Truyện chữ BDSM: Xúc Tu Khóa Giác Quan

Tóm tắt: Một cặp đôi bị giam cầm trong không gian kín, nơi xúc tu kiểm soát mọi giác quan, khóa chặt họ trong khoái cảm kéo dài không dứt. Một hành trình khoái cảm tột độ.

Tag: Khoa học viễn tưởng, Kinh dị, H+, Xúc tu (Tentacles), Giam cầm, Kiểm soát tâm trí.

Cảnh báo: Truyện chứa nội dung người lớn (18+), miêu tả các hoạt động tình dục cưỡng bức, phi thực tế và có yếu tố kinh dị. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.

Xúc Tu Khóa Giác Quan

Ảnh bìa truyện Xúc Tu Khóa Giác Quan

Phần 1: Cuộc Săn Mồi

Mồ hôi lấm tấm trên lưng Khánh. Anh rúc sâu vào hõm cổ Mai, cảm nhận hơi thở của cô gấp gáp bên tai mình. “Anh yêu em,” anh thì thầm, nhịp hông của anh chậm lại, kéo dài khoảnh khắc ngọt ngào.

“Em cũng… á…” Mai rên rỉ, hai chân cô siết chặt lấy eo anh khi cơn cực khoái của cô ập đến, ấm áp và dữ dội.

Anh gầm nhẹ, thúc vào cô lần cuối cùng rồi đổ ập xuống bên cạnh, cả hai cùng thở dốc trong căn cabin gỗ ấm cúng. Bên ngoài, khu rừng hẻo lánh chỉ có tiếng côn trùng rả rích. Đây là tuần trăng mật của họ, một nơi trốn thoát hoàn hảo khỏi thế giới. Hơi thở của họ hòa quyện, mùi mồ hôi và tinh dịch đan xen, một mùi hương thân thuộc của tình yêu.

“Anh đi lấy nước,” Khánh nói sau vài phút, hôn lên trán vợ.

Khi anh bước xuống sàn gỗ lạnh, một mùi hương lạ xộc thẳng vào mũi. Nó không phải mùi gỗ thông, cũng không phải mùi ẩm ướt của rừng đêm. Đó là một mùi xạ hương nồng nặc, nặng trĩu, đậm đặc mùi thú tính.

Anh cau mày, đi về phía cửa sổ. “Kỳ lạ…”

“Sao vậy anh?” Mai hỏi, lười biếng vươn vai trên giường.

Anh không trả lời ngay. Anh đang nhìn chằm chằm vào tấm kính. Dưới ánh trăng mờ, một vệt chất nhờn đặc sệt, óng ánh chảy dài từ mép trên của cửa sổ xuống. Nó không giống dịch của ốc sên. Nó quá lớn.

Đột nhiên, Khánh cảm thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác nguyên thủy, trần trụi. Cảm giác bị theo dõi. “Mai,” anh gọi, giọng căng thẳng, “Mặc đồ vào. Nhanh lên. Chúng ta…”

Anh chưa kịp nói hết câu.

RẦM!

Bức tường bên cạnh lò sưởi vỡ tan. Gỗ vụn bay tứ tung. Một thứ gì đó khổng lồ, đen ngòm và ướt át tràn vào căn phòng.

Đó là những xúc tu.

Hàng chục cái, to như bắp vế, trơn nhẫy và bốc mùi xạ hương kinh tởm.

“KHÁNH!” Mai hét lên.

Một xúc tu quất ngang không khí, nhanh như chớp, quấn chặt lấy eo Mai, nhấc bổng cô lên khỏi giường. Lớp chăn mỏng rơi xuống, để lộ cơ thể trần truổi của cô đang giãy giụa trong không trung.

Khánh vớ lấy cây gậy gạt than bên lò sưởi, gào lên: “Thả cô ấy ra!”

Anh lao tới, nhưng một xúc tu khác còn nhanh hơn. Nó quấn lấy cổ tay anh, siết mạnh. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Cơn đau khiến anh khuỵu xuống, cây gậy rơi loảng xoảng.

Ngay lập tức, một xúc tu nhỏ hơn, mềm hơn, đâm thẳng vào miệng anh. Một thứ chất nhầy sền sệt, có vị mặn đắng tràn vào cổ họng, bịt kín tiếng la hét của anh. Mai cũng bị như vậy.

Sự hoảng loạn tột độ bùng nổ trong mắt họ khi cả hai bị kéo lê ra khỏi căn cabin đã tan nát. Họ bị kéo qua bùn đất, qua rễ cây sắc nhọn, về phía một khe nứt tối tăm dưới lòng đất mà họ không hề biết là nó tồn tại.

Họ bất lực, bị bịt miệng, và hoàn toàn trần truồng. Cuộc săn mồi đã kết thúc. Bữa tiệc sắp bắt đầu.

Phần 2: Nhà Ngục Hữu Cơ

Khi ý thức của Khánh quay trở lại, thứ duy nhất anh cảm nhận được là cái lạnh. Không phải cái lạnh của rừng đêm, mà là cái lạnh ẩm ướt, dính nhớp. Mùi xạ hương giờ đây đặc quánh, trộn lẫn với mùi phân hủy và lưu huỳnh, xộc thẳng vào mũi anh.

Anh mở mắt, nhưng bóng tối gần như tuyệt đối. Chỉ có một thứ ánh sáng lân tinh yếu ớt, màu xanh lục, phát ra từ chính những bức tường xung quanh.

Anh đang ở trong một cái hang. Nhưng đây không phải hang đá. Các bức tường mềm, như thịt, và dường như chúng đang co bóp nhẹ nhàng. Anh nghe thấy tiếng tim đập, nhưng không phải của anh. Đó là một nhịp đập trầm, chậm, vang vọng khắp không gian.

Anh cố cử động, nhưng không thể. Anh đang bị trói.

Không phải bằng dây thừng. Bằng chính những xúc tu đó. Chúng quấn chặt quanh cổ tay, cổ chân, và eo anh, ghim anh vào vách hang hữu cơ. Chất nhờn của chúng khiến da anh ngứa rát.

“Mai!” Anh cố hét lên, nhưng chất nhầy trong miệng khiến anh chỉ phát ra được những tiếng ú ớ nghẹn ngào.

“Kh… Khánh…”

Tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ phía đối diện. Anh căng mắt nhìn. Cách đó vài mét, Mai cũng ở trong tình trạng tương tự. Cô hoàn toàn khỏa thân, mái tóc dài bết dính, bị treo lên vách hang đối diện, hai chân dạng ra, bị các xúc tu giữ chặt.

Họ bị buộc phải nhìn thấy sự trần trụi và bất lực của nhau.

Sự sợ hãi biến thành nỗi kinh hoàng khi Khánh nhận ra cơn ác mộng chỉ vừa mới bắt đầu. Những xúc tu nhỏ hơn, chỉ cỡ ngón tay, bắt đầu trườn ra từ vách hang. Chúng không tấn công. Chúng khám phá.

Một cái lướt nhẹ qua lồng ngực anh, khiến anh rùng mình. Một cái khác trườn xuống bụng dưới, quấn nhẹ quanh gốc dương vật đang mềm nhũn vì sợ hãi của anh. Chúng như đang dò tìm, lập bản đồ cơ thể anh.

Anh nhìn sang Mai. Cô đang khóc nấc, cơ thể run rẩy khi hàng chục xúc tu nhỏ bé lướt qua đùi, bụng và ngực cô. Một cái đang mơn trớn vành tai cô. Một cái khác đang nhẹ nhàng kẹp lấy núm vú cô, kéo nhẹ.

Dù kinh tởm, cơ thể cô vẫn phản ứng. Núm vú cô cứng lên.

“Không… làm ơn, đừng…” Mai nức nở.

Chính lúc đó, một thực thể khổng lồ trồi lên từ vũng chất nhờn giữa hang. Nó không có hình thù rõ rệt, chỉ là một khối thịt bầy nhầy, hàng trăm xúc tu lớn nhỏ, và một con mắt duy nhất, khổng lồ, vô cảm, mở ra nhìn chằm chằm vào hai con mồi của nó.

Nó đã sẵn sàng cho bữa ăn.

Phần 3: Bữa Ăn Đầu Tiên

Con mắt khổng lồ, không có mí, không có cảm xúc, nhìn chằm chằm vào Mai. Một âm thanh rít gào trầm thấp phát ra từ khối thịt nhầy nhụa, như thể nó đang… mong đợi.

Nó cần thức ăn. Và cơn sợ hãi tột độ của họ chỉ là món khai vị.

Bốn xúc tu mới, chuyên biệt hơn, tách ra khỏi khối chính. Chúng mỏng hơn, có màu hồng nhạt, và phần đầu của chúng rung lên một cách bệnh hoạn. Chúng trườn tới Mai.

“Không… không… làm ơn…” Mai thút thít, cố gắng co người lại nhưng dây trói hữu cơ siết chặt cô, giữ cơ thể cô phơi bày hoàn toàn.

Khánh gầm lên trong cổ họng bị chặn, cố giật đứt các xúc tu đang giữ mình. “MAI! ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÔ ẤY!”

Nhưng quái vật không để tâm.

Hai trong số các xúc tu màu hồng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tách môi âm đạo của Mai ra, để lộ hoàn toàn phần thịt non mềm ẩm ướt bên trong. Một xúc tu thứ ba, với cái đầu giống như một nụ hoa nhỏ đang rung lên bần bật, áp thẳng vào âm vật của cô.

Mai giật nảy người. Một tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng. Đó không phải là tiếng rên vì đau đớn.

Cái xúc tu bắt đầu di chuyển, xoáy tròn, chà xát với một tốc độ mà không một con người nào có thể bắt chước. Cơ thể Mai phản bội cô. Bất chấp nỗi kinh hoàng, hông cô bắt đầu co giật nhẹ, chất bôi trơn bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn với nước mắt và mồ hôi lạnh.

“Dừng… dừng lại… á…”

Một xúc tu thứ tư, lớn hơn, cứng hơn, trườn xuống dưới. Nó ấn vào hậu môn đang siết chặt của cô, đẩy nhẹ. Mai rít lên. Xúc tu thọc thẳng vào, xâm nhập cô một cách tàn nhẫn. Nó không dừng lại, lấp đầy cô, căng cứng bên trong, và rồi cũng bắt đầu rung động.

Hai nguồn kích thích đồng thời đánh gục tâm trí cô. Âm vật cô bị tra tấn bởi khoái cảm, hậu môn cô bị căng cứng và rung lắc. Cô không thể chịu đựng được nữa.

“KHÁNH!” cô hét lên trong tâm trí, nước mắt chảy ròng ròng.

Khánh buộc phải chứng kiến tất cả. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và bất lực. Và rồi, đến lượt anh.

Các xúc tu quấn quanh dương vật anh siết lại. Không phải là một cái bóp thô bạo, mà là một nhịp điệu co thắt, giống như một bàn tay đang thủ dâm cho anh. Nhanh. Mạnh. Không ngừng nghỉ. Lớp da trơn nhẫy của chúng tạo ra ma sát nóng bỏng.

“Ư…!” Anh cố rụt người lại.

Một xúc tu nhỏ như que kim, sắc nhọn, trườn đến đầu dương vật của anh. Nó tìm thấy lỗ niệu đạo và đâm thẳng vào. Một cơn đau buốt sắc lẹm khiến Khánh co rúm người. Nhưng ngay sau cơn đau là một cảm giác kích thích kỳ lạ, một sự nhạy cảm bệnh hoạn từ sâu bên trong.

Cùng lúc đó, một xúc tu lớn, lạnh ngắt, đâm vào hậu môn anh. Giống như Mai, anh bị xâm phạm, bị lấp đầy.

Con quái vật đang “chơi” với cả hai. Nó đẩy họ lên, kéo họ xuống, không cho phép họ lên đỉnh. Nó thưởng thức sự hỗn loạn trong tâm trí họ, sự giao tranh giữa khoái cảm thể xác và sự ghê tởm trong tâm hồn.

Nhưng nó không thể đợi lâu. Cơn đói của nó đang gào thét.

Với một cú đẩy cuối cùng, tất cả các xúc tu đồng loạt tăng tốc.

Xúc tu trên âm vật Mai rung lên dữ dội. Xúc tu trong hậu môn cô xoáy mạnh.

Xúc tu siết quanh dương vật Khánh vắt kiệt. Xúc tu trong niệu đạo anh giật một cái.

“AAAAA…!!!”

Mai thét lên, cơ thể cô cong cứng như một cây cung. Một cơn co giật dữ dội chạy dọc sống lưng. Dịch âm đạo của cô bắn ra tung tóe. Cô đã lên đỉnh, một cơn cực khoái kinh hoàng và mãnh liệt nhất cuộc đời cô.

Gần như ngay lập tức, Khánh cũng nổ tung. Tinh dịch của anh phun ra không kiểm soát, trộn lẫn với chất nhờn của quái vật. Cơn cực khoái của anh vừa đau đớn vừa sung sướng đến điên dại.

Họ gục xuống, run rẩy, hổn hển.

Nhưng điều kinh hoàng nhất vẫn chưa xảy ra.

Từ cơ thể đang co giật của cả hai, một luồng năng lượng mỏng, màu vàng nhạt, như sương khói, bắt đầu thoát ra. Nó bốc lên từ ngực, từ bộ phận sinh dục, từ đỉnh đầu của họ.

Con mắt khổng lồ của quái vật nheo lại. Nó há cái miệng không răng của mình ra – một cái hố đen ngòm giữa khối thịt – và hít vào.

Luồng năng lượng bị hút thẳng về phía nó. Khi quái vật hấp thụ “bữa ăn”, các xúc tu của nó phát sáng rực rỡ hơn. Một tiếng rên rỉ trầm thấp, thỏa mãn, vang vọng khắp hang động. Nó run rẩy vì sung sướng, và Khánh có thể thề rằng nó đã lớn thêm vài centimet.

Nó đã được cho ăn. Và nó biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Khánh và Mai nhìn nhau qua làn nước mắt và chất nhờn. Họ đã bị xâm phạm. Bị vắt kiệt. Và tệ nhất là… họ biết mình sẽ sớm phải trải qua điều đó một lần nữa.

Phần 4: Đồng Bộ Hóa Đau Khổ

Họ treo lơ lửng trong vài phút, chìm trong sự im lặng nhơ nhuốc. Hơi thở đứt quãng. Cơn cực khoái vừa rồi đã vắt kiệt họ, để lại một cái hố sâu trống rỗng, một sự nhục nhã còn tồi tệ hơn cả cái chết.

Con quái vật đang “tiêu hóa”. Bức tường thịt xung quanh họ co bóp nhịp nhàng hơn. Ánh lân tinh màu lục trở nên rực rỡ hơn. Nó đã nếm được món ăn. Và nó muốn nhiều hơn nữa.

Nó nhận ra một điều. Năng lượng giải phóng ra mạnh nhất khi cả hai cùng sợ hãi, cùng đau đớn, và cùng lên đỉnh. Sự cộng hưởng đó đã khuếch đại “hương vị”. Giờ đây, nó muốn biến sự cộng hưởng đó thành một kết nối bắt buộc.

Hai xúc tu mới, mỏng như dây thép và có đầu nhọn hoắt như kim tiêm, trườn ra từ khối thịt. Chúng không hướng đến bộ phận sinh dục. Chúng trườn lên lưng họ.

Mai cảm thấy đầu kim lạnh lẽo, sắc lẹm ấn vào gáy, ngay dưới chân tóc. Cô cố giật đầu đi nhưng vô ích.

XOẸT!

Một cơn đau chói lọi, lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi cái gai sắc nhọn đâm xuyên qua da, cắm sâu vào cột sống của cô. Cô thét lên, nhưng tiếng thét bị chất nhầy chặn lại.

Ở phía đối diện, Khánh cũng trải qua điều tương tự. Cơn đau sắc như dao cắm vào gáy anh.

Và rồi, thế giới của họ nổ tung.

Nó không phải là một suy nghĩ. Nó là một luồng cảm giác thô thibạo, một sự chảy máu tri giác.

Khánh đột nhiên cảm thấy một cơn đau âm ỉ, nhức nhối sâu trong xương chậu, nhưng không phải của anh. Đó là cảm giác trống rỗng và căng tức của một tử cung vừa co thắt dữ dội. Anh cảm nhận được sự bỏng rát, trầy xước của niêm mạc âm đạo. Anh… anh đang cảm thấy Mai.

Cùng lúc đó, Mai rên rỉ. Cô đột ngột cảm nhận được sức nặng không tồn tại của bìu, cảm giác đau buốt bên trong lỗ niệu đạo bị xâm phạm. Cô cảm thấy cơn đau nhói từ tuyến tiền liệt của Khánh.

“Ôi… Chúa ơi…” suy nghĩ của cô vang lên, nhưng Khánh cũng “nghe” thấy nó, không phải bằng tai, mà bằng một sự đồng cảm bị cưỡng bức.

Họ nhận ra sự thật kinh hoàng. Họ không chỉ bị buộc phải xem. Giờ đây, họ bị buộc phải cảm nhận sự xâm phạm của nhau, từ bên trong. Nỗi đau của người này trở thành của người kia. Sự sỉ nhục của người này cũng là của người kia.

Con quái vật đã vũ khí hóa chính tình yêu và sự đồng cảm của họ.

Và nó ngay lập tức thử nghiệm hệ thống mới của mình.

Các xúc tu “khoái cảm” quay trở lại. Lần này, sự tra tấn được nhân lên gấp bội.

Khi xúc tu bắt đầu kích thích dương vật Khánh, anh không chỉ cảm thấy bàn tay trơn nhẫy đó. Anh còn cảm thấy sự trơn trượt, xâm lấn của một xúc tu khác đang trườn vào âm đạo của Mai. Anh cảm thấy nó chọc vào cổ tử cung cô. Anh cảm thấy núm vú cô bị kẹp, và cơn đau nhói đó chạy thẳng đến não anh. Anh vừa là gã đàn ông bị thủ dâm, vừa là người phụ nữ bị hiếp dâm từ bên trong.

Mai còn kinh hoàng hơn. Cô cảm thấy xúc tu đang kích thích âm vật mình, nhưng đồng thời, cô cảm nhận rõ ràng từng nhịp siết, từng cú vắt thô bạo trên dương vật của Khánh, như thể đó là một phần cơ thể cô. Cô cảm nhận được xúc tu đang hành hạ hậu môn anh.

Tâm trí họ không thể xử lý được. Họ là hai cá thể, nhưng lại bị nhốt chung trong một mạng lưới cảm giác duy nhất.

“Dừng lại! Làm ơn, đừng làm cô ấy đau!” Khánh gào thét trong tâm trí.

“Em xin anh, Khánh… làm nó dừng lại…” Mai khóc lóc.

Nhưng tiếng khóc của họ chỉ khiến con quái vật thêm hưng phấn. Nó tăng tốc. Hai cơ thể. Một mạng lưới thần kinh. Bốn, năm, sáu điểm kích thích cùng lúc.

Khi con quái vật quyết định đã đến lúc “thu hoạch”, nó đẩy cả hai lên đỉnh cùng một lúc.

Đó là một vụ nổ sensory.

Khánh cảm nhận được tinh dịch của chính mình phun ra, đồng thời cảm nhận được cơn co thắt tột độ, sâu thẳm từ tử cung của Mai.

Mai cảm nhận được âm đạo mình co giật, phun nước, đồng thời cảm nhận được sự giải phóng căng tức, dồn dập từ dương vật của Khánh.

Cơn cực khoái kép đồng bộ này là thứ mà không một con người nào có thể chịu đựng nổi.

Luồng năng lượng màu vàng tuôn ra khỏi họ lần này không còn là một làn khói mỏng. Nó là một cột sáng rực rỡ, một dòng sông năng lượng cuồn cuộn.

Con quái vật ngửa cái hố miệng của nó ra và gầm lên một tiếng chiến thắng, một tiếng rống của sự thỏa mãn tột độ. Nó hút lấy dòng năng lượng, toàn bộ hang động sáng rực lên. Nó no nê, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Họ treo lơ lửng, hoàn toàn vỡ vụn. Họ không chỉ mất đi cơ thể. Họ đã mất đi ranh giới của chính bản thân mình.

Phần 5: Giao Hợp Bị Điều Khiển

Con quái vật run rẩy vì no nê. Bữa ăn đồng bộ vừa rồi thật tuyệt diệu, một sự hòa quyện hoàn hảo của khoái cảm và thống khổ. Nhưng khi tiêu hóa nguồn năng lượng đó, một ý nghĩ mới, một cơn đói nguyên thủy hơn, hình thành trong tâm trí phi nhân của nó.

Sự đồng bộ thật tuyệt. Nhưng bản thân hành động giao phối thì sao?

Năng lượng sinh ra từ chính sự kết hợp xác thịt, sự xâm nhập nguyên bản nhất, sự kết nối mà hai sinh vật này chia sẻ trước khi chúng bị bắt… đó phải là món ăn tinh khiết nhất. Nó phải nếm thử.

Những xúc tu đang ghim họ vào tường co rút lại.

Trong một giây kinh hoàng, Khánh và Mai cảm thấy mình rơi tự do trong bóng tối. Nhưng họ không rơi xuống đất. Những xúc tu mới, to khỏe hơn, đã tóm lấy eo và ngực họ, giữ họ lơ lửng giữa không trung.

Họ không còn là tù nhân bị ghim vào tường. Họ là những con rối.

Các xúc tu kéo họ về phía trung tâm của hang động, ngay bên dưới con mắt khổng lồ vô cảm. Chúng xoay cơ thể họ, buộc họ phải đối mặt với nhau, đủ gần để cảm nhận hơi thở hoảng loạn của nhau. Mối liên kết thần kinh vẫn còn đó; Khánh cảm nhận được cơn run rẩy tột độ của Mai, và Mai cảm nhận được nhịp tim đang đập thình thịch như muốn vỡ tung của Khánh.

Quái vật bắt đầu sắp xếp con mồi của nó.

Các xúc tu giữ Mai nằm ngửa trong không trung, hai chân cô bị kéo dang ra rộng hết mức, phơi bày cô một cách nhục nhã.

Khánh bị giữ ở tư thế thẳng đứng, ngay phía trên cô. Một xúc tu khác, to và dày như một cánh tay, quấn quanh hông anh, kiểm soát hoàn toàn phần thân dưới của anh.

“Không… ôi… không, làm ơn…” Mai rên rỉ qua tâm trí, khi cô thấy dương vật của chồng mình, thứ đã từng mang lại cho cô rất nhiều yêu thương, giờ đây đang cương cứng một cách bệnh hoạn (do một xúc tu khác đang siết chặt và kích thích ở gốc) và nhắm thẳng vào cô.

Khánh cũng đang quằn quại trong tâm trí. Anh không thể kiểm soát cơ thể mình. Anh cảm nhận được sự ấm nóng, ướt át của vợ mình ngay bên dưới, và anh cảm nhận được nỗi kinh hoàng tột độ của cô qua mối liên kết. Anh đang sắp bị biến thành vũ khí để xâm phạm chính người vợ mà anh yêu thương.

“Em xin lỗi, Mai ơi… Em xin lỗi…”

Con quái vật không có thời gian cho sự do dự của con mồi.

Cái xúc tu quấn quanh hông Khánh thúc mạnh.

“ÁAAAA!”

Cả hai cùng la hét. Khánh bị ép đâm vào bên trong Mai.

Đó là một sự xâm nhập tàn bạo, máy móc. Không có tình yêu, không có sự âu yếm, chỉ có lực đẩy cơ học. Họ nhìn thẳng vào mắt nhau khi hành động xảy ra. Họ thấy sự tan vỡ, sự ghê tởm, và nỗi đau trong mắt người kia.

Và qua mối liên kết, họ cảm nhận được tất cả.

Khánh cảm thấy dương vật mình trượt vào, nhưng anh cũng cảm thấy âm đạo của Mai bị căng ra một cách đau đớn, cảm thấy sự xâm phạm thô bạo từ góc nhìn của cô.

Mai cảm thấy mình bị đâm xuyên, nhưng cô cũng cảm thấy sự căng tức, sự kích thích bị cưỡng bức, sự xấu hổ tột độ của Khánh.

Đó là một vòng lặp tra tấn tâm lý hoàn hảo.

Và khi họ nghĩ rằng không còn gì có thể tệ hơn, con quái vật quyết định đã đến lúc cho “bữa tiệc chính”.

Nó muốn một “khoái cảm tổng lực”.

Ngay khi họ bị khóa chặt vào nhau trong hành động giao phối, hàng chục xúc tu nhỏ hơn đồng loạt tấn công.

Hai cái kẹp lấy núm vú đã sưng tấy của Khánh, vặn xoắn chúng một cách đau đớn. Một cái khác đâm trở lại hậu môn anh, bắt đầu xoay tròn. Một cái nữa nhét vào miệng anh, ép anh mút.

Mai cũng không thoát. Một xúc tu tìm đến âm vật đang lộ rõ của cô và bắt đầu chà xát dữ dội, ngay cả khi Khánh đang ở bên trong cô. Những cái khác kẹp lấy núm vú cô. Miệng cô cũng bị xâm chiếm.

Họ đang bị ép làm tình, bị kích thích hậu môn, bị kích thích miệng, bị tra tấn núm vú, và bị kích thích âm vật… tất cả cùng một lúc.

Não của họ không thể xử lý nổi. Đó là một cơn bão cảm giác, một sự quá tải tuyệt đối biến khoái cảm thành đau đớn và đau đớn thành khoái cảm.

Con quái vật bắt đầu điều khiển hông của Khánh. Nó rút anh ra gần hết, rồi lại đâm mạnh vào. Một nhịp điệu dồn dập, thú tính, không ngừng nghỉ.

“Dừng… dừng… không thể…!” suy nghĩ của họ vỡ vụn thành những mảnh lộn xộn.

Họ không thể chịu được. Cơn cực khoái ập đến không phải như một sự giải thoát, mà như một cái chết.

Một cơn co giật toàn thân. Khánh gầm lên, tinh dịch của anh phun sâu vào bên trong Mai. Cùng lúc đó, âm đạo của Mai co thắt dữ dội quanh anh, dịch của cô trào ra, hòa lẫn với chất nhờn của quái vật.

NĂNG LƯỢNG!

Một dòng năng lượng vàng rực, lớn hơn bao giờ hết, bùng nổ từ cơ thể họ. Nó không còn là một cột khói, nó là một vụ nổ.

Con quái vật ngửa cái hố miệng của nó ra và gầm lên một tiếng rống đắc thắng. Toàn bộ hang động sáng bừng như ban ngày. Nó hút lấy dòng năng lượng, run rẩy trong cơn cực khoái của chính nó.

Nhưng nó chưa xong. Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu.

Nó không thèm rút Khánh ra. Nó giữ nguyên họ trong tư thế giao phối.

Ngay khi cơn co giật của họ vừa lắng xuống, các xúc tu kích thích lại bắt đầu hoạt động, với cường độ còn lớn hơn.

“Không… xin người… cho chúng tôi nghỉ…”

Nhưng không có nghỉ ngơi. Con quái vật đã phát hiện ra mỏ vàng. Nó bắt đầu nhịp điệu tàn bạo một lần nữa, ép cơ thể họ phản ứng, ép họ cương lên, ép họ ướt át.

Lần thứ hai. Lần thứ ba.

Họ không còn la hét. Họ không còn sức để khóc. Họ chỉ còn là hai cơ thể trần truồng, bị treo lơ lửng, quấn lấy nhau trong một điệu nhảy đồi trụy, co giật không ngừng. Tâm trí họ đã rút lui vào một góc tối tăm nào đó.

Họ đã bị vắt kiệt, trở thành những cỗ máy bơm năng lượng sống cho con quái vật đang no nê.

Phần 6: Vượt Ngưỡng

Không rõ đã bao nhiêu lần. Sáu? Mười? Thời gian đã mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại nhịp điệu tàn bạo của việc bị ép giao cấu, bị ép lên đỉnh, và bị hút cạn.

Cơ thể họ đã đầu hàng từ lâu.

Khoái cảm đã biến mất hoàn toàn, bị thay thế bởi một sự ma sát đau đớn, rát bỏng. Dương vật của Khánh không còn cương lên vì ham muốn, mà vì bị các xúc tu siết nghẹt ở gốc, ép máu dồn vào một cách cưỡng bức. Nó sưng tấy, bầm tím, và mỗi cú thúc vào cơ thể vợ anh là một cơn đau xé.

Mai còn tệ hơn. Thành âm đạo của cô đã trầy xước, xé rách. Chất bôi trơn duy nhất là hỗn hợp dịch cơ thể, máu, và chất nhờn của chính con quái vật. Mỗi lần Khánh bị ép đâm vào, cô lại co giật vì đau đớn, nhưng nỗi đau đó ngay lập tức bị các xúc tu kích thích âm vật biến thành một tín hiệu co thắt giả tạo.

Họ đã cạn kiệt. Lần xuất tinh thứ mười một (hay mười hai?) của Khánh chỉ là một dòng dịch mỏng, trong suốt, lẫn những vệt máu. Cơn co thắt của Mai chỉ còn là một cái giật nhẹ, run rẩy của cơ bắp đã kiệt sức.

Con quái vật nhận ra sự thay đổi.

Khi nó hít vào, luồng năng lượng màu vàng giờ đây yếu ớt, chập chờn. Nó “nếm” thấy sự suy kiệt. Nó “nếm” thấy sự cạn kiệt của thể xác. Nguồn thức ăn của nó đang hỏng.

Và nó giận dữ.

Nó không hiểu về giới hạn của con người. Nó không quan tâm đến sự mệt mỏi. Nó chỉ biết cơn đói.

Trong một khoảnh khắc, mọi thứ dừng lại.

Các xúc tu điều khiển hông Khánh ngừng thúc. Các xúc tu kích thích núm vú và âm vật rút đi. Họ được thả lơ lửng, vẫn dính chặt vào nhau, hai cơ thể tan nát, rỉ máu, run rẩy trong sự im lặng đột ngột.

Họ dám hy vọng. Có phải nó đã xong rồi không?

Nhưng rồi, qua mối liên kết thần kinh, họ cảm nhận được ý định của nó. Nếu cơ thể vật lý không còn “sản xuất” được khoái cảm, nó sẽ bỏ qua cơ thể.

Hai cái gai cắm sau gáy họ, thứ đang kết nối tâm trí họ, đột nhiên nóng lên.

“KHÔNG!”

Không có sự mơn trớn. Không có sự kích thích vật lý.

Chỉ có một luồng điện tinh khiết, một tín hiệu thô bạo, được bắn thẳng vào trung tâm khoái cảm trong não họ.

AAAAAARRRGGGHHHHH!

Tâm trí họ nổ tung.

Đó là một cơn cực khoái não.

Một cảm giác sung sướng nhân tạo, cường độ gấp ngàn lần những gì họ từng biết, đánh sập mọi hàng rào phòng thủ cuối cùng. Cơ thể vật lý của họ hoàn toàn bất động, treo lơ lửng như hai con búp bê rách nát, nhưng bên trong đầu họ, một cơn bão khoái cảm tuyệt đối đang gào thét.

Nó không dừng lại. Nó không có đỉnh. Nó chỉ là một trạng thái liên tục.

Khánh thấy hàng ngàn màu sắc. Anh cảm thấy mình đang tan rã thành từng nguyên tử.

Mai nghe thấy một bản giao hưởng chói tai. Cô cảm thấy mình đang rơi vào một hố đen của sự sung sướng thuần túy.

Và nỗi kinh hoàng nằm ở đây: bên dưới cơn cực khoái não nhân tạo đó, họ vẫn cảm nhận được cơ thể mình. Họ vẫn cảm thấy da thịt rách nát. Họ vẫn cảm thấy dương vật sưng phồng và âm đạo bỏng rát. Họ vẫn cảm thấy cái lạnh của hang động.

Sự sung sướng tột đỉnh và sự đau đớn tột cùng tồn tại cùng một lúc. Chúng chồng lên nhau, hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại cảm giác mới mà không ngôn ngữ nào có thể mô tả.

Tâm trí họ không thể chịu đựng được sự mâu thuẫn đó. Nó vỡ vụn.

Những tiếng thét câm lặng của họ không còn là của Khánh hay Mai. Chúng chỉ còn là tiếng vọng của sự điên loạn.

Và luồng năng lượng tuôn ra từ họ? Nó không còn màu vàng. Nó là một dòng xoáy màu tím đen, rực rỡ, mạnh mẽ và độc hại.

Con quái vật run rẩy khi hấp thụ nó. Đây là một hương vị mới. Một loại rượu mạnh hơn, tinh khiết hơn, được chưng cất từ chính sự điên loạn. Nó gầm lên một tiếng thỏa mãn sâu sắc.

Nó đã tìm ra phương pháp cho ăn tối thượng. Nó không cần những cơ thể mỏng manh này nữa.

Chỉ cần bộ não của họ.

Phần 7: Sự Biến Đổi

Cơn bão điện não đột ngột tắt lịm.

Không có sự nhẹ nhõm. Chỉ có một cái hố sâu, lạnh lẽo, câm lặng. Tâm trí của Khánh và Mai, giờ đã hoàn toàn vỡ nát, lơ lửng trong cái không gian trống rỗng đó. Họ không còn là “Khánh” hay “Mai”. Họ không còn ký ức về cabin, về tuần trăng mật, về tình yêu. Họ chỉ còn là những mảng ý thức tan vỡ, những “Thực thể A” và “Thực thể B”, bị neo giữ với thực tại chỉ bằng sợi dây mỏng manh của nỗi đau thể xác.

Và rồi, họ bị tách ra.

Các xúc tu quấn quanh họ buông lỏng một cách máy móc. Dương vật sưng tấy của Khánh bị rút ra khỏi cơ thể rách nát của Mai. Đó là một sự chia cắt lạnh lùng, vô cảm. Nhưng qua mối liên kết thần kinh vẫn còn đó, cả hai cùng cảm nhận được cú giật đau đớn của sự chia ly, như thể một cơ thể duy nhất vừa bị xé làm đôi.

Chúng không bị thả rơi. Chúng bị kéo lê.

Những xúc tu to lớn kéo hai cơ thể tàn tạ của họ trở lại vách hang, nơi chúng bị bắt ban đầu. Bức tường thịt, thứ đang thở phập phồng, đột nhiên co rút lại trước mặt họ. Nó mở ra.

Như những cái miệng khổng lồ, ẩm ướt, bức tường thịt tách ra, để lộ một cái hốc sâu bên trong, ấm áp và nhầy nhụa.

Họ bị ấn vào đó.

Không có sự chống cự. Không còn ý chí nào để chống cự.

Họ cảm thấy da thịt của quái vật bao bọc lấy mình. Nó ấm, nó co bóp, nó trơn trượt. Nó giống như bị chôn sống trong một cơ thể khác. Da thịt của họ bắt đầu hòa tan ở những điểm tiếp xúc, các dây thần kinh của họ đan xen với hệ thống thần kinh của con quái vật.

Bức tường thịt bắt đầu khép lại, nuốt chửng họ.

Nó nuốt chân họ. Nuốt hông. Nuốt bụng. Nuốt cánh tay. Họ cảm nhận được da thịt mình đang bị đồng hóa, trở thành một phần của sinh vật khổng lồ này.

Nhưng nó không nuốt chửng họ hoàn toàn. Con quái vật đã học được bài học của mình. Nó cần những bộ phận quan trọng nhất.

Bức tường thịt khép lại, chỉ để chừa ra vài phần.

Từ một điểm trên bức tường, đầu của Khánh nhô ra, hai mắt nhắm nghiền, cái gai thần kinh sau gáy giờ đã hợp nhất vĩnh viễn với khối thịt. Và bên dưới, thò ra khỏi bức tường là bộ phận sinh dục của anh – dương vật và bìu, sưng tấy, tím ngắt, như một bộ phận được gắn thêm vào tường.

Cách đó vài mét, Mai cũng vậy. Đầu cô nhô ra. Và phần cơ thể từ ngực đến háng của cô cũng được để lộ. Ngực cô, âm đạo và hậu môn của cô giờ đây là một phần của kiến trúc hang động, một cổng tiếp nhận hữu cơ.

Họ không còn là tù nhân. Họ là một bộ phận của nhà tù.

Ngay lập tức, những ống dẫn mới, mỏng như rễ cây, mọc ra từ bức tường thịt bên cạnh. Chúng tự tìm đến miệng họ, cắm sâu vào cổ họng, bơm một dòng dinh dưỡng nhân tạo sền sệt, ấm nóng. Con quái vật đang đảm bảo “pin” của nó không bao giờ cạn.

Thời gian trôi đi. Hàng giờ? Hàng ngày? Hàng tuần? Không ai biết.

Trong cái hốc thịt của mình, ý thức vỡ vụn của họ đôi khi trôi dạt, nhìn thấy những hình ảnh mờ nhạt: một nụ hôn, một căn phòng… nhưng chúng tan biến ngay lập Vvàotức, bị thay thế bởi thực tại nhầy nhụa.

Và rồi, cái chu kỳ vĩnh cửu bắt đầu.

Một bộ xúc tu “vắt sữa” chuyên biệt trườn ra từ bức tường.

Một cái ống trơn nhẫy, vừa vặn, chụp lấy dương vật của Khánh.

Một xúc tu rung động, có đầu nhọn, áp vào âm vật của Mai.

Một cái khác đâm vào hậu môn cô.

Đồng thời, hai cái gai thần kinh sau gáy họ… phát sáng.

Một cú sốc điện não bắn thẳng vào tâm trí họ, ép họ vào trạng thái cực khoái nhân tạo. Cùng lúc đó, các xúc tu vật lý bắt đầu hoạt động.

Rung. Siết. Thúc. Vắt.

Hai cơ thể đã hợp nhất với bức tường co giật dữ dội. Đó không phải là sự co giật của con người. Đó là phản xạ tự động của máy móc.

Khánh phun ra tinh dịch (giờ đã được tái tạo bằng dinh dưỡng của quái vật).

Mai co thắt, dịch âm đạo (cũng là một sản phẩm được tái tạo) trào ra.

Và dòng năng lượng màu tím đen, mạnh mẽ, cuồn cuộn bốc lên từ họ.

Con quái vật hít một hơi thật sâu, gầm lên thỏa mãn.

Chúng không còn là Khánh và Mai. Chúng là hai “mô-đun khoái cảm” sinh học, được gắn vĩnh viễn vào tường, được nuôi sống chỉ để bị vắt kiệt.

Cứ mỗi mười lăm phút, chu kỳ lại lặp lại.

Bơm dinh dưỡng. Kích hoạt não. Kích thích bộ phận sinh dục. Thu hoạch năng lượng.

Mãi mãi.

Trong hang động tăm tối, con quái vật giờ đã phát triển to lớn, da thịt của nó bao trùm toàn bộ không gian, phát ra ánh sáng lân tinh rực rỡ. Nó no đủ, hùng mạnh, và bên trong nó, hai trái tim con người đã vỡ nát vẫn đang đập, bị ép phải sản sinh ra nguồn sống cho nó, từng cơn cực khoái một, cho đến tận cùng của thời gian.

Phần 8: Vĩnh Cửu

Thời gian không còn tồn tại trong hang động.

Bên ngoài, mùa màng thay đổi. Rừng rậm nuốt chửng tàn tích của căn cabin. Mảnh gỗ mục nát, bị rêu phong che phủ. Câu chuyện về cặp vợ chồng trẻ mất tích trong tuần trăng mật trở thành một truyền thuyết địa phương, rồi dần bị lãng quên, chìm vào dĩ vãng.

Nhưng bên dưới lòng đất, “sự sống” vẫn tiếp diễn.

Con quái vật đã phát triển vượt bậc. Nó không còn là một thực thể trong hang. Nó cái hang. Da thịt hữu cơ của nó đã bao trùm mọi vách đá, lấp đầy mọi kẽ hở. Toàn bộ hệ thống hang động giờ đây là một cơ thể sống duy nhất, khổng lồ, thở phập phồng trong bóng tối, được thắp sáng vĩnh viễn bởi luồng năng lượng tím đen rực rỡ mà nó liên tục hấp thụ.

Và trên bức tường chính, nơi trái tim của con quái vật đập mạnh nhất, “Các Mô-đun” vẫn hoạt động.

Chúng không còn giống con người. Da của Khánh và Mai đã trở nên trắng bệch, gần như trong suốt, bên dưới là một mạng lưới mạch máu sẫm màu, bơm đầy dung dịch dinh dưỡng của quái vật. Tóc họ đã rụng từ lâu. Khuôn mặt họ, gắn chặt vào bức tường thịt, mang một vẻ bình thản đáng sợ, đôi mắt sữa đục hé mở nhưng không nhìn thấy gì.

Họ là những bộ phận. Không hơn.

Chu kỳ đã được tối ưu hóa. Con quái vật đã học được hiệu suất.

Cứ đúng chín phút.

Bơm. Dịch dinh dưỡng được đẩy vào cổ họng họ.

Sốc. Cú giật điện não bắn vào gáy, kích hoạt trung tâm khoái cảm.

Kích thích. Các xúc tu “vắt sữa” – giờ đây đã trở nên cứng cáp, hiệu quả như máy móc – đồng thời chụp lấy dương vật của Khánh và xâm nhập âm vật/hậu môn của Mai.

Vắt kiệt. Hai cơ thể co giật dữ dội, một phản xạ cơ học thuần túy. Tiếng “thịch-thịch-thịch” khô khốc của cơ bắp họ đập vào bức tường thịt là âm thanh duy nhất trong hang.

Hút. Dòng năng lượng tím đen cuồn cuộn bay ra, bị cái hố miệng khổng lồ hấp thụ ngay lập tức.

Rồi im lặng trong tám phút. Rồi lặp lại.

Mối liên kết thần kinh giữa họ vẫn còn đó. Nó là dây cáp truyền dữ liệu. Không còn suy nghĩ, không còn nỗi đau, không còn ký ức. Chỉ là một đường truyền trống rỗng, đảm bảo sự đồng bộ.

Đôi khi, rất hiếm khi, một “tiếng vọng” xuất hiện. Một lỗi dữ liệu rác từ bộ não đã chết.

Trong một phần triệu giây, “Khánh” cảm thấy một cái gì đó giống như một nụ hôn.

Trong một khoảnh khắc, “Mai” cảm thấy một cái gì đó giống như một cái nắm tay.

Nhưng những ảo ảnh đó không có ý nghĩa. Chúng không kịp hình thành. Chúng bị xóa sổ ngay lập tức bởi cơn cực khoái nhân tạo tiếp theo, bị nhấn chìm trong tiếng gầm rú thỏa mãn vĩnh cửu của con quái vật.

Bên ngoài, khu rừng im lặng. Bên dưới, cỗ máy vẫn đang chạy.

Và nó vẫn đang… ăn.


(Câu chuyện đã đi đến kết thúc cuối cùng của nó. Vòng lặp đã hoàn tất và trở nên vĩnh viễn.)

Trả lời

Giỏ hàng0
Giỏ hàng trống
0