sự chờ đợi kéo dài trong trạng thái bị khống chế tuyệt đối này là một đòn tra tấn thể xác vô cùng dai dẳng. Khoảng thời gian tôi phải quỳ im trên sàn gỗ kéo dài đến hơn ba mươi phút đồng hồ. Trong nửa tiếng ấy, áp lực vật lý bắt đầu đè nặng lên mọi góc cạnh trên cơ thể tôi. Đầu tiên là hai đầu gối; trọng lượng cơ thể dồn xuống mặt sàn gỗ cứng làm xương bánh chè của tôi đau ê ẩm, tê buốt dần dần. Chiếc chân váy bút chì màu xám tro bó chặt lấy đùi khiến máu lưu thông xuống bắp chân bị cản trở, hai bàn chân bắt đầu xuất hiện những cơn châm chích như có hàng ngàn mũi kim chọc vào.

Hơi nóng từ vệt nắng chiều mùa hè chiếu thẳng qua kính cửa sổ hắt vào mặt tôi làm nhiệt độ tăng lên. Mồ hôi từ trán rịn ra từng hạt lớn, chảy dọc theo sống mũi, đọng lại ở cằm rồi nhỏ tong tong xuống lớp áo sơ mi trắng. Chiếc corset da bò bít kín toàn bộ vùng bụng và thắt lưng giống như một chiếc lò nướng nhỏ, đốt cháy làn da bên trong nhưng không có cách nào thoát nhiệt. Tôi phải há miệng thở dốc liên tục vì lồng ngực bị thít chặt. Hai cổ tay bị còng ra sau lưng làm các khớp vai mỏi nhừ, căng rút từng cơn. Tôi không thể đưa tay lên lau mồ hôi trên mặt, không thể nhích người để thay đổi tư thế quỳ, chỉ biết cắn môi chịu đựng, mắt nhắm tịt lại vì mồ hôi chảy vào xót xè.

Trong phòng khách im lìm, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn của anh và tiếng quạt trần quay ro ro. Thỉnh thoảng, anh lại ngước lên nhìn tôi một cái, thấy mặt mũi tôi đỏ gay, thở hổn hển thì anh đứng dậy đi lấy một ly nước lọc, bước lại gần đưa ống hút vào miệng cho tôi uống vài ngụm. “Mỏi lắm không em? Năm phút nữa anh rep xong cái mail cho khách rồi anh tháo cho,” anh nhẹ nhàng bảo, tay xoa xoa cái cổ đẫm mồ hôi của tôi. Cái sự chăm sóc bình dị, nửa thong thả nửa quan tâm ấy của anh làm cơn bực bội trong tôi dịu đi, nhường chỗ cho một sự bứt rứt, thèm khát được giải tỏa đang cuộn trào bên dưới bụng dưới.

Đúng năm phút sau, anh gập máy tính, cất hẳn sang bàn ăn. Anh bước lại, ngồi xuống mép sofa ngay đối diện với vị trí tôi đang quỳ. Anh đưa tay kéo chiếc chân váy bút chì màu xám tro của tôi nhích dần lên cao, vượt quá khỏi đầu gối, làm lộ ra cặp đùi trắng đẫm mồ hôi. Bàn tay to ráp, ấm nóng của anh trượt nhẹ từ đầu gối, luồn vào bên trong mép váy. Hơi ấm từ tay anh chạm vào làn da đùi trong nhạy cảm làm tôi giật nẩy người, khẽ rùng mình. “Ướt nhẹp hết trơn rồi nè, nãy giờ đi đường nghĩ cái gì bậy bạ đúng không?” anh trêu, ngón tay cố tình miết nhẹ qua lớp vải mỏng của chiếc quần lót.

“Khùng quá… Nóng chảy mồ hôi chứ nghĩ cái gì,” tôi cắn môi cãi lại, giọng ngập ngừng, dù sự thật là cái cảm giác bị gò bó cả ngày trời kết hợp với sự chờ đợi nãy giờ đã làm vùng kín của tôi nhạy cảm đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để dịch thủy tiết ra ẩm ướt.

Anh cười khùng khục, lôi chai gel bôi trơn dung tích lớn từ hộc bàn trà ra. Tiếng nắp chai bật mở “lách cách”. Anh nặn một lượng lớn gel bôi trơn lạnh buốt ra lòng bàn tay rồi không báo trước, áp thẳng luồng gel đó vào cửa mình của tôi qua lớp quần lót. Hơi lạnh đột ngột làm tôi ớ người, há hốc miệng hít một hơi thật sâu. Anh khéo léo luồn tay móc mép quần lót kéo dạt sang một bên, rồi dùng hai ngón tay trơn tuột đẩy thẳng vào bên trong âm đạo. Sự xâm nhập đột ngột làm tôi mất thăng bằng, lồng ngực bị corset ép chặt không thể cúi xuống được, tôi chỉ biết ngửa cổ ra sau, rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng: “Anh… từ từ… thốn quá!”.

Ngón tay anh miết dọc theo thành âm đạo đang co thắt, cọ xát liên tục vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Tiếng gel bôi trơn và dịch thủy bị ép ra vào kêu “lép nhép, chóp chép” rất rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng của phòng khách. Nhịp độ tay anh lúc nhanh lúc chậm, cố tình trêu ngươi. Mồ hôi tôi tuôn ra ròng ròng, dính bết vào chiếc áo sơ mi xộc xệch. Chiếc corset da lúc này giống như một chiếc lồng kẽm khóa cứng thân người tôi, mỗi lần tôi nấc lên vì khoái cảm là một lần các giẻ sườn bị siết đau nhói. Tôi vặn vẹo hông, hai đầu gối cọ xát xuống sàn gỗ bắt đầu thấy đau ê ẩm. “Mỏi đầu gối quá… anh ơi, cho em lên sofa đi,” tôi rít lên qua kẽ răng, hai mắt nhắm tịt lại vì mồ hôi chảy vào cay xè.

Anh từ từ rút ngón tay ra, đống dịch lỏng kéo thành một vệt dài nhầy nhụa. “Kêu than gớm chưa, rồi, đứng dậy qua đây,” anh chậc lưỡi, đứng lên xốc hai bên nách tôi kéo dậy. Hai chân tôi quỳ lâu bị tê dại, đứng lên lảo đảo suýt ngã nhào. Anh kéo tôi lại gần mép ghế sofa, bắt tôi tì phần bụng đang bọc corset da cứng ngắc lên mặt nệm êm, nửa người trên nằm rạp xuống ghế, còn hai chân dạng rộng đứng dưới sàn gỗ. Tư thế này giúp giảm hoàn toàn áp lực cho hai đầu gối, nhưng vì hai tay vẫn bị còng chặt sau lưng nên tôi phải dùng cằm và lồng ngực để giữ thăng bằng trên nệm sofa, trông vô cùng lóng ngóng và luộm thuộm.

Tiếng củ khóa thắt lưng da của anh kêu lạch cạch vang lên phía sau. Anh kéo khóa quần, nặn thêm một đống gel bôi trơn xoa đều lên thân dương vật đã cương cứng của mình, rồi áp sát hông vào mông tôi. Nhiệt độ cơ thể hừng hực của anh truyền qua lớp chân váy mỏng. Anh nắm chặt lấy hai bên hông chiếc corset da bò để làm điểm tựa, rồi từ từ dồn lực đẩy hông thâm nhập vào từ phía sau. Sự kết hợp giữa dịch thủy tự nhiên ướt sũng và đống gel bôi trơn giúp cú đâm trở nên trơn tru và lút cán ngay từ nhịp thứ hai. Tuy nhiên, góc đâm từ phía sau khi tôi đang chúi người về phía trước cực kỳ sâu, đầu dương vật cấn thẳng vào cổ tử cung làm tôi thốn điếng người, giật nẩy người cắn chặt lấy lớp vỏ bọc bằng vải của sofa.

“Đau… anh đâm cấn xương rồi,” tôi nhăn mặt làu bàu, cố nhích hông lùi lại một chút để giảm độ sâu.

“Đứng dang rộng hai cái chân ra xíu nữa em, khép quá khó vô lắm,” anh cằn nhằn, dùng đầu gối hích nhẹ vào bắp chân tôi để ép tôi mở rộng góc đứng. Hai đứa loay hoay mất mấy nhịp, hì hục điều chỉnh lại tư thế sao cho đỡ cấn xương chậu rồi anh mới bắt đầu nhấp hông đều đặn.

Âm thanh va đập của da thịt vang lên chan chát “bạch, bạch” thô bạo. Nhịp thở của anh phả nóng rực vào gáy tôi, từng giọt mồ hôi từ trán anh rơi lộp bộp xuống cổ chiếc áo sơ mi trắng của tôi. Cứ mỗi lần anh thúc mạnh, cơ thể tôi lại bị đẩy trượt tới trước một chút, mặt cọ vào mặt nệm sofa. Chiếc corset da bò siết chặt lấy bụng tôi, làm các cơ quan nội tạng bên trong bị dồn ép, dạ dày lình xình chướng bụng nãy giờ thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn ê ẩm. Nhưng sự ma sát liên tục vào điểm nhạy cảm bên trong lại thổi bùng lên ngọn lửa ham muốn mãnh liệt, lấn át đi cái đau vật lý. Tôi không kìm được nữa, há miệng thở dốc từng hơi ngắn, rên rỉ đứt quãng: “Sâu quá… đúng rồi… mạnh thêm xíu nữa đi anh.”

Anh tăng tốc, dồn toàn bộ sức nặng vào những cú đóng mạnh mẽ. Sàn gỗ dưới chân tôi hơi trơn do mồ hôi nhỏ xuống, tôi phải gồng cứng mười đầu ngón chân bấu chặt vào ván sàn để không bị trượt ngã. Hai tay bị còng sau lưng siết lại làm các khớp vai mỏi nhừ. Không gian phòng khách ngập ngụa trong mùi mồ hôi chua nồng, mùi da thuộc hăng hắc từ chiếc corset và mùi tanh nồng của dịch thủy tình dục. Sự thô bạo, trần trụi và dính dớp làm mờ đi mọi ranh giới của sự lãng mạn giả tạo. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác căng tức, cọ xát điên cuồng bên trong bụng dưới.

Khi luồng khoái cảm dâng trào đến đỉnh điểm, hai bắp đùi tôi run lên bần bật, mất hoàn toàn kiểm soát. Cơ âm đạo co thắt kịch liệt, thít chặt lấy dương vật anh như muốn vắt kiệt. Tôi thét lên một tiếng lanh lảnh, nước mắt sinh lý ứa ra dàn dụa vì quá tải cảm xúc, nước bọt trào ra dính cả vào mặt nệm sofa. Anh cũng tới giới hạn, hơi thở anh khò khè, dồn dập như kéo bễ. Anh rít lên một tiếng chửi thề nhỏ: “Má… sướng quá…”, bấu mười ngón tay lún sâu vào lớp da cứng của chiếc corset, thúc mạnh ba cú dứt khoát sâu tận đáy rồi xả toàn bộ lượng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu bên trong cơ thể tôi.

Anh giữ nguyên tư thế, tựa hẳn cằm lên vai tôi, trọng lượng cơ thể anh đè nặng làm tôi suýt khuỵu xuống sàn. Hai đứa đứng đó thở hồng hộc mất gần năm phút. Khi anh lùi lại và rút ra, một dòng tinh dịch trộn lẫn với gel chảy tràn ra ngoài mép đùi, rỏ xuống sàn gỗ thành những vũng nhỏ nhầy nhụa. Tôi trượt người, ngã ngồi bệt xuống mặt sàn gỗ, lưng tựa vào chân ghế sofa, mặt mày bơ phờ, lấm lem mồ hôi.

Anh lúi húi kéo khóa quần, rồi ngồi xổm xuống vội vã lấy chìa khóa mở chiếc còng tay cho tôi. Hai cổ tay được giải phóng hằn rõ vệt đai da màu đỏ sẫm, tôi rên rỉ xoa xoa các khớp tay đang tê dại. Việc tiếp theo là một cực hình: tháo corset. Anh phải luồn tay gỡ từng cái chốt sắt, nới lỏng mấy chục vòng dây thừng phía sau. Khi chiếc corset cứng ngắc được lột ra khỏi người, không khí mát rượi ùa vào lồng ngực làm tôi hít một hơi thật sâu, sảng khoái đến gai người. Lớp áo sơ mi bên trong ướt sũng dính chặt vào da bụng, hằn rõ mấy đường thừng đỏ ửng.

Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là ôm ấp nũng nịu. Tôi ho sụ sụ mấy tiếng cho thông cổ họng, rồi vịn tay vào sofa lết đứng dậy, chân nam đá chân chiêu đi thẳng vào nhà vệ sinh. Bàng quang bị chiếc corset và những cú thúc đè ép nãy giờ căng tức muốn vỡ. Tôi ngồi thụp xuống bồn cầu, xả một trận nhẹ nhõm, bụng dạ vẫn còn lình xình óc ách vì chướng hơi. Bước ra ngoài, thấy anh đang cầm tờ khăn giấy ướt bò toài trên sàn gỗ để lau mấy vết tinh dịch và gel nhỏ giọt, tôi không nhịn được cười. “Lau cho sạch nha cha nội, bước vào trượt té vỡ đầu bây giờ,” tôi trêu. Anh ngước lên, mặt mày lấm tấm mồ hôi, cười toe toét: “Biết rồi bà nội. Vô tắm trước đi, lát anh vô chà lưng cho.” Cái buổi chiều thứ Sáu khép lại bằng sự mệt mỏi rã rời, tã tượi nhưng mọi căng thẳng, bực dọc của cả một tuần làm việc dường như đã bị vứt sạch ra ngoài cửa sổ.

Phần 5: Mùi dây thừng, gỗ và vệt nắng chiều

Buổi chiều thứ Bảy muộn hôm đó, căn phòng ngủ quen thuộc của hai đứa ngập tràn trong một thứ mùi hương vô cùng đặc trưng: mùi ngai ngái, khô khan của sợi đay tự nhiên xen lẫn chút mùi ngầy ngậy của dầu Jojoba và sáp ong. Anh đã dành cả buổi tối hôm trước để cặm cụi luộc đống dây thừng này trong nồi nước sôi lớn, phơi khô trên ban công rồi tỉ mỉ vuốt dầu dưỡng từng mét dây để làm mềm và giảm bớt độ gai góc của chúng. Dù vậy, khi anh lôi bó dây thừng bản rộng sáu milimét ra khỏi túi vải, những hạt bụi đay mịn vẫn khẽ bay lơ lửng dưới vệt nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ kính lớn. Hôm nay, chúng tôi quyết định chọn một hình thức chơi chậm rãi hơn, đòi hỏi sự tập trung cao độ, kỹ thuật tỉ mỉ và sức chịu đựng vật lý dẻo dai hơn hẳn mọi lần: Shibari.

Tôi không khoác lên mình những bộ đồ bít bùng, nóng hầm hập như vinyl, latex hay chiếc corset da bó sát nữa. Thay vào đó, tôi chọn một trạng thái tối giản nhất về trang phục: một bộ nội y bằng chất liệu ren màu đen mỏng manh. Chiếc áo ngực ren không gọng ôm hờ lấy bầu ngực trần, và chiếc quần lót ren khoét cao mỏng dính ôm sát vòng hông. Nhưng điểm nhấn nặng nề và tương phản nhất vẫn là đôi boots đùi bằng chất liệu vinyl màu đen tuyền bóng loáng, sở hữu phần gót nhọn hoắt cao mười hai phân quen thuộc. Việc xỏ chân vào đôi boots vinyl cao qua đầu gối này chưa bao giờ là một công đoạn dễ dàng. Tôi phải ngồi phịch xuống mép giường, rắc một lượng lớn phấn rôm trẻ em ra lòng bàn tay rồi xoa đều từ cổ chân lên đến đùi, sau đó mới hì hục kéo hai dải khóa kéo bằng sắt rít chịt trượt lên sát đùi. Làn da đùi bị ép chặt vào lớp nhựa tổng hợp, chật cứng. Đứng dậy bước ra giữa tấm thảm lông màu xám tro, tôi cẩn thận giữ thăng bằng. Sự tương phản giữa lớp ren mềm mại, mỏng manh trên cơ thể, bề mặt nhựa vinyl đen bóng thô bạo ở hai chân và đống dây thừng đay thô ráp nằm dưới sàn tạo ra một áp lực tâm lý vô hình nhưng cực kỳ rõ rệt.

Anh mặc độc một chiếc quần đùi thun màu xám, cởi trần, mồ hôi rịn ra bóng lưỡng trên hai bờ vai rộng. Anh xách cuộn dây thừng đay bước tới, đứng đối diện với tôi giữa tấm thảm xám. Không vội vã hay vội thô bạo, anh khẽ đưa bàn tay to ráp ra, nhẹ nhàng vuốt mấy lọn tóc đỏ đang lòa xòa trên mặt tôi ra sau tai. “Đứng dạng nhẹ hai chân ra một chút cho vững nha em, trong lúc đi dây thấy đau cấn xương hay mỏi quá thì kêu anh liền,” anh dặn dò bằng cái giọng trầm trầm, bình thản nhưng cực kỳ tập trung.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dạng nhẹ hai chân ra hai bên, phần mũi đôi boots vinyl lún sâu vào lớp thảm lông xám tro êm ái. Quá trình đan những nút thừng Shibari đầu tiên quanh cơ thể tôi bắt đầu. Nó chẳng có gì là ảo diệu hay bay bướm như những thước phim nghệ thuật trên mạng. Thực tế là một chuỗi những động tác luồn lách, kéo dãn, siết nút đầy mồ hôi và ma sát vật lý trần trụi. Sợi thừng đay dù đã được vuốt sáp và xử lý kỹ lưỡng vẫn giữ lại độ nhám vốn có. Khi anh vòng dải dây đầu tiên qua nách, luồn xuống dưới bầu ngực rồi kéo vắt chéo qua xương quai xanh để tạo thành bộ đai Takate Kote, bề mặt thô ráp của dây đay cọ xát trực tiếp vào làn da trần mỏng manh làm tôi có cảm giác rát rạt, châm chích từng vệt rõ rệt. Mỗi lần anh dồn lực tay rút mạnh để siết chặt các nút khóa ở lưng, lồng ngực tôi lại bị ép chặt lại một nấc. Lớp ren đen của chiếc áo ngực bị những vòng dây thừng đè bẹp, lún sâu vào da thịt.

Anh làm việc vô cùng cẩn trọng và chậm rãi. Cứ đi được hai vòng dây, anh lại dừng lại dùng hai ngón tay luồn vào giữa đai thừng và da tôi để kiểm tra độ căng của mạch máu ở vùng nách và cổ tay, lầm bầm cằn nhằn vì cơ thể tôi hôm nay hơi căng cứng do cả tuần làm việc mệt mỏi: “Thả lỏng cái bả vai xuống em, gồng cứng vậy dây nó cấn vào xương đòn đau lắm đó.” Tôi phải vặn nhẹ người, hít một hơi sâu rồi thả lỏng vai để anh dễ dàng đi dây. Hai cánh tay tôi bị kéo quặt ra phía sau lưng, bắt chéo và cố định chắc chắn bằng những nút thắt đay siết chặt. Toàn bộ quá trình đi dây thừng trên thân trên kéo dài gần ba mươi phút đồng hồ. Trong suốt nửa tiếng đứng im đó, mồ hôi tôi đã túa ra ròng ròng, trôi cả lớp kem dưỡng trên mặt. Hai bắp chân bọc trong đôi boots vinyl đứng trên gót nhọn mười hai phân bắt đầu xuất hiện những cơn đau mỏi, run lẩy bẩy vì phải gồng cơ liên tục để giữ thăng bằng.

Khi phần khung trói Takate Kote trên thân trên đã hoàn chỉnh và chắc chắn, anh bước đến chiếc rương gỗ góc phòng, lấy ra một chiếc thanh gỗ tròn bằng gỗ sồi nhẵn mịn, hai đầu có gắn dải dây đeo bằng da thuộc. Đó là một chiếc wooden bit gag. Không giống như chiếc ball gag bằng silicone nong tròn miệng ra, thanh gỗ này ép tôi phải cắn chặt hai hàm răng lại để ngậm lấy nó. Anh tiến lại, đưa thanh gỗ vào miệng tôi. Mùi gỗ sồi ngai ngái xen lẫn vị mằn mặn của lớp da thuộc xộc thẳng vào mũi. Anh vòng dải dây da ra sau gáy, luồn bên dưới mớ tóc đỏ rồi cài chốt khóa kim loại. Hai khóe môi tôi bị dải dây kéo xếch sang hai bên. Thanh gỗ tròn cấn trực tiếp vào răng và lợi. Chỉ chốc lát, tuyến nước bọt bị kích thích liên tục ứa ra. Vì khoang miệng bị vướng thanh gỗ cứng, tôi không thể nuốt nước bọt xuống như bình thường, đành phải để nó đọng lại, thỉnh thoại trào ra khỏi khóe môi, rỏ thành vệt dài xuống cằm và nhỏ tong tong xuống lớp thảm lông xám.

Anh ngước nhìn lên trần nhà, nơi có một chiếc khoen sắt chịu lực bằng thép không gỉ mà anh đã tự tay khoan bắt chắc chắn vào dầm bê tông từ mấy tháng trước. Anh lấy một sợi dây thừng đay chịu lực bản lớn, luồn qua khoen sắt tạo thành một hệ thống ròng rọc kéo tự chế, rồi móc đầu dây còn lại vào nút thắt chính của bộ đai thừng sau gáy tôi.

Cô gái tóc đỏ mặc nội y ren đen và boots vinyl bóng bị trói dây thừng đay Shibari ngậm wooden gag trong phòng ngủ

“Anh bắt đầu kéo lên nha, thấy thốn bả vai hay nghẽn thở quá thì gật đầu liền đó,” anh dặn, hai tay nắm lấy sợi dây kéo chính, bắt đầu dồn trọng lượng cơ thể kéo chậm rãi.

Khi sợi dây thừng kéo căng lên, toàn bộ nửa thân trên của tôi bị kéo rướn về phía trước và nhấc bổng khỏi mặt sàn một khoảng ngắn. Tư thế trói treo bán phần chính thức được thiết lập. Để giảm bớt áp lực kéo căng xé thịt ở hai bả vai, tôi buộc phải khom người xuống, chúi nhủi toàn bộ thân trên về phía trước. Để đứng vững, tôi không thể đặt gót đôi boots vinyl chạm đất nữa mà phải kiễng tối đa mười đầu ngón chân. Trọng lượng cơ thể lúc này phân bổ một nửa vào mớ dây thừng đay đang siết nghiến quanh ngực, lưng và nách, nửa còn lại dội thẳng xuống hai mũi bàn chân đang chịu trận bên trong đôi boots chật hẹp. Tư thế lơ lửng, nửa treo nửa kiễng này cực kỳ tốn sức và gây đau đớn vật lý trần trụi. Khớp vai tôi kêu “rắc” một tiếng nhẹ, các bó cơ đùi giật giật liên hồi. Dây thừng thít sâu vào da thịt trần, hằn lên những vệt đỏ gay tấy. Tôi rên lên một tiếng “hưm…” nghẹn ngào qua thanh gỗ gag, đầu khẽ gật gật nhẹ.

Anh dừng kéo ngay lập tức, cột chặt sợi dây dù vào thanh chắn bằng gỗ của giường để cố định độ cao. Tôi đứng lơ lửng giữa phòng, nửa treo nửa kiễng trên gót giày mười hai phân, thở hồng hộc qua đường mũi. Mồ hôi từ trán nhỏ lộp bộp xuống thảm. Cảm giác bất lực lúc này là tuyệt đối: hai tay bị khóa chặt bằng dây thừng sau lưng, miệng ngậm thanh gỗ, nửa thân trên bị treo hờ hững bằng hệ thống ròng rọc. Anh không hề vội vã lao vào kích thích ngay. Anh thong thả quay lại giường, kéo một chiếc ghế tựa ra ngồi xuống, bình thản quan sát cơ thể tôi đang gồng mình chịu đựng trong đai trói.

Khoảng thời gian “nằm treo chịu trận” này kéo dài hơn ba mươi phút đồng hồ. Đây là một đòn tra tấn thể xác dai dẳng và nặng nề nhất. Hai bắp chân tôi bọc trong đôi boots vinyl kiễng liên tục bắt đầu nổi gân, cơ bắp co rút lại đau buốt vì chuột rút. Lực kéo từ sợi dây treo dồn toàn bộ trọng lượng vào các đai thừng quanh nách, làm đường tuần hoàn máu ở hai cánh tay bị cản trở; các ngón tay tôi tê dại hoàn toàn, châm chích như có hàng ngàn mũi kim chọc vào. Lớp bụi đay bay ra bám vào làn da trần đẫm mồ hôi gây ra một cơn ngứa ngáy rát rịt khắp lưng và ngực mà tôi không thể nào lắc người để gãi được. Nước bọt chảy tràn qua thanh gỗ rỏ xuống cằm dính dớp. Tôi chỉ biết gồng mình, nhắm tịt mắt lại nhăn nhó, phát ra những tiếng “ưm… ư…” nghẹn ngào trong cổ họng để xin anh giải tỏa.

Thấy cơ thể tôi run lên bần bật, hai chân lảo đảo sắp không trụ nổi nữa, anh mới đứng dậy bước lại gần từ phía sau. Tiếng mở nắp chai gel bôi trơn vang lên lạch cạch. Lần này anh dùng một lượng gel rất lớn. Một mảng gel lạnh toát, trơn nhớt được anh ấp thẳng vào giữa hai đùi tôi, xoa đều lên vùng kín qua chiếc quần lót ren mỏng dính. Gel mát lạnh thấm qua lớp vải ren, làm tôi giật thót người. Anh dùng ngón tay kéo lệch cái quần lót ren sang một bên đùi, giải phóng hoàn toàn lối vào. Không vội vã thâm nhập ngay, anh dùng hai ngón tay phủ đầy gel bắt đầu xoa nắn hạt đậu nhỏ đang sưng cứng. Lực tay anh miết rất mạnh, miết qua miết lại liên tục. Bắp đùi tôi co rúm lại, mũi đôi boots vinyl cọ xuống thảm xám kêu sột soạt. Dịch thủy từ bên trong trào ra ào ạt, hòa lẫn với gel bôi trơn chảy ròng ròng xuống tận đùi trong, dính nhớp nháp vào viền trên của đôi boots vinyl.

“Ướt nhẹp rồi nè em, chịu hết nổi rồi đúng không?” anh lầm bầm bên tai tôi, tay kéo khóa quần. Tiếng sột soạt của vải vóc cọ xát. Anh bôi một nắm gel lên thân dương vật đã cương cứng nổi gân, rồi dùng hai tay nắm chặt lấy hông chiếc quần lót ren của tôi để làm điểm tựa.

Góc thâm nhập từ tư thế trói treo bán phần này khá chật chật và khó khăn. Vì tôi đang khom người chúi ra phía trước, phần hông bị gập lại, anh phải chùng hai đầu gối xuống một chút để tìm đúng tâm điểm. Cú đẩy đầu tiên, đầu dương vật cấn vào mép ngoài làm trượt ra, đập cái “bạch” thô kệch vào bờ mông trần của tôi. Anh chửi thề một tiếng nhỏ, hít một hơi sâu, xốc lại hông tôi rồi từ từ dồn lực đẩy thẳng vào bên trong. Lần này thì lọt thỏm. Sự chật hẹp, ấm nóng bên trong ôm khít lấy thân dương vật anh. Khác với khi nằm trên giường, khi đứng treo thế này, mọi chuyển động nhấp hông của anh đều làm toàn bộ cơ thể tôi đung đưa bần bật trên sợi dây treo. Mỗi nhịp anh đẩy mạnh vào, sợi dây treo lại kéo căng, các vòng thừng đay lại siết nghiến vào nách và ngực tôi làm tôi đau rát rạt.

“Từ từ… thốn vai quá anh ơi,” tôi ú ớ kêu qua thanh gỗ gag, cố gắng nhích hông lùi lại để giảm bớt lực va đập.

“Chịu khó xíu em, trơn rồi vô sâu lắm đó,” anh thở dốc dồn dập, hai bàn tay thô ráp xoa mạnh lên hai bên đùi tôi, rồi bắt đầu nhấp hông đều đặn từ chậm đến nhanh.

Âm thanh va đập của da thịt vang lên vỗ bồm bộp “bạch, bạch”. Tiếng lớp nhựa vinyl của đôi boots cọ xát vào nhau kêu ken két. Không khí bị ép ra vào cửa mình kêu “chóp chép, lép nhép” nghe cực kỳ trần trụi và dâm dật. Chơi kiểu trói treo này tốn sức lực của cả hai đứa kinh khủng. Được tầm mười phút nhấp liên tục, anh bắt đầu thở hồng hộc, nhịp đẩy chậm lại vì đuối sức. Anh phải tựa hẳn trán vào lưng tôi, mồ hôi từ trán anh nhỏ lộp bộp ướt đẫm cả mảng da lưng trần của tôi. “Má ơi, mỏi hai cái đùi quá…” anh than vãn, hai đầu gối chùng xuống vì mỏi cơ.

Còn tôi thì đang trải qua một màn tra tấn vật lý đúng nghĩa. Hai bắp chân tôi căng cứng như muốn đứt cơ do bị chuột rút bên trong đôi boots vinyl. Các ngón chân tê dại hoàn toàn vì phải kiễng quá lâu. Hàm răng ê buốt vì cắn chặt thanh gỗ sồi. Nhưng chính cái sự căng thẳng tột độ của cơ bắp, sự đau rát của dây thừng đay và những cú đâm sâu hoắm liên tục cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong lại dồn ép hệ thần kinh tôi đến giới hạn cuối cùng. Sự bức bối, ngột ngạt tích tụ suốt hơn một tiếng đồng hồ tìm được đường giải thoát.

Cảm giác sung sướng trào dâng như một dòng điện chạy xẹt qua não. Tôi không kìm được nữa, hai chân run lẩy bẩy, đầu gối chực chờ khuỵu xuống. Cơ âm đạo co thắt kịch liệt, giật giật từng cơn thít chặt lấy dương vật anh như vắt kiệt. Tôi rên lên những tiếng hừ hừ đứt quãng trong cổ họng, nước bọt trào ra thấm ướt cằm, nước mắt sinh lý ứa ra giàn giụa vì quá tải cảm xúc. Mặc kệ sự mỏi mệt, anh nghiến chặt răng, hai tay bấu chặt lấy hông tôi đến mức hằn rõ dấu ngón tay. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, thúc liên tiếp ba bốn nhịp cực mạnh, lút cán tận cùng tử cung. Anh rít lên một tiếng nghẹn ở cổ họng, người gồng cứng lại rồi bắn những luồng tinh dịch đặc quánh, nóng rực vào sâu bên trong cơ thể tôi.

Anh gục hẳn đầu vào lưng tôi, buông thõng hai tay thở dốc. Cả hai đứa đứng chết trân ở tư thế đó, thở phì phò như kéo bễ. Không gian phòng ngủ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dồn dập và mùi ngai ngái của dây thừng đay hòa lẫn mùi mồ hôi chua nồng. Chừng vài phút sau, khi hơi thở đã dịu lại, anh từ từ lùi ra. Nước dịch đùng đục trào ra khỏi cửa mình, rỏ xuống tấm thảm xám thành những vũng nhỏ nhầy nhụa.

Việc đầu tiên anh làm là vội vã tháo sợi dây neo trên thành giường, hạ ròng rọc xuống. Vừa chạm gót đôi boots vinyl xuống mặt sàn, hai chân tôi nhũn ra như cọng bún. Máu bị nghẽn nãy giờ dồn dập đổ xuống chân làm tê rần rần, châm chích buốt tận óc. Tôi ngã phịch xuống thảm lông xám, hai tay vẫn bị trói gập sau lưng. Anh lật đật quỳ xuống, tháo cái chốt da sau gáy, lấy thanh gỗ gags ra khỏi miệng tôi. Hàm dưới của tôi đơ cứng, rớt thõng xuống. Tôi ho sặc sụa, khạc bãi nước bọt đặc quánh ra, nước mắt tèm lem khắp mặt.

“Đau không em? Đợi anh cắt dây luôn cho lẹ chứ gỡ không nổi đâu,” anh cuống cuồng vớ lấy cái kéo cắt cứu hộ trên bàn trang điểm, lụi cụi cắt phăng mấy nút thắt chính sau lưng tôi để tiết kiệm thời gian. Từng đoạn dây thừng đay rơi lả tả xuống sàn.

Khi cánh tay được giải phóng, tôi không tài nào nhấc nổi tay lên. Bả vai ê ẩm, đau nhức như bị trật khớp. Nhìn xuống ngực và bụng, làn da trần trắng hằn rõ mấy chục đường lằn dây thừng màu đỏ au, có chỗ cọ xát nhiều còn rớm máu nhẹ, rát xót kinh khủng. Tôi lườm anh một cái cháy mặt, vừa thở vừa nhăn nhó: “Mỏi tay mỏi chân muốn chết rồi nè cha nội… Dây thừng thít rát hết cả da.”

Anh cười xòa hiền lành, gãi đầu vứt cây kéo sang một bên. “Thì anh hỏi em bảo ráng được mà. Thôi lột đôi boots ra đi tắm, người thúi quắc mồ hôi rồi,” anh nói, cúi xuống nắm lấy gót đôi boots vinyl kéo mạnh ra. Tiếng nhựa rít dính mồ hôi bóc khỏi da chân kêu “bựt, bựt”.

Tôi lết bộ thân tàn tạ, run rẩy bò lồm cồm vào nhà vệ sinh, việc đầu tiên là ngồi thụp xuống bồn cầu xả một trận nín nhịn bàng quang nãy giờ. Sau đó, anh kéo tôi vào vòi sen, bật nước ấm. Dòng nước ấm vừa chạm vào những vết hằn dây thừng trên ngực và vai, tôi giật thót mình xuýt xoa kêu “Á” vì cảm giác rát buốt, xót rạt cực kỳ dữ dội chứ không hề thoải mái dễ chịu ngay lập tức. Anh lấy sữa tắm, cẩn thận chà rửa đống gel và tinh dịch nhớp nháp trên người tôi, né mấy chỗ da bị trầy. Tắm xong lau khô người, hai đứa leo lên giường nằm sấp. Anh lấy chai dầu baby oil, đổ ra tay xoa cho ấm rồi nhẹ nhàng xoa bóp hai bắp chân đang căng cứng của tôi, rồi thoa dầu lên những vết lằn đỏ trên vai, trên ngực. Cái mát xa dịu nhẹ, mùi thơm thoang thoảng của dầu em bé lúc này mới thực sự làm cái đầu tôi tắt ngấm hoàn toàn. Mỏi nhừ, rã rời, tôi rúc mặt vào nách anh, nhắm mắt ngủ thiếp đi lúc nào không hay, kết thúc một buổi chiều Chủ Nhật rã đám nhưng nhẹ nhõm và bình yên đến vô cùng.

Phần kết bộ truyện chữ BDSM: Đỉnh cao của sự tự do và niềm tin tuyệt đối

Gần ba năm trôi qua kể từ cái tối thứ Bảy đầu tiên hai đứa tôi ngồi chụm đầu trước màn hình laptop để đọc quy tắc an toàn BDSM. Nhìn lại cả một chặng đường dài đã qua, tôi đôi khi vẫn bật cười vì sự ngây ngô và vụng về của chính mình trong những ngày đầu tập tễnh bước vào thế giới này. Từ một cô gái hai mươi sáu tuổi lúc nào cũng căng thẳng, giấu giếm từng cái túi hàng ship về công ty, loay hoay trong nhà tắm với đôi boots da lộn rẻ tiền rít chịt làm trầy cả bắp chân, cho đến người phụ nữ gần ba mươi tuổi của ngày hôm nay—sự thay đổi lớn nhất trong tôi không chỉ là việc hiểu rõ cơ thể mình, mà là sự tự tin và bình thản đến từ sâu thẳm bên trong.

Tôi vẫn là một nhân viên điều phối dự án, vẫn hàng ngày đối mặt với hàng tá file Excel, vẫn chen chúc giữa dòng người kẹt xe trên phố Sài Gòn đông đúc. Nhưng tôi của hiện tại đã không còn để những áp lực công việc cuốn mình đi hay làm cho kiệt quệ. Sự giải tỏa thể xác và tâm lý định kỳ qua những buổi chơi trói buộc đã trở thành một chiếc van xả an toàn, giúp tôi rũ bỏ toàn bộ gánh nặng tâm lý để quay trở về với cuộc sống thường nhật một cách tràn đầy năng lượng. Tôi học được cách yêu thương từng vết lằn đỏ trên da thịt sau mỗi buổi chơi, học được cách trân trọng cả sự luộm thuộm, mệt mỏi rã rời sau những trận mây mưa, và trên hết là thấu hiểu giá trị của sự tự nguyện, sự phó mặc bản thân cho người mình yêu thương nhất.

Tối hôm nay, căn hộ của hai đứa tôi chìm trong một bầu không khí vô cùng đặc biệt. Ngoài trời mưa rào lất phất, những giọt nước đọng chảy thành dòng trên mặt kính cửa sổ phòng khách. Bên trong, không khí mát rượi của máy điều hòa hòa quyện với mùi nến thơm hương gỗ tuyết tùng và mùi tinh dầu dịu nhẹ tỏa ra từ góc phòng. Ánh đèn màu cam ấm áp hắt ra từ chiếc đèn để bàn phong cách cổ điển, đổ những vệt sáng vàng ươm lên chiếc sofa bọc vải nhung màu đen tuyền sang trọng. Hôm nay, chúng tôi không dùng đến những bộ đồ nhựa PVC bí bách hay đống dây thừng đay thô ráp nữa. Tôi chọn cho mình một bộ trang phục được thiết kế riêng, kết hợp hoàn hảo giữa vẻ cá tính, quyến rũ và nét nổi loạn đặc trưng.

Đó là một bộ corset cúp ngực màu đỏ đô trầm bằng chất liệu da cao cấp, bề mặt được đính tỉ mỉ hàng trăm chiếc đinh tán kim loại nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn. Phần cổ áo vắt chéo hai dải đai da ôm sát lấy viền cổ, nối liền với khung áo nịt chặt lấy vòng eo, độn ngược bầu ngực trần lên một cách đầy khiêu khích. Phần chân váy được may bằng nhiều lớp vải ren màu đỏ đô xếp tầng rủ xuống, để hở nguyên một bên đùi trắng ngần. Món đạo cụ điểm nhấn cuối cùng chính là đôi boots đùi cao quá đầu gối bằng chất liệu da bóng màu đỏ đô đồng mầu, sở hữu phần khóa kéo đai da ôm sát khít khịt lấy đôi chân dài. Mái tóc đỏ được uốn lượn sóng bồng bềnh xõa dài qua hai bờ vai trần. Lớp trang phục này không chỉ gò bó cơ thể, mà nó tôn lên trọn vẹn từng đường cong da thịt, mang lại cho tôi một vẻ đẹp ma mị, kiêu kỳ và sự tự tin tuyệt đối.

Tôi nằm ngả lưng trên chiếc sofa nhung đen, một chân chống nhẹ, một chân duỗi dài, hai tay thả lỏng tự nhiên. Ánh mắt tôi dõi theo anh khi anh bước ra từ phòng đọc sách. Sự trưởng thành của tôi cũng đi đôi với sự thay đổi của anh. Anh không còn là chàng kỹ sư lóng ngóng của ba năm trước, người từng vụng về làm gót giày đâm vào mông tôi hay trói sai dây làm tôi cấn xương chậu. Qua hàng trăm giờ thực hành, anh đã trở nên vô cùng điêu luyện, bình thản và hiểu rõ từng phản ứng sinh lý nhỏ nhất trên cơ thể tôi. Anh biết khi nào tôi đau thật để dừng lại, biết góc đâm nào làm tôi đê mê, và biết cách xoa dịu những cơn chuột rút hay sự ê ẩm của tôi sau mỗi cuộc chơi.

Cô gái tóc đỏ mặc corset màu đỏ đô nạm đinh và đôi boots da bóng tự tin nằm trên sofa nhung đen

Anh bước lại gần chiếc sofa nhung đen, vứt chiếc túi đựng bộ còng da lót nỉ mềm xuống mặt bàn trà. Nhìn tôi nằm đó trong bộ đồ đỏ đô bóng loáng, thần thái tự tin, ánh mắt chững chạc và tĩnh lặng nhìn anh không một chút e sợ, anh đứng khựng lại vài giây. Không có những câu thoại thô bạo giả tạo, anh chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt tràn ngập sự trìu mến, thấu hiểu và một ham muốn nguyên bản nhất của người đàn ông dành cho người phụ nữ của đời mình.

“Hôm nay nhìn em đẹp lắm,” anh nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng bước tới quỳ một chân xuống bên cạnh sofa. Bàn tay to rộng của anh áp lên viền đôi boots da bóng đỏ đô ở đùi tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp da bóng làm tôi khẽ rùng mình nhẹ.

“Đẹp thì anh thưởng đi, đứng nhìn hoài vậy,” tôi mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói không còn sự ngượng ngùng hay làu bàu như những ngày đầu, mà là sự chủ động đầy khí chất.

Anh cười khùng khục, cúi xuống đặt một nụ hôn sâu lên môi tôi. Nụ hôn chậm rãi, đắm đuối, mang theo mùi vị của sự gắn kết lâu năm. Tay anh trượt từ đùi lên, luồn qua lớp váy ren đỏ đô xếp tầng, miết nhẹ dọc theo bờ hông đang nhô cao. Sau đó, anh lấy từ trong túi ra hai chiếc còng tay bằng da bò cao cấp màu đen lót nỉ mịn màng. Lần này, việc trói buộc diễn ra như một nghi thức thanh lịch và chuẩn xác. Anh kéo hai tay tôi ra phía sau lưng, nhẹ nhàng lồng hai chiếc còng da vào cổ tay rồi khóa bấm chốt kim loại. Tiếng “tách” vang lên gọn hẫng. Không có sự cấn đau hay xé thịt; bộ còng da lót nỉ ôm khít lấy cổ tay tôi, khóa cứng hai tay sau thắt lưng nhưng hoàn toàn đảm bảo đường lưu thông máu.

Anh tiếp tục dùng một sợi dây đai da mềm móc vào khuyên sắt của còng tay, nối vòng qua chân ghế sofa để cố định nửa thân trên của tôi nằm cố định trên nệm nhung. Chiếc corset đính đinh tán màu đỏ đô ép chặt lồng ngực tôi, làm từng nhịp thở trở nên phập phồng gấp gáp. Tôi nằm đó, hai tay bị khóa chặt sau lưng, đùi trần phơi bày dưới ánh đèn vàng ấm áp, hoàn toàn bất lực nhưng trong lòng tràn ngập một cảm giác bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Tôi biết rõ mình đang ở đâu, biết rõ người đàn ông trước mặt sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi quá giới hạn, và biết rằng mình chuẩn bị được đắm mình vào một trận giải tỏa cảm xúc mãnh liệt nhất.

Anh thong thả tháo chiếc thắt lưng da của mình, cởi bỏ quần áo rồi leo lên sofa. Bàn tay anh phủ đầy gel bôi trơn mát lạnh luồn vào bên trong chiếc quần lót lụa mỏng dính của tôi. Sự chạm xát của ngón tay anh trên hạt đậu nhạy cảm đã ướt đẫm dịch thủy làm tôi ưỡn người lên, ngửa cổ ra sau thở dốc. Tiếng gel bôi trơn kêu lép nhép nho nhỏ hòa lẫn với tiếng mưa rơi rì rầm bên ngoài cửa kính. Không cần dùng đến máy rung hay các loại đạo cụ phức tạp, chỉ bằng sự thấu hiểu cơ thể tôi qua nhiều năm, từng nhịp xoay ngón tay, từng đợt miết nhẹ của anh đều đánh trúng vào những điểm nhạy cảm nhất, khiến toàn thân tôi run lên bần bật trong đai trói.

Khi tôi đã hoàn toàn mở rộng và tràn trề nước nôi, anh lột chiếc quần lót của tôi ra, nặn thêm gel bôi trơn xoa đều lên thân dương vật đã cương cứng của mình, rồi từ từ dồn lực đẩy hông thâm nhập vào từ phía trước. Cú đâm diễn ra cực kỳ trơn tru, lút cán tận cùng tử cung. Cảm giác đầy ứ, ấm nóng lấp đầy vùng bụng dưới khiến tôi há miệng rên rỉ thành tiếng “A… sâu quá…”. Góc đâm trên chiếc sofa nhung êm ái hoàn toàn không bị cấn xương hay đau ê ẩm như ở sàn nhà hay cái giường gỗ thông ngày trước. Anh nắm chặt lấy hai bên hông chiếc corset da đỏ đô, bắt đầu nhấp hông với một nhịp độ dồn dập, mãnh liệt và đầy điệu nghệ.

Âm thanh va đập da thịt vang lên bành bạch, hòa quyện với tiếng rít nhẹ của chất liệu da bóng trên đôi boots và tiếng không khí bị ép ra vào cửa mình kêu “chóp chép, xì xụp” luộm thuộm. Mồ hôi của hai đứa túa ra, dính bết vào nhau. Anh thúc mạnh liên tiếp những cú dứt khoát vào sâu bên trong, hơi thở khò khè dồn dập bên tai tôi. Sự ma sát hoàn hảo đẩy tôi vào một trận sóng cực khoái dữ dội. Các cơ âm đạo của tôi co thắt kịch liệt, thít chặt lấy dương vật anh. Tôi nhắm nghiền mắt, thét lên một tiếng lanh lảnh, hai chân co lên quặp chặt lấy hông anh, toàn thân co giật mạnh trên đai trói. Anh cũng không nhịn được nữa, rên lên một tiếng trầm đục từ cuống họng, thúc mạnh ba nhịp chót rồi phóng toàn bộ luồng tinh dịch nóng rực, đặc quánh vào sâu trong cơ thể tôi.

Trận mây mưa khép lại trong sự kiệt sức và thỏa mãn tột cùng. Anh đổ ụp người xuống ôm lấy tôi trên chiếc sofa nhung đen, hai đứa nằm thở dốc dồn dập trong tiếng mưa đêm. Một lúc lâu sau, khi nhịp tim đã trở lại bình thường, anh rút ra, dòng tinh dịch hòa cùng gel bôi trơn trào ra ngoài chảy lem luốc xuống đùi tôi. Anh lật đật lấy chìa khóa tháo còng tay cho tôi, rồi cẩn thận tháo từng nấc khóa của chiếc corset da đỏ đô ra. Lồng ngực tôi được giải phóng, hít một hơi thật sâu sảng khoái.

Không có sự e ngại hay xấu hổ, tôi ho sụ sụ mấy tiếng cho thông cổ họng rồi lết đôi chân tê dại vào nhà vệ sinh đi tiểu gấp do bàng quang bị chèn ép. Sau đó, hai đứa cùng chui vào phòng tắm xả vòi hoa sen ấm áp, cọ rửa sạch sẽ đống gel và mồ hôi dính dớp trên người nhau. Khi đã lau khô người, tôi khoác chiếc áo phông rộng thùng thình của anh, cùng anh quay lại phòng khách để dọn dẹp tờ khăn giấy ướt lau vết bầy hầy trên sofa.

Hai đứa ngồi khoanh chân trên sofa, húp chung một bát mì gói nóng hổi ăn khuya. Nhìn ra cửa sổ đêm Sài Gòn mưa tầm tã, tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm thực tế từ người đàn ông bên cạnh. BDSM đối với chúng tôi chưa bao giờ là một trò đùa bồng bột, một sự bạo hành hay một giấc mơ ngôn tình xa xỉ. Nó đơn giản là sự thật trần trụi của cuộc sống, một chiếc cầu nối bằng niềm tin tuyệt đối, nơi hai con người bình thường tìm thấy sự thấu hiểu, tự do và bình yên trọn vẹn nhất bên nhau giữa thế giới đầy những biến động và mỏi mệt này.

—HẾT—

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0